Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ăn Vạ Chị Đại - Tối Ái Mai Tử Tửu

Toàn bộ học sinh trường trung học số 1 đều biết, Lục Tịnh An là người không thể chọc vào. Mặc dù Lục Tịnh An học hành chẳng ra sao nhưng nói đến đánh nhau cô lại vô cùng giỏi. Ngay đến tên “đầu gấu” Liên Vũ của trường bên cạnh, còn phải cung kính gọi cô một tiếng “chị An”. Lục Tịnh An ở trường xưng vương xưng bá, tình tình tuỳ tiện, ngoài nể mặt thầy Cố, không ai có thể quản giáo cô. Cho đến một ngày, bên cạnh chỗ ngồi của “chị An” xuất hiện một “kẻ đáng ghét” tên là Phỉ Minh Sâm. Bạn nghĩ Phỉ Minh Sâm được gọi là “kẻ đáng ghét” bởi vì cậu ấy có khả năng thay thế “chị An” trở thành lão đại mới của trường sao? Câu trả lời tất nhiên là... không phải rồi ạ.  Khác với Lục Tịnh An không màng học tập, lúc nào cũng trốn tiết, Phỉ Minh Sâm thực sự là “con ngoan trò giỏi”, "học sinh gương mẫu", vừa đẹp trai lại vừa học giỏi. Bởi vì một “tai nạn” nhỏ xíu xiu mà phải vào cùng lớp ngồi chung bàn với chị đại Lục Tịnh An. Cố tình là, “chị An” không những không vừa mắt cậu bạn cùng bàn này, còn đặc biệt xung khắc với Phỉ Minh Sâm. Nhập học không được bao lâu, Phỉ Minh Sâm đã bị "chị An" liên luỵ đến mức phải nhập viện. Để chịu trách nhiệm cho hành động của mình, Lục Tịnh An không những đồng ý thay Phỉ Minh Sâm chép bài rồi mang đến bệnh viện mỗi ngày, còn mơ hồ bị bạn học Phỉ lừa làm bạn gái. Từ một giao ước gượng ép ban đầu, không biết từ lúc nào dần trở thành thói quen, cô có cậu bên cạnh, cô cùng cậu chia sẻ những “yếu đuối” luôn ẩn sau trong lòng.  Rất nhiều năm về sau, có người hỏi, Lục Tịnh An và Phỉ Minh Sâm đã đến với nhau như thế nào? “Chị An nhìn người nào đó mang nét mặt thoả mãn, nghiến răng nghiến lợi nhả ra ba chữ: Bị ăn vạ”. Đối với em, điều hạnh phúc nhất là trong những năm tháng thanh xuân ấy, gặp được anh, cùng anh nắm tay.  Từ đồng phục học sinh cho đến váy cưới ngày trưởng thành, em nguyện ý để anh “ăn vạ” cả đời. *** Lục Tịnh An là một cô bé đáng thương, từ nhỏ đã phải chứng kiến người cha vũ phu của mình bạo hành mẹ. Sau này lớn hơn một chút, cô cố tình đi học võ, bởi chỉ khi trở nên mạnh mẽ hơn, cô mới có thể bảo vệ cho mẹ và mình. Lục Tịnh An luôn cảm thấy, việc học chẳng có giá trị gì. Cô không có ước mơ, không có hoài bão, không có phương hướng, cũng chẳng biết bản thân mình muốn gì. Vì thế, cô trốn tránh trong thế giới riêng của bản thân. Bởi vì cô sợ chỉ cần bước ra, tất cả mọi yếu đuối sẽ bị phơi bày dưới ánh sáng. Sau đó bản thân cô sẽ bị thiêu rụi dưới ánh mặt trời. Thế rồi, Lục Tịnh An gặp được Phỉ Minh Sâm, cậu là ánh nắng rực rỡ và ấm áp khiến người ta phải ghen tỵ. Vì thế, cô có chút chán ghét cậu nhưng lại luôn không kiềm chế được ánh mắt nhìn về phía cậu. Tai nạn bất ngờ sau lễ khai giảng chính là một sợi dây thần kỳ nối hai người lại với nhau. Cậu ấy cứ như tia nắng bướng bỉnh lẳng lặng len qua màn đêm tăm tối chui vào thế giới của cô, sau đó mạnh mẽ toả sáng, xua tan tất cả, sưởi ấm trái tim đã nhiều thương tổn ấy. Lục Tịnh An là cô gái kiên cường cả bên trong lẫn bên ngoài. Tính tình cô ấy thực sự rất dứt khoát, yêu ghét rõ ràng còn đặc biệt trượng nghĩa. Trước khi gặp được Phỉ Minh Sâm, Lục Tịnh An là cô gái cứng đầu, không màng học tập càng không có mục tiêu. Sau khi gặp được cậu ấy, bị cậu ấy “ăn vạ”, cô dần học được cách mở lòng, học được cách chia sẻ, học được cách dựa vào một người cùng cậu tiến về phía trước. Phỉ Minh Sâm là thanh niên đẹp trai, con nhà có điều kiện. Bởi vì cậu trót lo chuyện bao đồng mà phải vào học ở lớp “đội sổ”, còn gặp được “chị An”. Ban đầu, hai người bọn họ ngoài ngồi cùng bàn thì chẳng còn gì liên quan. Thế nhưng, cô gái bàn bên vừa hay là cô hàng xóm của cậu.  Vì vậy, lúc nhìn thấy vẻ mặt ngốc nghếch của cô đùa giỡn với hai chú chó nhà mình khiến Phỉ Minh Sâm chú ý đến cô nhiều hơn. Sau đó, bởi vì cô mà cậu bị “liên luỵ” nhập viện, kéo khoảng cách của bọn họ càng lúc càng gần nhau.  Nghe bạn thân Mạc Xảo Xảo của cô nói cô thích cậu, trong lòng cậu còn rất vui sướng. Thế nên, khi nghe từ miệng cô lời phủ nhận, cậu mới thấy bản thân vô cùng thất vọng. Sau đó liền bày trò khiến cô nhận lời làm bạn gái của mình.  Từ giây phút Lục Tinh An gật đầu đồng ý, Phỉ Minh Sâm đã quyết tâm phải đem cái vị trí bạn trai tạm thời này biến thành chính thức. Sau đó còn phải nâng cấp trở thành chồng của "chị An" trong tương lai. Phỉ Minh Sâm đánh đấm không giỏi nhưng mưu mô thì không thiếu, vừa “nghèo rớt mồng tơi” lại còn hay "đánh rơi liêm sỉ"  Để theo đuổi được chị đại của trường, cậu không tiếc giả bộ “yếu đuối” để được bảo vệ. Sau đó cậu mặt dày mày dạn, dùng hai chú Gâu Đần cùng em trai, em gái để lấy lòng “chị đại nhà bên”.  Cuối cùng, sau bao nỗ lực “ăn vạ” và "bám dính", boy tâm cơ Phỉ Minh Sâm cũng chính thức được trao danh phận, quang minh chính đại có được tình yêu của “chị An”. *** Thật sự tớ muốn viết một ngàn chữ "đáng yêu" chỉ để review cho bộ truyện “Ăn vạ chị đại” này. Bởi mặc dù bối cảnh thanh xuân vườn trường không mới nhưng mà nhân vật và nội dung câu chuyện lại cực kỳ đặc biệt.  Thông thường, truyện thanh xuân thì hay đi theo con đường “lão đại” theo đuổi “nữ thần” chứ không có motip “nam thần” đi ăn vạ “chị đại” như này cả. Văn phong của tác giả lưu loát, sáng sủa, mang theo sự hài hước nhẹ nhàng, thổi vào từng con chữ hơi thở nồng đượm sức sống mới.  Nội dung "Ăn vạ chị đại" xuyên suốt có chút đơn giản nhưng tác giả có rất nhiều đoạn bẻ lái và cua khá khét sẽ khiến con tim bạn luôn được quắn quéo trong sự “vờn nhau” của đôi bạn nhỏ. Tớ xin lấy danh dự của một “Gian thần tiêu biểu” ra đảm bảo bạn sẽ không hề thất vọng khi nhảy hố này đâu ạ. Thế nên, còn chần chờ gì mà chưa nhào xuống nào. Truyện đã được nhà Sắc edit và up full public rồi nè mn  P/s: Lần này tớ giới thiệu truyện đã edit hoàn rồi nhé, cho nên mọi người đừng than thở sao tớ toàn đào hố cv - chưa edit cho mọi người nữa nha. Thấy Gian Thần yêu thương mọi người chưa nè  *** Dãy cuối phòng học, ở vị trí sát bên cửa sổ có một nữ sinh tóc ngắn đang nằm ngủ trên bàn. Truyện được edit tham gia event và đăng tại Sắc - Cấm Thành. Vui lòng không copy mang đi nơi khác. Cám ơn. Có điều dường như cô ngủ không được an ổn cho lắm. Đôi mắt cô nhắm chặt, đôi mày thanh tú cũng nhăn thành chữ xuyên (川). Thậm chí hai bên thái dương còn có gân xanh mơ hồ nổi lên. Hai tay siết thành nắm đấm. Vẻ mặt thoáng hiện nét dữ tợn kia như là đang mơ thấy ác mộng gì đấy. "Reng! Reng! Reng!" Đúng lúc này, tiếng chuông báo thời gian đọc đầu giờ vang lên khắp trường Trung học Số 1 Giang Bắc. Lục Tịnh An mở choàng mắt. Cô vừa tỉnh ngủ nên biểu hiện có chút mơ màng. Phòng học còn trống rỗng trước khi cô ngủ gật, bây giờ thì đã chật kín người. Đám học sinh trò chuyện ríu ra ríu rít, khung cảnh cãi cọ ồn ào, ầm ĩ lại sáng sủa khiến cho người ta cảm thấy có chút an tâm. Lúc này Lục Tịnh An mới ý thức được rằng thì ra là cô đã ngủ thiếp đi. Những cảnh tượng vừa rồi chẳng qua chỉ là một cơn ác mộng mà thôi. Ý thức được điều này, sự sắc sảo và mạnh mẽ trong mắt cô đều được thu lại, khôi phục lại dáng vẻ hòa nhã. Cô che miệng ngáp một cái, vừa định duỗi người thì khóe mắt lại thấy trên lối đi nhỏ có một nam sinh đã đứng đấy tự lúc nào. Cậu ta đang kéo cái ghế ở bàn kế bên cô ra. Cô lập tức nhấc chân đè lên trên mặt ghế. Cậu nam sinh kia cũng coi như có cảnh giác, tức khắc buông tay ra né qua bên cạnh, thế nên lúc này mới không bị ăn một cú đá từ bàn chân đang mang giày thể thao của cô. Cậu ta cụp mi, ánh mắt dừng trên đôi giày thể thao tung ra nửa đường kia, rồi lại chuyển ngược lên theo ống chân thẳng tắp của nữ sinh, đối diện với ánh mắt rõ ràng mang theo vẻ không vui của cô nàng kia. "Bạn học, có thể nhờ cậu dời chân đi được không?" Cậu ta nhìn Lục Tịnh An, nói một cách mềm mỏng. "Cậu là ai chứ?" Mặt Lục Tịnh An lộ vẻ khó chịu đánh giá cậu ta. Nam sinh này nhìn qua thì cao hơn cô một chút, chỉ là dáng vẻ gầy teo yếu ớt gió thổi là đổ kia, có lẽ chẳng chịu nổi một cước của cô. "Phỉ Minh Sâm". Nam sinh báo tên họ, "Bạn cùng bàn của cậu." Lục Tịnh An nhướng mày: "Ngồi cùng bàn là thứ gì?" "Chị An." Nữ sinh ngồi ở bàn phía trước Lục Tịnh An nghe như thế không khỏi xoay đầu lại, cố gắng uốn nắn cô: "Ngồi cùng bàn không phải là đồ vật." Phỉ Minh Sâm: "..." Quanh đó có mấy bạn học đang chú ý cuộc trò chuyện của bọn họ thì phụt cười thành tiếng. Lúc này tiếng chuông báo thời gian đọc đầu giờ đã ngừng vang, các bạn học trong lớp đều đã về chỗ ngồi, chỉ có một mình Phỉ Minh Sâm còn đang đứng, có vẻ hơi nổi bật. Trên bục giảng, Điền Minh - giáo viên chủ nhiệm lớp 10/21 cũng chú ý tới sự hỗn loạn của dãy bàn cuối phòng học nên bước nhanh xuống. "Bạn Lục." Cô ấy nhìn Lục Tịnh An, trên mặt mang theo nụ cười dịu dàng. "Trước đó bởi vì lí do cá nhân, Phỉ Minh Sâm không tham gia đợt huất luyện quân sự nên các em không biết bạn ấy. Hôm nay là ngày đầu tiên bạn ấy đi học, sau này sẽ là bạn ngồi cùng bàn với em. Các em phải hòa đồng với nhau mới đúng." Giọng nói của cô Điền cũng dịu dịu dàng dàng, mang theo vẻ mềm mại vốn có của người phương nam. Lục Tịnh An không khỏi sầm mặt: "Ngồi ở chỗ khác không được sao?" Điền Minh khó xử: "Trong phòng học chỉ còn bàn này trống, hơn nữa sơ đồ chỗ ngồi cũng đã sắp xếp xong từ trước khi khai giảng rồi..." Cô Điền Minh còn rất trẻ, kinh nghiệm dạy học không dày dạn, lại là lần đầu tiên làm giáo viên chủ nhiệm, ở trước mặt học sinh khó tránh khỏi có chút không lập uy được. Thái độ của cô ấy như vậy, ở trước mặt học sinh lễ phép có giáo dục thì còn ổn, nhưng một khi đụng trúng dạng thủ lĩnh thì sẽ dễ không quản được học sinh. Có điều khiến cho người ta ngạc nhiên chính là, Lục Tịnh An - vị thủ lĩnh được đồn thổi đến ồn ào huyên náo khắp trường Trung học Số 1 Giang Bắc, người đã dám đánh cho huấn luyện viên ngã sấp xuống trong đợt huấn luyện quân sự, sau khi nghe xong lời này, dù vẻ mất kiên nhẫn ở trên mặt không giảm đi chút nào nhưng lại thật sự hạ chân xuống, nhường ra chỗ ngồi. Phỉ Minh Sâm ung dung thản nhiên liếc nhìn cô một cái. Sau đó thì người bạn ngồi cùng bàn mà nhìn kiểu gì cậu cũng thấy như thiếu nữ bất lương kia quăng qua đây một ánh mắt sắc bén: "Có muốn ngồi nữa không đấy?" Phỉ Minh Sâm cũng không giận, gật gật đầu ngồi vào vị trí của mình, móc hai vai cặp vào trên lưng ghế. Điền Minh thấy thế, vỗ vỗ bả vai Phỉ Minh Sâm như đang cổ vũ cậu. Sau đó cô ấy cười cười đi ra ngoài. Truyện được edit tham gia event và đăng tại Sắc - Cấm Thành. Vui lòng không copy mang đi nơi khác. Cám ơn. Thế là vị trí sát cửa sổ ở hàng sau cùng chỉ còn lại hai người bọn họ. ... Mời các bạn đón đọc Ăn Vạ Chị Đại của tác giả Tối Ái Mai Tử Tửu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ăn Chắc Người Đàn Ông Tốt
Châm ngôn xưa nói rằng: “Khi có tiền thì phải buôn bán kiếm lời, đừng đợi đến lúc không có tiền lại chỉ biết thở dài!” Cô chính là lấy lời của người xưa làm chuẩn mực. Từ khi ra ngoài xã hội liền chăm chỉ làm việc kiêm nhận công việc về nhà làm để kiếm thêm thu nhập. Tuy nhiên, ánh mắt của những người đàn ông theo đuổi cô đều bị mù, không hiểu mỹ đức (đức tính tốt đẹp) cần kiệm chăm lo việc nhà của cô. Nhưng từ trước đến nay cô luôn biết rất rõ chính mình muốn cái gì, cho dù anh chỉ là một kẻ lái chiếc xe vận tải rách. Nếu ánh mắt đầu tiên của cô đã chú ý đến anh, tất nhiên là phải hết sức nắm chắc lấy mùa xuân đến chậm này! Anh không có sở trường nói chuyện, không nói lên được lời yêu? Không sao, tất cả mọi người đều là người hiện đại, dùng bút nói cũng ok! Anh giữ nghiêm lễ giáo, xấu hổ khi làm hành động thân mật với cô? Không sao cả, vậy cô chủ động một chút cũng không sao! Cô vẫn cảm thấy may mắn vì không ai phát hiện điểm tốt của anh trước cô, hai người mới có thể gần nhau. Cho dù đột nhiên không tìm thấy anh, cô cũng vẫn luôn tràn đầy tin tưởng với anh. Cũng không nghĩ đến tới nhà anh tìm người, lại thấy anh mặc tây trang. Cùng một cô gái ngồi lên chiếc xe cao cấp, còn dám lừa gạt cô nói rằng phải làm việc? *** “Mẹ, bế!” Giọng nói nọn nớt của cô bé con, ngọt ngào làm nũng muốn người lớn bên cạnh bế, chỉ cần là người bình thường, có lẽ tuyệt đối sẽ không nhẫn tâm cự tuyệt yêu cầu của đứa nhỏ đáng yêu như vậy. Nhưng đây chỉ là đối với người bình thường. Mà bên trong những người bình thường này tuyệt đối không bao gồm cả Nguyên Tiểu Thu. 。◕‿◕。 Bởi vì cô cực kỳ chán ghét loại chuyện chính mình tự tìm phiền toái này. “Không thể luôn thích được bế như vậy, trẻ con phải đi bộ nhiều, thân thể mới có thể khỏe mạnh, hiểu không?” Nguyên Tiểu Thu không có lương tâm nói ra một câu như vậy đẩy đi yêu cầu của cô bé con, “Còn có, không được gọi dì là mẹ, phải gọi là dì, không phải mẹ, hiểu không?” Không hổ là con gái của người phụ nữ ngốc kia, ngay cả mẹ cũng đều tự tiện nhận loạn! Nguyên Tiểu Thu bất đắc dĩ nghĩ. “Biết!” Cô bé con cái hiểu cái không gật đầu. Thật hay giả? Sao lần này nhanh như vậy đã hiểu rồi? Chẳng lẽ gien thông minh lanh lợi của ba nó đột nhiên áp chế gien của mẹ nó hay sao? Nguyên Tiểu Thu vẻ mặt hoài nghi nhìn cô bé con. “Mẹ, vậy một chút nữa có thể bế không?” Khuôn mặt nho nhỏ lộ vẻ chờ mong. Cô biết mà, con bé quả nhiên nghe không hiểu. Nguyên Tiểu Thu nhịn xuống xúc động muốn thở dài, không tình nguyện bế lấy cô bé con, một bên oán chính mình số khổ, một bên tính khả năng đi ăn máng khác. Lại nói, ông chủ anh minh thần võ của cô cưới người phụ nữ mắt trắng kia làm vợ, tuy rằng không bỏ bê việc của công ty, nhưng cũng nhanh chóng chuyển từ một người cuồng công việc, thành một người chồng người ba ba tốt đúng giờ về nhà ăn cơm. Đương nhiên, đây vốn cũng không có quan hệ với cô, dù sao có tiền bạc là đại gia thôi! Chỉ cần công ty không đổ, tiền thưởng không thiếu, tiền lương phát đúng ngày, trên cơ bản cô – một thư kí nho nhỏ cũng không có oán hận gì. Nhưng là, đôi vợ chồng kia hàng năm đều tìm lí do ra nước ngoài hưởng kỉ niệm kết hôn N năm của bọn họ, lúc này cô – một thư kí nho nhỏ kiêm bạn bà chủ, phải tự động tăng ca giúp ông chủ trông nom đứa nhỏ, để tránh ảnh hưởng đến thế giới ngọt ngào của hai vợ chồng họ. Đây là một chuyện không có thiên lí cỡ nào chứ! Vợ chồng người ta ngọt ngào ân ái đi hưởng tuần trăng mật, cô – người số khổ phải tự động tăng ca trông nom đứa nhỏ? Sao không có người nghĩ đến cô vẫn là một hoàng hoa đại khuê nữ, cũng cần phải có tình yêu tưới mát? Ngay cả đứa nhỏ cũng ném cho cô trông, trời mới biết chuyện này khiến cho bao nhiêu hoa đào của cô đều bay đi mất! “Mẹ, con muốn ăn cơm.” Cô bé con sau khi được bế lại thuận tiện đề xuất ra yêu cầu mới. Nguyên Tiểu Thu có tức giận hay cảm thán lớn hơn đi chăng nữa, cũng phải ngoan ngoãn dọn dẹp mặt bàn rồi lấy ví tiền. Cho dù cô lại không có lương tâm như thế nào đi chăng nữa cũng không thể làm như không nghe thấy yêu cầu của con quỷ nhỏ này, ai bảo mẹ nó là bạn của cô, ba nó là người lãnh đạo trực tiếp của cô chứ. Mời các bạn đón đọc Ăn Chắc Người Đàn Ông Tốt của tác giả Mã Kỳ Đóa.
Thịnh Thế Sủng Phi
Thịnh Thế Sủng Phi kể đến Nguyên thái tử Lý Thần bị phế năm năm sau tập họp binh mã tiến sát kinh thành, buộc đệ đệ hãm hại mình là Nhân Tông đế nhường ngôi, đoạt lại tất cả thuộc về mình, thuận đường đoạt luôn hậu phi của hắn. Mà sủng phi của Tân Đế, vốn chính là tần phi Chu Thanh Nhược của Nhân Tông đế, nói ra, Tân Đế bất kể là trên giường hay dưới giường đều rất nam nhân, so với Nhân Tông hoàng đế mạnh hơn rất nhiều, nàng rất thỏa mãn. Diễn biến nhỏ trong truyện online: Xù lông Tân Đế: Grừ….! Bọn họ nói ta là Bạo Quân, ta liền giết giết giết. Chu Nhược Thanh: Ngoan, đó là ghen tỵ, chúng ta không tạo sát nghiệt, ta làm thịt viên cho chàng ăn. Tân Đế biến thân thành chó nhỏ đưa ra hai móng vuốt, mở đôi mắt ngập nước: tăng thêm, muốn hai viên. Xù lông Tân Đế: Grừ……! Bọn họ nói ta là hôn quân, tam cung lục viện chỉ biết cưng chiều một mình nàng. Chu Nhược Thanh: Ngoan, đó là ghen tỵ! Chúng ta không tạo ác nghiệt, ta làm thịt viên cho chàng ăn. Tân Đế biến thân thành chó nhỏ đưa ra hai móng vuốt, mở ra đôi mắt ngập nước: tăng thêm, muốn ba viên. Chu Nhược Thanh:…… Tân Đế: Lần trước nàng đã cho hai. 1. Góc nhìn nữ chính, nữ xuyên không. 2. Mặc dù không muốn nói, nhưng đây là văn sạch như trong Điền viên cốc hương. (chủ yếu cảm thấy đối với nữ chính có chút điểm công bằng…… Bạn đọc đọc xong chương 1 sẽ hiểu ý tứ của ta) 3. Nữ chính là người bình thường, không cần cầu mong sâu xa thông minh trâu bò gì đó (chủ yếu là bộ não tác giả nhỏ bé không viết được dạng văn quá cao siêu gì), chỉ là loại văn ung dung tự tại tiểu bạch thỏ ngọt ngào thôi. *** #Review THỊNH THẾ SỦNG PHI  Tác giả: Bích Vân Thiên Thể loại: Cổ đại, ít cung đấu, ngọt, sủng, song xử* (Ghi song xử rồi nha, đừng ai bay vào cmt hỏi nam nữ chính có sạch không là HQ giận đấy :
Phong Hành Trì Thượng
Thể Loại: Hiện đại, hài hước Edit: Phong Linh, Sissi Beta: Quảng Hằng Converter: Rich – Tàng Thư Viện Reconvert: Ngọc Quỳnh Lê Quý Đôn Lúc đang yêu: Trì Trì: “Anh nghe kìa, thật lãng mạn a, còn có tiếng côn trùng kêu đấy?” Phong Lôi: “Đó là tiếng khóa kéo quần anh.” Trước hôn nhân: Trì Trì: “Em có chứng hoảng sợ trước hôn nhân, làm sao bây giờ?” Phong Lôi: “Em hoảng sợ cái gì? Nên sợ chính là anh.” Tân hôn: Trì Trì: “Chúng ta tới chỗ nào hưởng tuần trăng mật?” Phong Lôi: “Trên giường.” Sau cưới: Trì Trì: “Em cho anh biết, em thường sẽ không ghen vô duyên cớ .” Phong Lôi: “Yên tâm, anh sẽ không để cho em ghen vô duyên vô cớ.” (Có nghĩa ghen có lí do =)) Phong Lôi: “Anh thích dáng vẻ thế này của em.” Trì Trì: “Nhưng là ngộ nhỡ về sau sẽ xuất hiện loại hình dáng như em thì làm sao bây giờ?” Phong Lôi: “Thượng Đế tạo ra em đã là một sai lầm anh nghĩ lão nhân gia ông ta sẽ không tái phạm đồng dạng sai lầm đâu.” Mười năm sau cưới: Phong Lôi đi cùng Trì Trì đi dạo tiệm bán quần áo, Trì Trì thật lâu không ra. . . . . . Cô trong lúc vô tình thoáng nhìn, Phong Lôi đang cùng người phụ nữ khác nói chuyện, cô bước một bước dài vọt ra. Phong Lôi nhìn cô gái kia nói: “Tốt lắm, cám ơn cô, khi tôi nói chuyện với cô, vợ của tôi liền ra tới.” Ba mươi năm sau cưới: Phong Lôi cả giận nói: “Tại sao không cùng tôi thương lượng đã đi cắt tóc?” Trì Trì phản bác: “Ông hói đầu có hỏi ý tôi sao?” Năm mươi năm sau cưới: Phong Lôi: “Trì Trì, có thể anh sẽ đi trước một bước.” Trì Trì: “Lão già không biết thẹn này, ông đi trước để gặp tình nhân cũ có phải không?” Nhận xét: Cái văn án đã nói lên tất cả, hài hước vô cùng, mong đừng ăn uống khi đọc! *** Sáng sớm tháng ba, tiết trời mùa xuân se lạnh. Sử Trì Trì rúc cổ, xoa xoa tay, nhảy xuống xe buýt, chen chúc ở trong đám người chờ đợi chuyến xe tiếp theo. Thực ra với cô đi làm thật ra cũng không phải là để làm việc. Cô thấy sợ cuộc sống đang trôi qua, khoảng thời gian tốt đẹp nhất sắp một đi không trở lại. Cô có thể trách ai được? Cô trước hết trách chính phủ rồi lại trách mình, nếu không phải là họ để giá nhà ở cùng giá cả hàng hóa vọt tăng cao như vậy thì cô sẽ gặp qua loại cuộc sống này sao? Chỉ là cô ngàn vạn lần trách chính mình lại một lần không cẩn thận bị bạn tốt Giang Vãn Vãn đầu độc, thuê cái gì nhà trọ ở tiểu khu mùa xuân dành cho người độc thân, khiến cô xài hết tiền gửi ngân hàng không nói, còn phải đeo trên lưng mỗi tháng 2000 nguyên tiền thuê phòng. Cô bây giờ, cũng đã không thể tự do bay lượn, giống như một con ốc sên cả ngày lưng đeo phòng ốc mà từ từ bò. Hết nhảy bằng chân trái đổi chân phải rồi lại chân phải đổi chân trái, Sử Trì Trì trên sân ga tới tới lui lui, nhảy lên nhảy xuống, bên cạnh cô là vị tiểu thư ăn mặc đẹp đẽ nhưng khuôn mặt trắng bệch khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo, có chút khinh bỉ liếc xéo cô. Sử Trì Trì nâng mắt một góc 45 độ lườm lại cô ta một cái, tiếp tục nhảy lên. Cứ như vậy cô không chỉ vừa vận động, vừa làm ấm người mà còn tiết kiệm tiền đi phòng tập thể thao, một công ba việc, thật đúng là chuyện tốt. Nhảy đại khái được 20 phút, xe của cô còn chưa tới bến, các xe khác thì cứ một chiếc lại một chiếc. Phải đợi lâu thì xe không đến, mà không đợi xe thì lại thấy hết chuyến này tới chuyến khác. Mẹ nó! Đây chính là định luật xe buýt. Trên sân ga người càng ngày càng đông, không gian rõ ràng không đủ dùng. Trì Trì xuyên qua người đi đường, đến bên cạnh siêu thị gần đó đang mở cửa. Trên quảng trường một hàng dài toàn các ông bà lão chen lấn ở cửa, tay giơ cao túi xách, chém giết mua trứng gà giảm giá, số lượng hạn chế, mọi người bước đi như bay, tinh thần khỏe mạnh. "Một, hai…" Sử Trì Trì vừa nhảy vừa đếm, đi ngang qua một bác gái béo mập, thật đúng là không thể mập hơn! Mà bác gái lúc này đang nói văng cả nước miếng, nào là chuyện tài xế, kẹt xe, nào là cái thành phố này…toàn thứ ba linh tinh. "Nhanh lên nào, Nhạc Thiên Mã Đặc bán trứng gà khuyến mãi, so bên ngoài rẻ hơn 3 mao tiền, mỗi người chỉ được mua mười hộp, mau mau xếp hàng!". Một bác gái thắng lợi trở về, mặt mày hớn hở loan tin khiến đám người nhất thời giống như trong chảo dầu nóng bỏ thêm chút muối, lập tức nổ oanh. Tức thì, một bác gái khác vội nện bước chân, lúc lắc cái eo như thùng nước gạo, cắm đầu chạy như bay, tốc độ có thể so với xe chạy. Trên mặt đất còn có nước, chạy như vậy không trượt ngã mới lạ, Sử Trì Trì không khỏi lo lắng thay bọn họ. Mời các bạn đón đọc Phong Hành Trì Thượng của tác giả Triệu Dân.
Hứa Nhan, Em Chạy Không Thoát!
Thể loại: HE, ngôn tình hiện đại, trước sủng sau ngược rồi lại sủng, cưới trước yêu sau Tình trạng: đã hoàn (65 chương + 3 ngoại truyện) Editor: caycaixanh1220 Bố cô nợ nần chồng chất, đem cô bán cho một người đàn ông xa lạ làm vợ. Bốn năm chia xa, lần nữa gặp lại, liệu có phải là duyên nợ? Anh nói: "Hứa Nhan, em chạy không thoát!" _________________________________ Tiểu Phỉ: "Ba, làm thế nào mẹ sinh em bé được vậy?" Phỉ đại boss: "Ba cùng mẹ ở trong phòng, ba bắn pháo hoa, mẹ nhặt thuốc pháo, sau đó có con." Tiểu Phỉ: "Con muốn có em! Ba mau đi bắn pháo!" Phỉ phu nhân: "..." *** #BlogReview #Reviewngontinh Tên truyện: Hứa Nhan, em chạy không thoát! Tác giả: Bắp Cải Thể loại: Cưới trước yêu sau, Hiện đại, ngược, sủng Tình trạng: Hoàn- 65 chương, 2 ngoại truyện Giới thiệu: Bố cô nợ nần chồng chất, đem cô bán cho một người đàn ông xa lạ làm vợ. Bốn năm chia xa, lần nữa gặp lại, liệu có phải là duyên nợ? Anh nói: "Hứa Nhan, em chạy không thoát!" _________________________________ Tiểu Phỉ: "Ba, làm thế nào mẹ sinh em bé được vậy?" Phỉ đại boss: "Ba cùng mẹ ở trong phòng, ba bắn pháo hoa, mẹ nhặt thuốc pháo, sau đó có con." Tiểu Phỉ: "Con muốn có em! Ba mau đi bắn pháo!" Phỉ phu nhân: "..." Spoil: Câu chuyện xoay quanh về 2 nhân vật Hứa Nhan và Phỉ Ngạo. Mở đầu truyện là sự đau khổ khi nghe tin bố mình nợ nần chồng chất vì thói cờ bạc, vì tình thế bắt buộc nên Hứa Nhan ( nữ chính) phải bán thân cho Phỉ Ngạo ( nam chính), gả cho anh ta để đổi lấy tiền cho Hứa Vỹ ( cha của Hứa Nhan). Phỉ Ngạo lấy Hứa Nhan ban đầu vì khuôn mặt của cô quá giống mối tình đầu của anh. Họ giống nhau như đúc, tưởng như 2 chị em sinh đôi nhưng chỉ khác mỗi đôi mắt. Vì nhớ nhung mối tình đầu, Phỉ Ngạo liền dùng điều kiện để lấy Hứa Nhan ngay khi nhìn thấy cô. Hứa Nhan vì không còn cách nào khác: sự nghiệp không có, 2 bàn tay trắng, bố thì chỉ lo nhậu nhẹt cờ bạc, nhưng phải chi trả số tiền đó để trả nợ cho bố cô, cô đành phải gạt nước mắt chấp nhận điều kiện của Phỉ Ngạo. Tuy trên danh nghĩa là vợ chồng, sống với nhau ngày qua ngày nhưng Phỉ Ngạo vẫn giữ thái độ của mình đối với mối tình đầu với cô, xem cô như tình cũ mà đối xử, thế nhưng cô nào biết, tưởng rằng anh đối với cô có tình cảm. Vì vậy cô dần nảy sinh tình cảm với anh, dùng tình cảm thật lòng của mình đối với anh, yêu thương anh. Rồi cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, cuối cùng cô cũng ngộ ra cách đối xử của anh khi mối tình đầu của Phỉ Ngạo trở về. Sự đột ngột này như một cái tát cho cô tỉnh ngộ. Cô nhìn cách anh đối xử với tình cũ mà không khỏi đau lòng, dằn vặt bản thân tại sao lại nảy sinh tình cảm với anh để rồi phải chịu tổn thương. Cuối cùng cô hạ quyết tâm, vạch ra ranh giới giữa 2 người. Tuy rằng anh dành cho cô thái độ tưởng như bản thân còn yêu cô ấy, nhưng nào hay anh đã thật sự yêu Hứa Nhan. Vậy họ có đến với nhau hay không ? Mời các bạn tìm hiểu thêm Chúc các bạn đọc vui vẻ