Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hoa Của Phế Tích

Hoa của phế tích là một trong bộ ba tiểu thuyết được phanbook phát hành vào năm nay. Từ câu chuyện một đôi vợ chồng trẻ tự sát vì những lí do bí hiểm mở ra một cuộc điều tra, theo đó là những bước chân lần theo những khu phố cũ, những đại lộ, những tòa nhà… đậm dấu tích của quá khứ. Giọng văn chậm rãi với những câu chữ buồn mà đẹp đến nao lòng của Modiano mang đến cho độc giả những dư âm mãi váng vất. Để từ đó người đọc có thể thấy được văn chương của Patick Modiano là văn chương của ký ức, bất định tương lai. *** Patrick Modiano là Nhà văn Pháp với hơn 30 tác phẩm bao gồm tiểu thuyết, kịch bản phim,... các tác phẩm của ông đã được dịch 36 thứ tiếng trên thế giới, đạt nhiều giải thưởng danh tiếng, phải kể đến giải Nobel Văn học năm 2014. "Lối viết văn của Modiano rất dễ đọc. Các tác phẩm của ông trông có vẻ đơn giản bởi vì nó tinh tế, thẳng thắn, đơn giản và rõ ràng. Bạn mở sách đọc một trang, và sẽ nhận ra ngay là sách của ông ta, rất thẳng thắn, câu văn ngắn gọn, không cầu kỳ - nhưng nó rất là tinh vi trong cách đơn giản của nó."_ Bí thư thường trực của học viện Nobel Peter Englund Con chó mùa xuân là một trong bộ ba tiểu thuyết được phanbook phát hành vào năm nay. Vẫn với lối viết đơn giản mà tinh tế, Patick Modiano đã dần người đọc vào một hành trình lạ lùng khi hai con đường ngược nhau, cắt nhau nơi ký ức. Như một tất định của đời sống, có tồn tại rồi sẽ có lãng quên, cuối cùng thì không gì có thể níu kéo được hiện hữu thuộc về quá khứ, và tất cả được chứa đựng trong lặng im vĩnh viễn. Để từ đó người đọc có thể thấy được văn chương của Patick Modiano là văn chương của ký ức, bất định tương lai. *** Kho đựng nỗi đau (tựa gốc: Remise de peine, viết năm 1988), Hoa của phế tích (tựa gốc: Fleurs de ruine, 1991), Con chó mùa xuân (tựa gốc: Chien de printemps, 1993) được nhà văn Patrick Modiano (giải Nobel Văn học, 2014) hoàn thành trong ba mốc thời gian khác nhau, nhưng mang đầy đủ những nét đặc thù của không khí, phong cách văn chương ông. Kho đựng nỗi đau lần đầu tiên bức chân dung thời thơ ấu của chú bé Patrick cùng em trai sống trong căn hộ của những diễn viên xiếc ở vùng ngoại vi Paris. Hoa của phế tích là cuộc lần theo manh mối về một vụ tự sát với lý do bí hiểm của đôi vợ chồng kỹ sư trẻ tuổi vào một ngày tháng 3 năm 1933. Còn Con chó mùa xuân là cuộc dò tìm của một người viết tiểu thuyết trẻ tuổi với nỗ lực phục dựng bản tiểu sử của Jasen - một nhiếp ảnh gia sống và ghi chép về Paris nhưng căn cước cá nhân lại nhiều điểm mù bởi dư chấn của thời Đức tạm chiếm… Ba cuốn tiểu thuyết này là dẫn chứng xuất sắc, thuyết phục cho điều mà Patrick Modiano viết trong diễn từ nhận giải Nobel Văn học vào năm 2014: “Người ta có thể lạc lối hoặc biến mất trong một đô thị. Người ta thậm chí có thể thay đổi căn cước và sống một đời khác. Người ta có thể lao mình vào một cuộc điều tra rất dài lâu để tìm lại những dấu vết của một ai đó, và lúc khởi đầu chỉ có một hoặc hai địa chỉ trong một khu phố đã mất biệt. Chỉ dấu ngắn ngủi đôi khi hiện lên trên những phiếu tra cứu luôn luôn tìm được một âm hưởng trong tôi: Nơi cư trú cuối cùng được biết.” Trong lần ấn hành ba tiểu thuyết này, Phanbook cũng phát hành hộp giấy đựng sách Patrick Modiano với thiết kế đẹp, trang nhã dành cho độc giả sưu tầm đủ ba tác phẩm. *** VỀ NHÀ VĂN PATRICK MODIANO Patrick Modiano là nhà văn người Pháp, sinh năm 1945. Ông đạt giải Nobel văn học năm 2014. Nhiều tác phẩm của Modiano đã được in tại Việt Nam. Ba tác phẩm của Patrick Modiano do Phanbook ấn hành: Kho đựng nỗi đau, Hoa của phế tích, Con chó mùa xuân, đều do Hoàng Lam Vân dịch. *** Buổi tối Chủ nhật tháng Mười một ấy, tôi ở trên phố Abbé-de-l’Épée. Tôi đi dọc theo bức tường lớn của Học viện dành cho người câm điếc. Bên trái là tháp chuông nhà thờ Saint-Jacques-du-Haut-Pas cao cao. Tôi còn giữ kỷ niệm về một quán cà phê nơi góc phố Saint-Jacques, tôi hay đến đó sau khi xem phim, rạp Studio des Ursulines. Trên vỉa hè, lá rụng. Hoặc cũng có thể là các trang đã cháy thui của một quyển từ điển Gaffiot[1] cũ. Đây là khu phố của các trường và các tu viện. Vài cái tên cổ kính quay trở lại trong ký ức tôi: Estrapade, Conttescarpe, Tournefort, Pot-de-Fer... Tôi cảm thấy e sợ khi phải băng ngang những chốn tôi chưa từng đặt chân kể từ tuổi mười tám, hồi tôi còn hay lai vãng một trường trung học trên đồi Sainte-Geneviève[2]. Tôi có cảm giác các địa điểm vẫn cứ ở trong tình trạng mà tôi đã để chúng lại từ đầu thập niên sáu mươi, chúng bị bỏ hoang cùng quãng đó, cách đây đã hơn hăm lăm năm. Phố Gay-Lussac - cái phố im lìm ấy, nơi trước đây người ta từng dỡ đá lát và dựng chiến lũy[3] - cửa ra vào một khách sạn đã bị xây bịt lại và phần lớn cửa sổ không còn kính. Nhưng biển hiệu thì vẫn gắn ở đó, trên tường: Khách sạn Tương lai. Tương lai nào? Là tương lai, đã chấm dứt, của một sinh viên hồi những năm ba mươi, thuê lấy một căn phòng nhỏ tại khách sạn ấy, lúc vừa rời trường Sư phạm, và tối thứ Bảy thì mời các bạn học cũ đến chơi. Và họ đi vòng qua mấy khối nhà để tới rạp Studio des Ursulines xem một bộ phim. Tôi đi qua trước rào sắt và ngôi nhà màu trắng nhiều chớp cửa sổ, với rạp chiếu phim chiếm tầng trệt. Sảnh vào sáng đèn. Hẳn tôi có thể đi tiếp tới Val-de-Grâce, cái vùng yên bình ấy, nơi chúng tôi từng trốn, Jacqueline và tôi, để ông hầu tước không có cơ may gặp được nàng. Chúng tôi sống tại một khách sạn nằm đầu phố Pierre-Nicole. Chúng tôi tằn tiện với số tiền mà Jacqueline kiếm được bằng cách bán chiếc măng tô lông thú của nàng. Phố ngập nắng, vào buổi chiều Chủ nhật. Đám thủy lạp của ngôi nhà gạch nhỏ, đối diện trường Sévigné. Dây thường xuân phủ kín các ban công khách sạn. Con chó ngủ trong hành lang lối vào. Tôi đi đến phố Ulm. Nó hoang vắng. Có tự nhủ rằng vậy thì đâu có gì kỳ cục vào một tối Chủ nhật, tại cái khu phố chuyên cần và nhiều chất tỉnh lẻ này, thì tôi vẫn tự hỏi mình có đang còn ở Paris hay không. Trước mặt tôi là vòm tròn của Panthéon. Tôi sợ lại thấy chỉ có độc mình tôi, dưới chân tòa công trình cho người chết ấy, dưới ánh trăng, thế là tôi vội rẽ sang phố Lhomond. Tôi dừng lại trước trường Ái Nhĩ Lan. Một cái chuông điểm tám tiếng, có lẽ chuông của giáo đoàn Thánh Linh mà mặt tiền đồ sộ đang ở kia, bên tay phải tôi. Thêm vài bước nữa, tôi bước vào quảng trường Estrapade. Tôi tìm số 26 phố Fossés-Saint-Jacques. Một tòa nhà hiện đại, kia, trước mặt tôi. Chắc hẳn tòa nhà cũ đã bị phá đi chừng hai mươi năm về trước. Ngày 24 tháng Tư năm 1933. Cặp vợ chồng trẻ tự sát vì những lý do bí hiểm. Đúng là một câu chuyện lạ thường, những gì đã xảy ra đêm qua trong tòa nhà số 26, phố Fossés-Saint-Jacques, gần Panthéon, ở nhà ông và bà T. Ông Urbain T., kỹ sư trẻ tuổi, tốt nghiệp thủ khoa trường Hóa học, cách đó ba năm lấy cô Gisèle S., hăm sáu tuổi, hơn ông một tuổi. Bà T. là một phụ nữ xinh đẹp tóc vàng, cao và thanh mảnh. Về phần chồng bà, ông thuộc típ đàn ông tóc nâu đẹp trai. Cặp vợ chồng hồi tháng Bảy vừa rồi chuyển vào sống ở tầng trệt số 26, phố Fossés-Saint-Jacques, trong một cái xưởng được họ cải tạo thành nhà ở. Cặp vợ chồng trẻ rất gắn bó với nhau. Dường như chẳng mối lo lắng nào nhuốm lên hạnh phúc của họ. Tối thứ Bảy, Urbain T. quyết định cùng vợ ra ngoài đi ăn tối. Họ rời khỏi nhà vào quãng bảy giờ. Mãi khoảng hai giờ sáng họ mới về, cùng hai cặp khác. Gây ồn ào chối tai, họ đánh thức các hàng xóm vốn dĩ chẳng mấy quen thuộc với những biểu hiện ầm ĩ như vậy từ phía những người thuê nhà thông thường rất kín đáo. Chắc hẳn bữa tiệc đã có các biến cố bất ngờ. Quãng bốn giờ sáng, những người khách đi khỏi. Trong vòng nửa tiếng sau đó, vốn dĩ trôi qua trong im lặng, hai phát nổ sượng đục vang lên. Chín giờ, một hàng xóm, ra khỏi nhà, đi qua trước cửa nhà của vợ chồng T. Bà ta nghe thấy có tiếng rên rỉ. Đột nhiên nhớ đến những tiếng nổ trong đêm, bà ta thấy lo lắng nên đập cửa. Cửa mở ra và Gisèle T. xuất hiện. Máu chầm chậm chảy từ một vết thương thấy rõ dưới vú trái. Cô thì thầm: “Chồng tôi! Chồng tôi! Chết rồi”. Một lúc sau, ông Magnan, cảnh sát trưởng, tới nơi. Gisèle T. rên rỉ, nằm trên một cái đi văng. Trong phòng bên cạnh, người ta phát hiện xác chồng cô. Anh vẫn giữ chặt một khẩu súng ngắn trong bàn tay co quắp. Anh ta đã tự sát bằng một viên đạn bắn thẳng vào tim. Bên cạnh anh, một bức thư nguệch ngoạc: “Vợ tôi đã tự sát. Chúng tôi đã say rượu. Tôi tự sát đây. Đừng tìm...”.   Dường như, theo cuộc điều tra, Urbain và Gisèle T., sau bữa tối, đã đến một quán bar ở Montparnasse. Tối hôm trước, từ phố Fossés-Saint-Jacques, tôi đã đi bộ tới giao lộ nơi có quán Dôme và quán Rotonde, sau khi để lại sau lưng khu vườn Đài Thiên văn tối tăm. Vợ chồng T. hẳn đã đi theo cùng con đường như tôi, vào cái đêm năm 1933 ấy. Tôi chợt thấy mình đang ở một cái nơi mà tôi đã tránh kể từ những năm sáu mươi. Cũng như khu Ursulines, khu Montparnasse làm tôi nghĩ đến tòa lâu đài của nàng công chúa trong khu rừng ngủ. Tôi từng có cùng cảm giác ấy, hồi hai mươi tuổi, khi thuê phòng để trú vài đêm tại một khách sạn trên phố Delambre: Thời ấy Montparnasse đối với tôi đã có dáng vẻ của một khu phố sống sót sau chính nó và đang chậm rãi thối rữa, cách xa khỏi Paris. Những lúc trời mưa trên phố Odessa hay phố Khởi Hành, tôi thấy như thể mình đang ở một bến cảng vùng Bretagne, dưới làn mưa phùn. Từ nhà ga, hẵng còn chưa bị phá hủy, bốc lên những bụm không khí của Brest hay Lorient. Bữa tiệc, ở đây, đã kết thúc từ lâu. Tôi còn nhớ rằng biển hiệu của quán Jimmy’s ngày xưa vẫn còn treo trên bức tường của phố Huyghens, và nó bị rơi mất dăm ba chữ, gió ngoài khơi đã thổi tung chúng đi mất. Đó là lần đầu tiên - theo các báo hồi tháng Tư năm 1933 - cặp vợ chồng trẻ bước vào một quán ban đêm của khu Montparnasse. Họ đã hơi quá chén trong bữa tối chăng? Hoặc giả, hết sức đơn giản, họ muốn phá vỡ, dẫu chỉ trong một buổi tối, dòng chảy êm đềm cuộc đời họ? Một nhân chứng khẳng định đã trông thấy họ, quãng mười giờ tối, tại quán Café de la Marine, một sàn dancing, ở số 243, đại lộ Raspail; một người khác, ở quán cabaret tên là Isles, trên phố Vavin, đi cùng hai phụ nữ. Cảnh sát cho công bố ảnh họ nhằm kêu gọi những lời chứng rất có nguy cơ cần phải được thẩm tra kỹ vì có rất nhiều phụ nữ trẻ tóc vàng và chàng trai tóc nâu, như Urbain và Gisèle T. Trong vòng vài ngày, người ta tìm cách xác định hai cặp trai gái mà vợ chồng T. đã đưa về nhà họ, trên phố Fossés-Saint-Jacques, rồi cuộc điều tra được khép lại. Gisèle T., trước khi chết vì các vết thương, đã cất tiếng nói, nhưng những kỷ niệm của cô mơ hồ. Đúng, họ đã gặp, tại Montparnasse, hai phụ nữ, hai người xa lạ mà cô chẳng hề biết gì... Và những người đó đã lôi kéo họ tới Le Perreux, tại một sàn dancing nơi có hai người đàn ông đến với họ. Rồi họ tới một ngôi nhà, ở đó có một cái thang máy màu đỏ. Tối nay, tôi đi theo dấu chân họ trong một khu phố ủ dột được tòa tháp Montparnasse phủ tấm màn tang tóc. Trong ngày, nó che giấu mặt trời và phóng cái bóng của nó lên đại lộ Edgar-Quinet cùng các phố lân cận. Tôi để lại sau lưng quán Coupole mà người ta đang phá đi dưới một mặt tiền bằng bê tông. Tôi thấy thật khó mà tin rằng Montparnasse xưa kia từng biết đến một cuộc sống về đêm... Chính xác thì vào thời nào tôi từng sống ở cái khách sạn trên phố Delambre kia? Quãng năm 1965, khi tôi làm quen với Jacqueline và không lâu trước khi tôi lên đường đi Viên, bên Áo. Căn phòng bên cạnh phòng tôi được thuê bởi một người đàn ông trạc ba lăm tuổi, một người đàn ông tóc vàng mà tôi hay gặp trong hành lang, rốt cuộc tôi cũng bắt đầu quen biết ông ta. Tên ông ta? Cái gì đó giống như Devez hay Duvelz. Lúc nào ông ta cũng ăn vận hết sức chỉn chu và đính một huy chương trên hàng cúc áo. Nhiều lần, ông ta từng mời tôi uống một cốc, rất gần khách sạn, tại một quán bar, Rosebud. Tôi không dám từ chối, ông ta có vẻ rất thích nơi đó. - Ở đây tuyệt quá... Ông ta nói giọng nhiều âm răng, giọng của một người con nhà gia giáo, ông ta đã kể với tôi là ông ta từng ở hơn ba năm “vùng bưng biền”[4] và tại đó, ông ta đã kiếm được tấm huy chương kia. Nhưng cuộc chiến tranh Algérie khiến ông ta thấy lộn mửa. Ông ta đã cần rất nhiều thời gian thì mới hồi phục được từ đó. Ông ta sắp sửa kế tục bố ông ta làm chủ một doanh nghiệp dệt sợi lớn trên miền Bắc. Rất mau chóng, tôi nhận ra rằng ông ta không nói cho tôi sự thật: Về “doanh nghiệp dệt sợi” ấy, ông ta luôn luôn mơ hồ. Và ông ta tự nói ngược với chính mình, một hôm khẳng định với tôi là từng tốt nghiệp trường Saint-Maixent, ngay trước khi sang Algérie, rồi, tới hôm sau, rằng ông ta đã hoàn toàn học bên Anh. Đôi khi, cái giọng đầy âm răng của ông ta nhường chỗ cho giọng đớt của một kẻ bán hàng rong. Chắc cần phải có chuyện tôi bước đi, tối Chủ nhật ấy, trong khu Montparnasse, thì cái tay Duvelz - hay Devez - kia mới có thể đột nhiên hiện ra từ hư vô như thế. Một hôm, tôi còn nhớ, chúng tôi đã tình cờ gặp nhau trên phố Rennes, và ông ta đã mời tôi một bốc bia - như ông ta nói - tại một trong những quán cà phê thuộc giao lộ Saint-Placide buồn thảm. Quán cabaret tên Isles, trên phố Vavin, nơi hẳn người ta phải để ý thấy sự hiện diện của cặp vợ chồng, chiếm tầng hầm của tiệm Vikings. Bầu không khí đậm màu sắc Scandinavia cùng gỗ ốp tường sáng màu của Vikings trông thật tương phản với cái quán rượu nhọ nhem ấy. Chỉ cần đi xuống hết cầu thang: Từ những ly cocktail và các món nhẹ Na-uy ở tầng trệt, người ta sục thẳng vào giữa những điệu nhảy Martinique. Có phải vợ chồng T. đã gặp hai người phụ nữ ở đó? Tôi có cảm giác phải là tại Café de la Marine, đại lộ Raspail, về phía Denfert-Rochereau. Tôi còn nhớ căn hộ nơi Duvelz từng dẫn chúng tôi, Jacqueline và tôi, đến, cũng nằm ở đầu đại lộ Raspail đó. Cả lần ấy nữa, tôi cũng không dám từ chối lời mời của ông ta. Trong vòng gần một tuần, ông ta đã nằn nì cả hai chúng tôi một tối thứ Bảy nào đó cần phải tới nhà một người bạn gái của ông ta, ông ta rất muốn giới thiệu chúng tôi với người ấy. Bà mở cửa cho chúng tôi và, trong bóng tối lờ mờ của tiền phòng, tôi không nhìn rõ khuôn mặt bà. Phòng khách lớn, nơi chúng tôi bước vào, khiến tôi choáng váng vì vẻ xa xỉ của nó, chẳng hề tương hợp với căn phòng nhỏ của Duvelz, trên phố Delambre. Ông ta ở đó. Ông ta giới thiệu chúng tôi với nhau. Tôi đã quên mất tên bà: Đó là một phụ nữ tóc nâu đường nét hài hòa, một bên mặt, ở đoạn gò má, có vết sẹo lớn. Chúng tôi, Jacqueline và tôi, ngồi xuống trường kỷ. Duvelz và người phụ nữ, trong phô tơi, đối diện với chúng tôi. Chắc bà khoảng ba lăm, cùng độ tuổi với Duvelz. Bà tò mò nhìn chúng tôi. - Em có thấy họ thật duyên dáng không, cả hai?, Duvelz hỏi, bằng giọng nói nhiều âm răng của mình. Bà chăm chăm nhìn chúng tôi. Bà hỏi chúng tôi: - Hai người có muốn uống gì không? Giữa chúng tôi xuất hiện một quãng ngại ngần. Bà rót rượu porto mời chúng tôi. Duvelz uống một ngụm lớn. - Thoải mái đi, ông ta nói. Đây là một người bạn lâu năm... Bà ném về phía chúng tôi một nụ cười rụt rè. - Thậm chí chúng tôi từng đính hôn với nhau. Nhưng cô ấy đã phải lấy người khác... Bà không hề nhíu mày. Bà vẫn ngồi rất thẳng ở phô tơi, tay cầm ly rượu. - Chồng cô ấy hay đi vắng... Chắc chúng ta có thể tận dụng điều đó để đi chơi chung cả bốn người... Các bạn nghĩ sao? - Đi chơi đâu? Jacqueline hỏi. - Nơi nào các bạn muốn... Thậm chí chúng tôi còn không có nhu cầu ra ngoài. Ông ta nhún vai. - Ở đây thật hay... Phải không? Bà vẫn ngồi rất thẳng ở phô tơi. Bà châm một điếu thuốc lá, có lẽ để che giấu sự căng thẳng. Duvelz đã lại làm thêm một ngụm porto nữa. Ông ta đặt ly của mình lên cái bàn thấp, ông ta đứng dậy và bước về phía bà. - Cô ấy thật xinh đẹp, phải không? Ông ta đưa ngón tay trỏ lướt trên vết sẹo ở má. Rồi ông ta cởi cúc cái áo của bà và vuốt ve hai vú. Bà không hề động cựa. - Hồi trước chúng tôi đã gặp một tai nạn ô tô rất nghiêm trọng, ông ta nói. Bà hất tay ông ta ra bằng một động tác dữ tợn. Bà lại mỉm cười với chúng tôi. - Chắc hai người đói rồi... Giọng bà trầm và thoáng có âm sắc nước ngoài, dường như vậy. - Anh có thể giúp em mang bữa tối vào đây không? bà hỏi ông ta, giọng khá xẵng. - Tất nhiên rồi. Họ đứng dậy, cả hai. - Toàn đồ lạnh thôi, bà nói. Hai người thấy có được không? - Rất được, Jacqueline đáp. Ông ta đã choàng tay quanh vai bà và kéo bà ra khỏi phòng khách, ông ta thò đầu qua khe cửa mở. - Các bạn có thích sâm banh không? Ông ta đã đánh mất cái giọng nhiều âm răng. - Rất thích, Jacqueline đáp. - Có ngay đây. Chỉ còn lại chúng tôi trong phòng khách, vài phút, và tôi dồn hết nỗ lực ký ức để tập hợp lại càng nhiều chi tiết càng tốt. Những cửa sổ bệ thấp nhìn xuống đại lộ mở hé vì trời nóng. Đó là số 19 đại lộ Raspail. Năm 1965. Một cây đàn piano loại có đuôi đặt tận về cuối phòng. Trường kỷ và hai phô tơi đều làm bằng cùng một thứ da màu đen. Cái bàn thấp, bằng kim loại dát bạc. Một cái tên như là Devez hay Duvelz. Vết sẹo trên má. Cái áo bị cởi cúc. Một làn ánh sáng rất rực của đèn chiếu, hay nói đúng hơn là của đèn pin. Nó chỉ rọi sáng một mảnh nhỏ của décor, một giây phút đơn lẻ, mà để những gì còn lại trong bóng tối, bởi chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được đoạn sau các sự kiện và nói cho đúng thì hai người kia là ai. Chúng tôi lẻn ra khỏi phòng khách và, thậm chí còn không khép cửa lại, chúng tôi đi xuống cầu thang. Lúc nãy, chúng tôi đã dùng thang máy để lên, nhưng nó không màu đỏ, giống cái thang máy mà Gisèle T. từng nhắc đến. Mời các bạn đón đọc Hoa Của Phế Tích của tác giả Patrick Modiano & Hoàng Lam Vân (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chỉ Dòng Sông Biết - Amanda Quick
Tên eBook: Chỉ Dòng Sông Biết (full prc, pdf, epub) Tác giả: Amanda Quick Thể loại: Lãng mạn, Tiểu thuyết,  Văn học phương Tây   Người dịch: Nhiệt Xích Số trang: 402 Ngày xuất bản: 07/2012 Công ty phát hành: Nhã Nam Nhà xuất bản: NXB Phụ Nữ Nguồn sách & Chụp pic: Hoai Luong Type:  Dung Nguyen & Mi Hà & Cao Thu Trang & Ngân Dương & Lazycat Nguyen & Oni Gato & Annabelle    Beta: CoCo & Pò Sữa Cung Đình Tạo prc: CoCo Nguồn: Hội chăm chỉ làm ebook free   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Chỉ Dòng Sông Biết   Giới thiệu Một chàng quý tộc liều mình đi tìm hiểu ngọn ngành cái chết của vị hôn thê, một nữ nhà báo quả cảm mang theo bí mật kinh hoàng bên mình. Cả chàng và nàng, tưởng chừng bất đồng giai cấp, bất đồng quan điểm, kỳ diệu thay lại chạm trán nhau trên cầu thang tối nhà một quý tộc uy danh trong thế giới thượng lưu. Chiếc hôn đầu chỉ như tấm mạng che mắt gã vệ sĩ, ngờ đâu lại dệt lên một chuyện tình đẹp như tranh vẽ, mê hoặc đến khó quên. Là một tác giả đam mê những trang viết lãng mạn, Amanda Quick thường đặt các cuốn sách của mình trong bối cảnh thời hiện đại cùng những nhân vật hiện đại, song lại nhấn mạnh đến các giá trị đã bền bỉ theo thời gian, như niềm tin, danh dự và tình yêu chung thủy. Chỉ dòng sông biết chỉ là một trong 122 tiểu thuyết lãng mạn của Amanda Quick, và là một trong hơn 40 cuốn có mặt trong danh sách New York Times Bestseller của bà, nhưng đã góp phần đưa bà trở thành người đầu tiên được nhận giải thưởng Jane Austen của tạp chí Romantic Times, mang lại “vinh dự cho cộng đồng những nhà văn theo đuổi thể loại tiểu thuyết lãng mạn”. NHẬN XÉT “Với cốt truyện hay, gay cấn, hồi hộp, Chỉ dòng sông biết đưa độc giả trôi theo rất nhiều nút thắt và tình tiết bất ngờ.” - The Seattle Times “Lại một câu chuyện hấp dẫn nữa với những nhân vật hấp dẫn, cốt truyện thu hút, sự lãng mạn say mê và cái nhìn dí dỏm.” - The (Columbia, SC) State “Đối thoại sinh động, hài hước tế nhị và hành động chớp nhoáng.” – Booklist Tác giả Tác giả Jayne Ann Krentz Jayne Ann Krentz là nhà văn trinh thám - lãng mạn rất được yêu mến tại Mỹ, là tác giả của vô số tiểu thuyết bán chạy nhất theo xếp hạng của tờ New York Times. Sáng tác ở ba thể loại văn chương với ba bút danh khác nhau - Jayne Castle (tên khai sinh) cho thể loại tiểu thuyết vị lai, Jayne Ann Krentz (tên sau khi kết hôn) cho tiểu thuyết hiện đại và Amanda Quick chỉ dùng để viết tiểu thuyết lãng mạn lịch sử - bà đã cho ra đời một gia tài đồ sộ với 122 tác phẩm và 35 triệu bản in trên toàn thế giới, trong đó phải kể đến Chỉ dòng sông biết (tải eBook)- tác phẩm đã đưa Amanda Quick trở thành người đầu tiên được nhận giải thưởng Jane Austen của tạp chí Romantic Times, mang lại “vinh dự cho cộng đồng các nhà văn theo đuổi thể loại tiểu thuyết lãng mạn”.   Mời các bạn đón đọc Chỉ Dòng Sông Biết của tác giả Amanda Quick.
Hung Thần và Đam mê - Amanda Quick
Tên eBook: Hung Thần và Đam mê (full prc, pdf, epub) Tác giả: Amanda Quick Thể loại: Lãng mạn, Lịch sử,  Tiểu thuyết, Văn học phương Tây   Dịch giả: Thư Trang Nhà xuất bản: Văn Học Đơn vị phát hành: Amak Ngày phát hành: 31-08-2012 Chụp sách: Quảng Hằng Lê Type: Lazycat Nguyen Đánhboss Xongmới Ngủngon Anabelle Tran, Cơn Gió Lạ, Voi Còi Huyền Nguyễn Thị, Jo-jinn Tiểu-Dương Beta: Trần Ngọc Tuyền, Dung Nguyen Tạo prc: Devil Nguồn: Hội chăm chỉ làm ebook free   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Hung Thần và Đam Mê     Giới thiệu Một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng nhưng không kém phần lôi cuốn và đắm say. Một chàng hiệp sỹ dũng mãnh, khoác tấm áo giáp bạc và cưỡi trên mình con ngựa mang màu của những tia sét và bão tố với danh tiếng mà chỉ nghe thôi cũng đủ khiến mọi người phải khiếp sợ và thán phục, Hung thần xứ Wyckmere. Một nữ lãnh chúa xinh đẹp cùng một trí tuệ đầy sắc bén và thông minh của hòn đảo Ước mơ - nơi đã ướp hương cho những lọ nước hoa được yêu chuộng nhất trong giới quý tộc ở Luân Đôn. Tưởng chừng như giữa hai con người ấy không có nổi một sợi dây liên kết, nhưng với bàn tay của định mệnh, một công thức chọn Mr.Right vốn chuyên dành để đặt trong những câu chuyện cổ tích cũng có thể làm nên điều thần kỳ. Tại sao lại không ? Cho dù anh là một hiệp sỹ luôn lấy mệnh lệnh và nguyên tắc để bắt đầu mọi cảm xúc và cô là một nữ lãnh chúa vốn chỉ quen đưa ra mệnh lệnh và yêu cầu thì tình yêu là thứ duy nhất cả hai người không thể khống chế. Nếu chàng đặt cược hạnh phúc và ước vọng của chàng khi dâng tặng thanh gươm vốn tượng trưng cho thanh danh và một nửa cuộc đời mình thì nàng gửi tâm tư và nguyện vọng của trái tim vào những cánh hoa anh thảo. Một khi cánh hoa cuối cùng rớt xuống cũng là lúc đám cưới đã được quyết định. Sẽ có ai đó cảm thán rằng sự may rủi không thể là cánh cửa dẫn đến hạnh phúc, nhưng không ai biết rằng đằng sau sự liều lĩnh, chàng đã rung động trước người phụ nữ ấy trong cái liếc mắt đầu tiên và nàng đã chọn cái tên của người mà dù lí trí vẫn phản đối nhưng trái tim vốn đã đầu hàng ngay khi cánh hoa anh thảo đầu tiên rơi xuống. Tuy không phải từ tiếng sét ái tình mãnh liệt mà bắt đầu nhưng tình yêu giữa hai người lại kết thúc trong khắc cốt ghi tâm. Tiếng sét ái tình rồi sẽ tan rất nhanh nhưng ngọn lửa tình yêu một khi được đốt lên bởi niềm tin, sự tôn trọng và cả đam mê nữa đang từng ngày được tiếp mãi thêm thì sẽ không bao giờ tàn được. Nhưng những bí mật ẩn giấu sau những trang sách cổ và câu chuyện thật bên dưới những lời tình ca lãng mạn rồi sẽ dội những phong ba gì cho ngọn lửa tình yêu giữa Gareth và Clare? Tình yêu có muôn vàn cách thức để bắt đầu và kết thúc. Nó cũng có muôn vàn diện mạo và mùi vị. Có nồng nàn, đắm say, có dịu nhẹ, ngất ngay và cũng có cả gay gắt, khó chịu. Tất cả sẽ được quyết định bởi những nguyên liệu mà bạn muốn thêm vào lọ nước hoa tình yêu của chính mình. Sẽ có người muốn thêm thật nhiều ngọt ngào và cảm thông, nhưng cũng có người sẽ muốn trộn một ít ghen tuông và giận hờn để hương lưu lại lâu phai hơn. Chính vì thế mà trên thế giới này , mỗi giây mỗi phút, có hàng ngàn những lọ nước hoa tình yêu ra đời mà không lọ nào lại mang mùi thơm giống lọ nào. nước hoa tình yêu giữa nữ lãnh chúa và chàng hiệp sỹ mang áo giáp bạc của Amanda Quick liệu sẽ mang mùi hương gì? Liệu nó có thể tạo ra một mùi hương đủ sức làm đắm say lòng người hay đổi lại chỉ mang đến những cơn dị ứng khó chịu? Tất cả còn ẩn chứa bên trong “Desire” – một lọ nước hoa bí ẩn đang chờ Tác giả Tác giả Jayne Ann Krentz Jayne Ann Krentz là nhà văn trinh thám - lãng mạn rất được yêu mến tại Mỹ, là tác giả của vô số tiểu thuyết bán chạy nhất theo xếp hạng của tờ New York Times. Sáng tác ở ba thể loại văn chương với ba bút danh khác nhau - Jayne Castle (tên khai sinh) cho thể loại tiểu thuyết vị lai, Jayne Ann Krentz (tên sau khi kết hôn) cho tiểu thuyết hiện đại và Amanda Quick chỉ dùng để viết tiểu thuyết lãng mạn lịch sử - bà đã cho ra đời một gia tài đồ sộ với 122 tác phẩm và 35 triệu bản in trên toàn thế giới, trong đó phải kể đến Chỉ dòng sông biết (tải eBook)- tác phẩm đã đưa Amanda Quick trở thành người đầu tiên được nhận giải thưởng Jane Austen của tạp chí Romantic Times, mang lại “vinh dự cho cộng đồng các nhà văn theo đuổi thể loại tiểu thuyết lãng mạn”.   Mời các bạn đón đọc Hung thần và Đam mê của tác giả Amanda Quick.
Vườn cam trong điện Versailles & Mùi hương sát nhân - Annie Pietri
Tên ebook: Vườn cam trong điện Versailles & Mùi hương sát nhân (full prc, pdf, epub) Tác giả: Annie Pietri Thể loại: Cổ đại, Tiểu thuyết, Văn học phương Tây   Người dịch: Lê Hưng   Số trang: 189    Ngày xuất bản: 07/2013   Công ty phát hành: Phương Nam Book   Nhà xuất bản: NXB Văn Hóa – Văn Nghệ   Nguồn sách, Beta, Copier & Tạ prc: CoCo   Nguồn: Hội chăm chỉ làm ebook free   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com  Bìa sách Vườn cam trong điện Versailles & Mùi hương sát nhân GIỚI THIỆU Vườn Cam trong điện Versailles Marion, con gái của một bác làm vườn trong cung điện Versailles, được chọn để phục vụ ái nương của Vua-Mặt Trời, phu nhân de Montespan. Bà hầu tước này rất khó tính và thất thường; thật khó làm vừa lòng bà. May mắn là Marion có một năng khiếu hiếm có: cô biết sáng tạo ra những mùi nước hoa diệu kỳ mà bà chủ của cô rất thích. Nhưng quý bà Montespan còn lắm trò xấu xa hơn nữa. Marion mau chóng khám phá ra một âm mưu khủng khiếp được dựng nên để ám hại hoàng hậu... Mùi hương sát nhân Ở tuổi mười tám, Marion đã được phong là người làm nước hoa chính thức của hoàng hậu. Từ đó, cô thực hành nghệ thuật của mình tại một căn nhà nhỏ trong ngự viên của điện Versailles, mà vua Louis XIV đã đích thân ban cho cô. Tuy nhiên, ái nương của nhà vua, phu nhân de Montespan, lại nổi giận vì Marion không còn làm công việc phục vụ bà ta nữa. Hơn nữa, tiểu thư Angélique de Fontanges, trẻ trung và xinh đẹp, đang đe dọa thay thế bà trong trái tim nhà vua. Bà Montespan quyết định hành động, bằng cách lại một lần nữa nhờ đến sự phục vụ của mụ La Voisin, phù thủy và chuyên gia đánh thuốc độc đáng sợ. Và dù không trông đợi, Marion đã trở thành nạn nhân của một âm mưu mới... THÔNG TIN TÁC GIẢ Tác giả Annie Pietri   Annie Pietri sinh ở Paris và sống trong vùng Paris. Sau khi do dự xem mình có nên trở thành bác sĩ hay không, bà đã nhận bằng chuyên viên chỉnh phát âm và về sống ở vùng Bourgogne, nơi bà trở thành người dẫn chương trình phát thanh! Trở lại Paris, bà hành nghề chuyên viên chỉnh phát âm tự do... Tại đây, sau khi cùng với bệnh nhân của mình đọc những cuốn sách dành cho thanh thiếu niên, bà đã nên duyên với văn chương. Năm 1995, bà lao hẳn vào nghiệp văn chương và phát hành những cuốn sách-trò chơi rất thành công, trong đó người đọc trở thành nhân vật chính. Cuốn Vườn cam trong điện Versailles, là thành công lớn đầu tiên của bà. Từ nhiều năm nay, độc giả của bà yêu cầu phần tiếp theo của nó: với Mùi hương sát nhân, họ đã thỏa lòng. Còn Annie Pietri thì đâu có chịu ngừng lại ở đó! Và sau đó là Vì trái tim nhà vua (tải eBook). Mời các bạn đón đọc 2 tác phẩm này của tác giả Annie Pietri.
Vì trái tim Nhà vua
Tên eBook: Vì trái tim Nhà vua (full prc, pdf, epub) Tác giả: Annie Pietri   Thể loại: Cổ đại, Tiểu thuyết, Văn học phương Tây   Người dịch: Lê Hưng   Số trang: 189   Ngày xuất bản: 21/07/2013   Công ty phát hành: Phương Nam Book   Nhà xuất bản: NXB Văn Hóa – Văn Nghệ   Nguồn sách, Beta, Copier & Tạ prc: CoCo   Nguồn: Hội chăm chỉ làm ebook free   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Vì trái tim Nhà vua GIỚI THIỆU Versailles, ngày 13 tháng Ba năm 1679 Vào lúc màn đêm buông xuống. Tôi tên là Marie Dutilleul. Năm nay 18 tuổi. Tối hôm qua, sau ba ngày sống trong bầu không khí ghê tởm của thế giới phù thủy, với lòng sung sướng vô tận tôi trở lại căn phòng của mình, nằm ngay bên trên ngự phòng của Ngài Hoàng, hoàng hậu Marie-Thérèse...” “Làm sao tin được những điều vừa nghe? Tôi không phải là người mê bói toán. Thường thì tôi vô cảm trước những lời tiên đoán. Nhưng những lời này có cái gì đó gây lo ngại. Dù sao trong đó có cả vấn đề cái chết của nhà vua! Một mối nguy gần kề đang đe dọa ngài chăng? Một chứng bệnh nào đó?” Một bức tranh lịch sử trong đó những chuyển biến bất ngờ nối tiếp nhau, trên nền những bí mật gia đình và... tình yêu. Bộ ba tiểu thuyết của nhà văn Annie Pietri Khung cảnh cung điện Versailles vào thời kỳ rực rỡ nhất, cộng với những tập tục và nghi thức hoàng gia trong triều của ông vua vĩ đại nhất trong lịch sử Pháp, ông Vua Mặt Trời, Louis XIV, là bối cảnh cho câu chuyện phiêu lưu của cô gái có tên Marion, với cái mũi trời cho, cái mũi của người làm nước hoa chuyên nghiệp. Chính nhờ Cái Mũi (viết hoa) này mà cô bé đã thoát hiểm thần kỳ sau những trò đố kỵ và âm mưu nham hiểm không thiếu trong nội cung của vị quân vương nước Pháp. Mượn một vụ án có thật dưới triều đại Louis XIV, Vụ Án Thuốc Độc, tác giả đã xây dựng nên một câu chuyện đầy những tình huống bất ngờ, dẫn chúng ta qua những phòng ốc tráng lệ của cung điện Versailles, kể cả những cái mùi không được thơm tho trong cuộc sống vương giả, để giúp chúng ta thưởng thức bằng... trí tưởng tượng những món ăn sang trọng của nội cung vua Pháp cùng những nghi vệ triều đình v.v... Nhưng trên tất cả nhân vật Marion đã cho thấy một tấm gương sáng về nghị lực khi bất chấp những rào cản về thân phận tôi đòi, cô đã dùng chính những hiểu biết của mình cộng với cái mũi thiên phú phá tan âm mưu đen tối của bà ái phi, Phu Nhân De Montespan, và đồng lõa là mụ phù thủy La Voisin gian ác, để rồi cuối cùng được nhà vua coi như con gái nuôi dù không chính thức. Nhưng câu chuyện chưa chấm dứt ở đó, hơn hai trăm năm sau, do sự tình cờ và duyên phận mà một cô gái sống dưới triều đại vua Louis XVIII, đã tìm thấy cuốn nhật ký riêng tư của Marion, được chôn dấu suốt thời Cách Mạng Pháp từ 1789. Qua cuốn nhật ký này, một cuộc phiêu lưu khác không kém ly kỳ như chính câu chuyện cuộc đời Marion lại diễn ra, nhắc chúng ta câu triết lý muôn thủa: mọi việc cứ lập lập lại mãi, như câu chuyện tình diễm lệ và đau khổ của Marion sẽ còn lập lại ở đời con đời cháu. Câu chuyện cuối cùng này giống như một truyện trinh thám với cuộc điều tra tỉ mỉ của hai cha con cô gái Amélie. Tuy nhiên, nữ tác giả đã lồng vào đấy một câu chuyện tình rất cảm động cho thấy sự đau khổ khi đôi lứa bị chia lìa. Độc giả, nhất là nhưng ai ở lứa tuổi trăng tròn chắc chắn sẽ rất thú vị với bộ ba tiểu thuyết đây tình tiết và tình huống bất ngờ này. Qua đây, độc giả còn biết được nhiều thông tin về một triều đại huy hoàng vào bậc nhất của nước Pháp ở thế kỷ thứ 17 và 18. THÔNG TIN TÁC GIẢ Tác giả Annie Pietri   Annie Pietri sinh ở Paris và sống trong vùng Paris. Sau khi do dự xem mình có nên trở thành bác sĩ hay không, bà đã nhận bằng chuyên viên chỉnh phát âm và về sống ở vùng Bourgogne, nơi bà trở thành người dẫn chương trình phát thanh! Trở lại Paris, bà hành nghề chuyên viên chỉnh phát âm tự do... Tại đây, sau khi cùng với bệnh nhân của mình đọc những cuốn sách dành cho thanh thiếu niên, bà đã nên duyên với văn chương. Năm 1995, bà lao hẳn vào nghiệp văn chương và phát hành những cuốn sách-trò chơi rất thành công, trong đó người đọc trở thành nhân vật chính. Cuốn Vườn cam trong điện Versailles (tải eBook), là thành công lớn đầu tiên của bà. Từ nhiều năm nay, độc giả của bà yêu cầu phần tiếp theo của nó: với Mùi hương sát nhân (tải eBook), họ đã thỏa lòng. Còn Annie Pietri thì đâu có chịu ngừng lại ở đó! Và sau đó là Vì trái tim nhà vua. Mời các bạn đón đọc tác phẩm này của tác giả Annie Pietri.