Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nương Nương Lại Tìm Đường Chết

Chàng từng nói: “Nếu hoàng cung là một lồng giam, trẫm nguyện đem những thứ tốt nhất để xây thành. Bởi vì nhà giam này của trẫm, chỉ có một chú phượng hoàng nhỏ là nàng”*.  Nàng là Tô Hoài Cẩn, chàng là Tiết Trường Du vừa xứng một đôi “mỹ đức”**, vốn nên là một mối lương duyên, thế rồi kết cục lại là nước mắt rơi xuống nhuộm vạt áo, một ngọn lửa cắn nuốt cung Du Cẩn, cũng đem bọn họ từ nay âm dương cách biệt.  Đau khổ. Hối hận. Hiểu lầm. Tất cả đều theo ngọn lửa kia cháy thành tro bụi.    Vốn nên là người chết quên hết, kẻ ở lại ôm lấy bi thương, lại bởi vì duyên còn chưa dứt, đem phượng hoàng niết bàn, trở lại vạch xuất phát, khi tấn bi kịch kiếp trước còn chưa bắt đầu, khi trái tim còn chưa đi sai hướng.  Tô Hoài Cẩn nàng đã từng bước qua một kiếp, cũng đã nếm trải cái gọi là “vì tình mà đau, vì quân mà khổ”. Vậy nên nếu có cơ hội làm lại, nàng nhất định khiến cho những kẻ từng hãm hại nàng phải trả giá, càng quan trọng hơn là kiếp này, nàng không muốn cùng Tiết Trường Du kia trở thành một đôi “mỹ đức” nữa. Trùng sinh trở lại vốn đã nắm một nửa thiên cơ, thế nhưng Tô Hoài Cẩn lại phát hiện ra, lần niết bàn này bị trói định cùng “hệ thống” nằm trong chiếc vòng hồng ngọc mà tiên đế ban cho. Có được “hệ thống” vốn dĩ nên là một chuyện vui, thế nhưng có ai nói cho nàng biết vì sao cái hệ thống này lại gọi là “càng chết càng lợi hại” hay không? Nếu đã trốn không nổi, chạy không xong, vậy thì Tô Hoài Cẩn chỉ còn cách vừa phải đối phó với tiểu nhân, chống lại sự theo đuổi của “phu quân” cũ đồng thời nghĩ cách làm sao để có thể “tìm chết” mỗi ngày. *** Chàng là Tiết Trường Du, là Tứ hoàng tử được hoàng thượng sủng ái, còn trẻ đã được phong tước Yến Vương, sau lại trở thành hoàng đế của Tiết quốc. Từ nhỏ chàng đã được thái thượng hoàng tứ hôn với đích nữ phủ thừa tướng Tô Hoài Cẩn, dùng vòng ngọc cùng nhẫn ban chỉ làm từ cùng một khối để đính ước.  Vốn là một mối lương duyên, phu thê ân ái, lại bởi vì tiểu nhân phá hoại cùng hai chữ "ngu hiếu" dẫn đến những hiểu lầm, cuối cùng là âm dương cách trở. Ngày ngọn lửa lớn nhuộm đỏ cung Du Cẩn, cũng là ngày trái tim chàng đau đớn khôn nguôi.  Nếu có thể quay lại, Tiết Trường Du chàng nhất định sẽ đau sủng nàng, tin tưởng nàng, sẽ biến không chỉ hoàng cung này mà còn cả thiên hạ này trở thành lồng giam đẹp đẽ nhất, đặt dưới chân phượng hoàng nhỏ của chàng. Có lẽ, bởi vì tưởng niệm của chàng quá lớn, hoặc cũng có thể bởi chàng còn thiếu nợ nàng quá nhiều, hay giả như một mối tơ duyên còn chưa dứt, thế nên vòng ngọc đưa nàng ngược thời gian, thì nhẫn ban chỉ cũng cho chàng sống lại.  Bắt đầu từ giây phút lại gặp nàng năm ấy, lại lần nữa được ôm nàng trong vòng tay, rốt cuộc chàng đã hiểu được, dùng tính mạng để yêu một người là thế nào. Dù đã biết sẽ phải bước trên con đường “thê nô” không lối thoát, nhưng bởi vì đó là nàng, chàng cam tâm tình nguyện. Thế nhưng, hình như Cẩn Nhi của chàng có chút lạ, không những đối với chàng lạnh lùng, xa cách, còn năm lần bảy lượt muốn tìm chết, khiến trái tim chàng mỗi ngày đều lơ lửng treo cao. Tiết Trường Du thực sự muốn khóc, vì sao trùng sinh trở lại, mỗi ngày vì theo đuổi phu nhân mà phải ăn giấm chua còn chưa đủ, lại còn phải mọi lúc lo lắng đề phòng thê tử của chàng tìm đường chết như vậy? *** Tô Hoài Cẩn là đích nữ phủ thừa tướng, là thân muội muội của chấp trưởng đại nguyên soái Tô Hoài Chẩn, từ nhỏ đã có hôn ước với Tứ hoàng tử Tiết Trường Du. Sau khi Tiết Trường Du đăng cơ liền được phong Hoàng quý phi, cầm phượng ấn, chấp chưởng lục cung. Vốn là một đường phong quang vô hạn, thế nhưng đến cuối cùng lại bởi một chữ “hiếu” khiến “tình” này vỡ đôi, dùng một mồi lửa, đem tất cả yêu thương cùng thống khổ cháy rụi cùng cung Du Cẩn.  Thế nhưng, lưới tình còn chưa dứt, cho nàng sống lại năm nàng còn chưa gả cho Tứ hoàng tử. Một kiếp đau thương kia, nàng vì tình mà thu liễm, nghe theo phụ thân lấy phu làm trời, từng bước cẩn trọng đến mức bẻ gãy tính tình, chịu người ức hiếp, còn tính toán khiến nàng không thể sinh, cuối cùng là táng thân trong biển lửa.  Niết bàn trùng sinh, lại có thêm hệ thống hỗ trợ, Tô Hoài Cẩn quyết không nhẫn nhịn. Muốn tính kế nàng, phải xem có bao nhiêu bản lãnh, còn phải có gan chịu hậu quả. Kẻ nào muốn nàng chết, nàng còn vui mừng cảm tạ, bởi mỗi lần “chết” nàng sẽ trùng sinh trở lại càng thêm “mạnh mẽ” hơn. Sống lại kiếp này, Tô Hoài Cẩn vốn muốn đi trên con đường của riêng mình, rời xa hoàng cung toan tính, làm một phú bà tự tại.  Thế nhưng, số phận lại thích trêu ngươi, đem nàng cùng Tiết Trường Du buộc chặt, không những khiến cho “phu quân cũ” đuổi tới cửa, còn khiến chàng như miếng keo da chó, đẩy thế nào cũng không ra, chỉ có thể tiếp nhận. Từ này về sau, nắm mệnh phượng hoàng, độc sủng hậu cung, cùng quân một đời ân ái. Kiếp trước, Tiết Trường Du là Tứ hoàng tử được sủng ái, tính tình nóng nảy, thủ đoạn tàn nhẫn, còn là một phu quân gia trưởng. Chàng với Tô Hoài Cẩn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã có hôn ước, bởi vậy, đối với chàng thú nàng là lẽ dĩ nhiên.  Kiếp trước, chàng hưởng thụ tình yêu của nàng, lại quên đi cảm nhận của người cùng chàng kề vai chung gối. Chàng vì “ngu hiếu” khiến cho hiểu lầm giữa bọn họ ngày càng thêm sâu, đến cuối cùng, còn lại là một ngọn lửa đốt cháy cung Du Cẩn, cùng với nước mắt rơi trên tro bụi của tình yêu. Cho đến tận lúc chết đi, điều Tiết Trường Du hối hận nhất không phải là tin lầm nịnh thần làm mất nước, mà là đã không tin tưởng Tô Hoài Cẩn. Vốn cho rằng đã chẳng còn cơ hội bù đắp cho nàng, thế nhưng duyên trời chưa dứt khiến chàng quay ngược thời gian, trở lại lúc tất cả còn chưa quá muộn. Đi qua một kiếp đau thương, rốt cuộc Tiết Trường Du cũng hiểu được ai mới là người quan trọng.  Vì thế, kiếp này, Tiết Trường Du vẫn là Tứ hoàng tử được sủng ái, tính tình nóng nảy, thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng trước mặt Tô Hoài Cẩn chính là một kẻ không tiết tháo, mặt dày, so với cao da chó còn bám dai hơn. Nàng là bảo bối của chàng, là đầu quả tim so với mệnh chàng còn quý giá hơn.  *** “Nương nương lại tìm đường chết” là một bộ truyện thú vị, không bởi vì tình tiết cung đấu hay mức độ “thê nô” của nam chính, mà ở cách tác giả cân bằng tính “hệ thống” của truyện. Lúc mới xem thể loại, tớ còn lo lắng mãi, chỉ sợ tác giả không nắm chắc việc xử lý “chức năng” của hệ thống và việc trùng sinh của nam nữ chủ, khiến cho truyện phát triển theo hướng máu chó, nữ chính mang bàn tay Thanos. Cuối cùng thì, “Nương nương lại tìm đường chết” quả thật vẫn đi trên con đường của máu cún, cơ mà là thứ cẩu huyết khiến người đọc thoải mái, vui vẻ.  Hệ thống được sử dụng không quá đà, đặc biệt là nữ chính phải “tìm chết” để nâng cấp kỹ năng của mình, hơn nữa phải nâng cấp từ từ, khiến cho hình ảnh nữ chính không bị “bàn tay vàng” hóa một cách tùy tiện, phù hợp với mạch truyện.  Nam nữ chính cùng trùng sinh, sửa chữa sai lầm. Có thể nói, kiếp trước bọn họ đều yêu nhau, chỉ là ở giữa có quá nhiều hiểu lầm mới dẫn đến kết cục đau thương, thế nên kiếp này, khiến cho bọn họ cùng cố gắng, cùng sửa chữa, loại bỏ hiểu lầm. Tớ luôn cho rằng, tình cảm phải có sự cố gắng từ hai phía, một mối quan hệ tan vỡ, là lỗi của cả hai bên, thế nên tớ thực sự thích cách tác giả để cả hai nhân vật trùng sinh, cũng như cách tác giả giải thích mối quan hệ kiếp trước của hai người. Dàn nhân vật phụ khá đồ sộ, muốn đáng yêu có đáng yêu, muốn đáng ghét có đáng ghét. Nhân vật nam không phải “chính” đặc biệt nhiều, khiến nam chính ăn dấm chua tương đối lớn. Sủng vật vô cùng ngầu, cũng không ít lần khiến nam chính điêu đứng trong hũ giấm.  Nếu bạn thích sủng, ngọt, nếu bạn thích máu chó vui vẻ, sảng khoái; nếu bạn mê nữ cường cùng với “trung khuyển” phu quân thì chúc mừng, bạn đã tìm thấy tổ chức. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ và hẹn gặp trong review tới.  ______________ Chú thích: * đoạn trích từ truyện do reviewer tự edit, đã có chỉnh sửa một số nội dung cho phù hợp. ** Du - Cẩn dịch ra là mỹ đức. Theo quan niệm người Trung Quốc xưa thì một nam một nữ có tên ghép lại như này thì được coi là mối duyên tốt đẹp.  Review by #Gian Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Nương nương! Nương nương! Việc lớn không tốt!” Một cái thị nữ biểu tình hoảng loạn, bước chân lảo đảo, từ ngoài điện nhanh chóng vọt vào tới, suýt nữa bị ngạch cửa tử vướng một ngã. Kia thị nữ một mặt hướng trong chạy, một mặt hô to: “Nương nương! Quý Phi nương nương, không hảo! Không hảo! Hoàng thượng tới……” Nguy nga trang nghiêm đại điện, sơn tiết tảo 棁, đan doanh toàn phượng, nguyệt lương liên miên, bạch quả phi tráo, vốn nên xa hoa cùng với, nhưng mà lúc này lại lạnh lẽo, quanh quẩn một cổ cuối mùa thu thê lương…… Cửa điện thượng một phương đại biển. Thượng thư —— Du Cẩn điện! Thị nữ vẻ mặt hốt hoảng, sắc mặt trắng bệch, trên trán lăn mồ hôi, nhanh chóng nhảy vào Du Cẩn điện, hô to: “Nương nương!” Đại điện bên trong, cũng là lạnh lẽo, không nửa điểm tiếng động, liền cái phụng dưỡng cung nhân đều tìm không thấy. Một cái người mặc tố y tuổi trẻ nữ tử ngồi ngay ngắn ở trong điện, nhìn đến hoảng loạn vọt vào điện tới thị nữ, vẫn chưa mở miệng, chỉ là nâng lên mí mắt liêu liếc mắt một cái, ngay sau đó lại cúi đầu, ánh mắt nhìn chăm chú vào trong tay màu đen quân cờ. “Đát ——” Tô Hoài Cẩn trắng nõn ngón trỏ ngón giữa nhéo hắc tử, một tiếng giòn vang, đã đem hắc tử dừng ở bàn cờ phía trên. Thị nữ kinh hoảng nói: “Nương nương! Hoàng thượng tới…… Hoàng Thượng tới……” Thị nữ nói tới đây, thanh âm dừng một chút, tiếng nói trở nên gian nan khàn khàn, run rẩy vài hạ, nước mắt đảo quanh nhi, cuối cùng thấp giọng nói: “Hoàng Thượng tới…… Tới ban chết nương nương……” “Đát!” Lại là một tiếng giòn vang, Tô Hoài Cẩn vẫn là không nói chuyện, sắc mặt cũng chưa từng thay đổi, vẫn cứ vững chắc ngồi ở ghế trên, nhìn trước mặt bàn cờ. Nàng hạ hai tử, liền nghe được “Đạp đạp đạp” tiếng bước chân, tựa hồ có đoàn người đang từ ngoài điện mà đến, kia cung âm dồn dập, liền phảng phất là một đạo…… Bùa đòi mạng. Theo “Đạp đạp” cung âm, quả nhiên có người đi nhanh từ ngoài điện đi đến, khai đạo chính là một bọn thị vệ thái giám, bao quanh vây quanh một cái minh hoàng long bào nam tử. Kia nam tử thoạt nhìn 30 có thừa, thân hình cao lớn, khuôn mặt tuấn mỹ, hai mắt lược hiện hẹp dài, mũi cao thẳng, môi lược mỏng, hơi hơi híp mắt, một bộ minh hoàng long bào đem nam tử phụ trợ uy nghiêm trầm ổn, đúng là đương kim thánh thượng Tiết Trường Du. Tiết Trường Du vừa đi tiến vào, kia thị nữ vội vàng quỳ trên mặt đất, dập đầu nói: “Nô tỳ bái kiến Hoàng Thượng!” Mời các bạn đón đọc Nương Nương Lại Tìm Đường Chết của tác giả Trường Sinh Thiên Diệp.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tịch Tuyệt
Edit by: Hanamy Hino Thể loại: đam mỹ, cổ trang, ngược luyến. Sẽ như thế nào khi trong cùng một con người lại tồn tại hai linh hồn, có chăng ông trời đã định trước là nỗi bất hạnh. Cuộc sống sau khi Trầm Thương Hải thoái ẩn vừa mới tốt đẹp lên thì bệnh cũ của Thương Tịch Tuyệt đột nhiên tái phát, sau khi tỉnh lại, tính cách đại biến.Ánh mắt hắn ngày càng lãnh khốc khiến Trầm Thương Hải cảm thấy kinh sợ, Thương Tịch Tuyệt điềm đạm thiện lương thời gian qua chỉ sợ đã sớm “ngủ say”, kẻ đang cướp lấy cơ thể chính là nam nhân tàn nhẫn vốn đã phải “chết”! Biến đổi kinh hoàng này đã phá hủy tất cả hạnh phúc trong tay của Trầm Thương Hải, người ái mộ yêu mến ngày nào đã không còn, cho dù đã từng cùng nhau trải qua nhiều biến cố, y lúc này phải chăng nên vung kiếm đoạn tình, chạy trốn khỏi người nam nhân đang giam cầm y. *** “Kiếp phù du mộng: Phi Tình, Bích lạc,Hồng Trần,Hoàng Tuyền, Tử Minh,Liên Sơ, Thương Hải. Bảy người là 7 câu chuyện xưa đầy thương tâm. Vì tình tiết câu chuyện có liên quan với nhau. Mỗi cuốn là một câu chuyện đọc cuốn nào trước cũng được nhưng nên đọc theo thứ tự: Phi tình Bích Lạc Hận phong trần Hồng Trần Hoàng Tuyền Tử Minh Thương Hải *** “Tịch Tuyệt, ngươi đừng như thế phát đại hỏa.” Thẩm Thương Hải muốn cho Thương Tịch Tuyệt tỉnh táo lại,nhưng thanh âm đột nhiên nghẹn ở tại hầu gian. Nam nhân dùng ngón trỏ cùng ngón giữa ở ống tay áo nhẹ nhàng gợi lên, như là lấy cái gì này nọ. Bỗng nhiên một hình ảnh giống như đã từng quen biết như tia chớp xẹt qua trong đầu Thẩm Thương Hải — Vĩnh Xương Vương cười, dùng chân nghiền nát phía trước còn bị hắn coi là đồ cất giữ tròng mắt của người kia. Tay hắn chỉ, cũng không ý thức rất nhỏ gấp khúc, như đang suy nghĩ làm thế nào cẩn thận đào ra hai mắt của Phục Nghệ. Động tác kia, cùng Thương Tịch Tuyệt hiện tại đang làm, giống nhau như đúc, không sai chút nào. Thẩm Thương Hải từ đầu lạnh đến chân, hô hấp trong nháy mắt cũng tạm dừng tại đây. Linh hồn bên trong nam nam nhân trước mắt này, là Vĩnh Xương Vương! *** Hoàng hôn đỏ thẳm, từ từ chìm vào nơi giao nhau của đất trời. Đồng cỏ xanh rộng lớn dường như cũng nhuộm màu đỏ da cam, dệt thành một ánh sáng tuyệt đẹp, tan chảy vào phía chân trời. Ly Phong ngồi ở lưng chừng trên sườn núi, hai tay chống cằm, miệng cắn cọng cỏ, nhìn triền núi dưới chân du nhàn di động hai bóng người, vẻ mặt buồn bực.Thiếu niên Âu Dương Lân trong tộc, hôm nay đem chiêu thức ra rèn luyện, ngồi bên Ly Phong, trêu ghẹo nói: “Xảy ra chuyện gì? Còn tại sinh cái kia Vĩnh Xương nhân khí?” “Âu Dương đại ca, ngươi này không phải biết rõ cố hỏi mà!” Ly phong bĩu môi, nhân tiện cấp cho Âu Dương Lân một cái xem thường. Người quái dị Tịch Tuyệt trước kia là Vĩnh Xương Vương ở Ung Dạ tộc cũng đã gần tới nửa tháng rồi, mỗi ngày đều cùng sư phụ cùng nhau ra vào, từ sáng sớm tới hoàng hôn còn cùng sư phụ ra ngoài tản bộ, rõ ràng là hướng về hắn mà thị uy. Hắn cũng thở phì phì về phía tộc trưởng oán giận, tộc trưởng lại nói người quái dị kia đã cứu tánh mạng sư phụ, còn kêu hắn phải xem người quái dị kia là khách quý. “Ta mới không cần cùng hắn ở cùng một chỗ!” Hắn đem miệng ngậm cọng cỏ tưởng tượng thành Thương Tịch Tuyệt, mà dùng sức cắn. Dù sao cũng phải nghĩ ra cái biện pháp, đuổi người quái dị đi. Âu Dương Lân không khỏi nhíu mày, vừa định khuyên bảo,ở phía sau một thanh âm nam nhân đã không hờn không giận đột nhiên vang lên: “Ly phong, ngươi lại ở đây loạn tưởng cái gì?” Ung Dạ Vương hướng Ly Phong mà liếc mắt, thần sắc lạnh nhạt, đủ để khiến thiếu niên sợ hãi mà ngậm miệng. Hắn cười một cái, thân thuận sườn núi, hướng đồng cỏ ở giữa có hai người mà đi đến. Thẩm Thương Hải từ xa đã nhìn thấy thân hình cao to của Ung Đêm Vương, liền kêu Thương Tịch Tuyệt đẩy xe lăn ra phía trước, tiến ra đón.”Ung Dạ Vương, ngươi tìm ta có việc?” “Xem như vậy đi.” Ung Dạ Vương nhìn nhìn Thương Tịch Tuyệt và Thẩm Thương Hải. mỉm cười nói: “Tháng sau ta đi Tây Vực các bang quốc sẽ tề tụ về Băng Hải, cử hành sự kiện săn bắn. Ta quá hai ngày sẽ lên đường, các ngươi có nghĩ là cùng ta đi?” ” Sự kiện săn bắn ở Băng Hải?” Thẩm Thương Hải nhớ tới nước mắt của Cơ phu nhân, nhất thời có ấn tượng. Phục Nghệ hẳn là cũng sẽ đi trước đi, bất quá..... Nghe được người phía sau chợt dừng lại hô hấp, Thẩm Thương Hải lặng im một chút, cuối cùng vẫn là lắc đầu quay về Ung Dạ Vương nói. “Ta hành tẩu không tiện, sẽ không đi.” Ung Dạ Vương tự nhiên rõ ràng Thẩm Thương Hải trong lòng băn khoăncái gì, nhưng cũng không nói thêm nữa, chuyển thân hình rời đi. Lúc này ánh mặt trời đã cơ hồ hoàn toàn bị màn đêm bao phủ, Thẩm Thương Hải từ từ chuyển lạnh trong gió đêm tim đập mạnh và loạn nhịp. Sau một lúc lâu, bỗng nhiên nhớ tới người phía sau Thương Tịch Tuyệt một mực yên lặng như trước hắn nói mát, không khỏi áy náy cười, ôn nhu nói: “Tịch Tuyệt, trở về đi.” Thương Tịch Tuyệt, đẩy mạnh xe lăn, vững vàng hướng lều chiên hai người bọn họ mà đi. Dùng cơm, rửa mặt...... Cho đến lúc hai người nằm trên giường, Thương Tịch Tuyệt thủy chung một lời không nói. Thẩm Thương Hải đại khái hiểu được Thương Tịch Tuyệt ở không lo lắng cái gì, thấp giọng nói: “Tịch Tuyệt, ngươi yên tâm, ta sẽ không đi.” “Không phải......” Thương Tịch Tuyệt đột nhiên mở miệng, quay đầu, ở chỗ mờ tối của ngọn đèn chăm chú nhìn kỹ Thẩm Thương Hải, ánh mắt cười đến chua sót.”Ngươi vẫn là nên đi thôi, không cần vì cho ta mà thay tâm đổi ý.” Hắn nói rất nhẹ rất chậm, nhưng không có chần chờ, hiển nhiên đã nghĩ sâu tính kỹ. “Thương Hải, ta quả thật có điểm sợ ngươi cùng Phục Nghệ gặp lại, nhưng một mặt vẫn trốn tránh, không đề cập tới hắn, ngươi trước giờ trong lòng đều có hắn. Thương Hải ta chỉ có thể thản nhiên cùng hắn đối mặt, đừng làm cho bóng dáng của hắn sẽ ở lại ngươi. Ta tương lai cũng không ghen ghét, trốn tránh, như vậy không phải rất tốt?” Thẩm Thương Hải chăm chú nhìn Thương Tịch Tuyệt, nhìn không chuyển mắt. “Ta, ta là không phải nói sai cái gì chứ?” Nam nhân có chút hối hận, co quắp không an nói: “Ta vụng về, sẽ không nói. Thương Hải ngươi đừng sinh khí, ta thật sự không có trách ý tứ của ngươi, ta......” Mắt thấy Thương Tịch Tuyệt gấp đến độ cổ đều đỏ, Thẩm Thương Hải cuối cùng nhịn không được cười ra thành tiếng, đánh gãy một lòng đang tự trách bản thân của Thương Tịch Tuyệt: “Ngươi nói rất đúng, chúng ta liền cùng Ung Dạ Vương một đoàn đi Băng Hải.” Trong trí nhớ, tựa hồ Thượng là Thương Tịch Tuyệt lần đầu cùng hắn còn thật sự đàm luận hai người về tương lai, hắn còn tưởng rằng Thương Tịch Tuyệt tính tình ngại ngùng, tự ti, chỉ sợ vĩnh viễn cũng không hội chủ động đối hắn yêu cầu cái gì. Nghe được Thẩm Thương Hải đáp ứng, Thương Tịch Tuyệt trong đôi mắt màu nâu cũng nhiễm tia vui sướng. Sáng sớm hôm sau, Thẩm Thương Hải liền tùy Thương Tịch Tuyệt đẩy đi đến phòng nhỏ của Ung Dạ Vương. Ung Dạ Vương phảng phất sớm dự đoán được hai người sẽ phải thay đổi chủ ý, nửa điểm cũng không cảm thấy được ngạc nhiên, ngược lại còn cười nói: “Ta còn tưởng các ngươi sẽ thương lượng với nhau nửa ngày mới đến tìm ta. ” Thẩm Thương Hải cùng Thương Tịch Tuyệt nhìn nhau cười, cùng nhìn đối phương có chút thẹn thùng. Ung Dạ Vương vừa trêu chọc, một bên phân phó gia nhân nhanh đi chuẩn bị khởi hành. Ngày đó ba người lên đường, trời trong, nắng ấm,thật là một cái thời tiết rất tốt. Lương thực, đồ che mưa, quần áo, lều trại...... Còn có xe lăn của Thẩm Thương Hải đều bị mang vào bên trong xe ngựa. Ly Phong gặp người quái dị, cư nhiên phải tùy vào sư phụ cùng tộc trưởng tham gia đi Tây Vực làm hắn cực không vui ý, Thẩm Thương Hải bên người lưu lại hảo một trận, gặp tộc trưởng đã muốn bước lên tuấn mã, hắn mới không tình nguyện ngầm xe ngựa, cùng phần đông tộc nhân cùng nhau nhìn theo ba người dần dần biến mất khỏi tầm mắt. Băng Hải chỗ Tây Vực thời tiết lạnh, trung tâm là thảo nguyên, Ly Phong cách Ung Dạ tộc khoảng cách khá xa, cần vượt qua hai đoạn núi non. Một nhóm của Ung Dạ Vương chạy hơn phân nửa chặn đường, cuối cùng tiến vào thảo nguyên bên cạnh mảnh đất. Giữa hè trời hay thay đổi đột ngột. Lúc trước trời còn nắng gắt, mồ hôi chảy ước hết lưng, đột nhiên trời trở nên u ám, bốn phía tối như mực, cơ hồ khó có thể nhìn rõ cảnh vật ở xung quanh. Gió thổi mạnh cây cỏ đều đỗ rạp xuống mặt đất. Một hồi sẽ có một trận mưa lớn đỗ xuống. Trên một thảo nguyên rộng mênh mông, trống trải,xunh quanh trống trải không có một nơi nào để chắn gió, mưa đã đổ xuống bây giờ dựng lều trại cũng không kịp Ung Dạ Vương không khỏi hơi nhíu mày, nhảy xuống lưng ngựa, cùng với đánh xe của Thương Tịch Tuyệt nói: “Ta tiến vào trong tránh mưa một lúc.” Hai người xốc lên màn che chui vào bên trong xe, vừa tháo xuống mũ da che nắng, chỉ nghe đỉnh xe “ầm ầm” rung động, những hạt mưa lớn đều bắt đầu nện xuống, trong đó còn chen lẫn vài cái thanh âm sấm chớp, đặc biệt vang dội. Ung Dạ Vương nghe xong vài tiếng, thản nhiên nói: “Cư nhiên nổi lên mưa đá, xem ra chỉ cần chịu một trận như vậy cũng đủ chết người.” Ba người nhàn đến vô sự, liền thừa dịp rảnh rỗi này mà ăn lương khô, liền nghỉ ngơi. Thương Tịch Tuyệt mấy ngày qua đều ở mặt trời đã khuất đánh xe, tuy rằng đeo da mạo, hai cánh tay lộ ra ở bên ngoài bị phơi nắng mà đỏ lên. Thẩm Thương Hải nhìn mà âm thầm đau lòng. Nam nhân nguyên bản cũng là đế vương tôn sư, tuy nói bệnh phát khi tự thân nhốt trong mật thất, nhưng lấy Vĩnh Xương Vương kì nhân thì làm sao không sống cuộc sống xa hoa, sống an nhàn sung sướng, hiện giờ lại cam nguyện hạ mình đảm đương làm xa phu. Mời các bạn đón đọc Tịch Tuyệt của tác giả Trần Ấn.
Trừng Phạt Quân Phục Hệ Liệt
Nếu ai đã đọc truyện của Phong Lộng thì đều biết Phong Lộng nổi tiếng mẹ ghẻ rồi. Và trong truyện Trừng Phạt Quân Phục Hệ Liệt, Phong Lộng vẫn luôn giữ vững phong độ trong việc đẩy cả nhân vật lẫn người đọc vào vực sâu không đáy, bế tắc không chỗ giải thoát, nhiều lúc sẽ là bất lực không thể làm gì khác ngoài chấp nhận. Giới thiệu truyện đam mỹ: “Trước khi kỳ nghỉ kết thúc, nhất định phải dạy dỗ anh trai đến không thể rời khỏi mình mới được!” ___________ Từ khi sinh ra đã được bao phủ bởi hào quang cao quý, thân là con cưng của trời học sinh ưu tú đứng đầu trường quân đội – anh em sinh đôi Lăng Khiêm cùng Lăng Hàm, vẫn ôm lòng mơ ước chiếm hữu với anh cả được cha mẹ nhận nuôi Lăng Vệ. Trong cuộc đọ sức quyết liệt giữa hai anh em sinh đôi, Lăng Khiêm tiên hạ thủ vi cường. "Tuyệt không thể để cho Lăng Hàm giành được đặc quyền trở về độc chiếmanh trai!" ________________ Người anh cả anh tuấn tràn đầy khí chất quân nhân, Lăng Vệ trong vắt như ánh sáng mặt trời, dưới hiếp bức kỹ xảo giả dối của em hai Lăng Khiêm, bị bắt trở thành đối tượng dạy dỗ tiết dục của em trai, tâm lý cùng thân thể, không ngừng bị chà đạp vừa tàn nhẫn lại ôn nhu. Khó xử hơn chính là, từ chống cự lúng túng chịu không thấu, dần dần bị khoái cảm trái đạo đức điên đảo kéo xuống vực sâu sa đọa. Giữa lúc Lăng Vệ bị đặt dưới háng em trai thứ hai, bởi vì các cú nhấp không chút kiêng kỵ mà khóc kêu rên rỉ, em ba Lăng Hàm thông qua thử thách sinh tử giành được thành công, ôm đố kỵ ghen ghét không gì sánh *** Review Trừng phạt quân phục hệ liệt Tác giả: Phong Lộng Thể loại: Tương lai, huynh đệ, nhất thụ lưỡng công, công sủng thụ, H, SM, HE Đoán chắc nhiều người đã từng nhìn thấy tên bộ này nhiều rồi mà vì rất nhiều lý do lại quyết định không đọc, mình không có ý dập khuôn hay tâng bốc bộ này kiểu dạng không đọc là phí cuộc đời hay cái gì đó tương tự vậy, nhưng nếu đọc, bạn sẽ không cảm thấy hối hận. Mình lúc đầu cũng nghía qua cái tên + văn án + chương 1 vài lần rồi mà vẫn không đọc tiếp chương 2, lý do vì toàn H + tình tiết nghe có vẻ cẩu huyết :)))))) nhưng đừng vội tắt, không có bộ H văn nào kéo dài được đến 10 quyển mà vẫn có người ủng hộ đâu :3 Vào một hôm đẹp trời rảnh rỗi thì mình lôi bộ này ra đọc :)))) mình cũng nói luôn cho ai có ý định đọc bộ này, đó là từ quyển 1 đến gần hết quyển 3 chỉ toàn H (chính xác quyển nào cũng có H) nội dung chỉ quanh đi quẩn lại về quá trình gây dựng tình cảm của 3 anh em Lăng Hàm, Lăng Khiêm và Lăng Vệ, bạn hoàn toàn có thể đọc lướt nó, cũng không ảnh hưởng mấy đến nội dung đâu. Nhưng bắt đầu đến khoảng chương 10 quyển 3, tự khắc bạn sẽ bị hút vào truyện, bí mật dần dần được hé lộ. Nếu ai đã đọc truyện của Phong Lộng thì đều biết Phong Lộng nổi tiếng mẹ ghẻ rồi, và trong này Phong Lộng cũng không lên cấp thành mẹ đẻ đâu :3 Các nhân vật trong trừng phạt quân phục hệ liệt có hoàn cảnh khá rõ ràng, và mỗi nhân vật đều có nỗi đau riêng, nói là tê tâm liệt phế cũng không ngoa đâu j.j từ nhân vật chính đến nhân vật gần chính đều phải trải qua một cú shock lớn đến mức thay đổi tính cách. Phải trở nên cường đại, mạnh mẽ, phải làm những việc mà cả đời chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm, lợi dụng, hy sinh, đấu tranh… tất cả đều sẽ hiện diện trong này. Phong Lộng vẫn luôn giữ vững phong độ trong việc đẩy cả nhân vật lẫn người đọc vào vực sâu không đáy, bế tắc không chỗ giải thoát, nhiều lúc sẽ là bất lực không thể làm gì khác ngoài chấp nhận. Lăng Hàm và Lăng Khiêm trong này dù giỏi giang đến đâu thì vẫn là trẻ con, vẫn sẽ làm nũng hay tranh thủ tình cảm với Lăng Vệ, yêu đến điên cuồng giằng xé, đến khi đối mặt với giây phút cuối cùng của cuộc đời vẫn chỉ muốn gặp được người yêu. Lăng Hàm là em trai trong hai anh em sinh đôi, từ bé tính cách đã trầm tĩnh hơn người anh sinh đôi Lăng Khiêm, cả hai dù suốt ngày đấu đá nhau sứt đầu mẻ trán nhưng dù gì cũng là ruột thịt, chưa kể là sinh đôi có tâm linh tương thông, người kia bị tổn thương thì người còn lại cũng sẽ bị ảnh hưởng. Hay ghen tị với nhau, đúng kiểu sinh đôi luôn :)))) Lăng Hàm thì ít bày trò hơn Lăng Khiêm, trình độ mồm mép vs mặt dày thì cũng không bằng Lăng Khiêm, có lẽ vì vậy nên mình có cảm tình với Lăng Khiêm hơn. Hai anh em nhà này đến cuối truyện vẫn còn so đo với nhau nhưng nếu gặp chuyện thì luôn đồng tâm hiệp lực, bao che bảo vệ nhau. Lăng Vệ là anh cả, lại luôn được hai đứa em trai bảo vệ chăm sóc, nhưng không có nghĩa Lăng Vệ là nhược thụ nhé. Xuất thân của Lăng Vệ khá là đau lòng, quá trình để chấp nhận thân phận thật cũng giằng xé không kém. Trích một câu trong truyện: “Thuộc gia đình tướng quân, nếu không đủ năng lực, không đủ quyền lực, thì không được phép yêu” Trong truyện có 2 couple phụ: Al Lawson x Vệ Đình Bội Đường Tu La x Tiểu Diệp Hệ liệt liên quan: Nhiên tình đế quốc hệ liệt. Mọi người hãy tự đọc và cảm nhận nhé  Đánh giá: 4.5/5 *** Anh em sinh đôi mười tám tuổi, im lặng ngồi trong biệt thự học sinh xa hoa yên tĩnh, đã giằng co hồi lâu.  “Đơn xin thi của cậu đã được thông qua?” Lăng Khiêm đánh vỡ trầm mặc.  “Phải.” Em trai Lăng Hàm sinh muộn hơn mấy phút, ung dung gật gật đầu. “Ba cuối cùng cũng đã đồng ý ký tên.”  Mặc dù là anh em sinh đôi. Vẻ ngoài hai người lại không hoàn toàn giống nhau, người bình thường cũng có thể dễ dàng phân biệt.  Anh trai Lăng Khiêm kế thừa vẻ xinh đẹp của mẹ, khuôn mặt tuấn tú trung tính. Em trai Lăng Hàm, lại hoàn toàn giống như ba cậu ta tướng quân Lăng Thừa Vân, có dáng vẻ anh tuấn cương nghị, khí chất cũng trầm ổn hơn.  Đều là học sinh ưu tú trường quân đội Chinh Thế, hai người bởi huyết thống cao quý cùng thiên phú vượt trội của bản thân, có vô số người ủng hộ trong trường. Có điều nếu để cho người không biết đến đoán, hơn phân nửa sẽ cho Lăng Hàm ổn trọng trầm mặc ngược lại là anh.  “Đây chỉ là ba bất công mà thôi. Đồng ý cho cậu tham gia cuộc thi, còn tôi thì lại gạt bỏ.” Lăng Khiêm nói xong, lông mày duyên dáng nhăn lại rất nhẹ, trong lúc đang tựa giận tựa không, tỏa ra khí tức quỷ dị.  Lăng Hàm lại hoàn toàn thờ ơ bình thản, “Cũng không thể để cho hai đứa con trai đều đồng thời tham gia một cuộc thi bất cứ lúc nào cũng sẽ mất mạng đi.”  “Hừ, đấy cũng là một cuộc thi sau khi thông qua có thể sớm tốt nghiệp trường quân đội Chinh Thế, đồng thời giành được đặc quyền quân bộ.” Lăng Khiêm và Lăng Hàm đều là con ruột của tướng quân thượng đẳng trứ danh Lăng Thừa Vân.  “Lăng Khiêm, anh không phải đang ghen tị đi?”  “Ghen tị? Cậu chẳng qua là một thằng nhóc ngu ngốc vì có thể dùng đặc quyền sớm một chút thu anh trai vào tay nên tham dự cuộc thi không đếm xỉa sống chết mà thôi.”  “Anh cũng đưa ra đơn xin, chỉ là không lấy được phê chuẩn thôi. Người có thể có được đặc quyền bảo hộ anh trai, mới có được tư cách giành lấy anh ấy, Lăng Khiêm, anh lúc trước không phải cũng đã đồng ý với điều này sao?”  Sinh ra trong tướng quân thế gia có quyền lợi nhạy cảm đối với quân bộ, cho dù là anh em sinh đôi, cũng đã sớm bắt đầu đủ loại tính toán tranh đấu với nhau. Theo tuổi tác tăng lên, vì đạt được người trong lòng hướng tới đã lâu, cạnh tranh càng ngày càng kịch liệt.  “Nếu thông qua cuộc thi, cậu định làm như thế nào ?”  Lăng Hàm đạm bạc mỉm cười, ẩn tàng nắm chắc thắng lợi, “Tôi định làm như thế nào? Sau khi tôi có được quyền lợi đặc biệt của quân bộ, có thể muốn làm gì thì làm, anh chẳng lẽ đoán không được tôi sẽ làm gì sao?”  “Cậu có thể còn sống trở về rồi hãy nói.” Lăng Khiêm nhìn trả không nhường nhịn, “Thắng bại còn chưa định.”  “Vậy sao?” Giữa hai thân hình cao lớn, ánh mắt sắc nhọn giao nhau giữa không trung, ma sát ra tia lửa.    Mời các bạn đón đọc Trừng Phạt Quân Phục Hệ Liệt của tác giả Phong Lộng.
Tenseigan Trong Thế Giới Naruto
Đây là một bộ Đồng Nhân Naruto (Xuyên việt vào thế giới Naruto), Đồng Nhân thì trên mạng truyện convert khá nhiều nhưng truyện dịch thì chả thấy ai làm cả, kiếm ra một bộ tạm được cũng khá khó. Đây là một bộ đồng nhân mình thấy rất hay, thậm chí đứng top cả năm trời ở thể loại này bên qidian. Thể loại Đồng Nhân là một thể loại hơi kén người đọc vì không phải đọc giả nào cũng fan bộ truyện nguyên tác. Đồng thời nó cũng là thể loại hiếm siêu phẩm nhất, vì tác giả xuất sắc thì không ai dám bay vào thể loại này do bị bó tay bó chân bởi nguyên tác, không tự do sáng tác được. Ngược lại tác giả nghiệp dư hay fanfic khá nhiều, vì khá dễ viết do đã có cái sườn sẵn của nguyên tác, tuy nhiên viết vậy chất lượng thường không cao. Bộ truyện này là cực phẩm hiếm hoi xuất hiện ở thể loại này. Main ko não tàn, không ngựa giống, không thiên tài, không hệ thống, cái gì muốn có đều phải nghiên cứu, phải thí nghiệm. Main không vô đối, suy nghĩ có lập luận và chính kiến, mạch truyện cực kỳ logic, sức mạnh nhân vật cũng phát triển dần dần ko một bước lên trời. Nói chung tất cả những thứ Main có chỉ là biết trước cốt truyện và một cái huyết kế của tộc Hyuga, còn lại là tự làm tự ăn. Nếu bạn là fan truyện Naruto, từng tiếc nuối cho số phận Phân Gia Hyuga, tiếc nuối cho sự suy tàn của gia tộc Uchiha, tiếc nuối cho sự hi sinh của Jiraiya. . . thì siêu phẩm đồng nhân này chắc chắn sẽ giúp bạn lấp đầy tất cả tiếc nuối đó. *** Nhân vật chính của chúng ta, anh Hyuga Kagami thuộc dòng họ Hyuga danh giá sở hữu đồng lực Bạch Nhãn - Byakugan ..... Không chịu chấp nhận bản thân chỉ là con pháo hôi , anh đã tìm cách để tiến hoá lên đôi mắt Tenseigan - đôi mắt sánh ngang với Rinnegan Dựa vào vốn hiểu biết anh ta đã tìm ra 2 cách để tiến hoá lên Tenseigan , đó là : - Cách 1 : Lấy huyết mạch trên mặt trăng kết hợp với Tông gia dưới địa cầu - Cách 2 : Dung hợp số lượng lớn Byakugan Mà 2 cách đó, Main đều không thể làm được :D . Thế nên anh ngày đêm vùi đầu vào nghiên cứu và trời không phụ lòng người, anh đã nghiên cứu ra cách để tiến hoá lên Tenseigan đó chính là kích hoạt được đầy đủ 33 tổ hợp gen.... Thuận lý thành chương, vừa vào đầu câu chuyện anh đã được lão tác buff cho bodoi gần như ít phải e sợ ai :v Tưởng chừng như anh sẽ leo lên ngồi chức Hokage luôn từ chương 96 vì combo Thiên Sinh + Vĩ Thú Nhân Tạo nhưng không...... anh chọn cách ẩn nhẫn và tìm cách mạnh hơn.....anh hướng đến dung hợp các nguyên tố để có được charka lục đạo và từ đó hành trình Tenseigan trong thế giới naruto bắt đầu ! Sau khi đọc hơn 300 chương của bộ truyện này điều vẫn còn vương vấn trong đầu lam là : Các thí nghiệm nhân bản vô tính Các thí nghiệm kết hợp tế bào Các thí nghiệm dung hợp đồng lực, huyết kế :cqdbnzy: vân vân và mây mây các điều khác.... Trong tất cả bộ truyện lam từng đọc, bộ truyện này là bộ có main ẩn nhẫn nhất ( và cũng là tên cuồng khoa học :< ). :gjsyynk: Bộ truyện khá logic, bố cục câu chuyện cũng khá là rành mạch, thu hút đến từng chi tiết, tương lai không giống trong nguyên tác...thật đáng để chờ mong. Từ đó lam có thể đoán ra lão tác là 1 người có đạo hạnh cực sâu về bộ Naruto này .......quả là đáng ngưỡng mộ :2w2yq2l: Khen thế được rồi ta bắt đầu đến với những điểm yếu theo ý kiến riêng của lam nào : Bộ truyện thiếu vắng yếu tố tình yêu :( dường như xuyên suốt 300 chương truyện lam đọc là main nghiên cứu, đánh nhau, thu thập mẫu gen, .....tìm hoài chẳng thấy tán tỉnh em nào cũng chẳng có nốt chút thời gian bồi dưỡng tình cảm với cô vợ đính hôn Hyuga Linh....:cqdbnzy: Bộ truyện này không có chăn rau....em Shion, Hinata, Sakuya ngon như thế :vzfiy0h: ta nguyền rủa Hyuga Kagami bị quạ tha ma bắt :27: Lối viết quá nhiều khoa học....dễ bị skip Bộ này hiện đã convert full bởi Mạt Thế Phàm Nhân, Hồ Ly Tiên Tử và Vong Mạng và đang được dịch bởi người mang trên lưng nhiều công pháp nhất @mafia777 huynh *** Tí tách... Tí tách... Tí tách... Tiếng giọt mưa quanh quẩn trong thông đạo âm u, khiến cho Hyuga Kagami không tự giác kéo áo choàng lại sát người. Hắn rất chán ghét chỗ này, thông đạo phía trước đen kịt phảng phất như nối thẳng tới địa ngục, làm cho hắn liên tưởng tới đủ chuyện không tốt, chỉ là đầu độc nhãn rắn hổ mang trên vai khiến hắn bỏ đi ý niệm rời đi. Thân bất do kỷ nha ! Đi đến cuối thông đạo, Hyuga Kagami đẩy ra đại môn, phía sau cửa là một phòng thí nghiệm chỉnh tề trang thiết bị, bên trong còn một bóng người đứng thẳng. Bóng người xoay người lại: "Là Kagami hả ?" Nghe cái giọng khàn khàn này, Hyuga Kagami lòng run lên, vội vàng cúi đầu: "Orochimaru đại nhân !" Orochimaru cứ nhìn chăm chú vào Hyuga Kagami, như đang suy nghĩ gì đó, hồi lâu mới nói ra: "Căn phòng thí nghiệm này, về sau thuộc về ngươi." Cảm giác được Orochimaru đang nhìn chăm chú, Hyuga Kagami không dám suy nghĩ lung tung, vội vàng khom người đáp: "Xin ngài yên tâm, ta nhất định sẽ tiếp tục cố gắng !" Orochimaru dời ánh mắt, nhìn thoáng qua phòng thí nghiệm xung quanh một vòng, trong mắt lại lộ ra vài phần phiền muộn. "Ta có lẽ phải rời đi thôn, về sau chuyện tài liệu, ngươi tự nghĩ biện pháp đi !" "Vâng!" Hyuga Kagami như cũ gật đầu dạ vâng, không có mảy may chần chờ, mà cái con độc nhãn rắn hổ mang nằm trên đầu vai hắn, vẫn lười biếng phun cái lưỡi màu đỏ tươi. Cuối cùng lườm Hyuga Kagami một cái, Orochimaru không bàn giao việc gì nữa, trực tiếp Thuấn Thân Thuật rời đi. Theo gót Orochimaru rời đi, cái cỗ Charka khổng lồ mà âm u tràn ngập trong phòng thí nghiệm mới chậm rãi biến mất. "Phù..." Hyuga Kagami nhẹ nhàng thoải mái thở ra. Khoảng thời gian gần đây, khí thế trên người Orochimaru càng ngày càng lạnh lẽo, tựa hồ lộ ra một mùi máu tươi, Hyuga Kagami dù chỉ là đứng xa báo cáo tiến độ thí nghiệm, cũng sẽ cảm thấy cực kỳ không được tự nhiên. Cũng may khoảng thời gian gian nan này tựa hồ đã qua. Bất quá ngồi suy nghĩ một chút, Hyuga Kagami lại có chút nghi hoặc. Căn cứ vào ký ức mơ hồ kiếp trước, Orochimaru tựa hồ là bị Hokage Đệ Tam (Sarutobi Hiruzen) đột kích phòng thí nghiệm bí mật, đồng thời thí nghiệm nhân thể bị phát hiện, cho nên mới bị bức phản bội bỏ trốn. Nhưng biểu hiện vừa rồi của Orochimaru, tựa hồ đã làm xong dự định phản bội bỏ trốn, tùy thời có thể rời đi. "Đến cùng là chỗ nào xuất hiện sai lầm, dẫn đến Orochimaru chủ động phản bội bỏ trốn đây? Nguyên nhân là vì ta sao?" Ngồi tinh tế suy nghĩ quá khứ một lần, Hyuga Kagami vẫn không nghĩ ra vì sao. Bất quá Orochimaru phản bội bỏ trốn, đối với hắn chung quy vẫn là chuyện tốt, về phần là chủ động phản bội bỏ trốn, hay là bị động phản bội bỏ trốn, đối với hắn, không có giá trị gì khác biệt. Đối với Orochimaru, tình cảm của Hyuga Kagami khá là phức tạp. Nếu như không phải Orochimaru che chở, Hyuga Kagami biết rõ bản thân khẳng định sẽ không nhẹ nhõm như thế sống qua chiến tranh, dù sao thì đám bạn học cùng thời, bảy tám phần mười cũng đã chết trên chiến trường. Cho dù là thiên tài như Kakashi, ở trên chiến trường cũng thiếu chút nữa mất mạng, mà lúc ở trường phân tổ đối kháng, một chiêu của Kakashi hắn cũng không tiếp nổi. Sinh hoạt ở cái thế giới này, nhỏ yếu chính là cái tội nha! Xuyên việt tới nơi này cũng đã hơn 10 năm, nhưng cho tới lúc này, Hyuga Kagami vẫn khó thích ứng với thế giới Ninja tràn đầy giết chóc, đây cũng là một trong các nguyên nhân, hắn đầu nhập vào Orochimaru. Bởi vì luận thiên phú chiến đấu, hắn kém bạn đồng trang lứa một mảng lớn, đặc biệt là lúc ở giữa sinh tử, phản ứng của hắn luôn trì độn một chút so với người khác. Có đôi khi hắn thật bội phục các Ninja ở thế giới này, thường thường sáu bảy tuổi liền có đầy đủ bản lĩnh giết người, trên dưới 10 tuổi lên chiến trường là chuyện thường ngày, càng ghê người như Kakashi, 12 tuổi đã là Ninja Thượng Nhẫn giết chóc vô số địch nhân. Hyuga Kagami không có cái thiên phú này, nhưng may mắn hắn sinh ra ở tộc Hyuga, sinh ra nắm giữ Byakugan, mà dưới sự trợ giúp của Byakugan, hắn trên chiến trường mấy lần có thể sống sót qua nguy hiểm. Nhưng vận may sẽ không mãi chiếu cố bản thân, nhìn bạn học cùng thời từng cái từng cái một chết trận, Hyuga Kagami dứt khoát kiên quyết đầu phục Orochimaru. Trước hết phải sống sót, sống sót mới là trọng yếu nhất! Hyuga Kagami cũng không phải không có ưu thế của bản thân, dựa vào kiếp trước được giáo dục tốt, năng lực lý giải của hắn hơn xa các Ninja cùng tuổi. Lại thêm có ưu thế Byakugan, hắn rất nhanh trổ hết tài năng ở trong phòng thí nghiệm của Orochimaru, trở thành trợ thủ tương đối trọng yếu trong các thí nghiệm của Orochimaru, cũng từ trong tay Orochimaru học được rất nhiều kỹ thuật gen. Có lẽ là do trải qua quá nhiều tử vong, ở hậu kỳ chiến tranh, Orochimaru đã phi thường si mê đối với sinh mệnh huyền bí. Phản ứng càng trực quan là Orochimaru đã không còn cố kỵ Đệ Tam, không còn thủ vững ranh giới đạo đức cuối cùng, bắt đầu thực hiện thí nghiệm nhân thể tàn khốc và huyết tinh. Đồng thời đối với các loại huyết kế như Mộc Độn, Byakugan, Sharingan, Orochimaru cũng sinh ra hứng thú nồng hậu và dày đặc. Hyuga Kagami chủ động đầu nhập vào, càng khiến cho Orochimaru nhẹ nhõm nghiên cứu bí mật của Byakugan, cho nên lúc hướng dẫn các phương diện cho Hyuga Kagami, Orochimaru xem như tận tâm tận lực. Song phương ăn nhịp với nhau, cho nên mới có một màn vừa rồi. Đương nhiên, sở dĩ Hyuga Kagami có can đảm đầu nhập Orochimaru cũng là vì hắn biết rõ, không bao lâu nữa lực chú ý của Orochimaru sẽ bị các loại Cấm thuật như 'Uế thổ chuyển sinh', 'Bát kỳ chi thuật' hấp dẫn. Lại thêm hắn có ấn chú 'Cá chậu chim lồng' (Hyūga main family's juinjutsu) bảo hộ, cũng không lo lắng Orchimaru trực tiếp làm thí nghiệm nhân thể đối với hắn. Không sai, 'Cá chậu chim lồng' trước mắt đối với Hyuga Kagami đúng là một loại bảo hộ. Hoặc là nói cho đúng, đối với tất cả các cá thể nhỏ yếu, thực lực chỉ sống qua ngày của tộc Hyuga, 'Cá chậu chim lồng' chẳng những không phải giam cầm, ngược lại là một loại bảo hộ. Bởi vì sự tồn tại của nó, tộc nhân Phân Gia Hyuga tránh được rất nhiều ánh mắt ngấp nghé cả trong và ngoài thôn. Về phần nguyên nhân còn lại đầu nhập vào Orochimaru, chính là vì Tenseigan! Lấy thiên phú bình thường của Hyuga Kagami, ngoài trừ Tenseigan, hắn thực sự nghĩ không ra còn có cái biện pháp nào khác có thể khiến hắn xoay người, đem vận mệnh nắm giữ trong tay mình. Về phần Tiên Thuật, ngay cả Orchimaru cũng khó nắm giữ, hắn càng không cần phải nói. Trên thực tế, đừng nói cái loại thiên phú bình thường như Hyuga Kagami, bên trong ký ức kiếp trước của hắn, cái loại thiên tài như Hyuga Neji cũng là thông thiên đánh xì dầu, cuối cùng cũng là nhân vật chết đi một cách bi thương. Byakugan xác thực tại giai đoạn Hạ Nhẫn (genin), Trung Nhẫn (chūnin), thậm chí ở giai đoạn Ninja Thượng Nhẫn (jōnin), cũng giúp cho gia tộc Hyuga nắm giữ ưu thế không gì sánh bằng. Nhưng một khi đạt tới cấp độ Kage, thậm chí siêu việt Kage, ưu thế của Byakugan đã không còn rõ ràng. Mà đối với tộc Hyuga chuyên tu Nhu Quyền mà nói, đơn thuần dùng Nhu Quyền đi chống lại các loại địch nhân như Susanoo, Jinchuriki, Tiên Nhân Thể, thật sự lực bất tòng tâm, cho nên Tenseigan cơ hồ là hi vọng duy nhất để tộc nhân Hyuga có thể dính vào chiến đấu cấp độ Kage. Đây cũng là sự tình từ lúc ban đầu mới xuyên việt, Hyuga Kagami đã tưởng niệm không quên. Nói chứ để đem Byakugan tiến hóa thành Tenseigan làm sao có thể dễ dàng được chứ. Ở phương diện huyết kế giới hạn, Hyuga Kagami cơ hồ không có bất kỳ tri thức gì, cho nên để đạt được con mắt này, toàn bộ bên trong thôn người có thể đến giúp hắn cũng chỉ có cuồng nhân nghiên cứu khoa học Orochimaru .... Mời các bạn đón đọc Tenseigan Trong Thế Giới Naruto của tác giả Không Tưởng Chi Long.