Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cùng Em Cất Bước (Phù Quang Lược Ảnh) - Tố Quang Đồng

Văn án: Đối với anh mà nói, cô là ánh sáng huyền ảo hư vô, là chiếc bóng vụt qua khi nửa đêm mộng tỉnh. Muốn hay không muốn, đều chẳng phải do anh. Câu chuyện của Tô Kiều: Bảo vệ cha; có được giang sơn; ôm người đẹp về, cất giấu, bảo vệ, nuôi! Câu chuyện của Lục Minh Viễn: Là nghệ thuật gia không vướng bận hồng trần, vì tình yêu, vì em, anh nguyện trải nghiệm khói lửa nhân gian. Ngày đó, Tô Kiều, một trong năm người cháu, thiên kim tiểu thư duy nhất của con trai út dòng họ Tô bay sang Anh. Mục đích của cô rất rõ ràng: tiếp cận Lục Minh Viễn, thông qua anh để gặp gỡ bố của anh ta, Lục Trầm- vị trợ lý cũ vô cùng khôn khéo giảo hoạt đã biến mất bặt vô âm tín sau cái chết của ông nội cô, tổng giám đốc tập đoàn Hồng Thăng. Anh chàng nghệ thuật gia đẹp trai tựa thần tiên nhưng tính tình vô cùng quái gở, không ưa mềm càng không ưa cứng, thông minh lại đa nghi rất không chịu hợp tác. Tô Kiều chẳng còn cách nào khác ngoài dùng sắc quyến rũ lung lạc lòng anh. Vậy nên, kết quả của chuyến đi đó là: cô đạt được mục đích, lấy được tài liệu mật của ông nội để lại từ tay lão cáo già Lục Trầm, là vũ khí quan trọng giúp tăng thêm sức mạnh cho cô trong tranh đấu gia tộc cũng như bảo vệ an toàn cho cha, đồng thời chấp thuận cái giá phải trả kèm theo là rời khỏi con trai ông ta; nhưng đổi lại, trái tim cô dường như cũng đã bỏ lại nơi trời Âu, lưu lại nơi đáy lòng chàng thanh niên cao ngạo tài hoa ấy rồi... *** Các bạn độc giả ơi, các bạn đã ngửi thấy mùi ngược chưa?! Cơ mà, yên tâm nhé, kì thật reviewer chỉ hù dọa bạn chút thôi. Tuyệt đối chỉ là dọa thôi Bởi chỉ mấy ngày sau khi Tô Kiều buông lời ác độc, lợi dụng xong đá người, thì Lục Minh Viễn, người trước khi gặp Tô Kiều là kiểu nghệ thuật gia không vướng khói bụi trần gian, coi thường tiền tài danh lợi, bề ngoài bình tĩnh như núi băng còn bên trong lại kiêu ngạo bướng bỉnh, xác định làm xử nam cả đời, mà nay sau khi chìm sâu vào biển tình, trầm mê sắc đẹp vạn kiếp bất phục ấy đã lập tức bán nhà bán tranh, vứt hết tất cả, tìm về cố hương chỉ để hỏi người con gái ấy rốt cuộc vấn đề thật sự nằm ở đâu, bởi vì anh không cách nào tin những lời tuyệt tình mà cô nói ngày đó. Giống như Paulo Coeho từng viết trong tác phẩm Điệp Viên của ông: "Đừng bao giờ phải lòng ai. Tình yêu là thuốc độc. Một khi đã đem lòng yêu rồi, bạn sẽ mất sạch khả năng làm chủ đời mình, vì trái tim và khối óc bạn thuộc về một người khác." Và để bơm thêm một liều thuốc an thần cho các độc giả, thì reviewer cũng xin được tiết lộ thêm là: Tô Kiều đã nhanh chóng buông vũ khí đầu hàng, đón nhận Lục Minh Viễn. Tô tiểu thư đâu nỡ làm khổ Lục mỹ nhân thêm nữa. Cô quá thông minh để hiểu rằng nếu lần này còn mở lời tổn thương anh, cô sẽ mất anh vĩnh viễn, mà cô thì tuyệt đối không muốn điều đó xảy ra. Nỗi đau đó, chịu một lần là quá đủ với hai người rồi. Từ ấy, câu chuyện là quá trình Tô Kiều, cùng với sự kề cận sát cánh của Lục Minh Viễn Lục mỹ nhân, cùng nhau vượt qua trùng trùng cạm bẫy, giăng lưới, đấu đá với các thành viên trong Tô tộc, cuối cũng hoá nguy thành an, hoàn thành mục đích ban đầu. "Cùng em cất bước", thật ra, không phải là một cuốn truyện thuần ngôn tình điển hình, nếu bắt buộc phải gắn tag thì nó có lẽ là loại truyện nữ chủ, nữ cường nhân. Sân khấu chính là dành cho Tô Kiều-được xây dựng là một người phụ nữ với vẻ ngoài xinh đẹp, mềm mại, nhưng bên trong thông minh, tâm cơ và đầy tham vọng. Tô Kiều không xấu, từ việc tiếp xúc rồi lợi dụng Lục Minh Viễn ban đầu, đến những thủ đoạn mánh khoé về sau, mục đích chủ đạo là nhằm xoá tội cho cha-tội lỗi mà ông bị chính cha đẻ của mình gài bẫy gắn vào. Nhưng lớn lên trong một gia tộc quá sức phức tạp, cô cũng tuyệt không phải là bông hoa quỳnh tinh khiết đơn thuần trắng trong. Cô rất giảo hoạt, lắm mưu nhiều mẹo. Có lẽ, chính việc gặp và yêu Lục Minh Viễn, đã khiến Tô Kiều trở nên tốt đẹp hơn. Lục Minh Viễn cũng không phải mô típ nam chính quanh thân toả ánh hào quang bàn tay vàng, một tay che trời, hoàn mỹ không khuyết điểm. So với Tô Kiều, anh nghèo hơn. Thậm chí so với nam phụ Cố Ninh Thành, anh cũng nghèo hơn. Nhưng mình cho rằng, Tô Kiều thật sự quá may mắn khi có được anh. Trong cái vòng luẩn quẩn, tiền thừa mà tình luôn thiếu này, cô lại có thể có được một tấm chân tình thật lòng thật ý đến nhường vậy. Lục Minh Viễn là người đàn ông hoàn hảo dành cho Tô Kiều, bù đắp cho phần vẫn thiếu khuyết trong cuộc sống cũng như con người cô. Anh đẹp trai (riêng điểm này thì không ai so với anh được, dù bên cạnh toàn là soái ca ngời ngời nhưng Lục mỹ nhân vẫn đứng nhất nhé ????), là nghệ thuật gia, anh có tấm lòng thẳng thắn, tránh xa cái ác, không mưu mô, không lừa lọc. Có đôi khi Tô Kiều giữ kẽ, tính toán, không phải do cô không đủ tin tưởng Lục Minh Viễn, mà bởi cô sợ cho anh nhìn thấy những khía cạnh xấu xa của mình, đồng thời muốn bảo vệ anh khỏi vũng bùn lầy đen tối của những tranh đấu nơi thương trường. Nhưng Lục Minh Viễn thì khác, khi xác định yêu Tô Kiều, anh nguyện dâng hiến hết cho cô, không so đo, không giữ lại, bao dung và đầy thấu hiểu. Giống như vây quanh Tô Kiều luôn là những viên đá quá nhiều màu sắc khiến lòng cô hoang mang, thì Lục Minh Viễn chính là một viên kim cương sáng thuần tinh khiết. Anh là hậu phương vững chắc, là điểm tựa tinh thần, là bến chắn gió, là ngọn hải đăng dẫn đường chỉ lối về cho cô mỗi khi lênh đênh trên biển sâu quá nhiều cạm bẫy. Có thể nói, mình rất thích cá tính của Lục Minh Viễn. Sự cao ngạo của anh không phải là cái kiểu vênh váo tự đắc, hoặc ra vẻ lạnh lùng, mà sự cao ngạo này xuất phát từ sự tự tôn khảm trong cốt tủy, xuất phát từ chính nhân sinh quan thế giới quan của anh. Người khác phải dựa vào tiền tài, danh lợi, quyền lực để khẳng định bản thân, để kiêu ngạo với đời, nhưng Lục Minh Viễn anh không cần những điều ấy. Bất kể anh làm nghề gì, có bao nhiêu gia sản, hay yêu một cô tiểu thư con nhà quyền quý khiến người ta đàm tiếu là loại trai bao, là trèo cao, thì cũng không thể khiến tâm lý anh lung lay, khó xử. Bởi lòng tự trọng và tự nhận định bản thân trong anh đưa Lục Minh Viễn vượt lên trên hết những thứ tầm thường đó. Ví như, vì lo cho sự an nguy của Tô Kiều, anh nhất quyết đòi vào làm bộ phận an ninh, trở thành vệ sĩ cho cô, và chưa bao giờ xấu hổ khi nói với mọi người về công việc đó. Vì với anh, chỉ cần trong sạch, thì nghề nào cũng đáng tôn trọng như nhau, không phân biệt thấp hèn giàu sang. Một Lục Minh Viễn như thế quả thật khiến mình hiểu vì sao mà Tô Kiều xuất sắc mọi mặt lại chỉ một lòng si mê duy nhất anh. Càng gần gũi anh, càng hiểu anh thì cô lại càng yêu anh nhiều hơn. Bên cạnh nhân vật chính, truyện còn có những nhân vật phản diện nổi bật như ông anh họ đẹp trai, tàn bạo, độc tài máu lạnh nhưng quá mức hấp dẫn Tô Triển (hình như reviewer khẩu vị quá nặng rồi ????), thật sự đã lâu lắm khi đọc truyện mới lại có một nhân vật thuộc phe ác mà hấp dẫn mình đến vậy, bị ấn tượng mạnh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngay cả nam phụ, dù độc ác nhưng cũng là nhân vật rất đặc sắc, đúng kiểu nham hiểm với cả thế giới nhưng lại dịu dàng chung tình với duy nhất một người, vì người mà hao tổn tâm cơ, vì người mà bày binh bố trận. Nhưng tất nhiên vì anh ta quá tàn ác nên chỉ có thể là nam phụ thôi. Tô Kiều thật sự rất chung tình và nguyên tắc đấy, ngay cả một ánh nhìn cũng lười cho anh ta. "Cùng em cất bước" là con đẻ của Tố Quang Đồng, tác giả mà mình đã vô cùng ấn tượng từ tác phẩm thanh xuân vườn trường "Trăm năm hoà hợp, ước định một đời". Tuy cùng một mẹ nhưng về nội dung, bối cảnh truyện thì hoàn toàn khác nhau. "Cùng em cất bước" thuộc thể loại thương trường, đấu tranh gia tộc với các tình tiết gió tanh mưa máu không khác gì những bộ cung đấu cổ đại khiến ta phải lạnh sống lưng vì tình người quá mức bạc bẽo. Khách quan, mình đánh giá Tố Quang Đồng viết bộ này kém hơn, mặc dù truyện có khởi đầu khá hấp dẫn, những đoạn nam nữ chính vờn nhau khi chưa yêu đọc rất sướng, phần giữa truyện đấu đá tranh quyền cũng rất kịch tính; truyện vẫn giữ được các ưu điểm của tác giả là văn phong sâu sắc, có nội hàm, đậm chất thơ, xây dựng các nhân vật có cá tính và nổi bật. Nhưng tiếc rằng càng về cuối tác giả viết càng đuối, các vấn đề nêu ra nhưng lại không được giải quyết trọn vẹn và triệt để, lan man, đôi lúc mình không nắm bắt được tâm lý của nhân vật và hoang mang trước mục đích của họ. Nhưng về cơ bản, sau những bộ truyện quá sủng ngọt không cần mang não thời gian gần đây, mình cảm thấy đây hoàn toàn có thể là một câu chuyện đổi khẩu vị chữa ngán khá ổn cho chúng ta. Chưa kể, một điểm cộng rất lớn không thể bỏ qua nữa là truyện được chuyển ngữ qua bàn tay edit vô cùng mượt mà, cẩn thận và cực kì có tâm của Thùy Lam, một editor luôn được bảo chứng về chất lượng edit. Vậy nên, kính mời các bạn đọc có hứng thú nhảy hố ạ~   *** Tô Triển không mở miệng nói chuyện nữa, hắn mẫu thân hãy còn ngồi ở một bên xuất thần. Nàng biết Diệp Xu cùng Cố Ninh Thành chi gian gút mắt, thậm chí còn có một ít đồng cảm như bản thân mình cũng bị, nhưng nàng vô tình đi bình phán ai đúng ai sai, Cố Ninh Thành cùng Diệp Xu là kẻ muốn cho người muốn nhận, mà Trần Nhã làm một người người ngoài cuộc, sớm đã thành thói quen xem diễn. Nàng cười nói: “Trước hai ngày ở nhà, ngươi đệ đệ uống say rượu……” Tô Triển lúc này mới ngẩng đầu lên, hỏi: “Tô Triệt dám uống rượu?” “Hắn từ rượu quầy cầm một lọ rượu nho, uống lên mấy khẩu, người liền say,” Trần Nhã giải thích nói, “Ta dìu hắn về phòng, hắn cùng ta nói lời say.” Đến nỗi lời say nội dung, Trần Nhã không đề. Nàng nhìn Tô Triển nằm hồi trên giường, lại vì hắn cái hảo chăn: “Ngươi sinh bệnh sau tính tình trở nên so từ trước hảo, lời nói cũng càng thiếu, mẹ biết ngươi trong lòng có việc, con đường này là chính ngươi tuyển, dựa không được người khác.” Tô Triển đem tầm mắt chuyển hướng nàng. Hắn đáy mắt dần dần hiện ra một loại tìm tòi nghiên cứu: “Ngươi nói ‘ con đường này ’, là nào một cái lộ?” “Ngươi ký một phần ủy thác thư, thân thủ đỡ Tô Kiều thượng vị, ngươi ba người nọ, ngươi là biết đến,” mẫu thân nói thẳng không cố kỵ, “Hắn ở nhà đề qua một hai câu, hắn có oán khí.” Sao có thể không oán khí đâu? Làm một cái phụ thân, hắn vạn lần không ngờ, khiến cho hắn ngã xuống đỉnh núi người, thế nhưng là hắn nhất quán coi trọng trưởng tử. Tô Triển thần sắc thực bình tĩnh, thanh âm lãnh đạm đến đáng sợ: “Ta giúp hắn gồm thâu nhà người khác công ty, hắn không khích lệ ta, cũng nên cảm tạ ta. Huống hồ hắn cùng tô Cảnh Sơn rất giống, Hoành Thăng bị đời thứ hai tô Cảnh Sơn cầm giữ, là ta không nghĩ nhìn đến cục diện.” Mẫu thân hoãn thanh an ủi hắn: “Tô Kiều kia hài tử, làm được không tồi, không có hạt hồ nháo. Chờ ngươi xuất viện, ngươi ấn kế hoạch của chính mình tới, không cần suy xét râu ria người.” Nàng trong lời nói sở xưng “Râu ria người”, đúng là Tô Triển phụ thân. Tô Triển chưa nói cái gì, hắn không biết chính mình còn có thể nói cái gì, thóc mục vừng thối việc nhà, hắn càng trộn lẫn càng mệt. Trần Nhã thấy hắn không nói một lời, kịp thời ngừng đề tài. Nàng phảng phất ở chiếu cố một cái tiểu hài tử, động tác nhẹ nhàng chậm rãi, vuốt ve hắn cái trán, nàng biết rõ Tô Triển vẫn như cũ tuổi trẻ, mà cha mẹ hắn đã già rồi. Nàng bỗng nhiên tự giễu cười, toái toái thì thầm: “Nếu là ngươi thân sinh đệ đệ còn ở……” Mời các bạn đón đọc Cùng Em Cất Bước (Phù Quang Lược Ảnh) của tác giả Tố Quang Đồng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thiên Hiểu - Cửu Lộ Phi Hương
Trăng mồng một khuyết tựa lưỡi câu, ánh vàng bàng bạc mỏng manh xuyên qua lỗ tròn trên nóc nhà giam truyền xuống địa lao âm u. Một người mặc bộ quần áo vải thô cuộn mình ngồi ở góc tường, ánh mắt vô thần nhìn chăm chăm vệt sáng bàng bạc trên mặt đất, hình như có gió nhẹ thổi từ bên ngoài vào, cánh hoa hồng nhạt bồng bềnh đung đưa khẽ khàng đáp xuống, phác họa nên một bức tranh ấm áp tuyệt đẹp nơi phòng giam lạnh lẽo này. Bên ngoài… đang mùa xuân ư? Đôi ngươi cứng đờ chậm chạp chuyển động, ngước nhìn cái lỗ tròn trên nóc cao, thanh sắt kiên cố hé mở cắt vỡ ánh trăng non in trong phòng giam u tối, bất chợt âm thanh “lộp bộp” vang lên phá tan sự tĩnh mịch hằng mấy năm ở nơi này, cánh cửa phòng giam từ từ mở rộng, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy hết mảnh trăng cong đang treo lơ lửng trên bầu trời đêm kia.... *** Giết chết Thiên Hiểu thật quá dễ dàng, nhưng quả thật Dục Dao không thể nào làm được. Nàng chưa từng chắc chắn rằng mình sẽ thất bại như lần này… Phương Nam đương giữa mùa hè, Dục Dao đi tới thành Tử Việt, đây là thành trì mà tàn dư của Hoàng thất chiếm cứ, Thái tử tiền triều đã trở về, sẽ đứng trên thành lâu này tuyên cáo thiên hạ, đem quân tiến lên phương Bắc, khôi phục nghiệp lớn. Dục Dao tưởng tượng rất lâu cũng không thể tưởng tượng ra được cảnh Thiên Hiểu nghiêm trang đứng trên thành lâu sẽ như thế nào… Nàng ở trọ trong thành mấy ngày, cuối cùng cũng đợi được đến ngày Thiên Hiểu tuyên thệ… Ngày hè chói chang, trên thành lâu đứng đầy người, Thiên Hiểu mặc long bào đen có thêu rồng đỏ đứng ở chính giữa, đứng bên cạnh hắn là Tĩnh Nam vương và cựu thần đã đón hắn ngày đó… Có thể là do long bào quá mức trang nghiêm, có thể là tình cảnh hôm nay quá mức trọng đại, Dục Dao nhìn thấy khí thế vương giả trong truyền thuyết trên người Thiên Hiểu, hoặc có thể nói là khí chất con người có từ lúc sinh ra, dẫu cho thời gian có thay đổi thì khí chất ấy vẫn còn in đậm mãi. Nàng đứng ở phía xa xa nhìn hắn, Thiên Hiểu như vậy khiến nàng cảm thấy xa lạ vô cùng, cũng cảm thấy được, tương lai sau này ắt hẳn hắn sẽ là một Hoàng đế tốt… Dưới thành lâu, vạn người chăm chú, một người đưa cho Thiên Hiểu tấm thánh chỉ được cuộn tròn, Thiên Hiểu đưa tay ra tiếp nhận, nhưng hắn cầm trên tay rồi vẫn không mở ra đọc. Cứ như vậy thật lâu nên người bên cạnh cảm thấy kỳ quái, có người mạo phạm quay đầu nhìn hắn, nhìn thấy vị Thái tử của họ đang sững sờ mất hồn nhìn một nữ tử đang đứng trong đám đông dưới thành lâu…   Mời các bạn đón đọc Thiên Hiểu của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Tuyết Thảo - Cửu Lộ Phi Hương
Không có bắt đầu sẽ không có kết thúc, trời cao nhân từ đối với Tô Mặc, lại tàn nhẫn đối với Tuyết Thảo. Tiết Tử           Tuyết Thảo lại nhìn thấy Tô Mặc ở dưới tán cây già trong rừng sâu núi thẳm.           Quần áo trắng tinh của hắn đều thấm máu, đầu cúi xuống, làn tóc tán loạn phủ xuống bờ vai. Mặt Tuyết Thảo không chút thay đổi bước về phía trước, không chút khách khí đá hai chân hắn, người Tô Mặc bị bị đá nghiêng sang phía bên cạnh, lộ ra đôi mắt nhắm chặt và hai má trắng bệch —— thoạt nhìn như người đã chết.           Tuyết Thảo lành lạnh cười: “Ngươi cũng có ngày hôm nay.”           Nàng quay đầu đi, tiếp tục tiến sâu vào núi thẳm tìm kiếm thảo dược. Cho đến khi hoàng hôn mới trở về nhà, lại đi ngang qua gốc cây già kia, Tô Mặc vẫn ngồi ở chỗ kia như cũ, máu trên mặt hắn đã ngưng kết thành khối, đủ loại côn trùng bay tới bay lui quanh người hắn, Tô Mặc cao cao tại thượng, chưa từng chật vật như vậy.           Bước chân dừng lại bên cạnh hắn một chút, Tuyết Thảo nhìn thấy dưới làn tóc bay rối, bờ môi của Tô Mặc còn hơi vẽ lên một đường cung, xem ra, hắn chết thật sự như ý hắn quá. Nghĩ thấy kẻ kia đến chết vẫn còn thoải mái như vậy, trong lòng Tuyết Thảo càng cảm thấy vô cùng chán ghét.           Nàng xách áo hắn lên, thô bạo kéo hắn về nhà giống như kéo một xác chết. Tuyết Thảo cảm thấy, người như vậy không nên chết thoải mái, hắn nên chết thảm một chút. . . . . .           Thảm hại hơn một chút. *** Hôm sau Tuyết Thảo lại về nhà, trong nhà còn lại một mảnh vắng lặng, căn nhà lộn xộn nhắc nhở nàng lúc trước nơi này đã xảy ra chuyện gì, Tô Mặc đi đâu rồi? Tốt nhất là chết đi. Nét mặt Tuyết Thảo lạnh lùng cười không chút thay đổi. Nàng bắt đầu quét tước nhà cửa, nhặt đồ dùng trong nhà lên, nhặt dược liệu lên phân loại lại. Cho đến lúc chạng vạng, mới làm cho căn nhà khôi phục lại nguyên trạng. Ban đêm, Tuyết Thảo muốn tắm rửa sạch sẽ một chút, nàng nấu xong nước, lúc cởi quần áo, cây trâm gỗ đột nhiên rơi xuống đất. Tuyết Thảo nhặt cây trâm gỗ lên, hình dáng cây trâm cực kỳ đơn giản, ở đuôi trâm dùng lưỡi dao tinh tế khắc bốn chữ “Tô Mặc Tuyết Thảo”, chữ nhỏ như vậy nhưng khắc vô cùng đẹp, người đó nhất định dùng hết mười phần tâm tư để khắc. Tuyết Thảo sửng sờ một chút, trong chớp mắt đầu óc chỗ trống, hình như đột nhiên nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, nàng giật mình hiểu ra, chắc chắn Tô Mặc sẽ không bao giờ … trở về nữa. Ngày hôm sau, Tuyết Thảo vẫn như thường ngày lên núi hái thuốc, kiếm củi, về nhà bổ củi, nấu xong cơm, Tuyết Thảo theo thói quen bới hai chén cơm, mang vào trong nhà, đặt ở trên bàn, Tuyết Thảo ngồi xuống, lấy cho mình một đôi đũa, đưa một đôi đũa khác ra nhưng vẫn không có người tiếp nhận. Tuyết Thảo ngây người hồi lâu, giương mắt lên nhìn, trong ánh phản quang của mặt trời buổi ban chiều hình như có người ngồi xuống, mỉm cười với vẻ mặt hạnh phúc nhìn nàng, nhưng khi nàng chớp mắt một cái, đâu còn người như vậy nữa. Tuyết Thảo cắm chiếc đũa xuống, giống như tấm bia trong bát cơm. Nàng vùi đầu ăn cơm, lại nếm thấy vị chua xót từ khóe mắt mình chảy xuống. Chua xót càng lúc càng nhiều, Tuyết Thảo chưa từng hận Tô Mặc như thế, mặc dù ba năm trước đây, khi hắn đẩy nàng xuống vách núi cũng chưa từng hận hắn như thế. Tô Mặc còn có bản lĩnh như vậy, hắn ngốc nghếch đến độ mỗi nơi đều lưu lại dấu vết của hắn, ăn cơm, trang điểm, hái thuốc, xuống núi, khắp nơi đều là những hồi ức. Vì sao phải gặp lại, vì sao trong căn phòng này đều lưu giữ ký ức về hắn, nếu như ngay từ đầu bọn họ là người xa lạ, thì thật tốt biết bao. ... Mời các bạn đón đọc Tuyết Thảo của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Tử Cầm - Cửu Lộ Phi Hương
Mộc Cẩm Không biết là lần thứ mấy nửa đêm nằm mộng mơ về chuyện cũ, cuối cùng luôn có một giọng nói thỏ thẻ bên tai y “Sư phụ” “Sư phụ” Tiếng gọi khiến lòng y tràn ngập yêu thương, nhưng phút chốc liền trở nên chua xót. Trăm năm trôi qua trong lặng lẽ cô đơn, trên Thanh Trúc Phong chỉ còn lại một gốc cây đào sắp chết khô, cùng một cây đàn gãy. Ngày qua ngày vẫn bế quan, chuyên tâm tu luyện thuật pháp, đều không phải vì mình đã từng chịu trọng thương, nhưng vì sao phải cố gắng như vậy, đến cả bản thân y cũng không rõ. Y muốn chờ đợi, muốn che chở người kia, nhưng có thể sẽ không bao giờ gặp lại. Thắp đèn ngồi bên bàn đọc, y đề bút muốn vẽ gì đó, cuối cùng lại cảm thấy mình không vẽ được, chỉ đành bỏ bút xuống, im lặng đi ra khỏi phòng, nhìn gốc hoa đào cùng cây đàn gãy chẳng biết là đang nghĩ chuyện gì. Y cứ đứng như vậy một ngày một đêm chẳng hề hay biết. “Ai nha, phong thái đúng là thanh thoát bất phàm.” Một tiếng cảm thán bỗng dưng vang lên tại Thanh Trúc Phong, Mộc Cẩm đưa mắt nhìn lại, là một nam tử mặc áo lam tay cầm quân tử phiến (quạt). Hắn vô cùng thích thú quan sát Mộc Cẩm, “Nhìn tu vi của ngài đã có thể thành tiên, vì sao còn muốn ở lại hạ giới.” Mộc Cẩm nghi hoặc: “Ngài là?” “Tiểu thần Ngao Tín, lúc nãy đi ngang qua nơi đây, cảm giác hạ giới có một cổ thanh tuyệt khí, nhất thời hiếu kỳ liền đến xem. Không ngờ lại để tiểu thần gặp được một người thú vị.”  Mộc Cẩm gật đầu chào hắn: “Thần Quân có muốn vào nhà ngồi không?” . Ngao Tín quan sát Mộc Cẩm từ trên xuống dưới: “Ta cảm thấy lạ vì sao chỉ có một phàm nhân ở đây, thì ra là chưa độ kiếp phi thăng! Lấy năng lực của ngài phi thăng thành tiên không phải việc khó, không lẽ là do ngài tìm không ra kiếp số của mình?” Mộc Cẩm cười cười, khẽ lắc đầu. “Ngài và ta đã có duyên gặp nhau, vậy tiểu thần sẽ chỉ điểm cho ngài một chút.” Ngao Tín bấm ngón tay tiên đoán, bỗng nhiên nở nụ cười, “Kiếp số này thì ra rất có hàm ý, ngài chỉ cần đem cây đàn đó hủy đi liền có thể độ kiếp.” Ngao Tín nói xong, còn lẩm bẩm nói thầm một câu, “Cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua kiếp số đơn giản như vậy.” . Mộc Cẩm vẫn lắc đầu. Ngao Tín kỳ quái nhìn y. Mộc Cẩm nói: “Kiếp này không độ cũng được.” “Hắc!” Ngao Tín nở nụ cười, “Ta đúng là lần đầu gặp một người giống như ngài. Vì một cây đàn mà không chịu phi thăng. Xem bộ dáng hiện tại của ngài, nếu không độ kiếp, nhiều lắm cũng chỉ có thể sống thêm hai mươi năm nữa.” Mộc Cẩm ngây ngốc nhìn cây đàn trả lời: “Thà hủy ngàn năm tu vi, thà không phi thăng làm tiên, nhất định không hủy đàn.” Thấy thần sắc của Mộc Cẩm, Ngao Tín nao nao, nhất thời không đoán ra được y nói vậy rốt cuộc là vì không muốn hủy đàn hay không muốn dứt tình. “Ý tốt của Thần Quân, Mộc Cẩm tâm lĩnh, chỉ là… Nếu ngài muốn ở lại, Mộc Cẩm chỉ có thể chiêu đãi chén nước chè xanh, nếu ngài còn có chuyện phải đi, thứ Mộc Cẩm không thể tiễn.” Ngao Tín nhíu mày buồn bực phẩy tay áo bỏ đi: “Không biết tốt xấu!” . Không biết tốt xấu… Có thể, nhưng đó là bởi vì bọn họ đều không biết đối với y cái gì là tốt, cái gì là xấu mà thôi. Mời các bạn đón đọc Tử Cầm của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Tang Ca - Cửu Lộ Phi Hương
“Tang Ca! Tang Ca” “Tang Ca, ta thả cho nàng một chiếc hoa đăng.” Hoa đăng - đợi chờ... Tang Ca là tên nữ chính, tiếng gọi “Tang Ca” là âm thanh ám ảnh tớ xuyên suốt câu chuyện, đó là tiếng gọi trong nhớ nhung khắc khoải và hối hận tột cùng của An Tử Vụ - phu quân của Tang Ca. Khi Tang Ca còn sống, Trường Dạ Hầu An Tử Vụ vì lo nghiệp lớn mà nhàn nhạt đối xử với nàng, nói đúng hơn là tương kính như tân. Nhưng tớ cảm thấy tác giả tả hơi mâu thuẫn, nếu đã nhàn nhạt vậy sao lại lo lắng cho nàng như thế. Khi chàng tạo phản, Triệu đế bắt Tang Ca làm con tin, trước mỗi lần ra trận điều An Tử Vụ lo lắng không phải sẽ thua, chàng lo khi thắng trận Tang Ca lại bị hành hạ tra tấn như thế nào, có đau khổ có gọi tên chàng trong bất lực hay không? Lần cuối cùng An Tử Vụ nhìn thấy Tang Ca là ngày nàng chết, nàng bị Triệu đế bắt lên tường thành để uy hiếp An Tử Vụ đầu hàng. Đời này của Tang Ca cuối cùng đã đổi được thoáng do dự trong mắt An Tử Vụ, vậy là đủ. Trước hàng vạn tướng sĩ, Tang Ca ôm cánh tay bị thương kéo Triệu đế cùng rơi xuống tường thành, nàng không thể để An Tử Vụ thua khi chỉ còn bước cuối cùng. "Trường Dạ Hầu, non sông vạn dặm chàng muốn, chỉ còn một chút thôi chàng sẽ có được nó. Để ta giúp chàng một lần cuối, thành toàn cho tâm nguyện cả đời chàng, cũng tránh cho chàng bị người đời thóa mạ là lòng dạ sắt đá.” An Tử Vụ đăng cơ, lấy niên hiệu Vĩnh Ca, chấn hưng thiên hạ, làm một đấng minh quân nhưng hậu cung của chàng không có lấy một người. Chàng nói giang sơn này là Hoàng hậu dùng mạng mình đổi lấy, nếu chàng là vua, nàng sẽ mãi là hậu. “Nhưng trẫm sợ Hoàng hậu sẽ ủy khuất.” “Chỉ cần Hoàng đế là An Tử Vụ, Hoàng Hậu vẫn chỉ là Tang Ca. Ai muốn tiến nhập hậu cung, cứ dựa theo quy củ hoàng thất, trước phải hỏi xem Hoàng hậu có đồng ý hay không.” Tang Ca đã chết, nhưng nàng không đi đầu thai vì không ai đến dẫn nàng đi, họ nói nàng còn chấp niệm. Nàng du đãng ở nhân gian, người ta gọi đó là Quỷ, nàng không biết nên đi đâu may mà nàng còn có phu quân để đi theo. Tang Ca ở bên nhìn chàng đăng cơ lập quốc, nhìn chàng tổ chức hậu sự cho mình, nhìn chàng đau khổ hằng đêm mà khắc khoải gọi “Tang ca!” Chấp niệm của Tang Ca là An Tử Vụ, nàng không nhận ra vì có chấp nhất nên luôn chờ đợi, ngày ngày tháng tháng bên cạnh bầu bạn sớm tối, đến khi An Tử Vụ lìa xa nhân thế. Chấp niệm của An Tử Vụ là Tang Ca, chàng không tin thuật pháp nhưng vẫn tin, chàng muốn chiêu hồn, chàng mong gặp được nàng một lần nữa - An Tử Vụ chỉ thực sự nhận ra mình yêu Tang Ca sau khi nàng đã không còn nữa, khi xa mới biết quý trọng. Cả truyện là thái độ vô tư điềm nhiên của Tang Ca, lời nàng không bi lụy dù nàng phận bạc mệnh mỏng, cảm giác như nàng không để tâm cái chết kia, như nàng không phải là một oán hồn không siêu thoát. Nhưng trái với Tang Ca, An Tử Vụ sau khi mất đi Tang Ca là một cái xác rỗng, khi không ở cương vị là vua chàng như mất đi tất cả bình tĩnh và lí trí, lời nói của chàng về đêm luôn như quán tính mà da diết gọi “Tang Ca!”, có thể nói lòng An Tử Vụ sắp điên rồi, nhớ nhung dằn vặt đến phát điên. Tất cả chấm dứt sau hơn 10 năm An Tử Vụ dằn dặt trong tỉnh tỉnh mê mê, chàng gặp được Tang Ca, dưới gốc hoa đào nhớ về mưa bụi Giang Nam nơi cả hai lần đầu gặp gỡ. “ “Tang Ca.” Chàng nói, “Ta đã về.” Vĩnh Ca tháng ba năm thứ mười, Hoàng đế băng hà.” --- “Tang Ca” thật sự rất ngắn, nhưng ngẫm ra đó là câu chuyện dài cả một cuộc đời, hai kẻ yêu nhau nhưng lại chia xa bởi ranh giới âm dương, vấn vương nhau ở chấp niệm, ở chữ tình và họ chỉ gặp được nhau lần nữa khi cả hai cùng đặt bước ở hoàng tuyền. ______________________ “ “ : trích dẫn từ truyện Review by #Hạ Dung Hoa - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Tang Ca của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.