Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mất Trí Nhớ

Sau khi sống lại, Dương Chi mất trí nhớ, chỉ là trên cổ chân có một ấn ký màu đỏ kỳ lạ, lau cũng không được mà rửa cũng không xong. Cũng từ ngày ấn ký xuất hiện, Lục Mạch cùng lớp trước nay luôn lạnh lùng quái gở dường như thay đổi thành một người khác. Đầu tiên là dồn cô vào góc tường cướp đi nụ hôn đầu của cô, sau đó liên tục cư xử tốt với cô, lúc cô ngất xỉu ở tiết thể dục, người lo lắng nhất là cậu, hàng xóm cách vách mới chuyển tới cũng là cậu. Mãi cho đến một ngày, chính miệng Lục Mạch nói với cô rằng, “Tương lai chúng ta sẽ ở bên nhau đấy.” Thằng ranh này được lắm, cậu cũng sống lại. Nhìn ấn ký màu đỏ trên chân trái và cổ tay thiếu niên giống mình như đúc, thế giới quan của Dương Chi sụp đổ một nửa. Một nửa còn lại là sau ngày liên hoan với cả lớp, thức giấc phát hiện mình nằm cùng một chiếc giường với Lục Mạch. Cô mơ màng nhớ tới cảnh tượng mình nắm lấy quần cậu không buông, những chuyện sau đó thì không nhớ ra nữa. Cmn nữa chứ! Uống say tới mức không nhớ được gì cả! Nhân vật chính: Dương Chi, Lục Mạch. Vai phụ: Ôn Đào. Một câu tóm tắt: Câu chuyện ngọt ngào sau khi sống lại. *** #Review MẤT TRÍ NHỚ Tác giả: Bản Lật Tử Thể loại: Hiện đại, nam chính bác sĩ - nữ chính sinh viên, có chút trinh thám, sạch ngọt sủng, HE. Độ dài: 65 chương +2 ngoại truyện Tình trạng: Hoàn edit. ------------------ Trong một câu chuyện cổ tích nọ, có một cô công chúa bị mẹ kế cho ăn quả táo, sau đó trúng độc liền hôn mê. Đến khi nàng nhận được nụ hôn của hoàng tử và tỉnh lại, nàng đã yêu chàng. Trong một câu chuyện cổ tích khác, cô công chúa nọ vì một lời nguyền lúc sinh thành của bà tiên xấu tính, khi trưởng thành bị khung cửi đâm vào tay rồi rơi vào giấc ngủ rất dài. Một ngày kia khi hoàng tử đến và đặt một nụ hôn trên môi nàng, nàng tỉnh lại và cũng yêu chàng. Cả hai cô công chúa trong câu chuyện cổ tích trên, đều là yêu người đầu tiên mà mình nhìn thấy sau khi vượt qua biến cố trong cuộc đời. Thế nên, có lẽ Diệp Trăn Trăn yêu Quý Triết Ngạn cũng là hợp với lẽ thường mà thôi. Bởi vì, người mà Diệp Trăn Trăn nhìn thấy đầu tiên sau khi tỉnh lại chính là anh. Nhưng không phải là trên đỉnh núi thơ mộng, hay trong một tòa lâu đài phủ đầy hoa hồng, mà là trong bệnh viện và Quý Triết Ngạn chính là bác sĩ chủ trị của cô. Uhm, tình tiết có vẻ không giống lắm, nhưng về cảm xúc thì cơ bản vẫn là như vậy. Tuy nhiên, cổ tích là hư cấu, trong cuộc sống thì vẫn cần phải có tính thực tế một chút. Sở dĩ Diệp Trăn Trăn có cảm tình với bác sĩ Quý, ngoài việc anh quá đẹp trai, lạnh lùng khí chất, tài giỏi nghiêm cẩn thì lý do chính là cô cảm thấy chỉ có anh mới đem lại cảm giác an toàn cho cô. Bởi vì, cô đã hoàn toàn… mất trí nhớ. Khi Diệp Trăn Trăn tỉnh lại, cô hoàn toàn không nhớ một chút gì về việc đã xảy ra, bao gồm cái chết của người ông ngoại giàu có và tên hung thủ đã đẩy cô ngã xuống cầu thang. Khi ký ức không còn thì cảm giác sẽ mạnh mẽ chiếm hữu. Mặc dù bên cạnh cô lúc này có một người mợ vô cùng ân cần và một vị hôn phu đến từ hành tinh khác luôn lo lắng chăm sóc, nhưng Diệp Trăn Trăn vẫn cảm thấy xa lạ, đồng thời còn có chút bài xích với họ. Thế là, cô hoàn toàn đặt niềm tin vào bác sĩ Quý. Cũng không hiểu tại sao, Quý Triết Ngạn trước nay luôn lãnh cảm với mọi vật mọi việc, khắp người đều tỏa ra hơi thở lạnh lẽo khiến người khác rùng mình, nhưng đối với cô gái nhỏ Diệp Trăn Trăn này, anh lại lần đầu biết thế nào là tâm hồn xao động.  Có thể bởi vì hoàn cảnh cô ấy quá đáng thương, ba mẹ mất sớm trong tai nạn 6 năm trước, lúc đó đã mất trí nhớ một lần rồi. Bây giờ ông ngoại thương yêu cô nhất cũng bị sát hại, mà cô lại chẳng thể nhớ được gì. Mỗi ngày chứng kiến cô nhìn mọi người với ánh mắt đầy cảnh giác, nhưng lại dùng ánh mắt dịu dàng lấp lánh nhìn anh, thì tim của Quý Triết Ngạn lại mềm nhũn. Thế nên anh lại để ý đến cô nhiều hơn một chút, quan tâm cô hơn một chút. Mà chỉ cần một chút này thôi, Diệp Trăn Trăn đã hoàn toàn sa vào lưới tình. Nhưng cái gì đến sẽ phải đến, dù không muốn thì sau khi hồi phục thì cô vẫn phải quay về đối diện sự thật.  Diệp Trăn Trăn xuất viện và trở về ngôi nhà cô đã ở trước khi xảy ra tai nạn. Cùng với nó chính là từng người từng người nói cho cô biết cô trước đây như thế nào, đã có cuộc sống ra sao. Trong số những người đó, có một người là Tả Dịch, cũng chính là người cảnh sát thụ lý vụ án của ông ngoại cô. Nhờ có Tả Dịch, cô biết được rất nhiều chuyện của trước đây còn chưa sáng tỏ và những người xung quanh cô hoàn toàn không đáng tin cậy như vẻ bề ngoài. Diệp Trăn Trăn cảm thấy quá rắc rối, cô phải làm sao đây? Đành phải đi tìm bác sĩ Quý để chữa tâm bệnh thôi. Cứ tưởng rằng, mình mặt dày như vậy không chừng sẽ khiến bác sĩ Quý chán ghét, ấy vậy mà anh ấy lại có thể dung nạp Diệp Trăn Trăn. Tuy miệng có hơi độc địa một chút, nhưng mà như vậy cũng đã giống một người đàn ông biết rung động lắm rồi. Thế nên, Diệp Trăn Trăn đầu óc chậm chạp cứ vậy mà chiếm được trái tim băng giá của Quý Triết Ngạn. Nhưng thật lòng mà nói, cô gái này cũng rất tội nghiệp. Lúc đầu tỉnh lại chẳng biết mình là ai, sau đó khi vụ án được đào sâu thêm thì lại bị rơi vào diện tình nghi, sau đó nữa thì phát hiện, hình như mình không phải là cô gái Diệp Trăn Trăn mà mọi người đang nói đến thì phải. Tóm lại là, hiện giờ cô chẳng biết phải làm sao cả. Thế là lại chạy đến gặp bác sĩ Quý. “Bác sĩ Quý ơi, nếu, nếu em không phải là Diệp Trăn Trăn thì phải làm sao…?” “Không sao cả, em chỉ cần là em thôi…” Bác sĩ Quý ơi, hình như anh yêu con gái nhà người ta rồi đó. Người ta không có chỗ đi, anh liền mang về nhà. Người ta buồn, anh nấu cơm dỗ dành. Người ta sợ, anh còn có thể ôm người ta ngủ một cách trong sáng nữa cơ mà.  Tuy rằng khởi đầu câu chuyện là một vụ án giết người, nhưng mà yếu tố trinh thám thực sự chỉ làm nền cho tình cảm của nhân vật chính mà thôi. Trải qua những manh mối mà anh cảnh sát tận tâm Tả Dịch tìm được, cuối cùng chân tướng sự thật cũng được hé lộ. Rất nhiều bất ngờ, rất nhiều người đều có liên quan, kể cả vụ tai nạn của 6 năm trước cũng đã tiết lộ thân phận vô cùng bí mật của Diệp Trăn Trăn.  Nhưng tất thảy đều không quan trọng. Dù cho Diệp Trăn Trăn đã từng bị tráo đổi như thế nào, thì đối với Quý Triết Ngạn, cô vẫn là cô gái nhỏ hoạt bát, dám yêu dám nhận, tuy không được thông minh sáng suốt nhưng lại rất giỏi trong lĩnh vực mà mình am hiểu. Điều quan trọng nhất là, trong lòng cô chỉ có một mình anh. “Bác sĩ Quý ơi, em có thể bao nuôi anh không?” Bác sĩ Quý: “...” … Thật ra, câu chuyện này cũng mang một chút hơi hướng cổ tích. Khi mà người đàn ông đẹp trai xuất chúng gặp gỡ và yêu đương cùng cô gái xinh đẹp đầy khí chất. Cùng nhau ăn cơm, cùng nhau nói chuyện, cùng nhau giải quyết vấn đề. Không có tranh chấp, không có giận hờn, không có những hiểu lầm khiến đôi bên cùng khó chịu. Chỉ có mật ngọt của tình yêu, sự ấm áp trong từng bữa cơm, sự đáng yêu trong những câu đối thoại, sự cưng chiều của Quý Triết Ngạn và tình yêu đầy sùng bái của Diệp Trăn Trăn. Tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một câu chuyện đầy sinh động.  Cuộc sống có rất nhiều lúc không được như ý muốn, nhưng lựa chọn trải qua như thế nào lại phụ thuộc vào chính bản thân mỗi người. Nếu có thể vui vẻ thì hãy cứ vui vẻ, nếu đã yêu xin đừng e ngại. Không cần phải gặp người tốt nhất, nhưng nhất định phải cho bản thân mình một sự lựa chọn tốt nhất. __________ " ": Trích từ truyện Review by #Lâm Tần *** Thời điểm Dương Chi tỉnh lại, đầu óc có chút mờ mịt, đèn trên trần nhà sáng rọi vào mắt khiến cô chưa thích ứng kịp. Đưa tay ngăn cản tầm mắt với ánh sáng, chớp mắt vài cái, hồi lâu sau cô mới chậm rãi ngồi dậy. Nhìn xung quanh một vòng, đây là phòng ngủ bốn người trong trường học, giường trên bàn dưới, hiện tại chỉ có một nữ sinh đang ngồi đọc sách đối diện Dương Chi. “Cậu tỉnh rồi?” Nữ sinh phía dưới nghe được động tĩnh từ giường Dương Chi truyền đến, quay đầu cười với cô, “Khó mới có được một ngày thứ bảy rảnh rỗi ngủ nướng, cậu muốn đi ăn trưa không?” “Ôn Đào?” Dương Chi nhìn cô, cảm giác như có điều gì kì quái, giống như, ngủ một giấc dậy làm cô quên đi thứ gì. “Ừm, sao vậy? Ngủ đến phát ngốc rồi sao?” Ôn Đào cười rộ lên, trên mặt có hai núm đồng tiền ngọt ngào, vừa đơn thuần vừa vô hại. “À, có thể do tớ ngủ lâu quá.” Dương Chi xoa huyệt thái dương của mình, kiềm chế lại cảm giác quái dị trong lòng, leo từ trên giường xuống. Thời tiết bên ngoài âm u, mây đen chen lấn nhau làm cho người ta cảm thấy khó thở. Dương Chi tùy ý đeo một đôi dép lê đến trước cửa số mới phát hiện bên ngoài đang có mưa phùn. Mở cửa sổ ra, một mùi hương của cỏ xanh lẫn bùn đất truyền tới. “Trời mưa sao?” Ôn Đào bất tri bất giác lại gần cô, đưa tay ra cảm nhận một chút hương vị của trời mưa. “Cũng không lớn lắm.” Dương Chi hạ mắt nhìn xuống bên dưới, tầm mắt quét qua một thân hình đang đứng cạnh bồn hoa ngoài cửa sổ, lông mi khẽ run lên một chút, giọng nói cũng có vẻ kinh ngạc, “Lục Mạch?” Thời điểm cô thốt ra tên người kia, trái tim cô như nhảy lên vài nhịp, vừa nặng nề vừa khó chịu, khiến cho cô phải đưa tay chạm lên vị trí của trái tim. Đối phương như nghe được tiếng nói của cô, chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên, tầm mắt hai người chạm nhau, mái tóc đen đã bị mưa ướt nhẹp, mặt mày tràn ngập vẻ bi thương. Trong lòng Dương Chi căng thẳng khó hiểu, rốt cuộc có chuyện gì mà khiến ánh mắt cậu bi thương như thế. “Cậu ấy sao lại đứng đây dầm mưa vậy.” Giọng nói Ôn Đào như kéo Dương Chi về hiện thực, cô không được tự nhiên dời mắt đi. Ánh mắt Lục Mạch vẫn như cũng dừng trên người Dương Chi, không chút dao động, cũng không có biểu tình gì hết. “Cái đó, cậu cần ô sao?” Dương Chi đưa tay vuốt tóc, che đi sự thiếu tự nhiên của mình, thân thể hơi nghiêng ra ngoài cửa sổ để Lục Mạch có thể nghe rõ lời cô nói. Ký túc xá Dương Chi ở tầng hai, cách Lục Mạch một cái bồn hoa ở giữa, cậu nghe rõ nhưng lại không trả lời. Chỉ bình tĩnh nhìn thoáng qua Dương Chi, sau đó rũ mắt, xoay người rời đi, bước chân không nhanh, bóng lưng cô đơn. “Vẫn lạnh lùng như vậy.” Ôn Đào nâng cằm, hai núm đồng tiền lại lộ ra, trào phúng nói. Dương Chi kinh ngạc nhìn bóng lưng Lục Mạch biến mất trên con đường, phát hiện mưa như ngày càng lớn, tiếng từng hạt mưa chạm xuống đất như đánh vào trong lòng Dương Chi. “Cậu đi đâu đó?” Ôn Đào ngạc nhiên nhìn Dương Chi cầm ô chạy ra khỏi cửa. “Đuổi theo Lục Mạch.” Dép lê cũng chưa kịp đổi, Dương Chi cứ thế mà đấy cửa chạy ra. Miệng Ôn Đào há to, muốn hỏi quan hệ hai người từ lúc nào mà tốt đến nỗi muốn đưa ô cho nhau trời này cơ chứ. Dương Chi cũng không biết tại sao mình muốn đuổi theo, Lục Mạch trong khối nổi tiếng là người lạnh lùng quái gở, thái độ như vừa nãy là đã rõ. Bản thân cô đuổi theo như vậy chưa chắc cậu cũng đã nhận ô, nhưng nghĩ đến sắc mặt vừa rồi của Lục Mạch, cô cũng không đành lòng. Dương Chi che ô chạy vào màn mưa, dép lê dẫm lên mặt đất nước bắn thấm ướt ống quần. Nhưng đi một đoạn xa cũng không tìm được Lục Mạch. “Người này đi cũng thật nhanh!” Dương Chi nhìn một chiếc ô khác đang cầm trên tay, có chút nản lỏng, chuyến này thật vô ích rồi. Trên đường quay về, mưa cũng không ngớt mà ngày càng lớn hơn, một đường đi này Dương Chi đều không yên lòng. Đến một lối rẽ, thân hình cao lớn đột nhiên xuất hiện trước mặt, dọa cô nhảy dựng lên, thiếu chút nữa làm rơi ô xuống đất. “Lục Mạch?” Sao cậu lại ở đây? Còn chưa kịp ngạc nhiên xong, Dương Chi đã bị một hơi lạnh ôm vào trong ngực, sức lực lớn tới mức không thể phản kháng. Cánh tay ôm cô rất chặt, như là muốn dung nhập cô vào cơ thể mình, khiến cho Dương Chi suýt nữa không thở nổi. “Lục…” Dương Chi vừa định mở miệng nói chuyện thì trên môi lại truyền đến cảm giác ấm áp mềm mại, làm tất cả những lời cô muốn nói như nuốt lại vào trong. Lục Mạch hôn cực kì nhẹ nhàng nhưng lại làm Dương Chi chấn động, hai mắt trợn tròn, đáy mắt ngập vẻ không dám tin. Cho đến lúc hai chiếc ô trên tay đều bị rơi xuống đất, Dương Chi mới lấy lại tinh thần, dùng hết khí lực đẩy Lục Mạch ra, vung tay lên định tát cậu. Lục Mạch không hề né tránh, chỉ cúi đầu nhìn cô, khiến tay cô ngừng lại ở không trung. “Cậu bị điên à!!!” Vành tai Dương Chi đều phiếm hồng, đôi mắt giận dữ quay đầu bước đi, đến ô cũng không cần. Còn ở trước mặt Lục Mạch thêm nữa cô sợ bản thân sẽ không khống chế được muốn đánh cậu, thật uổng phí cho khuôn mặt đẹp trai như thế, lại là một tên biến thái!!! Huhu, lại còn là nụ hôn đầu của cô mà! Lục Mạch nhìn bóng lưng Dương Chi rời đi, lại nhìn đôi tay trống rỗng của chính mình, khóe mắt có chút đỏ lên. Trên mặt đất, có hai chiếc dù, một cái đang được mở ra, một cái được gấp ngay ngắn cẩn thận. Toàn thân Lục Mạch cũng đã ướt đẫm, đứng yên một hồi lâu, sau đó thở dài một cái, nhặt hai chiếc ô trên mặt đất lên. Cuối cùng cũng chậm rãi rời đi. Ôn Đào hoảng sợ khi nhìn thấy cả người Dương Chi ướt đẫm. “Cậu đánh nhau với Lục Mạch???” Mời các bạn mượn đọc sách Mất Trí Nhớ của tác giả Trường Nhiên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nữ Vương Dẫm Đạp Anh Đi
Truyện Nữ Vương Dẫm Đạp Anh Đi của tác giả Thanh Sắc Vũ Dực là truyện ngôn tình hiện đại với tâm lý đa sầu đa cảm của một đôi tình nhân trẻ.  Tình yêu của họ được nhiều người ủng hộ và có cả những người ao ước rằng mình được tình yêu ngọt ngào đến thế. Nhưng mọi chuyện khiến họ cứ rời xa nhau mà chẳng biết bao giờ mới có thể hòa giải được.  Mọi chuyện cũng bắt đầu từ tình yêu được xem là quá hoàn hảo ấy, nó khiến mọi mối quan hệ đều bị chi phối… *** #Review NỮ VƯƠNG ĐẠP ANH ĐI Tác giả: Thanh Sắc Vũ Dực Thể loại: Hiện đại, huyền huyễn, hài, nữ S nam M, nam biến thái bỉ bựa, HE Độ dài: 52 chương Tình trạng: Hoàn ------------ Mạc Dao Dao vừa chia tay với bạn trai, trả lại anh ta tất cả quà tặng, chỉ giữ lại một cây Vạn Niên Thanh. Một ngày nọ, cây Vạn Niên Thanh đung đưa trước gió làm Mạc Dao Dao thấy chẳng vừa mắt chút nào bèn đạp nó mấy cái cho bõ tức. Không hiểu nổi chậu cây nhỏ ấy được cấu tạo ra sao mà càng đạp càng tươi tốt, càng giẫm càng đâm hoa. Cho đến một ngày kia, Dao Dao quá lười quan tâm tới cây Vạn Niên Thanh nên mới “quên” đạp nó, nào ngờ giữa đêm hôm khuya khoắt lại xuất hiện một anh đẹp trai khỏa thân đòi được cô chà đạp… Anh chàng kia chính là từ cây Vạn Niên Thanh biến thành, hóa ra đó là một hoa yêu đã tu luyện lâu năm, nhưng nhờ có những tháng ngày bị Mạc Dao Dao vật lộn mà vô tình hóa thành hình người. Anh không họ, cũng chẳng có tự, Dao Dao liền chiếu đúng bản chất mà gọi anh là Vạn Niên Thanh. Vì Dao Dao là người đã “hóa kiếp” cho anh, nên bỗng dưng lại rước thêm một cục nợ vào tấm thân vốn đã thất nghiệp Tuy nhiên Vạn Niên Thanh cũng ý thức được mình mang lại khó khăn cho cô, nên dù mới “chập chững bước vào đời” nhưng đã cố gắng tự đi làm kiếm tiền cung phụng Dao Dao (lần đầu tiên “đi làm” là cướp cây ATM có vẻ bất chính nên coi như không tính nhé.) Vạn Niên Thanh bề ngoài đẹp trai ngời ngời thế nhưng bản chất lại là một tên cuồng M. Reviewer: Xin hỏi anh Vạn, anh thích mua gì nhất khi đi mua sắm? Vạn Niên Thanh: Dụng cụ chơi SM, nến, dây thừng, xích,... ... Reviewer: Khi rảnh rỗi anh Vạn thường làm gì? Vạn Niên Thanh: Ôm chân Dao Dao cầu chà đạp… … Reviewer: Anh Vạn thích tư thế gì nhất “trên giường”? Vạn Niên Thanh: (ngượng ngùng) Bị trói tay chân vào cột giường, Dao Dao ngồi trên người cầm roi da quất tôi,... … Qua một vài câu hỏi phỏng vấn tuy sơ sài nhưng bạn đọc chắc hẳn đã mường tượng ra được nội tâm phong phú của Vạn Niên Thanh. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, Vạn Niên Thanh tuy mặt trắng nhưng lại là một con sói xám đấy nhé, chỉ được cái học những chiêu phúc hắc là nhanh. Anh tự học thành tài giỏi đến nỗi, Dao Dao cũng không thể ngờ từ một hoa yêu ngượng ngùng cô chỉ đi Đông anh không dám sang Tây mà lại dám vùng dậy khởi nghĩa khi nhắc đến “chuyện yêu” . Ấy nhưng đừng nhầm nhé, anh Vạn đây chỉ dám phản động khi có chỗ đứng trên giường thôi, chứ bình thường anh nâng niu Mạc Dao Dao vô cùng luôn, chỉ sợ cầm trên tay thì vỡ, ngậm trong miệng thì tan. Sáng đi làm nuôi vợ, chiều về nấu cơm cho vợ ăn, tối tối bám eo vợ cầu giẫm đạp, thê nô trong truyền thuyết là anh Vạn đây chứ đâu xa. ---------- “Nữ vương đạp anh đi” thoạt đầu đọc phần tên truyện mình chẳng trông mong vào bộ truyện này chút nào, thậm chí còn nghĩ đây lại là một tác phẩm nhảm nhí nhạt nhẽo, nhưng không, mình đã nhầm. Bộ truyện này ắt hẳn là một vựa muối luôn, nhân vật bao đáng yêu, bỉ bựa, diễn biến bao hài hước. Ngoài hai nhân vật chính mà mình yêu thích thì dàn nhân vật phụ cũng không hề kém cạnh nhé. Điển hình là người mẹ ngoài thục nữ trong cường nữ, người anh trai côn đồ sợ vợ, người chị em tốt nhất có mạng lưới thông tin giăng diện rộng của Mạc Dao Dao hay những “đồng bọn” yêu quái của Vạn Niên Thanh đều không thể ghét được nhé Nam phụ của truyện rất tốt nhưng cũng rất tiếc, nếu diễn vai tổng giám đốc lạnh lùng thì anh rất đạt, nhưng diễn vai hoa yêu cuồng M thì anh phải nhường sân khấu lại cho anh Vạn mà thôi Nếu bạn là một fan chung thành của thể loại hài hước thì nhảy xuống đây đi, một hố muối đang dang tay chào bạn đó nhé. ------------ Review by Tà Thần - lustaveland.com ***   Thất tình không phải là việc lớn gì, ai đã từng yêu ít nhất cũng đã từng bị thất tình, cho dù là mình bỏ rơi người ta hay là người ta bỏ rơi mình. Mạc Dao Dao đã sớm biết cô và Triệu Ngộ Minh sẽ chia tay, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian. Cho nên khi anh ta hút đầy tàn thuốc dưới đất, sau đó vô cùng khó khăn nói ra ba chữ“Chia tay đi”, Mạc Dao Dao rất dứt khoát gật đầu một cái, lấy điện thoại di động ra xóa bỏ số của Triệu Ngộ Minh, cũng bày tỏ thái độ từ nay về sau hai người sẽ không gặp lại. Triệu Ngộ Minh rất kinh ngạc, đồng thời cũng thật vui vẻ, nhưng vẫn có một chút lúng túng. Cho dù là chia tay, nếu biểu hiện của nhà gái giống như là ước gì vứt bỏ mình sớm một chút, nhà trai cũng sẽ tổn thương. Chỉ là từ lúc anh ta cất bước nhẹ nhàng rời đi, Mạc Dao Dao có thể thấy được, bọn họ đã chia tay thật rồi, một chút dư âm cứu vãn cũng không có. Nhìn tàn thuốc nằm rải rác trên mặt đất, Mạc Dao Dao nhớ lại Triệu Ngộ Minh trước kia rõ ràng là hút Cát Trắng ( bạch sa??), là do cô móc tiền túi mua, khi mua một hộp hút rất tiết kiệm, dù rằng không hút rốt cuộc cũng không nỡ ném đi. Hiện tại thuốc lá anh ta rút ra không chỉ là do người khác đưa, mà hút được một nửa đã vứt. Thân phận chênh lệch quá nhiều, bạn gái đương nhiên sẽ phải đổi. Người vợ chịu cảnh nghèo hèn với mình cũng có thể bỏ rơi được, chứ đừng nói cô chỉ là một người bạn gái. Cho nên có thể nói hai chữ con đường làm quan và thế lực cùng phát âm shi giống nhau không phải là không có đạo lý, không thể không bội phục văn tự ngôn ngữ nước ta rất Bác Đại Uyên Thâm. (Con đường làm quan: 仕途 (shìtú); thế lực: 势力 (shì•li)) Về đến nhà Mạc Dao Dao bắt đầu sắp xếp đồ đạc, đem đồ đạc mà Triệu Ngộ Minh đã từng tặng cất vào trong một cái rương, chia tay mà còn giữ những thứ đồ này, nói không chừng sẽ có người hiểu lầm cô còn không nỡ rời xa. Đột nhiên thấy chậu Vạn Niên Thanh kia, đó là quà mà cô mua tặng Triệu Ngộ Minh, năm ấy anh ta mới vừa thi đậu làm nhân viên, Mạc Dao Dao tặng cho anh ta là hi vọng Triệu Ngộ Minh có thể vạn năm trường thanh (trẻ mãi). Mặc dù nghĩa của từ Vạn Niên Thanh là khỏe mạnh, trường thọ, nhưng cô vẫn cố chấp hiểu theo nghĩa của cái tên kia. Kết quả không tới nửa tháng Triệu Ngộ Minh đã đem hoa trả lại, anh ta nói anh ta không thể chăm cây được, nửa tháng này thiếu chút nữa hại chết cây. Mạc Dao Dao nhìn thấy đúng như vậy, lá cây đã ố vàng, vội vàng nhận lại, lên mạng tìm hiểu phương pháp chăm sóc, mấy tháng sau nó lại trở nên xanh um tươi tốt. Nhìn thấy nó Mạc Dao Dao lại nhớ tới hình như bắt đầu từ lúc đó Triệu Ngộ Minh cũng không nhận quà mình tặng rồi, luôn nói hiện tại anh ta đang kiếm tiền không nên cứ để Mạc Dao Dao bỏ tiền. Có lẽ từ khi đó anh ta đã bắt đầu cố ý giữ khoảng cách với cô, chỉ là cô không phát hiện ra mà thôi. Trong lòng Mạc Dao Dao tức giận dễ sợ, tiến lên đạp hai đạp, cô đã không muốn khóc còn không được nổi giận một chút. Sáng ngày thứ hai, trước khi đi làm, đôi mắt quầng thâm có nhìn qua thử, cảm giác tối hôm qua cô thật là quá đáng, mặc dù không dám dùng quá nhiều lực nhưng vẫn sợ làm hỏng cây. Không nghĩ tới kia chậu vạn niên thanh trở nên kiều diễm hơn, trên cành còn có xuất hiện mấy chùm hoa, rõ ràng là sắp nở hoa. Nhẹ lòng, Mạc Dao Dao ôm cái rương đi ra cửa. - Về nhà sau một ngày mệt mỏi, đang định đi tắm rồi ngủ, điện thoại di động đột nhiên vang lên, Mạc Dao Dao vừa cầm lên nhìn thấy là cuộc gọi của Triệu Ngộ Minh. Mặc dù đã xoá số đi, nhưng dãy số kia đã sớm khắc sâu vào trong đầu cô, nói chia tay cũng không phải chia tay ngay được. Khẽ cắn răng rồi nhận máy, nói không chừng còn có chuyện gì đấy. Điện thoại bên kia trầm mặc. “Có chuyện gì không? Gọi nhầm số sao?” “. . . . . . Những thứ đó còn giữ lại làm gì, vứt đi thôi.” Thanh âm bên đầu điện thoại kia rất trầm thấp. Mạc Dao Dao cắn răng: “Đó không phải là do sợ anh đưa cho tôi hóa đơn muốn tôi thanh toán sao, thôi cứ trả lại trước để đề phòng phiền toái về sau.” “. . . . . . Không có việc gì nữa, cúp máy đây.” Nói xong phía đối diện đã vang lên tiếng dập máy, Mạc Dao Dao bị một cú điện thoại này làm cho không thể giải thích được, cảm giác trong điện thoại giọng nói của Triệu Ngộ Minh không hiểu vì sao có một chút u ám. Vì thế cô gọi điện thoại —— “Diệp Tử, Minh ca của cậu có xảy ra chuyện gì không?” Đầu bên kia truyền đến giọng nói vui sướng: “Dao Dao, tớ còn muốn hỏi cậu đã chạy đi đâu rồi, tính toán tốt quá đi chứ? Thời gian thật là quá chuẩn!” Chuyện là như thế này, lúc trước Mạc Dao Dao đã đóng gói xong đồ vật, gửi qua bưu điện cho Triệu Ngộ Minh. Cô cảm thấy sau khi chia tay mà còn vì mấy thứ kia gọi điện thoại nói “Anh tới đi, tôi có đồ đưa lại cho anh” cho người kia, thì thật không phải muốn trả đồ mà là nhân cơ hội để gặp mặt tìm cách cứu vãn quan hệ đôi bên. Cô khôn gmuốn ra vẻ kiểu cách, cũng không muốn cứu vãn, nên cũng không cần thiết phải gặp nhau, tiêu ít tiền gửi quá khứ đi là được. Ai ngờ chính vì vậy mà xảy ra chuyện. Theo lời Diệp Tử nói, hôm nay Triệu Ngộ Minh dẫn theo bạn gái là sếp cùng cơ quan về nhà, tự mình chuẩn bị cơm trưa, không khí vừa vặn, hai người ngọt ngọt ngào ngào đang định ‘tâm đầu ý hợp’ thì chuông cửa vang lên. Vừa mở cửa là nhân viên giao hàng, một cái rương vô cùng to lớn. Vì vậy mặc dù lúc này Tiểu Cao đã ý loạn tình mê trong lòng hiếu kỳ nổi lên, thúc giục Triệu Ngộ Minh mở cái rương ra. Anh ta cũng thấy rất kỳ quái, người nào mà gửi cái rương lớn như vậy? Vì thế nhân tiện mở ra. Có câu nói, lòng hiếu kỳ hại chết một con mèo. Chỉ là lúc này hại chết không phải là một con mèo, mà là Triệu Ngộ Minh. Trong rương đó có chiếc cốc tình nhân viết “Triệu Ngộ Minh, Mạc Dao Dao vĩnh viễn sẽ ở cùng nhau” dẫn tới bùng phát cuộc Chiến Tranh Thế Giới lần thứ 3, cuối cùng sếp đen mặt lại sập cửa bỏ đi. Triệu Ngộ Minh mang vẻ mặt tái mét mà nhìn những đồ trong rương. Sau đó Diệp Tử nói: “Dao Dao, chiêu này của cậu thật sảng khoái!” Mặt Mạc Dao Dao đổi màu, sớm biết thì vứt bỏ là tốt rồi, ai ngờ đến bao phiền toái như vậy! Khiến cho cô giống như oán phụ khuê phòng bị vứt bỏ, trong lòng không cam chịu đi phá hoại nhân duyên tốt của người ta, thuận tiện gây trở ngại cho con đường thăng quan tiến chức của Triệu Ngộ Minh. Dù sao hai người này đã bắt đầu từ khi bọn họ chưa chia tay, hóa ra là cô chính là spare tire, đầu năm nay đàn ông cũng phải tìm đến một cái bánh xe để phòng hờ cơ đấy. Đang buồn bực vô cùng thì ánh sáng chói mắt của Vạn Niên Thanh đập vào trong tầm mắt, thấy như thế nào cũng cảm giác khó chịu. Vì vậy duỗi thẳng chân dẫm đạp mấy cái, hài lòng trở về ngủ. Buổi sáng thức dậy, một lần nữa lại thấy hối hận, lại gần nhìn kỹ, Vạn Niên Thanh càng trở nên tốt hơn, tinh thần phấn chấn và khỏe mạnh rồi, những bông hoa màu trắng dày dặc, rực rỡ muôn vẻ. Cây này vì sao đánh mãi không chết như con gián vậy? Kinh ngạc lại kinh ngạc, dù sao hoa này mau kết quả, từ lúc Mạc Dao Dao nuôi nó đến giờ cũng chưa thấy nó nở hoa, lần này xem bộ dạng nó xanh um tươi tốt như vậy, liền bắt đầu hết lòng chăm sóc. Hoa này tên tốt, tình yêu không có, nhưng cô vẫn muốn được khỏe mạnh. Có ai biết sau mấy ngày được tỉ mỉ tưới nước, bón phân, xới đất, Vạn Niên Thanh càng ngày càng uể oải, những bông hoa nhỏ cũng mau rụng đi, căn bản không có kết quả như nguyện vọng. Mạc Dao Dao trăm mối lo mà vẫn không có cách giải quyết, lật mấy chục trang web cũng không tìm ra được biện pháp giải quyết, chỉ có thể ai oán đứng nhìn cây Vạn Niên Thanh càng ngày càng tiều tụy. Có thể đóa hoa cũng là cần đến tình yêu làm dịu, cô hiện tại không còn tình yêu, ngay cả cây cô chăm sóc cũng cùng cô “Vì người bỏ đi khiến ta tiều tụy” . Cũng chính là buổi tối sau ngày chia tay một tuần, trong giấc mộng Mạc Dao Dao mơ hồ cảm thấy khí lạnh bức người trước mặt, cô mở mắt ra, chỉ thấy một người đàn ông khỏa thân đang đứng ở ngay trên đầu giường, mặt buồn bã nói: “Dao Dao, vì sao cô lại không đạp tôi?” Mạc Dao Dao mơ mơ màng màng nhắm mắt, lật người, sau đó giật mình mở mắt ra! Đây không phải là chuyện tình thành thị sao? Lúc nào thì trở thành thần quái kinh khủng như vậy! Mời các bạn đón đọc Nữ Vương Dẫm Đạp Anh Đi của tác giả Thanh Sắc Vũ Dực.
Đợi Em Trở Về Sẽ Nói Yêu Em
Edit : Mỳ. Bìa: Người đẹp tên Bê Đối với La Xán Xán, Nguyên Nghị vĩnh viễn như một vị thần để cô ngắm nhìn từ xa. La Xán Xán từ một tiếp viên hàng không bình thường, được thăng chức tới khoang hạng nhất. Cứ nghĩ công việc mình đang trên đà thăng tiến, chưa kịp vui mừng, đã bị tiếp viên trưởng nhìn chằm chằm, suốt ngày gây khó dễ. Chính vì vậy, cô thầm thề, cô nhất định phải trở thành tiếp viên trưởng trong tương lai. Nguyên Nghị nói: “Trở thành tiếp viên trưởng rồi có bị bắt nạt nữa không?” La Xán Xán suy nghĩ, trên tiếp viên trưởng còn có trưởng khoa tiếp viên trưởng, giám đốc bộ phận, tổng giám đốc. Cô than thở rằng làm tiếp viên trưởng cũng bị bắt nạt. Nguyên Nghị: “Muốn không bị bắt nạt, cách tốt nhất là…” La Xán Xán nhìn anh, chờ đợi câu trả lời của anh. Khóe môi Nguyên Nghị nhếch lên một nụ cười nhạt: “Nói cho anh, cùng anh đi tố cáo.” *** Nguyên Nghị là “anh rể” của La Xán Xán (Chị gái qua đời nhưng không phải là chị ruột. Xán Xán được 10 tuổi thì chị theo bố mẹ ra nước ngoài sống, Xán Xán ở một mình. Chị qua đời rồi bố mẹ La mới trở về nước. Lần đầu Xán Xán thấy Nguyên Nghị thì anh chưa phải anh rể.) Nếu không thích, chớ nhảy hố. Cùng hệ liệt với "Cơ trưởng, cất cánh đi". *** Reviewer: [L.A]_Đường Tú Nữ Designer: [L.A]_Vy Tần Thể loại: HE, Hiện đại, Nam cường, Nghiệp giới tinh anh, Ngược, Ngược luyến tình thâm, Nhất kiến chung tình, Độ dài: 64 chương Tình trạng: Đã hoàn thành Review: 07/02/2021 Văn án:   “Đối với La Xán Xán, Nguyên Nghị là người cô không thể với tới.   Sau đó, La Xán Xán vừa được thăng chức lên làm tiếp viên hàng không của khoang hạng nhất thì bị tiếp viên trưởng chèn ép. Cô thề, tương lai cô sẽ trở thành tiếp viên trưởng.   Nguyên Nghị nói: “Trở thành tiếp viên trưởng rồi có bị bắt nạt nữa không?”   La Xán Xán suy nghĩ, trên tiếp viên trưởng còn có trưởng khoa tiếp viên trưởng, giám đốc bộ phận, tổng giám đốc. Cô than thở rằng làm tiếp viên trưởng cũng bị bắt nạt.   Nguyên Nghị: “Muốn không bị bắt nạt, cách tốt nhất là…”   La Xán Xán nhìn anh, chờ đợi câu trả lời của anh.   Khóe môi Nguyên Nghị nhếch lên một nụ cười nhạt: “Nói cho anh, cùng anh đi tố cáo.”   ***   Lần đầu tiên La Xán Xán gặp Nguyên Nghị là vào năm cô mười chín tuổi, trên chuyến bay anh cầm lái. Năm đó anh còn là cơ trưởng của Bắc Hàng, tuổi trẻ ổn trọng nội liễm, còn vô cùng đẹp. Trái tim thiếu nữ rung động, lại vì một chiếc ô anh đưa trong ngày ngập trời tuyết phủ mà La Xán Xán đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.    Phải, là vừa gặp đã yêu.    Nhưng đến lần tiếp theo hai người có cơ duyên gặp lại, anh mang thân phận anh rể của cô, là chồng của người chị đã qua đời.    Nháy mắt đi qua bốn năm yêu thầm, La Xán Xán đã trở thành tiếp viên hàng không khoang hạng nhất mà bao người mơ ước, nhưng cô chưa bao giờ hết dằn vặt vì thứ tình yêu khổ sở này. Mặc dù cô biết loại suy nghĩ như vậy sẽ bị người khác mỉa mai, khinh bỉ, nhưng lại chẳng thể kiểm soát được tình cảm ấy. Cô chỉ có thể giữ chặt dưới đáy lòng, chỉ dám hèn mọn lưu luyến từng phút từng giây khi ở bên Nguyên Nghị.    Tình yêu của La Xán Xán chưa từng thấy được ánh mặt trời.    “Em đã bay đến nhiều nơi như vậy nhưng lại giống như một người chưa từng rời khỏi nhà.”   Một trái tim bị cầm tù sẽ không bao giờ hiểu được tự do, mà tim của Xán Xán từ rất lâu về trước đã rơi mất trên người Nguyên Nghị.    Thực ra, tình cảm một khi đã sâu đậm sẽ không cách nào giấu được dù đã bị kìm nén đến không còn chút sơ hở. Bởi vì ánh mắt của kẻ si tình đều mang đầy ánh sao. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland)   Nguyên Nghị nhớ đến cách La Xán Xán nhìn anh trong những năm qua, ở bên anh có lúc cô sẽ ngẩn ngơ, sẽ đỏ mặt cúi đầu, sẽ xấu hổ. Trước đây anh không hiểu, nhưng hiện tại đã hiểu.    Nguyên Nghị tránh mặt Xán Xán, gần như biến mất trong cuộc sống của cô. Anh không muốn mang lại rắc rối cho cô, hoặc có thể nói, anh phải trốn tránh ngọn lửa nhen nhóm trong tim mình.    Nhưng Nguyên Nghị luôn ở nơi Xán Xán không nhìn thấy, âm thầm giúp đỡ cô, bảo vệ cô. Bởi vì anh không nỡ…   Không nỡ để cô khóc vì mình, không nỡ để cô tủi thân vì bị đồng nghiệp chèn ép mà bị huỷ tất cả nỗ lực.    La Xán Xán biết, tình cảm của cô không sai, nhưng cũng không tính là đúng. Loại tình yêu âm ỉ đau đớn, mọi cảm xúc đều bị người khác nắm giữ, mệt mỏi vô cùng thế này vốn không nên tồn tại.   La Xán Xán cảm thấy, dường như ông trời còn muốn trừng phạt mình vì tình yêu bị từ chối này, công việc bị cấp trên chèn ép, bị đủ loại tin đồn xấu xa bủa vây, cô gần như không nhìn thấy hy vọng.    “Đi thôi, các ngôi sao và mặt trăng sẽ đi theo em.”   Nhưng những gì xảy ra ở Đài thiên văn Griffith giống như một giấc mơ, Nguyên Nghị nắm tay cô, chỉ cho cô bầu trời sao rộng lớn nhất, trong vũ trụ mênh mông ấy, người chợt xuất hiện nhưng rồi lại biến mất.   Cô không dám mộng đến ngày anh sẽ đáp lại tình cảm của cô, nhưng thực sự Nguyên Nghị đã thổ lộ, đã mang cô từ dưới đáy vực bay lên.   Anh thích em, Xán Xán.    Là thực sự thích em.    Nhưng mà Nguyên Nghị, tình yêu không được chúc phúc thì sẽ không hạnh phúc.    Hai người cố chấp ở bên nhau, mặc kệ cả thế giới quay lưng. Chỉ cần có thể ở bên anh, mặc kệ có chuyện gì La Xán Xán cũng đồng ý.    Nhưng có nhiều thứ không phải cứ nỗ lực là sẽ có kết quả, cuộc đời là vậy mà tình yêu thì càng vậy. Trước áp lực của cha mẹ hai bên, La Xán Xán chủ động rời xa Nguyên Nghị.    Nếu tình yêu của cô dành cho anh là một điều không may, không giống như những gì cô ước nguyện ban đầu, cô không có cách nào để tiếp nhận được, cô không thể nào hủy hoại cuộc đời anh.    Lúc này, cô cũng biết được sự thật rằng Nguyên Nghị không thực sự là “anh rể” của mình. Cô được nhà họ La nhận nuôi vì cha ruột cô đã cứu mạng ông La, nhưng từ năm mười tuổi, ông bà La đã mang chị gái ra nước ngoài chữa bệnh, mãi đến khi chị gái qua đời mới trở về.   Sự thật này không thể thay đổi việc cô vẫn luôn là con gái họ, Xán Xán không thể vì yêu mà quên mất bổn phận làm con của mình nên chỉ đành rời đi.    Người có tình rồi sẽ về bên nhau, qua bao trắc trở và nhớ nhung, cuối cùng khi sóng yên biển lặng, hai người lại một lần nữa tái hợp. Lúc này, tình yêu của họ không còn phải đối mặt với lạnh lẽo thế nhân, cũng không phải chịu cảnh chia lìa cách trở.    “Đợi em trở về sẽ nói yêu em” về cơ bản là một câu chuyện khá đơn giản, vì yêu có thể làm tất cả, có thể chịu đựng mọi điều. Tôi không quá ủng hộ quan điểm này, nhưng đây là ý nghĩa của ngôn tình, không phải sao? Biến tình yêu thành tín ngưỡng mà nâng niu bảo vệ hơn tất thảy.    Tử Thiếu Ngôn có lẽ là một tay bút mới nên văn phong chưa thực sự mượt mà sâu lắng, nội dung có thể khai thác rất tốt nhưng qua ngòi bút của tác giả lại khá hời hợt. Chuyển ngữ được thực hiện tốt nhưng vì văn phong thiếu chiều sâu nên nội dung chưa thực sự hấp dẫn. Bên cạnh đó, cách giải quyết nút thắt tình cảm cũng không rõ ràng thuyết phục. Bạn đọc hoàn toàn nên cân nhắc trước khi chọn đọc tác phẩm này.  ____   “ ” Trích từ truyện.   Mời các bạn đón đọc Đợi Em Trở Về Sẽ Nói Yêu Em của tác giả Tử Thiếu Ngôn.
Đóa Mạn Đà La Của Cô Dâu Xứ Lâu Lan
Thể loại: ngôn tình, tiểu thuyết  Đóa Mạn đà la của cô dâu xứ Lâu Lan Truyện có đan xen yếu tố kinh dị, Phật giáo,hoàn hồn mượn xác,tình yêu qua vài kiếp,…  Giới thiệu về bối cảnh và các địa điểm trong câu chuyện Bối cảnh của câu chuyện xảy ra ở vùng Đôn Hoàng và Tân Cương. Vì vậy, trước khi vào truyện, Phạm sẽ giới thiệu sơ qua về hai vùng đất này.  1. Đôn Hoàng Là một thị xã thuộc đại cấp thị Cửu Tuyền, tỉnh Cam Túc, nằm trong một ốc đảo sa mạc. Đôn Hoàng nổi tiếng với các tượng Phật được khắc trong hang đá (trong truyện gọi là bích hoạ). Còn trong thực tế, Đôn Hoàng còn mang trong mình nhiều di sản văn hóa cổ đại rất quý giá. Nói đến Đôn Hoàng, không thể không nhắc tới núi Minh Sa nằm ở phía Nam ngoại ô cách thành phố Đôn Hoàng khoảng 5km, rặng núi này được hình thành bởi những hạt cát vàng to bằng hạt tấm chạy dài 40 km dọc “Con đường tơ lụa”. Giữa những cồn cát núi Minh Sa là một nguồn nước trong vắt có tên là Nguyệt Nha Tuyền dài 218 mét. Một điều rất lạ, Nguyệt Nha Tuyền bốn bề là những dải cát mênh mông mà chẳng bao giờ bị phủ lấp. Cạnh bên, một thành lầu có tên là Ngọc Môn Quan đứng sừng sững trên mỏm đồi sỏi đá (cách thành phố Đôn Hoàng chừng 90 km về phía Tây Bắc). Từ nơi đây có thể phóng tầm mắt về phía những cồn cát, lăng tẩm cổ còn sót lại cùng những thiên nhiên kì thú tiềm ẩn vẻ hoang sơ ở Đôn Hoàng. Đây cũng là một địa điểm được nói đến trong câu chuyện. Lịch sử lâu đời đã ươm ủ nên nền văn hóa cổ rực rỡ cho Đôn Hoàng, nơi đây hiện vẫn còn lưu giữ một khối lượng lớn các văn hiến ghi chép cùng hành lang tranh họa Mạc Cao dài tới 25 km. Hang Mạc Cao là trung tâm văn hóa và nghệ thuật của xứ Đôn Hoàng, đây là cụm hang đá lớn nhất Trung Quốc. Khi khai quật hang động, vô số thợ thuộc các triều đại của các thế hệ đã điêu khắc trên vách rất nhiều tượng Phật, vẽ rất nhiều bích họa. Mặt khác, do hang Mạc Cao Đôn Hoàng nằm trên nút “con đường tơ lụa”, nên nó cũng là nơi gặp gỡ của tôn giáo, văn hóa, kiến thức giữa phương đông và phương tây. Những bức bích hoạ này và vị trí đặc biệt của hang Mạc Cao và vùng đất Đôn Hoàng trở thành cảm hứng cho tác giả viết “Đoá mạn đà la của cô dâu xứ Lâu Lan”. 2. Vùng Tân Cương Tân Cương nghĩa là ‘biên cương mới’, tên gọi này được đặt từ thời nhà Thanh. Tân Cương chiếm khoảng một phần sáu diện tích toàn Trung Quốc và một phần tư chiều dài đường biên giới quốc gia. Tân Cương được chia thành Bồn địa Dzungarian ở phía bắc và Bồn địa Tarim ở phía nam (nơi xảy ra câu chuyện giữa hai nhân vật chính). Vùng trung lưu vực sông Tarim thuộc nam Tân Cương, nằm trên tuyến giữa của con đường tơ lụa. Tân Cương vào thế kỉ thứ năm bị chia ra làm hai Đông Đột Quyết và Tây Đột Quyết. Nhưng Tây Đột Quyết lại dùng quân cát cứ, đôi khi làm loạn, thậm chí còn đem quân đánh lại Trung Nguyên. Là một bộ lạc du mục, nên sự thống trị của Tây Đột Quyết ở Tây Vực cực kì dã man. Họ cướp bóc lương thực, súc vật của các nước nhỏ, đốt phá làng mạc, thành quách, bắt bớ tù binh, nô lệ. Thương khách lai vãng trên con đường to lụa đôi khi cũng bị uy hiếp, cướp đoạt. Tây Đột Quyết còn mưu đồ lũng đoạn việc buôn bán tơ lụa của Trung Quốc với phương Tây. Sau khi nhà Đường thống nhất Trung Nguyên, các tiểu quốc ở Tây Vực và các quốc gia Tây Á tấp nập cử sứ thần về triều yêu cầu nghiêm trị bọn Tây Đột Quyết để khôi phục con đường tơ lụa. Trong đó có Lâu Lan, Vu Quốc, Quy Tư… Thế là trước hết nhà Đường đem quân tiểu trừ lực lượng Tây Đột Quyết ở nam Thiên Sơn, vào năm 658 CN, nhà Đường đặt An tây Đô hộ phủ tại Quy Tư, xác lập vị trí vững chắc của chính quyền trung ương tại đây. Và câu chuyện của chúng ta nói về chuyện một thái tử của Vu Quốc sang nhà Đường làm con tin trong thời điểm này. 3. Quốc gia Lâu Lan Lâu Lan là một quốc gia cổ, tồn tại vào thế kỉ thứ II Trước Công nguyên nằm ở vùng Đông Bắc sa mạc La Bố ở vùng Tân Cương (nay thuộc Trung Quốc). Lâu Lan được biết đến với cái tên tiếng Nga là Krorayina. Lâu Lan quốc nằm trên con đường tơ lụa và lãnh thổ phần lớn bao quanh bởi sa mạc. Để khơi thông con đường tơ lụa, vào năm 108 Trước Công nguyên, nhà Hán ở Trung Quốc đã tiêu diệt quốc gia này và biết nơi đây thành một chư hầu của Đại Hán và biến vương triều Lâu Lan trở thành bù nhìn của nhà Hán. Ngày nay, di chỉ còn lại của vương quốc Lâu Lan chỉ còn là các tòa thành bị vùi lấp ở sa mạc Tân Cương. 4. Lịch sử Của “CON ĐƯỜNG TƠ LỤA” Trung Quốc - Về địa lí: Con đường tơ lụa bắt đầu từ Phúc Châu, Hàng Châu, Bắc Kinh (Trung Quốc) qua Mông Cổ, Ấn Độ, Afghanistan, Kazakhstan, Iran, Iraq, Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp, xung quanh vùng Địa Trung Hải và đến tận châu Âu. Con đường cũng còn đi đến cả Hàn Quốc và Nhật Bản. Nó có chiều dài khoảng 7 nghìn cây số. - Về lịch sử: Trung Quốc là nước đầu tiên tìm ra cách trồng dâu nuôi tằm, lấy kén ươm tơ, dệt lụa sớm nhất trên thế giới vào thế kỉ 3 TCN. Tơ lụa thời đó được dành riêng cho vua chúa và hàng quí tộc, sau này lụa tơ tằm được đưa đi các vùng. Con đường tơ lụa dần dần được hình thành từ đó. Thế kỉ 2 TCN, Trương Khiên nhận lệnh từ Hán Vũ Đế đi về phía Tây tìm người Nguyệt Chi nhằm kết đồng minh chống lại quân Hung Nô. Trải qua nhiều gian khổ, Trương Khiên đã tìm được người Nguyệt Chi ở nơi là miền Bắc Ấn Độ ngày nay. Trên đường về ông cùng tùy tùng đã mang theo nhiều sản vật mà triều đình rất quan tâm. Nhờ đó những tuyến đường nhỏ trước đây đã được kết nối lại với nhau, nhiều tuyến mới được khai phá và an toàn hơn do được sự bảo vệ của triều đình. Tuyến đường mà Trương Khiên đã khai phá được người đời sau gọi là Con đường tơ lụa. -Về giao lưu văn hóa: Con đường tơ lụa là một con đường huyền thoại nối liền Trung Hoa rộng lớn với vùng Tây Á kì bí, nó gắn liền với hàng ngàn câu chuyện truyền thuyết xa xưa. Không đơn thuần chỉ là huyết mạch thông thương buôn bán của những “thương nhân lạc đà”, Con đường tơ lụa còn là một hành trình văn hóa, tôn giáo đa dạng được hòa trộn. ( Đó là một vài thông tin cơ bản trước khi chúng ta bước vào câu chuyện. *** Nguyện lòng kiếp sau, luôn vì thê quân, tốt xấu không phân li. Nay ta yếu nhược, không thể như trước, thỉnh gửi hai bông hoa, lấy dâng cho Phật. (Ứng lời thái tử Thụy theo lời kinh Phật). Phần một: Dấu chu sa Phật ấn Dù ở trong lịch sử của thời kì mông muội - mù mờ - dã man, tàn khốc và đầy rẫy vu thuật, bói toán, tô-tem[1] cũng không thể chống đỡ nổi với quyền thế. Có những nhà sử học so sánh nó với ác ma, ngón tay thô cứng, đốt ngón tay chỉ hơi dùng sức gấp lại sẽ nứt ra một khe hở và có âm thanh truyền ra. Rất nhiều sinh mệnh vô vọng bị nó thao túng đã phải tuẫn táng cùng với nó. Sau mấy ngàn năm tăm tối, văn minh bị xé rách thành từng mảnh, nhưng văn minh đã học được cách bao dung, dệt thành một tấm lưới, lại vô tri giác thay đổi, đồng hóa dã man… [1] Tô-tem: đồ đằng - vật tổ - vật thể tự nhiên, hay gặp nhất là động vật, được người Anh-Điêng ở Bắc Mỹ coi như biểu tượng của một bộ tộc hoặc gia đình. Nguyệt Ấn Thần nhớ ra đoạn văn trên này khi đang ngồi trên xe lửa đến cột mốc biên giới tỉnh Cam Túc, nhìn qua cửa sổ xe, có thể thấy những hàng bạch dương hồng nhạt héo rũ phất phơ bay theo từng cơn lốc cát vàng. Chúng khiến không khí hoang vu kéo dài đến tận nền văn minh nhân loại ở ngay bên cạnh, nếu người cũng vì hoàn cảnh mà từng bước dã man như tằm ăn rỗi, vậy văn minh sẽ lấy tư thế gì để đồng hóa nó? Cô hơi chau mày rồi mở mắt, giữa ấn đường[2] có một vết thương nho nhỏ màu đỏ sậm, phảng phất như dấu chu sa của mĩ nhân. [2] Ấn đường: điểm giữa hai hàng lông mày. Khi ghi danh thi vào nghiên cứu sinh, các giảng viên đều nói đùa với cô: Không nên học hội họa, lẽ ra nên vào khoa khảo cổ - diện mạo cô cực kì giống một cô gái thời cổ đại: cằm nhỏ lại nhọn, hai gò má trắng nõn và nốt chu sa giữa hai hàng lông mày. Dù ai nhìn vào cũng cho rằng cô sinh ở thời cổ đại! Cô luôn mỉm cười thản nhiên, như một cô gái trong bức hoạ thời Tống bước ra, vạt váy nhẹ nhàng phất phơ. Tranh đời Tống chú trọng ở nét bút trau chuốt và thuân mặc[3], thoạt nhìn vết tích trên mặt giấy Tuyên Thành, trong lòng cô cũng choáng váng khi nhìn từng thước tấc gương mặt, hoặc sâu hoặc nông, vì sắc thái trên đó với gương mặt cô như một. Cho nên, bản thân Nguyệt Ấn Thần cũng nghĩ cô giống bức tranh Tống Triều, theo thời gian chậm rãi mai một, nhàn nhạt vui giận, nhàn nhạt sầu thương, phảng phất như Đức Phật phổ độ chúng sinh, khóe miệng hơi nhếch vẻ thận trọng, khiến người khác nhìn vào không thể đoán ra là hờn hay giận, là buồn hay vui. [3] Thuân mặc: một lối vẽ của Trung Quốc, đặt nghiêng ngọn bút lông quệt mực khô nhạt để thể hiện vân đá và mặt nam mặt bắc của núi, sau khi phác ra đường nét chung. Những cô gái ít khi, hoặc không bộc lộ tâm tư ra ngoài như thế rất khó đàm luận chuyện tình yêu, cô nghĩ. Trên tay cô là một chiếc vòng tay anh trai tặng, màu xanh lục đậm, được khắc thành hình bảy đoá hoa sen, chính giữa là năm bông sen, hai hoa còn lại ở hai sườn, không biết dùng loại vật liệu gì màu xanh đen kết lại, mộc mạc, cổ xưa lại xinh đẹp. Chiếc vòng này nằm ở bưu điện hơn một tháng, khi Giang Hòa lấy về giúp cô, anh nói đùa, “Anh trai em thật là kì quái, thứ đồ thế này mà cũng chuyển cho em.” Chưa ai thấy Nguyệt Ấn Thần tức giận như ngày hôm đó, cô lập tức chia tay với anh, cũng là người yêu duy nhất ở đại học. Sau này, cô cũng không thể lí giải tại sao lúc ấy cô lại nổi giận, có lẽ là mơ hồ cảm thấy Giang Hòa không nên châm chọc tấm lòng của người anh trai đang ở xa cô. Có lẽ ở trong lòng Ấn Thần, Trục Lỗi là một vị thần linh luôn luôn khiến cho người khác phải tôn kính và ngưỡng mộ, thậm chí khi Trục Lỗi lỡ tay làm cô bị thương, cuối cùng lưu lại một vết sẹo nhỏ giữa trán, cô cũng cảm thấy anh như là một vị thần vì vất vả giải thoát cho cô mà lưu lại một dấu vết, hoà với máu, biến thành ấn kí đỏ sậm kì ảo trên cơ thể cô. Cũng vì vậy, Giang Hòa nói cô không bình thường. Người học nghệ thuật rất không bình thường, có lẽ. Nhớ tới Giang Hòa, cô luôn sẽ nhếch khóe miệng, cười nụ. Anh là một người cởi mở, thích mang sự cởi mở của anh bao phủ những người xung quanh. Nếu không phải anh kiên quyết nói chiếc vòng tay Trục Lỗi tặng thành một bộ xương khô, Ấn Thần có lẽ sẽ không chia tay với anh. Xương khô? Giang Hòa thật biết nghĩ ra cách làm khó! Ấn Thần tinh nghịch gẩy móng tay vào giữa vòng tay, nheo mắt nhìn. Chiếc vòng khá nặng, chủ yếu là bởi vì bảy bông sen kia. Cô không biết loại gỗ nào có thể sinh ra sức nặng lớn như vậy với một vật nhỏ như thế này. Còn vương một loại hương khí nhàn nhạt của cây hoắc diệp[4]. Nghe anh trai nói loại hương hoắc diệp quý báu này chỉ có ở Tây Vực thời cổ đại, dùng làm cống phẩm cho hoàng đế. [4] Hoắc diệp: một loại cây có lá rất thơm, dùng làm thuốc. Vậy cô có thể gọi là nửa quý tộc? Một cô bé con 7, 8 tuổi ngồi đối diện cô nhìn chằm chằm tay cô, “Oa” một tiếng khóc ré lên, bổ nhào vào lòng một thiếu phụ, rấm rứt: “Mẹ, con sợ...” Mẹ cô bé âm thầm nén giận, liếc mắt nhìn Ấn Thần một cái, rồi mới quay sang an ủi con gái. Ấn Thần ngơ ngác ngồi tại chỗ, vẻ mặt xấu hổ. Sao chứ, cô có làm gì dọa con bé ấy sao? Xe lửa chậm rãi chạy vào trạm dừng Đôn Hoàng. Ấn Thần cười cười tỏ vẻ có lỗi với hai mẹ con, xách hành lí chuẩn bị xuống.p> Hai mắt cô bé đẫm lệ nhìn nàng, hỏi mẹ: “Mẹ, đó là quỷ sao?” Mẹ cô lau nước mắt cho cô, ôm cô vào lòng, lẩm bẩm: “Không phải, không phải, làm sao có thể?” Ấn Thần sửng sốt, nhìn về phía vòng tay, vẫn là màu xanh đen, hoa sen như cũ, bảy đóa. Đôn Hoàng là một thành phố cổ xưa và thần bí. Vào thế kỷ thứ 4 sau công nguyên, giới tăng lữ dùng bùn đất ở đây, nặn ra cánh tay Quan Âm tròn và nhẵn mịn đầu tiên, bắt đầu từ khi đó, cái tên Đôn Hoàng đã không còn gắn liền với những bánh xe lịch sử của trần gian.p> Khi Ấn Thần đi ra sân ga, toà thành cổ bị phủ trong ánh tịch dương của bầu trời chiều hôm, hiện lên dưới ánh sáng vàng rực, bóng loáng, cát vàng ở phía sau làm tăng thêm lịch sử phong trần, khiến Đôn Hoàng thoạt nhìn như một vị mĩ nhân tuổi xế chiều, sa mỏng hư vô mịt mờ che khuất mặt nàng, những đường nét như có như không làm cho thâm tâm người khác sinh ra ý niệm muốn trộm ngó toàn cảnh. Sự huyền bí làm con người khắc khoải. Mời các bạn đón đọc Đóa Mạn Đà La Của Cô Dâu Xứ Lâu Lan của tác giả Đồng Hoa.
Bình Thản Yêu Trong Thế Giới Hỗn Loạn
Thế nào là "yêu đúng người"? Yêu đúng người, sẽ khiến mọi thứ trở nên tuyệt vời và lãng mạn. Bạn kể chuyện cười, anh ấy sẽ mỉm cười; bạn nấu ăn, anh ấy sẽ ăn hết... Những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời bạn, luôn có một người chứng kiến, ở bên.  Chúng ta, ai cũng mong có được một người như thế.  Vậy nhưng, cũng trong chính cuộc đời này, phải hôn bao nhiêu chú ếch mới có thể tìm thấy được Mr. Right? Tôi chưa bao giờ cho rằng yêu rồi chia tay nghĩa là đã yêu sai người. Gặp được người thích hợp, đã là một sự may mắn. Sau khi gặp may mắn, ta lại cần phải thông minh hơn, để duy trì sự may mắn đó, biến hóa nó trở thành 2 chữ "hạnh phúc". Hạnh phúc nghe qua tuy đơn giản, nhưng thực lại chẳng dễ dàng. Vì thế, hãy yêu một ai đó một cách thật dịu dàng, ít nhất nó sẽ khiến bạn không cảm thấy có lỗi với thời gian.  *** Review sách Bình Thản Yêu Trong Thế Giới Hỗn Loạn - Bản Đặc Biệt - Thanh Hương  " Điều khiến người ta không thể buông bỏ được, không phải một người không yêu bạn, mà là người từng nói yêu bạn rất nhiều, nhưng đến cuối cùng bạn nhận ra, mình chẳng quan trọng chút nào với người ta". Mỗi câu nói trong cuốn sách đều rất hay , khiến bản thân phải suy ngẫm về những gì bản thân đang trải qua cũng như bản thân có thật sự đang sống trong hạnh phúc . Bạn đang tìm kiếm tình yêu ? Hay đang yêu và sắp kết hôn . Cuốn sách đều chỉ ra cho ta thấy nhiều điều mà bản thân có lẽ đã gặp nhưng không nhận ra được chân lí . Làm thế nào để tránh mâu thuẫn , làm thế nào để cảm nhận tình yêu và làm thế nào để có thể vượt qua được đau thương . Không phải người nào đến với chúng ta sẽ mãi bên cạnh , sẽ có những người ta buộc phải rời xa , có rất nhiều cô gái không chịu buông bỏ dẫn đến đau khổ càng thêm đau khổ . Ở mỗi chương tác giả sẽ kể ra một vài ví dụ ( mình cảm thấy hầu như các tác giả TQ đều dùng cách này để người đọc thấu hiểu hơn vì có lẽ mỗi câu chuyện sẽ thấy bản thân mình đâu đó ) Lối viết của Tống Liễu Gia bình dị , nhẹ nhàng , lời văn không cao sang nhưng vẫn khiến người đọc thích thú . ***   '' Bình Thản Yêu Trong Thế Giới Hỗn Loạn '' là một trong những tựa sách tuyệt vời về tình yêu và cách vượt qua những khó khăn khi yêu thông qua những câu chuyện rất đỗi gần gũi. Tác giả của quyển sách tuyệt vời này là Tống Liễu Gia, cô làm truyền thông lâu năm, biên tập chuyên mục Ngôi sao của tạp chí thời trang và là một tác giả viết bài rất nổi tiếng.Hơn nữa cô còn là người sáng lập văn hóa Gia Gia của công ty giải trí Doanh Tiêu Ngu Nhạc. Quyển sách giống như một người bạn thân thiết của các cô gái trẻ trong độ tuổi từ 20 đến 30. Đây cũng khoảng thời gian mà những cô gái của chúng ta sẽ phải đối mặt với những khủng hoảng, bối rối trong quãng đường chinh phục tình yêu chân thật. Khi mà xung quanh chúng ta bạn bè đều đã yên bề gia thất thì trái tim thiếu nữ vẫn còn hiện hữu trong ta. Hiểu được tâm lý đó, tác giả đã viết quyển sách này như một cách chia sẻ rất thật đối với '' Hội chị em'' trong chuyện tình cảm như '' Yêu đúng người, sẽ khiến mọi thứ trở nên tuyệt vời và lãng mạng. '' Bạn kể chuyện cười, anh ấy sẽ mỉm cười; bạn nấu ăn, anh ấy sẽ ăn hết...Năm tháng đẹp nhất đời bạn, có một người ở bên, chứng kiến'' trích bìa. '' Tôi chưa bao giờ cho rằng chia tay có nghĩa là yêu sai người'' '' Gặp được người thích hợp là may mắn. Sau khi có được may mắn, chúng ta cần thông minh, để duy trì sự may mắn ấy, biến nó thành hạnh phúc '' Điều mà khiến cho người đọc hài lòng nhất chắc là món quà tuyệt vời mà từ tác giả, đó là một tấm postcard với câu dẫn dắt pha một chút hóm hỉnh nhưng rất sâu sắc đấy nhé '! Xét về phương diện thiết kế thì đây là một quyển sách cầm vừa tay, dày 319 trang nên đủ để thõa mãn cho ''mọt sách ''chúng mình cày suốt ngày. Hơn nữa tuyệt phẩm của Tống Liễu Gia có tận hai bìa, một bìa mềm rất xinh bên ngoài và bìa xanh biển bên trong, nhìn là muốn mua về ngay. Xét về giá cả thì khá hợp lý ( giá bìa 96.000 VNĐ ) . Mình khuyến khích các bạn nữ nên mua cho mình một quyển để trau dồi kiến thức về tình yêu nhé. *** Câu Chuyện: Tôi Và Bạn Trai Cũ Đã Chia Tay Như Thế Nào? BÌNH THẢN YÊU TRONG THẾ GIỚI HỖN LOẠN ???? Tôi còn nhớ rất rõ, khi ấy chiến tranh lạnh hơn một tháng, tôi vẫn ngày ngày đi giày cao gót kiêu hãnh bước vào văn phòng, tinh thần phơi phới chào hỏi, nói cười với mọi người; sau đó vùi đầu vào xử lý công việc qua điện thoại, email và những chuyện lặt vặt liên quan tới các ngôi sao; hết giờ thì đi ăn, đi xem phim với bạn bè, nhìn rất vui vẻ, chẳng ai biết sau khi về nhà tôi uống hết cả chai rượu rồi ngồi khóc hu hu như con ngốc. Lúc mới bắt đầu chiến tranh lạnh, di động đổ chuông còn mong ngóng chờ đợi, liệu có phải anh ấy không? Lâu dần, sự chờ đợi biến thành buồn bực, phẫn nộ, lạnh lẽo, mặc nhiên... cho đến khi số điện thoại đó trong máy như đã chết, hít một hơi thật sâu đầy mạnh mẽ: Không có anh tôi vẫn sống rất tốt! Anh ta bước ra khỏi trái tim tôi, bóng dáng mờ ảo, không thể phân biệt rõ là chú chó trung thành bảo vệ bên mình cả đời hay loài sói độc ác. Giới hạn của yêu và hận, mơ hồ mờ ảo tựa như đường chân trời sau khi ánh tịch dương chìm xuống. Sao chúng tôi lại đi tới tận bước này chứ? Ban đầu, chúng tôi là những người yêu hoàn mỹ, ngoại hình cân xứng, tình cảm lãng mạn. Có lẽ do chúng tôi đã kỳ vọng quá nhiều, bao nhiêu ao ước đều được lý tưởng hóa gửi gắm vào đối phương, đến khi phát hiện "Thì ra anh/em là người như vậy", những chuyện nhỏ xíu cũng có thể trở thành mồi lửa. Khi chưa gặp đúng người, chưa thể thật sự buông bỏ, bạn chỉ có thể tiếp tục chìm đắm trong câu chuyện đó, phóng đại nỗi đau của quá khứ, đau đớn vì nó. Sau khi gặp đúng người, những lúc yếu đuối nhất có người chìa vai cho bạn dựa, những lúc buồn khổ nhất có người chọc cho bạn cười, khi ai đó có thể làm tan chảy lớp giáp bằng băng bao bọc quanh bạn... "Buông bỏ" không còn là một từ vựng trống rỗng và xa vời nữa. Nhớ lại những chuyện trước kia, nhớ lại bản thân mình và bạn trai cũ từng căm phẫn giận dữ, đau đớn tuyệt vọng, chỉ trích lẫn nhau, tôi cuối cùng cũng thấy lòng bình an như đang nghĩ về chuyện của người khác, thậm chí còn rộng lượng mỉm cười cho rằng: Mình đúng là ngốc nghếch, chẳng khác gì đứa trẻ. Hãy nói lời cảm ơn tất cả những người đã ngang qua thế giới của bạn, họ ban tặng cho bạn dũng khí và khả năng phân biệt, lựa chọn. Để rồi khi những tổn thương bạn từng phải chịu dần tiến hóa thành chỉ số cảm xúc, chúng sẽ giúp bạn biết cách chung sống vui vẻ với "bạn đời", biết cách duy trì tâm trạng tốt và dành cho ai đó tình yêu thương. Mời các bạn đón đọc Bình Thản Yêu Trong Thế Giới Hỗn Loạn của tác giả Tống Liễu Gia.