Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất

Hạnh phúc là một khái niệm mơ hồ, khái niệm ấy không hề có bất cứ chuẩn mực nào. Có thể nói, hạnh phúc là một con tắc kè hoa, biến thành muôn hình vạn sắc khiến ta khó nắm bắt. Vậy mà Điền Khả Lạc trong Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất của tác giả Nhân Gian Tiểu Khả sau khi trải qua mọi thăng trầm trong tình yêu và cuộc sống thì khái niệm hạnh phúc lại quay trở về với cô ở tuổi 16 đơn giản đến mức ngây ngô. Điền Khả Lạc, chỉ nghe tên đã khiến người khác phải bật cười, con người cô ngây ngô từ cái tên đến cả suy nghĩa. Đôi khi, bản thân cô cũng tự hỏi sao ông trời lại có thể "nặn" ra được một người như cô, đơn giản, vô tư, cái gì cũng không hiểu nhưng cuộc sống lại lấy đó làm thuận lợi. Tình yêu lãng mạn trong sáng của cô với chàng trai ưu tú Tiêu Viễn đã trở thành nỗi ghen tị của nữ sinh trong trường, là cái gai trong mắt của gia tộc danh giá họ Tiêu. Khoảng cách giai cấp đã chia rẽ họ, Tiêu Viễn đi du học gửi lại lời nhắn nhủ chờ đợi mà không dám nói thẳng với người anh yêu. Hai năm không liên lạc, không tin tức, mỗi người một nơi nhưng tình cảm họ dành cho nhau thì chưa hề phai nhạt. Hình ảnh Tiêu Viễn luôn dễ dàng làm rung động trái tim mẫn cảm của Điền Khả Lạc. Hơn hai năm qua, tình cảm cô dành cho anh vẫn không hề thay đổi, ngay cả mỗi nhịp tim đơn điệu cũng vì sự xuất hiện trở lại của anh mà đập mạnh hơn, trở nên rối loạn hơn. Người ta vẫn nói khi yêu dù là người thông minh đến đâu thì IQ cũng trở thành con số không nhưng Điền Khả Lạc hoàn toàn ngược lại. Cô là người sáng suốt nhất trong tình yêu, cô đã kịp buông tay mối tình vô vọng, chìm trong bế tắc ngay từ khi bắt đầu với Tiêu Viễn. Cũng có thể tình yêu của họ không đủ kiên trì, mối duyên phận không đủ sâu, họ quá để ý đến những thứ bên ngoài tình yêu mà bỏ qua mất tình yêu đích thực. Cô đã kịp nhận ra mọi việc không phải luôn diễn ra theo ý muốn, khi bất lực cần phải buông tay ra, biết rằng tình yêu cũng có lúc không thể nào viên mãn... "Yêu nhau và chia xa, đều là lẽ tất yếu trong sự ngẫu nhiên, bất luận kết quả như thế nào, bất luận thời gian đúng hay sai". Tình yêu vốn là thứ không thể tính toán đúng sai - hơn thiệt, Điền Khả Lạc đã biết buông tay đúng thời điểm và đón nhận đúng cơ hội. Cô đón nhận tình yêu của Chương Ngự bởi cô có được cảm nhận của hạnh phúc, bình yên từ sự quan tâm của anh chứ không phải anh là người quyền cao chức trọng, ưu tú hoàn hảo khiến cô có được hào quang trước thiên hạ. Vứt bỏ anh là việc làm dũng cảm nhất với văn phong nhẹ nhàng, cuốn người đọc vào những tình tiết "hỉ nộ ái ố" của số phận nhân vật. Hài hước, dí dỏm, đau thương nhưng không rơi vào bi kịch, mỗi nhân vật đều tìm được ngã rẽ cho cuộc đời mình. *** Review Kenchan:   Tôi mượn cuốn “Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất” từ cô bạn mới quen Myka, và tôi dợm nghĩ, bạn tôi thích, hi vọng tôi cũng thích. Tôi thường không thích nghe người khác giới thiệu sách, vì tôi không muốn bị ảnh hưởng về mặt cảm nhận và suy nghĩ. Nhưng có lẽ, “Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất” với câu chuyện của Điền Khả Lạc, Chương Ngự và Tiêu Viễn khơi gợi trong tôi một điều gì đó thật thân quen. Tôi không thích nữ chính của câu chuyện này. Tôi vốn dị ứng với những con người quá ngốc nghếch, quá vô tư. Tôi cảm giác như họ sẽ luôn làm tổn thương người yêu thương họ, và dễ dàng thả cho hạnh phúc trôi đi nhưng rồi lại vật vã vì thứ hạnh phúc mơ hồ nào đó. Điền Khả Lạc là một cô gái như vậy. Cô gái này ngây ngô đến nỗi không bao giờ để tâm đến cảm xúc của người khác, suy nghĩ đơn giản hóa mọi thứ, ngay cả khi đó là tình yêu, là những người quan trọng đối với cô. Sống như Khả Lạc là hết mình, yêu như Khả Lạc là hết lòng, đúng. Nhưng không hiểu vì tôi quá cực đoan hay vì  bản thân Chương Ngự đã phải chờ đợi quá lâu, nên tôi không thể nào thích cô gái này được. Hoặc có chăng do tôi không thể ngơ ngốc như thế được, không thể suy nghĩ một chiều như Khả Lạc được nên mới đả kích cô nhiều đến vậy. Nếu có ai hỏi tôi vì sao tôi thích “Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất”, chắc có lẽ tôi sẽ mỉm cười và lắc đầu. Tôi không hẳn là thích cuốn sách, nhưng khi tôi ngồi đây, viết những dòng về nó, có một cảm giác thân thuộc mơ hồ bất chợt trào dâng. Chắc bởi vì tôi thấy mơ màng bóng hình Chính Đông của tôi trong câu chuyện, trong tình yêu của Chương Ngự và trong cả niềm hạnh phúc viên mãn mà Chương Ngự cảm nhận được. Chương Ngự là mẫu nhân vật không mới, vì thế nên tôi mới có thể dễ dàng “thấy” được Chính Đông trong anh. Nhưng anh là kiểu nhân vật tôi thích. Anh dịu dàng vừa đủ, ấm áp mà lại bình yên. Với tôi, anh như một cơn gió, mát mẻ và phóng khoáng. Tình yêu của anh là tình yêu của sự bảo vệ và chở che. Khả Lạc, một cô gái mau nước mắt như vậy, rất cần một người đàn ông có thể ở bên và lau nước mắt cho cô. Tôi vẫn nghĩ, Chương Ngự không thể ngừng những giọt nước mắt Khả Lạc rơi vì người đàn ông khác, nhưng anh có thể hứng những giọt nước mắt ấy, vỗ về Khả Lạc cho đến khi cô chìm vào giấc ngủ không mộng mị. Anh vẫn như thế, ngày qua tháng lặng lẽ chờ đợi và yêu thương, lặng lẽ chấp nhân sự ngốc nghếch đến kì lạ của Điền Khả Lạc. Sự cô đơn trong những lúc ấy, mấy ai hiểu được? Bất giác lúc này tôi nghĩ đến dáng vẻ lạnh lẽo của Chính Đông bên khung cửa sổ, ừ, bất kì ai khi chờ đợi một tình yêu vô vọng cũng như vậy… Chỉ có trạm cuối cùng của Chương Ngự và Chính Đông khác nhau mà thôi. À, còn một chàng trai khác trong câu chuyện này, người mà tôi cảm nhận rõ ràng nhất dù anh không thật sự nổi bật. Tiêu Viễn, mối tình khắc cốt ghi tâm của Điền Khả Lạc, là tình đầu và là mối tình sâu sắc nhất của cô. Hai người yêu nhau, trong đau khổ, day dứt, trong sự cấm đoán của nhiều phía và trong cả rào cản do chính hai người vạch ra. Một thứ rào cản vô hình. Tình yêu đó, không ai cố gắng hết sức. Có những lúc người này cố níu thì người kia lại buông tay, có thời điểm khi cả hai đều hi vọng một kết cục tốt đẹp hơn thì một người lại cảm thấy quá chênh vênh, chới với. Là vì vốn dĩ không thể cố gắng đến cùng, vì bản thân Khả Lạc hiểu tình yêu với Tiêu Viễn là vô vọng. Điền Khả Lạc, đã dũng cảm đối mặt và dũng cảm “vứt bỏ” anh, dù thế nào đi chăng nữa, cũng một lòng một dạ mong muốn anh được sống bình yên. Tôi không biết nếu như Tiêu Viễn đấu tranh nhiều hơn một chút, thì liệu họ có đến được với nhau không? Nhưng rồi, cũng hiểu ra nhanh chóng, có những thứ qua đi rồi thì muốn níu kéo cũng không thể được. Tiêu Viễn dù cố gắng thế nào, dù đấu tranh ra sao, thì cũng không thể và mãi mãi không thể mang đến hạnh phúc vẹn toàn cho Khả Lạc. Điền Khả Lạc là một cô gái coi trọng bố mẹ gia đình ra sao, ai cũng biết. Làm sao cô có thể để cho Tiêu Viễn, vì cô mà vứt bỏ gia đình mình? Vì tình yêu của hai người không đủ kiên trì, nên không thể chờ đợi, không thể níu giữ. Mà cũng có thể vì tình yêu ấy bị chi phối bởi các điều kiện khách quan nhiều quá, nên trong giây phút nào đó đã đánh mất nhịp đập trái tim. Dù thế nào, Khả Lạc và Tiêu Viễn cũng đã yêu, đã từng trao nhau những tình cảm trong sáng nhất, trước khi bị quyền lực và địa vị xã hội che mờ. Tình cảm cũng như sợi dây, có những loại vững chắc, có những loại mong manh bay phất phơ trong gió, chỉ cần chút tác động là đứt. Đã biết không thể níu kéo thì đừng cố, để tốt cho cả mình và cho cả những người trong cuộc. Khả Lạc đã lựa chọn đúng, đã chọn đi một con đường tốt cả cho mình và người mình yêu thương. Những điều kì diệu hình như luôn xảy ra phải không? Điền Khả Lạc đã biết cách nắm bắt cơ hội xuất hiện, không để nó tuột mất khỏi tầm tay, dù sớm  dù muộn, cô đều đã tìm được bến đỗ cho mình. Và vì cô và Chương Ngự đều có niềm tin, nên mới có thể mở lòng và đón nhận nhau. Tình cảm nhiều lúc xuất phát từ những điều tưởng chừng như bình thường, giản dị, nhỏ bé nhất. Nhưng với Khả Lạc, với Chương Ngự, đó là một thứ hạnh phúc. Đó cũng là một cách yêu thương. Vậy nên, giang tay ra và đón lấy, nhân vật nữ chính của chúng ta đã tìm được hạnh phúc. Câu chuyện êm đềm khép lại, và tôi khẽ cười.   Mời các bạn đón đọc Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất của tác giả Nhân Gian Tiểu Khả.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau - Mị Bảo
Nếu gọi thế giới của người sống là ánh sáng thì bóng đêm kia mang trong mình nó những gì? Một nét liêu trai, một chút ma mị nhưng không kém phần chân thật, Mị Bảo nhẹ nhàng dắt người đọc vào cuộc sống của một cô bé sở hữu năng lực nhìn thấy những vong hồn vất vưởng. Làm cầu nối giữa hai thế giới, mắt nhìn được những thứ người thường không thể thấy nhưng Thẩm Linh Tố vẫn là một cô gái bình thường bé nhỏ giữa dòng đời. Với cô, năng lực kia chỉ khiến thế giới như rộng lớn hơn, và cô thì lọt thỏm trong đó. Mối tình đầu tan vỡ giúp cô rõ hơn lòng người nông sâu, người thân lần lượt có rồi lại mất giúp cô biết cách đứng vững hơn trên đôi chân mình. Cô điềm nhiên đứng nhìn cuộc đời, thấm nhuần quy luật nhân quả gieo gì gặt nấy. Kẻ lòng dạ hiểm sâu đến cuối cùng cũng nhận lại kết quả xứng đáng, vậy còn người tốt thì sao? Số phận chung của nữ giới nhà họ Thẩm liệu có rẽ sang hướng khác trong tay cô? Câu chuyện chỉ điểm chút màu yêu lên phông nền xám của cái chết và đen của âm mưu, nhưng nếu bước lùi lại để nhìn toàn cảnh, người đọc sẽ thấy hiện lên một bức tranh lung linh đầy tình cảm chân thành và hi vọng tràn đầy. Trong đêm tăm tối, chỉ có lòng người mới là ngọn đèn soi tỏ chân đi. *** Đỗ Công dẫn vị khách đi dọc hành lanh dài dằng dặc, rồi đẩy cửa bước vào căn phòng ở góc trong cùng. Trong phòng những chiếc giường tầng dành cho trẻ con được kê gọn gàng, chăn gối ga giường đều làm bằng vải caro màu xanh, mùi nước khử độc thoang thoảng khắp không gian. Giữa hai chiếc giường là một chiếc bàn con, trên bàn chất đầy sách vở. Đỗ Công nhìn ngó một hồi, rồi gọi: “Tiểu Quyên? Vương Hồng Quyên?” Trong góc phòng vọng ra một tiếng động gì đó. Vị khách nghe thấy, bèn mỉm cười. Cô nhẹ nhàng bước về phía ấy. Dưới gầm giường sát tường, hình như có ai đó đang thu tròn như một con thú nhỏ. Đỗ Công kêu lên ối chà: “Sao lại trốn ở đây thế này? Lúc sáng đánh nhau với bạn lớp khác, cón phách lối hống hách lắm mà? Đừng trốn nữa, Thẩm tiểu thư đến thăm con này.” Đứa bé càng thu mình hơn. Thẩm tiểu thư ra dấu tay, ngầm bảo Đỗ Công đừng nói gì nữa. Cô quỳ xuống, thò đầu nhìn vào gầm giường. Trong bóng tối, đôi mắt đứa bé sáng như sao đêm, chất chứa trong đó là sự sợ hãi, thù hận và mông lung. ... Mời các bạn đón đọc Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau của tác giả Mị Bảo.
Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Cũng Chưa Lấy Chồng - Real Vân Thượng
Truyện Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Cũng Chưa Lấy Chồng có rất nhiều tình tiết bất ngờ, cứ ngỡ mọi chuyện đã được sắp đặt một cách thành công. Nhưng nào ngờ không phải như thế, mọi chuyện lại đi theo hướng ngược lại... Không còn cách nào khác để kiếm tiên chữa bệnh cho mẹ và kiếm tìm cô em gái thất lạc, anh phải dấn thân vào showbiz thị phi và nhiều cạm bẫy này. Cũng chính nơi đây, anh đã gặp được một cô gái hóa trang cho mình thích hợp, cô đã yêu anh từ lúc gặp anh. Nhưng linh tính lại mách bảo với anh đây chính là cô em gái anh đang tìm kiếm. Cuộc hoán đổi đầy bất ngờ cô mới chính là con ruột của mẹ anh, vậy còn anh là ai? Mời các bạn theo dõi truyện sẽ rõ nhé! *** Nửa tháng sau, cánh tay trái của Tư Ngôn được băng bó cẩn thận, và được cuốn dây đỡ vòng qua cổ, Kỳ Dục ôm cô trên sô pha xem ti vi. Họ đang xem chương trình “Phía sau sân khấu chuyện người nổi tiếng” mà Tư Ngôn là khách mời của chương trình. Xem đến phần cuối, Kỳ Dục cầm một quả dâu tây đút vào miệng cô, rồi hỏi: “Không sợ fan của anh tìm em đòi nợ à?”. “Không sợ.” Miệng Tư Ngôn vẫn đang ngậm quả dâu tây, nhai vài cái nuốt rồi nói tiếp:, “Nếu họ yêu anh, thì nhất định cũng phải yêu em chứ.”. Kỳ Dục mím môi cười hạnh phúc, rồi tiếp tục lấy dâu tây cho cô ăn. Tư Ngôn vừa há miệng đón lấy quả dâu tây, chưa kịp cắn đã bị đôi môi Kỳ Dục tiến tới định hôn. Cô vội né sang một bên, miếng càu nhàu: “Em đang ăn mà.”. “Thì cùng ăn.” Đôi môi Kỳ Dục nở nụ cười nham hiểm, rồi mặc cho cô từ chối, anh sấn đến hôn lấy cô. Anh dùng đầu lưỡi lách mở đôi môi đang mím chặt của Tư Ngôn, rồi chiếc lưỡi tiến vào trong, chạm vào trái dâu tây vẫn chưa được cắn kia. Anh ranh mãnh dùng lưỡi cuốn lấy trái dâu tây, rất nhanh trái dâu đã trôi tọt vào miệng anh lúc nào. Anh cố ý rời ra một chút, nói: “Em muốn ăn chứ gì? Vậy tự tới mà ăn này.”. ... Mời các bạn đón đọc Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Cũng Chưa Lấy Chồng của tác giả Real Vân Thượng.
Hương Vị Tình Yêu - Mộ Hạ
Hương vị tình yêu kể về một tình yêu đẹp trong khu vườn trường, một tình yêu đáng trân trọng của một cô gái mới lớn. Cô tên Lý Vi, một cô gái được coi là may mắn vì tình yêu thật sự đã đến bên cô. Nhưng để có được tình yêu ấy, cô cũng đã từng trải qua nhiều điều chua xót. Tình yêu như một món quà mà tạo hoá đền bù cho cô. Bạn có thể thấy những nhân vật trong Hương vị tình yêu có nhiều nét tương đồng nhiều người mà bạn gặp trong cuộc sống hàng ngày, một Trình Chân ngang ngược nhưng đyà tình cảm, một Lâm Nguyệt Nhất đào hoa phong nhã... Hãy để tâm hồn bạn quay về một thời tuổi trẻ với tình yêu đầu ngốc nghếch, nhẹ nhàng, ngọt ngào và sâu lắng... Từng câu, từng chữ như những nốt nhạc tràn vào tâm hồn chúng ta, trong trẻo hồn nhiên và ngây thơ như chính những con người đang ở lứa tuổi mới lớn, lứa tuổi học trò. *** Một đêm không ngủ, ngày thứ hai là thời gian ôn tập cho kỳ thi cuối kì, đa số sinh viên trong lớp đều đang cặm cụi ôn tập trong phòng học, nói cho cùng thì đây cũng là một kỳ thi quan trọng, tất cả mọi người đều nỗ lực ôn tập, chỉ có tôi là nằm gục trên bàn một cách uể oải. Tối qua cô Phương không gây khó dễ gì cho tôi, chỉ bảo tôi thứ bảy đến nhà cô ăn cơm. Liễu Đình quay sang hỏi tôi: “Tiểu Vi, giờ cậu tính thế nào?” “Không biết”. Tôi quay bút, thành thật trả lời. Hấp háy đôi mắt, Liễu Đình thận trọng nói: “Trước đây mình rất lo lắng chuyện của cậu và Trình Chân, cậu biết đấy, cô mình từ lâu đã có ý định cho Trình chân ra nước ngoài du học ngay sau khi tốt nghiệp trung học, vì vậy cô tuyệt đối sẽ không đồng ý cho Trình Chân nảy sinh chuyện tình cảm yêu đương sớm như vậy đâu”. Tôi thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, đầu óc trống rỗng. ... Mời các bạn đón đọc Hương Vị Tình Yêu của tác giả Mộ Hạ.
Chúng Mình Lấy Nhau Đi - Ức Cẩm
"Trên đời này xu hướng giới tính thì ít nhưng tình yêu thì có vô số khả năng. Cứ hối hả đi tìm, quay đầu lại...chính người đó mới là người vừa vặn với bạn nhất!" Cứ vội vã hối hả cho rằng phía trước sẽ có người cả đời này mình chờ đợi rồi chợt quên mất bên cạnh đã luôn có một người luôn song hành. Chúng Mình Lấy Nhau Đi là câu chuyện xoay quanh bộ ba tam giác tình yêu Cao Vũ - Triệu Noãn Noãn - Tô Xán Xán. Góc tam giác đầu tiên là giữa Cao Vũ và Triệu Noãn Noãn, giữa họ tồn tại một tình yêu không phân biệt giới tính, một kiểu tình yêu tuy không còn gây bất ngờ trong thế hệ những con người trẻ tuổi, nhưng vẫn là cái đích ngăn cấm của nhiều bậc phụ huynh. Dù dùng danh nghĩa bạn thân để ở chung, nhưng tình cảm của hai anh chàng nổi bật, thành đạt và đẹp đẽ không hề đem đến sự phản cảm. Với Cao Vũ, anh có thể hy sinh tình yêu của bản thân mình nếu điều đó khiến người anh quan tâm đau khổ và khó xử. Còn với Triệu Noãn Noãn thì sao? Cuộc đời, tình cảm và cả những bí mật của anh sẽ thế nào khi cô bé hàng xóm Tô Xán Xán vô tình bước chân vào? Về góc tam giác thứ hai là giữa Tô Xán Xán và Triệu Noãn Noãn, có lẽ phải dùng cụm từ "muôn màu" để hình dung mối quan hệ giữa hai người họ. Anh là anh trai nhà hàng xóm, vừa giàu có, vừa dịu dàng, điểm trừ duy nhất của anh trong mắt cô chính là anh không thích phụ nữ. Nhưng có hề gì, đó chính là điểm mấu chốt đảm bảo an toàn cho hôn nhân giữa hai người. Mà tại sao họ lại cưới nhau ấy hả? Tất nhiên không xuất phát từ tình yêu nhưng ai nói họ không vui vẻ với lựa chọn của mình nào? Nhưng với cuộc hôn nhân chỉ trên giấy tờ, sự hòa hảo ban đầu ấy liệu có thể duy trì bao lâu? Đã vậy xung quanh hai người còn biết bao ràng buộc, trách nhiệm và tình cảm với những người khác. Góc tam giác cuối cùng trong câu chuyện trên phải lần nữa quay lại Cao Vũ - một anh chàng tinh quái, lắm trò, tuy xấu tính nhưng không hề xấu bụng. Cao Vũ đã từng nghĩ rằng nếu anh thành công quyến rũ được Xán Xán - cô gái xấu xí trong mắt anh thì cũng coi như lấy được tấm vé bảo đảm cho tình yêu của mình. Nhưng khi kế hoạch tình yêu giả dối ấy thành công, trái tim cả hai có còn nguyên vẹn để tiếp tục một mối tình tay ba như trước. Bởi tình yêu ngay ban đầu đã không chấp nhận mang ra chia sẻ. Vậy liệu cuối cùng, ai sẽ hạnh phúc, hạt giống tình yêu nào sẽ đâm chồi và nở rộ? Bông hoa tình yêu nào dành cho cả ba người Cao Vũ, Noãn Noãn và Xán Xán? Có lựa chọn cái tốt nhất và cái phù hợp nhất, họ sẽ chọn cái nào? Lời giải đáp còn đang chờ các bạn khám phá trong tác phẩm mới nhất của Ức Cẩm "Chúng Mình Lấy Nhau Đi". *** Về phần Xán Xán, hôn lễ này quả là quá đột ngột, đột ngột đến đơn giản, cứ như một giấc mộng. Khi hai người tay trong tay cùng nhau bước ra, hai bên lối đi đã rất đông họ hàng bạn bè mọi người đều ríu rít nở nụ cười chúc phúc. - Xán Xán! – Nhan Như Ngọc mặc áo dân tộc đỏ chóe xông đến, áo lụa đỏ thêu hoa mẫu đơn xanh, hoa nở rực rỡ cực kỳ bắt mắt. Nhan Như Ngọc xông tới trước mặt cô, lập tức vỗ vai bạn đánh bộp: - Xán xản, cậu quá chểnh mảng đấy! Cú vỗ này quá mạnh khiến Xán Xán suýt ói ra máu: - Như Ngọc, cậu làm gì thế? - Khai thực ra, chiêu này cậu thực hiện lúc nào vậy? Cậu cứ lo tớ không tìm được bạn trai, kết quả tớ phải chịu cậu còi to cho vượt rồi… - Hứ! – Xán Xán vội vã bịt miệng bạn – Đừng để bố mẹ nghe thấy. Có sao đâu! – Nhan Như Ngọc vô tư lự nhún vai – Dù sao cũng trả lại sự trong trắng cho cậu rồi. Trả lại sự trong trắng? Vừa nghe thấy từ này, Xán Xán đã hốt hoảng, không kìm nổi quay đầu nhìn Triệu Noãn Noãn. Anh đang nhìn cô cười mỉm trong lòng ấm áp vô cùng, ngọt ngào khôn xiế.t - Úi chà, lại còn lén đánh mắt cho nhau nữa! – Nhan Như Ngọc đứng bên cạnh chọc ngoáy. Xán Xán má ửng hổng: - Nói gì cơ… – Bỗng cô ý thức được điều gì, ngẩng đầu nhìn Nhan Như Ngọc – Như Ngọc, hôm nay cậu tới làm gì? Tới làm gì? Nhan Như Ngọc sững sờ: - Cậu không biết à? Tớ đến làm phù dâu cho cậu đấy! Phù dâu! - Thế phù rể là… – Tim Xán Xán chợt nảy lên một linh cảm không lành. - Phù rể hả? – Nhan Như Ngọc e lệ cúi đầu, nhìn Xán Xán chớp chớp mắt. Chẳng phải là… anh thân yêu của nhà tớ.. Trong vô số mối lo, Xán Xán chầm chậm đưa mắt nhìn vê’ phía không xa… Mời các bạn đón đọc Chúng Mình Lấy Nhau Đi của tác giả Ức Cẩm.