Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nắng Gắt

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu một chút gọi là gì? - Nhiều hơn yêu một chút? – Anh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười – Với anh thì, đó chính là em! Bài tựa: Nửa học kỳ cuối đại học năm tư là những tháng ngày chật vật nhất của tôi. Những buổi hội thảo tuyển dụng liên miên, những cuộc phỏng vấn nối tiếp nhau, đau đầu nhức óc về chuyện bảo vệ luận văn tốt nghiệp, đã thế lại còn những bữa tiệc chia tay không say không về... Tất cả chỉ có thể dùng một từ "rối loạn" để mà hình dung! Mỗi người ai nấy cũng đều giống như một con quay không bao giờ dừng lại, không thể làm chủ được bản thân mà cứ bị xoay tròn, xoay tròn mãi... Cho tới thời khắc phải dừng lại... Buổi tối ngày hai mươi ba tháng sáu, A Phân – cô bạn nằm giường đối diện với tôi trở thành người đầu tiên ở phòng ký túc rời khỏi Nam Kinh. Cô ấy sẽ đến Hạ Môn, một nơi xa xôi, một nơi mà tôi chỉ biết tới tên. Từ trước tới giờ tôi đều không ngờ được sẽ có một ngày mình phải rơi lệ như thế, tôi đuổi theo xe lửa, mãi đến khi xe lửa tăng tốc lao đi vun vút... Tôi vẫn luôn là một cô gái khỏe mạnh, vui tươi... Tôi vẫn chưa bao giờ hiểu thế nào là biệt ly... Mãi cho đến giờ phút ấy... Sau này, chúng tôi có thể chẳng bao giờ gặp lại nhau... Sau này, chúng tôi cho dù có gặp lại cũng chỉ có thể vội vã chào nhau một câu, rồi lại vội vã chia tay... Khi ấy, chúng tôi sẽ không còn cảm thấy bi thương như hiện tại, có thể là vì chúng tôi đều không còn quan trọng đối với người kia, cũng có thể là vì, khi ấy chúng tôi đã học được cách kiên cường. Nhưng mà giờ này khắc này, khi bạn đi rồi, tôi chỉ có thể ở sân ga, vừa đi vừa khóc... Tạm biệt nhé, tuổi thanh xuân cuối cùng của chúng ta... Chúng ta sẽ không còn được sống như những đứa trẻ nữa... Chúng ta tốt nghiệp rồi... *** Review bởi: Hà Hằng Cố Mạn là cái tên quá đủ để đảm bảo cho 1 bộ truyện chất lượng nhưng khi đọc mình vẫn có cảm giác nữ chính Hi Quang có nét giống với Mặc Sênh. Đây là 1 bộ truyện nhẹ nhàng, đã hoàn quyển 1 và ở quyển 1 thì nữ chính đang về với nam phụ mà mình thì theo phe nam phụ nên chắc không dám đọc quyển 2 mất. Vì vậy mình xin review theo cảm nhận của mình đặt nam phụ Lâm Tự Sâm lên làm nam chính ???? và mình tin ai đọc xong quyển 1 cũng sẽ mong câu truyện dừng lại tại đó. Lâm Tự Sâm yêu Hi Quang ngay cả khi cô không biết anh là ai, khi nghĩ rằng cô đã gián tiếp gây ra tại nạn khiến anh phải từ bỏ công việc mà anh luôn tâm huyết. Vậy mà khi gặp lại cô dù anh vẫn không thể kìm lòng tiếp tục yêu cô. Nam chính thật trong truyện là Trang Tự cũng yêu Hi Quang nhưng khoảng cách giàu nghèo và lòng tự trọng cao khiến anh không bao giờ thể hiện tình yêu của mình với cô. Huhu. Lần đầu review không biết viết gì nữa nhưng mong có nhiều bạn nhảy hố theo rồi nhầm thuyền nam phụ như mình để cùng mình đau khổ. Xin trích 1 đoạn cuối quyển 1 khi mà Hi Quang và Lâm Tự Sâm yêu nhau để thấy hận tác giả biết bao khi anh chỉ là nam phụ ???? "Lâm Tự Sâm, em phát hiện tên của anh có rất nhiều chữ “mộc”, chẳng lẽ ngũ hành của anh thiếu “mộc”? Một lát sau tôi nhận được tin nhắn hồi âm. “Mộc nhiều, chỉ vì thiếu ánh mặt trời.” Tôi mỉm cười, nghĩ một chút rồi hỏi: “Nhiều mộc (cây) như thế, ánh mặt trời vừa xuất hiện thì không thể chiếu sáng đủ được..” Hi Quang, vốn dĩ là ánh ban mai mà, nhất định là ánh sáng rất yếu. Lần này không nhận được hồi đáp ngay, tôi đợi một lúc, tìm chuyện này chuyện nọ kiếm cớ để chạy tới phòng làm việc của họ. Qua lớp cửa kính, thấy anh đang bàn bạc công việc với khách hàng, tôi yên tâm quay lại bàn làm việc, vùi đầu vào làm việc. Chẳng hiểu sao lại vô thức cầm vào di động, mở hộp thư đến. Quả nhiên thấy tin nhắn của anh đã tới tự bao giờ. Tôi mở ra, anh nói: “Anh chờ em mang đến bên anh một tia nắng rực rỡ.” *** “Sau này tôi sẽ không thích anh nữa, trời cao biển rộng…” – Đây là câu nói ám ảnh tôi nhất trong tác phẩm này. Nhiếp Hi Quang yêu Trang Tự – một chàng trai giỏi giang nhưng gia cảnh không tốt. Cô thầm yêu anh rất lâu, rồi phát hiện ra thanh mai trúc mã của anh chính là Dung Dung – người bạn cùng phòng ký túc xá của mình. Cứ như thế, cho đến tận khi tốt nghiệp ra trường, Hi Quang cố gắng dồn nén tình cảm của mình vào một góc khuất sâu thẳm trong tâm hồn, thầm tự nhủ: “Sau này tôi sẽ không thích anh nữa, trời cao biển rộng…” Nhưng, Trang Tự và Dung Dung có thật sự là một đôi, Trang Tự có thật sự không yêu cô như cô vẫn tưởng? Hi Quang – tên cô là Hi Quang – nhưng cuộc đời cô không phải chỉ có mỗi ánh nắng như mọi người vẫn nghĩ. Bố cô “cưu mang” tình cũ, nhận con gái người đàn bà đó làm con nuôi dẫn đến sự chia ly trong gia đình. Suốt ngần ấy năm, trong lòng cô luôn canh cánh nỗi đau của mẹ, để rồi cô chấp nhận vào công ty của bố nhưng lại tự nguyện bắt đầu từ một nhân viên cấp thấp nhất. Ở nơi ấy, Hi Quang gặp Lâm Tự Sâm – vị phó tổng anh tuấn tài giỏi. Lâm phó tổng luôn như có như không nhằm vào cô, khiến “bà chủ tương lai” nằm vùng là cô chịu không biết bao nhiêu cực khổ; nhưng điều đó cũng vô tình kéo gần quan hệ của hai người. Hi Quang không hề biết rằng, Lâm Tự Sâm đã yêu cô, từ rất lâu rất lâu trước kia. Một lần nữa gặp lại Trang Tự, một lần nữa nước mắt cô rơi, Lâm Tự Sâm ôm cô vào lòng: “Tỏ tình ở đây có thể khiến tôi bị hạ thấp đẳng cấp, nhưng em lại khóc lóc thế này, tôi mà còn không thừa dịp nước đục thả câu, thì thật xin lỗi trí thông minh của mình. Nhiếp Hi Quang, em nói đi, tôi phải làm thế nào?”. Hi Quang như một con đà điểu luôn sợ hãi, luôn vùi đầu xuống cát không muốn đối mặt. Nhưng sự quan tâm chân thành của Tự Sâm dần lấp đầy khoảng trống trong cô. Đến khi cô quyết định đón nhận anh lại gặp phải sự phản đối từ người bố đã lâu không gặp: anh từng theo đuổi Niệm Viên – “người con gái nuôi kia” của ông. Hi Quang để lại ba chữ: “Con không tin” rồi đi tìm anh. Hóa ra, một ngày nào đó của nhiều năm về trước, Tự Sâm đã yêu cô từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng Hi Quang của ngày đó không hề để ý đến anh, mà người để ý đến anh lại là Niệm Viên. Niệm Viên nhờ người hẹn anh, nhưng người đó lại nói cô là con gái của cha cô – Nhiếp Trình Viễn khiến anh hiểu nhầm. Chỉ một hiểu nhầm nhỏ như thế nhưng khiến cuộc đời anh hoàn toàn thay đổi: một tai nạn đã cướp đi tương lai của anh, ước mơ của anh, anh không thể trở thành bác sĩ ngoại khoa được nữa. Nằm trên giường bệnh, Tự Sâm luôn chờ đợi Hi Quang, chỉ là Hi Quang lẫn Niệm Viên đều không xuất hiện. Mang theo hiểu nhầm, anh tìm Hi Quang, lại phát hiện cô vốn không biết anh là ai. Đến khi quyết định buông bỏ quá khứ, sự thật lại bày ra trước mắt, hóa ra ngần ấy năm anh đã trách nhầm người… hóa ra, cô chưa bao giờ vất bỏ anh. Còn anh, “…từ trước tới giờ, anh vẫn luôn là vì em mà đến.” Cố Mạn kết thúc quyển thượng của tác phẩm khi đưa Hi Quang về trong vòng tay của Tự Sâm, câu truyện về Trang Tự vẫn là một câu hỏi để ngỏ với lời hứa hẹn sẽ giải đáp trong quyển hạ – một tác phẩm cho đến giờ vẫn bặt vô âm tín. Nhưng tôi nghĩ, Nắng gắt dừng ở đây cũng đủ để làm độc giả hài lòng. Tự Sâm yêu Hi Quang, tuy hiểu nhầm cô nhưng không phủ nhận anh dành cho cô trọn vẹn trái tim mình. Trang Tự lại vì thân phận mà rời xa cô, thậm chí từng vì Dung Dung mà làm trái tim Hi Quang tan nát. Có những thứ, có những người, đánh mất một lần rồi, không thể níu kéo lại. Trang Tự nhìn thấy Hi Quang bên người khác, liệu anh có hối hận với quyết định khi xưa? Văn phong Cố Mạn luôn làm hài lòng những độc giả yêu thương cô, tình yêu nhẹ nhàng thấm đượm từng câu chữ, dù sóng gió hay không vẫn khiến tình yêu trong truyện để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc. Chào mừng các bạn đến với Nắng gắt – Cố Mạn. Mời các bạn đón đọc Nắng Gắt của tác giả Cố Mạn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Một Lần Gặp Gỡ Một Đời Bên Anh
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Một Lần Gặp Gỡ Một Đời Bên Anh của tác giả Tống Cửu Cẩn. Văn án: Thẩm Vọng Tân ra mắt công chúng năm năm, gương mặt mang nét hiền hòa tươi sáng, tính tình được công nhận tốt, vừa hợp tác cùng với người mới Tô Tinh Dã trong bộ "Quyền mưu" đã trở thành cặp đôi màn ảnh được chào đón nồng nhiệt nhất, “CP Vọng Tinh” của hai người phá đảo đất trời. Trong một lần phỏng vấn, Tô Tinh Dã được phóng viên hỏi về ấn tượng với Thẩm Vọng Tân. Tô Tinh Dã nhìn vào ống kính mỉm cười nhẹ nhàng, từ tốn nói: “Thầy Thẩm là người đi trước, rất biết cách chăm sóc người khác cũng giống như người anh trai.” Sau khi kết thúc phỏng vấn, Tô Tinh Dã về nhà đèn còn chưa bật sáng đã bị một đôi tay mạnh mẽ nắm lấy, sau đó bị ấn lên vách tường hơi lạnh, cô cảm nhận được hơi thở ấm nồng của người ấy, cô nghe thấy giọng nói có chút ám ách của anh, “Ngoan, gọi lại một lần nữa.” Yên tĩnh được hai giây, cô bật cười đỡ trán anh, bờ môi đỏ mọng hé mở: “Gọi cái gì chứ?” Văn án 2: Khí chất Tô Tinh Dã lạnh lùng, là “thần tiên tỷ tỷ” trong lòng người hâm mộ, mãi cho đến khi có một ngày đột nhiên đăng một dòng Weibo: Tô Tinh Dã S: Trở thành một fan sự nghiệp đạt tiêu chuẩn(*) của anh trai!! Anh ơi cố lên!! Đính kèm là một tấm hình phiếu thanh toán mua hàng thành công được cắt ra, phía trên hiện rõ chói lọi ID Weibo: Muốn làm Tinh Tinh của anh trai. Mãn Thiên Tinh: Má nó!! Tinh Bảo cắt sai nick rồi?!! Lượng Tân Tân: Cái khí phách ngút trời quen thuộc này!! Cái ID quen thuộc này!! Má nó!!! Dân cư mạng: Má ôi!!! Tài khoản phụ bị phát hiện tại chỗ!!! Chấn động cả nhà!!!! (*)Fan sự nghiệp: Cực kì quan tâm đến đường hướng phát triển, con đường sự nghiệp của idol. Rất chú ý đến công ty/đoàn đội, tài nguyên, số liệu và doanh thu. Những fans thuộc nhóm này thường thích những idol/nhóm nhạc có sự nghiệp thành công hoặc tìm mọi cách để phổ biến tên tuổi của idol đến mọi người nếu thần tượng của họ chưa nổi tiếng lắm (ST) *** 2019.09.15 Buổi chiều giữa mùa hè, nắng tắt dần, ráng chiều vàng rực rỡ chiếu qua ô cửa kính trong veo soi rọi vào bên trong, lưu lại lấm tấm trên sàn gỗ tối màu những chấm sáng lấp lánh. Một hồi lâu sau, tiếng nhạc trong phòng luyện tập cũng dần ngừng vang, người con gái ngồi dưới sàn toàn thân mặc một bộ đồ khiêu vũ màu đen, khuôn mặt trắng nõn, dáng người mảnh mai, mái tóc đen dài được búi cao, đang khom khom người chỉnh lại giày khiêu vũ. “Tinh Dã?” một giọng nữ nhẹ nhàng từ ngoài cửa truyền vào  Tô Tinh Dã nghe tiếng vô thức quay người lại, là giáo viên dạy khiêu vũ của bọn họ, Ôn Viện, “Cô Ôn?” Ôn Viện mỉm cười tiến về phía cô, “Tinh Dã, việc mà cô nói với em lần trước em suy nghĩ thế nào rồi?”  Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Nhắc đến chuyện này thì phải bắt đầu từ tháng trước, một người họ hàng của Ôn Viện tên Triệu Hoa, là một vị đạo diễn, hiện tại đang quay một phim cổ trang chuyển thể đặc sắc, nhưng trong phim có một nhân vật mãi vẫn chưa chọn được người phù hợp. Vừa hay nhận được lời mời của Ôn Viện đến xem biểu diễn văn nghệ tại trường của bọn họ, rất khéo là Triệu Hoa vừa thấy đã ưng diễn viên múa chính trên sàn diễn lúc đó là Tô Tinh Dã. Bộ phim mà Triệu Hoa hiện đang quay tên là Triều Dương Công Chúa, trong phim có một vai nữ thứ n là Tiên Lạc cô nương, vũ đạo cao siêu, tuy đất diễn không nhiều, nhưng lại là một vai diễn vô cùng đặc sắc, là một nhân vật nữ được khắc họa đẹp nhất trong nguyên tác, lần đầu tiên xuất hiện được miêu tả như thế này: “Da trắng hơn tuyết, dung mạo thanh tú, tựa như thần tiên, một thân áo trắng váy dài, eo thon nhỏ nhắn, khi xoay vòng, váy tung bay tựa hoa sen trong gió, nhất là cái ngoảnh đầu nhoẻn cười, hết thảy phong tình đượm quanh khóe mắt...” Chính vì đoạn miêu tả này đã khiến cho trong đầu Triệu Hoa luôn ẩn hiện một bóng hình mỹ nhân, nhưng đã gần nửa tháng kể từ khi khai máy đến giờ, ông ta mãi vẫn chưa tìm được Tiên Lạc cô nương như mong muốn, cho đến khi nhìn thấy Tô Tinh Dã trên sàn diễn, dung mạo của mỹ nhân trong tưởng tượng lập tức hiện lên rõ nét. Tô Viện nhận lời nhờ vả của ông ta mà đi khuyên Tô Tinh Dã nhận lấy vai thứ Tiên Lạc cô nương. Tô Tinh Dã hé miệng nói rằng: “Cô Ôn, nhưng em không được đào tạo qua trường lớp, thật sự không sao chứ ạ?” Ôn Viện nỗ lực thuyết phục, “Những cảnh xuất hiện của vai diễn này chủ yếu đều là nhảy múa, lời thoại không hề nhiều, điều này em không phải bận tâm.” Thật ra Ôn Viện vẫn có điều còn chưa nói, đó chính là Tiên Lạc thuộc kiểu mỹ nhân lạnh lùng, ở điểm này, Tô Tinh Dã lại có nét tương đồng. Bà làm giáo viên vũ đạo của cô hai năm, cô lãnh đạm thờ ơ không tranh không đấu, như thể vĩnh viễn không có chuyện gì có thể làm ảnh hưởng đến cô, nói quá một chút, thực tế chính là lạnh lùng. Tô Tinh Dã rũ nhẹ đuôi mắt, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ, vài giây sau, cô mới nói với Ôn Viện: “Được, em sẽ cố gắng hết sức ạ.” Sau khi về đến kí túc xá, Triệu Hoa liền ở trên Wechat liên hệ với cô. Triệu Hoa: Tiểu Tô, tôi nghe Tiểu Viện nói, cô thật sự đồng ý diễn vai phụ Tiên Lạc cô nương này hả? Tô Tinh Dã: Vâng, nếu tôi làm chưa đủ tốt, thì hi vọng đạo diễn Triệu rộng lượng bỏ qua cho. Triệu Hoa: Không vấn đề gì, không vấn đề gì, bình thường cô múa như thế nào thì cứ làm theo như thế là được rồi. Triệu Hoa: À, trường của các cô sắp nghỉ hè rồi nhỉ? Cô xem sau thượng tuần (*) tháng 7 có thể gia nhập tổ quay không? (*) thượng tuần: khoảng thời gian mười ngày đầu trong tháng. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Bây giờ đã là đầu tháng 7 rồi, trường của họ ngày 13 tháng 7 nghỉ hè, trung tuần có thể liền gia nhập tổ, thế là cô trả lời: Có thể ạ.   *** Thế là bên này ngày 13 tháng 7 sau khi nhà trường nghỉ hè, Tô Tinh Dã gọi xe đi tới sân bay, trên xe cô đặc biệt gọi về nhà báo một tiếng.   “Tinh Tinh, sao em lại không báo trước cho chị một tiếng hả, chị thấy hay là chị cùng đi Hoành Điếm với em nhỉ?” “Chị Vân, chị không cần lo cho em, em không còn là đứa trẻ nữa.” Dương Vân là quản gia sinh hoạt của Tô Tinh Dã, cuộc sống của cô luôn do chị ấy sắp xếp, dần dà tình cảm gắn bó, cũng khó trách tại sao chị ấy lại muốn cùng đi Hàng Châu với cô, “Nhưng mà…” Tô Tinh Dã ngắt lời của chị ấy, “Em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân, huống hồ cũng chỉ có một tuần thôi mà.” Dương Vân cũng biết tính khí của cô, xem ra chỉ có thể dặn dò kỹ càng hết một lượt, rồi sau đó liền hỏi: “Tinh Tinh, chuyện này phải nói qua với ông chủ chứ?”  Tô Tinh Dã nghĩ một hồi, “Thôi đừng nói.” Dương Vân bên đầu kia điện thoại trầm lặng vài giây, rồi vang lên một tiếng “Haiz”. Lúc đến sân bay đã là hơn 9 giờ tối, Triệu Hoa sợ cô không tìm được đường, còn đặc biệt cử một người trong đoàn phim đến đón cô. Nhân viên đã nhìn qua hình của Tô Tinh Dã, vì thế vừa nhìn đã nhận ra cô giữa đám đông người. Cô ấy cảm thấy so với trong hình cô còn đẹp hơn gấp bội, thân hình mỹ miều này, thật không hổ là người học múa, khó trách đạo diễn Triệu vô cùng kiên trì mời cô đóng phim. Ngẩn ra vài giây cô ấy mới sực tỉnh, vội vàng vẫy tay về phía cô, “Chị Tô, chị Tô.” Tô Tinh Dã nhìn thấy một cô gái đang ra sức vẫy tay, vừa vẫy vừa chạy về phía cô.   “Xin chào chị Tô, em là Tiểu Mặc nhân viên của đoàn phim Triều Dương, đây là thẻ nhân viên của em, đạo diễn Triệu sai em đến đón chị.” Tiểu Mặc vừa nói vừa đưa thẻ nhân viên cho Tô Tinh Dã xem.  Tô Tinh Dã xác nhận thẻ nhân viên của cô ấy xong rồi gật nhẹ đầu. Tiểu Mặc dang tay ra định đón lấy hành lý của cô, Tô Tinh Dã lịch sự từ chối, “Không sao, chị tự lo được.” Lúc ra khỏi sân bay, Tiểu Mặc âm thầm đánh giá cô đến mấy lần. Thật ra cô ấy vào ngành này không phải ngày một ngày hai, cũng từng thấy rất nhiều nghệ sĩ nữ vô cùng xinh đẹp, bởi vậy mới nói Tô Tinh Dã tuyệt đối không phải cô gái đẹp nhất trong số những người cô ấy từng thấy, nhưng tuyệt đối là người có khí chất nhất, khí chất này khó mà dùng ngôn từ nào để hình dung, thanh lệ thoát tục, đại khái là kiểu người như vậy. Tiểu Mặc đưa cô đến khách sạn mà đoàn làm phim đang ở, đến khách sạn đã là mười giờ hơn rồi, “Chị Tô, bên em đã lấy danh nghĩa đoàn làm phim thuê cho chị một phòng, đạo diễn Triệu bọn họ vẫn còn ở đoàn làm phim, sáng sớm mai sáu giờ em sẽ đến gọi chị, chúng ta sáu giờ rưỡi xuất phát, em sẽ đưa chị đi nhập đoàn, hôm nay khuya quá rồi, vâỵ chị nghỉ sớm đi nhé?” Tô Tinh Dã gật đầu với Tiểu Mặc, “Được, vậy thì phiền em nhé.”  “Không phiền, không phiền ạ.”     * Sáng sớm sáu giờ ngày hôm sau, Tiểu Mặc đúng giờ qua gõ cửa phòng của Tinh Dã, nhưng gõ vài tiếng rồi mà không có phản hồi, không phải do trong lòng còn đắn đo chần chừ hay lẽ nào vẫn còn chưa ngủ dậy? Đúng lúc cô ấy đang thấy phiền não vì tối qua không lưu số điện thoại hay Wechat của Tinh Dã, đột nhiên ngoài hành lang truyền tới tiếng bước chân, cô ấy vô thức nghiêng người nhìn qua, thì chính là người mà cô ấy cho rằng vẫn chưa ngủ dậy, Tô Tinh Dã. Cô lúc này đang mặc một bộ đồ thể thao màu trắng sữa, tóc đen dài được cột sau đầu, không thoa phấn son, cứ thế phô bày mặt mộc. Tiểu Mặc nhìn cô, âm thầm nuốt xuống vài ngụm, làm sao đây? Hình như cô ấy bị một người con gái mê hoặc mất rồi?! “Chị Tô, chị đi chạy bộ buổi sáng đấy ạ?”  Tô Tinh Dã đã bước tới trước mặt, cô nhẹ nhàng gật đầu với cô ấy, “Ừ, đúng vậy.” Tiểu Mặc trầm ngâm, hèn gì dáng người đẹp đến thế, người học múa còn tự giác kỷ luật, không đẹp mới lạ! “Ngại quá, đợi chị mấy phút nhé, chị tắm nhanh một cái thay bộ đồ là xong ngay.” Tô Tinh Dã nói với Tiểu Mặc. Tiểu Mặc gật đầu lia lịa, “Được được, không vội.”  Khoảng mười phút sau, Tô Tinh Dã bước ra, bộ đồ thể thao được thay bằng áo thun trắng, quần jean cạp cao, giày đế bằng, tóc dài sấy khô được vắt ra sau, không trang điểm, mặt mày trắng trẻo, ngũ quan tinh tế, răng trắng môi hồng, Tiểu Mặc cảm thấy ngoài khí chất mỹ nhân ra, cô còn có thể có thêm cái danh hiệu mỹ nhân mặt mộc! Phim trường này có không ít đoàn làm phim, xuống xe xong đi theo Tiểu Mặc lòng vòng cả buổi mới tới được đoàn làm phim “Triều Dương công chúa” của bọn họ.     *** Trì Hủ trông thấy một bóng dáng cao gầy từ xa, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng, đánh tiếng chào người trợ lý ở bên cạnh rồi nhanh chân đi về phía đó. Cậu ta quàng lấy vai của Thẩm Vọng Tân, hí hửng cười nói: “Anh, chào buổi sáng.” Thẩm Vọng Tân bị cậu ta bá vai thì hơi khom người xuống, nghiêng đầu liếc nhìn cậu ta một cái, “Ừ, chào buổi sáng.”  Thật ra đây là lần đầu tiên bọn họ hợp tác với nhau, bởi vì mọi người tuổi tác tương đồng, hơn nữa Trì Hủ luôn cảm thấy trên người Thẩm Vọng Tân có một sức hút kì lạ, vì thế đặc biệt thấy hợp gu với anh.  “Phải rồi, em nói với anh một chuyện.”  “Nói.” “Đó là cái vai Tiên Lạc trong phim của chúng ta, em vừa mới nghe nhân viên nói là đã chốt diễn viên rồi, sáng nay nhập đoàn, sinh viên học viện múa Bắc Kinh, nghe nói đẹp hết sảy.” Thẩm Vọng Tân gật đầu “ờ” một tiếng. Trì Hủ, “Anh ờ thế thôi hả?” “Không thì phải thế nào?” “Ai dà, anh hai ơi, anh nhạt nhẽo như vậy luôn hả?” Trì Hủ có chút chán nản, bọn họ quen biết cũng được một thời gian, nhưng cậu ta thật sự cảm thấy Thẩm Vọng Tân đã phát huy chủ nghĩa không gần nữ sắc lên đến cực đại rồi. Trên đường đi đến phòng hóa trang, Trì Hủ bất ngờ níu lấy cánh tay Thẩm Vọng Tân, “Từ từ từ từ… anh xem anh xem, anh xem người đi cùng Tiểu Mặc đằng kia có phải là Tiên Lạc không?” Thẩm Vọng Tân theo hướng tay Trì Hủ chỉ mà nhìn qua, quả nhiên trông thấy đứng bên cạnh Tiểu Mặc là một cô gái có vóc dáng mảnh dẻ, quay lưng về phía bọn họ. “Lẽ nào thân hình của dân học múa đều ưu tú như vậy sao?” Cô gái vươn thẳng lưng, tóc dài ngang eo, áo thun trắng đóng thùng trong quần jeans đen. “Chỉ nhìn bóng lưng thôi mà đã biết nhất định là rất xinh đẹp.” Trì Hủ nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Anh, anh nói xem có nên qua đó chào hỏi một tiếng không?”  Thẩm Vọng Tân liếc cậu ta một cái, “Để tôi xem cậu có bị đạo diễn Triệu mắng té tát không.”   Trì Hủ: “……” Thôi được rồi, vừa nghĩ tới đạo diễn Triệu là rùng mình rồi, chung quy là vừa nhập đoàn được một tháng, cậu ta đã bị đạo diễn Triệu mắng đến mức tinh thần tổn thương sâu sắc lại còn ám ảnh tâm lý nữa. Mời các bạn mượn đọc sách Một Lần Gặp Gỡ Một Đời Bên Anh của tác giả Tống Cửu Cẩn.
Trao Hơi Ấm Cho Em Nhẹ Nhàng Chiếm Lấy
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Trao Hơi Ấm Cho Em Nhẹ Nhàng Chiếm Lấy của tác giả Thúy Vy06032008. Bạn đang đọc truyện Trao Hơi Ấm Cho Em: Nhẹ Nhàng Chiếm Lấy của tác giả Thúy Vy06032008. Số phận vẫn luôn trớ trêu như vậy. Có người từ nhỏ đã sống trong nhung ấm lụa êm, có người sinh ra đã phải chịu nhiều tổn thương. Như cô, một cô gái sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ. Từ khi cô chào đời đã mang theo một nỗi thất vọng cho gia đình, khiến gia đình ghét bỏ. Đặc biệt là bà nội cô, bà ấy không hề yêu thương cô mà còn không thèm nhìn lấy một cái. Nếu yêu thích truyện ngôn tình ngược, bạn có thể đọc thêm Yêu Thầm Vợ Cũ hay Cục Cưng Có Chiêu. *** Tóm tắt: Cô là một cô gái sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ. Từ khi cô chào đời đã mang theo một nỗi thất vọng cho gia đình, khiến gia đình ghét bỏ. Đặc biệt là bà nội cô, bà ấy không hề yêu thương cô mà còn không thèm nhìn lấy một cái. Cô phải sống trong một gia đình lạnh nhạt, thiếu thốn tình yêu thương. Cô luôn phải cố gắng để chứng minh bản thân, để mong được gia đình chấp nhận. Nhưng rồi, cô gặp được anh, một người đàn ông ấm áp và yêu thương cô hết mực. Anh đã giúp cô vượt qua những khó khăn, và cho cô cảm giác được yêu thương. Review: Trao Hơi Ấm Cho Em: Nhẹ Nhàng Chiếm Lấy là một câu chuyện tình yêu ngược tâm nhưng cũng rất ngọt ngào. Cô là một cô gái đáng thương, nhưng cô cũng là một cô gái mạnh mẽ và kiên cường. Cuốn sách có nhiều điểm đáng chú ý. Đầu tiên, câu chuyện tình yêu của cô và anh rất chân thành và sâu sắc. Họ yêu nhau không vì tiền bạc, địa vị mà vì tình cảm thực sự. Thứ hai, cuốn sách có nhiều tình tiết cảm động, khiến người đọc phải rơi nước mắt. Cô đã phải chịu đựng rất nhiều đau khổ, nhưng cô vẫn không bỏ cuộc. Thứ ba, cuốn sách có một cái kết đẹp, khiến người đọc cảm thấy thỏa mãn. Cô và anh cuối cùng cũng có thể ở bên nhau, và cô đã được gia đình chấp nhận. Tuy nhiên, cuốn sách cũng có một số điểm hạn chế. Một số tình tiết trong truyện hơi phi logic, khiến người đọc cảm thấy khó hiểu. Nhìn chung, Trao Hơi Ấm Cho Em: Nhẹ Nhàng Chiếm Lấy là một cuốn sách đáng đọc. Cuốn sách sẽ mang đến cho bạn những giây phút thư giãn và cảm xúc thăng hoa. Đánh giá: 4/5 sao. Một số nhận xét của độc giả: "Câu chuyện rất cảm động, khiến mình phải rơi nước mắt. Cô gái trong truyện thật đáng thương, nhưng cô cũng là một cô gái mạnh mẽ và kiên cường. Tôi rất thích cái kết của truyện, cô cuối cùng cũng có được hạnh phúc." "Cuốn sách viết rất hay, tình tiết lôi cuốn, nhân vật được xây dựng rất tốt. Tôi rất thích cặp đôi trong truyện, họ rất đẹp đôi." "Cuốn sách có một số tình tiết hơi phi logic, nhưng nhìn chung vẫn là một cuốn sách đáng đọc." Mời các bạn mượn đọc sách Trao Hơi Ấm Cho Em Nhẹ Nhàng Chiếm Lấy của tác giả Thúy Vy06032008.
Tình Đắng Khắc Vào Tim
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Tình Đắng Khắc Vào Tim của tác giả Triệu Song Hà. Ông Hà qua đời năm Hà Nhược Liên 15 tuổi, mẹ cô quyết định không đi thêm bước nữa mà một mình nuôi dạy con gái khôn lớn. Do gia đình còn nhiều khó khăn nên cô vừa học, vừa làm ở một nhà hàng. Những giây phút đầu tiên chạm mặt, thiếu gia Dịch Kính Nam đã đắm say, đêm về thao thức nhớ nhung và âm thầm theo đuổi. Hà Nhược Liên cũng yếu lòng như bao nhiêu cô gái ngoài kia, được quan tâm, nói lời mật ngọt, dù trái tim của cô bằng sỏi đá cũng có ngày rung động. Cả hai lén lút yêu nhau được nửa năm, dự định sẽ công khai với gia đình khi cô tốt nghiệp đại học. Nhưng rồi biến cố ập đến, Dịch Kính Nam gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Lợi dụng thời cơ đó, bà Dịch đã ủ mưu chia rẻ tình cảm, buộc Hà Nhược Liên phải chia tay với anh. Chuyện tình đứt đoạn giữa đường, sau hai năm gặp lại, hiểu lầm năm đó chồng chất hiểu lầm hiện tại, mối tình vốn dĩ dang dở liệu có thể hàn gắn...? *** Tóm tắt: Hà Nhược Liên và Dịch Kính Nam là hai người đến từ hai thế giới khác nhau. Hà Nhược Liên là một cô gái nghèo, phải vừa học vừa làm để phụ giúp gia đình. Dịch Kính Nam là một thiếu gia giàu có, được gia đình nuông chiều. Dù xuất thân khác biệt nhưng hai người lại có tình cảm với nhau. Họ lén lút yêu nhau được nửa năm, nhưng rồi biến cố ập đến, Dịch Kính Nam gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Lợi dụng thời cơ đó, bà Dịch đã ủ mưu chia rẻ tình cảm, buộc Hà Nhược Liên phải chia tay với anh. Sau hai năm, Hà Nhược Liên và Dịch Kính Nam gặp lại nhau. Mối tình vốn dĩ dang dở liệu có thể hàn gắn? Review: Tình Đắng Khắc Vào Tim là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhưng cũng không kém phần đau thương. Hà Nhược Liên và Dịch Kính Nam là một cặp đôi xứng đôi vừa lứa, nhưng họ lại gặp phải nhiều thử thách trong tình yêu. Cuốn sách có nhiều điểm đáng chú ý. Đầu tiên, tình yêu của Hà Nhược Liên và Dịch Kính Nam rất chân thành và sâu sắc. Họ yêu nhau không vì tiền bạc, địa vị mà vì tình cảm thực sự. Thứ hai, cuốn sách có nhiều tình tiết cao trào, khiến người đọc không thể rời mắt. Biến cố ập đến, chia cắt tình yêu của hai nhân vật khiến người đọc phải xúc động. Thứ ba, cuốn sách có một cái kết đẹp, khiến người đọc cảm thấy thỏa mãn. Hà Nhược Liên và Dịch Kính Nam cuối cùng cũng có thể ở bên nhau. Tuy nhiên, cuốn sách cũng có một số điểm hạn chế. Một số tình tiết trong truyện hơi phi logic, khiến người đọc cảm thấy khó hiểu. Nhìn chung, Tình Đắng Khắc Vào Tim là một cuốn sách đáng đọc. Cuốn sách sẽ mang đến cho bạn những giây phút thư giãn và cảm xúc thăng hoa. Đánh giá: 4/5 sao. Mời các bạn mượn đọc sách Tình Đắng Khắc Vào Tim của tác giả Triệu Song Hà.
Rơi Vào Tay Em
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Rơi Vào Tay Em của tác giả Nghê Đa Hỉ. Giới thiệu vắn tắt: 1. Buổi chiều hôm đó, Khương Từ vì lạc đường nên vô tình đi vào sân nhà của Thẩm Thính Nam, nghe thấy anh đang nói chuyện với bạn, giọng điệu khinh thường, “Tôi có thể có ý kiến gì chứ, một người mồi chài lớn và một người mồi chài nhỏ*, nhìn đã thấy phiền.” (*Bản gốc là 捞女 lao nữ: thường chỉ những người phụ nữ từ bỏ phẩm giá của mình, đánh đổi thể xác và linh hồn để lấy tiền.) “Ba tôi mấy năm nay càng già càng hồ đồ, trước khi dẫn người vào cửa cũng không biết điều tra lý lịch của người kia.” Năm đó Khương Từ vừa tròn mười tám tuổi, là thời điểm tâm tư nhạy cảm nhất, từ đó về sau, mỗi khi Thẩm Thính Nam ở nhà, cô đều ở trong phòng ngủ không ra ngoài, sợ chọc anh chán ghét. 2. Lúc đầu Thẩm Thính Nam thực sự rất khó chịu với cô em gái hời Khương Từ này, nhưng sau một thời gian ở chung sớm chiều, anh phát hiện cô gái nhỏ không hề đáng ghét như anh tưởng, ngược lại còn rất đáng yêu. Nhưng anh không hiểu tại sao Khương Từ cứ trốn tránh anh, mỗi lần nói chuyện với anh chưa được ba câu đã cố gắng muốn đi. Bạn tốt cười giỡn nói: “Bình thường có phải cậu bắt nạt cô gái nhỏ người ta không?” Thẩm Thính Nam nói: “Tôi cũng không có bệnh, một người đàn ông giận dỗi với cô gái nhỏ làm gì.” 3. Năm Khương Từ học đại học năm tư, mối quan hệ giữa mẹ cô và chú Thẩm kết thúc, hai người chia tay trong hòa bình. Khương Từ không còn lý do tiếp tục ở lại nhà họ Thẩm nữa, cô rất nhanh đã chuyển ra ngoài. Tình cờ năm tư cô phải tìm việc làm, cô muốn về quê chăm sóc bà nội tuổi đã cao, thế là cô nộp hồ sơ xin việc ở Dung Thành quê cô. Gặp lại Thẩm Thính Nam đã là ba tháng sau. Đêm đó cô làm thêm giờ, lúc rời công ty luật đã là tám giờ tối. Nhìn thấy Thẩm Thính Nam đang dựa vào xe hút thuốc ở đối diện, cô nghi ngờ mình hoa mắt nhìn lầm. Cho đến khi Thẩm Thính Nam nhìn cô, ánh mắt hai người chạm nhau, nhịp tim cô bất giác chậm một nhịp. Sau khi sửng sốt mấy giây, cô đi đến trước mặt Thẩm Thính Nam, vẫn là Thẩm Thính Nam mở miệng trước, khóe môi nở nụ cười nói: “Chuyển đi cũng không chào tạm biệt tôi, ghét tôi như vậy à?” * Khinh thường nhất thời thoải mái, theo đuổi vợ thừa sống thiếu chết. HE, chênh lệch 7 tuổi. Chú thích: Trong lúc ba mẹ nam nữ chính yêu nhau, nam nữ chính không có tuyến tình cảm. Nhân vật chính: Khương Từ, Thẩm Thính Nam Một câu giới thiệu vắn tắt: Bằng lòng rơi vào tay em. *** Ngồi trên máy bay nhìn mây ngoài cửa sổ, Khương Từ nhớ lại mười tám năm ngắn ngủi trước đó của mình. Cô đã không còn ký ức gì về những chuyện trước năm ba tuổi, những ký ức thật sự được bắt đầu sau ba tuổi. Trong ký ức của cô, cô sống với bố mẹ trong một căn hầm rất nhỏ, quanh năm không có ánh sáng mặt trời, tối tăm và ẩm thấp, nên khi còn nhỏ cô thường bị bệnh mẩn ngứa khắp người. Từ khi còn rất nhỏ, cô đã biết tự chăm sóc mình, ba mẹ đi làm, cô ở nhà một mình đọc sách làm bài tập, đói bụng thì trèo lên ghế tự nấu ăn. Cô năm tuổi đã biết dùng bình gas, món đầu tiên học được chính là mì nước lọc. Cô không nhớ mình đã ăn bao nhiêu bát mì nước lọc, cô chỉ nhớ từ khi cô bắt đầu có ký ức, ba mẹ đã không ngừng cãi nhau. Mỗi lần hai người họ cãi nhau cô đều sợ hãi trốn vào một góc, nhìn ba mẹ đập phá nhà cửa thành một đống hỗn độn. Chờ đến khi hai người họ ngừng cãi nhau, cô lại hiểu chuyện đi nhặt lên từng thứ một. Mùa hè năm năm tuổi đó, lúc ăn tối, mẹ cô bỗng nhiên làm ầm ĩ chỉ vì một chuyện nhỏ. Ba cô nhấc bàn, bất ngờ nổi điên túm tóc mẹ, tàn nhẫn tát bà hai cái. Cô bị dọa đến bật khóc, chạy tới bảo vệ mẹ. Ba cô đẩy cô ra rồi bắt đầu đánh mẹ cô đến chết. Cô che trên người mẹ, ba cô liền đánh cả cô. Trong ký ức cô, lần đó mẹ không hề kêu lên một tiếng đau đớn nào, bà ấy chỉ xoay người ôm chặt cô vào lòng. Không biết qua bao lâu, ba cô cuối cùng cũng đánh đủ, ông ấy lấy tiền và chìa khóa rồi đóng sầm cửa ra ngoài, cả đêm không quay lại. Đêm hôm đó, cô bị mẹ đuổi về phòng nhỏ của mình ngủ. Nhưng cô không ngủ được, nằm trên chiếc giường nhỏ, qua cánh cửa khép hờ, cô thấy mẹ ngồi trên chiếc ghế âm thầm khóc nức nở. Mãi cho đến sau nửa đêm, cuối cùng mẹ cũng không rơi nước mắt nữa, bà ấy đứng dậy, lấy vali bắt đầu thu dọn đồ đạc. Vào thời khắc ấy, dù còn nhỏ nhưng cô lại nhạy cảm ý thức được mình sắp mất đi thứ gì. Cô vội vàng đứng dậy khỏi giường, mang dép lê bước ra cửa. Cô luống cuống đứng ở cửa, nhìn mẹ thu dọn đồ đạc, nhịn không được nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, mẹ muốn đi sao?” Cô nhìn mẹ, nước mắt không kìm được chảy xuống, cô khóc hỏi: “Mẹ, con có thể đi với mẹ không?” Cô không biết lúc đó mẹ có do dự không, cô chỉ nhớ lúc đó mẹ dùng ánh mắt đau khổ nhìn cô rất lâu. Nhưng cuối cùng bà không nói gì, như đã hạ quyết tâm bỏ cô lại, bà xách hành lý lên, đi nhanh ra ngoài không quay đầu lại. Mời các bạn mượn đọc sách Rơi Vào Tay Em của tác giả Nghê Đa Hỉ.