Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bé Con Của Tổng Giám Đốc Phúc Hắc

Ở thế giới hàng vạn người này có một cô bé cực kỳ đáng yêu và giống thiên thần mang tên là Vy Vy. Ít ai có thể cưỡng lại trước vẻ đáng yêu của cô ấy, mọi người đều gọi cô là thiên thần nhỏ. Trong số những người yêu thương cô, có một chàng trai mang vẻ ngoài lạnh lùng, nội tâm tà ác, luôn nghĩ thế nào có thể dụ dỗ cô về làm vợ. *** Hôm nay nhà họ Lưu có một chuyện kinh thiên động địa xảy ra khiến cả nhà ai cũng kịch liệt phản đối đó chính là tiểu thiên thần nhà họ Lưu hôm nay đã tuyên bố muốn đi làm Lưu Vy Vy đại bảo bối của nhà họ Lưu năm nay vừa tròn 19 tuổi đã tốt nghiệp đại học sớm hơn người khác mấy năm, cô có một thân hình nhỏ nhắn không cao lắm chỉ vừa 1m60 còn có khuôn mặt cực kì đáng yêu đôi mắt to tròn long lanh đôi môi nhỏ nhắn khi nào cũng hồng hào, làm da thì mịn màng như da em bé cho nên mọi người mới đặt cho cô cái biệt danh tiểu thiên thần nhà họ Lưu Bên trong căn phòng khách lớn của nhà họ Lưu, có mấy người đang ngồi và một thiếu nữ đang đứng khuôn mặt bọn họ tất cả đều đen như đít nồi nhìn cô gái đang đứng '' Lưu Vy Vy không cho phép con đi làm, có đi thì đi tới công ty của ba nghe chưa '' ông Lưu tên là Lưu Hạnh nhìn tiểu bảo bối tâm can của mình có chút không nhẫn tâm nhưng vì sự nghiệp bảo vệ bảo bối cho nên ông đành phá lệ hét to với Lưu Vy Vy, bà Lưu tên là Nhan Hồng và mấy người bên cạnh ai cũng gật đầu tán thành '' đúng vậy tiểu bảo bối, qua công tỷ của chú làm đi '' chú hai nhà họ Lưu cũng nhanh chóng dụ dỗ cô cháu gái bảo bối của mình '' phản đối vô hiệu hóa, ngày mai con sẽ đi làm '' Vy Vy bướng bỉnh nhìn mọi người, cô rất muốn đi làm nha tại sao mọi người lại không cho cô đi làm với lại vào công ty của ba như vậy có khác nào ở nhà cô rất muốn trải nghiệm công việc đi làm như mấy người bạn của cô a '' Lưu Vy Vy '' ông Lưu và bà Lưu tức đến hộc máu, đối với sự ảnh hưởng của đứa con gái duy nhất này của bọn họ mọi người đều rất rõ ràng, từ nhỏ đã thân thể không tốt nếu như đi làm quá sức sẽ rất mệt mỏi còn sinh bệnh bọn họ rất đau lòng a '' có gì không được, con là học ngành thiết kế mà có sao đâu suốt ngày ngồi một chỗ nha '' Vy Vy chớp chớp mắt đáng yêu nhìn bọn họ, cô biết năn nỉ bằng lời không được đành phải dùng chiêu thôi cô biết bọn họ sẽ không chịu nổi mà Sự thật cho thấy cô đã đúng cả đại gia đình không một ai có thể cưỡng lại được sự đáng yêu của cô cho nên mềm lòng mà đồng ý '' thôi được, nhưng nếu chúng ta phát hiện con làm việc quá độ thì...'' ông Lưu mặc dù không muốn nhưng cũng đành phải đồng ý, chịu thôi ai bảo ông không chịu nổi ánh mắt của cô con gái bảo bối kia chứ '' bảo bối đến công ty chú hai đi, chỗ chú hai còn thiếu một người thiết kế đấy '' chú hai nhà họ Lưu tên Lưu Hùng, ông cũng có công ty riêng của bản thân giống như ba của Vy Vy '' không, con đã nộp đơn vào Thiên Thần rồi '' Vy Vy bĩu môi xua tay, đùa sao cô mà vào công ty chú hai có khác nào đi vào công ty của ba đâu, có chết cô cũng không đi làm công ty nhà đây hừ hừ đừng hòng dụ dỗ cô Ông bà lưu và chú hai liếc nhau thầm lắc đầu, công cuộc dụ dỗ tiểu thiên thần của nhà họ Lưu chính thức thất bại nga '' khoan đã, con nói con muốn vào Thiên Thần '' Ông lưu đang trong tình trạng bất đắc dĩ bỗng nhiên hô lên một tiếng, kinh ngạc nhìn Vy Vy '' đúng vậy, con thấy công ty đó rất được còn đối đãi với nhân viên rất tốt nha '' Vy Vy từ lúc nào đã ngồi xuống bên cạnh ghế shopha thoải mái ăn bánh ngọt gật gù trả lời '' ừm,Thiên Thần này mới xuất hiện hơn 5 năm nhưng lại rất biết cách làm ăn nghe nói vị tổng giám đốc kia rất tài giỏi '' Chú hai gật đồng đồng ý còn bổ sung thêm một chút, đối với công ty này ông cũng đã chứng kiến nó từng bước từng bước lớn mạnh đối với vị lãnh đạo trẻ tuổi kia rất thưởng thức, chỉ trong vòng 5 năm liền đưa một công ty nhỏ thành một tập đoàn xuyên quốc gia rất có thế lực '' cho nên ba mẹ và chú hai cứ yên tâm nha '' Vy Vy vui mừng, vậy là cô đã được đi làm rồi thật háo hức a. Thật ra Vy Vy đã gửi đơn xin việc làm từ tháng trước nhưng không dám cho người nhà biết vừa mới hôm qua cô nhận được cuộc gọi thông báo trúng tuyển cho nên đành nói với bọn họ, nếu không ở nhà lắm cô sẽ biến thành một cây nấm mốc nga '' mời ông bà chủ vào ăn cơm '' thím Trương từ trong nhà bếp đi vào mỉm cười hô, thím trương làm cho nhà họ Lưu cũng đã ba đời từ đời ông nội của Vy Vy cho tới bây giờ, nhà họ lưu coi bà như người trong gia đình mà đối đãi không giống như người làm rất hòa thuận và vui vẻ '' oa tới giờ ăn cơm '' Vy Vy thả dĩa bánh ngọt đang còn ăn dang dở chạy thẳng vào nhà ăn ngồi xuống chỗ của mình, ánh mắt cô sáng rực nhìn những món trên bàn toàn là những món cô thích Ông lưu lắc đầu cười vui vẻ cũng theo gót mọi người đi vào nhưng trong lòng quả thật có chút lo lắng không thôi, đứa con gái này của ông từ nhỏ đến lớn đều sống trong hạnh phúc không biết ra bên ngoài sẽ phải xoay xở như thế nào đây Chú hai thấy Ông lưu thỉnh thoảng thở dài liền vỗ vai đồng tình:'' anh cả, cũng không nên suy nghĩ nhiền tiểu Vy cũng đã lớn cũng nên cho nó trải đời một chút '' '' được rồi cứ như vậy đi '' ông lưu cũng cũng biết như vậy cho nên cũng gật đầu rồi ăn cơm Buổi tối của nhà họ Lưu dường như lúc nào cũng vui vẻ hòa thuận như mọi ngày mà người hôm nay vui nhất tất nhiên chính là Vy Vy rồi cho nên hôm nay cô phá lệ ăn thêm một chén cơm kiến mọi người trợn mắt há mồm, ai mà không biết tiểu Vy Vy từ nhỏ đều ăn rất ít, Ông Lưu phải mời liên tiếp rất nhiều chuyện gia dinh dưỡng tới nhà tình trạng ăn uống mới cải thiện một chút nhưng nhiều lắm cũng chỉ ăn được gân 2 chén cơm nhỏ có khi chỉ ăn được gần 1 chén nay lại ăn thêm một bát đúng là khiến người khác mở rộng tầm mắt Thấy con gái nhỏ vui như vậy ông Lưu cũng không có ý định ngăn cản nữa thôi thì để con bé trải qua một chút sự đời vậy như vậy cũng tốt   Mời các bạn đón đọc Bé Con Của Tổng Giám Đốc Phúc Hắc của tác giả Bé Mập.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tình Này Đành Hẹn Với Gió Đông - Hoa Thanh Thần
Tư Hành Phong là Bình Viễn Hầu gia quyền lực khuynh đảo triều chính, thế nhân chỉ biết đến dung mạo tuyệt sắc vô song của ngài nhưng lại không hề biết ngài là một ác quỷ nhào ra từ địa ngục trần gian. Ngài có thể chôn vùi nhân tính, bỉ ổi vô sỉ, ngài có thể bán rẻ tất cả mọi thứ mà không chút tiếc nuối. Mục đích sau cùng của ngài chỉ vì muốn báo thù rửa hận. Hạ Phẩm Dư là một cung nữ bình thường như bao cung nữ khác, chỉ còn hơn nửa năm nữa là có thể xuất cung. Mười năm sống trong cung cấm, khiến nàng trở thành một người "vừa câm vừa điếc", không quan tâm đến bất cứ chuyện gì, chỉ cúi đầu lặng lẽ làm việc của riêng mình. Cho nên, tất cả mọi người đều mắng nàng là con người không máu thịt, không nước mắt, không biết thế nào là đau khổ. Trong hoàng cung, Hoàng thượng lấy xuân dược để giày vò Tư Hành Phong, và Hạ Phẩm Dư lại chính là đối tượng trong trò chơi đáng sợ đó. Tại điện Ngọc Hoa, Hoàng thượng khâm điểm hai người cùng hộ tống cống phẩm về hoàng triều Kim Bích, rồi bọn họ gặp thích khách truy sát giữa đường, bị thương, chạy trốn, ở cạnh bên nhau, không hề rời xa, đồng cam cộng khổ… Vào khoảnh khắc sinh li tử biệt, ngài đột nhiên nhận ra một điều, ngài tuyệt đối không thể buông tay nàng được. Còn nàng, khi ngài thể hiện tình cảm dịu dàng, ấm áp của bản thân, cũng dần dần lún sâu trong tình yêu sâu đậm dành cho ngài… *** Cơn gió dịu nhẹ đùa giỡn, bao quanh những cành cây xanh mướt, tươi tắn, khắp nơi tràn ngập tiếng chim chóc thánh thót reo ca, lại đến mùa xuân ấm áp, muôn hoa đua nở. Trong vườn khắp nơi chất đầy dược liệu, một thân hình gầy guộc đi ra đi vào, bận rộn không ngừng, trên trán lấm tấm đầy mồ hôi. “Hu hu… hu hu…” Đột nhiên tiếng khóc của ai đó vang lên phá vỡ bầu không khí yên lặng, tĩnh mịch ở nơi đây. Nàng vừa mới phơi dược liệu xong, quay đầu lại liền thấy con gái nãy giờ một mình chơi đùa trong vườn, lúc này đang ngồi bệt xuống mặt đất, khóc lóc thảm thương. Nàng vừa định kêu con đứng dậy lại thấy một người khác y phục màu vàng đứng phía trước mặt con gái mình. Nàng bất giác ngước mắt nhìn lên, đôi môi mỏng khẽ cong, tiếp tục công việc đang làm. Người mặc y phục màu vàng kia nắm chặt tay lại, nói với con gái nàng bằng giọng vô cùng rành rọt “Này, này, này, Tư Tùng Ngạn, tại sao cứ động một tí là muội lại khóc thế? Lúc nãy quả nhân chẳng qua chỉ bất cẩn kéo bím tóc của muội thôi mà, đâu có đau đớn gì chứ?” Con gái nàng không thèm để ý đến tiểu Hoàng thượng, tiếp tục ngồi bệt dưới mặt đất khóc lóc thảm thương. Tiểu Hoàng thượng cuối cùng chẳng thể nào chịu đựng nổi tiếng khóc này nữa liền lên tiếng “Thôi, được rồi, được rồi, đừng có khóc nữa. Cùng lắm là quả nhân cưới muội về, lập muội làm hậu, sau này muội muốn kéo bím tóc của ai cũng được hết.” Nghe thấy vậy, Tư Tùng Ngạn liền ngưng khóc, nước mắt cũng nhanh chóng khô luôn, đôi mắt sáng trong linh lợi nhìn tiểu Hoàng thượng đầy hoài nghi, giọng nói vẫn còn nức nở “Có thật thế không? Muội muốn kéo bím tóc của ai cũng được hết hả?” “Điều đó là đương nhiên. Quả nhân lúc nào chẳng nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy.” Tiểu Hoàng thượng quay đầu như kiểu thi nhân, tỏ vẻ uyên bác, thâm sâu. Tư Tùng Ngạn liền nắm lấy tay tiểu Hoàng thượng, còn tiểu Hoàng thượng thì kéo cô bé từ dưới đất dậy. Ai ngờ, đột nhiên lại nghe thấy tiếng tiểu Hoàng thượng thét lên một tiếng “Tư Tùng Ngạn, muội ăn gian.” Thì ra vào lúc tiểu Hoàng thượng kéo Tư Tùng Ngạn lên, cô bé liền tóm lấy tóc của ngài kéo mạnh khiến ngài thét lên thảm thiết. “Là chính ngài đã nói mà, muội kéo bím tóc của ai cũng được còn gì. Hưm, ai bảo ngài kéo bím tóc của muội, đáng đời ngài!” Cô bé gái nhìn tiểu Hoàng thượng thè lưỡi trêu ngươi, mặt mày hân hoan, cười đùa hớn hở, chẳng còn chút bộ dạng đau lòng khi nãy. “Lại đây này, lại đây mà bắt muội, lại đây.” Tư Tùng Ngạn đã chạy ra ngoài vườn, còn tiểu Hoàng thượng đang nhiệt tình đuổi theo. “Hưm, Tư Tùng Ngạn, muội mà để cho quả nhân bắt được thì quả nhân nhất định sẽ cạo trọc tóc trên đầu muội, rồi đưa đến am ni cô làm tiểu ni cô.” “Hưm, lúc nãy không phải ngài nói sẽ lập muội làm Hoàng hậu sao? Nếu ngài cạo trọc tóc trên đầu muội thì người trong toàn thiên hạ này sẽ cười chê ngài có một Hoàng hậu trọc đầu.” Cô bé gái vừa lùi về phía sau vừa cười chê tiểu Hoàng thượng, ai ngờ lại đâm trúng vào một người khác. Tiểu Hoàng thượng thấy thân hình cao to phía trước liền quay người định chạy trốn. ... Mời các bạn đón đọc Tình Này Đành Hẹn Với Gió Đông của tác giả Hoa Thanh Thần.
Duyên Kiếp Trước, Nợ Kiếp Này - Lan Tư Tư
Phật dạy rằng đời người là nằm trong dòng chảy luân hồi, kiếp này nối tiếp kiếp khác, con người gặp nhau là bởi chữ Duyên, yêu nhau là bởi chữ Nợ từ nhiều kiếp trước. Người ta đau khổ vì yêu mà không được đáp lại, đó chính là có duyên vô phận vì nợ chưa tới. Cô đã sống hai mươi tám năm tẻ nhạt, thương tổn vì yêu mà không hề biết rằng có một người con trai cũng đã lẳng lặng chờ đợi cô bao năm trời vì không dám bày tỏ. Hóa ra duyên đến như vậy… lặng lẽ bình dị mà cô đã bỏ qua mất. Có phận vô duyên chớ nên ép nài. Có duyên không phận cũng chỉ như con thuyền không bến đỗ. Sống ở trên đời, cái quý nhất không phải thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc ta đang nắm giữ. *** Lan Tư Tư   Người Vô Tích, Giang Tô.   Sống đơn giản, tình cảm, tin vào duyên phận, thích sự vui vẻ vô tư trong sáng. Có rất nhiều nguyện vọng, nhưng chẳng thực hiện được bao nhiêu, chỉ đành bộc bạch nỗi lòng qua câu chữ. Thích đùa bỡn các nhân vật nam nữ chính trong câu chuyện, nhưng vì mềm lòng, nên kết thúc thường viên mãn.   Mục tiêu: Viết ra những câu chuyện thật hay, sống một cuộc sống thật thanh nhàn. *** Tôi ngồi trên sofa xem tạp chí, giở đến mục thông báo tuyển dụng thấy đưa tin một doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài quy mô lớn đang tuyển một tổng giám sát tài vụ, tiền lương một năm là năm mươi vạn. Tôi tính toán một hồi, so với lương của Chung Tuấn Hải bây giờ thì cao hơn gấp mấy lần, liền vui vẻ chạy đến trước mặt anh.   Ánh mắt anh ấy nhìn sang tôi nhưng vẫn còn quyến luyến cái màn hình máy tính, sau khi hiểu rõ mục đích của tôi thì lắc đầu ngay.   “Điều kiện của anh phù hợp với yêu cầu của công ty họ, tại sao không thử xem?” Tôi không từ bỏ hy vọng, ai có thể phớt lờ đồng tiền như thế chứ?   “Tố chất tâm lý của anh không hợp.” Chung Tuấn Hải còn chẳng thèm ngẩng lên, đáp.   “Cái này thì có liên quan gì tới tố chất tâm lý? Chỉ cần anh làm được là được rồi.” Tôi làu bàu.   Chung Tuấn Hải thấy tôi vẫn không cam tâm, liền giải thích: “Em thử nghĩ xem, thu nhập mỗi tháng hơn bốn vạn, chẳng mấy chốc mà đem đi nuôi tình nhân ở bên ngoài, sau đó thì gia đình tan nát…”   Tôi phì cười. “Nói linh tinh, em chỉ hỏi anh là anh cảm thấy mình có đủ năng lực để làm công việc này hay không thôi.”   Anh nhìn tôi chằm chằm, nói: “Đến nhà anh cũng phá rồi, còn nói gì đến công việc nữa.”   Trời! Tôi đúng là chẳng còn gì để nói nữa.   Mời các bạn đón đọc Duyên Kiếp Trước, Nợ Kiếp Này của tác giả Lan Tư Tư.
Đứng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu Tập 2 - Lục Xu
Thế nào gọi là tình yêu tuyệt vời nhất? Đó chính là người tôi yêu, anh ấy cũng yêu tôi. *** Trong truyện cổ tích, hoàng tử và công chúa trải qua bao thăng trầm đau khổ, cuối cùng cũng được hạnh phúc bên nhau. Nhưng sau đó thì sao, cuộc sống của họ sẽ như thế nào? Tình yêu hoàn mỹ được muôn người ngưỡng mộ ấy liệu có vượt qua được những cơm áo gạo tiền, những tủn mủn thường ngày? Câu hỏi này chắc chẳng mấy người suy nghĩ tới. Bạn thân mến, xin đừng tìm hiểu sâu, con người chỉ cần nhớ đến cái kết tươi đẹp kia là đủ, để trong thực tế, nếu có vô tình gặp phải, chúng ta vẫn còn chút điểm tựa giúp xoa dịu nỗi lòng… *** Tác giả Lục Xu: Sinh ngày 15 tháng 2 năm 1991. Sống tại thành phố Trùng Khánh, Trung Quốc. Yêu thích văn từ nhỏ. Mong muốn lớn nhất là, một ngày nào đó, có thể đi ngao du sơn thủy khắp mọi miền tổ quốc. Có thể dùng câu chữ để ghi lại tất cả những gì mình đã trải qua, bày tỏ hỉ nộ ái ố của chính bản thân, biểu đạt cảm xúc chân thật của chính mình. *** Trong một lần tình cờ, Vương Y Bối đã phát hiện ra một tật của Trần Tử Hàn, đó là hình như anh rất thích mái tóc của cô, hơn nữa kiểu thích này không phải dạng thích hoa quả hay rau củ bình thường, mà thuộc về một kiểu si mê nào đó. Vương Y Bối bỗng băn khoăn, dường như khi ở cạnh anh, cô luôn để tóc dài, lẽ nào anh chọn cô làm bạn gái chính vì mái tóc dài của cô? Sau khi phát hiện ra bí mật này, Vương Y Bối bắt đầu quan sát anh nhiều hơn. Cô phát hiện anh rất thích xoa đầu mình, không chỉ vuốt ve mà còn thích dùng ngón tay đùa giỡn nó, lấy ngón tay xoắn mấy lọn tóc thành từng vòng, sau đó buông ra, rồi tiếp tục. Hơn nữa mỗi lúc mái tóc dài của cô buông xõa trên vai, ánh mắt anh nhìn cô đều dịu dàng vô hạn. Cô quyết định làm một thí nghiệm, cô mặc váy ngủ siêu gợi cảm và buông xõa mái tóc dài, quả nhiên anh không chịu nổi sự cám dỗ đó, thoắt cái liền dính lấy cô không buông. Trước kia cô cũng mặc bộ váy ngủ này nhưng chưa từng thấy anh như vậy, quả nhiên là bị mái tóc dài điều khiển. Để kiểm chứng tính quan trọng của mình, cô hỏi anh vô số lần rằng, “Mái tóc dài quan trọng hơn hay em quan trọng hơn?”. “Ấu trĩ quá.” Đó là phản ứng duy nhất của Trần Tử Hàn đối với hành động của cô. Sau đó, cô cắt béng mái tóc dài của mình đi. Trần Tử Hàn đã chiến tranh lạnh với cô, lần này cô không thèm nhường nữa, hừ, cô không muốn xuống nước trước, cô không thèm làm người không quan trọng bằng mái tóc! Ba ngày chiến tranh lạnh kết thúc bằng việc Trần Tử Hàn đưa cô đi chơi, cô tỏ ra rất cảm động: Xem ra em vẫn quan trọng hơn mái tóc dài. Trần Tử Hàn chỉ muốn nói: Hờ hờ (mặt lạnh nhạt)! Mời các bạn đón đọc Đứng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu Tập 2 của tác giả Lục Xu.
Viễn Cổ Hành - Thi Lạc
Lam Nguyệt không ngờ chỉ ngủ một giấc đã đem mình đến thời không khác. Đại thụ chọc trời, các sinh vật chưa hoàn toàn tiến hoá, còn có người nguyên thủy lôi thôi. Ăn đồ sống, người ở trong động núi, áo rách quần manh. Không gian đâu? Bàn Tay Vàng đâu? Vì cọng lông gì mà không cho ta cái nào? Cuộc sống khốn khổ ở viễn cổ làm sao sống đây? Cùng xem Lam Nguyệt xuyên không làm sao ở xã hội nguyên thuỷ thành lập Bộ Lạc, bảo vệ ruộng vườn, dẫn dắt người nguyên thủy đi về phía văn minh. *** Cháu tên là Lam Tinh, năm nay được sáu mùa tuyết rồi, mẹ cháu nói là cháu sáu tuổi rồi. Cháu sống ở bộ lạc Mông Tạp. Trong nhà cháu có ông nội, bố mẹ với em gái vừa mới sinh được mấy tháng, còn có cả anh Tiểu Mãnh nữa. Cháu thích nhất là mẹ. Mẹ rất thông minh, là đại trí giả, cháu không hiểu đại trí giả là cái gì, chỉ thường xuyên nghe mọi người trong bộ lạc gọi mẹ như vậy. Cháu không thích cha, vì cha thường tranh giành mẹ với cháu. Nhưng nể mặt cha đã rất cố gắng dạy cháu làm sao để trở thành một thợ săn tài giỏi, cháu mới miễn cưỡng thích cha một chút. Mẹ sinh em gái. Cháu rất thích da của em gái, trắng trắng mềm mềm, còn mang theo mùi của mẹ nữa. Cháu hỏi mẹ sao cháu chẳng trắng trẻo được như em ấy, mẹ chỉ nhìn cha, sau đó thở dài thườn thượt. Còn cha thì vẫn vui vẻ ôm em gái, còn cười rõ là ngốc nghếch nữa. Sau khi có em gái, địa vị của cháu lập tức tụt dốc không phanh, ngay cả anh Tiểu Mãnh cũng thích em gái hơn, còn mang em gái đến chỗ bầy voi ma mút chơi, chỉ là sau đó bị cha quát mắng cho một trận. Cháu thấy đáng đời anh Tiểu Mãnh, ai bảo không mang theo cháu đi chơi. Mẹ biết chuyện này, tức giận tét vào mông cháu, nói cháu làm anh thì phải ra dáng anh chứ. Nhìn em gái nằm trong lòng ông nội, cháu quyết tâm phải trở thành một người anh trai thật tốt, nếu không cái mông của cháu sẽ bị đánh nở hoa mất. ... Mời các bạn đón đọc Viễn Cổ Hành của tác giả Thi Lạc.