Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ly Hôn

Editor: Fear + Tư Đồ Tiên Thể loại: cường công cường thụ, oan gia vui vẻ, ngược luyến tình thâm, giới giải trí. Câu chuyện kể về đôi tình nhân là thanh mai trúc mã mà cặp đôi này tình cảm sâu sắc mười năm lại thêm sự nghiệp thành công,  xong lại ăn no rửng mỡ bắt đầu cố sự ly hôn ầm ĩ.Cẩu huyết có vui vẻ có ép buộc lại có chuyện gia đình, bối cảnh trong giới giải trí, HE~ Văn này 1×1, couple chính cơ bản không ngược, chào mừng nhảy hố, xin hoa – xin ôm – xin gãi bụng – xin xoa mặt + Nhân vật chính: Cận Viêm, Tưởng Khâm + Nhân vật phụ: Lê Mông, Vệ Hồng, Đoàn Hàn Chi + Khác: giới giải trí Đánh giá của biên tập Bạn nhỏ Lê Mông vừa về đến nhà được một lúc lại bị cảnh ẩu đả bạo lực của ba mẹ dọa cho ngớ ngẩn, còn chưa kịp khuyên can đã bị mẹ Tưởng Khâm đưa ra quyết định ly hôn làm cho choáng váng. Cận Viêm nghi ngờ Tưởng Khâm ngoại tình, tìm người bắt gian lại làm náo loạn cả sự kiện Ô Long. Tưởng Khâm cảm thấy Cận Viêm không còn là người mà anh biết, mặc cho bé con đáng yêu Lê Mông vẫy đuôi  khuyên nhủ cũng không trở về. Nương tựa nhau mà sống mười mấy năm trời, Tưởng Khâm lần đầu tiên hoài nghi Cận Viêm, còn phát hiện ra có rất nhiều chuyện không tưởng bị giấu diếm. Cận Viên phải như thế nào mới cứu vãn được cuộc hôn nhân đồng tính đang trên vờ vực tan vỡ của họ? Mở đầu bằng chuyện nhân vật chính ra tay tàn nhẫn, sau đó nảy sinh vấn đề ly hôn, rồi vào diễn biến. Ban đầu chỉ là trực giác Tưởng Khâm nghi ngờ, sau lại đến chuyện Cận Viêm giấu diếm bị vạch trần, lên đến cao trào, nguy cơ ly hôn vô cùng cấp bách. Tưởng Khâm là tinh anh lạnh lùng chừng mực, nhưng Cận Viên có quá nhiều vấn đề xảy ra liên tiếp. Trước mặt Tưởng Khâm, Cận Viêm hiền lành vô hại phẫn trung khuyển, làm gì cũng nham hiểm không từ thủ đoạn. Con trai Lê Tiểu Mông thông minh dễ thương lại tham ăn. Tuyến nhân vật có nhiều tính cách khác nhau làm câu chuyện thêm đầy đặn. Tác giả hành văn vừa thanh thoát lại vừa diễm sắc, vừa nhẹ nhàng hài hước lại vừa dịu dàng, viết nên một cố sự hấp dẫn. *** Truyện sắp được giới thiệu có lẽ sẽ không hợp gu nhiều người. Nhưng bản thân tui đọc xong vẫn khá ấn tượng nên vẫn muốn share! Vì sao không hợp gu à? Tại vì tui thấy nhiều người rất quan trọng chuyện công/ thụ "sạch", chỉ XXOO với mình thụ. Công trong đây - Cận Viêm thì lại đi bar, gọi trai xinh, 419 với gái. OK, xin cho tui có cơ hội biện hộ cho Cận Viêm đi. Đối với chuyện "sạch", ngày trước tui cũng có xíu bài xích, vì hồi đấy còn theo đuổi tình yêu mà nhân vật chính hoàn mỹ y như teenfic. Giờ tư tưởng tui được khai sáng ròi, thử nghĩ xem nhé, truyện nào cũng thế, có thằng công nào chờ công khai với bạn bè gia đình hoặc chờ tận hai lúc hai đứa kết hôn rồi mới đem thụ ra mần không? Không! Mà yêu nhau luôn thì còn đỡ, lỡ như chia tay, ôi thôi! Mất moẹ trong trắng! ???? Huống chi nam nam thì trên thực tế không thể có thai, nên chuyện "sạch" này, mọi người đọc truyện có thể giảm bớt xíu xíu bài xích được không? Chả nhẽ cứ để ex-boyfriend với công/thụ nắm tay đuổi nhau trong sáng, xong chia tay, chờ tới lúc công/thụ là nhân vật chính của bà tác giả xuất hiện mới cho chúng nó mần nhau à? ???? Tiếp nữa, Cận Viêm trong truyện rõ chung tình luôn, yêu Tưởng Khâm từ bé, vớ ngay bé Tưởng là con nhà gia giáo, bố mẹ chỉ kém vác dao chém anh Cận thôi. Lúc anh bị gái gọi tới nói "Em có thai con của anh rồi!", Cận Viêm rõ ràng không biết gì vì tối đấy anh bị chuốc. Ôi mẹ! Nghe đúng kiểu Mary Sue luôn. Nếu đây mà là ngôn tình tổng tài thì 100% nam chính bắt nữ chính phá, nữ chính kiên quyết giữ con, kiểu con tôi tôi nuôi ấy, dằng co qua lại nam chính yêu cmn nữ chính từ lúc nào. Nhưng rất tiếc, cô nàng có thai kia lại xuyên nhầm vào đam mỹ. Cận Viêm nghe cô kia có thai thì sợ Tưởng Khâm giận, ném tiền vào mặt cô nàng để bịt miệng. Nhiều người đọc đến đây nản quá chừng luôn, nhưng về sau mới là phần cuốn hút của truyện.  Lúc XXOO thì phải hai người tình nguyện chứ, đíng không, đằng này Cận Viêm bị bỏ thuốc, lại còn say nên ngủ như chết, suy ra là đêm đó, cô nàng kia tự chơi "thú nhún"? Thế chẳng thà mua moẹ búp bê ấy ấy về tự chơi. ???? Thôi dừng chủ đề này lại nhé! Tui chỉ đơn thuần muốn minh oan cho Cận Viêm thôi. Nói về nội dung chính của truyện, văn án đã viết rõ, 2 thằng đàn ông vừa có tiền có quyền có nhan sắc, gia đình hạnh phúc có cả con trai (thụ tinh nhân tạo), đột nhiên nổi cơn điên đòi ly hôn. Đoạn đầu đọc thì không hiểu lý do vì sao Tưởng Khâm nằng nặc ly đòi ly hôn với Cận Viêm. Sau đó mới là phần hay tuyệt vời của truyện. Nếu đột nhiên 1 ngày bạn phát hiện ra thằng chồng chung chăn chung gối với mình, nước mắt nước mũi đi tập tạ chỉ vì bị mình chê dạo này béo lên, suốt ngày ôm ấp mình gọi vợ ơi vợ à, đeo tạp dề kawai vào bếp nấu cơm cho mình, người đó... Vậy mà lại là xã hội đen buôn bán phi pháp gϊếŧ người không thèm chớp mắt??? Bạn sẽ cảm thấy bị lừa dối !!! Vâng, đây cũng là nguyên nhân dẫn đến vụ ly hôn của 2 đứa già nhưng không nên nết kia. Thực tình tui thương anh Cận lắm, càng đọc càng thương ấy. Truyện phải nói là nhiều đoạn đọc khá căng, vì dính tới đấu súng buôn lậu các thứ, nhưng mà nhiều đoạn cute thấy sợ luôn. Tưởng Khâm thì đối ngoại dịu dàng, đối với chồng thì như nữ vương.  Cận Viêm đối ngoại thì phải gọi là già đời lão luyện, tàn nhẫn ác độc, về nhà với vợ thì lên cơn trẻ trâu, gặp ai cũng tí tởn khoe vợ chồng mình là một trong những cặp đầu tiên đăng kí kết hôn lúc luật hôn nhân đồng tính được thông qua. Tình yêu mấy chục năm của 2 đứa này thì không phải là anh max hoàn hảo che chở em, em dễ thương moe moe làm nũng anh, mà là lúc 2 đứa cãi nhau phải đi kèm choảng nhau mới chịu. Anh Cận đường đường là đại ca xã hội đen, vẫn bị vợ ngồi lên người đập cho tan nát. Ohhhh!!! Ngồi lên người !!! Đánh nhau nhưng không quên tình thú. Thậm chí đem cả tủ rượu quý ra đập sạch, may còn chừa lại một chai để uống mừng ngày hai đứa tái hợp. ♥ Thôi, nghiêm túc mà nói, truyện này thật sự hay nếu bạn có thể bỏ qua vài điều râu ria vụn vặt như phần đầu tui đã nói qua. Tình yêu của Tưởng Khâm dành cho Cận Viêm nhiều lắm, chỉ là em ý muốn anh Cận thành thật không giấu ẻm chuyện gì thôi, còn mặc kệ anh là đại ca buôn lậu bán súng gì đấy, về nhà vẫn phải nấu cơm cho em. Cận Viêm thì yêu Tưởng Khâm sắp mù quáng cmnr, ra toà đòi ly hôn thì ảnh khóc lóc như mưa, còn quỳ xuống xin toà án cho một cơ hội yêu thương vợ nữa. Tưởng Khâm thì mềm lòng, nên vụ ly hôn, Cận Viêm nhờ tài diễn xuất "một giây liền khóc" do làm giám đốc công ty giải trí lâu năm đã đạt được thắng lợi. Truyện còn có 1 nhân vật cute khác là con của 2 đứa, được mang thai hộ mà sinh ra tên là Lê Mông. Thằng bé này trẩu tre hơn bố nó, nhưng IQ nó lại cao ngất ngưởng, móc mỉa bố nó thôi rồi. Nhưng nó được cái là thỉnh thoảng cũng ngoan ngoãn là công dân tốt, bố nó kêu nó ăn bánh xong vứt vỏ xuống đường phi tang, nhưng nó vẫn lặng lẽ cầm về nhà mới vứt. Ôi! Công dân yêu môi trường !!! Lại nói, Lê Mông được giới thiệu là con của Cận Viêm, nhưng thật ra, lúc nhờ mang thai hộ, Cận Viêm không muốn đứa bé sinh ra lại giống như anh, nên làm chút tráo đổi, dùng "nòng nọc" của Tưởng Khâm để con sinh ra ưu tú như Tưởng Khâm, mà cũng là phòng hờ, Tưởng Khâm sau này biết chuyện xấu xa của anh, có thể sẽ bỏ anh đi mà không vướng bận con cái. Thương anh Cận lắm huhu!!! Cuối truyện là vụ án năm xưa được lật lại, rồi là cảnh sát vào cuộc điều tra công ty của Cận Viêm. Tình hình ngàn cân treo sợi tóc, nhưng mà thuận vợ thuận chồng, tát nước Thái Bình Dương còn cạn nữa là. Sau khi mọi chuyện đã qua, cả nhà 3 người lại ngồi ăn cơm uống chai rượu chưa đập bể kia. ???????????? Dạo này mỗi lần viết giới thiệu là lại viết nhiều hơn bình thường, chắc tại ấn tượng với truyện nữa. Nói chung nội dung truyện đặc sắc, xây dựng tính cách nhân vật chính có sự khác biệt rõ ràng khi đối xử với từng người khác nhau. Vừa bi vừa hài. 1 like nè!!! ♥♥♥ *** Bạn nhỏ Lê Mông mười lăm tuổi đeo cặp sách trên lưng về nhà, vừa vào đến cửa đã bị dọa cho một trận ngây người. Trong phòng khách là một mớ hỗn loạn, Tưởng Khâm đè đầu Cận Viêm xuống đất đấm, Cận Viêm phát hỏa, xoay người đá Tưởng Khâm một phát bay đến góc tường, giận dữ mắng: “Cho màu thì có thể mở phường nhuộm rồi phải không? Ông đây cmn đánh chết ngươi!” Dáng vẻ Cận Viêm vô cùng chật vật, mày trái bị đánh đến nỗi đỏ hồng, tay áo xộc xệch bên cao bên thấp, dây đồng hồ hiệu Vacheron Constantin đã đứt từ bao giờ, cả người như con gà trống thở hổn hển. Tưởng Khâm cũng không tốt lành cho lắm, một bên mắt kính bị đánh nát, nút áo sơ mi bị rơi xuống đất, ôm cái bụng bị đá mạnh, sau đó tiện tay cầm lấy chai rượu đỏ nằm trên kệ còn chưa uống hết đập vào đầu Cận Viêm. Lê Mông hét to: “Dừng—-! Dừng dừng dừng dừng!” “Đưa đây!” Cận Viêm thừa cơ đoạt lấy chai rượu, phẫn nộ vứt ra xa nói: “Họ Tưởng em thật sự muốn giết chết tôi đúng không? Mẹ nó em bên ngoài thông đồng với thằng mặt trắng nào? Nói rõ ra xem! Hôm nay phải nói rõ ràng với ông đây!” Tưởng Khâm lại đấm hắn một phát ngã xuống sô pha. Cận Viêm bật dậy định đánh trả, nhưng bị Lê Mông chạy đến ôm đùi: “Ba, ba bình tĩnh chút đi! Có chuyện gì từ từ nói! Đừng đánh đừng đánh nữa!” Cận Viêm lảo lảo ngồi xuống sô pha thở hổn hển, hai mắt đỏ lửa. Tưởng Khâm quay người hướng về phòng ngủ, lấy di động, ví tiền, notebook cùng vài bộ quần áo nhét vào trong túi, lại mau chóng đi ra, lạnh lùng nói: “Đơn thỏa thuận ly hôn tôi sẽ gửi vào hộp thư cho anh.” “Cmn ly thì ly! Ai không ly thằng đó là con.” Lê Mông choáng váng sợ hãi, theo bản năng nói: “Mẹ…” “Tối nay nhớ gọi đồ ăn bên ngoài về ăn, sáng mai nhớ đi học.” Tưởng Khâm ném gọng kính méo mó vào thùng rác, “rầm” một tiếng đóng cửa ra ngoài. Lê Mông cảm thấy hỏng bét rồi. Ba bé đánh mẹ bé, mẹ bé bỏ rơi ba bé. Bé hỏi Cận Viêm: “Thực ra ba ầm ĩ với mẹ chuyện gì? Ả lần trước không phải đã chi tền ổn thỏa rồi sao? Con tưởng hai người làm lành rồi.” Mặt Cận Viêm hết hóa xanh lại hóa đỏ, một lúc sau bực bội nói: “Chuyện người lớn trẻ con lo làm gì? Ăn cơm tắm rửa rồi lên giường ngủ đi!” Mời các bạn đón đọc Ly Hôn của tác giả Hoài Thượng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lấy Một Hoàng Hậu Không Tranh Sủng - Phạm Khuyết
Tranh sủng? Ăn no rảnh rỗi không có việc gì làm sao? Khó khăn lắm mới xuyên không được một lần, lại còn trở thành hoàng hậu của một nước, đương nhiên ta phải tận hưởng cuộc sống áo dâng tận tay, cơm dâng tận miệng. Hơn nữa, chuyện tranh giành một người đàn ông cùng bao người phụ nữ là điều không thể tưởng tượng với một người phụ nữ hiện đại đến từ thế kỉ hai mốt, luôn tuân thủ chế độ một vợ một chồng như ta. Huống hồ, tam cung lục viện đó của hoàng thượng để trang trí sao? Chỉ nhìn thôi chứ không động tới chắc? Cho nên, cứ bình thản xem kịch hay, như vậy mới là kẻ khôn ngoan. Còn về phần hoàng thượng, thi thoảng cứ đưa lời chọc tức, đến một ngày nào đó nộ khí xung thiên, ngài phế bỏ hoàng hậu là ta rồi đuổi khỏi cung. Nếu như vậy thì ta được tự do rồi… *** Ngày hôm sau, khi ánh bình minh chan hòa khắp nơi, nắng vàng nhuộm thắm cả hoàng thành phồn hoa. Thẩm Tố Nhi một mình trong phòng, cảm giác ngọt ngào xâm lấn trái tim nàng. Bỗng, một bóng người vụt từ cửa sổ vào. Chẳng cần nhìn kỹ cũng có thể đoán ra, người đến là Tư Mã Lạc, với bộ y phục màu đen quen thuộc. Ngài lặng đứng gần bên cửa sổ, chăm chú nhìn về phía nàng, ánh mắt bình đạm pha lẫn cảm giác buồn đau khó nói. “A Lạc?” Thẩm Tố Nhi lặng người một thoáng rồi mỉm cười nói “Tại sao mới sơm vậy mà ngài đã tới đây?” “Sơ Tuyết bảo ta tới gọi nàng đi dùng bữa.” Giọng nói ngài vẫn đặc biệt dịu dàng. Thẩm Tố Nhi nhẹ mỉm cười, đáp “Những chuyện này cứ để người dưới làm là được, tại sao lại phiền ngài đến tận nơi này?” “Sao thế? Nàng không muốn thấy ta sao?” Tư Mã Lạc cau chặt đôi mày, tâm trạng hoàn toàn không vui chút nào. “Không đâu, chỉ là…” Thẩm Tố Nhi bỗng ngây người. Bởi vì ngay lúc sau, Tư Mã Lạc đã bay vụt tới, đứng ngay trước mặt nàng. Nhìn người phụ nữ quen thuộc trước mặt, ngài khẽ gọi tên “Tố Nhi…” Thanh âm lưu luyến mà thê lương, lẽ nào ngài vẫn chưa thể buông tay? “Tố Nhi, ta muốn làm phụ thân của Mục Nhi và Tình Nhi.” ... Mời các bạn đón đọc Lấy Một Hoàng Hậu Không Tranh Sủng của tác giả Phạm Khuyết.
Khi Ta Đi Lướt Qua Nhau - Dạ Dao
Luôn luôn khi mất đi rồi thì ta mới phát hiện ra những điều đã đánh mất, sự thức tỉnh muộn màng ấy liệu bạn có cam tâm tình nguyện hay không? Luôn luôn khi sao nhãng hay bỏ qua rồi thì ta mới phát hiện ra những điều sao nhãng hay bỏ qua ấy nhiều biết nhường nào, sự hối hận muộn màng ấy liệu bạn có cam tâm tình nguyện hay không? Cuộc đời mỗi con người là một chặng đường dài hoang vu, mải miết đến vô tận. Trong hành trình sống ấy, khóc và cười, yêu và hận đều không thể tiên đoán hết được. Biết bao nhiêu lữ khách độc hành đều đang cô đơn mải miết đi tìm, thế nhưng số người hạnh phúc thật sự trên cõi đời này thì lại chẳng có bao nhiêu. Trong cõi sinh mệnh đầy biến cố trắc trở, cơ hội để tìm thấy một người dựa dẫm được, che chở được cho mình có thể chỉ đến một lần duy nhất mà thôi. Hướng về phía tương lai mịt mùng xa xôi ấy chẳng bằng quay đầu nhìn lại những điều đã đi qua, có phải nơi ấy vẫn luôn có một cánh tay âm thầm dang rộng đợi chờ bạn, vẫn luôn có một bờ ngực để bạn dựa dẫm, nương tựa...? *** Khi xe về đến thành phố Nam Kinh thì cũng là lúc đồng hồ đã điểm sang sáng sớm ngày hôm sau rồi. Diệp Tri Ngã cứ tưởng rằng anh sẽ dẫn cô tìm một khách sạn nào đó bên đường để nghỉ ngơi, nhưng anh lại lái xe một cách thuần thục lướt băng băng trở về ngôi nhà nơi anh vẫn sống. Xe để trong gara dưới tầng hầm khu chung cư. Diệp Tri Ngã ngồi yên bất động đến vài giây liền rồi mới bước ra khỏi cánh cửa mà Kiều Thận Ngôn đã đứng sẵn bên ngoài mở ra cho cô, thế nhưng cô lại không đi cùng anh về phía có cầu thang máy đi vào trong tòa nhà. Kiều Thận Ngôn cau mày hỏi: “Làm sao thế?” Diệp Tri Ngã mỉm cười nói với anh: “Là, là, em không đi lên trên đó vậy, sáng ngày mai đến giờ được vào thăm bệnh nhân rồi thì em sẽ trực tiếp đến bệnh viện thăm Tiều Mẫn luôn anh ạ”. Kiều Thận Ngôn càng nhướn mày lên cao hơn, nhăn nhó hơn. Rồi Diệp Tri Ngã mĩm cười vẫy tay chào anh bước đi, tay cầm túi xách hướng về phía lối vào trong gara để xe. Những nơi chuyên dành để xe như thế này thường hoang vắng đến ghê rợn, những tiếng bước chân những tiếng ma trêu quỷ hờn lúc nào cũng văng vẳng vang lên như muốn trêu ngươi con người. Đằng sau bóng dáng cô cũng chẳng hề vang lên một tiếng ngăn cản của Kiều Thận Ngôn. Diệp Tri Ngã càng đi về xa càng trở nên thất vọng, chỉ còn biết tự cười và mỉm cười với chính bản thân mình, lấy hết sức bước đi thật nhanh hơn nữa. “Diệp Tri Ngã!” ... Mời các bạn đón đọc Khi Ta Đi Lướt Qua Nhau của tác giả Dạ Dao.
Couple 50 - Quách Ni
Một cô gái lấy niềm kiêu hãnh vừa làm mục tiêu sống và là nguồn động lực giúp cô luôn ngẩng cao đầu vì chưa thua kém bất cứ ai, đặc biệt chưa từng dưới cơ bất cứ gã con trai nào. Dường như gạt bỏ hết tất cả những mơ ước được che chở của một cô gái bình thường, cô tìm thấy niềm hạnh phúc khi gánh trên vai mình những kẻ yếu và giúp họ tìm thấy hạnh phúc của mình. Cuộc đời cô đang trên đỉnh vinh quang tươi đẹp không gì sánh nổi... Và đột nhiên một kẻ phá bĩnh xuất hiện dập tắt hết vòng hào quang bấy lâu và cướp sạch những kiêu hãnh và tự hào. Tồi tệ hơn, kẻ đủ khả năng làm tất cả những chuyện xấu xa đó là một gã con trai! Họ trở thành kẻ thù không đội trời chung của nhau. Và trong tư thế sẵn sàng cho mọi cuộc chiến với kẻ phá hoại, sẵn sàng nhe răng đe dọa bất cứ hành động xâm phạm nào hơn thì một lần nữa, thế giới lại bị đảo lộn. Người mà ta vẫn coi là kẻ thù, ghét cay ghét đắng cho đến tận xương tủy lại là người đầu tiên cho ta biết cảm giác được che chở. Bàn tay trước đây là thủ phạm để lại dấu tích những vết cốc đau điếng nay lại như làn nước mát làm dịu đi chính cái trán bướng bỉnh của ta. Trước đây ta chỉ thấy địa ngục ở trước mắt và muốn chết đi cho rồi mỗi khi bất hạnh bắt gặp nụ cười ấy. Còn bây giờ, ta cũng cảm thấy không sống nổi mỗi khi bất chợt nụ cười đó lướt qua trước mắt. Bởi vì nó khiến trái tim ta ngừng đập. *** Bỗng ở hai góc của phòng chờ lao ra hai bóng người mặc sắc phục, không nói nửa lời giữ chặt Mông Thái lại, sau đó hai người dùng sức bẻ quặt tay anh ta về phía sau! - Học viện quân sự Tinh Hoa! Học viện quân sự Tinh Hoa, tôi là đội trưởng Nhất Liên, đã tìm được học viên vi phạm nội quy, bỏ chạy vào tuần trước, lập tức giải về trị tội! -Một thầy giáo cao lớn móc điện thoại ra nói một tràng. -Á! Con chuột đáng ghét kia! Cậu....sao cậu dám....á... Mông Thái Nhất ra sức giằng co nhưng không thể thoát khỏi tay của hai người đó được, không lâu sau, anh bị lôi ra khỏi phòng chờ và biến mất khỏi mắt chúng tôi. -Mông..... Mông Thái Nhất....... - Ma Thu Thu không biết làm gì, lúc này mới có phản ứng, nhìn về hướng mà Mông Thái Nhất biến mất, lo lắng áp tay lên ngực! -An Vũ Phong, please hurry to carry the fly F923...An Vu Phong................ please.... Trong phòng chờ máy bay vang lên giọng nói quen thuộc. Tôi thầm mắng An Vũ Phong, Vừa lo lắng nhìn ra cửa ra vào. Bỗng dưng trái tim tôi đập mạnh! Bởi vì rõ rang lúc này tôi nhìn thấy ở cửa lớn của máy bay có một chàng trai nổi bật khác thường đang ung dung đi về phía tôi. Mái tóc dài đen nhánh, khuôn mặt cười kiêu ngạo, hai hàng long mày khẽ nhếch lên, hình như luôn mang theo nụ cười. Nước da trắng trẻo và đôi môi màu hồng đào, ánh mắt sáng sâu thẳm, sống mũi cao như các nhân vật trong thần thoại Hy Lạp, bên tai trái là chiếc khuyên tai có đính kim cương sáng lấp lánh, tất cả những điều đó đem lại cho anh một vẻ đẹp mê hồn... ... Mời các bạn đón đọc Couple 50 của tác giả Quách Ni.
Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một - Thái Nha Nhi
Trình An Nhã đưa cậu con trai thiên tài Ninh Ninh về nước, bị con trai sắp xếp đến tập đoàn quốc tế MBS làm thư ký cho Diệp Trân. Sau hàng loạt thử thách và biến cố, hai người dần dần nảy sinh tình cảm. Trong một lần tình cờ, Diệp Trân biết được Ninh Ninh chính là con trai của mình. Lúc này, hai nhà Diệp, Dương xảy ra tranh chấp lớn. Vì con trai, Diệp Trân đưa ra đề nghị kết hôn thử với Trình An Nhã, bắt đầu cuộc sống chung giữa hai người. Không ngờ đến khi Diệp Trân và Trình An Nhã yêu nhau sâu đậm thì phát hiện ra hai người lại là anh em họ. Louis đến thành phố A, tình cờ phát hiện ra Trình An Nhã giống hệt người vợ quá cố của mình. Ông xen vào cuộc tranh chấp giữa hai nhà Diệp, Dương. Nhưng đến khi thấy Trình An Nhã bị thương trước mặt mình, Louis bỗng chốc tỉnh ngộ. Trong đại hội cổ đông của tập đoàn quốc tế MBS ông bất ngờ quay mũi giáo về phía nhà họ Diệp, Diệp lão gia thất thế, MBS đổi tên thành tập đoàn quốc tế An Ninh… Trên đường đi thử áo cưới, Diệp Trân nhớ lại câu chuyện của bảy năm về trước, hóa ra khi đó anh đã yêu cô từ cái nhìn đầu tiên. *** Hôn lễ sẽ được tổ chức vào ngày 10 tháng 10, thập toàn thập mỹ. Tháng 9, váy cưới Diệp tam thiếu đặt ở bên Pháp đã được đưa đến studio, anh có một cuộc họp, Trình An Nhã và Ninh Ninh đến thử váy trước. Váy cưới rất tinh mỹ, thiết kế eo cao, thân dưới là từng lớp bồng bềnh như tuyết phủ, tựa như từng lớp sóng trắng xô nhau trên biển, đường cắt may tinh xảo, điểm xuyết trên đăng ten là những viên kim cương nhỏ xíu, đều có tác dụng tôn thêm vẻ quý phái, mặc lên người Trình An Nhã tạo nên nét đẹp tinh tâm động phách. Bộ váy cưới này dường như được thiết kế riêng cho cô vậy, tôn lên khí chất trầm tĩnh, rạng người trên người cô, một nhà tạo mẫu tóc thiết kế diểu tóc cho cô, đeo thêm sợi dây chuyền và khuyên tai ngọc trai, trông cô càng đẹp đến choáng ngợp. Ninh Ninh trầm trồ thốt lên tiên nữ, đẹp quá đi mất. “Mami của con, mami đúng là quá đẹp!” Ninh Ninh nịnh nọt ôm lấy Trình An Nhã, không ngớt khen cô đẹp, “Mami, mami lấy con đi!” “Được thôi, con xử lý daddy của con đi, mami sẽ lấy con.” Cô mỉm cười, cũng rất thích bộ váy cưới này. Ninh Ninh nhoẻn cười, ánh mắt phun ra mấy hình trái tim, tiểu vũ trụ bừng cháy, nắm chặt tay, “Vì mami yêu quý, con sẽ xử lý daddy.” ... Mời các bạn đón đọc Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một của tác giả Thái Nha Nhi.