Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lâm Thị Vinh Hoa

Có thần tiên cùng Lâm Thanh Uyển nói, "Ngươi đem mệnh không lâu hĩ."Vì thế Lâm Thanh Uyển đáp ứng đến dị thế cho hắn làm công, thế thân hắn tảo yêu muội muội, nuôi nấng chiếu cố hắn nữ nhi, thần tiên thân thể mất đi, vì thế dòng họ, cừu gia đều tìm tới cửa đến, hoặc trở thành chướng ngại vật, lại trở thành đạp chân thạch.Đây là một cái tiểu cô cô dưỡng chất nữ nỗ lực vinh hoa phú quý chuyện xưa. Văn án cũ: Mỗ thiên, có người cười nhạo lâm ngọc tân, nói nàng huyện chủ chi vị là dùng tiền mua tới, lâm ngọc tân về nhà tìm tiểu cô cáo trạng. Lâm thanh uyển ôn nhu đối nàng nói, “Này đó toan lời nói nghe xong chính mình trong lòng nhạc một nhạc là đến nơi, không cần hướng trong lòng đi.” Xoay người lại giết đến thư viện, “Nghe nói có người cũng tưởng cấp nhà mình tỷ muội mua cái huyện chủ đương? Mỗ tuy bất tài, ở trước mặt bệ hạ còn có thể nói thượng hai câu lời nói, có ai nguyện ý vứt bỏ gia tài cấp trong nhà cô cô tỷ muội mua huyện chủ chỉ lo tới tìm mỗ, mỗ nhất định thành toàn.” Chúng thư sinh im tiếng. Tác giả tự định nghĩa nhãn Bênh vực người mình; Chính kịch; Xuyên qua *** Review bởi: Phương Trang - fb/hoinhieuchu -----    Nội dung tác phẩm: Truyện xoay quanh quá trình bảo vệ và phát triển sự nghiệp của nữ chính Lâm Thanh Uyển khi nhận nhiệm vụ từ Lâm Giang – 1 thượng tiên trên trời hạ phàm lịch kiếp, tuy nhiên do nguyên nhân chưa rõ mà bị nguyền rủa, mỗi đời lịch kiếp đều tráng niên chết sớm. Đến kiếp này, ông lại tiếp tục phải chết sớm, để lại đứa con gái Lâm Ngọc Tân chưa tròn 10 tuổi cùng với cả gia sản phú quý thì nhiều mà nguy hiểm cũng không ít. Tuy nhiên do kiếp này là kiếp cuối cùng trong quá trình lịch kiếp, nên ông được 1 vị tiên khác tên là Bạch Ông tìm đến để dẫn dắt về trời. Do không cam tâm để lại đứa con thơ bé cùng gia tài kết sù với một đám thân thích huyết thống lỏng lẻo lòng lang dạ sói, ông đã mượn một chiếc gương có khả năng suy đoán kết quả để tìm ra một con đường tốt nhất dành cho con gái ông. Lần lượt ba lần diễn suy kết quả đều là con gái ông phải chết sớm, ông đành nhờ Bạch Ông bấm quẻ tìm ra sinh lộ duy nhất, đó chính là nữ chính Lâm Thanh Uyển đến từ dị thế. Nữ chính ở thế giới của mình bị đột tử, để lại ông nội ung thư bao tử ngày ngày bị cơn đau hành hạ, quyết định đi đến nơi dị thế với nhiệm vụ được đưa ra là bảo vệ, duy trì và xây dựng một con đường vô ưu cho tương lai Lâm Ngọc Tân, hoàn thành nhiệm vụ, cô sẽ được trở về thế giới cũ tục mệnh, cũng như được Lâm Giang hứa hẹn sẽ trị bệnh cho ông nội cô. Cô nhập vào xác của em gái Lâm Giang, người con gái đã quyết tâm chấm dứt lẽ sống khi biết tin vị hôn phu của mình bị hại chết. Để hoàn thành tâm nguyện, trước khi chết, em gái của Lâm Giang đã gả cho vị hôn phu đã mất của mình, rồi sau đó trở về nhà mẹ đẻ, trở thành Cô nãi nãi trong tộc, cắt ly hoàn toàn với bên nhà chồng. Từ đây thì đến lượt nữ chính lên sàn, chỉ với 6 tháng trước khi chết, Lâm Giang đã truyền tải những kinh nghiệm, kiến thức, quan hệ ngoại giao của mình cho cô.    Đánh giá cá nhân: Lần đầu tiên đọc truyện của tác giả Úc Vũ Trúc, nhưng chỉ mới coi ½ truyện mà mình đã chạy đi kiếm ngay những bộ khác của tác giả. Ngay lập tức mình liền xếp Úc Vũ Trúc vào top những tác giả ngôn tình xuất sắc nhất trong lòng mình. Văn phong mạch lạc, diễn biến hợp lý, kết hợp những kinh nghiệm rất thực tế. Tác giả đã xây dựng rất thành công một hệ thống nhân vật đặc sắc cũng như nội dung thú vị khiến cho bộ truyện hơn 500 chương không hề nhàm chán. Do độ dài của truyện, nên tổng thể truyện có thể chia thành nhiều giai đoạn, từ gia đấu, cung đấu, đến quốc đấu. Về nữ chính Lâm Thanh Uyển, cô cũng là một trong những thể loại nữ chính mình thích nhất: thông minh, giỏi giang, có cá tính, nhẹ nhàng, đi một bước tính trước 10 bước, có thể nói tài sắc vẹn toàn chính là nói về người như nữ chính. Tuy tác giả có hơi buff nữ chính, nhưng do đây là truyện sảng văn, nên mình vẫn cảm thấy rất hợp lý. Bản thân nữ chính là một người rất thông minh, có nguyên tắc, có ranh giới, cô dùng tài đức phổ độ chúng sinh. Một trong những câu nói mình rất tâm đắc và cũng rất phù hợp để miêu tả tính cách nữ chính: “Có những chuyện nếu như lợi cho người mà không hại mình thì việc gì lại không làm?” Bởi vì truyện là thể loại không có couple, nói nôm na là không có tuyến tình cảm nên thường mình chỉ coi nội dung truyện và quyết định đứng thuyền của cặp đôi nào. Truyện này là truyện đầu tiên của thể loại này mà mình xem, do hơi ngại vấn đề không có tình cảm nhưng do thấy nhiều người khen hay quá nên quyết định nhảy hố, cuối cùng cảm thấy may mắn vì không vì thể loại này mà e ngại. Chàng trai duy nhất xứng đáng với nữ chính trong lòng mình là Dịch Hàn – đội trưởng đội hộ vệ, cũng là người duy nhất nhận ra nữ chính đến từ thế giới khác. Chàng ít lời, giỏi võ, cũng không kém phần thông minh, quan trọng nhất là luôn nghe theo nữ chính phân công nhiệm vụ, dù không hiểu dụng ý là gì cũng vẫn sẽ lẳng lặng hoàn thành, cùng bên cạnh nàng lúc ốm đau hoạn nạn. P/s: May mắn rất lớn là tác giả đang viết một bộ tên “Lâm gia có nữ từ dị thế trở về” với bắt đầu câu chuyện từ lúc Lâm Thanh Uyển hoàn thành nhiệm vụ trở về hiện đại, được Lâm Giang tặng cho một bộ công pháp tu tiên, và gặp được kiếp sau của Dịch Hàn, lại còn là đối tượng xem mắt nữa, nên khả năng cao đây là cặp đôi chính của bộ này, bạn nào quyết định nhảy hố Lâm thị vinh hoa thì cứ xem như đây là tiền truyện cho bộ sắp tới có tuyến tình cảm của nam nữ chính nhé. Mời các bạn đón đọc Lâm Thị Vinh Hoa của tác giả Ức Vũ Trúc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cửu Thiên
Thế nhân đều muốn thành tiên Thanh tâm quả dục thật phiền lắm thay Trần gian sương gió lắt lay Cơm gà cá thịt mỗi ngày đều no Thành tiên trăm việc chẳng lo Kiều thê mỹ thiếp bao giờ mới quên? Vạn năm một kiếp tu tiên Chẳng bằng phàm tục triền miên một đời Thần tiên trần thế xa rời Phàm nhân khoái hoạt rong chơi bốn mùa (Cua Đá phổ thơ) Sách mới của nhóm dịch Cửu Mệnh... mong các đạo hữu ủng hộ trong thời gian sắp tới! Đa tạ đa tạ! *** "Thế phong nhật hạ, nhân tâm bất cổ..." Hoàng hôn buông xuống, xa xa truyền đến tiếng thở dài từ phía con đường mòn nhỏ hẹp lượn quanh dưới chân núi Hắc Phong cách Ngưu Đầu thôn hơn ba mươi dặm về hướng Tây. Theo hướng con đường nhỏ đi tới là một thiếu niên độ chừng mười một, mười hai tuổi. Da mặt hắn trắng nõn, quần áo trên người mặc dù rách rưới nhưng lại sạch sẽ. Đôi mắt tiểu tử đó to tròn kèm theo vẻ mặt uể oải tạo cho người mới nhìn có cảm giác thật thà, nhút nhát, nhưng lại không kém phần ngây thơ, chất phác. Chẳng qua là, hình ảnh một thằng nhóc nhỏ tuổi mà giờ này còn đang lang thang giữa rừng núi hoang vu không một bóng người, khá là quỷ dị. Buổi chiều tối tại nơi đây thường có mãnh thú qua lại, mà một đứa bé như này lại không nên xuất hiện mới đúng. Càng làm cho người khác kinh ngạc hơn là mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng hắn lại vừa đi vừa thở dài, vẻ mặt mang theo chút đau lòng. "Phương Quý ta đây, đường đường là dòng dõi của Tiên Nhân, ba tuổi biết leo cây, năm tuổi bắt cá, bảy tuổi đại chiến với toàn bộ trẻ nhỏ ở thôn không địch thủ, tám tuổi có thể cãi nhau cả ngày với góa phụ nhà họ Hoa. Bổn thiếu gia thiên tư kinh diễm, sinh ra đã bất phàm, tựa như anh hùng tịch mịch..." "Không phải chỉ là trộm của Vương lão thái một con gà thôi sao, đám kia làm sao dám xách đao đến tìm ta bắt đền..." ".....Thế thì làm sao?" ".....Chắc do thủ đoạn trộm gà của ta còn chưa đủ giỏi, thế mà lại bị tóm!...." .... Thằng nhóc họ Phương vừa đi vừa lắc đầu, nghiêm túc tự kiểm điểm bản thân. Tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà đang dần vụt tắt, cả đất trời được che phủ bởi màn đêm u tối. Tại nơi hoang sơn dã lĩnh này, gió thu thổi qua khiến cho từng khóm cỏ hoang lay động hợp tấu cùng âm thanh xào xạc của khu rừng xung quanh tạo ra cảm giác rờn rợn ghê người. Phương Quý thầm sợ hãi, nói: "Truyền thuyết nói là ban đêm trên núi hay xuất hiện yêu ma quỷ quái ăn thịt người, không lẽ ta thật sự gặp phải thứ đó chứ?" "Không được, không thể tự hù dọa mình vậy được." Càng nghĩ càng sợ, hắn liền lắc lắc cái đầu nhỏ, thầm nghĩ: "Nhưng mà ta là dòng dõi tiên nhân, trời sinh đã giỏi, nếu như tiểu yêu tiểu quỷ có thật, chẳng lẽ lại dám đến trêu chọc ta? Mà thôi, bây giờ nên tìm chỗ ẩn núp trước đã! Dù sao ta cũng không đi sâu vào trong núi , tạm trú ở nơi này qua một đêm, sáng sớm ngày mai quay về nói với Tiên Nhân lão tổ tông cho ta thêm mười năm nữa, bọn họ còn ai dám bất kính với ta..." Vừa nghĩ vậy, lòng liền thấy thoải mái, hắn bèn quan sát trái phải đánh giá tình hình. Hiện tại, đang ở nơi rừng sâu núi thẳm, gió thu làm cho con người ta cảm thấy khó chịu vô cùng, điều Phương Quý nên làm bây giờ là tìm một nơi tránh gió. Vừa đi được vài bước, hắn liền thấy có một tòa mộ hoang đã bị phá hủy hơn một nửa nằm ở phía bên trái sườn núi. Trước ngôi mộ, có một tấm bia được dựng thẳng đứng, hai bên trái phải là các ụ đất nhấp nhô, vừa vặn có thể chắn được gió. Thấy vậy, hắn liền vui vẻ, ba chân bốn cẳng vọt lẹ tới một hõm đất kế bên ngôi mộ, đút hai tay vào trong áo, ngoan ngoãn nằm xuống. Phương Quý thoải mái nằm bắt chéo hai chân, nhìn bia đá kế bên, hình như là của một ông lão họ Lục, tên Hối, bèn nói: "Lục lão huynh, hôm nay gia môn ta có nạn, mượn chỗ của ông tá túc một đêm. Chờ ngày nào đó lão tổ tông Tiên Nhân tới đón ta trở về, lúc đó ta phát đạt, nhất định quay trở lại lập cho ông một cái bia mới thật đẹp. Buổi tối xin ông giúp ta quan sát kỹ bốn phía, tránh cho bọn dã thú đui mù bén mãng tới tha giày ta đi mất..." Vừa nói nhảm, tay hắn vừa sờ soạng vào đồng tiền nhỏ đang đeo trên ngực, lòng yên tâm được một chút. ........ Tên nhóc này thật gan dạ, thực sự dám nằm ngủ kế bên ngôi mộ, chưa được bao lâu thì đã mơ mơ màng màng tiến vào mộng đẹp. Trong giấc mộng, hắn thấy Tiên Nhân lão gia đang từ trên trời bay xuống, bọn phú hào ở Ngưu Đầu thôn tranh nhau nịnh bợ hắn, dâng lên nào là thịt heo, đầu gà, màn thầu; tay trái hắn ôm ấp Hồng Bảo Nhi, tay phải ôm lấy góa phụ họ Hoa, miệng nhét đầy thức ăn dầu mỡ, cười lớn ha ha!... Gió xào xạc, thổi qua triền núi, làm lá cây phát ra âm thanh rào rào vang dội. Xa xa dường như truyền tới tiếng yêu ma đang gào thét, đất đai mơ hồ rung chuyển nhẹ. Chẳng biết từ lúc nào, từng âm thanh kỳ quái mơ hồ vang lên tựa như từng cơn gió thổi luồng qua khe đá, lại tựa như tiếng chồn hoang khóc lóc thảm thiết nơi mộ phần. Phương Quý đột nhiên tỉnh lại, lau nước miếng đang chảy dài trên mép, cảm giác bụng đói cồn cào. Sáng ngày hôm qua, hắn đã chén sạch sẽ con gà mà mình vừa trộm được. Đến sáng hôm nay ra cửa, vì giữ lại chút sĩ diện cuối cùng, hắn không thèm qua nhà tên đồ tể họ Lý ăn chực điểm tâm. Cho nên từ sáng đến giờ, trong bụng không có một hạt cơm, mà lại lang thang hơn ba mươi dặm đường núi, hắn sớm đã da bụng dính da lưng rồi. Trong lòng nảy lên suy nghĩ, Phương Quý quyết định đi ra ngoài tìm đồ ăn. Nhớ lại con đường đi qua ban nãy, hắn thấy có một con suối nhỏ ở hướng Nam, nói không chừng còn có thể bắt được mấy con cá mập ú để nướng ăn. Nghĩ là làm, hắn liền bò dậy, nương theo ánh trăng, bước thấp bước cao mò mẫm vào rừng sâu. Mời các bạn đón đọc Cửu Thiên của tác giả Hắc Sơn Lão Quỷ.
U Minh Tiên Đồ
Chính cùng tà, từ xưa đến nay, phân biệt rõ ràng, Lý Tuần lại bởi vì vận mệnh gút mắc, cuốn vào chính tà chi tranh. Vô tận mệt mỏi thêm ác mộng, để nhất cái tám tuổi Thiên Hoàng quý tộc sinh mệnh, che kín nhất khắc nghiệt khảo nghiệm. Tại khắp nơi nguy cơ hiểm ác hoàn cảnh bên trong, Lý Tuần ở sâu trong nội tâm đối với mình do khát vọng đã gần đến ư điên dại, vì thoát khỏi người khác đối với mình vận mệnh khống chế, Lý Tuần cơ hồ không từ thủ đoạn. Nhưng khó được chính là, cho dù nhập ma đã sâu, Lý Tuần trong lòng vẫn bảo lưu lấy kia một tuyến đối quang minh khát vọng đồng thời hiển lộ ra hiếm có trọng tình trọng nghĩa một mặt, điểm này từ Lý Tuần mấy lần bốc lên bại lộ phong hiểm trở về Minh Tâm Kiếm Tông, độc xông tinh hà đại trận cứu Minh Cơ, thà rằng cùng Yêu Phượng Cổ Âm đối kháng chính diện cũng phải giúp Minh Hỏa diễm la, mấy lần độ kiếp lại vẫn ép ở lại thế gian ba ngàn năm chỉ vì chờ đợi Thủy Điệp Lan chuyển sinh phục sinh các loại sự tình bên trên cũng có thể thấy được tới. Tại mâu thuẫn cùng trói buộc liều mạng giãy dụa, nhìn Lý Tuần như thế nào tại chính tà ở giữa quần nhau, đi ra vận mệnh cách cũ, đạp vào tại chính đạo tiên lộ phía sau không muốn người biết U Minh tiên đồ! ... *** Đã là rét đậm thời tiết, trong núi thanh lãnh, bách mộc tàn lụi, vì Liên Hà sơn bôi lên thượng một tầng xanh xám vỏ ngoài, so sánh với còn lại ba mùa khô ánh sáng, không khỏi thua kém quá nhiều.     Còn tốt, quần phong sườn núi cốc tầm đó, thỉnh thoảng chớp động sáng rực kiếm quang, vì này đơn điệu bối cảnh, bằng thêm một chút nhan sắc.     Sắc trời dần tối, trên núi chư tu sĩ lần lượt bắt đầu muộn khóa, thỉnh thoảng vài cái tuần sơn tu sĩ bay qua, tại trong quần sơn chi chít, cũng bất quá là phù quang lược ảnh, đồng thời không có cái gì ý nghĩa thực tế, tông môn thanh thế như mặt trời ban trưa, có cái gì tà ma ngoại đạo, dám đến nơi này vuốt râu hùm?     Tà dương dần dần xuống núi về sau, sơn phong âm ảnh bắn ra, che lại thông hướng Chỉ Quan phong đỉnh đường núi, đầu này do đá xanh lát thành chỉnh tề bậc thang ngày thường cũng không có mấy người đi lại, lúc này càng là quạnh quẽ, chỉ có một cái người khoác thanh sam bóng người, một bậc một bậc đi đi lên, không nhanh không chậm, tựa hồ tịnh không để ý càng ngày càng nồng đậm hắc ám.   Mời các bạn đón đọc U Minh Tiên Đồ của tác giả Giảm Phì Chuyên Gia.
Trích Tiên Kiếp - Lạc Thủy Khuynh Thành
Nàng là đệ nhất dân gian nữ tróc yêu sư , Lung Nguyệt. Nhưng mà tác phong không phải rất chính phái. Lẻn vào kỹ viện trừ yêu bà, nhốt lma yêu làm độc chiếm, lẫn vào trạch viện đấu tiểu tam... Mối tình đầu, càng là trước câu dẫn Ma giới Thiếu chủ phong lưu thành tính ; mập mờ với nam tử nửa người nửa yêu thần bí ; cuối cùng ngay cả sư tôn đều không buông tha... Mỗ nam rất hận: Đừng nghĩ giằng co, vi sư thu ngươi là tốt rồi. Lại nói: Ngươi có thể nhớ rõ lúc lễ bái sư , câu nói đầu tiên từng cùng vi sư nói . Lung Nguyệt: Hình như là... Sư tôn ở trên... Sư tôn: Như ngươi mong muốn. *** "Sao vậy? Huyền Vi Trưởng lão lại đang cùng hắn đồ đệ bế quan đây?" "Ta có thể nói cho ngươi biết, thứ không nên thấy, cũng không nên nhìn loạn!" "Huyền Vi Trưởng lão đức cao vọng trọng, như thế nào chúng ta có thể lén lút nghị luận đấy, nếu như biết không có thể đứng ở chỗ này lấy, còn không mau nhanh chóng ly khai nơi đây." Lúc này, một vị bạch y nữ tử lẳng lặng tiêu sái đến vài tên đệ tử phía trước, nhàn nhạt liếc mắt, mấy người lập tức đình chỉ xì xào bàn tán, cung kính hô lên: "Đại sư tỷ." Đối mặt mọi người chột dạ sắc mặt, nàng nhìn như không thấy từ đám người đi tới, lập tức mọi người giải tán lập tức. Chỉ thấy vị này bạch y nữ tử cung kính quỳ xuống bế quan cấm địa cửa ra vào, cúi đầu đạo: "Khởi bẩm sư tôn, Chưởng môn tại Linh hải các xin ngài qua đi một chuyến." Huyền Vi nghe vậy chậm rãi mở ra tròng mắt lạnh như băng, thản nhiên nói: "Đã biết." Dao Châu gặp cửa động kết giới được triệt tiêu, đi vào lúc, Huyền Vi đã đứng dậy, "Ôm nàng quay về đi nghỉ ngơi." "Vâng!." Nói xong Dao Châu ngồi xổm người xuống đi, lưu loát {vì:là} trên mặt đất quần áo không chỉnh tề nữ đồng mặc xong quần áo, ôm nàng đi ra bế quan cấm địa. Huyền Vi đến Linh hải các lúc, một vị tóc muối tiêu nữ tử đã tại bậc này đợi đã lâu, "Sư tỷ." Nàng tuy là Huyền Vi sư tỷ, tuổi càng tại Huyền Vi phía trên, nhưng mà người tu tiên khuôn mặt không già, dung nhan như cũ cùng tuổi trẻ thiếu nữ độc nhất vô nhị, đi ra phía trước ân cần hỏi han: "Như thế nào?" "Ta đã vì nàng bỏ niêm phong ma ấn." Nghe nói chuyện đó, Phù Diêu không khỏi mặt lộ vẻ khuôn mặt u sầu, "Nàng chỉ có tám tuổi thân hình, làm sao có thể chống lại ma chướng quấn thân nỗi khổ?" ... Mời các bạn đón đọc Trích Tiên Kiếp của tác giả Lạc Thủy Khuynh Thành.