Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đông Phong Ác

Giới thiệu: Mộ Dung Lệ sống ở Hầu Ngọc quan ba tháng thì đã đưa thư nhà tất cả là bảy lần. Khi trước không hề như vậy, thế mà bây giờ hắn lại tìm riêng một người đưa thư, cứ đến hẹn lại một lá, chưa từng chậm trễ một ngày làm cho Hương Hương rất phiền lòng. Quách Điền và Quách Trần Thị mỗi lần như vậy đều dở khóc dở cười. Khi con gái Quách Dương hỏi: “Nhị tỷ con đâu rồi?” thì cả hai vợ chồng đều nói: "Đang làm bài tập về nhà..." Hương Hương vốn không có bao nhiêu chữ nhưng bỗng nhiên con người kia lại bắt nàng mỗi phong thư đáp lại đều phải đủ năm trăm chữ khiến nàng thật bất đắc dĩ. Cuối cùng những lá thư sau, Mộ Dung Lệ không còn chép thơ nữa mà kể về những chuyện nhàn tản nơi biên quan, đương nhiên là không hề tiết lộ quân tình.   Hương Hương nghĩ rằng, chắc chắn những điều mà Mộ Dung Lệ nói là giả vì cô cả đời tuân thủ nữ tắc chưa đến những nơi biên quan, muốn đi ngắm cảnh một chút cũng không được. Giống như hùng ưng, cô cũng có những tiếc nuối ở trong lòng. Hưởng ứng phong trào poll, tớ review bộ này, ai đọc thấy hay vào like cho truyện vào chung kết đi nhóa (đề cử ở trong comment bạn Lan SG đoạn cuối cuối ý. Đông Phong Ác – Nhất Độ Quân Hoa: cổ đại, ngược trước sủng sau, hài bi (mà tớ thấy hài nhiều hơn), edit hoàn, truyện có mỹ thực. Nội dung chính: Loạn lạc, nữ chính thôn nữ được cứu về khỏi bị giặc hiếp và được dâng lên cho nam chính làm thiếp một cách không tình nguyện. Sau đó là quá trình ngược trước sủng sau. Nữ chính từ thiếp lên làm chính phi. Nói chung nếu tóm tắt nội dung thì máu chó một nùi, máu chó tung trời. Nhưng đừng để bị đánh lừa, đây không phải câu chuyện máu chó mà sâu sắc hơn thế nhiều. Nhận xét Logic truyện này không được bình thường lắm. Nữ chính nhà nghèo 16 tuổi, thấp kém nhưng không lên gân lên cốt gì cả, sống đúng tuổi, đúng hoàn cảnh, đúng thân phận, vì hoàn cảnh mà gần như bị buộc phải gả làm thiếp cho nam chính. Chị nữ chính tính hay, khôn ra phết, con nhà nghèo, thân phận kém nhưng sống biết điều, khôn khéo, cũng ko lụy nam chính, tuy ban đầu có chút mơ mộng nhưng sau đó nhanh chóng nhận mệnh, không yêu nam chính, cần cúi đầu thì cúi đầu nhưng lúc mạnh mẽ thì vô cùng kiên cường. Lúc cần bảo vệ bản thân thì biết tự vệ, sống lưu lạc vẫn có thể lao động tự nuôi thân, thậm chí là lúc lạc trong rừng còn biết tự chăm lo, sinh con nuôi con và trà trộng giữa kẻ thù để không gây chú ý, đến khi cần cũng biết tỉnh táo hạ độc kẻ thù để thoát thân. Đoạn sau nam chính muốn nữ chính quay về, hỏi chị ta sai ở đâu để ta sửa, chị kể lại rành mạch các loại lỗi lầm, ghi thù ra phết. Nói chung, đoạn đầu về thân phận nữ chính hơi buồn vì nữ 9 thân phận thấp kém. Nam 9 vừa EQ thấp, vừa coi thường chị có điều không ngược đãi nhé. Sau này nữ 9 an phận, không vọng tưởng gì, cũng không yêu nam 9, ko kiểu khụy lụy vì tình mà khôn khéo sống, lấy lòng để 2 mẹ con có cuộc sống êm ả. Nữ chính đặc biệt tỉnh, thức thời, không lụy tình, là thôn cô nhưng sống khéo léo, biết buông biết bỏ, sức sống dẻo dai, tuy chân yếu tay mềm nhưng luôn biết tự bảo vệ, tự xoay sở, không làm ai phiền cả. Có thể nói là kiểu ngoài mềm trong cứng, xếp vào nữ cường. Đến cuối truyện thì uốn nắn nam chính đâu vào đấy. Nam chính ban đầu bị ném đá ghê lắm nhưng mà tớ đọc thì thấy rất bình thường, nhân vật này sống cũng đúng tuổi, đúng thân phận, đúng thời thế, đúng hoàn cảnh, đúng với bản chất, thậm chí còn có phần thẳng thắn, không quanh co, mưu mẹo, đường đường chính chính, khá là quân tử. Chỉ cái tội EQ thấp, rất thấp, thấp thảm hại, phong cách vai u thịt bắp, chuyện tình cảm thì thô hơn ngói. Như đã nói, nam nữ chính là vợ chồng nhưng không phải yêu nhau ngay từ đầu, nam chính EQ thấp, đầu đất nên đoạn đầu làm ra nhiều tình huống ngược nữ chính (mà độc giả đọc dễ lầm tưởng là truyện ngược cổ điển.. Anh này kiểu nam tử cổ đại điển hình, tướng quân không biết thương hoa tiếc ngọc, không biết yêu, nữ chính là thiếp thân phận thấp kém bị coi như vật nuôi cho ăn ngon mặc đẹp là tốt rồi. Anh này siêu vô tâm, cũng coi thường nữ chính nhưng không đánh đập, không làm trò mèo, loằng ngoằng nữ phụ ngược tâm nữ chính hay lợi dụng, không ngược đãi nữ chính như truyện Phế Hậu hay mấy truyện ngược não tàn. Đọc lại buồn cười, anh này ghen cũng buồn cười, đoạn cưới chính phi cũng buồn cười, vì anh tiếng xấu quá nên người ta lừa anh lấy thứ nữ 12 tuổi của 1 lão thần. Con bé đó sợ anh như quỷ, bám nữ chính như bám mẹ, nhiều tình huống cười đau cả mề. Đọc thấy nam 9 suy nghĩ cũng đơn giản, sủng nữ chính phết, mà dần dà càng ngày càng có mong ước xây dựng một gia đình chỉ có cha mẹ con cái sum vầy với nữ 9. Nam chính trước khi có nữ chính thì có duy nhất 1 người thiếp, người thiếp đó chết thì anh cũng chả léng phéng gì cho đến khi nạp nữ 9 làm thiếp. Tuy là thiếp nhưng trong phủ cũng chỉ có duy nhất nữ 9, từ lúc lấy nhau là sạch sẽ đến hết truyện nhé. Đến cuối anh cũng đưa chị lên làm vương phi. Nam nữ chính cũng không bập cái yêu nhau, nói rằng cả 2 chấp nhận nhau thì đúng hơn. Truyện vừa bi vừa hài, đoạn nào bi đọc thương rớt nước mắt, đoạn nào hài đọc cười lăn lộn không nhặt được mồm. Truyện không dài, đọc vừa phải, hơn 80 chương nhưng 1 chương ngắn ý mà. Giọng văn lại hay, ngấm. Truyện này cũng không kiểu hội chứng Stockholm, nữ chính não tàn đi yêu tha thiết cái đứa bạc đãi mình hay là kiểu nam chính ngựa đực, chịch em xong lại mê em ko dứt ra được. Nam nữ chính yêu nhau là mưa dầm thấm lâu, từ từ cảm hóa, nam 9 thật ra suy nghĩ đơn giản, không quan tâm cảm nhận người khác nhưng anh này thích là thích cái ôn nhu điềm đạm của nữ chính, là cảm giác bình yên có 1 mái nhà, có vợ có con. Đời anh này là mưa gió máu tanh sa trường, giết chóc, không tình thân, cha mẹ anh em đâm sau lưng. Nữ chính đến gần cuối truyện mới dần yêu nhé, chị giống chim sợ cành cong, không tin tưởng nam chính, đến cuối cùng nữ chính nhận định vợ chồng ở với nhau 3 năm, không thể nói là không có chút nào tình cảm, nam chính thực ra cũng đem lại cảm giác dựa dẫm che chở, đây là chồng mình. Cảm giác giống mấy truyện điền văn mà nam nữ chính lấy nhau không phải vì yêu. *** Review Quỳnh Văn: Hic, lần đầu tiên review truyện của “mẹ kế” Nhất Độ Quân Hoa. Kể từ khi đọc xong “Phế Hậu Tướng Quân” thì mình cứ thấy tác giả này là chạy mất dép, vì ấn tượng anh main tra nam và SE thôi. Nay tình cờ đọc được đề cử, giang hồ cũng khen nhiều, mình tìm đọc review một chút và quyết định lọt hố. Quả nhiên không thất vọng. Đông Phong Ác kể về đời sau của Hoàng Đế Mộ Dung trong truyện Phế Hậu Tướng Quân, Yến Vương sinh được 6 người con trai, trong đó nam chính của chúng ta là Tốn Vương gia Mộ Dung Lệ. Mới đầu nghe tên mình tưởng tác giả sẽ miêu tả anh này đẹp yêu nghiệt hại nước hại dân gì đó, ai ngờ sau khi đọc được vài chương truyện thấy cái tên đúng thật – nghe tên ảnh là muốn khóc rồi :))) Câu chuyện là con đường được thuần hóa thành thê nô của nam chính. Ảnh là nam chính thô lỗ cục cằn nhất mà mình từng đọc, thế mà không phải ảnh thô lỗ theo kiểu máu chó, mà theo kiểu hài hài không chịu được :)). Ảnh không thèm mở miệng nhiều, nhưng cứ mở miệng ra là chửi, nhẹ nhàng được vài câu là lại chửi, nữ chính không ít lần ăn chửi “tiện nhân”, “hỗn trướng” (khốn nạn) rồi. Về sau ảnh bỏ từ “tiện nhân”, vì cho rằng chửi nữ nhân nhà mình là “tiện” thì không hay lắm, nhưng vẫn luôn mồm “khốn nạn” không bỏ được, vì sau này bị chị nữ chính cho ăn hành không ít :)) Ảnh phải nói là hung hăng lắm, lì như trâu, ra trận đao thương không là cái đinh gỉ, động một cái là phạt, mà toàn trăm cú trở lên. Cơ mà ảnh không dám động đến nữ chính, vì ảnh cho rằng nam nhân không đánh nữ nhân của mình (Good!). Ngày xưa chỉ đạp một chị một cú nhè nhẹ do hiểu lầm chị thông gian với anh khác mà thấy chị hộc máu nên từ đó không dám nữa :)) Nam chính không hiểu chuyện tình yêu lắm, dù ngày trước có một ái thiếp là Lam Dụ. Khi ăn cơm thì ăn như lũ quét, chị nữ chính chưa kịp ăn xong đã bị xách đi :)) Khi có con thì cũng không biết làm cách nào làm cha, được một dịp ẵm nó thì liền bỏ quên nó ở nhà người khác, được chị nữ chính ghi thù :)) Tóm lại câu chuyện cứ diễn ra thế này: Nam chính chửi chửi, giận muốn nổ phổi, rồi lại chửi chửi. Nữ chính nghe chửi, khóc rấm rứt, rồi lại nghe chửi, khóc rấm rứt. Ấy thế mà nó không chán, lại còn hài không chịu được :)) Nói đến nữ chính Hương Hương, cô nàng là nữ chính được miêu tả tâm lí theo hướng “có lý” nhất trong những truyện mình đọc cùng thể loại. Hương Hương là con gái của dân lành, tự dưng bị thổ phỉ bắt đi, sau được quân của Mộ Dung Lệ cứu, rồi tự dưng lại phải làm thiếp cho anh vương gia thô lỗ cục cằn. Sống chung với một người thô lỗ, động cái là chửi, giết người (địch) như ngóe, bỏ rơi mình để cứu người khác mà yêu được mới là lạ.   …   Hương Hương ban đầu với Mộ Dung Lệ chỉ có sợ thôi, sống chung lâu dần đến khi có con gái nàng cũng chưa yêu hắn được, vì nàng chỉ là thiếp, là nô tì. Đối với sự quan tâm lâu lâu mới có được của Mộ Dung Lệ, Hương Hương không phải là không cảm động, nhưng hắn lần lượt lần này đến lần khác lại làm cho nàng thất vọng, vậy nên nàng không dám, cũng không thể yêu nổi. Hương Hương rung động với người khác, đó Hàn Tục, một trong những phó tướng của Mộ Dung Lệ. Đó là người đã không quản sống chết cứu nàng khi nàng bị Mộ Dung Lệ bỏ rơi ở rừng sâu nước thẳm. Hai người trải qua một đoạn tình cảm lóe sáng trong chốc lát rồi phải vụt tắt trong mấy ngày Hàn Tục cứu nàng rồi đưa nàng về bên Mộ Dung Lệ. Hương Hương biết mình không nên có tình cảm với Hàn Tục khi bản thân đã có con gái với Mộ Dung Lệ, nàng chỉ để ở trong lòng thôi, vì bản thân mình rất rõ đoạn tình cảm này sẽ không có kết quả. Nói về Hàn Tục, nhân vật này chiếm rất nhiều cảm tình của mình. Hàn Tục xuất thân nghèo hèn, được Mộ Dung Lệ thu lưu, bọn họ cùng vào sinh ra tử hơn mười năm trời. Nếu muốn Hàn Tục chết thay cho Mộ Dung Lệ, chắc chắn anh cũng không hề do dự mà đồng ý, thế nhưng trời xui đất khiến Hàn Tục lại yêu người con gái của anh em mình. Tình yêu của Hàn Tục cũng chỉ thầm kín, chỉ muốn được bảo vệ nàng, để nàng được an toàn, được hạnh phúc cùng Mộ Dung Lệ. Chỉ tiếc, gặp đúng người, nhưng sai thời điểm. Lại nói về Mộ Dung Lệ, cái cách mà nam chính xử lý khi phát hiện thiếp và huynh đệ của mình yêu nhau quả thật làm mình rất khâm phục. Nếu như Hàn Tục sẵn sàng chết vì Mộ Dung Lệ thì hắn cũng sẵn sàng đưa thân bảo vệ Hàn Tục khi gặp nguy hiểm, và có cho bao nhiêu lần lựa chọn, Mộ Dung Lệ chưa bao giờ có ý nghĩ là sẽ không làm như vậy cả. Chính điều này, hay phải nói là cách làm người, cách đối xử của Mộ Dung Lệ với anh em, đồng đội đã khiến Hàn Tục không bao giờ có thể “yêu” Hương Hương được nữa. . Đoạn sau của câu chuyện được đẩy lên cao trào khi ái thiếp Lam Dụ của Mộ Dung Lệ trở về. Chín năm trước Lam Dụ xả thân vì Mộ Dung Lệ, dùng kế mỹ nhân để giúp hắn cầm cự nơi chiến trường, hắn cảm động, hứa với nàng vị trí Vương phi. Thế nhưng Lam Dụ không cần, sau khi chiến thắng, nàng gieo mình tự vẫn. Kể từ đó, Mộ Dung Lệ sống đơn độc cho đến khi Hương Hương xuất hiện. Lam Dụ trở về, Mộ Dung Lệ vẫn lựa chọn sai lầm, đẩy Hương Hương như con ốc sên vừa mới ngốc đầu ra khỏi vỏ thụt đầu lại, không dám ra nữa. Hương Hương bỏ đi, Mộ Dung Lệ dần hiểu Hương Hương quan trọng với mình như thế nào. Hắn rốt ruộc cũng tìm lại được nàng, nhưng nàng không muốn trở về cùng hắn nữa. “Vương gia không đọc thư nhà thiếp gởi. Vương gia ra ngoài, bỏ tiểu Huyên Huyên ở phủ Chu Thái Úy, quên mang con về. Vương gia vứt nô tì lại Cổ Đạo Tân Kế, Vương phi quan trọng hơn nô tì. Vương gia không săn sóc, không chờ nô tì cơm nước xong đã chạy đi. Vương gia mang mẹ con Lam trắc phi trở về, ôm Kha thiếu gia vào cửa, không ôm Huyên Huyên, coi trọng Kha thiếu gia hơn Huyên Huyên. Vương gia hứa hẹn với Lam trắc phi, nói đời này chỉ yêu một mình nàng ấy. Lam trắc phi quan trọng hơn nô tì. Lam Trắc phi bảo Vương gia thả thiếp, Vương gia liền đuổi ta ra ngoài phủ. Bởi vậy Vương gia đã hiểu chưa, kì thực ta đối với Vương gia, không hề quan trọng.” (Trích bản dịch của bạn Hàn Nguyệt, Mít Vũ, Olivia, Tàn Tâm thuộc thuvienngontinh.com”   Hương Hương oán Mộ Dung Lệ vô tâm, nhưng hắn cũng có lý do riêng của mình. Hắn không đọc thư nhà, nhưng khi hắn biết lỗi, hắn đã đọc từng lá từng lá trong sự ân hận muộn màng. Hắn vô tâm với con, thế nên hắn sẽ học cách làm cha, quan tâm đến con hơn nữa. Hắn vứt bỏ nàng, lựa chọn người khác cũng vì suy tính đến sự sống sót của nàng. Nhưng hắn hứa, từ nay sẽ không bỏ lại nàng nữa. Hắn chọn Lam Dụ, nhưng hắn chưa từng nghĩ sẽ bỏ rơi nàng. Nàng không muốn làm thiếp, cả đời này hắn xin chỉ có nàng mà thôi. … Đọc cả bộ truyện, dù không có câu chữ thể hiện rõ ràng nhưng thật ra không khó để bạn nhận ra tình yêu của Mộ Dung Lệ và Hương Hương. Đó là tình cảm nhiều phần trách nhiệm hơn, được gắn kết bởi con cái, qua nhiều năm tháng chăm sóc, thấu hiểu nhau mà thành. Review dài quá rồi, nên mình xin kết lại bằng trích dẫn mình thích nhất trong truyện: Nếu như có kiếp sau, nàng vẫn là một nữ nhân, nguyện lấy cành mận gai làm trâm cài tóc, mặc áo vải thô, sống cảnh nghèo hèn bần tiện chứ quyết không làm thiếp cho người nữa. Mời các bạn đón đọc Đông Phong Ác của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chấp Niệm - Dạ Mạn
Thể loại: Hiện đại, hào môn, nữ truy, ân oán tình thù, gương vỡ lại lành, SẠCH, trước NGƯỢC NỮ sau NGƯỢC NAM, CẨU HUYẾT - SIÊU NGƯỢC nhưng vẫn HE Độ dài: 82 chương +NT Tình trạng: Hoàn edit Văn án: Nhớ lại ngày quyết định ly hôn, mới phát hiện hóa ra cũng không khó như tưởng tượng. Chẳng qua là cô còn ngốc nghếch hỏi hắn: "Đã nhiều năm như vậy, tại sao anh vẫn không thích em? ------------------------------- Chỉ vì một câu "Đã nhiều năm như vậy, tại sao anh vẫn không thích em?" trong đoạn văn án ngắn phía trên mà mình quyết định nhảy hố bộ này đấy ạ. Không biết tại sao nhưng khi đọc câu này, mình đột nhiên rất xúc động, cảm giác như có cái gì đó bóp nát trái tim. Hẳn cô gái này đã yêu thương chờ đợi và tuyệt vọng như thế nào mới có thể thốt lên câu nói đau lòng như vậy. Cố Niệm yêu Tống Hoài Thừa Đó không phải là tình cảm bồng bột của tuổi trẻ, cũng không phải là vì ham thích mới lạ, hay vì anh là người xuất sắc ưu tú nổi bật nhất. Cố Niệm yêu anh, chính là yêu như vậy. Yêu tất cả mọi thứ thuộc về anh, cho dù cô biết khoảng cách giữa họ có bao nhiêu xa cách. Nhưng trái tim cô cam tâm tình nguyện vì anh mà đánh đổi. Cô tạo cho mình một tín ngưỡng mang tên ''Chấp niệm''. "Chấp niệm'' là yêu một người không yêu mình ''Chấp niệm'' là chờ đợi một tình yêu không thuộc về mình Và ''chấp niệm'' của Cố Niệm là Tống Hoài Thừa Cô biết, trái tim anh kỳ thực rất lạnh lùng và tình cảm này dường như chỉ xuất phát từ một phía của cô mà thôi. Nhưng Cố Niệm không lùi bước, hay nói đúng hơn, cô nghe theo trái tim mình. Chỉ cần cô yêu anh, yêu anh, yêu anh nhiều hơn nữa, rồi anh sẽ nhìn thấy tất cả những yêu thương đó và anh sẽ trở về. Chỉ là, Cố Niệm ngốc nghếch không hề biết rằng. Trong tình yêu và thù hận, Tống Hoài Thừa chưa bao giờ do dự với đoạn nhân duyên này. Bên nhau đã lâu, kết hôn cũng đã 2 năm rồi nhưng điều Cố Niệm ao ước là một đứa con vẫn không thể có. Cô cho rằng mình bị bệnh, sợ hãi và khao khát như nghiền nát tim cô. Cho đến một ngày cô phát hiện ra một bí mật kinh hoàng. Tống Hoài Thừa - người chồng cô yêu thương nhất - người cô đặt hết tất cả niềm tin và hy vọng lại là người mỗi ngày vẫn cho cô uống thuốc tránh thai. Hóa ra, sau bao năm, anh ấy vẫn lạnh nhạt và tàn nhẫn như vậy. Hóa ra, những dịu dàng từng có, những quan tâm đã trao đều chỉ là dối trá anh lừa gạt cô mà thôi............... Cố Niệm đau đớn đến vỡ nát. Nhưng cô vẫn lựa chọn cho anh cơ hội. Vì cô yêu anh, yêu đến bất chấp và mù quáng, yêu đến vứt bỏ cả những thương tổn anh gây cho mình. Nào ngờ, mọi thứ đi đến bước đường hôm nay chính là một vở kịch hận thù mà anh không tiếc bán rẻ bản thân cùng hôn nhân đã có để sắp đặt nên mà thôi. Rốt cục, cũng đến lúc hạ màn. Mỗi người đều trở về là nhân vật thật của chính mình. Không còn giả tạo với những điều dối trá nữa............... Vì ân oán đời trước, Tống Hoài Thừa chấp nhận kết hôn cùng Cố Niệm. Anh một tay thiết kế chiếc bẫy độc ác này đưa cha cô vào tù trả thù cho cái chết của cha mình. Anh không muốn giữa họ dây dưa nên không ngừng cho cô uống thuốc. Anh cứ thế, nhẫn tâm ly hôn và tuyệt tình đẩy cô ra xa thế giới của mình. Nhưng, Hoài Thừa anh có biết không? Hận thù hôm nay sẽ là mũi dao giết chết anh vào mai sau. Bởi anh chưa từng nhìn lại, đoạn tình cảm này là ai đã thua trước? Là Cố Niệm hay là anh??? Là ai lùi bước, ai muốn ly biệt, ai đã từng thương tiếc cho nhân duyên dang dở này???? Lúc Cố Niệm mang theo tất cả đau thương và tuyệt vọng mà rời đi, cũng là lúc cô phát hiện mình mang thai. Một đứa trẻ đến từ thiên đường mà thượng đế muốn ban tặng cho cô, để cô có thể bấu víu vào và nỗ lực để sống tiếp. Khoảng thời gian đó cô gần như gục ngã. Cha đi tù, nhà tan cửa nát, ly hôn... lại từng ngày chui nhũi trốn chạy bọn đòi nợ thuê. Và đôi tay vẽ tranh đầy tài hoa cũng bị người ta rạch nát. Mỗi một ngày là một chuỗi bi kịch. Nhưng, số phận lại một lần nữa trêu đùa khi đứa bé Phán Phán sinh ra do tác dụng phụ của thuốc tránh thai cô từng uống mà khiến cho bé bị câm. Còn gì đau đớn hơn với người mẹ như Cố Niệm kia chứ... 4 năm sau, cô trở về thành phố cũ và gặp lại người xưa. Anh giờ đây vẫn là người đàn ông như năm đó, vẫn lạnh nhạt xa cách lòng người, vẫn tàn nhẫn và thâm trầm như vậy. Bên anh giờ đây là mối tình đầu đã ly biệt thưở niên thiếu và giờ là nối lại tình xưa. Bên cô cũng có một chàng trai ấm áp dịu dàng như mặt trời. Tưởng chừng, nhân duyên giữa họ đã dứt. Nào ngờ, vì sự có mặt của Phán Phán mà tiếp tục dây dưa không ngừng. Những đau thương trong quá khứ một lần nữa được lật lại. Tống Hoài Thừa sợ hãi và đau đớn vô cùng khi biết được vì sự tuyệt tình và độc ác muốn trả thù của mình đã hủy hoại Cố Niệm như thế nào. Ngay đến Phán phán - đứa bé anh chưa từng biết cũng chịu bao nhiêu bất hạnh như vậy. Tất cả là vì anh, rõ ràng năm đó yêu cô là thế, vẫn cứ nhẫn tâm hủy diệt tất cả. Bây giờ, là ông trời trừng phạt anh, nên mới để cho chuyện xưa từng thước phơi bày sự thật.... Bao nhiêu giày vò, bao nhiêu khổ sở, bao nhiêu tang thương... làm sao gói gọn lại trong hai chữ ''hối hận". Phải chăng, muộn màng rồi. Năm xưa, ai từng thật lòng, ai từng giả dối? Năm xưa, ai từng chờ đợi, ai từng tàn nhẫn? Năm xưa, ai từng tuyệt vọng, ai từng ly biệt? Giờ còn có thể quay về hay không? Khi mà, bất hạnh và bi kịch hôm nay là tự tay anh tạo ra........... Lúc đó, anh vì trả thù mà mù quáng làm tất cả mọi chuyện. Lại để cho cô chịu biết bao nhiêu khổ sở vất vả với đứa bé trong bụng. Còn để cho người bên cạnh mình vì ghen tỵ ích kỷ mà độc ác hủy đi đôi tay của cô, suýt chút nữa còn muốn giết chết đứa con gái bé nhỏ mới thành hình của anh. Lỗi lầm như vậy, liệu ân hận và bù đắp thôi có đủ để giữ cô lại bên mình hay không? Khi mà, giờ đây, mỗi một phút giây bên cô anh thấy tim mình như bị tra tấn sắp chết. Bởi nhìn thấy cô, anh sẽ nghĩ đến những thương tổn và bi kịch mà vì anh cô đã chịu đựng. Nhìn thấy Phán Phán ngoan ngoãn hiểu chuyện lại không thể nói lời nào, anh chua xót và đau lòng biết bao nhiêu. Nếu thật sự biết trước sẽ có ngày như hôm nay thì lúc trước đã không nhẫn tâm như thế. Anh sai rồi, sai đến không cách nào cứu vãn nổi... Vậy mà, anh thật sự không thể buông tay để cô đến bên người khác được. Nhân duyên của họ không thể ngắn ngủi tang thương như vậy. Anh muốn sửa chữa lỗi lầm của mình, muốn vì cô, vì Phán Phán mà thay đổi hiện tại cùng tương lai, cho dẫu quá khứ đã từng hủy hoại họ đến thế nào. Nhưng, những âm mưu của người giật dây vẫn tiếp tục đẩy họ rời xa nhau. Có hiểu nhầm, có hận thù, có nước mắt, có chia ly.... Liệu lần này, anh sẽ bảo vệ chở che cho cô vượt qua được đoạn sóng gió này chứ? Và trong câu chuyện cũ cô chưa từng nói cho anh biết đấy còn bao nhiêu uẩn khúc và uất ức cô một mình gánh chịu? Mời mn đọc truyện để biết chi tiết nha :) ------------------------------ ''Chấp niệm'' cũng giống như tên của nó, xoay quanh tình yêu và thù hận của Cố Niệm cùng Tống Hoài Thừa. Nội dung truyện không hề ngọt ngào lãng mạn hay bay bổng, nó ngược, ngược đến đau lòng từng nhân vật từng mảnh ký ức hay hiện tại đang có. Đối với những người yêu sủng thích ngọt thì truyện không hề thích hợp chút nào. Còn nếu bạn thích ngược thì mình nghĩ nên nhảy hố. Bởi câu chuyện được lồng ghép và có khá nhiều tình tiết cẩu huyết nhưng không gây ức chế cho người đọc lắm. Bởi giọng văn của Dạ Mạn từ trước đến nay vẫn khiến mạch truyện có cao trào có xúc động có nút thắt và hơn hết là luôn có cái kết HE dù trải qua bao nhiêu sóng gió đến thế nào. Đọc ''Chấp niệm'' mình thật sự rất thương nam phụ Lục Diệp Thanh, anh cái gì cũng tốt, cái không tốt duy nhất chính là không phải người mà Cố Niệm yêu. Ngay từ đầu mình đã biết trước kết quả này nhưng sao vẫn rất đau lòng. Giá như anh ích kỷ một chút, tàn nhẫn một chút hay độc ác một chút thì tốt biết mấy. Tình yêu - chọn sai người chính là bi kịch cả đời :'( :'( Và mình, lại chọn anh ???????? Bonus thêm là truyện được nhà Liệt Hỏa Các edit cùng beta cực kỳ mượt lại cẩn thận và rất nhanh có chương mới, nên mn nhớ ghé qua nhà đọc để ủng hộ các bạn ấy nha ^^ #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Bí Tần Mời các bạn đón đọc Chấp Niệm của tác giả Dạ Mạn.
Bạch Phát Hoàng Phi - Mạc Ngôn Thương
Mạn Yêu là một linh hồn từ thế kỷ 21 xuyên vào thân thể của Trưởng Công chúa của Khải Vân quốc - Dung Nhạc. Mạn Yêu trở thành Dung Nhạc, trở thành muội muội duy nhất của Khải Vân đế, được ca ca sủng ái vô vàn. Sau ba năm, Mạn Yêu phải trở thành công chúa hòa thân đến Lâm Thiên quốc, giữ gìn hòa bình cho hai nước. Người mà Dung Nhạc trưởng Công chúa phải hòa thân là Thất hoàng tử của Lâm Thiên quốc - Tông Chính Vô Ưu. Mạn Yêu từ lâu đã nghe nói, Tông Chính Vô Ưu này được Lâm Thiên hoàng vô cùng sủng ái, được ban phong hiệu Lê Vương, tài mạo song toàn, danh tiếng vang xa vạn dặm. Nhưng bù lại, người này hành xử vô cùng kỳ lạ, không theo lẽ thường, nghe nói hắn còn không thèm thượng triều. Một người xuất sắc như vậy, nhưng cũng cuồng vọng như vậy, thế gian đúng là hiếm thấy. Mạn Yêu từ Khải Vân quốc vượt ngàn dặm xa xôi đến Lâm Thiên quốc hòa thân, một thân hỉ phục đỏ thẫm, mũ rèm châu che giấu dung nhan yêu kiều. Thế nhưng, Tông Chính Vô Ưu lại ngang nhiên từ chối hòa thân, hoàn toàn không cho nàng một chút mặt mũi nào, bất chấp mối quan hệ giữa hai nước, mà Mạn Yêu cũng chẳng muốn gả cho người không muốn lấy mình. Vì vậy, Mạn Yêu đưa ra đề nghị cho nàng thời gian sáu tháng, nếu sáu tháng sau Tông Chính Vô Ưu vẫn không chịu lấy nàng, thì nàng sẽ lựa chọn nam tử khác của Lâm Thiên quốc làm phò mã, đảm bảo bang giao giữa hai nước. Mạn Yêu dùng khoảng thời gian nửa năm để mở một quán trà, thực hiện mơ ước từ đời trước của mình. Nàng vốn chỉ muốn an phận sống một cuộc đời bình yên không sóng gió, có thể đứng ở bên ngoài những cuộc thị phi tranh giành quyền lực. Thế nhưng, Mạn Yêu lại gặp Tông Chính Vô Ưu. Do lần gặp gỡ lần trước giữa nàng và hắn, Mạn Yêu mặc hỉ phục, mũ rèm châu che khuất mặt nên không ai biết được dung nhan của Dung Nhạc trưởng Công chúa ra sao. Lần này Mạn Yêu dùng thân phận chủ quán trà để đối mặt với Tông Chính Vô Ưu, may mắn hắn cũng không nhận ra nàng. Tông Chính Vô Ưu có hai điều kiêng kị: rượu và nữ nhân. Bởi vì hai yếu tố này gắn liền với quá khứ bi kịch của hắn. Nhưng hắn lại rất thích trà. Đối với quán trà của Mạn Yêu mở ra, từ kiến trúc độc đáo, đẹp như chốn bồng lai tiên cảnh, cho đến các loại trà đều rất hợp ý hắn. Tông Chính Vô Ưu không biết nàng là Dung Nhạc, chỉ biết nàng là Mạn Yêu - chủ quán quán trà nổi tiếng. Hắn vốn chán ghét nữ nhân, không để bất cứ nữ tử nào đến gần mình một bước, thế nhưng kỳ lạ là hắn không hề bài xích nàng. Tông Chính Vô Ưu trở thành khách quen của quán trà, hằng ngày gặp gỡ Mạn Yêu. Hắn và nàng trở thành bằng hữu, thậm chí là tri kỉ, ngày ngày bầu bạn. Còn Mạn Yêu, nàng đối với Tông Chính Vô Ưu không có ấn tượng tốt. Thế nhưng ngày ngày tại quán trà, nàng dần hiểu rõ con người hắn, cũng dần có thiện cảm với hắn hơn. Tông Chính Vô Ưu là người có thể cùng nàng đánh cờ thắng bại bất phân, là người có thể cùng nàng uống trà đàm đạo, là người giải cứu cho nàng khi tình thế hiểm nguy, cũng là người mang lại cho nàng cảm giác trước nay chưa từng có. Mạn Yêu dần động lòng trước Tông Chính Vô Ưu. Nàng cảm nhận được hắn cũng có tình cảm với mình. Vì vậy mà hắn mới giữ nàng ở lại Vương phủ của hắn, tặng cho nàng hẳn một lầu các tại đó, cùng nàng ở bên nhau hơn nửa tháng. Cứ thế, tình cảm của Tông Chính Vô Ưu và Mạn Yêu vô cùng tự nhiên, dần đến với nhau. Bởi vì yêu, nàng đồng ý trao thân cho hắn. Thế nhưng thứ nàng nhận được lại là gì? Nàng biết được hóa ra từ đầu đến cuối chỉ có nàng ảo tưởng về tình yêu thiên trường địa cửu. Hóa ra từ đầu đến cuối Tông Chính Vô Ưu chỉ lợi dụng nàng. Hắn luyện tập một loại võ công đặc biệt, cần cơ thể, tinh thần luôn được thỏa mãn. Tông Chính Vô Ưu vốn chán ghét nữ nhân, vì vậy hắn luôn ngâm suối lạnh để áp chế dục vọng trong người, cơ thể không được thỏa mãn, dẫn đến việc võ công không có tiến bộ. Mà Mạn Yêu lại là nữ nhân duy nhất hắn không chán ghét, vì vậy mục đích của hắn chính là có được thân thể nàng, giúp ích cho võ công hắn. Hóa ra ngay từ đầu, nàng chỉ là công cụ luyện võ của hắn. Mạn Yêu thống khổ nhận ra sự thật, nàng ôm lấy bao thất vọng cùng đau đớn rời đi. Cùng lúc đó, hoàng huynh nàng là Khải Vân đế lại sắp xếp để nàng thành hôn cùng một vị tướng quân trẻ của Lâm Thiên quốc - Phó Trù. Chốn cung đình thâm sâu tựa biển, hoàng thất là nơi tranh giành quyền lực có thể giết người không thấy máu. Mà ở đó, nữ nhân lại chính là vật hi sinh cho ván cờ quyền lực đẫm máu tanh. Mạn Yêu cũng không ngoại lệ, nàng chẳng thể làm gì khác là theo sự sắp xếp của hoàng huynh, gả cho Phó Trù, trở thành Tướng quân phu nhân. Nhưng Tông Chính Vô Ưu lại đến hôn lễ của nàng muốn cướp tân nương. Bởi vì hắn hối hận, từ khoảnh khắc nàng rời khỏi hắn, hắn mới biết chân tình của bản thân. Tông Chính Vô Ưu từ đầu đến cuối là lợi dụng Mạn Yêu, thế nhưng trong lúc ấy chính hắn cũng không khống chế được mà động tâm. Ngẫm lại, nếu hắn không bỏ ra chân tình thật sự để đối xử với nàng, thì làm sao nàng có thể động lòng với hắn? Khi hắn nhận ra mình yêu nàng đến nhường nào, muốn nàng quay về bên hắn thì hắn lại biết được nàng là Dung Nhạc trưởng công chúa, hơn nữa lại sắp trở thành Tướng quân phu nhân. Làm sao hắn có thể để nàng rời xa mình như vậy, hắn đến hôn lễ của nàng muốn cướp tân nương, tuyên cáo với bao nhiêu người nàng là nữ nhân của hắn, thậm chí vô ý hủy hoại danh dự của nàng. Nực cười thay, xưa kia Tông Chính Vô Ưu cự tuyệt hòa thân trước cả triều đình, không chừa cho nàng một tí mặt mũi nào. Thì giờ đây, hắn lại bất chấp phép tắc cung quy muốn đem nàng đi, không để nàng gả cho người khác. Thế nhưng, trên thế gian không phải thứ gì cũng có thể tùy theo ý nguyện của một người. Mạn Yêu là một nữ nhân cứng rắn, cố chấp đến bướng bỉnh. Nàng một khi đã quay lưng, thì tuyệt tình hơn ai hết. Mạn Yêu nhất quyết không trở lại bên cạnh Tông Chính Vô Ưu, người từng làm tổn thương nàng. Hắn không lay chuyển được nàng, thậm chí hắn từng hoài nghi, có phải nàng chưa từng yêu hắn, từ đầu đến cuối chỉ có hắn đơn phương? Nếu không thì sao nàng có thể vô tình như thế, có thể gả cho một nam tử khác nhanh như vậy. Vậy nên, Tông Chính Vô Ưu cũng đành bất lực buông tay. Mạn Yêu thành hôn cùng Phó Trù, Tông Chính Vô Ưu xin đi đến nơi Giang Nam xa xôi. Tình cảm đi vào ngõ cụt, liệu đời này còn có thể gặp lại? Đây là một câu chuyện vô cùng ngược tâm, là một trong những câu chuyện mà tớ thích, bởi vì cái buồn của truyện rất nhẹ nhàng nhưng lại rất thấm. Tuy tớ đã quen đọc truyện ngược và SE, nhưng "Bạch Phát Hoàng Phi" thật sự để lại cho tớ ấn tượng rất sâu. Mỗi một nhân vật đều có một hoàn cảnh riêng, một nỗi khổ, nỗi hận và tình yêu của riêng mình. Tác giả miêu tả tâm tư của mỗi người thật sự rất tinh tế, làm tớ không kìm được mà đồng cảm với họ. Đây là một sự lựa chọn vô cùng tuyệt vời nếu bạn đang cần một bộ truyện thể loại như này đấy! Tớ vô cùng đề cử ạ. Từ phim cho đến truyện, tớ đều vô cùng yêu thích nhân vật Phó Trù. Phó Trù là tướng quân của Lâm Thiên quốc, lập vô số công danh hiển hách. Nhưng chàng của ngày hôm nay, là kết quả của bao nhiêu đau đớn cùng hận thù trong quá khứ mà tạo thành. Cuộc đời của chàng từ nhỏ đã định sẵn là một mảng u tối, mục đích cuối cùng chỉ có báo thù, giải tỏa nỗi hận. Mạn Yêu chỉ có một con cờ trong con đường của chàng mà thôi. Nhưng Phó Trù lại không thể kìm lòng được mà yêu nàng. Chàng biết, không nên động lòng với một con cờ, nếu không khi hạ cờ sẽ không dứt khoát, thậm chí mọi kế hoạch của mình sẽ sai lệch. Chàng biết người trong lòng Mạn Yêu là Tông Chính Vô Ưu, thế nhưng chàng lại tình nguyện đợi chờ, mong một ngày nàng sẽ dành cho chàng một vị trí nào đó trong lòng. Chỉ là, không biết liệu chàng có đợi được ngày đó hay không? *** Kiếp trước, nàng bị người lợi dụng đến chết, một đời trọng sinh này, nàng thống hận và không thể chịu đựng được nhất đó là lừa gạt cùng lợi dụng, nhưng khăng khăng ở đời này, nàng từ đầu chí cuối chưa từng chạy thoát khỏi lòng bàn tay của vận mệnh, vẫn như cũ là một quân cờ trong tay người khác. Bảy năm ở Tần gia, khiến cho nàng với cá tính lãnh đạm thờ ơ do tích được từ kiếp trước cảm nhận được sự ấm cúng xưa nay chưa từng có, đánh thức sự khát vọng đối với tình yêu chôn dấu ở nơi sâu nhất trong lòng nàng, nàng rất quý trọng cái phần thân tình không dễ có được này, cho nên Tần gia bị diệt môn mang đến đả kích rất lớn đối với nàng. Bởi vậy, nàng đã lựa chọn một con đường đối với nàng mà nói hết sức gian nan. Nàng đi vào Khải Vân quốc, trở thành công chúa Dung Nhạc từ nhỏ sống ở trong Lãnh cung. Mục đích của nàng, chờ đợi có một ngày lấy thân phận công chúa Dung Nhạc hòa thân cùng hoàng thất Lâm Thiên quốc, tìm được hung thủ hãm hại phụ mẫu, báo thù cho phụ mẫu. Lãnh cung Khải Vân quốc, ngày xuân không có hoa nở rộ, ngày hè không ấm áp, ngày thu lá khô vàng rụng đầy sân, vào đông băng tuyết lạnh rét. Một mình nàng sống ở nơi này, đối mặt với một đám người điên, ăn mặc quần áo dơ bẩn từ trên người của người chết cởi ra, đem chính mình làm trông cũng giống như một kẻ điên. Ban ngày trốn ở một góc phòng đổ nát, buổi tối ôm lấy thân thể nho nhỏ của mình, ngủ trên nền gạch lạnh cứng, nhìn những mảnh lụa trắng quỷ dị phất phơ trong gió...... Không còn có ai hỏi nàng có đói bụng không? Có lạnh hay không? Những người quan tâm nàng, đã cho nàng ấm áp, đều đã vĩnh viễn rời khỏi nàng! Nàng giữ một cây đàn cũ, mắt nhìn nhạc phổ tay không ngừng kích thích dây đàn, ánh trăng lạnh lẽo xuyên thấu qua cửa sổ bị hư hỏng, chiếu vào trên người nàng, nàng ngẫu nhiên quay đầu lại nhìn hình bóng trên mặt đất, nàng hy vọng nó có thể nghe hiểu nổi đau thương bi thống giấu ở trong lòng nàng, không có cách nào nói ra. Da thịt non nớt trên ngón tay bị rách, máu tươi đem thân đàn nhiễm một mảnh yêu dã quỷ dị. Nàng nhìn nó, trên tay vẫn không chịu dừng. Nàng lấy kiếm phổ mà hắc y nhân đưa cho nàng, ở trong đêm khuya dẫm lên lá cây khô đầy sân, lập đi lập lại luyện tập từng cái động tác. Lúc từ trên cây Ngô Đồng cao lớn ngã mạnh xuống, nàng bỗng nhiên không muốn đứng dậy, cứ nằm ngửa trên mặt đất như vậy, nhìn bầu trời đen như mực giống như một cái động đen dưới vực sâu, cắn nuốt ánh sáng của thế gian, cảm nhận lá cây khô vàng rơi xuống trên người, trên mặt nàng, đem thân thể nho nhỏ của nàng bao trùm lại. Nàng nhịn không được mà suy nghĩ, nếu nàng vẫn cứ nằm luôn như vậy mà chết đi, có được tính là một cách giải thoát hay không? Nàng cuối cùng vẫn là đứng lên! Ở trong cái Lãnh cung lạnh băng này, một mình nàng, cô độc vượt qua mười cái xuân thu dài đằng đẳng. Ở trong một đêm mùa xuân năm mười lăm tuổi, nàng nhịn không được muốn đi ra nhìn thế giới bên ngoài Lãnh cung. Thế là nàng lần đầu tiên nhảy qua vách tường cao của Lãnh cung, tìm một bộ quần áo cung nữ, đi đến một khu viện hoang vắng được đồn đãi có ma quỷ. Vốn nên là một chỗ tinh xảo xinh đẹp, bởi vì tin đồn có quỷ mà trở nên hoang phế, bất quá, đối với một người như nàng, ở trong Lãnh cung đỗ nát dài đằng đẳng tám năm mà nói, nơi này giống như tiên cảnh. Trong viện hồ nước xanh bích, cây cối um tùm, phía trên tầng bật tầng bật thềm đá là đình bát giác (đình tám góc), cây cối bao chung quanh, toàn bộ cảnh trong đình nhìn không rõ lắm. Nàng thấy bốn phía không có người, an tĩnh dị thường, liền ngồi ở trên cỏ của bờ bên kia đối diện với cái đình, ôm hai đầu gối, dựa lưng vào cây, ánh mắt nhìn trăng rằm chiếu ngược ở trong hồ nước. Nàng nghĩ ánh trăng cũng tịch mịch? Tựa giống như nàng, mỗi ngày mỗi đêm chỉ có cái bóng làm bạn. Nàng yêu thích cái nơi này, mỗi đêm khuya tĩnh lặng liền sẽ lại đây, chờ đến khi sắp bình minh lại rời đi, tựa như cô hồn du đãng trong đêm tối, không thể thấy ánh mặt trời. Đột nhiên có một ngày, tâm huyết nàng dâng lên, phi thân trên mặt hồ, luyện tập khinh công. Lúc tiếp cận đến bờ bên kia, chợt nghe cách đó không xa vang lên một tiếng ho rất nhỏ, trong lòng nàng kinh hãi, nơi này từ khi nào có người tới? Tại sao nàng lại không biết! Nội lực ngưng tụ bị phân tán, nàng ngã vào trong hồ. Tuy rằng lúc trước nàng biết bơi, nhưng mười mấy năm chưa từng bơi lội, đã là không quen, hơn nữa nước mùa này thực lạnh, nàng phí rất nhiều sức lực mới ngoi lên mặt nước, vừa ngước mắt liền thấy được một thiếu niên người khoác đầy ánh trăng đứng ở trong đình cách đó không xa. Hắn nhìn nàng như con gà rớt vào nồi canh, thấp giọng nở nụ cười, vẻ mặt tươi cười của hắn thật ôn hòa, mang theo một khí chất nho nhã, nàng nhìn đến quên mất lo lắng, trong lòng hơi nổi cáu. Nàng nhướng mày nhìn, ở trong nước đợi vẫn không nhúc nhích. Hắn ra đình, bước xuống thềm đá, đi về phía nàng. Mỗi một bước, mỗi một động tác, không chút hoang mang mà là ưu nhã đến cực điểm, hiển nhiên là có khí chất cùng phong độ hoàn mỹ. Hắn đứng ở bên bờ cách nàng không xa, nàng mới thấy rõ ràng khuôn mặt hắn, mày kiếm, mắt như sao, khuôn mặt anh tuấn ôn hòa, khí chất nho nhã cao quý, dáng người cao dài, có hơi gầy một chút. Nàng đã thật lâu thật lâu chưa thấy qua nam tử như vậy, không, phải nói là nàng thật lâu chưa thấy qua một người bình thường, huống chi là một nam tử như hắn, tuấn mỹ nho nhã như vậy khiến người từ bỏ phòng vệ, nàng không khỏi sửng sốt. "Muội còn chưa lên? Nước không lạnh sao? Cẩn thận, đông lạnh thân thể sẽ bị bệnh." Hắn khẽ mỉm cười, vươn tay về phía nàng. Ngón tay hắn thon dài, da thịt trên tay tái nhợt. Âm thanh thanh nhã của hắn mang theo chút quan tâm, khiến cho sự buồn bực lấp kín trong lòng nàng đột nhiên tan hết. Nàng nhìn hắn duỗi tay ra, ngơ ngẩn phát ngốc. Đã tám năm rồi, lần đầu tiên có người xem nàng như một con người, lần đầu tiên có người quan tâm thân thể của nàng, mặc dù có lẽ chỉ là thuận miệng nói một câu, hoặc là chỉ là thói quen quan tâm của hắn đối với người khác, không quan hệ gì với chuyện đối tượng đó là ai. Nhưng nàng vẫn cứ ngăn không được nỗi chua xót trong lòng. Nàng biết thân phận của thiếu niên này không đơn giản, nàng cũng biết khoảng cách giữa nàng với hắn cách xa vạn dặm, cho nên, nàng hơi quay đầu, tránh tay hắn, tự mình bò lên trên bờ, sau đó, ở dưới ánh mắt kinh ngạc nhìn chăm chú của hắn, cứ như vậy rời đi, không có mở miệng nói một lời. Mời các bạn đón đọc Bạch Phát Hoàng Phi của tác giả Mạc Ngôn Thương.
Vinh Hoa Phú Quý
 Phủ Thiên là một tác giả có nhiều tác phẩm dài nhưng viết cực chắc tay, vừa sáng tác được ngôn tình cho nữ vừa viết được truyện lịch sử cho nam, được xếp hạng Đại thần trên trang Khởi Điểm. Phủ Thiên chăm chút cho từng chương truyện, có những chương viết như thể truyện trong truyện khi đầy đủ mở đầu, diễn giải, kết thúc như một truyện ngắn độc lập, độc thoại nội tâm hay, tình cảm mùi mẫn, tình tiết hợp tình hợp lý, khó chê được điểm gì.  Vinh hoa phú quý mở đầu bằng cảnh Cố phu nhân, vợ tri phủ Quy Đức Trương Xương Ung đang trăn trối dặn dò hai đứa con gái Trương Du và Chương Hàm. Gia đình bà này phải gọi là nồi nào úp vung nấy, cực phẩm gặp cực phẩm. Cố phu nhân là con gái út phủ Hầu, xuất thân hiển hách, chồng là Thám hoa lang nhưng ngặt nỗi kém tài làm quan, lăn lộn bao nhiêu năm vẫn chỉ là tri phủ, khó lòng lên kinh nhậm chức. Bà ta ốm yếu quanh năm, thêm đứa con gái duy nhất cũng lắm bệnh từ nhỏ, một lần tình cờ con gái được nữ chính Chương Hàm cứu giúp, đồng thời cũng bất hạnh thay khi nữ chính lọt vào mắt xanh của bà ta. Bà ta thường xuyên mời nữ chính qua lại trong phủ, dần dà nhận nàng làm con nuôi, lợi dụng tiền đồ của cha, anh nàng đang trong quân ngũ để giữ nàng ở lại phủ, lấy cớ làm bạn với con gái bà ta nhưng thực chất âm mưu nuôi dạy nữ chính thành thiếp thất đạt tiêu chuẩn phò tá con bé đó trong tương lai. Đáng tiếc bà ta mất công mất sức xây dựng nên kế hoạch bao nhiêu thì đứa con gái ngu ngốc và ông chồng tham lam lại phá hoại bấy nhiêu. Chồng Cố phu nhân tức Trương Xương Ung, vợ vừa mới nằm xuống thây cốt còn chưa lạnh mà đã nhăm nhe nhúng chàm đứa con gái nuôi, phải nói là ông này ao ước nữ chính từ lâu, lại bị bà vợ lấy thế đè người bao năm nên vợ vừa qua đời là lộ ra bản chất thực sự luôn. Ông ta bắt cóc mẹ và em trai nữ chính nhốt vào thôn trang, buông lời đe dọa nữ chính phải hầu hạ mình, nữ chính suýt thì nguy hiểm nếu không tình cờ có Trương Du và Trương Kỳ phát hiện gây rối. Trương Du căm ghét nữ chính vì nghĩ nàng mê hoặc mẹ nó, con gái ruột thì không quan tâm ngược lại dốc lòng dạy dỗ con gái nuôi, bởi vậy nó mặc kệ nữ chính sống chết và còn đe dọa ngược lại người cha rằng nếu không trả cho nó tài sản riêng của mẹ thì sẽ công khai chuyện này. Tám lạng gặp nửa cân, dưới cơn giận dữ, hai cha con nhà này lao vào nhau cấu xé rồi ngã xuống hồ. Trương Du vì thân thể ốm yếu sẵn nên cảm lạnh chết, còn Trương Xương Ung thì sợ rằng vợ đã chết, con cũng chết theo sẽ làm cho đại diện nhà vợ chuẩn bị đến viếng nghi ngờ nên nảy sinh một kế, bắt đứa con thứ Trương Kỳ giả làm con cả. Cũng nhờ cơ hội này, để thoát khỏi nanh vuốt lão ta, Chương Hàm giả vờ ngọt nhạt lá mặt lá trái, thuyết phục lão cho lên kinh giúp đỡ Trương Kỳ giấu diếm qua mặt nhà họ Cố, giả vờ tìm cách nịnh nọt nhà họ để ông ta được điều về kinh thành.  Lên kinh thành, Chương Hàm và Trương Kỳ cũng không dễ dàng hơn là mấy khi phải từng bước giành lấy niềm tin của nhà họ Cố, vừa phải khéo léo thoát khỏi sự kìm kẹp từ xa của lão Trương, Chương Hàm còn khó khăn hơn một bậc khi còn phải tìm đường giải thoát cho mẹ và em trai. Quá trình này hai cô gái 14, 15 tuổi nơm nớp sống trong lo sợ, không dám đi sai bước nhầm một chút nào, bởi chỉ cần sự tình bại lộ thì hậu quả khó lòng tưởng tượng, họ không những lại rơi vào tay lão Trương mà còn có thể bị nhà họ Cố trừng phạt vì tội lừa dối. Chương Hàm gặp phải Cố phu nhân hiển nhiên là đen đủi, phải xa nhà từ nhỏ, gia đình nàng thì hết bị quản chế lại đến bị bắt cóc nhốt lại, nhưng không thể không công nhận rằng, chính 6 năm vất vả học tập, rèn luyện ở phủ Cố đã mài giũa nàng trở thành người chững chạc, khéo léo, giỏi giang hơn tuổi. Khi bị lão Trương đe doạ, nàng bình tĩnh mở đường máu, thuyết phục lão cho lên kinh cùng với Trương Kỳ. Khi đối diện với nhà họ Cố, nàng bày mưu tính kế hỗ trợ Trương Kỳ giành lấy sự tin tưởng của nhà họ, thoát khỏi sự khống chế của lão Trương. Hơn thế nữa, nàng còn nỗ lực nâng cao khả năng, tăng lên giá trị bản thân để tránh trở thành quân cờ bị kẻ cầm quyền như nhà họ Cố vứt bỏ. Nàng nỗ lực không chỉ vì nàng mà còn vì cha mẹ, anh em trai của mình, muốn khống chế được vận mệnh bản thân thì không còn cách nào khác ngoài đề cao sức nặng trong lời nói của mình; và bước đầu tiên chính là hợp tác trao đổi thông tin với nam chính, trao đổi thông tin ở đây không phải là kiểu nàng tuồn thông tin nghe lỏm được từ nhà họ Cố cho chàng, mà là trao đổi những gì mà nàng suy đoán được thông qua hành động xã giao qua lại với các thế gia khác của nhà họ.  Nhắc tới nam chính, chàng là quận vương, cháu vua hẳn hoi đấy nhưng phải sống không khác gì con tin, bởi cha chàng là hoàng tử con vua nhưng tay nắm trọng binh một cõi. Nam chính sống một mình trong kinh từ nhỏ, tính cách giả heo ăn thịt hổ, hình tượng bên ngoài của chàng là con mọt sách suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào đống sách vở tranh vẽ, xử sự cố chấp ngốc nghếch. Nhưng trên thực tế thì chàng rất xảo trá, xảo trá ở thủ đoạn chứ không phải tính cách. Chàng giếm tài năng kín kẽ giữa mấy chục người con, người cháu của đương kim hoàng thượng, là người cháu được vua yêu quý nhất nhưng tránh được bị đố kỵ, ghen ghét. Trước mặt vua chàng là con mọt sách nghiêm túc, trước mặt Chương Hàm chàng là đồ tham ăn, trước mặt cha thì biến thành người con gương mẫu, nhưng bản tâm thì vẫn là người chính trực nhân nghĩa. Chàng để ý tới nàng mới đầu chỉ vì tò mò vì biểu hiện quyết tuyệt của nàng khi bị một tên quận vương đê tiện hãm hại, tiếp đến vì vị trí của nàng trong nhà họ Cố mà biến thành quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi, thế rồi bắt đầu nảy sinh đồng cảm vì hoàn cảnh tương tự nhau, đều phải xa gia đình, người thân từ khi còn nhỏ, có cha mẹ nhưng không được vui vầy dưới gối, có anh em nhưng không được bên nhau hàng ngày, sống lăn lộn một thân một mình, phải đề phòng công kích ngấm ngầm hoặc công khai, chịu đựng cô đơn bất lực. Tiếp đến là thưởng thức, cảm mến bén duyên rồi hứa hẹn bên nhau. Tình cảm giữa họ mang lại cảm giác rất êm đềm, trân trọng, trải qua bao thăng trầm, tình cảm ấy càng trở nên nồng đượm hơn và gắn bó keo sơn hơn, dù cho sau này họ có là thái tử - thái tử phi hay hoàng đế - hoàng hậu đi chăng nữa. Cách hành xử của họ với kẻ dưới hay bề trên đều luôn tôn trọng, ôn hoà, lấy đức thu phục lòng người.  Đối với mình, để đánh giá một quyển truyện hay hay không thì ngoài không khí bối cảnh, tình tiết, sự tương tác giữa nam nữ chính ra thì các nhân vật phụ cũng là một khía cạnh quan trọng. Trong truyện có rất nhiều nhân vật phụ đáng nhớ, đó là hoàng đế, ông là người sáng lập ra triều đại mới, xứng danh minh quân, có vô vàn con cháu nhưng lại đau đáu trong lòng về cái chết của người vợ cả và con trai đầu lòng, bởi vậy càng coi trọng tình cảm chân thành, hoạn nạn nâng đỡ; đó là Vương Lăng, một tiểu thư con nhà võ chính trực hào sảng, luôn hết lòng vì chồng và gia đình nhà chồng, sẵn sàng ủng hộ và sát cánh bên chồng kể cả trong việc giành ngôi báu nhưng ghét cay ghét đắng khi chồng qua lại với những kẻ đặt điều, xúi giục chia rẽ tình anh em; đó là Vương phu nhân, người chủ mẫu truyền thống nhưng cách đối xử với tập đoàn con thứ thì quá phi truyền thống; đó là Cố Minh, dù đã biết thân phận thật sự của Trương Kỳ nhưng vẫn yêu nàng bởi nàng là chính nàng chứ không bận tâm danh phận; đó là Trương Kỳ, một cô gái yếu đuối, tưởng chừng như mọi việc đều phải dựa vào Chương Hàm nhưng trong lúc mấu chốt nhất lại dũng cảm đứng ra gánh vác trách nhiệm...  Tựu chung lại thì, đây là một truyện điền văn mô tả cuộc đời bước đường trưởng thành của nữ chính điển hình, tình thân là thứ mình ấn tượng nhất khi đọc xong bộ này, bất kể là tình chị em cùng chung hoạn nạn giữa Chương Hàm với Trương Kỳ, tình cảm gia đình quan tâm lẫn nhau của nhà nữ chính hay tình yêu bền chặt giữa nam nữ chính. Bên cạnh đó mặt quyền mưu, cung đấu, gia đấu cũng rất ấn tượng, thịt thì thôi đi, điền văn vốn nổi tiếng là thể loại ít thịt mà ???? Nhược điểm duy nhất của truyện có lẽ là độ dài, vì truyện dài và giọng văn chính kịch nên cần tập trung cao khi đọc, tốn nhiều nơ ron thần kinh ???? Rate: 4.5/5 Mời các bạn đón đọc Vinh Hoa Phú Quý của tác giả Phủ Thiên.
Cứ Quyết Định Vậy Nhé - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng
Anh từng cho rằng bản thân chỉ có thể cuồng nhiệt với bóng đá. Mãi đến khi gặp cô. Một kẻ nhất kiến chung tình, bắt đầu cho câu chuyện tình chị em không ngơi nghỉ. Một đoạn tình yêu có chút đen tối giữa chân sút lưu manh và tiểu biên tập trầm tĩnh. Đây không phải là bài viết về bóng đá, mà chỉ là một câu chuyện tình yêu. *** Nội dung: Ngọt ngào, thi đấu thể thao. Nhân vật chính: Khâu Thiên, Kim Đa Bảo. *** Lời nhắn của Blue: Nam chính rất bạo :v Nếu bạn từng đọc truyện tranh Namaikizakari sẽ thấy nam chính trong truyện này khá giống Naruse Shou. Cả hai đều nhỏ tuổi hơn nữ chính, giỏi thể thao, và biết cách chơi đểu người khác =v= *** Thể loại: Hiện đại, thể thao (nam9 là cầu thủ bóng đá), hài, 2S, nhẹ nhàng ấm áp, HE Độ dài: 53 chương + 1PN Tình trạng: Hoàn edit Link onl: https://ngoilangcuagio1211.wordpress.com/cu-quyet-dinh-vay…/ ____________ Nếu người yêu bạn là một cầu thủ bóng đá nổi tiếng, bạn sẽ làm gì? OK, có vẻ như câu hỏi này hơi khó trả lời nhỉ, bởi vì may mắn đâu có dễ dàng rơi vào đầu chúng mình như thế, phải tu mới được đấy. TT.TT Nữ chính trong truyện có cái tên khá là dễ nhớ, Kim Đa Bảo, là người làm trong ngành xuất bản, ngày ngày phải căng da mặt đi đòi các bạn tác giả trả nợ bản thảo. Với bối cảnh như vậy thì hiển nhiên hiểu biết của bạn Bảo về thể thao mà cụ thể là bóng đá chỉ bằng con số 0. Cho nên mới có chuyện dở khóc dở cười là bạn Bảo đặt tượng đội bóng của nam chính trong nhà mà không hề biết cái thằng nhóc đang đứng cạnh mình cũng là một cầu thủ nổi tiếng trong đội. Chuyện phải kể từ đầu, vào một ngày nắng đẹp trời, bạn Bảo xách hai chiếc vali hì hục leo mấy tầng lầu thì gặp một cậu nhóc đẹp trai cao ráo không nói hai lời đã giúp bạn Bảo một tay. Cuối cùng hoá ra cậu nhóc là hàng xóm của nhà bạn Bảo, tên Khâu Thiên. Trưa hôm ấy, cậu nhóc ra ngoài quên khoá nên bị nhốt ngoài cửa, Kim Đa Bảo tốt bụng mời cậu vào nhà uống miếng nước ăn miếng bánh, mà cậu nhóc còn ăn luôn nửa suất cơm ít ỏi của chủ nhà. Tiễn được “nam thần” nhà bên về, chiều đó, tâm huyết dâng trào thế nào mà bạn Bảo lang thang đến sân bóng gần nhà và được chiêm ngưỡng cậu nhóc hàng xóm đá bóng. Từ hôm ấy, bạn Bảo bỗng nhiên phát hiện thì ra bóng đá cũng không quá nhàm chán, ít ra thì cậu nhóc nhà bên cũng đá rất hay. ---------- “Thấy tôi đá có hay không?” “Hay vô cùng.” “Cô xem hiểu không?” “Đã lỡ nói là cậu đá hay rồi, cho nên cũng không tệ.” (*) ---------- Sau đó nữa thì cậu nhóc nhà bên phải trở về đội luyện tập, không thường xuyên ở nhà, nhưng mà chả hiểu sao hai người cứ hay đụng mặt nhau lúc thì trên xe bus, lúc thì trước cửa (hoặc là do có người nào đó cố ý hihi). Tuy nhiên hai con người ở hai thế giới trái ngược nhau, Khâu Thiên thì chỉ biết thi đấu và luyện tập, còn Kim Đa Bảo lúc nào cũng có chữ nghĩa bay trong đầu. Vậy mà hai người bằng một cách thần kì nào đấy đã kết nối tâm hồn được với nhau. Kim Đa Bảo dạy Khâu Thiên cách suy nghĩ như một người đàn ông trưởng thành, còn Khâu Thiên cũng dạy cô cách thả lỏng và hài lòng với bản thân. Từ những lần gặp mặt “tình cờ” khi Khâu Thiên luôn trêu chọc cô nàng Kim Bảo Bảo của chúng ta, hai người nhanh chóng đáp chuyến bay chiến lược vèo cái tới vạch đích hẹn hò luôn. “Khâu Thiên lấy điện thoại di động, tìm một dãy số trong danh bạ, sau đó gửi tin nhắn: “Bàn chuyện yêu đương không?” Kim Đa Bảo đang ngâm chân, đắp mặt nạ, nghe tiếng điện thoại rung bèn cầm xem thử. Một số máy lạ, và một tin nhắn quái dị? Cô nhìn số điện thoại đó hồi lâu nhưng vẫn không biết ai đang trêu chọc mình, do dự nửa ngày bèn gửi tin nhắn trả lời: “Xin hỏi bạn là ai vậy?” Một lúc lâu sau, đối phương đáp lại: “Bán bảo hiểm.” (*) Quá trình hai người hẹn hò cũng đầy chuyện dở khóc dở cười. Tuy Kim Đa Bảo hơn Khâu Thiên 2 tuổi nhưng về tuổi tinh thần thì hai người chẳng lệch nhau là mấy, vì thế mới có chuyện buổi hẹn đầu tiên hai đứa vào khu trò chơi tiêu hết xèng để gắp thú nhồi bông, rồi Kim Bảo Bảo bị nam sắc làm mù mắt, bị ướt hết quần áo. Thế là hai người lại dắt nhau vào nhà nghỉ để… hong khô đồ. Trong quá trình yêu đương cũng có lúc thấy tủi thân bởi hai người gặp nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều. Bởi tính chất nghề nghiệp, Khâu Thiên thường phải đi thi đấu khắp nơi, về đến nhà thì lại phải nghỉ ngơi rồi lao vào luyện tập cho mùa giải mới. Mỗi lần hai bạn trẻ ôn lại tình cảm chỉ vỏn vẹn một hai ngày. Tuy nhiên bé Khâu Thiên cũng rất ngoan khi từ chối mọi cuộc vui nơi xứ người sau trận bóng để nằm nhà nhắn tin yêu đương với Kim Đa Bảo. Trích đoạn Khâu Thiên và Kim Đa Bảo nói chuyện sau khi “yêu”: Khâu Thiên nghiêm túc hỏi: “Em không thích làm vậy hả?” “Không thể nào, em thích anh như vậy, sao mà không thích được.” “…” “Quên đi. Bây giờ chuyện gì có thể khiến em vui?” “Muốn xem phim, ăn kem li nữa.” “Được, sau này mỗi lần ‘làm’ xong anh sẽ xem phim và ăn kem li với em, em sẽ luyện thành phản xạ có điều kiện, trong lúc ‘làm’ cứ nghĩ: sau khi kết thúc có chuyện vui, thế là thích làm ngay.” “Anh học cái này ở đâu thế?” “Tự nghĩ, chẳng phải huấn luyện chó đều như vậy sao?” Khâu Thiên xuống giường lấy kem li, “Chờ chút nha chó Bảo.” (*) Cuối truyện là một cảnh siêu siêu lãng mạn khi anh chàng cầu thủ Khâu Thiên tỏ tình trực tiếp với Kim Đa Bảo trên sóng truyền hình. Và tiếp theo là gì, là các bạn phải đọc truyện ngay và luôn đi để biết thêm chi tiết nhé. :v Bởi đây là một câu chuyện hết sức hài hước và đáng yêu đảm bảo sẽ thoả mãn được tâm hồn fangirl bé bỏng của các gái. Nam chính trẻ tuổi lại đá bóng giỏi, đẹp trai, thích trêu chọc bạn gái cơ mà cũng chiều người yêu ra phết. Thi thoảng bạn Bảo không hiểu ý đồng đội là bạn Khâu Thiên lại dỗi như cún con ý. Còn nữ chính thì thông minh trên lí thuyết và ngốc nghếch khi yêu đương thực tế, thi thoảng bị bạn Khâu thả ít thính là đã chết ngất đứ đừ như chị em chết vì U23 rồi. Lời cuối, chúc các chị em đọc truyện vui vẻ và đón valentine thật rực rỡ nha. :* ____________ (*): Trích đoạn trong bản edit Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Họa Gian Phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban *** Thể loại: Hiện đại, cầu thủ bóng đá, biên tập viên Tình trạng: Hoàn Review bởi: Mai Quế Ngân - fb/hoinhieuchu  Mình đã trở lại cùng một bộ truyện ngọt ngào vui vẻ nữa đây