Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cưng Chiều

Văn án ( edit bởi LV@PHC )  Văn án 1 : Trong nhà Phó Tư Diễn đột nhiên xuất hiện một cô gái nhỏ cần được săn sóc. Trông cô nhỏ bé, mỗi khi cười mí mắt cong cong, trên mặt có hai lúm đồng tiền, vừa nhìn đã khiến người ta yêu mến. Cô vừa xuất hiện đã chiếm giữ tất cả sự dịu dàng và toàn bộ tình yêu của đời anh. Văn án 2 : Mọi người đều biết trong công việc Phó Tư Diễn nghiêm khắc đến mức không có tình người, ai cũng không dám chọc vào. Không ngờ rằng sau này… Có một lần trước khi vào tiết, có người nhìn thấy giáo sư Phó đứng bên ngoài phòng học ôm một cô gái nhỏ đang cáu kỉnh vào lòng, dáng vẻ cực kỳ dịu dàng, trong đáy mắt đong đầy sự nuông chiều. Sau khi tiết học bắt đầu được một phút, anh mới bước vào lớp. Đối mặt với một đống gương mặt nhiều chuyện của các học trò đang ngồi nghiêm chỉnh, anh vừa cởi cúc tay áo, đuôi mày nhiễm ý cười, giọng điệu dịu dàng hiếm thấy: “Ngại quá, cô của các em nổi cáu với thầy, thầy mới dỗ xong.” Mọi người: ??? … Có tin đồn Phó Tư Diễn đã có bạn gái nhưng lại không giới thiệu cô ấy với người khác nên mọi người đều cười bảo anh “kim ốc tàng kiều.” Mãi đến một hôm, vài người bạn đến chơi nhà anh. Mới vừa vào cửa đã nhìn thấy một cô gái có dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn mặc váy ngủ ngồi trên sofa xem TV. Cô gái thấy có người đến nhà, thẹn thùng muốn chạy lên lầu thì bị Phó Tư Diễn chặn lại bế lên, giọng hơi trầm xuống: “Không mang dép mà muốn chạy đi đâu hả?” Dung Hoan ôm cổ anh, chôn đầu vào đó, giọng nói mềm mại vang lên: “Chú Phó…” Tay siết chặt vòng eo nhỏ của cô, anh cất giọng sâu xa: “Gọi anh là gì?” Cô đỏ mặt, nhẹ nhàng gọi: “Tư Diễn…” Anh cười khẽ, hôn lên cánh môi mềm của cô: “Ngoan lắm.” Gắn thẻ: nửa vườn trường, nửa đô thị, dưỡng thành, hơn kém nhiều tuổi, cận thủy lâu dài, ngọt ngào DO TEAM MÌNH NHẬN ĐƯỢC NHIỀU Ý KIẾN BỘ TRUYỆN NÀY DỊCH CHƯA MƯỢT NÊN TRONG THỜI GIAN TỚI TEAM MÌNH SẼ BETA LẠI CHO TRUYỆN MƯỢT HƠN NHÉ! *** Mười tám tuổi, Dung Hoan là thiếu nữ nổi loạn ẩn giấu khá kín kẽ dưới vỏ bọc mảnh mai, nét mặt thuần khiết cùng ánh mắt ướt át cực kỳ hấp dẫn lòng người. Hai mươi bảy tuổi, Phó Tư Diễn ngạo nghễ với cái nhìn nửa con mắt dành cho kẻ tầm thường xung quanh mình. Lần đầu tiên ánh mắt anh lấp lóe thứ ánh sáng thú vị khi phát hiện ra một cô nhóc tinh nghịch đang “giở trò” trong quán bar của mình. Ngày ấy, chưa ai trong họ có thể nghĩ đến, một buổi gặp mặt đơn giản lại là một bước ngoặt định mệnh. Để từ đó về sau, ở trong tim của người đàn ông tên Phó Tư Diễn kia khắc sâu cái tên của người con gái anh yêu. Để tâm trí của cô gái xinh đẹp Dung Hoan kia, tựa như cuộn phim được lập trình sẵn, cứ mãi chiếu đi chiếu lại hình ảnh của người đàn ông cô trót trao đi trái tim mình. Định mệnh nói kỳ diệu là kỳ diệu, nói oái oăm là oái oăm. Trước năm mười tám tuổi, Dung Hoan không hề biết cô có một người chú đẹp trai đầy sức hút. Từ nhỏ Dung Hoan đã phải buộc bản thân học cách độc lập, tự bảo vệ mình, tự xử lý hết thảy tình huống khó khăn cô gặp phải. Đành thế thôi, khi cuộc sống của cô nào có màu hồng ngọt ngào như những gì người khác nhìn thấy? Dung Hoan vốn có bố có mẹ, vậy nhưng bố và mẹ lần lượt rời bỏ cô. Bé Dung Hoan còn chưa kịp tận hưởng tình yêu thương của hai người thân ruột thịt đã phải va chạm với người bố dượng và em gái cùng mẹ khác cha, dù cùng chung nửa dòng máu nhưng chả khác người dưng nước lã là bao. Những thứ xấu xa họ gây ra với Dung Hoan, khiến cô bé không thể nào mãi yếu đuối, cô buộc phải xù lông nhím tự bảo vệ. Có ông nội yêu thương, Dung Hoan nguyện một lòng hiếu kính ông. Chẳng qua, làm nhím lâu Dung Hoan vẫn đôi khi tủi thân, thỉnh thoảng tâm trí của Dung Hoan cảm thấy trống vắng và ước mong được yêu thương nhiều hơn nữa. Ngày ấy, khi hay tin ông nội bệnh nặng và phải đi chữa trị ở nơi xa, Dung Hoa ngỡ như đất trời sụp đổ. Và ông trời có lẽ cũng mủi lòng thương xót cho số phận cô, nên người đưa tới một bờ vai khác mang tên Phó Tư Diễn, bờ vai này vững chãi và to lớn, biết hô mưa gọi gió, lấy lại công bằng cho cô. Để những lúc Dung Hoan bị người lạ ức hiếp, cô không còn phải khóc trong ấm ức nữa, bờ vai ấy còn biết nói những những lời mang sức mạnh cổ vũ và cực kỳ ấm áp. Một cách vô tình nhưng đầy hữu ý, Phó Tư Diễn bảo bọc che chắn cho Dung Hoan khỏi hết thảy những xấu xa của cuộc đời. Bởi anh đã từng nếm trải nên anh biết điều gì gọi là cực khổ, vậy nên, anh tình nguyện chịu đựng phần “đắng”, để bé Dung Hoan sẽ hưởng phần “ngọt”. Dung Hoan sẽ chỉ cảm thấy hạnh phúc, quên hết những quá khứ u ám. Phó Tư Diễn giỏi tính toán, anh là người đàn ông lẫy lừng trong giới kinh doanh, người khác nghe tên anh, nửa nịnh nọt nửa lo lắng, chỉ duy nhất một người được chính anh tự tay nới lỏng giới hạn, tới nỗi, giới hạn ấy tưởng chừng vô hạn. Ngọt ngào mấy rồi cũng đến lúc tan thành mây, lòng tham con người là vô đáy, Dung Hoan quen được chú cưng chiều, nâng niu trong lòng bàn tay, lẳng lặng như giọt sương đêm thấm ướt cánh hoa. Trái tim bé nhỏ của thiếu nữ rung động khi nghe giọng nói của “chú” Phó Tư Diễn, cô hẫng mất một nhịp khi ánh mắt vô tình chạm phải ánh mắt “chú”. Cô càng lúc càng muốn chú chỉ thuộc về mình. Nhưng thân phận hai người quá đặc biệt, cộng thêm khoảng cách tuổi tác đã tạo nên rào chắn vô hình, ngăn cách cô thiếu nữ được “thầm mong trộm nhớ” về chú… Một phần ba câu chuyện là diễn biến quá trình cô thiếu nữ Dung Hoan đã “say nắng” ông chú ba tốt: Tốt bụng, đẹp trai, tài giỏi - Phó Tư Diễn. Có những phân đoạn người đọc sẽ nhói cả tim theo Dung Hoan, khi cô nghe được cuộc đối thoại về buổi gặp mặt của chú với người khác. Người đọc cũng sẽ dễ dàng bị xúc động bởi suy nghĩ tự ti, đầy tủi thân của Dung Hoan, một cô gái mỏng manh bé nhỏ, nét mặt ưu sầu hướng ánh mắt da diết về Phó Tư Diễn, quả thật là một cảnh tượng khiến người ta phải buông lời cảm thán. Người ưu tú như Phó Tư Diễn xứng đáng là chàng hoàng tử trong mơ của biết bao cô gái, trước bao nhiêu người, anh cùng dáng người cao thẳng đầy tự tin đứng trực diện, lúc ấy trông anh mới mạnh mẽ làm sao. Chỉ là, con người anh càng nở nụ cười thật ra lại càng xa cách, chưa ai từng biết đến bí mật về cây đàn ghi ta anh treo trong góc phòng, chưa ai nghe qua lý do vì sao một sếp tổng bận rộn như anh còn nhận lời làm giảng viên đại học… Chăm sóc Dung Hoan ban đầu đơn giản là một hành động chấp thuận lời nhờ cậy, ông nội Dung Hoan cưu mang anh, chăm sóc và nhận anh làm con nuôi, người dạy anh biết điều hay lẽ phải, nâng bước đường cho anh càng thêm thành công. Vì vậy, khi người cha nuôi mở lời nhờ anh chăm sóc cháu gái, Phó Tư Diễn lập tức đồng ý. Phó Tư Diễn đối xử tốt với Dung Hoan, anh thương yêu, tình nguyện dành phần mềm mại trong tim mình cho cô, là anh quá tự tin và kiêu ngạo khi thả lỏng bản thân, để khi tâm trí anh không còn điều khiển được con tim mình, anh mới hốt hoảng nhận ra, thì ra bản thân anh đã lún quá sâu vào thứ tình cảm dành cho Dung Hoan. Câu chuyện tình yêu của hai con người khao khát được yêu thương không quá nhiều tình tiết rối rắm, nửa phần đầu truyện bạn sẽ thấy ông chú Phó Tư Diễn cực giỏi trong chuyện thả thính “cháu gái” Dung Hoan. Dù thật lòng vào thời điểm ấy, tâm trí anh hoàn toàn sạch sẽ, nhưng có cô gái nào sẽ tránh thoát được khỏi sự mê hoặc của ông chú hoàng kim như anh chứ? Ban đầu sẽ có chút gì đó buồn mang mác hòa lẫn cùng cảm giác lo được lo mất, nhưng về sau, bạn sẽ không thể thoát khỏi những khoảnh khắc ngọt ngào của hai người bọn họ. Nếu tò mò về con đường thuần hóa một ông chú lõi đời của thiếu nữ Dung Hoan, mời bạn thử đến với “Cưng chiều”. Ở đây không chỉ có cái ngọt như của đường, mà còn có sự nồng đậm của mật, khi bạn đang cần một thứ gì đó để xoa dịu tâm hồn đang mệt nhoài vì cuộc sống, mời bạn đến với “Cưng chiều” và cùng thưởng thức truyện nhé. Mời các bạn mượn đọc sách Cưng Chiều của tác giả Mộ Nghĩa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Như Châu Như Ngọc - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
Nhiều người cho rằng, Nhị cô nương của Cố gia xinh đẹp tươi tắn, chắc chắn là một cô nương dịu dàng như nước, nhu mì thiện lương. Nhưng mà, sự thật như thế nào thì có đôi khi chẳng mấy ai biết được. *** Trăng lạnh như sương, toàn thành bị bao phủ dưới màn đêm u tịch.   Lúc này cũng là giờ giới nghiêm, mọi con đường trong kinh đô lúc này ngoại trừ người cầm mõ gõ canh ra chỉ có bóng của những tuần vệ quân hoàng thành. Bởi vì thời tiết không tốt, trời đêm không một ánh sao, các con phố chìm trong một màu đen thăm thẳm, còn có đèn lồng lắc lư trong tay của tuần vệ quân cùng với đèn lồng treo trên cổng chính phủ đệ của nhà quý tộc thế gia tỏa ra ánh sáng le lói ảm đạm.   Đội trưởng đội tuần vệ hà hơi thổi ra một luồng khí lạnh, liếc nhìn các huynh đệ sắc mặt bị cóng đến trắng bệch bước đi ở phía sau, khẽ hô: “Các huynh đệ, hăng hái lên nào.”   Gần đây, sức khỏe của thánh thượng không tốt, vui buồn thất thường, do đó không ít cung nhân chịu tai bay vạ gió, hắn cũng không muốn gặp phải chuyện không hay trong ca gác của mình.   Vừa nghĩ như vậy, hắn nhìn thấy ở phía thông với cánh cổng hoàng cung, đột nhiên một đội thị vệ mặc cẩm y cưỡi ngựa phóng vọt qua. Đội nhân mã này nhìn thấy bọn hắn cũng không ngừng lại, chỉ ném cho hắn một tấm thẻ bài, sau đó thúc ngựa biến mất trong màn đêm.   Hắn cầm thẻ bài lạnh lẽo kia lên, đặt ngay trước mặt quan sát, lập tức giật thót mình hít một hơi thật sâu.   Đây không phải là lệnh bài của đội thân vệ thánh thượng sao, hơn nửa đêm vội vội vàng vàng phóng ra ngoài cung. . .   Hắn biến sắc, không dám nghĩ nhiều nữa, nhưng tay bất giác nắm thật chặt bội đao đeo bên người   “Bong…bong….bong…” Nửa đêm canh ba, tiếng chuông ngân lên xé tan màn đêm tĩnh mịch.   Trong đông tiểu viện của nội viện phủ Ninh Bình Bá, mấy nha hoàn gác đêm đã bị tiếng chuông ngân đánh thức từ lâu, cũng không kịp búi tóc, phủ thêm ngoại sam đã vội vàng chạy về phía nội thất.   “Tiểu thư.” Bảo Lục chạy vào trong viện đầu tiên, nhìn thấy trong sa mạn có động tĩnh, liền chạy thẳng đến bên giường, gấp gáp nói: “Tiểu thư đã tỉnh chưa?”   Đi theo sau lưng Bảo Lục là mấy nha hoàn khác cũng bắt đầu châm lửa đốt đèn còn nhanh tay tháo gỡ những vật dụng trang trí gì đó hoa lệ bên trong phòng, động tác nhanh thoăn thoắt khiến ai nấy nhìn thấy cũng phải chấn kinh.   “Bảo Lục, đã xảy ra chuyện gì?” Dưới áo ngủ hoa gấm là một tiểu tiểu thư chừng 10 tuổi, chậm rãi ngồi dậy, nghe thấy tiếng chuông vẫn âm vang như cũ, khuôn mặt ngây thơ trắng noãn ngơ ngác ngước mắt lên hỏi.   Bảo Lục thấy nàng ngẩn ngơ như vậy thầm nghĩ tiểu thư đã đoán được chuyện gì vừa xảy ra, xoay người mở rương gỗ lấy ra sam y thay cho tiểu thư, còn lo khí trời đêm nay trở lạnh bèn phủ thêm cho nàng một tấm áo choàng.   Ngay sau đó lại có một tốp nha hoàn đi đến, nhanh chóng thay vớ đã được ủ ấm vào cho nàng. Cũng bởi vì tuổi nàng còn nhỏ, nha hoàn Thu La chỉ búi cho nàng một kiểu tóc đơn giản, dùng hai cây trâm cố định tóc lại chứ không dùng thêm bất cứ vật trang sức nào nữa.   Cố Như Cửu ngồi trên băng ghế được bọc gấm, mặc kệ mấy nha hoàn liên tay sửa soạn cho mình, tiếc tiếc rằng trong một năm tới lại không được dùng bộ trang sức trâm cài mấy hôm trước đây mẫu thân vừa chọn cho mình.   Lúc này tiếng chuông tang lại vang lên, đồng thời còn có thêm nhiều tiếng chuông như thế ngân lên, ngoại trừ đế vương băng hà ra, còn có ai được cử hành nghi lễ thế này?   Chờ đến khi nàng cầm ấm lò sưởi tay bước đến nhà chính gặp mẫu thân thì tất cả mọi vật trang trí hoa lệ trong tiểu viện của nàng đã được gỡ xuống nham nhở. Nàng có chút tiếc nuối ngẩng đầu nhìn nơi lúc trước được treo chiếc đèn lồng đỏ, tuy rằng không kịp thay bằng đèn lồng có màu sắc khác, nhưng đèn lồng đỏ đã được lấy xuống nên bây giờ nhìn lên trông có vẻ trống trải.   Nhìn thấy cảnh này, nàng liền nhớ tới vị tỷ tỷ đã xuất giá mấy ngày trước đây, khẽ mím chặt môi, trên má liền ẩn hiện đôi lúm đồng tiền xinh xinh.   Mấy nha hoàn đi bên cạnh thấy thế, biết tiểu thư đang tiếc nuối vị đại tiểu thư mới xuất giá, chẳng qua các nàng chỉ là nha hoàn, cũng không tiện khuyên can điều gì.   Phu nhân có được bốn người con, hai trai, hai gái, hai vị công tử cùng đại tiểu thư đều lớn tuổi hơn khá nhiều so với tiểu thư, cho nên đều rất thương yêu cô em gái bé nhỏ này. Sau khi Đại tiểu thư xuất giá, nhị tiểu thư luyến tiếc cũng là chuyện hiển nhiên.   Đông tiểu viện cũng khá gần chính viện, nhóm người của Cố Như Cửu đi vài bước đã đến chính viện.   Lúc này, Dương thị đang loay hoay căn dặn đám nô bộc thu xếp tất cả mọi thứ trong phủ, nhìn thấy con gái mình đến, vội vàng quay sang nói: “Cửu Cửu sao lại đến đây?” Tuy miệng nói thế, nhưng quay sang vội bảo hạ nhân ngâm ấm trà nóng cho nàng, sau đó cầm lấy tay của Cố Như Cửu xoa xoa sưởi ấm, cẩn thận kiểm tra xem nàng có bị lạnh hay không.   Năm đó, nàng đã qua tuổi 30 mới mang thai cô con gái nhỏ này. Lúc con gái chào đời, dung mạo tuy rằng xinh đẹp hơn hẳn ba đứa con trước của mình, nhưng thân hình gầy gò, tong teo, cho nên nàng luôn lo lắng đứa bé này không chống đỡ được bao lâu, liền bàn với phu quân đặt nhũ danh cho con là “Cửu Cửu”, duy nguyện con gái mình được sống thật lâu, thật bình an. ... Mời các bạn đón đọc Như Châu Như Ngọc của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh.
Em Là Vì Sao Trong Mắt Anh - Lã Diệc Hàm
Em Là Vì Sao Trong Mắt Anh Một người hờ hững, một người đau khổ, Một người trung thành, một người lừa dối. Một người cho đi, một người cướp đoạt, Một người tin tưởng, một người giấu diếm. Chỉ tiếc rằng tình yêu không phải phép toán một cộng một bằng hai. Bạn đã bao giờ nghe nói tới một vụ án liên quan đến những mối tình cắt không đứt, càng gỡ càng rối như vậy không? Nhưng có lẽ, trong mối tình đó, chỉ cần một người bằng lòng quay đầu, nhìn về phía sau, có lẽ tất cả sẽ là bình minh tươi sáng và có lẽ ngày hôm nay… mọi chuyện đều đã khác… *** “Ra biển uống rượu có được không? Anh mời em ra bờ biển, em mời anh uống rượu?” “Được.” “Có cần đợi anh tắm rượu, thay quần áo không?” “Không cần, năm phút nữa anh sẽ ở dưới nhà đón em.” “Vâng.” Đúng năm phút sau, chiếc Lexus màu đen đỗ ngay dưới một tòa chung cư cao cấp nào đó. Một tiếng đồng hồ sau đó, Lexus đã lại xuất hiện trên bãi cát bên bờ biển. Những chai bia bị vứt ngổn ngang ở ghế sau. Ở phía trước, mỗi người kẹp một điếu thuốc trên tay, yên lặng ngồi đó. Làn khói thuốc vấn vít, hòa theo điệu nhạc nhẹ nhàng phát ra từ DVD, khẽ vang vọng trong không gian chật hẹp. Đó là bản nhạc Fur Elise nổi tiếng của nhạc sỹ Beethoven. “Sao vậy? Gọi anh ra đây mà lại chẳng nói câu gì?” Rất lâu sau, Phó Minh Tích rít một hơi thuốc, đột ngột quay mặt sang. Doãn Thần Tâm ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn suy trì trạng thái đờ đẫn như trước. Người đàn ông trước mắt có chiếc mũi diều hâu mà cô thân thuộc nhất, khiến cô cứ bất động ngồi nhìn mãi, dường như có thể thông qua hình dạng của chiếc mũi ấy, mon men tiến vào trái tim ở một nơi khác. Phó Minh Tích khẽ mỉm cười – Thật đấy, rất hiếm có người đàn ông nào ngay cả nụ cười cũng gợi cảm như vậy, nhưng Phó Minh Tích lại có thể làm được mà không tốn chút sức lực nào. “Còn nhìn nữa, anh sẽ cho rằng em đang quyến rũ anh đấy.” “…” Bờ môi mỏng nam tính căng ra, ghé sát tới trước mặt cô như có ý trêu chọc, chóp mũi hai người đã chạm vào nhau” “Thật sự định quyến rũ anh?”. Nhưng cô vẫn chẳng nói chẳng rằng. Thế là anh ấy chầm chậm di chuyển, mang theo chút trêu chọc như đùa bỡn, chút thăm dò chân thành nhất, dùng một tốc độ mà ngay cả cô cũng không nhận ra, định áp môi mình lên hai bờ môi đỏ hồng kia. Chậm rãi, từ từ, từng bước một, lặng lẽ, không một tiếng động… Chính vào khoảnh khắc đó, Doãn Thần Tâm đột nhiên khựng lại, khẽ gọi một tiếng “Phó Minh Tích”. Ngay sau đó, khi anh ấy còn chưa kịp phản ứng lại, cô bỗng nhiên òa lên khóc, nức nở rất to. Anh ấy sững người. “Phó Minh Tích! Phó Minh Tích…”, cô bỗng nhiên trở nên khác thường, giữ chặt lấy anh ấy như vớ được một cọc gỗ nổi trôi giữa đại dương mênh mông. Cô ôm chặt lấy cổ Phó Minh Tích, ra sức vùi mặt mình vào lòng anh ấy: “Phải làm sao đây? Người phụ nữ thần kinh ấy gọi điện đến nói những lời đó, em nên làm thế nào đây? Em thật sự không biết nữa…”. Tiếng khóc nghẹn ngào của cô gái khiến người đàn ông buông một tiếng thở dài khó xử, tiếng thở dài ấy khẽ khàng mà miên man. Giống như việc cô vô vọng ôm lấy anh ấy, chia sẻ với anh ấy mọi bối rối của bản thân, còn bản thân anh ấy thì vô vọng ngồi trong chiếc Lexus sang trọng nhưng vĩnh viễn không thể lái ra khỏi bãi cát mênh mông này vậy. Tay Phó Minh Tích, rất lâu sau, cuối cùng cũng nặng nề ôm chặt lấy cô, che chở cô trước vòm ngực mình, tay còn lại vỗ về bả vai đang không ngừng run rẩy của cô. Giây phút ấy, Phó Minh Tích đã nghĩ, nếu tất cả cho phép, anh ấy tình nguyện cứ ôm cô như vậy, cho tới khi biển cạn đá mòn – chỉ cần cô đồng ý… ... Mời các bạn đón đọc Em Là Vì Sao Trong Mắt Anh của tác giả Lã Diệc Hàm.
Câu Chuyện Mà Anh Không Biết - Lục Xu
Sách Nói Câu Chuyện Mà Anh Không Biết   Một cô gái si tình một chàng trai, luôn tự trách mình tại sao không thể gặp anh sớm hơn được anh yêu thương được anh che chở lo lắng. Hiện tại anh đang quen và yêu một cô gái, tình cảm anh dành cho cô ấy rất thiêng liêng nhưng đột nhiên một biến cố lớn xảy ra anh bị tai nạn mất trí nhờ, tuy anh không còn nhớ gì nhưng phần ký ức về người con gái anh yêu sẽ vẫn còn tồn tại trong đầu anh không bao giờ quên. Lúc này cô mới nhận ra, xuất hiện một ý nghĩ, nếu cô và anh gặp nhau sớm hơn, liệu hai người có thể sống hạnh phúc bên nhau? Nhưng chuyện kì tích đó sẽ mãi mãi không bao giờ xảy ra với cô. *** "Anh nói, mắt nhìn của anh vẫn tốt. Trước khi mất trí nhớ, anh yêu cô ấy, liệu sau khi đã quên hết tất thảy, anh có còn tình cảm với cô ấy hay không? Tình yêu chính là người trong trái tim mình trước sau luôn là một, dù cho anh mất đi kí ức thì người mà anh yêu vẫn chỉ là cô ấy. … Lộ Chi Phán có phần thấp thỏm. Trong đầu cô chợt xuất hiện một ý nghĩ, nếu cô và anh gặp nhau sớm hơn, liệu hai người có thể sống hạnh phúc bên nhau? Cô rõ ràng hơn ai hết, chuyện đó không thể nào xảy ra." Mời các bạn đón đọc Câu Chuyện Mà Anh Không Biết của tác giả Lục Xu.
Cặp Đôi Hoàn Cảnh - Lập Thệ Thành Yêu
Nhân vật chính Tiêu Dao là một nàng yêu quái bình thường, cuộc đời bình thường, pháp thuật bình thường, kết bạn với một cậu yêu quái khác cùng sống những tháng ngày tiêu dao không cần lo nghĩ. Dạ Mặc là một chàng trai loài người, lại vì một câu nói bông đùa của nàng yêu quái Tiêu Dao mà nỗ lực tu luyện thành yêu, nỗ lực thực hiện lời hứa của chính mình, cùng nàng sáng chơi biển cả chiều về nương dâu, tận hưởng mọi vui vẻ khoái lạc của thế gian. Một con yêu quái lười nhác vô công rồi nghề ăn no chờ chết như nàng, lại được nuôi dưỡng bởi một vị thần tiên thân phận bí ẩn, pháp lực vô biên. Nàng không biết người đã nuôi nàng cả vạn năm nay rốt cuộc là thần tiên gì, cũng giống như chính nàng cũng không biết bản thân mình rốt cuộc là loại yêu quái gì. Cuối cùng tình yêu sẽ xuất hiện với nàng? *** “Ta không biết như thế nào mới gọi là thích một người, chỉ biết rằng phải đem lại cho nàng ấy một ngôi nhà che gió che mưa, giữ chặt lấy nàng ấy, bám lấy nàng ấy, khiến cho mỗi giờ, mỗi khắc nàng ấy ở bên cạnh ta đều cảm thấy thật vui vẻ. Hạ Hạ, có thể ta vẫn chưa thể hoàn toàn biết được sở thích của muội, nhưng ta nhất định sẽ dùng cả quãng đời còn lại của ta để tìm hiểu.” Mời các bạn đón đọc Cặp Đôi Hoàn Cảnh của tác giả Lập Thệ Thành Yêu.