Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thua Bởi Động Lòng

Ông Lục dẫn về một cô gái mười tám tuổi, mắc chứng tự kỷ nhẹ, không thích nói chuyện. Ông nhờ cậy đứa cháu trai cởi mở nhất trong gia đình, Lục Tập, chăm sóc cô. Nhưng cậu ấy lại bị bạn bè trêu đùa: "Ông nội cậu tìm vợ cho cậu đấy." "Ai lại đi thích đồ câm điếc tẻ nhạt đó chứ?". Lục Tập là người kiêu ngạo, ngoài mặt thì qua loa đối phó với ông nội, nhưng hết lần này đến lần khác âm thầm đùn đẩy việc chăm sóc ấy sang cho Lục Yến Thần. Mọi người đều coi Khương Dư Miên như một trò đùa, cho đến khi Khương Dư Miên tham gia cuộc thi, tin tức cô là “nữ thiên tài IT” từng nhận được giải thưởng lớn ở quốc tế bị tuôn ra. Mọi người cũng đối xử với cô theo cách khác, Lục Tập mới phát hiện ra, cô gái câm kia đã hoàn toàn thay đổi. Lục Tập ân hận về những chuyện mình đã làm, bắt đầu điên cuồng tạo cảm giác tồn tại. Mặt Khương Dư Miên không cảm xúc, thậm chí còn không nở nụ cười. Bạn bè hỏi cậu ấy đã phát triển đến đâu rồi, Lục Tập không cam lòng say xỉn nói: “Cô ấy căn bản không hiểu tình cảm.” Nhưng mà không lâu sau, cậu ấy lại tận mắt nhìn thấy Khương Dư Miên chủ động quấn lấy anh cả Lục Yến Thần, kiễng chân hôn. - --- Khương Dư Miên có một quyển nhật ký, tất cả nội dung bên trong đều là về Lục Yến Thần. Cô thích anh, từ rất lâu rồi. *** “Hộc… Hộc…”   Tiếng thở dốc hỗn loạn dần dần suy yếu, Khương Dư Miên máy móc chạy về phía trước, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy sợ hãi. Dường như con đường xa lạ này không có điểm cuối, vắt kiệt toàn bộ sức lực của cô.   “Bíp bíp…”   Tiếng còi xe chói tai vang lên, Khương Dư Miên gần như mất đi ý thức, chỉ có thể dựa vào một chút bản năng sinh tồn còn sót lại, khó khăn vươn tay về phía đối phương. Đôi môi khô khốc mở ra rồi khép lại, cô muốn nói “cứu mạng”, nhưng cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.   Cảnh vật xung quanh dần trở nên mờ ảo, cuối cùng cô cũng không cầm cự được nữa, ngã rạp xuống đất.   Mái tóc dài bù xù che khuất nửa bên mặt cô gái, đôi giày màu trắng trên chân bị nhuộm màu đỏ giống như màu máu.   Người đàn ông từ trên xe bước xuống, dùng áo vest quấn quanh người cô, bế ngang cô lên.   Mái tóc dài rũ xuống, dưới cái cổ trắng nõn, bên cạnh hõm xương quai xanh của cô gái có một hình xăm màu hồng nhạt to bằng đồng xu, trông giống như con bướm.   *   Hình ảnh biến mất, Khương Dư Miên bất chợt nắm chặt thứ bên cạnh. Cô mở mắt ra, đập vào mắt là ánh đèn màu vàng cam trên trần nhà.   Hóa ra chỉ là mơ.   Khương Dư Miên tháo nút bịt tai mà cô thường đeo trước khi đi ngủ ra, ngồi dậy há miệng thở dốc. Nhớ lại giấc mơ vừa rồi, trong lòng cô vẫn còn cảm thấy sợ hãi.   “Cốc cốc…”   Tiếng gõ cửa kéo cô ra khỏi đống suy nghĩ hỗn độn, cô tiện tay mồ hôi trên trán, đứng dậy đi mở cửa.   Thím Đàm hiền từ cầm một ly nước ấm đứng trước cửa nói: “Miên Miên, cháu đã sửa soạn xong hết cả chưa? Cơm nước xong thì chúng ta xuất phát.”   Xuất phát?   Khương Dư Miên quay đầu nhìn thời gian hiển thị trên đồng hồ treo tường, vậy mà đã chín rưỡi sáng.   Bởi vì phải dọn tới nhà họ Lục, tối hôm qua đến nửa đêm cô vẫn chưa ngủ được, sau đó không biết ngủ thiếp đi từ khi nào, khi tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao.   Khương Dư Miên về phòng rửa mặt, nhanh chóng ăn sáng, sau đó kéo vali hành lý đã sửa soạn xong đi theo thím Đàm bước lên một chiếc xe trông vô cùng đắt tiền.   Dọc đường đi, Khương Dư Miên luôn nắm chặt quai cặp, thi thoảng nghiêng đầu nhìn cảnh vật không ngừng lùi lại ngoài cửa sổ, im lặng không nói một lời.   Thím Đàm câu được câu mất nói gì đó bên tai cô.   Khương Dư Miên cúi đầu lẳng lặng lắng nghe, không hé răng, cũng không có bất cứ phản ứng gì.   Biết Khương Dư Miên nhút nhát, thím Đàm giới thiệu qua tình hình nhà họ Lục với cô: “Mấy ngày trước ông Lục mới xuất viện, vẫn luôn trông ngóng cháu qua đó.”   “Sắp phải khai giảng rồi, cậu Lục Tập thích ra ngoài du lịch cũng đã về.”   “Còn có cậu Yến Thần…”   Lúc này Khương Dư Miên ngẩng đầu lên, thím Đàm lại không nói thêm gì nữa.   Khương Dư Miên lén lúc liếc nhìn thím ấy, ánh mắt lóe lên, bàn tay đang túm quai cặp lại càng túm chặt hơn.   Một tiếng sau, xe ô tô tiến vào gara của biệt thự. Khương Dư Miên theo thím Đàm đi tới một cánh cổng hai cánh cửa kiểu Trung Quốc cách tân. Tầm nhìn xung quanh rộng rãi, phía Nam biệt thự là một khu vườn lớn đầy cây xanh, khi bước vào có thể nhìn thấy hòn non bộ và một hồ bơi trong vắt. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé.    Tới gần cửa, Khương Dư Miên nghe thấy tiếng động nên ngước mắt nhìn qua, một ông cụ đầu bạc trắng chống gậy đi ra, trong mắt tràn đầy chờ mong.   Là bạn của ông nội, ông Lục.   Khương Dư Miên mím môi, hơi sợ hãi khi đối diện với người khác, cô cụp mắt né tránh ánh mắt thương hại của ông Lục.   Ba năm không gặp, ông Lục chăm chú quan sát cô bé trước mắt, nhất thời không nói nên lời, chỉ có bàn tay đang nắm chặt gậy chống nổi đầy mạch máu nói lên tâm trạng phức tạp lúc này của ông cụ.   Tất cả mọi người ở nhà họ Lục đều đang chú ý tới cô gái này.   Làn da của cô rất trắng, thân hình gầy yếu.   Tóc mái bằng, mái tóc dài xõa ra, những sợi tóc đen nhánh che đi phần lớn khuôn mặt cô, sắc mặt tái nhợt khiến cô trông không được khỏe mạnh cho lắm.   Cô đeo một chiếc cặp sách cũ đã bạc màu, yên tĩnh đứng sau lưng thím Đàm, hơi cúi đầu, không biết là sợ hãi hay thẹn thùng.   Nửa tháng trước, tất cả người làm trong biệt thự nhà họ Lục đều được thông báo rằng cháu gái của bạn cũ của ông cụ Lục sắp chuyển đến ở nhờ ở nhà bọn họ, không chỉ sửa sang lại phòng ở cho cô mà còn mua thêm không ít đồ dùng của thiếu nữ.   Lúc này, bọn họ tận mắt nhìn thấy ông Lục ân cần hỏi han Khương Dư Miên như hỏi han cháu gái ruột yêu quý của mình. Cảnh này khiến bọn họ vừa kinh ngạc vừa tò mò.   “Miên Miên.” Ông Lục nhìn ra vẻ khách sáo của cô, vừa đau lòng vừa tự trách.   Ông và ông nội của Khương Dư Miên từng là bạn bè vào sinh ra tử, sau này nhà họ Khương xảy ra biến cố, trước khi chết, ông bạn già đã nhờ ông cụ để ý nhiều hơn tới huyết mạch duy nhất của nhà mình. Kết quả, chỉ vì sơ suất của ông mà Khương Dư Miên phải chịu rất nhiều đau khổ, khi gặp lại đã trở nên rụt rè nhút nhát.   “Miên Miên, cháu còn nhớ ông Lục không?” Ông Lục cẩn thận hỏi.   Cô gái nhỏ ngước mắt nhìn ông cụ, rồi khẽ gật đầu, không nói lời nào, trông vô cùng nhút nhát.   Ông Lục thầm thở dài.   Khi ông nội của Khương Dư Miên còn sống, bọn họ thường xuyên qua lại, ông đã từng gặp cô bé rất nhiều lần. Khi còn nhỏ, Khương Dư Miên hoạt bát lanh lợi, vừa thấy ông đã gọi “ông Lục”, cái miệng nhỏ ngọt như bôi mật.   Bây giờ lại như hai người khác nhau.   Hai tháng nay, Khương Dư Miên chưa từng mở miệng nói lấy một câu.   Bác sĩ nói, Khương Dư Miên mắc chứng tự kỷ nhẹ, không muốn nói chuyện là do vấn đề tâm lý. Trị liệu bệnh tâm lý cần tiến hành theo liệu trình, đây là một quá trình rất dài.   Khoảng thời gian trước, sức khỏe của ông không tốt, Khương Dư Miên cũng cần tĩnh dưỡng, nên bọn họ để cô ở tạm trong một khu biệt thự yên tĩnh hai tháng, còn đặc biệt sắp xếp thím Đàm đến chăm sóc cô.   Bây giờ ông đã xuất viện nên nôn nóng đón Khương Dư Miên tới nhà họ Lục.   Ông Lục dẫn cô gái nhỏ vào nhà, vẫn luôn nói chuyện với cô: “Miên Miên, sau này cháu cứ xem nơi này như nhà của mình, cháu muốn gì thì cứ nói với ông.”   Khương Dư Miên lẳng lặng lắng nghe, không phát ra bất cứ âm thanh nào, cơ thể căng cứng đã để lộ sự rụt rè và bất an của cô.   Thím Đàm đã chăm sóc cô được hai tháng phát hiện ra điều này, thím ấy lặng lẽ nói gì đó bên tai ông cụ. Ông gật đầu: “Đưa Miên Miên lên phòng của con bé đi.”   Sau đó, ông lại dặn, những thứ Khương Dư Miên không thích phải đổi ngay lập tức, những thứ cô thiếu cũng phải nhanh chóng bổ sung.   Trong nhà có thang máy, cũng có thể đi cầu thang bộ. Thím Đàm dẫn Khương Dư Miên lên tầng, vừa đi vừa giới thiệu: “Phòng đầu tiên phía tay phải tầng hai là của Lục Tập, phòng đầu tiên phía tay trái là của Yến Thần.”   Khương Dư Miên chớp mắt, ngẩng đầu nhìn về phía bên trái.   Cầu thang được xây ở giữa, không biết phòng của cô ở hướng nào.   Đi lên tầng, thím Đàm rẽ phải.   Khương Dư Miên khẽ mím môi, chậm rãi đuổi kịp.   Lúc này thím Đàm bỗng dừng lại, khom lưng nhặt cánh hoa giả rơi dưới đất lên, lẩm bẩm: “Quét dọn kiểu gì không biết…”   Thím Đàm quay người, thấy Khương Dư Miên đứng đằng sau thì cười nói: “Miên Miên, phòng của cháu ở phía tay trái.”   Khương Dư Miên cúi đầu nhìn mũi chân, bước chân trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.   Chân của ông cụ Lục không tiện nên ở dưới tầng một, người giúp việc ngủ lại cũng ở tầng một. Bọn họ vốn định sắp xếp cho Khương Dư Miên ở trên tầng ba, nhưng nghĩ đến tính nhút nhát của cô, để cô ở một mình một tầng dễ xảy ra sơ suất, nên dứt khoát sắp xếp cho cô ở cùng tầng với hai cậu chủ.   Lục Yến Thần rất ít khi về nhà, cũng tiện cho Khương Dư Miên ở trong phòng phía bên trái.   Thím Đàm đẩy cửa phòng ra: “Miên Miên, cháu thích căn phòng này không?”   Khương Dư Miên gật đầu thật mạnh.   Thím Đàm nghĩ thầm: Đứa nhỏ này căn bản không quan sát kỹ, chắc chắn là không muốn làm phiền bọn họ.   “Cháu có yêu cầu gì có thể nói với bọn thím.” Thím Đàm chăm sóc Khương Dư Miên hai tháng, có một chút hiểu biết về cách sống của cô bé này, cô thích ở một mình, không thích có người ở cạnh.   Thím Đàm dặn dò xong định thì đi ra ngoài, thím ấy đã quen với việc không có tiếng đáp lại, nhưng ống tay áo bỗng nhiên bị kéo nhẹ.   Khương Dư Miên viết chữ cảm ơn vào lòng bàn tay bà, ánh mắt thím Đàm nhìn cô lại càng thêm đau lòng.   Cửa phòng đóng lại, phòng ngủ rộng lớn chỉ còn lại một mình Khương Dư Miên.   Vừa rồi đã có người nói cho cô nghe về cách bài trí trong phòng ngủ, cô mở vali hành lý, lấy quần áo mang theo và đồ dùng sinh hoạt hằng ngày ra đặt vào vị trí tương ứng. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé.    Khương Dư Miên cúi đầu, trong vali hành lý chỉ còn lại một quyển sổ ghi chú màu vàng nằm một góc.   Cô khom người cầm lên, cọ vào má, rồi đặt nó lên bàn.   Khương Dư Miên nhìn quyển sổ ghi chú một lúc lâu, cảm thấy không hài lòng nên mở ngăn kéo ra bỏ quyển sổ vào.   Ngón tay nhấn mật mã, ngăn kéo khóa chặt lại.   Dọn dẹp xong xuôi, không lâu sau, có người gọi cô xuống tầng ăn cơm trưa.   Khương Dư Miên đi đến cầu thang thì bỗng nghe thấy tiếng răn dạy đầy tức giận của ông cụ Lục: “Lục Tập!”   “Anh còn biết đường về nhà à? Sắp khai giảng đến nơi rồi mà anh còn lêu lổng ngoài đường cả ngày, sang năm mà thi trượt Đại học thì đừng có đi học nữa, đừng có mơ tôi cho anh đi du học.”   Nghe ông cụ cằn nhằn khiến lỗ tai Lục Tập cũng kết kén, cậu ngoáy ngoáy lỗ tai, không để lời ông nội trong lòng.   Con cái nhà có tiền, hoặc là dựa vào bản lĩnh, hoặc là dựa vào gia đình. Những người có thành tích không tốt sẽ được đưa đi học ở một trường Đại học vớ vẩn nào đó ở nước ngoài, nhưng ông Lục không thích điều này.   Ông ủng hộ con cháu đi du học dựa vào khả năng của bản thân, nhưng nếu thi trượt Đại học rồi ra nước ngoài học một trường vớ vẩn nào đó thì ông tuyệt đối không đồng ý.   “Cô Khương ạ.”   Người giúp việc đi ngang qua gọi một tiếng, người dưới tầng cuối cùng cũng phát hiện ra sự tồn tại của Khương Dư Miên.   “Miên Miên, cháu tới đúng lúc lắm.” Ông cụ Lục vẫy vẫy tay với cô. Khi Khương Dư Miên đến gần, ông từ một trưởng bối nghiêm khắc biến thành một ông cụ hòa ái dễ gần: “Tới đây làm quen, đây là Lục Tập, cháu trai của ông, bằng tuổi cháu.”   Cuối cùng Khương Dư Miên cũng gặp thằng nhóc phá phách trong miệng ông Lục.   Lục Tập nằm dài trên ghế sô pha, áo phông rộng thùng thình vắt ngang hông, quần dài màu đen đeo dây xích trendy, điều khiến người khác chú ý nhất chính là một nhúm tóc đỏ trên đầu cậu.   Cậu bắt chéo chân giống một thiếu niên bất hảo.   Vừa quay đầu, ánh mắt ông cụ Lục nhìn cháu trai lập tức trở nên nghiêm khắc: “Con bé tên là Khương Dư Miên, sau này sẽ ở lại nhà họ Lục.”   “Khương Dư Miên? Là ai?” Lục Tập vô cùng xa lạ với cái tên này, đứng phắt dậy.   Cậu chỉ ra ngoài đi du lịch một mùa hè, vậy mà trong nhà đã có thêm một đứa con gái?   Nghĩ đến thân thế của Khương Dư Miên, ông cụ Lục muốn nói lại thôi, chỉ nói: “Miên Miên sẽ ở nhà chúng ta một khoảng thời gian, sau này khai giảng hai đứa sẽ cùng đi học với nhau.”   “Miên Miên nhỏ hơn cháu, cháu phải chăm sóc con bé nhiều một chút.”   Khương Dư Miên sinh vào tháng Bảy, cô vừa qua mười tám tuổi, cô không tham gia thi Đại học nên chỉ có thể học lại thêm một năm.   Lục Tập lớn hơn Khương Dư Miên một tháng, nhưng cậu đi học muộn, học kỳ sau mới lên lớp mười hai.   Một người đi học muộn một người học lại, trùng hợp học chung một khối.   Lục Tập có tính tình xởi lởi, Khương Dư Miên lại im lặng ít nói, ông cụ Lục hi vọng hai người bọn họ có thể bổ sung cho nhau. Bản chuyển ngữ được thực hiện và đăng tải duy nhất tại trang Luvevaland.co. Mong mọi người hãy đọc ở trang chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Nếu có thắc mắc gì xin liên hệ về page Sắc - Cấm Thành hoặc LuvEva land nhé.    Lục Tập khoanh tay, nghênh ngang đi đến trước mặt Khương Dư Miên, đánh giá cô từ trên xuống dưới, sau đó bỗng nhiên nghiêng người về phía trước.   Mời các bạn mượn đọc sách Thua Bởi Động Lòng của tác giả Giang La La.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Toàn Tức Võng Du Chi Khổ Lực - Tô Du Bính
Văn án (wp nguoinaodo) (Văn án mình tự chém) Quan Miên sau khi ra tù liền xin phép được làm một công việc đơn giản ở trong game online, chỉ vì y không muốn phải đi lại nhiều ở bên ngoài. Từ công việc trong game, dần dần y có hứng thú với thế giới Mộng Đại Lục, và nó nhanh chóng trở thành một phần không thể thiếu của Quan Miên vào mỗi ngày. Quen biết nhiều bạn tốt, gặp gỡ nhiều loại người khác nhau,… và cũng chính ở đây y tìm được người chồng tương lai của mình – một nhân vật có địa vị không hề nhỏ ngoài thế giới hiện thực… Những chuyện bị mật không muốn nói ra, nhừng điều y che dấu dần dần bị hé lộ… Cuộc sống đơn giản mà y mong muốn sau khi ra tù trở nên thay đổi hoàn toàn… Nhưng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, y biết người đó vẫn sẽ luôn ở bên ý, đi theo bảo vệ y những lúc y cần. --------- Review tieulian: Quan Miên – bạn thụ vì đánh người mà bị bắt vào tù (vì sao bạn ấy đánh người thì đọc truyện để biết thêm chi tiết), sau khi ra tù bạn ấy không muốn làm nghề cũ (Chuyên gia phân tích số liệu) nữa nên đề nghị tìm một công việc không phải đi ra khỏi nhà, cũng không cần bằng cấp chuyên nghiệp. Sở giới thiệu việc làm chọn cho bạn ấy đi làm Công nhân (nói trắng ra là Cu li) trong võng du (cụ thể là game Mộng Đại Lục). Sau đó thì ở trong game bạn ấy gặp anh công Ám Hắc Đại Công (kì thực là gặp trong game Tinh chiến trước rồi mới gặp trong MĐL), hai người đi đâu cũng có nhau xong gặp ngoài đời thực rồi tiến đến yêu đương, cuối cùng kết hôn. Ngoài ra còn một đống chuyện dây mơ rễ má liên quan đến quá khứ, thân phận của Quan Miên. Anh công cũng có không ít kẻ thù vì anh là Chủ tịch của một trong những Tập đoàn lớn đứng đầu thế giới gì đấy. Cuối cùng vẫn HE, mấy chương cuối là chuyện Quan Miên cố gắng luyện game để có thể đánh thắng anh công. Nói chung thì thật ra cặp tuôi thích nhất là cặp Tinh Phi Ngân x Hà Kỳ Hữu Cô. Tinh Phi Ngân là điển hình của loại trong nóng ngoài lạnh a.k.a muộn tao công, anh ấy chiều bạn Hà Kỳ Hữu Cô hết mức luôn, cơ mà mặt lúc nào cũng tỏ ra lạnh lạnh khốc khốc: ). Bạn Hà Kỳ Hữu Cô thì đúng như Quan Miên nhận xét, giống hệt như học sinh tiểu học. Tính cách hồ nháo, mau giận mau quên, mỗi lần cãi/đánh nhau không lại người ta là chạy ra nấp sau Quan Miên hoặc Tinh Phi Ngân, nhưng nói chung là bạn ấy rất tốt, rất nghĩa khí, đối với bạn bè thì chân thành vô cùng. Mong là Bơ Bính sẽ viết PN cho cặp này vào một ngày nào đó không xa =v= Cặp Đan Tâm với Giang Sơn thì chỉ phớt phớt qua thôi, mà nói chung là anh Đan Tâm đơn phương đi =v= lúc đầu tuôi còn tưởng là anh Đan Tâm cặp với bạn Thể Hồ Thanh Tỉnh. Tổng kết lại: đọc cái bộ này tuôi chỉ muốn gào lên, “Kẻ có tiền chết tiệt, CMN các anh có tiền nên các anh cố tình troll người nghèo như em sao: (( “. Ám Hắc có tiền, Đan Tâm có tiền, Phồn Tinh Hữu Độ có tiền… tiền tiền tiền tiền tiền tiền tiền tiền tiền tiền tiền… *** Bại bởi Ám Hắc Đại Công, tâm tình của mọi người cũng được xem là bình tĩnh. Cúc Hoa Môn Lang Thiếu cũng chỉ là nho nhỏ mà gây xích mích quan hệ gia đình hoà thuận giữa Quan Miên và Ám Hắc Đại Công một chút mà thôi. Sau khi Quan Miên đăng xuất, Bạch Anh Tước đã chuẩn bị bữa ăn khuya kỹ càng đang đợi. Hai người giống với bình thường ăn qua bữa ăn khuya, tiện thể cùng nhau trêu chọc Cúc Hoa Môn Lang Thiếu một chút, sau đó lên giường ngủ. Buổi sáng ngày hôm sau, Quan Miên sáng sớm thức dậy ăn xong bữa sáng, cho mèo ăn xong liền chuẩn bị đi làm. Bạch Anh Tước tắm xong □ từ trong phòng tắm đi ra, thấy thế nghi hoặc nói: “Hôm nay công ty có việc gì sao?” Quan Miên nói: “Tôi có việc.” Bạch Anh Tước nhún vai. Mặc dù bọn họ đã xây dựng lên quan hệ hôn nhân vững chắc và quan hệ bạn đời tinh thần, nhưng cũng không có nghĩa là xoá bỏ không gian cá nhân của hai bên, đối với chuyện cảm thấy không cần nói không muốn nói hoặc là lười nói của nửa kia, bọn họ cũng sẽ không truy hỏi. Quan Miên cầm lấy chìa khóa chuẩn bị đi, liền thấy Bạch Anh Tước kéo cậu, hướng cậu bĩu môi. Quan Miên đến gần hôn một cái, lại bị Bạch Anh Tước nắm lấy vai, mạnh mẽ mà hôn lại. Hai người dây dưa gần ba phút mới buông ra. Bạch Anh Tước mổ xuống má bên phải của Quan Miên, cười nói: “Luyện tập lâu dài quả nhiên rất có hiệu quả.” Quan Miên đưa tay lau đi nướt bọt tràn ra khóe miệng, sửa sang lại tóc mới rời đi. Trở lại tổng bộ tập đoàn Thịnh An, cậu lập tức bảo Vu Ngư hẹn thời gian gặp mặt với Tôn Chí Hồng. Năng suất làm việc của Vu Ngư rất cao, đi ra ngoài trong chớp mắt lại tiến vào nói: “Cố vấn Tôn nói từ giờ đến mười giờ đều có thời gian.” Quan Miên để đồ xuống liền đi đến văn phòng của cố vấn Tôn. Văn phòng của bọn họ ở cùng một tầng, đi tới đi lui vô cùng thuận tiện. Khi Quan Miên gõ cửa vào phòng, Tôn Chí Hồng đúng lúc đang thu dọn gian phòng. Những cuốn sách đủ loại đủ dạng chất chồng trước kệ sách. Quan Miên nhìn hắn chiều cao có hạn, để sách vô cùng vất vả, liền chủ động mở miệng muốn giúp đỡ. Tôn Chí Hồng cũng không lui bước, cười nói: “Đang cần dáng người cao to như cậu thế này hỗ trợ mới được.” Mời các bạn đón đọc Toàn Tức Võng Du Chi Khổ Lực của tác giả Tô Du Bính.
Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn - Nhục Bao Bất Ngật Nhục
*Một số lưu ý:   Đây là câu chuyện về một thằng tra công sau khi trọng sinh muốn hoàn lương.   Tra công muốn hoàn lương cũng không dễ dàng như vậy, đường dài còn lắm gian truân, còn phải ngược xuôi tìm kiếm chân lý. Trong quá trình tìm kiếm khó tránh phạm sai lầm cũ, rối rắm. Mong các vị tiểu tỷ tỷ thông cảm.   Công vừa ngu vừa biến thái chết đi được, tinh thần phân liệt lại còn cặn bã, sau khi trùng sinh, dù có thay đổi, nhưng quá trình chậm chạp, nếu không kiên nhẫn nổi xin mời bấm nút close.   Thụ sạch, công không sạch, giai đoạn đầu công còn phịt như gà.   Truyện tự sự, mô tả dưới góc nhìn của cả công lẫn thụ.   Sư huynh của công tên là Sư Muội, xin mọi người đừng nhầm lẫn giới tính của nhân vật này. Kiếp trước, Mặc Nhiên bái Sở Vãn Ninh làm sư phụ. Ngày đầu nhập môn, hắn tôn kính gọi Sở Vãn Ninh hai tiếng “sư tôn”, lúc nào cũng ôm tâm tình nhu mộ chạy theo y, mong được y quan tâm để ý, mong được y ôn nhu khích lệ. Mặc Nhiên thiếu khuyết tình cảm nên hắn tham luyến và khao khát nó đến tận cùng, chỉ cần một ánh nhìn quan tâm, một cử chỉ chăm sóc cũng đủ để hắn vui vẻ, thỏa mãn.   Nhưng Sở Vãn Ninh con người này quá cao ngạo, lạnh nhạt, hết lần này đến lần khác chỉ biết dùng lời lẽ nghiêm khắc và hình phạt để dạy dỗ đồ nhi. Mặc Nhiên khi ấy là một thiếu niên non nớt trẻ dại, hắn thừa sự ngỗ nghịch nhưng lại không đủ thông tuệ để thấu hiểu nỗi lo của sư tôn. Và khi mâu thuẫn giữa sư đồ ngày càng tăng, sự nhu mộ, tôn kính dần biến mất chỉ còn lại nỗi bất mãn và tâm tình không phục. Lust Aveland   Mặc Nhiên vô cùng yêu quý sư huynh của hắn, sư huynh Sư Muội là một người rất dịu dàng ôn nhu, sư huynh lúc nào cũng quan tâm, chăm sóc hắn, là người duy nhất mang cho hắn đĩa hoành thánh ấm nóng khi hắn bị sư tôn la rầy, trách phạt, đó chính là ký ức đẹp đẽ mà hắn mãi ghi nhớ. Rồi không biết đến khi nào, tình cảm quý mến đơn thuần ấy chuyển hóa thành sự yêu thích, Mặc Nhiên “yêu” Sư Muội và hắn muốn được bảo vệ, che chở sư huynh đến suốt đời.   Nhưng Mặc Nhiên không bảo vệ được sư huynh của mình, ngày địa ngục Vô Gian vỡ ra, một hồi huyết chiến đã mang đi vô số tánh mạng, cũng mang đi luôn sự sống của sư huynh. Hắn chết lặng nhiều ngày quỳ trước quan tài của sư huynh, yên tĩnh ngắm nhìn gương mặt như đang ngủ say của người kia, trái tim đau đến không thở nổi…   Người chết, vì sao phải là Sư Muội?   Hắn hận bản thân yếu đuối vô dụng, càng hận Sở Vãn Ninh lạnh nhạt, vô tâm, hận y tại sao không quay đầu cứu Sư Muội, hận y vì coi trọng Bắc Đẩu Tiên Tôn thanh danh mà bỏ mặc đồ nhi không quan tâm. Đối với Mặc Nhiên, mọi bi kịch đều từ Sở Vãn Ninh mà bắt đầu.   Mặc Nhiên hận Sở Vãn Ninh, hắn muốn trả thù cho Sư Muội. Thế là Mặc Nhiên đánh bại mọi môn giáo trong giới tu chân, rồi trở thành minh chủ và tự phong làm đế “Đạp Tiên Quân”. Mặc Nhiên giam cầm Sở Vãn Ninh, phá hết tu vi của y, hắn nhục mạ, cưỡng ép y, hắn không cho y chết vì hắn muốn Sở Vãn Ninh phải sống trong đau khổ cùng cực, muốn y phải tiếp tục kéo dài hơi tàn trong tuyệt vọng và bất lực.   Nhưng Sở Vãn Ninh vẫn là Sở Vãn Ninh, một khi y đã quyết tâm muốn đi thì cho dù là Đạp Tiên Quân cũng không thể ngăn cản. Khi mười năm cố gắng khuyên bảo vẫn là vô dụng, giờ đây, Sở Vãn Ninh sẽ lấy tính mạng này để hóa giải mọi thứ…   “Mặc Nhiên... Cả đời này, cho dù sau này như thế nào... Ban đầu cũng là do ta dạy bảo người không tốt, là ta nói ngươi chất kém khó trác… Là ta bạc ngươi, tử sinh không oán…”   “Lần này là ngươi thắng, Sở Vãn Ninh. Ta không ngăn được cái chết của ngươi.”   “Mặc Nhiên… Đừng như vậy nữa, ngươi tỉnh lại đi, quay đầu đi…”   “Ngươi độ tẫn người trong thiên hạ duy độc không độ ta, ngươi giả nhân giả nghĩa. Sở Vãn Ninh, đây là ngươi tự chuốc." …   “Sao lại ngủ lâu như vậy? Khi nào ngươi mới tỉnh?”   “Ta đã buông tha Tiết Mông, Sở Vãn Ninh, người cũng nên tỉnh lại rồi chứ.”   Sở Vãn Ninh chết rồi, mọi hận thù ân oán cũng theo y mà tan biến, bỗng nhiên Mặc Nhiên không còn lý do để sống tiếp. Sư Muội không còn, Sở Vãn Ninh cũng đã mất, vậy hắn còn tồn tại với ý nghĩa gì.   Mặc Nhiên đứng trên đỉnh cao quyền lực mười năm.   Cả đời này, hắn từ một đứa con riêng hai bàn tay trắng, trải qua vô số trắc trở mới trở thành vị tôn chủ đế quân duy nhất ở nhân gian.   Hắn phạm nhiều tội lỗi, hai tay đầy máu tươi, là yêu là hận, là thích là ghét, đến cuối cùng cái gì cũng không còn.   Mặc Nhiên tự sát chết đi, trò khôi hài giằng co suốt mười năm rốt cuộc cũng hạ màn. Tất cả đều kết thúc. . . . Lại lần nữa mở mắt ra, Mặc Nhiên được quay lại 17 năm về trước, khi hắn vẫn còn là cậu thiếu niên mới gia nhập Thục Sơn Tử Sinh, là lúc mọi bi kịch vẫn chưa bắt đầu. Lần này, hắn sẽ bảo vệ Sư Muội cho thật tốt, hắn sẽ thay đổi tương lai đau khổ, lần này, sư huynh nhất định sẽ được sống hạnh phúc.   Giờ đây, tâm hồn Mặc Nhiên không còn trẻ dại non nớt như ngày xưa, cũng vì vậy hắn dường như cảm nhận được những thứ mà trước đây hắn chưa từng nhìn thấy.   Sở Vãn Ninh dạy hắn tu hành luyện võ, mỗi lần có nguy hiểm, đều là y hộ hắn chu toàn.   Sở Vãn Ninh dạy hắn tập viết đọc sách, đề thơ vẽ tranh, tuy lúc nào cũng lạnh nhạt, ít nói nhưng biểu tình lại rất nghiêm túc, kiên nhẫn.   Sở Vãn Ninh cô độc không bạn hữu, chẳng ai biết y đang nghĩ gì, buồn vui ra sao. Thậm chí khi thân thể chồng chất vết thương, y cũng không lời than vãn hay bận lòng để ý. Dường như Sở Vãn Ninh vô tâm với ngay cả bản thân mình.   Kiếp trước, Mặc Nhiên nhìn không tới, kiếp này lại mang theo những cảm xúc phức tạp mà dõi mắt theo y. Liệu y có xấu như hắn đã nghĩ? Liệu bi kịch của kiếp trước có phải là lỗi của y? Khi những câu hỏi còn chưa có câu trả lời, bánh xe lịch sử lần nữa lặp lại, địa ngục Vô Gian vỡ ra và lần này vì cứu Sư Muội, tới lượt hắn cùng Sở Vãn Ninh bổ toàn Vô Gian.    “Sư Muội! Sư Muội!”   “Thật tốt quá! Huynh không chết! Ta cũng không chết! Đi qua, đều đi qua!” ...   “Sư tôn… Người không còn nữa, người mất rồi.”   Lần này Mặc Nhiên được như nguyện rồi, Sư Muội của hắn không chết, Sư Muội của hắn vẫn còn sống bình yên, người chết chỉ có Sở Vãn Ninh mà thôi.   Mặc Nhiên, giờ ngươi cảm thấy vui sao?   Khi trận chiến kết thúc là lúc những bí ẩn được hé lộ. Kiếp trước, Mặc Nhiên hận Sở Vãn Ninh vô tình bỏ mặc Sư Muội, mà nào biết rằng khi ấy y đã sức cùng lực kiệt. Kiếp này, Mặc Nhiên thay Sư Muội bổ toàn Vô Gian, hắn lại oán trách Sở Vãn Ninh bỏ đi không hề quay đầu, để rồi muộn màng nhận ra là Sở Vãn Ninh biết mình không thể sống được bao lâu, một khi y chết thì linh khí của bản thân sẽ đưa tới rất nhiều ác quỷ, vì vậy mà y phải rời xa Mặc Nhiên.   Là Sở Vãn Ninh không màng tính mạng bảo vệ mạng sống cho Mặc Nhiên.   Là Sở Vãn Ninh dùng hết sức lực cõng Mặc Nhiên vượt qua 3000 bậc thang, từng bước từng bước bò lên Tử Sinh Đỉnh.   Là Sở Vãn Ninh dùng linh lực cuối cùng của mình để hộ Mặc Nhiên chu toàn.   Mặc Nhiên hiểu lầm Sở Vãn Ninh quá nhiều, hắn không hề hiểu biết y, không biết y đã vì hắn mà làm những điều gì, vì hắn mà hy sinh bao nhiêu. Đến cả ký ức đẹp đẽ về đĩa hoành thánh ấm nóng cũng là do Sở Vãn Ninh lén nhờ Sư Muội mang cho hắn.   Hiểu lầm một năm là hiểu lầm.   Hiểu lầm mười năm là oan nghiệt.   Mà từ sinh đến tử, hiểu lầm cả đời, đó là mệnh.   “Thực xin lỗi, ta hận sai người rồi.”   “Sư tôn, sư tôn… Là lỗi của ta. Cầu xin người…Cầu xin người cùng ta trở về…”   “Sư tôn… van cầu người… cầu người, người phản ứng ta có được không…”   Nhưng xin lỗi thì có ích gì khi cả hai đời của Sở Vãn Ninh đều hủy trong tay một người.   Một Mặc Nhiên từng quá nông cạn, lúc nào cũng chỉ biết ôm lấy định kiến để phán xét người khác, để rồi sau này phải sống trong hối hận và lo âu dằn vặt. Mặc Nhiên chẳng khác nào một chú chó husky ngốc nghếch, làm gì cũng sai, nghĩ gì cũng ngốc. Hắn nghĩ mình yêu Sư Muội, nhưng chẳng qua chỉ là tham luyến sự ấm áp mà Sư Muội mang lại, hắn nghĩ mình hận Sở Vãn Ninh nhưng thứ tình cảm đó vốn đã biến chất sau mười năm giam cầm y ở bên mình.   Một Sở Vãn Ninh hờ hững, lạnh nhạt, lúc nào cũng ngụy trang cho mình một vẻ ngoài mạnh mẽ. Nhưng rồi y cũng giống như một chú mèo trắng cao ngạo, nhìn như rất khó gần, thật ra lại là người hay tự ti, chuyện gì cũng chỉ giấu ở trong lòng.   Sở Vãn Ninh thích Mặc Nhiên nhưng chỉ có thể hàng ngày nhìn hắn vui vẻ chạy theo Sư Muội, Sở Vãn Ninh thích Mặc Nhiên nhưng lòng tự tôn lại không cho phép y thổ lộ. Nếu trách Mặc Nhiên ngu ngốc không nhìn thấu trái tim mình, thì phải trách Sở Vãn Ninh làm việc gì cũng âm thầm chịu đựng, âm thầm trả giá, để rồi bi kịch mới kéo dài tận hai kiếp.   Liệu còn cơ hội nào để Mặc Nhiên sửa sai và bù đắp lỗi lầm? Liệu có kết thúc nào tốt đẹp hơn dành cho Sở Vãn Ninh đã đau khổ cả hai kiếp? Hãy cùng nhau tìm hiểu và trải qua những cung bậc tình cảm khác nhau với bộ truyện đầy cảm xúc này nhé. . . . “Husky và sư tôn mèo trắng của hắn” là một bộ truyện có nội dung đồ sộ và nhiều cảm xúc. Cốt truyện chặt chẽ kết hợp với giọng văn tình cảm, bộ truyện sẽ đưa người đọc từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, với đầy đủ các hỉ, nộ, ái, ố khác nhau.   Quá trình để Mặc Nhiên chuộc lại lỗi lầm của mình là quá trình phải trả giá bằng máu, nước mắt và cả sinh mạng. Nhân quả mà Mặc Nhiên đã tạo từ kiếp trước, kiếp này phải tìm cách trả lại. Con đường này dù đau khổ, gian nan, dù đôi bàn chân có nhuốm máu, sức cùng lực kiệt, hắn cũng sẽ đi cho hết, để chuộc lại lỗi lầm của ngày xưa, cũng là để tạ tội với Sở Vãn Ninh.   Tóm lại, nếu các bạn đang đi tìm một bộ đam mỹ siêu ngược, giàu cảm xúc và có nội dung mạch lạc, chặt chẽ thì đây sẽ là sự lựa chọn thích hợp dành cho bạn. ___________   “ ”: Trích dẫn trong truyện được chỉnh sửa để phù hợp với review. *: Trích trong “Ổ nhà DoPi” Review by #Tuyết Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tên truyện, tên tác giả Nhục Bao Bất Cật Nhục (bánh bao thịt không ăn thịt) và văn án nghe có vẻ funny, nhưng kỳ thực đây là một quyển truyện ngược, ngược, ngược (việc quan trọng phải nói ba lần). Đây là tác phẩm đam mỹ chủ công đầu tiên tôi chủ động đọc (tôi vốn toàn đọc chủ thụ). Nguyên do là bởi đoạn mở màn khá hấp dẫn, níu kéo tôi một mạch tới hết. Truyện không thuần chủ công mà thường đổi ống kính sang phía sư tôn, tiện thể kể theo góc nhìn Thượng đế bao quát xung quanh, không khác biệt quá nhiều với truyện chủ thụ. Đồng thời, chủ công mới lộ rõ được tâm tình của Mặc Nhiên, dễ dàng hiểu thêm về khúc mắc kiếp trước kiếp này, và nhìn nhận sự việc từ mọi góc độ. Tác giả hành văn tốt, ngôn ngữ lưu loát. Các sự việc tuần tự khiến mọi thứ phát triển tự nhiên. Nhân vật chính Mặc Nhiên được thăng cấp từ bản 0.5 lên 2.0, kèm theo ảnh hưởng đến các nhân vật khác, không ai tính tình đại biến đột ngột cả. Tình tiết trước sau móc nối, phía trước có phục bút, xem xong mọi biến chuyển trong cốt truyện, quay đầu đều tìm được manh mối. Ở giữa có lẽ sẽ vài điểm mâu thuẫn, nhưng phía sau có đáp án đầy đủ. Không phải là vì ngược mà ngược, chủ yếu là làm nhân vật thêm trọn vẹn. Truyện không đơn thuần là tra công trùng sinh chuộc tội đầy ngọt ngào mà ngược ngọt đan xen (ngọt ít hơn ngược). Mặc Nhiên/Mặc Vi Vũ mới trùng sinh xong vẫn chưa biết sự thật, chưa giải quyết được hiểu nhầm về sư tôn Sở Vãn Ninh. Bạch nguyệt quang của Mặc Nhiên là Sư Muội (đồng âm khác nghĩa, tên là Sư Muội/师昧, chứ không phải vị trí trong sư môn là sư muội/师妹…) còn đó, không thay đổi, không có kích thích để Mặc Nhiên đặt ra nghi vấn về tình cảm của mình. Thành ra nửa đầu truyện dằn vặt tình cảm hai bên. Sau đó tác giả tốt bụng cung cấp ít kẹo đường, và tiếp tục ngược lên ngược xuống. Hai kiếp giao phong. Sở Vãn Ninh kiếp trước kiếp này, Mặc Nhiên và Đạp Tiên Quân, Sư Muội và Hoa Bích Nam. Thảm kịch bi thương cùng cực, quá khứ thấm đẫm máu và nước mắt, âm mưu sự thật nghiệt ngã, nhân ngôn khả úy, lòng người hiểm ác, thân thế bí ẩn,…đan xen đẩy cả câu chuyện lên cao trào. Nửa đầu phẫn hận khó chịu, đoạn giữa ngọt ngược, nửa cuối nặng nề nghẹt thở, muốn rơi lệ mà chỉ thấy vành mắt khô khốc. Oan oan tương báo, nhân quả luân hồi, mở ra một thế giới, một câu chuyện buồn thảm mà bi tráng. Câu chuyện xoay quanh một thế giới bối cảnh tu chân, được chia thành Thượng tu giới gồm chín môn phái lớn (có Cô Nguyệt Dạ, Nho Phong môn và Đạp Tuyết cung) cùng Hạ tu giới (có Tử Sinh đỉnh). Mỗi môn phái có địa bàn (Thục Sơn, Côn Lôn, Lâm Nghi…) và thành trấn riêng. Trong thành trấn sẽ có phàm nhân làm việc và sinh sống. Bên cạnh đó, Tu Chân giới có ba đại cấm thuật, từng được Câu Trần thượng cung tạo ra, rồi bị Phục Hy cấm do hậu quả khôn lường. Thời Không Sinh Tử Môn, cực mạnh, có thể xé rách thời gian không gian, nghịch thiên nghịch mệnh. Ván cờ Trân Lung biến người chết thành quân cờ để điều khiển. Linh lực càng lớn số lượng cờ càng nhiều hoặc chất lượng cờ càng cao. Trọng sinh bí thuật, cứu mệnh người chết, trùng sinh cùng tuyến thời gian, hoặc trùng sinh về quá khứ, như Sở Vãn Ninh và Mặc Nhiên. Có thể nói nhân sinh kiếp trước của Mặc Nhiên vô cùng thất bại. Hận sai người, yêu sai người, giết sai người, nhìn nhận sai người, điên điên cuồng cuồng, người không ra người, ma không ra ma. Mặc Nhiên buông thả chính mình, sống phóng túng bất kham, sa đọa giữa bùn lầy, làm mình bẩn thỉu đen kín từ trong ra ngoài, máu tươi nhuộm đẫm hai tay. Cuối cùng kết cục cô đơn, thảm thiết. Hình dung Mặc Nhiên là một con Husky không sai. Hắn tựa như con chó muốn tìm một chủ nhân, một ngôi nhà trú ẩn, lại ngốc nghếch ngu xuẩn cắn loạn khắp nơi, rồi phát hiện ra, chủ nhân đã không còn, nhà cũng chẳng có. Mãi đến lúc cô độc một mình, con Husky mới hiểu, dù chủ nhân toàn cho xương không cho thịt, còn tốt hơn trở thành chó nhà có tang, bơ vơ lạc lõng. Tác giả viết thịt cực kỳ mang cảm, vừa hàm súc vừa trắng ra. Lúc cần kích thích, lúc cần cao trào, lúc đan xen ngọt ngược, đều phù hợp. Tác giả cũng giải thích khá kỹ càng diễn biến tâm trạng nhân vật cho độc giả không hiểu. Đặc biệt, diễn biến tâm lý nhân vật nắm rất chắc, thể hiện ở phần đoạn ngắn hậu trường, các nhân vật trả lời các vấn đề khác nhau theo đúng tính cách thiết lập. Đọc phần hậu trường cảm nhận sâu thêm một chút về tính cách thật của nhân vật. Những nhân vật cả chính cả phụ đều rất nhiều lớp, phức tạp lại không bị gồng. Mọi người có đủ đất diễn thể hiện mình. Tác giả đối xử khá công bằng với từng nhân vật, dù là phụ đến siêu phụ. Bên cạnh đó, tác giả rất tài tình trong việc đặt tên chương truyện. Ban đầu Mặc Nhiên luôn xưng hô “bổn tọa”, tên chương bắt đầu bằng “bổn tọa”. Mặc Nhiên biết mình yêu thích sư tôn, coi sư tôn là nhất, thế là tên chương chuyển sang bắt đầu bằng “sư tôn”. Sau đó là đặt theo tên phó bản, như Giao sơn, Long Huyết sơn, Thiên Âm các, và Tử Sinh đỉnh. Tổng thể bố cục lớn, tác giả rất dụng tâm. Thế giới này không giống tiên hiệp tu chân thường thấy với Trúc Cơ, Kim Đan hay Nguyên Anh gì gì đó. Thiết lập khá khác. Cho nên tuổi tác giữa hai người là một vấn đề, không cứ tu tiên là trường sinh bất tử. Khương Hi của Cô Nguyệt Dạ nhờ công pháp mới giữ được bề ngoài trẻ tuổi. Môn phái dược sư này cũng cần chế tạo thuốc kéo dài tuổi thọ. Một lý do mọi người không nghĩ Sở Vãn Ninh và Mặc Nhiên là CP bởi khoảng cách tuổi tác (10 tuổi). Sở Vãn Ninh cũng từng ghét mình đã 32 tuổi, già. Quen đọc về tu sĩ sống lâu và tu vi đến mức nhất định là lưu giữ được vẻ ngoài rồi, nên mới đọc truyện này tôi hơi mông lung chút. Cứ tưởng nó giống truyện bình thường, một lần bế quan 10 năm coi là phổ thông, tuổi tác cách nhau tầm 100 trở lên mới có vấn đề cơ. Thành ra đôi khi, tôi thấy truyện mang hơi hướng cổ đại giang hồ hơn là tu chân tiên hiệp. Tôi đã hy vọng một kết cục khác. Hai đời người, bao sinh mạng, bãi bể nương dâu, sinh ly tử biệt, cần hạnh phúc ngàn năm vạn năm, đến tận khi vĩnh cửu vô tận mới đủ để bù đắp. So với thời gian dài đằng đẵng trong Muốn phi thăng thì yêu đương đi của Long Thất thì tuổi thọ trăm năm trong tác phẩm này thật chẳng tính là gì. Tôi đã mong chờ trường sinh bất tử… thật tiếc. Mời các bạn đón đọc Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn của tác giả Nhục Bao Bất Ngật Nhục.
Tế Thế - Tô Du Bính
Truyện kể về việc Ôn Cổ được phi thăng nhưng lại cảm thây cực khổ hơn đã vậy còn mất hết tự do. Được Bạch Tu Đại Tiên trả lời: làm nhiều rồi quen thì mọi việc sẽ tốt lên ấy mà Ôn Cố: Có phi thăng, vậy có phi giáng được không? Bạch Tu Đại Tiên: Có thể có thể. Ôn Cố phi giáng về nhân gian. Bạch Tu Đại Tiên giao bảng nhiệm vụ cho cậu: Làm việc cho đàng hoàng đấy! Ôn Cố:... Ôn Cố không hận Triệu Minh. Hắn hạ độc cậu, giết cậu, nhưng thực ra là giúp cậu. Tự trách mình sao không biết cảm kích gì hết! Sau khi phi thăng thiệt là... khổ muốn chết. Trọng Thế Hoàng hận Ôn Cố, hận thấu xương. Hận cậu xuất hiện, hận cậu biến mất. *** Spoil: Em thụ tên Ôn Cố – một tu tiên giả, bị thằng sư đệ ám hại, lúc trốn chạy thì bị mất 1 hồn 1 phách. May gặp được Bạch Tu Đại Tiên, được ông này giúp phi thăng thành tiên. Cơ mà đừng tưởng ổng tốt lắm, ổng là người được giao nhiệm vụ giúp em thụ phi thăng từ 200 năm trước, nhưng vì nhiều nguyên nhân – 1 trong số đó là do thiếu nhân thủ, nên kéo dài tới bây giờ. Nhiệm vụ đầu tiên của em là độ anh công Trọng Thế Hoàng – tổng tài tập đoàn Lăng Thiên thành tiên. Cha mẹ anh công vừa mới mất do bị ám sát nên tính tình anh hơi u ám, khắc nghiệt. Lần đầu gặp mặt, em biến hình thành lão tiên ông râu tóc bạc phơ khuyên anh dứt bỏ hồng trần đi tu luyện, tất nhiên anh nhìn em như thằng bệnh thần kinh. Để chứng minh mình là tiên 100%, em chỉ tay 1 phát, bình hoa mẹ anh thích nhất tan tành Khuyên nhủ thất bại, em lấy thân phận một chàng trai trẻ tên Triệu Thụ Thanh xin vào làm vệ sĩ cho anh. Đoạn này là đoạn mình thích nhất truyện, vừa hài vừa dễ thương. Em thụ tuy sống cả ngàn năm nhưng toàn ở trên núi tu luyện, không rành cách giao tiếp với người phàm, bởi vậy mỗi lần nói chuyện với em anh công chỉ thiếu muốn hộc máu. Nhưng càng tiếp xúc, anh càng bị em hấp dẫn, tình cảm 2 người từ từ tiến triển. Em thụ tuy có rung động, nhưng vẫn chưa quên nhiệm vụ của mình. Vì hoàn thành chỉ dẫn trên thanh khuê, em làm anh hiểu lầm mình bên phe hung thủ sát hại cha mẹ anh, để rồi khi anh muốn giữ em lại mà bắn một phát đạn, em âm thầm thay đổi quỹ đạo để viên đạn xuyên vào tim mình. Anh chịu nỗi đau tự tay giết người mình yêu, lâm vào tự trách khôn cùng. Em quay về tiên giới tu luyện. Không ngờ ba năm sau, thế gian lâm vào đại họa, ma khí ngút trời, con người biến dị, tang thi tràn ngập… Em một lần nữa nhận lệnh hạ trần giúp đỡ nhân loại, gặp lại anh công. Thằng sư đệ khốn nạn của em lại xuất hiện, thân phận thần tiên của em bị vạch trần, chưa kịp giải thích với anh thì anh đã bị đại ma đầu bắt đi. Sau đó là quá trình tìm kiếm anh công, giải cứu thế giới. Thì ra anh nguyên bản chính là 1 tu tiên giả, gặp phải kiếp nạn mà chuyển thế đầu thai. Đoạn anh với thần thức kiếp trước của mình tranh nhau gọi em thụ là vợ/ phu nhân mà bò lăn ra cười. Cá nhân mình thích nhất phần 1, lúc công – thụ mới gặp nhau, chưa có âm mưu, trách nhiệm gì hết. Tính cách ngây ngô nhưng không hề ngu ngốc của em từ từ hấp dẫn anh, nhưng 2 phần sau cũng không phải là không hay. Nói chung 1 bộ truyện OK, có bi có hài, đáng đọc. Nguồn: Judy – VNS (Mạn phép copy vì thấy mình spoil chắc sẽ không rõ và hấp dẫn bằng bạn ấy) Nhận xét chút chút: Cá nhân mình hơi bị cuồng Tô Du Bính, viết hài khỏi phải chê mà viết bi cũng khỏi phải đàm phán, nhưng phải nói bộ này không chắc tay lắm bằng những bộ khác. ADCa. *** Rừng rậm như cái nắp vung. Triệu Minh khoanh chân ngồi trong trận pháp, bên cạnh đặt hồn phiên mới luyện chế. Huyết phiên tế luyện lần trước đã khiến hắn đại thương nguyên khí, lần này hắn dùng hồn phách của tử tù để luyện hồn phiên, sát khí rất nặng. Đột nhiên, một tia chớp xẹt qua bầu trời. Triệu Minh căng thẳng đứng dậy, lấy ra cái chai trong lòng đặt bên cạnh, sau đó lấy tiếp một lọ đan dược, không thèm nhìn đã đổ hết vào miệng. Thời điểm tia chớp trên cao đánh xuống đầu Triệu Minh, trận pháp bên dưới bỗng ánh lên một đạo bạch quang, chớp bị ngăn ở cự ly cách đỉnh đầu ba thước. Tiếng sấm ngày càng vang dội. Triệu Minh hít sâu một hơi, hai tay thác thiên (1). Mấy tia sấm sét cùng giáng xuống! Ánh sáng trong trận pháp hơi nhạt đi, lôi điện ép xuống khiến khoảng cách chỉ còn một thước. Sắc mặt Triệu Minh đột biến. Hắn biết lôi kiếp của ma tu lợi hại hơn tu chân giả bình thường, nhưng không ngờ lại mạnh hơn nhiều như vậy. Tất cả cũng tại Ông Vu Kiều nửa đường chạy mất, hắn nghĩ mà hận đến buốt cả răng. Nếu hắn ta không dụ mình nhập ma đạo, thề thốt bảo đảm có biện pháp vượt qua lôi kiếp, mình sao lại rơi vào tình thế chật vật nhường này. Vừa nghĩ đến đồng môn Ôn Cố đã phi thăng thành tiên, còn hắn thì phải trốn ở cái xó chim không thèm đẻ trứng này đối kháng lôi kiếp, ganh ghét liền tựa như rắn độc gặm cắn tim hắn. Sấm chớp dày đặc hạ xuống, không chừa một khe hở nào. Trận pháp thoắt cái bị phá vỡ, hồn phiên che trên đỉnh đầu hắn, oan hồn rít gào giữa lôi kiếp. Mời các bạn đón đọc Tế Thế của tác giả Tô Du Bính.
Phồn Hoa Ánh Tình Không - Tô Du Bính
Vị chưởng môn Cửu Hoa chết một cách ly kỳ không rõ nguyên nhân. Tên hung thủ vô cùng bí ẩn. Chức vị trưởng môn không ai đảm nhiệm. Cuối cùng ai mới là người cười, gạt bỏ mây đen nhìn trời quang. Hi Nháo Giang Hồ gồm có: Bại Nhứ Tàng Kim Ngọc Hủ Mộc Sung Đống Lương Phồn Hoa Ánh Tình Không *** Review Seichan K Một tác phẩm trong Hỉ nháo hệ liệt – Hỉ nháo giang hồ của chị Bơ (*≧m≦*) Hồi xưa bỏ vì thấy nó ngắn quá, đem qua mới nổi hứng đọc vì dạo này đu nhiều bộ dài lê thê cảm thấy kiệt sức :((( Mới đầu đọc còn nghĩ Phiền Tế Cảnh – bạn công trong này thuộc hàng ngây thơ ngu ngơ công hiếm có khó tìm, hỏi gì cũng : em không biết, thật thế ạ, không phải chứ,… làm mình suýt lọt hố. Nếu không phải được cảnh cáo kịp thời thì đọc hết truyện chắc mình sẽ bất chấp bị cầm dép phang vào đầu mà tru lên :”Má nó đồ lừa bịp, lang sói mà còn giả nai!!!!!!” Và, ừ, bạn ấy đúng thật là thuộc hàng hiếm có khó tìm về sự nham hiểm và tốc độ lật mặt nhanh như chảo chớp =)))) Giây trước vừa cười quỷ dị đểu cáng giây sau đã lật mặt đôn hậu như ông tiên hỏi bạn thụ có muốn ăn gì không .____. Khổ cho Hoa Hoài Tú mỹ nhân bị nó lừa phỉnh, dù biết là ngu mà vẫn cứ đâm đầu vào lửa. Tiểu Hoa cũng dễ thương lắm, chủ động này, biết tiến biết lùi vừa phải, còn rất quan tâm đến thằng nhỏ suốt ngày gọi mình “Biểu ca” kia. Nói chung là dù mình sủng công, nhưng cực thích mấy bạn thụ trong Hỉ nháo hệ liệt của chị Bơ ~~ Truyện 27c +1pn, nên không có nhiều tình tiết cao trào xoắn xuýt đau đầu, chủ yếu là quá trình bạn Cảnh tuân lệnh sư thúc của mình mà đi tìm hung thủ đã hại sư phụ cùng Hoa Hoa. Cả đám sư huynh đệ sư thúc sư muội đều bị nghi ngờ, duy có bạn công của chúng ta là không vì lúc đó bạn đang lang thang ở tận đẩu đâu. Mà, đời đếu ai ngờ, khi mọi người quyết định vứt xó vụ này để an táng và đưa Phiền Tế Cảnh lên làm chưởng môn thì mọi chuyện sáng tỏ. Sư phụ của bạn công cũng chính là người đã giết hại cha mẹ bạn (vì lão sư phụ yêu cha bạn công, chẹp ==) và hại đến bạn, nên bạn thề sẽ báo thù cho hai người. Trời không phụ lòng, bạn có được trí thông minh võ công siêu quần cùng sự đểu cáng không ai bì kịp đã trả thù thành công, khi mọi người vỡ lẽ ra thì đã quá muộn, thằng chả lên làm trùm luôn rồi == Mà kể cả có biết cũng không ai muốn vạch áo cho người xem lưng, người muốn sống người muốn theo đuổi tình yêu. Túm lại là không thằng nào hó hé gì tiếp tục giả ngơ mà sống qua ngày. Và cũng vì tốc độ lật mặt kinh hoảng của bạn Cảnh mà Hoa Hoa sốc đến nỗi không nói nên lời, còn bị thằng kia đuổi khéo nên sau khi tát nỏ một cái đã khí phách bỏ đi =))))) Bạn công sau đó đuổi theo làm anh hùng cứu mỹ nhân khỏi lũ sát thủ, quấn người ta như chó quấn chủ, độ mặt dày chỉ tăng không giảm (chơi chung với bạn Kỷ Vô Địch nên nó thế =)))))) Rồi bạn Hoa cũng đồng ý tin tưởng một lần nữa vì thằng kia đến tận nhà bái nhạc phụ rồi, đâm lao phải theo lao, cha bạn thụ ban đầu tức giận nhưng trước độ mặt dày của bạn Cảnh cũng không nói được gì, rồi dần dần chấp thuận. Cuối cùng, Tiểu Hoa quay về Cửu Hoa phái cùng Tế Cảnh giữ sổ sách chi tiêu dùm chồng bạn, hai bạn ngày ngày đi hóng bát quái rồi làm trò mèo trên mái nhà == à, rất thích cặp đại sư huynh x ngũ sư đệ. Đọc để giải tỏa đầu óc rất được, truyện chị Bơ luôn luôn hài mà =)))))) *** Thi Kế Trung rất buồn bực. Nói về vẻ ngoài, hắn chỉ có thể tính là ngũ quan đoan chính, không nói Hoa Hoài Tú, cho dù cùng với chưởng môn, đại sư huynh, cũng đủ mặc cảm. Nhưng làm sao chỉ một lần xuống núi, lại làm cho một tiểu cô nương kêu cha gọi mẹ mà theo về cùng,hơn nữa cô ta không phải là chưa lấy chồng sao? Hắn vẻ ngoài buồn bực, lại rất sầu não. Bởi vì chuyện này cuối cùng là bị chưởng môn xử lý công bằng rồi, nhưng thái độ đại sư huynh đối với lại phi lưu trực hạ tam thiên xích (từ trên cao rơi thẳng hạ xuống ba nghìn thước), từ ban đầu hỏi han ân cần, biến thành bây giờ không nghe không hỏi, trở nên hờ hững. Hắn cảm giác được hắn hẳn là cần tìm một cơ hội giải thích rõ ràng, kỳ thật, hắn đối với tiểu cô nương kia thật sự một điểm ý tứ cũng không có. Đang lúc nghĩ như vậy, chỉ thấy Quan Tỉnh đâm đầu đi tới, khi gặp hắn, cước bộ vừa chuyển, liền chuẩn bị ngoặt sang hướng khác. “Đại sư huynh!” Thi Kế Trung lại càng hoảng sợ, thanh âm chính mình hô lên như thế nào lại khàn khàn như vậy? ... Mời các bạn đón đọc Phồn Hoa Ánh Tình Không của tác giả Tô Du Bính.