Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Công Tử Liên Thành

Hứa Nhược Thần là một cô gái kì lạ. Cô cứng rắn hơn những người khác, lại có nghị lực phi thường. Cô một thân một mình sống trong thành phố rộng lớn, làm công việc đặc biệt: trồng những cây xanh nơi hoang sơ, khảo sát địa hình, trồng rừng phủ xanh. Trong một chuyến công tác, chiếc xe của công ti gặp tai nạn, tất cả mọi người đều bỏ mạng, chỉ có Hứa Nhược Thần bị thương ở chân, may mắn nhặt lại được mạng sống.   Trong những ngày chán chường dưỡng thương ở nhà, cô cùng người bạn cũ Khinh Ca Thuỷ Việt cùng chơi trò chơi online “Truyền thuyết anh hùng”. Dựa vào sự nhanh nhạy và khéo léo của mình, Nhược Thần cùng Khinh Ca Thuỷ Việt trở thành một trong những người “kinh doanh” phát tài nhất trong game.    Trong trò chơi này, nổi danh nhất là bốn vị công tử, mà đứng đầu là Công Tử Liên Thành, một người chơi Tiêu Dao Cung, là đại thần số một của server. Hứa Nhược Thần cùng Công Tử Liên Thành quen nhau chẳng qua vì anh thường xuyên mua dược liệu chỗ cô.  Truyện sẽ chẳng có gì bất ngờ cho tới một ngày, vận số trêu đùa, Nhược Thần gặp bug hệ thống, đánh thắng Tiên phong Thiên Giới, nhặt được một chiếc chìa khoá Thiên Cơ và một cuốn bí kíp chế tác trang phục. Cả server bùng nổ, người người nhà nhà đổ xô đi tìm chiếc chìa khoá, bằng giá nào cũng phải lấy được. Nhược Thần bí mật liên hệ với Công Tử Liên Thành, giao chìa khoá cho anh. Cũng từ đó cô kết giao với bốn vị công tử nổi danh của server. Nhưng thế sự khó lường, trong game lại càng lắm kẻ mưu mẹo lừa gạt. Công Tử Liên Thành bị đồ đệ giả danh của Nhược Thần dẫn người tới luân bạch, từ một đại thần trở thành nick nhỏ cấp 30 vô danh tiểu tốt. Còn Nhược Thần trở thành kẻ tráo trở cơ hội, bị người người mắng chửi. Nhưng chính hai người trong cuộc không ngờ được, chuyện đó lại khiến hai người xích lại gần hơn: cùng nhau luyện cấp, đánh yêu, phi thăng, tâm ý tương thông. Nhược Thần bất chợt nhận ra mình đã thích vị Công Tử trầm lặng mà tốt bụng này, còn Liên Thành cũng thấy mình đã thay đổi, sau khi gặp được cô nàng Nhược Thần. Đoạn tiếp theo là những trang truyện hào hùng kể về sự trở lại của Công Tử Liên Thành, những trận chiến liên server liên tiếp, những con người hào phóng nhiệt huyết trong trò chơi. Hứa Nhược Thần chính thức gặp mặt Công Tử Liên Thành, trong một tình huống đặc biệt không thể đặc biệt hơn. Nhưng đón chờ họ trước mặt là sự cách trở địa lí, sự quấy phá của một cô nàng tiểu thư. Thế giới game và truyện cứ dồn dập thay thế nhau, khiến người đọc không ngớt tò mò. Liệu sau bao nhiêu khó khan, Công Tử Liên Thành có tìm lại được hào quang đại thần khi xưa, và chuyện tình của hai người sẽ đi đến đâu, trong cuộc sống vất vả đầy sóng gió này? Hứa Nhược Thần là một người con gái mạnh mẽ, nhưng cô vẫn có những nét nữ tính yếu đuối rất khác biệt, làm người ta cảm thông và bội phục. Khi bị người người mắng chửi, cô không lo sợ. Cái cô hối hận là tin lầm người, hại người khác. Thậm chí Nhược Thần còn định bỏ game. Nhưng Công Tử Liên Thành là người khiến cô ở lại, vì cô phải trả hết nợ cho anh. Đối với Nhược Thần, trong game hay ngoài đời cũng có gì khác nhau, đều phải sống cho không thẹn với lương tâm. Còn Công Tử Liên Thành, hay Cố Duệ, tính cách anh có sự đối lập rõ ràng giữa trò chơi và ngoài đời, nhưng bản chất thì chưa hề thay đổi. Trong trò chơi anh nói ít làm nhiều, có thù tất báo, trượng nghĩa nhưng cũng đủ độc ác, ngoài đời anh phải nói rất nhiều, tính cách cũng ôn hoà, đối nhân xử thế đều hợp tình hợp lí. Thế giới game online rộng lớn, anh không dễ kết giao bằng hữu, nhưng Hứa Nhược Thần lại là ngoại lệ. Tình yêu của hai người nhẹ nhàng như một mầm cây, từ từ bén rễ, vươn lên xanh tốt, rồi sau này sẽ kết trái. Điều tôi tiếc nuối nhất là không có ngoại truyện kể về cuộc sống thú vị sau này của hai người. Đây có lẽ là một trong những bộ võng du đầu đời, chỉ sau “Yêu em từ cái nhìn đầu tiên”. Đây cũng là một trong những bộ võng du đầu tiên tôi đọc, nên cảm xúc không thể gói gọn trong vài từ. Nếu bạn là một người mới bắt đầu làm quen với thể loại này, “Công Tử Liên Thành” là cuốn sách bạn không thể bỏ qua. Thế giới trong game rất rộng lớn, đầy những vị anh hùng và những truyền thuyết do chính con người xây dựng nên. Ngoài đời thực, mối tình của nam nữ chính tuy có sóng gió nhưng rất hoàn mĩ, là hình mẫu ai cúng muốn có được. Tuy còn vài chi tiết hơi “buff”, nhưng vị thế của “Công Tử Liên Thành” trong lòng tôi vẫn sẽ mãi mãi không thay thế được.  ------ Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 Góc Review: Đây là bộ võng du thứ 5 mình đã đọc, trong số đó có bộ Yêu em từ cái nhìn đầu tiên. Mình xem qua cmt của mọi người thì thấy đa số khen, có nhiều người còn khen là bộ võng du hay nhất nữa, do vậy mình quyết định xem. Nữ chính Hứa Nhược Thần chơi game Truyền thuyết anh hùng lấy tên là Nhất Tiếu Hồng Trần từ khi bị tai nạn lao động phải nằm nghỉ dưỡng ở bệnh viện. Cũng vì sự cố đó, khi chơi game Hứa Nhược Thần không chú trọng lên cấp, vào top, mà chỉ chú tâm làm ăn, buôn bán. Bang phái Phong Sinh Thuỷ Khởi cô lập ra cũng là bang trung lập, không ủng hộ bang nào cả. Khác với Lô Vỹ Vi Vi – oai phong lẫm liệt suốt ngày có mặt trên các bảng xếp hạng pk khiến người người nghĩ rằng cô là “nhân yêu”, Nhất Tiếu Hồng Trần lại thiên về chế tạo những món đồ hiếm rồi bán cho người chơi khác. Áy náy với Công Tử Liên Thành vì người mà cô giới thiệu lại là phản đồ (Kiếm Tẩu Thiên Phong) khiến cho bang hội Khải Hoàn Hào Môn của anh thua thảm và bản thân Công Tử Liên Thành cũng bị luân bạch, cô quyết định dốc hết túi ra làm món trang bị gửi cho Công Tử Liên Thành. Sau đó, qua nhiều lần hai người giúp đỡ lẫn nhau, hợp tác rất ăn ý… dần dần nảy sinh tình cảm. Sau đó 2 người mới gặp nhau ở ngoài đời. Nam chính tên là Cố Duệ, tên trong game là Công Tử Liên Thành, làm trong ngành du lịch. Hai người tình cờ gặp nhau khi Nhược Thần phải đi công tác ở Mỹ Đào. Hai người nói chuyện rất hiểu ý nhau. Cố Duệ cũng khá quan tâm, chăm sóc cho cô nàng “chưa yêu ai bao giờ” Hứa Nhược Thần. Cả hai có “chướng ngại vật” cả trong game lẫn ngoài đời là Công Chúa Tháng Bảy. Mình không thích tính cách nữ chính lắm. Tuy mình không cần nữ chính quá cường hãn, hiếu chiến (vì truyện này là võng du thôi), nhưng cũng không cần quá “buông bỏ, bình thản, thờ ơ” như vậy. Trước khiêu khích của Công Chúa Tháng Bảy, cô lại chẳng làm gì. Kể cả khi cô ta giở trò làm Nhược Thần bị mất việc ở đời thực, cô cũng không màng gì. Mình biết là cô không làm gì được, nhưng lúc gặp cô ta cũng không cần thân thiện, nể tình chứ! Vì đọc bộ này sau bộ Yêu em từ cái nhìn đầu tiên, nên mình luôn trông đợi vào một câu chuyện tình yêu lồng ghép vào bối cảnh game. Thế nhưng, truyện này lại không chú trọng tình cảm, truyện viết rất tốt về những kỹ năng, pk, tranh đấu bang… trong game. Khi mình đọc Yêu em từ cái nhìn đầu tiên, mình đã cảm thấy tác giả có đầu tư vào hình ảnh game rồi, truyện này còn đầu tư kỹ hơn nữa. Có lẽ do tập trung vào “game” nên tình cảm của nhân vật chính bị lu mờ, Cố Duệ vẫn đối tốt với Nhược Thần, nhưng mình vẫn cứ có cảm giác Cố Duệ vẫn không tốt bằng Nhất Tiêu Nại Hà. Nữ phụ Công Chúa Tháng Bảy có thân phận là con gái của Tổng giám đốc công ty hợp tác với công ty của Nhược Thần, nhưng tên thật của nhân vật này không được nhắc tới. Cả những nhân vật phụ khác như Công Tử Tiểu Bạch, Công Tử Vô Kỵ, Công Tử Phù Tô… cũng không thấy nhắc tới (chỉ nhắc đến nghề nghiệp của họ thôi). Tác giả đề cập nhiều về game, ở đời thực chỉ có nam nữ chính được nhắc tới, còn có sự “xuất hiện một lần và biến mất mãi mãi” của nữ phụ. Ý kiến về bộ này cũng khá trái chiều. Nhiều người tôn vinh là bộ võng du số một, nhiều người lại bảo chỉ là số hai thôi, vài người lại bảo chẳng hay tí nào. Riêng mình, mình thuộc tuýp số hai – truyện này sẽ được mình đặt vị trí số hai sau Yêu em từ cái nhìn đầu tiên, vì mình không hảo game lắm mà muốn yếu tố game chỉ là phụ thôi. Cho truyện này 4.5/5 điểm. Mời các bạn đón đọc Công Tử Liên Thành của tác giả Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ái Sanh Nhật Ký - Quảng Lăng Tán Nhi
Ký ức của cô không còn nguyên vẹn do một tai nạn, ấy thế mà trong mắt mọi người cô lại có một cuộc sống gần như hoàn hảo. *** Sáng sớm, trên bàn cơm Trịnh gia vẫn bày đủ các loại bữa sáng Trung Quốc hoặc Âu Tây, thỏa mãn nhu cầu và thói quen hai thế hệ khác nhau. Giữa bàn có một chiếc đĩa thủy tinh đựng hoa quả tươi ngon mọng nước, trái nho màu nâu mã não, ô mai đỏ tươi xinh đẹp, cam quýt vàng chói rực rỡ... Tản ra từng đợt mùi thơm ngát mê người, ai ngửi thấy tinh thần đều sáng láng. Trịnh Thái và Trịnh Duyệt Nhan ngồi hai bên bàn, một người hai chân bắt chéo, đọc một tờ báo, thỉnh thoảng bưng ly sữa đậu nành lên uống một hớp, lại bảo trì tư thế ngồi ưu nhã như trước, một người lật xem tạp chí kinh doanh, nhấm nháp uống cà phê. Một chuỗi tiếng bước chân từ xa đến gần vội vội vàng vàng, phá vỡ an tĩnh trong phòng ăn, bà Trịnh nhận một cuộc điện thoại, hoảng hốt đến. - Chị và anh rể gọi điện thoại tới, nói Tòng Y thật sự mất tích rồi, tìm không ra! Tối hôm qua họ ở chỗ con bé trông một đêm, cũng không thấy bóng dáng, giờ họ gấp vô cùng, sợ con bé và bác sĩ kia đi đâu, không trở lại nữa, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Giọng nói bà cũng lộ ra hoảng hốt, gấp đến đi vòng vòng, thế nhưng hai cha con ngồi trên bàn ăn lại như không nghe thấy lời của bà, hai người hầu như không lay chuyển, chuyên chú đọc sách báo trong tay. Bà Trịnh nhìn thấy, không khỏi nóng giận: “Tối hôm qua tôi và hai người nói chuyện này, hai người không có phản ứng gì! Chuyện gì xảy ra đây? Là an tâm mặc kệ chuyện này? Được, được! Chị ấy là chị ruột tôi, cha con mấy người mặc kệ, tôi quan tâm!” Trịnh Duyệt Nhan thấy bà phát giận, lúc này mới không chút hoang mang ngẩng đầu lên: “Mẹ, bình tĩnh một chút, họ chỉ đi du lịch thôi.” - Du lịch? Đi đâu? - Bà Trịnh có chút sững sờ: “Làm... Làm sao còn biết?” ... Mời các bạn đón đọc Ái Sanh Nhật Ký của tác giả Quảng Lăng Tán Nhi.
Người Đến Từ Bóng Tối - Tang Giới
Nếu người kề gối bên bạn hằng đêm là một người có hàng ngàn khuôn mặt và vô số thân phận khác biệt… Nếu vào một đêm trăng tròn nọ, người ấy nói với bạn rằng tất cả những thân phận ấy đều không thể giúp bạn tìm ra được con người anh… Nếu người bạn yêu vốn không tồn tại trên thế giới này: Không quốc tịch, không có bất kỳ quan hệ thân thích nào… thì bạn, vẫn lựa chọn yêu người ấy chứ? Em sẽ vẫn yêu anh chứ, nếu anh chẳng phải “anh”? Nếu ngay cả khuôn mặt của bản thân anh cũng hoàn toàn thay đổi, trở thành một người xa lạ, em có còn yêu anh không? Sở dĩ bạn không nhìn thấy bóng tối, chẳng phải vì nó không tồn tại, mà vì đã có người dốc hết sức dồn bóng tối vào nơi bạn không thể nào nhìn thấy rồi. Cô ấy yêu phải một cái bóng, nhưng cứ thế bước vào cuộc hành trình rượt bắt cái bóng ấy không có điểm tận cùng… *** Nhà tù sa mạc ADX, nằm trên hòn đảo nham thạch tại bang Colorado, Hoa Kỳ, được mệnh danh là nhà tù cảnh giới nghiêm ngặt nhất thế giới. Nơi đây giam giữ những tù nhân nguy hiểm tột cùng: Phần tử khủng bố, đầu sỏ các tổ chức và Neo-Nazism (Chủ nghĩa Phát xít mới). Dù là thành phần nào cũng đều có thể khiến thế giới dấy lên một cơn mưa máu gió tanh. Nhà tù này rộng khoảng 140.000m2, tường bao dây sắt cao tới 3,28m. Ngoài ra, nơi đây còn có tia laze bảo vệ, đệm nén cùng chó nghiệp vụ…, chưa ai vượt ngục thành công. Cộp, cộp, cộp… Lúc này, từng tiếng bước chân đều đều mà mạnh mẽ vang lên trên hành lang nhà tù ADX. Một người đàn ông mặc quần áo cai ngục đi tới căn phòng thứ hai trong góc ở tầng này, nhà giam A89, rồi dừng bước. Vành mũ của anh ta được kéo xuống rất thấp, vì vậy không nhìn được quá rõ diện mạo thật sự. Trong nhà lao này chỉ giam một phạm nhân. Phạm nhân đó đang nằm ngửa trên giường, nhàm chán nghịch một cuốn sách trong tay. “Rajeev!” Người đàn ông lúc này đứng bên ngoài lan can sắt, hạ thấp giọng nói. Cơ thể của người phạm nhân hơi động đậy. Lát sau, hắn bỏ cuốn sách trong tay xuống, từ từ ngồi dậy. Đó là một người đàn ông trung niên râu ria lởm chởm, đầu tóc rối bù xù, da dẻ đen sạm, nhưng bên dưới mái đầu xơ xác kia vẫn là một đôi mắt xanh lá sáng quắc như chim ưng. “Xin hỏi ngài cai ngục đại giá tới đây có chuyện gì vậy?” Lúc này hắn đan hai tay vào nhau, để dưới cằm, cười khẩy một tiếng: “Có phải ngài muốn tới cảm thán với tôi, thế gian không còn tôi quá bình yên và nhạt nhẽo không?”. “Rajeev Ride.” Người đàn ông kia nhìn Rajeev, nói rành mạch: “Được thế giới mệnh danh là ‘Mục sư khủng bố’. Mười năm trước đã thành lập một tổ chức chủ nghĩa cực đoan tại trung tâm London, mang danh nghĩa ủng hộ các tổ chức ‘cơ sở’, đã từng truyền kinh giảng đạo cho các phân tử khủng bố nhiệt thành ở hơn 28 quốc gia, là căn nguyên tội ác của hàng trăm vụ khủng bố đẫm máu. Ba năm trước, cuối cùng đã bị bắt, áp giải vào ADX”. Rajeev nghe xong, nghiêng đầu, tự động vỗ tay: “Chẹp chẹp, nghe vậy, quả nhiên là một công lao vĩ đại”. “Phải, tiếc rằng thiên tài tội ác như vậy lại không bao giờ được nhìn thấy mặt trời nữa.” Sắc mặt Rajeev đột ngột khựng lại, dần dần trở nên đáng sợ: “Chỉ cần tao ra ngoài được, tao sẽ lại châm lửa cho cả thế giới này, biến cái thế giới giả tạo và xấu xí này trở nên đẹp đẽ vô cùng”. “Ha.” Người đàn ông kia khẽ cười, giơ tay lên, nâng cao vành mũ của mình lên một chút: “Rất tiếc, có lẽ cả đời này anh không còn cơ hội ấy nữa”. Rajeev nhìn chằm chằm người đàn ông đó, bỗng nhiên cả người run lên. Hắn giơ tay chỉ vào mặt anh, như nhìn thấy thứ gì khó tin. “Lẽ nào mày là…” Rajeev trợn tròn mắt, đồng tử dần dần dãn ra: “Mày…”. “Trên đời này tạm thời không có kẻ thù nào được nhìn thấy mặt thật của tôi mà còn sống.” Lúc này anh tháo mũ xuống, kính chào Rajeev một cách tao nhã, “Tôi nghĩ anh có lẽ cũng không phải ngoại lệ”. Rajeev nhìn khuôn mặt dù đứng trong bóng tối nhà lao vẫn ngời ngời một vẻ điển trai đó, đôi mắt nâu trong vô hình đang tỏa ra những sát ý lạnh lẽo trong phút chốc đã chứng thực suy đoán của hắn. Người đàn ông trước mặt, không biết dùng thủ đoạn gì có thể trà trộn vào nhà giam ADX, còn thành công cải trang được thành cai ngục, có lẽ chính là Chiến thần mà cả thế giới bóng đêm nghe tên đã rụng rời: Mars. Điệp viên hàng đầu của Shadow, có đầy đủ khả năng bắn tỉa bách phát bách trúng, khả năng võ thuật, khả năng cải trang, chưa bao giờ thất bại trong nhiệm vụ nào, dù nhiệm vụ ấy có “bất khả thi” cỡ nào. “Dù đã ở trong tù, tổ chức của anh vẫn đang truyền bá thứ chân lý mà anh để lại. Trong tuần này, lại có vài trăm người vô tội chết trong tay tổ chức của anh.” Bên ngoài phòng giam yên ắng, người đàn ông từ từ rút một thứ gì đó từ trong người ra, một khẩu súng đen ngòm chắc chắn, chỉ để hở một đầu nhỏ và nhọn, khiến bầu không khí xung quanh ngưng đọng, lạnh tới cực điểm. ... Mời các bạn đón đọc Người Đến Từ Bóng Tối của tác giả Tang Giới.
Dưỡng Nữ Thành Phi - Phong Ngôn Nhiễm
Người đời truyền tai nhau Cửu Vương gia thiết diện vô tình, lãnh khốc tàn bạo, thế nhưng cũng có một nơi mềm mại, cũng có bảo bối ấp vào lòng mà thương yêu, để trên tay nâng niu Nữ nhi mới chỉ có 8 tuổi đã thành công làm tan băng lạnh trong lòng hắn, đánh vỡ mặt nạ lạnh bạc bên ngoài. Không chỉ vậy càng lớn càng khiến người ta càng đau đầu nhức óc Cố tình Cửu Vương gia lại rất mực cưng chiều, ngay cả đương kim thái tử cũng chẳng chiếm được một ánh mắt của y, nói chi vì y mà trừng phạt tâm can bảo bối Chuyện xưa mở ra, cô gái nhỏ dùng trí nhớ kiếp trước, tài năng, trí tuệ của bản thân như thế nào để đối phó đủ loại âm mưu chốn cung đình, đủ thấu hiểu lòng người và bước chân lên con đường hạnh phúc Cùng chờ đón xem nữ chủ của chúng ta hô mưa gọi gió nơi cổ đại *** Xe ngựa chạy suốt ngày đêm, chỉ ngẫu nhiên dừng lại nghỉ một chút, ở núi Lâm Chi bắt hai con thỏ, làm một chút đồ ăn ngon. một đường không dừng lại, cho tới khi bọn họ chạy tới kinh thành đã là chuyện của mười ngày sau. Ngạo Mao ghé cả người vào thành xe, nó ngoại từ ăn cơm là chui ra ngoài, còn lại đều ngủ lười. Ngạo Mao quen tính lười nhác, Mạn Duẫn cũng không quản nó nhiều. Mạn Duẫn cảm thấy không thoải mái, xốc màn che lên ló mặt ra xem tình hình bên ngoài. đã nhiều ngày nay nàng xuất hiện tình trạng nôn khan, cũng không biết vì lý do gì, chỉ cảm thấy hơi không thoải mái mà thôi, không phải bệnh tình nghiêm trọng gì. “Sao vậy?” Mỗi khi thấy thân thể Mạn Duẫn có vẻ không khỏe, Tịch Mân Sầm đều lo lắng hỏi. Sau đó hắn đều nói Chu Dương dừng xe ngựa, chờ Mạn Duẫn nghỉ ngơi đủ rồi lại tiếp tục lên đường. Mắt thấy sắp tới cửa thành, Mạn Duẫn không nghĩ lại dừng lại. Hơn nữa sắc trời đã sắp tối đen, nếu không đi vào, chỉ có thể chờ sáng mai cửa thành lại mở ra mới có thể vào. “Sầm, không cần dừng lại, cũng không phải nghiêm trọng gì, tiếp tục đi thôi.” hiện tại nàng đã cảm thấy tốt hơn nhiều, sắc mặt cũng dịu xuống. Tịch Mân Sầm nhìn nhìn nàng: “Được rồi, đứa nhỏ của bổn vương sao có thể yếu ớt chứ!” Hai má Mạn Duẫn đỏ lên, quay đầu không thèm nhìn Tịch Mân Sầm. đã nhiều ngày rồi, Tịch Mân Sầm luôn đem hai chữ đứa nhỏ dán lên miệng nói linh tinh, thường xuyên khiến Mạn Duẫn ngượng ngùng. Nếu ở hiện đại, quan hệ của bọn họ chính là chưa kết hôn đã có thai. Cảnh sắc xung quanh dần trở nên quen thuộc. Phố xá nhộn nhịp, thảnh thoảng truyền tới tiếng rao to của tiểu thương. Mạn Duẫn ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài, lại sinh ra cảm giác đã về tới nhà. Trước cửa lớn Sầm vương phủ, hai con sư tử đá uy mãnh khiếp người sừng sững đứng đó, trước sau như một, không phân biệt xuân hạ thu đông. Hai phiến cửa sơn son mở ra, bốn thủ vệ nắm chuôi kiếm đứng đó, thần sắc nghiêm túc. Chu Dương từ trên xe ngựa nhảy xuống đứng trước cửa lớn, hướng xe ngựa hô: “Vương gia, tới.” Tịch Mân Sầm đỡ Mạn Duẫn đi ra, ánh mặt trời chói chang làm Mạn Duẫn khẽ nhíu mắt lại. Chu Dương cùng vài tên thủ vệ quen thuộc nói chuyện, bày ra bộ dáng của một thủ vệ trưởng hỏi: “Gần đây trong phủ thế nào?” “Có Chu thị vệ quản lý nên tất cả mọi thứ đều thỏa đáng.” Bốn thủ vệ đều cực kì có lễ, hơi cúi đầu báo cáo với Chu Dương. “Chu thị vệ” trong miệng bọn họ, hẳn nhiên là vị ca ca khô khan kia của Chu Dương. “Gọi Chu Phi tới.” Tịch Mân Sầm phân phó xuống, đi vào đại sảnh. Lập tức có tỳ nữ bưng trà, lại hỏi một chút tối nay bọn họ muốn ăn gì. Đ đường đã nhiều ngày, mọi người vẫn không được ăn một bữa tử tế. Cho nên vừa về tới vương phủ, Chu Dương đã hướng tỳ nữ nói ra cả một danh sách đồ ăn, trong đó đồ ăn mà Tịch Mân Sầm và Mạn Duẫn thích ăn chiếm một phần lớn. Vài món còn lại thì dựa theo khẩu vị của Chu Phi, Chu Dương và Tề Hồng mà làm. Tề Hồng ở trong võ lâm tiêu sái thành thói quen, chân khoanh lại ngồi trên ghế: “Ta nói này Vương gia, ta làm đương sai của ngài, không thì cũng là thị vệ, rốt cuộc không khác gì mã phu cả? Mấy ngày nay ta cùng Chu Dương đều thay nhau đánh xe, tay cũng muốn trật khớp luôn rồi.” ... Mời các bạn đón đọc Dưỡng Nữ Thành Phi của tác giả Phong Ngôn Nhiễm.
Đã Lâu Không Gặp - Tang Giới
Hai mươi tuổi, cô mới vừa bước vào giới giải trí, thời điểm ở cùng với anh, cô chỉ vừa mới bộc lộ tài năng, anh thì đã là ngôi sao nổi tiếng. Năm tháng có thể làm dịu đi sự nông nổi, kiêu ngạo, kích thích, cũng có thể làm phai nhạt tình cảm sâu sắc ban đầu. Nhưng anh và cô chưa bao giờ có một khắc, thật sự xa cách. Khi cô rốt cuộc có thể trở thành vinh quang của anh, anh cũng cam tâm tình nguyện rời khỏi vị trí đứng sau lưng cô, cùng cô sống đến đầu bạc răng long. Cảm ơn anh, có thể làm cho em yêu anh. Cuộc sống, một nửa là hồi ức, một nửa là hiện tại.  *** Hongkong, Hồng quán. Toàn hội trường không bật đèn. Tầm mắt không thể nhìn tới không khí trên đài, dưới đài, hàng vạn người hâm mộ liên tiếp thét chói tai, thậm chí còn tự động làm sóng người, cả hội trường hết sức rung động, không thể hô hấp được bình thường. Mà lúc này, trong miệng tất cả mọi người chỉ có một cái tên. Tư Không Cảnh, Uranus. Vẻ ngoại, nhân phẩm, thiên phú, mỗi một cái đều không thiếu. Mối một lần xuất hiện trong làng giải trí, gần như làm cho người ta mất đi khống chế. Người từng đạt vô số giải thưởng, bất kể là đóng phim, ca hát, điện ảnh và truyền hình… lầm bất kỳ chuyện gì cùng làm tốt cho đến cuối cùng, dù bây giờ người được gọi Thiên Vương là Lâu Dịch, nhưng hình như căn bản không cách nào so sánh được với anh. Cũng tại làng giải trí ở Trung Quốc, trong mắt tất cả mọi người, người đạt tới đỉnh cao nhất của sự nghiệp đã biến mất năm năm. Hôm nay, Thiên Hậu của làng giải trí Phong hạ tự mình tổ chức một buổi diễn cá nhân thì anh lại xuất hiện. “Đã lâu không gặp.” Lên khán đài tối đen rộng lớn, nói xong bốn chữ này, tư không Cảnh nhẹ nhàng buông Phong Hạ ra. Hơi thở thơm mát nam tính dần cách xa, Phong hạ vẫn đứng ở chỗ cũ, lúc này một tầng mồ hôi mỏng khẽ bao trùm. Bàn tay cô kể từ lúc anh xuất hiện, hợp ca với cô hát ca khúc ‘Chưa từng’ trong phút chốc cứng ngắc, run rẩy không ngừng. Lạnh nhạt và hờ hững, nóng bỏng lại quen thuộc. Bốn chữ này, nhiều thì một chữ mạnh, thiếu một chữ lại là lạnh. Cũng may vẫn tốt, cũng chính bốn chữ này, lại so với bất kỳ câu nói nào, khiến nhịp tim cô đập như sấm dậy, giống như đang ở trong mơ. Lúc này, ánh đèn trên đài ‘vụt’ được bật lên. ... Mời các bạn đón đọc Đã Lâu Không Gặp của tác giả Tang Giới.