Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Yêu Phi Là Mẫu Nghi Thiên Hạ

Diêu Yến Yến xuất thân hàn vi, nàng chỉ là nữ nhi của một vị quan ngũ phẩm nhỏ bé, may sao khi vào cung tham gia tuyển tú gặp được bệ hạ, kể từ đó được chàng yêu thương sủng ái, được chàng lo lắng bảo vệ.    Nàng ở hậu cung hoành hành ngang ngược làm trời làm đất, bị mọi người xưng là yêu phi, còn bệ hạ cũng là vị vua không thực quyền, suốt ngày cùng nàng ca vũ nhảy múa, bị người khác mắng là hôn quân.    Hôn quân và yêu phi, thật là xứng đôi vừa lứa.   Nhưng chỉ mới hưởng thụ vinh hoa phú quý được 2 năm, hoàng đế đã bị phản quân chém chết, nàng vì một phút xúc động muốn báo thù cho hoàng đế nên cũng chịu chung số phận.    Thật đáng tiếc khi hôm ấy là ngày Thất Tịch, lời hứa dẫn nàng đi ngắm sao của bệ hạ cũng không thể thực hiện. Dù sao thì hôn quân và yêu phi vốn định sẵn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp, đoạn đường cuối này, Diêu Yến Yến bồi bệ hạ cùng đi.   “Bệ hạ, ngủ đi, ta bồi chàng...”     Lại lần nữa mở mắt ra, Diêu Yến Yến trùng sinh trở về quá khứ, khi nàng vừa mới nhập cung tham gia tuyển tú, khi còn hơn ba năm nữa phản quân mới tràn vào kinh thành tạo phản, càng không nghĩ tới là bệ hạ vậy mà cũng trùng sinh!   Quả thật là khổ tận cam lai, hai người vừa gặp lại liền ôm nhau khóc lóc tâm sự. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Hoàng đế: Ái phi, không nghĩ tới nàng lại có thể vì trẫm báo thù mà từ bỏ cả mạng sống, quả nhiên chỉ có nàng là không yêu quyền thế, chỉ yêu duy nhất mình trẫm.    Diêu Yến Yến: Bệ hạ, ba năm sau phản quân liền sẽ kéo quân đến, chúng ta phải làm sao bây giờ?   Hoàng đế vẻ mặt nghiêm túc: Ba mươi sáu kế chạy là thượng sách, ái phi chúng ta cuốn đồ trốn đi!   Diêu Yến Yến đà thanh đà khí: Thần thiếp không muốn chạy nạn, thần thiếp phải làm hoàng hậu, muốn vinh hoa phú quý cả đời.   Hoàng đế vẻ mặt khó xử: Trẫm, trẫm làm không được a!   Diêu Yến Yến dựa vào lòng hoàng đế, cổ vũ hoàng đế không cần sợ, phải vì nàng mà cố lên, vì nàng mà đánh bại phản quân.   Hoàng đế bị kiều thanh của ái phi kêu đến mềm lòng: Được được được, tất cả đều nghe theo ái phi.   Vì thế, để có thể cho yêu phi tiếp tục hưởng vinh hoa phú quý, hôn quân bắt đầu cẩn trọng mà làm một hoàng đế tốt.    . . .   Nếu các bạn đang tìm một bộ truyện có nam chính thâm trầm, tài giỏi, thích giả heo ăn thịt hổ thì đây không phải là sự lựa chọn dành cho bạn. Nếu các bạn đang tìm một bộ truyện có nữ chính thông minh, quyết đoán và điềm tĩnh trong mọi tình huống thì đây cũng không phải là sự lựa chọn dành cho bạn.    Vì “Yêu phi là mẫu nghi thiên hạ” là câu chuyện về quá trình trở thành minh quân và hiền hậu của một vị hoàng đế thật sự vô dụng và yêu phi kiêu căng bị mọi người xem là ngốc nghếch bình hoa.   Diêu Yến Yến không phải là dạng tài nữ bụng đầy kinh luân, cũng chẳng phải là kiểu phi tử hiền huệ hiểu đạo lý. Nàng thích nhất là hưởng thụ vinh hoa phú quý, có kẻ hầu người hạ, yêu nhất là trang điểm làm đẹp, là ngày ngày cùng bệ hạ của nàng ngắm sao đàn ca…   Người người mắng Diêu Yến Yến là yêu phi vì nàng cậy sủng mà kiêu, vì nàng lúc nào cũng độc chiếm hoàng đế, vì nàng ngày nào cũng chọc tức thái hậu.   Còn Chu Kỳ Vũ, chàng không phải là một vị hoàng đế anh minh, là vua một nước nhưng không có thực quyền, rõ ràng là mắt sáng tai thính nhưng lại bị các đại thần che mắt chiếm quyền. Tính cách thì đơn thuần dễ gạt, ngực không chí lớn lại chỉ thích hưởng lạc vui chơi, kiếp trước đến khi phản quân xông vào hoàng cung mới muộn màng phát hiện thiên hạ đã đại loạn.    Đời trước, hôn quân và yêu phi mơ mơ màng màng sống trong bình yên giả tạo, kiếp này là quá trình mà cả hai cùng phấn đấu để tạo nên một thiên hạ thật sự thái bình. Một vị hôn quân phải bắt đầu học lại từ những đạo trị quốc cơ bản đến phong thái của một bậc đế vương, một vị yêu phi biết tạm gạt bỏ thú vui hưởng lạc để lắng nghe dân chúng, để thấu hiểu với tâm tư của thái hậu, để cùng bệ hạ suy tính kế sách thống nhất triều đình.    Tình cảm giữa yêu phi và hôn quân vô cùng dễ thương và chân thành. Trong mắt hai người lúc nào cũng chỉ có đối phương, không có bất kỳ nam phụ hay nữ phụ nào có thể xem vào, không hiểu lầm cẩu huyết hay ngược tâm vì cả hai dành cho nhau sự tin tưởng tuyệt đối.    Mặc kệ ai nghi ngờ hay khinh thường Chu Kỳ Vũ là hoàng đế bất tài, sẽ luôn có một Diêu Yến Yến đồng hành cổ vũ, mặc kệ có bao nhiêu mỹ nhân tài sắc vẹn toàn, Chu Kỳ Vũ chỉ có duy nhất một thê tử là Diêu Yến Yến.   Quá trình phấn đấu để trở thành minh quân, hiền hậu của Chu Kỳ Vũ và Diêu Yến Yến rất hài hước nhưng cũng không kém phần cảm động. Là những lúc cả hai cùng trùm chăn để suy nghĩ đối sách, là khi yêu phi cổ vũ hoàng đế rèn luyện thân thể để bụng mềm săn chắc, là những tháng ngày đồng cam cộng khổ không rời không bỏ.    “Yêu phi là mẫu nghi thiên hạ” là một bộ truyện có đủ các yếu tố hài hước, dễ thương, cảm động, nhân văn và lãng mạn. Bạn vừa có thể cười thỏa thích vừa ghen tị ăn “cẩu lương” với những màn hỗ động đầy ngây thơ nhưng lại rất ngọt ngào giữa hôn quân và yêu phi, có thể thư giãn đầu óc với những tình tiết đơn giản, dễ hiểu nhưng vẫn thừa sự hấp dẫn để giữ chân độc giả, đôi khi sẽ tâm tắc cảm thán “Thì ra có thể trị quốc như vậy sao?” với những kế sách rất trời ơi đất hỡi nhưng lại hiệu quả đến bất ngờ.    Một điểm sáng nữa của bộ truyện là tương lai của các vị phi tử đã vào cung nhưng không được hoàng đế sủng hạnh, họ đều sẽ tìm được cho mình những hạnh phúc riêng, không ai bị chôn vùi tuổi xuân trong thâm cung lạnh lẽo. Đó chính là một điểm nhân văn đáng quý của bộ truyện.   Tóm lại, đây là một bộ truyện hay, xin đề cử cho các bạn cùng đọc, truyện chưa được edit nên mong rằng sẽ có nhà edit nào tốt bụng sẽ nhận để mọi người cùng thưởng thức. Bạn nào đọc được convert thì hoan nghênh nhé ^^.   Đoạn trích:   - Khi yêu phi bị ốm nghén   “Diêu Yến Yến mấy ngày nay đang bị ốm nghén, trong người cảm thấy rất khó chịu, đúng lúc này thì hoàng đế tới.    Biểu tình hoàng đế bệ hạ rất trầm trọng, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy lo lắng.   Diêu Yến Yến lôi kéo bệ hạ ngồi trước mặt nàng, nói: “Bệ hạ, người không cần lo lắng, có lẽ là bảo bảo có chút hiếu động, tí nữa ta ăn chút mơ chua liền không có việc gì.”   Hoàng đế bệ hạ lắc đầu, nói: “Trẫm không phải suy nghĩ việc này.”   Diêu Yến Yến: ???   Hoàng đế bệ hạ vẻ mặt nghiêm túc giảng giải, “Trẫm là cảm thấy, không thể để nàng chịu khổ một mình.”     Cùng ngày, Hoàng đế bệ hạ cho truyền viện chính Thái Y Viện, nói: “Khai cho trẫm một đơn thuốc giục nôn, nôn không ra liền kéo ngươi ra ngoài đánh bản tử.”    Tóc trắng xoá lão viện chính: …   Vì thế ngày hôm sau, Hoàng đế bệ hạ được như ý nguyện mà ôm bồn nôn, cùng Diêu Yến Yến mặt đối mặt mà nôn tới tối tăm mặt mũi.”   - Khi bệ hạ đọc sách:   “Diêu Yến Yến lập tức bắt lấy tay hoàng đế bắt đầu lắc lư, “Bệ hạ, thần thiếp đặc biệt muốn nghe người đọc sách, người đọc một lần có được không, một lần thôi.”   Hoàng đế bệ hạ nhìn độ dày của cuốn sách kia, lắc đầu, “Trẫm không đọc đâu, quá dày.”   Diêu Yến Yến quấn lấy hoàng đế nói: “Cầu người bệ hạ, không cần đọc toàn bộ, năm trang là được!”   Hoàng đế bệ hạ vốn dĩ liền đáp ứng, nhưng lại cảm thấy ái phi khó có khi nào ân cần dịu dàng như vậy, nhất định là có âm mưu gì đây, thế là liên tục lắc đầu.   Diêu Yến Yến thấy bệ hạ dầu muối không ăn, trong lòng than dài: Xem ra, làm nũng bình thường là không có hiệu quả, bổn cung phải sử dụng vũ khí cao nhất mới được.     Nàng nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng nõn tuấn mỹ của bệ hạ, bỗng nhiên vươn tay đè lại, đối diện với ánh mắt nghi hoặc của bệ hạ, nhắm ngay bờ môi của bệ hạ, cho chàng một nụ hôn sâu kịch liệt.     Hoàng đế bệ hạ bị tập kích bất ngờ đôi mắt trừng lớn, thân thể cứng đờ giống như gà gỗ.   Một lát sau, hai người tách ra, Diêu Yến Yến vuốt vuốt môi, liền thấy Hoàng đế bệ hạ hai má ửng đỏ, trong mắt lấp lánh hơi nước, rất giống như một đóa hoa mới vừa bị người hái đầy kiều diễm ướt át.   Diêu Yến Yến:…   Bệ hạ có một thói quen rất kỳ lạ, chính là mặc kệ hai người đã làm bao nhiêu chuyện xấu hổ thiếu nhi không nên nhìn, thì chỉ cần là nàng chủ động, bệ hạ đều sẽ thẹn thùng đỏ mặt đối mặt nàng.    Rõ ràng là nếu bệ hạ chủ động thì luôn dũng mãnh vô cùng, thường làm Diêu Yến Yến phất cờ chịu thua, nhưng một khi Diêu Yến Yến chủ động, bệ hạ ngược lại như một tiểu thê tử ngại ngùng vậy.    Trong lòng thở dài, Diêu Yến Yến thấy bệ hạ ngơ ngác ngồi bất động, liền nhẹ nhàng đẩy chàng một cái, ai ngờ bệ hạ thế nhưng nương theo lực đẩy này mà mềm mại ngã xuống, nằm ở trên giường đỏ mặt nhìn nàng, một bộ chờ nàng tới chà đạp…   Diêu Yến Yến:…” ____    “ ”: Trích dẫn trong truyện được edit bởi rv-er, đã có chút chỉnh sửa để phù hợp với rv.   Review by #Tuyết Tần  - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Chính vũ tám năm, bọn phỉ nổi lên bốn phía, nước láng giềng quấy nhiễu, đại Tề Quốc nhược, đánh trận nào thua trận đó. Bọn phỉ một đường đánh tiến đại tề hoàng thành, trên tường thành tiêu chí “Tề” tự đại kỳ, ở chiến hỏa trung hôi phi yên diệt. Đại tề trong hoàng cung, xa hoa lãng phí bảo khí, quý trọng cây san hô, rạng rỡ sinh quang đông châu…… Bị hoảng loạn cung nhân đâm phiên trên mặt đất, nơi nơi đều là các cung nhân tiếng kêu thảm thiết cùng với loạn quân chém giết khi dữ tợn cuồng tiếu thanh…… Diêu Yến Yến thay cung nữ quần áo, hoảng hoảng loạn loạn mà thu thập vàng bạc đồ tế nhuyễn, liền ngày xưa xử lý tinh tế búi tóc tan cũng không hạ bận tâm. Đột nhiên, hai gã cung nhân vọt vào Phi Loan trong cung, la lớn: “Nương nương, không hảo! Loạn quân…… Loạn quân vọt vào bệ hạ Đại Minh Cung!” Diêu Yến Yến trên tay run lên, trong tay tay nải suýt nữa ném tới rồi trên mặt đất, nàng vội vàng đem tay nải trát hảo thúc ở trên người, lại hướng trên mặt lau hai thanh hôi, do dự hạ, mới nói: “Chạy nhanh, thu thập đồ vật trốn đi! Bệ hạ đều bị bắt, các ngươi nếu là muốn sống liền chạy nhanh chạy!” Nói nàng liền ra bên ngoài chạy, nửa đường lại vội vàng chiết trở về, mở ra giường lớn bên cạnh ngăn tủ, từ bên trong trảo ra một phen chủy thủ. Đi theo liền vội vàng chạy ra cung điện đại môn, ai ngờ một lao ra đại môn, đã bị một đám loạn quân cấp bắt. Này đó loạn quân đều là chút đến từ ngũ hồ tứ hải bình dân, đi theo dẫn đầu một cái nghe nói danh hiệu đại đao nông phu phản loạn, trên người liền bộ đủ giáp trụ cũng không, lại hung hãn dị thường, bọn họ nhảy vào trong cung sau, nháy mắt đã bị này trong cung tráng lệ huy hoàng khí tượng sở mê, đốt giết đánh cướp, không từ bất cứ việc xấu nào, lòng tham không đáy, liền đại điện vách tường trung được khảm đá quý cũng muốn dùng đao cạy ra tới lấy đi. Diêu Yến Yến bị người ép, tính cả hơn mười người cung nhân cùng nhau bị đuổi tới Tử Thần Điện thời điểm, chính nghe được một cái trên mặt dài quá râu quai nón thủ lĩnh lớn tiếng nói: “Các huynh đệ, có thể lấy đi hết thảy lấy đi, mang không đi hết thảy thiêu!” Một đám người mặc đồng dạng màu xanh nhạt xiêm y các cung nữ khóc lóc tễ thành một đoàn, phụ trách trông coi này đàn cung nữ bọn phỉ bắt lấy binh khí đối với các nàng, ánh mắt làm càn mà ở này đó cung nữ trên người du tẩu. Diêu Yến Yến ngồi xổm thân mình liều mạng hướng trong một góc súc, đồng thời không quên từ trên mặt đất sát điểm hôi lau mặt thượng, sợ bị đám kia loạn quân chú ý tới. Đúng lúc này, đại điện trung vang lên một cái quen thuộc thanh âm, “Ái phi! Các ngươi cư nhiên đem trẫm ái phi cũng chộp tới, các ngươi này đó…… Này đó đê tiện vô sỉ loạn quân!” Diêu Yến Yến:…… Nàng cúi đầu ngồi xổm trên mặt đất, hận không thể đem đầu chui vào ngực. Đồng thời trong lòng nhịn không được oán trách: A a a bệ hạ ngài như thế nào ở thời điểm này phạm xuẩn! Quả nhiên, kia thủ lĩnh nghe xong lời này, một đôi ác lang giống nhau sắc bén đôi mắt bắn về phía đám kia cung nữ, “Ai là ái phi? Cái nào là?” Mấy cái phỉ binh vọt vào cung nữ đôi, một đám tìm kiếm, này đó lâu cư thâm cung nữ tì nơi nào trải qua quá loại này trận trượng? Sôi nổi thét chói tai muốn chạy đi, lại bị loạn quân lấy trường thương chống vây ở tại chỗ, Diêu Yến Yến mắt thấy một cái bộ mặt xấu xí, đôi tay còn dính đầy dơ bẩn loạn quân hướng về phía chính mình trảo lại đây, sợ tới mức suýt nữa hồn phi phách tán. Xong rồi xong rồi! Liền ở nàng cho rằng chính mình phải bị bắt lấy khi, đôi tay kia lại lướt qua nàng, đem nàng phía sau một cái cung nữ bắt qua đi, đó là nàng trong cung một cái nhị đẳng thị nữ, giống như kêu thúy bình. Thúy bình phát ra a một tiếng thét chói tai, thanh âm chấn đến trong đại điện những cái đó chính liều mạng từ trên tường moi đá quý loạn quân hai chân run lên, sôi nổi triều nơi này xem ra. Chỉ thấy bị trảo ra tới kia cung nữ dáng người yểu điệu, làn da tuyết trắng tinh tế, thật thật là xinh đẹp! Này chi loạn quân đều là cả nước các nơi những cái đó chịu không nổi áp bách bá tánh kéo tới, trong đó có không ít đã từng đương quá sơn phỉ khất cái, có đánh vài thập niên quang côn, liền nữ nhân tay cũng chưa sờ qua, lúc này thấy cái xinh đẹp nữ nhân, sôi nổi lộ ra sói đói nhìn thấy thịt đáng khinh biểu tình. Kia bắt lấy cung nữ binh lính nói: “Lão đại, cái này xinh đẹp nhất, nhất định chính là cẩu hoàng đế nữ nhân!” Kia thủ lĩnh cười ha ha, “Đây là ái phi? Ha ha ha, Lý nhị tráng, ngươi hôm nay lập công lớn, nữ nhân này liền thưởng cho ngươi đương tức phụ nhi!” Kia tiểu binh lập tức kinh hỉ nói: “Tạ lão đại!” Nói liền phải đem kia thúy bình kéo đi. Này binh lính diện mạo liền một câu đoan chính đều không xứng với, lại thô lỗ lại xấu xí, thúy bình ỷ vào chính mình có vài phần tư sắc, từ trước đến nay mắt cao hơn đỉnh, nơi nào chịu? Nàng liên tục xin tha, khóc ròng nói: “Không phải ta không phải ta, ta không phải Quý Phi nương nương, nương nương ở nơi đó!” Nói, một ngón tay đầu chuẩn xác không có lầm mà chỉ hướng một phương hướng. Đứng ở Diêu Yến Yến bên người cung nữ sôi nổi tránh đi, phảng phất nàng là một cái ôn thần. Diêu Yến Yến da mặt dày thật sự, làm mặt quỷ mà làm ra cái phù hoa làm ra vẻ biểu tình, hơn nữa nàng lúc này tóc tán loạn, đầy mặt tro bụi, cùng kia da thịt non mịn thúy bình một so, quả thực một trên trời một dưới đất. Loạn quân thủ lĩnh nhìn chằm chằm kia ngồi xổm trên mặt đất hư hư thực thực bà điên nữ nhân, hồ nghi mà sờ sờ chính mình râu xồm, lại nhìn thoáng qua bị trói ở long sàng biên hoàng đế, cân nhắc này cẩu hoàng đế yêu thích quả thực không giống bình thường. Mời các bạn đón đọc Yêu Phi Là Mẫu Nghi Thiên Hạ của tác giả Lệ Cửu Ca.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhật Ký Yêu Thầm - Khúc An Nhị Hào
Gần đây Liêu Sở Sở có thích một người.* Yên tâm, “gần đây” của Liêu Sở Sở đi đến kết thúc có hậu rồi và chỉ dài có 9 chương thôi :v Câu chuyện bắt đầu vào một ngày trời trong xanh, Liêu Sở Sở trong bộ đồ ngủ nhàu nhĩ và đầu tóc rối bù chạy xuống dưới tầng kiểm tra hòm thư. Yep, đúng thế, người ta mặc đồ ngủ đi kiểm tra hòm thư còn gặp được crush, trong khi bạn lên đồ lồng lộn, hí hửng ra ngoài thì cũng chỉ gặp được cậu em lái Grab thôi :). Không những thế, crush của Liêu Sở Sở còn… À mà khoan đã, Liêu Sở Sở đâu có biết gì về crush của mình đâu. Tên không biết. Tuổi không hay. Đến mặt mũi như thế nào cũng không rõ. Cô bé chỉ biết Cậu ấy sống ở khu nhà đối diện và đoán rằng Cậu ấy học cùng trường với mình. Mọi thứ về Cậu ấy đối với Liêu Sở Sở đều vô cùng mơ hồ, chỉ có cảm giác hồi hộp và nhịp tim rộn ràng của cô bé là rõ ràng. Thực tế đã chứng minh rằng một khi ông trời đã muốn cho bạn có “gấu” thì dù có đi đến đâu “gấu” cũng vồ theo bạn. Sau cái ngày đẹp trời đó, Liêu Sở Sở đã gặp lại Cậu ấy không chỉ một mà một cơ số lần. Giờ thì Liêu Sở Sở đã biết Cậu ấy, nhầm, Anh ấy là đàn anh học cùng trường với cô, biết Anh ấy có đôi mắt một mí và phong thái u buồn rất nghệ sĩ, biết Anh học chuyên về tự nhiên và chẳng có chút gì liên quan đến nghệ thuật cả, biết tính tình Anh ấy hơi thất thường, có những khi rất mực dịu dàng (như lúc che ô cho Sở Sở đi trong mưa chẳng hạn), có những khi lại bực bội vô cớ (ví dụ như lúc thấy Sở Sở được cậu bạn cùng lớp đèo về, lại còn cười cười nói nói nữa chứ). Quan trọng nhất là, Liêu Sở Sở biết anh sắp lên Đại học rồi. Anh sắp theo học ở một ngôi trường rất xa, rất danh giá mà với kết quả học tập của mình hiện giờ, Liêu Sở Sở biết chắc cô bé sẽ không cách nào đuổi theo anh được. Nỗi đau lớn nhất khi yêu thầm không phải là bạn yêu người đó mà người đó chẳng hề hay biết, vì một khi đã lựa chọn yêu thầm, bạn đã chuẩn bị sẵn tinh thần rằng anh ấy thuộc về thế giới của mọi người, còn bạn sống trong thế giới của riêng mình bạn. Nỗi đau lớn nhất khi yêu thầm chính là đến cả cơ hội để thầm yêu người đó cũng không còn. “Nói cách khác, chỉ sau một tháng nữa thôi, cô sẽ không còn được thấy người này nữa. Cảm xúc của Liêu Sở Sở đột nhiên chìm xuống. Cô yên lặng cúi đầu, không lên tiếng nữa. Cậu cũng không nói gì thêm, hai người bèn im lặng chờ trời tạnh mưa. Mấy tháng trước Liêu Sở Sở cũng đã nhận ra rằng mỗi lần gặp cậu cô đều thấy rất vui, cho nên cô mới không thể tự chủ được mà thường xuyên nhớ tới anh, mỗi ngày đều mong chờ khoảng thời gian ngắn ngủi được gặp nhau dưới lầu. Đây là lần đầu tiên cô thích một người, cũng không dám nghĩ quá xa, chỉ cảm thấy mỗi ngày tan học được gặp cậu đã rất hạnh phúc rồi. Nhưng hôm nay cô bỗng nhận ra cậu rồi cũng sẽ phải tốt nghiệp. Cậu sắp thi vào đại học, thi xong cũng sẽ không ở trường trung học này nữa, cô cũng chẳng còn được gặp cậu mỗi ngày tan học. Cậu có thể sẽ đi học đại học, rời xa khu nhà nhỏ, rời xa thành phố này, chạy đến một nơi rất xa, rất xa, xa đến nỗi rất có thể họ sẽ không còn cơ hội gặp lại. Liêu Sở Sở cảm thấy rất khó chịu. Trong khoảnh khắc ấy, cô đột nhiên rất muốn nói suy nghĩ của mình cho người bên cạnh biết, nói cho cậu biết trong một năm qua tình cảm của cô đối với cậu đã thay đổi từ tò mò đến quan tâm, từ quan tâm đến yêu thương như thế nào. Hai người rất nhanh sẽ chia ly, như chí ít cô đã có thể nói ra tình cảm của mình, chí ít mối tình đầu của cô sẽ không lặng lẽ héo tàn với thời gian, không phải sao?” * * * * * Ngay từ những câu đầu tiên của bài review này, tôi đã lấy cái kết có hậu ra để dụ các bạn đọc truyện. Ừ thì tôi thừa nhận là tôi cũng mong truyện kết thúc có hậu lắm. Nhưng khi nhìn lại từ đầu tới cuối câu chuyện thầm yêu của cô bé Liêu Sở Sở, đột nhiên tôi nhận ra, dù cái kết có hậu hay không cũng không còn quan trọng nữa. Chắc hẳn ai trong số chúng ta cũng từng có một thời bước thật chậm trên hành lang lớp học chỉ để được nhìn thoáng qua “người ấy” một chút, giả vờ nhìn quanh quẩn chỉ để xem “người ấy” đang làm gì, nói chuyện với ai, “tình cờ” bắt chuyện với “người ấy”, chỉ cần người đó cười, bạn sẽ vui vẻ cả ngày, nếu người đó không nhiệt tình đáp lại, bạn sẽ ủ rũ cả buổi. Phần đa những câu chuyện của chúng ta đều không có được một kết thúc có hậu. Thế nhưng điều đó có khiến cho tình yêu thầm đầu đời của chúng ta bớt tươi đẹp, bớt dễ thương đi không? Tôi nghĩ là không. Thứ đẹp nhất của tình yêu thầm đầu đời không phải là kết thúc mà là quá trình. Quá trình đó còn mang một cái tên khác rất đẹp: “Tuổi trẻ”. Tình yêu của Liêu Sở Sở là tuổi trẻ của bạn, còn cái kết có hậu của cô bé lại là giấc mơ của bạn. Chúc các bạn có một giấc mơ đẹp! :* ____________ *Chú thích: Đây là câu thoại gây ám ảnh nhất từ bộ truyện tranh nhiều kỳ của tác giả 吉川流 được dịch bởi Bạc hà trắng. " ": Trích từ truyện. *** Đại tam năm ấy Tết Âm Lịch, Liêu Sở Sở lần đầu tiên đi theo bạn trai về nhà thấy gia trưởng. …… Bất quá hai nhà người liền trụ đối lâu, cho nên kỳ thật cùng hồi chính mình gia không có gì hai dạng khác biệt. Lần đầu tiên thượng bạn trai gia, Liêu Sở Sở tự nhiên bị lãnh tham quan bạn trai phòng. Phòng ngủ thường thường cất giấu một người rất nhiều bí mật, cho nên Liêu Sở Sở tiến phòng, tạm tha có hứng thú mà khắp nơi loạn ngắm. Phòng không lớn, một trương giường, một cái tủ quần áo, một trương án thư, cùng một cái đặc đại giá sách, trừ này bên ngoài cơ bản liền không có gì gia cụ. Kệ sách thượng rậm rạp bài đầy thư, tầng cao nhất là mấy quyển tiểu thuyết, xem bìa mặt cùng thư danh như là trộm mộ hoặc là thần quái đề tài, Liêu Sở Sở không xem loại này thư, một quyển cũng không quen biết, tự nhiên cũng không có gì hứng thú; trung gian hai tầng đều nhét đầy các loại toán lý hóa giáo tài cùng bài tập sách, phần lớn đều là cao trung thời kỳ, ngẫu nhiên kẹp mấy quyển bút ký hoặc là bài thi linh tinh. “Không khoa học! Cư nhiên không có sách cấm!” Liêu Sở Sở chỉ vào giá sách, không thể tin tưởng nói. “Ngươi bạn trai ta, chính là chính trực thuần khiết tam hảo thiếu niên, đương nhiên không xem sách cấm.” …… Mới là lạ. Những cái đó không thể nói đồ vật đương nhiên sẽ không tùy tiện đặt ở giá sách thượng, đều tàng đến kín mít được chứ. Liêu Sở Sở hồ nghi mà nhìn nhà mình bạn trai liếc mắt một cái, sau đó bắt đầu ở giá sách thượng phiên tới phiên đi. Bạn gái một hai phải ở trong phòng nhảy ra sách cấm tới như thế nào phá? Rất gấp, online chờ. Lạch cạch —— ... Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Yêu Thầm của tác giả Khúc An Nhị Hào.
Con Gái Là Thế Đó (Ta Chính Là Một Cô Nương Như Thế)
VĂN ÁN   Có cha yêu thương, có mẹ bảo bọc, đệ đệ quần là áo lụa phải phòng trên.   Ba lần bị từ hôn nhưng lòng không hốt hoảng.   Quần áo diễm lệ, kim hoàng lương.    Có tiền có quyền, ai còn ngóng tìm trai?   Đây là câu chuyện của một cô gái xinh đẹp bị từ hôn ba lần cùng một chàng trai ngụy quân tử.   Cốt truyện nhẹ nhàng, văn phong thoải mái.   Bối cảnh: Cung đình hầu tước, oan gia hoan hỉ, ngọt ngào. *** Sẽ như nào nếu gái đẹp bị từ hôn ba lần và chàng quân tử vạn người mê lấy nhau? Ban Họa, cô quận chúa xinh đẹp, cha mẹ yêu thương, em trai hòa thuận, cơ mà đường tình duyên không được như ý. Ba lần hứa hôn, ba lần từ hôn. Cái danh khắc phu của nàng lan rộng khắp kinh thành, người cười chê “bình hoa có gì hay”, kẻ thủ thỉ “ăn chơi sa đọa thế ai mà dám cưới vào”. Sự đời đâu ai ngờ, chàng rể tài tuấn mà mọi nhà ước ao, quân tử trong quân tử được mọi người kính phục lại ngỏ lời cầu hôn với nàng. Trúc thủy mặc thanh cao phối với mẫu đơn diễm tục, xứng sao? Tôi cho là rất xứng. Ban Họa như một đóa mẫu đơn kiều diễm, nàng xinh đẹp, nàng thích cái đẹp, thích cái phù phiếm. Tôi cho rằng điều ấy rất thực, đơn giản vì phụ nữ hay con gái, ai mà chẳng thích đẹp, chẳng thích mình được người khác vây quanh khen ngợi. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài ngạo nghễ, cao ngạo ấy, nàng lại là người rất thức thời, rất thiện lương. Nàng biết mình nên làm gì để được đế hậu yêu thích, nàng biết mình không cần quan tâm đến những lời gièm pha để bản thân được vui vẻ làm theo ý thích. Có lẽ, Ban Họa chính là hình tượng nữ hiệp trong tâm trí của tất cả mọi người, mạnh mẽ nhưng không ngang ngược, thoải mái nhưng không tùy tiện. Về Dung Hà, đó là một kẻ vô tình cũng rất hữu tình. Chàng lãnh đạm với tất cả mọi thứ, trừ Ban Họa. Ngược đời làm sao khi một quân tử lại ưa những thứ xinh đẹp phàm tục. Nhưng có hề chi, “Chỉ có nàng, dù thế gian có trở nên u ám thì nàng vẫn diễm lệ như tranh.” Là yêu, thì dù là như thế nào, chàng cũng sẽ yêu hết mình, đến mức ích kỷ “Ta muốn trong lòng nàng chỉ có một mình ta.” Tình yêu của chàng dành cho Ban Họa như dòng suối ấm, nhẹ nhàng nhưng nồng nàn. Dòng suối nhỏ không đủ nhấn chìm ta nhưng chính sự ôn nhu ấy khiến ta lưu luyến không quên. Tác phẩm này, mỗi nhân vật là một hoàn cảnh, một cá tính khác nhau. Như vợ chồng Ban gia, dù là quý tộc nhưng lại có một gia cảnh hiếm trong thời ấy, vợ là nhất, chồng không nạp thiếp. Hay Ban Hằng, một cậu em trai con nít nhưng lại rất thương chị. Đọc truyện mà nhiều khi ghen tị với gia đình Ban Họa lắm. Vì thời phong kiến, nhất là lại trong gia đình đế vương, mấy ai giữ được tấm chân tình mà không thay đổi, “dệt hoa trên gấm” sao bằng “đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi”. Hay như những nhân vật Tạ Khải Lâm, Thạch Phi Tiên, các nhân vật này đều đáng thương hơn là đáng trách. Bọn họ, dù muốn hay không, thì đều là những quân tốt trong bàn cờ quyền lực, nơi kẻ chiến thắng luôn là kẻ mạnh. Tạ Khải Lâm, nếu năm đó, chàng có thể kiên trì với quyết định của mình, không sợ lời gièm pha của người đời, thì đã không có một Dung Hà tài tuấn sánh đôi bên Ban Họa trí dũng. Âu cũng do duyên phận mỏng manh giữa chàng và Ban Họa! Vẫn như bao tác phẩm khác, văn phong của Nguyệt Hạ Điệp Ảnh vẫn mượt mà và cuốn hút. Có thể bạn không tin nhưng khi đọc bộ này có những phân đoạn tôi đã khóc. Dù giọng văn và tình huống truyện khá hài hước nhưng điều làm tôi thổn thức lại là những mối quan hệ giữa người với người trong chốn vương quyền, bạc bẽo đến rợn người. Số phận của người dân khi đất nước loạn lạc, “một tướng công thành vạn cốt khô”*, như những con kiến mặc cho kẻ đứng trên cao chà đạp. Nếu bạn đang tìm một tác phẩm ngọt ngào nhưng vẫn ý nghĩa thì tin tôi đi, bộ truyện này không làm bạn thất vọng đâu! Một tác phẩm đáng cho ta bỏ thời gian ra đọc và suy nghĩ! *** Ban Họa là cô gái nổi tiếng nhất cũng như tai tiếng nhất kinh thành. Ban Họa xinh đẹp, gia đình hạnh phúc, được đế hậu yêu mến. Chỉ có con đường tình duyên là trắc trở, 3 lần bị từ hôn, 1 người thì chết trẻ, một người theo gái phong lưu mà từ hôn với nàng. Ban Họa bị cả kinh thành chê cười, mang tiếng khắc phu. Ban Họa là một nữ chính rất đặc biệt. Ban Họa biết mình đẹp, nàng thích cái đẹp, thích những thứ nổi bật, phù phiếm, việc nàng thích làm là ăn món ngon nhất, mặc phải đẹp đẽ hoa lệ, mỗi lần bước chân ra khỏi cửa đều khoe khoang quần áo đồ trang sức của mình. Em trai Ban Họa còn bảo rằng chẳng ai giống nàng, toàn mang quần áo diễm lệ diêm dúa. Ban Họa đáp lại rằng: "Tỷ ăn mặc xinh đẹp thì làm sao, vì tỷ đẹp mà." Ban Họa thẳng tính, có gì nói nấy, yêu ghét rõ ràng, có oán trả oán, có ân thì sẽ không bao giờ quên. Ban Họa chưa bao giờ nói vòng vo, chỉ cần có người nói xa nói gần giễu cợt nàng, ngay lập tức nàng sẽ không lưu tình đáp trả lại, hơn nữa còn đâm vào nỗi đau nhất của họ, cũng chẳng thèm đến chuyện phải tỏ vẻ thanh tao hay quý tộc.  Ban Họa như vậy, cả kinh thành đều bảo Ban Họa là bình hoa, không có não, ít ai biết rằng bên trong Ban Họa là một trái tim đầy tình thương. Nàng trọng tình trọng nghĩa, yêu quý người nhà, bảo vệ kẻ yếu. Một Ban Họa sẵn sàng coi thường uy quyền để đòi lại công đạo cho người nhà, một Ban Họa sẵn lòng đưa túi sưởi cho một tiểu thái giám nhỏ nhoi, một Ban Họa giúp đỡ đôi mẹ con tha hương tìm chỗ chữa bệnh... Ban Họa như vậy, ai ghét thì ghét, chứ tui thì tui thích dữ lắm.  Về nam chính Dung Hà, Dung Hà được mệnh danh là nam tử tuấn tú nhất kinh thành, được giới nhân sĩ ngưỡng mộ là quân tử chính trực. Nhưng chính Dung Hà từng bảo: "Tôi không phải quân tử, tôi cũng có dã tâm của mình." Cả cuộc đời Dung Hà mưu tính khắp nơi, tính kế từng bước, tất cả mọi người đều phân làm 2 loại: hữu dụng và vô dụng. Chỉ riêng Ban Họa và người nhà của nàng là ngoại lệ. Dung Hà cũng không ngờ rằng, cô nương tai tiếng nhất kinh thành này sẽ có một ngày trở thành người thân duy nhất, cũng là điểm yếu chí mạng của mình. "Họa Họa, em đừng gạt tôi, người được tôi lưu tâm đến trong kiếp này rất ít, còn người trong tim tôi lại chỉ có mình em, nếu em gạt tôi, chẳng khác nào trái tim tôi bị mất."  Dung Hà cũng không biết vì sao mình yêu Họa Họa đến vậy, có lẽ từ lần chàng thấy nàng oai nghi cưỡi ngựa, cầm roi quất vào Thám Hoa đã từng phụ bạc nàng, hay từ lần đầu tiên gặp nàng, nàng nở nụ cười, đôi mắt cong cong, hay từ lần nàng mặt mũi lấm lem, cùng với đệ đệ chơi trò cất giấu kho báu sau núi... Khi phụ tá thân cận phản đối Ban Họa, cho rằng nàng không phù hợp, chàng nói:" Phúc Nhạc quận chúa là người tôi cầu mong, mặc dù không thích hợp, cũng là tôi không thích hợp với cô ấy, không liên quan gì đến cô ấy." Yêu đến nỗi :"Chỉ cần có nàng, toàn bộ thế gian đều trở nên u ám, chỉ có nàng diễm lệ như bức tranh." Yêu đến nỗi, tự tay thắt lưng cho nàng, vẽ mi cho nàng, khom lưng nâng tà váy cho nàng. Yêu đến nỗi, Ban Họa là tay, là chân, là mạng sống của Dung Hà.  Vài trích đoạn nhỏ: Ban Họa hậm hực nói: "Nếu tôi là heo thì huynh là cái gì?" "Tôi sẽ là một con heo trung thành luôn bám theo em." --- Dung Hà nắm bàn tay nàng lại, giọng nói hơi khàn khàn:" Họa Họa, tôi là một thằng đàn ông." Ban Hoa: Là đàn ông thì có gì tài giỏi? Tôi cũng là một cô gái đấy. Nhìn thấy vẻ mặt ngây thơ của nàng, cuối cùng Dung Hà cũng không thể nhịn được nữa, cúi đầu nhẹ hôn lên môi nàng, sau đó vội vã lui về phía sau một bước, xoay người bước một mạch ra ngoài. --- Dung Hà xòe nhẹ bàn tay ra, nhẹ nhàng che trước mắt của nàng, thanh âm trầm trầm, "Ánh mắt của Họa Họa thật đẹp." "Nói mắt tôi đẹp liền che mắt tôi đi." Ban Họa nắm cổ tay của hắn, lôi tay kéo hắn lại gần nói, "Huynh đang ganh tỵ vì mắt tôi đẹp hơn huynh ư?" Dung Hà bật cười:" Mắt Họa Họa quá đẹp, tôi không nỡ để người khác nhìn thấy." ---  Ngoài tình cảm nam nữ chính ra, Con gái là thế đó cũng nổi bật không kém tình cảm gia đình của Họa Họa. Thật sự ấy, cái gia đình này đáng yêu quá thế. Một gia đình ngay cả hiện đại còn đáng ngưỡng mộ, nói chi đến cổ đại. Một gia đình yêu thương đùm bọc lẫn nhau. Châm ngôn người Ban gia là kiểu: Không biết đúng hay sai, chỉ cần đụng đến người nhà của tôi, là có chuyện liền. Ban gia yêu thương con gái có tiếng khắp cả kinh thành. Khi Ban Họa bị con trai nhà Trung Bình Bá từ hôn để bỏ trốn cùng người khác, thì Ban gia kéo cả nhà đến làm loạn, đập tanh bành phủ Trung Bình Bá, ngay cả cái cổng chính cũng bị phá nát. Khi Ban Họa thành hôn, người ta nói con gái gả đi như bát nước hắt đi, chẳng đáng để coi trọng, còn Ban gia thì lôi hết tất tần tật gia sản, làm đồ cưới cho con gái, ngày con gái đại hôn, Ban Hoài, Ban Hằng, một cha, một em trai, hai đấng nam chi, vậy mà đứng khóc huhu vì con gái gả đi.  Đọc Con gái là thế đó, còn thương xót cho những số phận coi người trong thời phong kiến. Là một Thạch Tấn mang trên vai cả một gia tộc, nên đành chôn sâu tình cảm của mình đối với một người con gái. Là những số phận nữ nhi sinh ra là để hi sinh cho gia tộc. Là những con người thấp cổ bé họng phải làm quân cờ cho những kẻ lộng quyền ...  Văn phong của Nguyệt Hạ Điệp Ảnh nhẹ nhàng, tưng tửng, phần đầu truyện đọc buồn cười, cười sái hàm :v phần sau truyện thì sâu sắc hơn. Một cuốn truyện hay là một cuốn truyện làm người đọc vui với nó, buồn với nó, suy nghĩ về nó. Con gái là thế đó là một truyện như vậy. Đọc xong bộ này, thiệt sự là mình cũng suy nghĩ nhiều lắm, cũng muốn viết ra nhiều thứ, mà văn có hạn, viết chẳng được bao nhiêu ???? Về bản edit, cá nhân mình, mình thật sự rất thích bản edit của nhà kaffesua, cách xưng hô, cách dùng từ đều được edit theo hướng hiện đại hóa, nên rất lạ, cũng không nhàm chán quy tắc theo cổ đại, đọc rất vui, edit cũng rất mượt. *** Hoàng cung ở thời khắc nào đó thì rất lớn, nhưng cũng có thời khắc lại trở nên chật hẹp. Buổi chiều Ban Họa vì uống quá nhiều nước trà, cho nên nàng phải đi ra phía sau điện để giải quyết vấn đề cá nhân. Mới đi được một đoạn thì tình cờ gặp được Dung Hà. Nàng thuận miệng nói, “Dung Bá Gia, ngài cũng ra ngoài tiểu tiện à?”   Lời nói vừa thốt ra khỏi miệng, Ban Họa liền nhận ra đầu óc mình bị úng nước rồi, tự nhiên hỏi một câu khiến cả hai đều bối rối.   “Đúng vậy, thật trùng hợp.” Dung Hà khẽ cười, tựa như Ban Họa vừa mới nói “hôm nay trời đẹp thật” vậy, “Bên kia đang biểu diễn tạp kỹ, quận chúa không có hứng thú sao?”   “Trong nhà có nuôi mấy người chuyên làm tạp kỹ, thấy nhiều rồi nên cũng không còn hứng thú nữa.” Ban Họa thấy Dung Hà vẫn tỏ ra tự nhiên cho nên cảm giác lúng túng vừa nãy cũng nhanh chóng biến mất, “Vốn dĩ cũng muốn tham gia, nhưng không ngờ bầu không khí hôm nay lại rơi vào tình huống ngượng ngập đến mức thế này.”   Kể từ giây phút Vương tử nước phụ thuộc kia lên tiếng cầu hôn, bầu không khí bên phía nữ quyến đều căng thẳng thiếu tự nhiên, nhất là Thạch Phi Tiên, gương mặt nàng ta lạnh đến mức như trời đổ tuyết. Mặc dù Ban Họa không thích Thạch Phi Tiên, thế nhưng vị vương tử kia quả thực không xứng với giai nhân này, cũng khó trách sắc mặt của người Thạch gia lại khó coi như thế.
Bệnh Bệ Hạ Cũng Không Nhẹ Đâu - Tô Phù Sơ
Một buổi sáng xuyên qua, ký ức trước đây quên sạch. Tô Nghiêu chỉ muốn làm thật tốt một Đại tiểu thư thư hương thế gia, không ngờ lại bị Hoàng đế Bệ hạ điên cuồng mất trí kéo vào cái đầm rồng hang hổ. Tô Nghiêu bày tỏ tư tưởng rất mệt nhọc: "Bệ hạ này... hắn lúc nào cũng phát bệnh thần kinh..." Diệp Lâm: "Nàng mới vừa nói Trẫm cái gì?" Tô Nghiêu ra vẻ rất vô tội: "Thần thiếp nói Bệ hạ cực kỳ thâm tình." Diệp Lâm: "Nghe nói có người muốn chạy trốn? Tô Nghiêu, nàng nghĩ cũng đừng nghĩ tới." Tô Nghiêu tỏ ý bất đắc dĩ: "Bệ hạ, người bá đạo như vậy, biết thần thiếp là sản phẩm giả mạo thấp kém sao..." Diệp Lâm khẽ mỉm cười, hôn lên trán nàng: "Trẫm biết." Hả, hắn biết... Chờ đã, hắn nói, hắn, biết, sao?! ⊙▽⊙? ! Diệp Lâm: A Nghiêu, ta biết cuối cùng sẽ có một ngày nàng cùng ta bạc đầu giai lão, ta đều biết hết. Kết, đây là một em gái xuyên không qua muốn dựa vào bàn tay vàng của mình để giải quyết nam chính, kết quả là phát hiện ra nam chính lại thò ra bàn tay vàng lớn hơn thay đổi hết cốt truyện của nàng.       P.s:      1. Nam chính trùng sinh, vẫn luôn yêu nữ chính sau khi chuyển kiếp, không liên quan đến thân thể chủ cũ.      2. Nội dung truyện có có nam nhân cặn bã, nam chính cũng không mất nhân tính, thật sự có nhân phẩm.      3. Câu chuyện xảy ra trong một triều đại không có thật, nam nữ cùng bình đẳng, tác giả đã tra xét rất kỹ lưỡng      4. Tác giả là người chân thật · lược bỏ mở đầu · chỉ số thông minh có hơi không cao...      5. 1V1 (mọi người không nhìn lầm, thật sự là 1V1) Nam chính chỉ yêu một mình nữ chính, không có kẻ thứ ba xen vào. *** Review bởi: Thao Phuong Vo từ Hội Nhiều Chữ ----- Tóm tắt sơ: nam chính là hoàng đế trọng sinh trở về lúc còn làm thái tử, vừa phải cưa đổ lại vợ kiếp trước vừa đá tình địch vừa còn phải tìm nguyên do vì sao kiếp trước nàng bỏ chàng mà đi. ~~~~ Ta là đường phân cách review ~~~~ Truyện này mô típ hơi lạ vì nó đi từ cách nhìn của nam chính - Diệp Lâm - nhiều hơn là từ nữ chính - Tô Nghiêu. Khi đọc một cuốn truyện mình rất quan tâm yếu tố xây dựng tình yêu của nam nữ chính, nên mấy cái yếu tố vừa nhìn đã yêu, yêu sống yêu chết thì mình đọc như một cuốn truyện vô hồn ấy. Nhưng truyện này vừa mới vào là tình yêu ào ạt, sủng vô đối mình đều cảm thấy đều có lý vì lẽ đơn giản, nam chính trọng sinh! Chỉ một lý do vô cùng hợp lý đó thôi là mình đã có cảm tình với truyện này rồi. Anh vốn dĩ thừa biết chị xuyên không, nên vô cùng dung túng những cử chỉ không hợp thời, đầu óc hay quên và còn hay ngủ gật. Vốn dĩ trọng sinh nên anh thừa biết tình địch là ai nhưng không có lý do đá bay được nên sinh ra uất ức. Mà cũng vì trọng sinh nên những việc âu yếm vợ rất đàng hoàng kiếp trước rồi quen tay làm lại kiếp này bị Tô Nghiêu xem là biến thái và xém tí nữa làm bay biến hết cảm tình của nàng dành cho mình. Chưa thấy ưu điểm của trọng sinh được bao nhiêu mà nam chính đã chịu bao nhiêu việc tự ngược bản thân. Trong tình yêu đã như thế, trong việc triều chính thấy anh cũng chẳng may mắn hơn. Tưởng đâu sống lại anh sẽ nguy hiểm hơn, nhưng không, một việc khi thay đổi sẽ như hiệu ứng cánh bướm thay đổi toàn cục, nên thi thoảng mình lại cảm thấy anh hơi vô dụng! Những lúc dầu sôi lửa bỏng toàn thấy nữ chính Tô Nghiêu, xong rồi nam chính mới dọn tàn cuộc!! Có một điểm mình thích nữa là nam phụ vẫn sống khỏe~~~ Mình rất không thích sau khi nam nữ chính happy ending thì nam phụ người chết kẻ bị thương. Nam phụ ở đây không quá lụy tình nên kết cục không bi thảm như các truyện có nữ chính xuyên không khác. Truyện có rất nhiều khuyết điểm khi không đi sâu vào được cung biến, các tình tiết truyện cũng không đc đi sâu và cái lỗi to tổ bố của editor - khúc giữa đọc như convert. Lúc đọc là có người đang beta lại nên không biết bây giờ đã beta xong chưa. Dù gì đây vẫn là một truyện để lại một ít ấn tượng trong một rừng truyện mình đọc gần đây. Thật ra cốt truyện rất hợp gu, giọng văn cũng tốt chỉ tiếc tình tiết chưa được hấp dẫn lắm, không thì đã có thể nằm trong top đọc đi đọc lại của mình rồi. Mời các bạn đón đọc Bệnh Bệ Hạ Cũng Không Nhẹ Đâu của tác giả Tô Phù Sơ.
Thục Nữ PK Xã Hội Đen - Thuấn Gian Khuynh Thành
Trong cuốn Thục nữ PK Xã hội đen này, sự hài hước mới chỉ ở mức nhẹ nhàng, nhưng làm cho truyện có sự khác biệt với những truyện khác về những người phụ nữ sau ly hôn mong muốn đi tìm kiếm hạnh phúc mới cho mình. Không có cái ỉ ôi, sầu não, không có nước mắt ngắn dài, không có những lời than trách người chồng cũ bội bạc mà thay vào đó là nét hiền thục nhu mì toát ra từ người phụ nữ ấy, những hành động và suy nghĩ hoàn toàn khác với những người phụ nữ đã có thâm niên làm vợ. Người phụ nữ ấy quá ngây thơ, không nỡ nói những lời tổn thương tới người khác, suy nghĩ và hành động có đôi phần chậm chạp, nhưng tất cả những thứ đó lại là nét ưu điểm trong mắt vị đại ca xã hội đen. Và khiến cho gã đại ca vốn coi nữ giới như cỏ rác phải uốn mình thay đổi và nhẹ nhàng nâng niu bảo vệ. Và hơn hết cả ở cô ấy toát ra một thứ cảm giác bình yên một người vợ đảm một người mẹ hiền khiến gã đại ca ấy quyết rửa tay gác kiếm để được cưới người phụ nữ ngốc nghếch đó làm vợ. Ai bảo những người phụ nữ sau ly hôn khó tìm được hạnh phúc của mình. Đọc cuốn sách này các bạn sẽ thấy không những người phụ nữ bị bỏ rơi tìm được hạnh phúc cho mình mà hạnh phúc sau còn viên mãn hơn hạnh phúc trước. Trong cuốn sách còn có sự xuất hiện của những vị huynh đệ đầy nghĩa khí. Những tay xã hội đen bản lĩnh trong mọi việc lại là những kẻ ngờ nghệch trên tình trường nhưng lại có những kết thúc ngọt ngào cho hạnh phúc lứa đôi. Một câu truyện hài hước nhẹ nhàng và rất đáng để đọc! *** “Anh chàng ở ngoài cửađang đợi ai trong số các em vậy?” Giáo viên hướng dẫn A hỏi. “Em không biết ạ, đã đứng đó ba tiếng đồng hồ rồi.” Sinh viên B trả lời. “Chiếc xe trông thật bắt mắt.” Giáo viên hướng dẫn A ngưỡng mộ nhìn về phía xa. “Vâng, nghe nói là xe chiến đấu trong các loại xe đua đó ạ.” Sinh viên C cảmkhái. Hứa Thụy Dương dựa vào chiếc DB9 nở ra nụ cười quen thuộc vốn có, đứng trong tưthế oách nhất để chờ sự xuất hiện của Cát Cát bên ngoài phòng thí nghiệm, phíasau lưng thỉnh thoảng vang lên vài tiếng còi xe inh ỏi mà đối với anh chỉ nhưtiếng muỗi kêu vo ve, anh lười nhác không thèm chấp những kẻ đó, muốn trách thìphải trách đường hơi bị hẹp, phòng thí nghiệm hơi bị cũ nát. Lão Thất nói, những cô gái trẻ còn đang đi học là dễ lừa nhất, điểm này anh rấttán đồng, nhưng trong số các cô bé dễ bị lừa đó tuyệt đối không bao gồm cái côbiến thái nghiên cứu năng lượng hạt nhân này. Việc gì cô cũng có thể làm được. Hứa Thụy Dương chỉ cần nghĩ tới việc nếu kế hoạch theo đuổi của mình thất bại,có khả năng bị người ta ném bom nguyên tử để báo thù là dựng cả tóc gáy, anhthề, bản thân sẽ duy trì trạng thái theo đuổi mãi mãi, tuyệt đối là vì lo nghĩcho sự an nguy bảo mật của đất nước. Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, vừa mới nghĩ đến bom nguyên tử, ‘mẹ của bom nguyêntử’ liền xuất hiện. Cát Cát tức giận phừng phừng xông ra khỏi phòng thí nghiệm, nhảy xuống bậcthang, hai tay khoanh trước ngực, cười khẩy. “Anh là biển báo đường nguy hiểm sao? Hình như vẫn còn thiếu ba cột đèn huỳnhquang đúng không?” Hứa Thụy Dương nuốt nước bọt nén nhịn cơn giận của mình, người lớn không thèmchấp trẻ con, anh ung dung nói: “Tôi đang đợi em.” “Đợi được rồi, anh có thể đi rồi.” Cát Cát nâng cặp kính đang tuột khỏi sốngmũi, lạnh lùng quay người đi về phía phòng thí nghiệm. “Tối nay tôi mời em ăn cơm.” Hứa Thụy Dương vẫn đang cố gắng kìm nén cảm xúccủa mình, nói chuyện với nữ tiến sĩ đúng là rèn luyện sự nhẫn nại của bản thân. Cô nhìn cái người bên cạnh một hồi rất nghiêm túc, “Khỏi, nhịn ăn.” “Em gầy như vậy còn nhịn ăn?” Hứa Thụy Dương cuối cùng đã không thể nhẫn nhịnkiểu từ chối đủ các cách của cô, anh đưa ra câu hỏi nghi vấn trong lòng. “Không phải.” Cát Cát giải thích rất nghiêm túc. “Vậy thì là?” Trải qua sự cố gắng kiên trì không biết mệt mỏi, ít nhiều HứaThụy Dương cũng coi như hi được đặc điểm cách nói chuyện của cô nữ tiến sĩ trẻtuổi này. Một, nói lời khái quát; hai, làm việc gì cũng phải có quy củ; ba, mụctiêu phải rõ ràng; bốn, nhất định phải học cách chuyển đổi tư duy cực nhanh. “Nhìn thấy anh là không thể ăn nổi, đồng nghĩa với việc… nhịn ăn.” Cát Cát giảithích với anh rất bình thản. Hứa Thụy Dương: “…” Mời các bạn đón đọc Thục Nữ PK Xã Hội Đen của tác giả Thuấn Gian Khuynh Thành.