Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nguyên Thủy Tái Lai

Thể loại: Danmei,  không gian giả tưởng, kiếp trước kiếp này, điền văn, hài hước, 1×1, HE Tên khác: Trở lại thời nguyên thủy Nhân vật chính: Mạnh Cửu Chiêu Edit: Gia Linh, Vi Vũ, Mimi, Ôn Khách Hành, DLinh Beta: Mi Mi, Ame, Chi Truyện kể về cuộc sống chồng chồng Kantus giống đực đã cố gắng kiên trì thực hiện hành vi sinh trộm trứng thành công. “… Anh trộm được nó?” Black lập tức trở nên căng thẳng, thật cẩn thận hạ thấp cơ thể, thuận tiện dùng cánh che đậy cái tổ của mình kỹ càng hơn. “Không phải trộm ——” Nghe được câu hỏi của Black, White lại càng đắc ý, nhét quả trứng đang bị phơi bày ngoài ánh sáng trở về dưới mông mình một lần nữa, tràn đầy hưng phấn nói, “Anh sinh!” Pang —— một tiếng, dường như Black nghe thấy tiếng đứt phựt của sợi dây tên là ‘lý trí’ ở trong đầu. Cuối cùng hắn cũng biết, so với chuyện ông chồng ra ngoài nửa năm, về nhà phát hiện vợ mình mang thai ba tháng thì sự việc càng làm cho người ta phẫn nộ chính là —— Cô vợ mới ra ngoài vài ngày, về nhà liền phát hiện chồng mình đã sinh một quả trứng! Nhân vật chính của câu chuyện → Mạnh Cửu Chiêu *rơi lệ*: tôi chính là quả trứng kia. ↓↓↓ Và đây là bản giới thiệu tổng quan xã hội nguyên thuỷ ↓↓↓ Anh, đại boss của tập đoàn bất động sản lớn nhất vũ trụ. Cậu, người Địa Cầu cuối cùng không rời đi mà còn phản đối việc phá hủy Trái Đất để di dân sang chỗ khác. Ân oán của bọn họ, chấm dứt ngay trong nháy mắt Địa Cầu hủy diệt. Mà tình yêu giữa bọn họ, nảy sinh khi vạn vật bắt đầu… *** Review (crossingcat.wordpress.com) NGUYÊN THỦY TÁI LAI – NGUYỆT HẠ TANG trùng sinh – tương lai – nguyên thủy – cuộc sống đời thường – 1×1 – tâm hồn mỏng manh, nhạy cảm, phúc hắc, bạo lực công x kiên cường, thông minh thụ Thực ra xét thuộc tính công thụ để cho biết, chứ truyện này siêu chậm nhiệt, tình cảm của hai người nước chảy thành sông. Tình yêu chỉ là một phần của câu chuyện. Ngoài tình yêu, Nguyệt Hạ Tang cho chúng ta biết, còn nhiều loại tình cảm khác cũng rất đáng trân trọng, đó là tình thân, tình bạn, tình nghĩa là xóm (đúng hơn là bộ lạc) Truyện dài thiệt dài, cơ mà đọc rất đã, không nhàm chút nào. Mình không spoil, vì spoil thì chẳng biết viết bằng nào mới hết. Chỉ nêu cảm nhận thôi. Ban đầu đọc rv của Không có kiếp sau, thấy bảo Louis là vị vua đầu tiên, cứ tưởng truyện này là kiểu thăng cấp đánhq quái, thống nhất hệ mặt trời (không phải hệ mặt trời, cơ mà cứ ví von thế). Nhưng thực chất là một câu chuyện đời thường, giữa cái đời thường có những điểm nguy hiểm bất thường. Đó là những ngày tháng được cha mẹ chăm sóc trong ổ, tập bay, tập săn thú, lục địa va chạm nên trời long đất lở, cả nhà trôi dạt sang lục địa khác, lạ lẫm, rồi cùng nhau vào bộ lạc, sinh sống, giao tiếp, rồi bước lên hành trình đến địa điểm sinh sản để đẻ trứng (hoặc trộm trứng cũng không sao, miễn là có trứng). Không có gì to tát, nhưng lại rất rung động. Chị Tang có thói quen mở ngoặc đơn rồi chêm mấy cái emo đáng yêu như thế này = =///, hoặc thêm vài lời chú thích, lảm nhảm như vầy (đó chính là như vầy đó). Tuy thường làm thế, nhưng cũng không quá dày đặc, vừa đủ, rất duyên, rất đáng yêu . Rồi truyện này là những chuỗi hiểu lầm dở khóc dở cười. Hiểu lầm đầu tiên là vợ chồng Black – White tưởng mình đẻ trứng (2 con đều là đực). Thực chất là hai bạn ở trong khoang thuyền, dù đã chết cả nhưng vẫn còn lưu giữ tế bào, gen, gặp điều kiện thích hợp thì được tái sinh. Thụ còn ký ức. Công thì không =v= Công từng là vị vua Louis thật, nhưng sau khi “tái sinh” thế này, bạn chỉ là người thụ yêu, một Louis phúc hắc, nhạy cảm, có chút lãng mạn, một Louis hoàn toàn mới chứ không phải vị uy lạnh lùng oai phong ngày nào. Rồi thì lúc cả nhà dạt sang lục địa khác, gặp một con thỏ, con thỏ tưởng cái nhà Cantus này cùng giống với mình, dắt tay nhau đến bộ lạc, cả bộ lạc cũng tưởng nhóm này đều là thỏ =)))) Bạn voi ma mút cõng “hai mỹ nhân” Black – White mà è lưng, dán thuốc bầm tím mãi mới hết đau. Hay khi thụ học đi săn, nghe giảng mà chuyển hết thành công thức (ghi vào một tảng đá, lúc nào cũng mang bên mình) Nói với bố mẹ rằng mấy cái này sẽ giúp mình đi săn. Ừ thì cũng giúp bạn săn được một con trâu thật. Nhưng đấy là dùng tảng đá đập điên cuồng vào đầu trâu. Bố mẹ hỏi con săn kiểu nào, bạn giơ tảng đá ra. Bố mẹ nghĩ: ra mấy cái loằng ngoằng đó hữu ích thật =)))) Nhiều nhiều lắm, kể hoài không hết. Bên cạnh những đoạn đáng yêu khiến mình cười sặc sụa, cũng có những khi phải lặng người, sụt sịt mũi. Không phải quá bi thương, nhưng cứ nghèn nghẹn. Như lúc bố thỏ gắng hóa thành hình người, đẩy bạn thỏ Ai mỗ lên, thoát khỏi hai mép vực đang chập lại làm một. Hai linh hồn, ừ có lẽ thật là linh hồn, của một chú Cantus chết trên đường đến nơi sinh sản đã cứu Nha Nha hai lần khi cả nhóm tìm đường về nhà. Năm ấy, nhóm bạn này đã giúp chôn xác chú. Năm nay lại gặp nhau, mọi người về nhà, chú cũng muốn về nhà, nhưng thân xác đã ngủ yên dưới đáy hồ lạnh lẽo. Đêm đó, thụ nhìn thấy bóng chú Cantus màu đen lơ lửng trên mặt hồ. Yên lặng. Một truyện đáng để đọc. Không phải vì tình yêu ngọt ngào, lãng mạn. Không phải vì H nóng bỏng. Mà vì những loài vật đáng yêu, những con “người” đáng yêu, những mối quan hệ cũng rất đáng yêu. Có thể những cái kết cả nhà cùng vui sau cơn nguy nan làm mọi người cụt hứng, nhưng trong truyện này, chẳng muốn ai phải chết, chỉ mong mọi người được sống vui vẻ, bình yên bên nhau. Vậy nên thấy tác giả cứu hết mọi người, mình thích lắm. Mấy chương đầu hơi nhàm chán, vì giới thiệu về bối cảnh, loài Cantus một chút, về sau càng đọc càng thấm. Phải rồi, phần tác giả có lời muốn nói cuối chuyện cũng cute hết biết luôn >////< Còn có trò viết thành ngữ từ nội dung truyện nữa chứ: )))) Chương nào thì mình không nhớ =v= ------------------------- Review (aiaitani.wordpress.com) *chú ý nội dung bên dưới có spoiler Thực ra mình không phải là người hay đọc đam mỹ mặc dù đã có thâm niên hơn chục năm đọc SA. Giữa một rừng ngôn tình và đam mỹ hiện nay, mình đọc truyện cũng khá kén chọn. Thế nhưng Nguyên thủy tái lai lại làm mình lọt hố ngay từ những dòng đầu tiên của văn án. “Đây là một câu chuyện xưa kể về một đôi phu – phu giống Kansas Tasman đực không ngừng kiên trì sinh (trộm) trứng thành công. Cuối cùng hắn cũng biết được, so với chuyện lão công ra ngoài nửa năm, về nhà lại phát hiện lão bà mang thai ba tháng thì, sự tình càng làm cho người phẫn nộ hơn chính là —— Lão bà ra ngoài vài ngày, về nhà phát hiện lão công của mình đã sinh một quả trứng!” Câu chuyện kể về hành trình thám hiểm phiêu lưu bôn ba của một cặp gia đình gồm 2 ông bố, 1 đứa bé loài người và 1 đứa bé khủng long (thôi cứ tạm gọi như vậy)- nói đơn giản là hành trình vui chơi của gia đình khủng long thời nguyên thủy. Đúng như tên truyện gia đình ở trong thời nguyên thủy, cuộc sống của họ phụ thuộc vào thời tiết, vào môi trường… Mở đầu đơn giản đến không thể đơn giản hơn, 2 ông bố Black và White vì cùng là giống đực không thể đẻ trứng nên hàng năm cứ đến mùa sinh sản họ lại kiên trì đi đến nơi tụ tập sinh sản của loài với 1 mục đích: ăn trộm 1 quả trứng. Trải qua và lần không có tiến triển gì cho đến một lần Black đi săn về thấy White đang ấp trứng thì chắc nịch quả trứng này là trộm được. Còn White thì khăng khăng là do hắn sinh ra khi đi đại tiện. Vâng, chính xác là đi đại tiện ạ: )). Hai con đực còn chưa thành niên không có baba dạy dỗ liền nhận định quả trứng chính là trong lúc đi vệ sinh mà đẻ ra. Suy nghĩ này càng được chứng thực khi Black cũng làm ra 1 quả trứng bằng cách tương tự. Thế là hai ấu tể (chỉ những con vật chưa thành niên) may mắn đã có 2 quả trứng và ấp nở ra 2 đứa bé. Đây chính là 2 nam chính của chúng ta. Mạnh Cửu Chiêu là đứa bé nhân loại, nở ra từ thứ mà Black và White gọi là quả trứng, cậu vẫn còn trí nhớ của kiếp trước. Thực chất thứ giống quả trứng chứa cậu không phải trứng gì hết mà là bao con nhộng dùng để lưu trữ người qua không-thời gian, nếu chết nó sẽ tiến hành ghi nhớ mã gen và trong một hoàn cảnh thích hợp sẽ được tái tạo. Và thế là Mạnh Cửu Chiêu ở tương lai là một nhân loại địa cầu 40-50 tuổi trải qua không thời gian đã tái sinh thành một đứa bé sơ sinh ở địa cầu nguyên thủy. Louis – ngốc mao được ấp ra sau Mạnh Cửu Chiêu vào ngày thì là một con Cantus (khủng long) đích thực. Rồi một trận động đất lớn xảy ra, cả gia đình bị trôi dạt đến một mảnh địa lục khác và gặp được các giống loài khác. Hành trình của họ đã gặp rất nhiều người. Không phải nói quá nhưng tác giả đã vẽ nên cho câu chuyện một viễn cảnh cũng khá tươi đẹp cho địa cầu nguyên thủy: ở đó con người chân thật, tốt bụng. Cũng có một vài cá nhân xấu xấu nhưng đa phần là vì kiếm tìm cái ăn. Thông qua giọng văn của tác giả, tình tiết câu chuyện mà đọc truyện nguyên thủy nhưng cảm giác thong dong như đang dạo chơi, không khí gia đình ấm áp hài hòa. Hai nhân vật chính của chúng ta thì dễ thương không chịu nổi. Từ lúc Louis sinh ra không lúc nào 2 đứa bé không ở bên cạnh nhau: cùng trải qua khó khăn, mưa gió, nguy hiểm, lớn lên dần dần bên nhau. Rồi thuận theo tự nhiên mà cùng nhau sinh trứng, ấp trứng,tìm đường về với baba và ông nội. Lúc đầu mình nghĩ đọc đam mỹ sẽ không thiếu các cảnh tình cảm rồi lãng mạn rồi abcxyz nhưng hóa ra mình đã lầm. Trong truyện này Nguyệt Hạ Tang mang đến thứ tình cảm gần như xuyên suốt câu chuyện, bao trùm lên toàn bộ là tình thân gia đình, tình bạn bè. Thông qua rất nhiều chi tiết tưởng như nhỏ bé nhưng lúc đọc mình rất xúc động. Như lúc Mạnh Cửu Chiêu vừa đến thế giới này, cậu nhìn thấy ng cha đi tìm quả trứng của mình bị trộm mất, rồi khi thỏ baba đẩy Ames lên khỏi cái động trong lúc động đất đang diễn ra, là khi Mạnh Cửu Chiêu và Louis nhìn thấy những con Cantus chết mà vẫn cố gắng cứu những quả trứng. Nguyên thủy chưa bao giờ là một thời đại dễ dàng sống sót. Liên tục động đất, các lục địa chuyển dời, các động vật ăn thịt hung mãnh, nguyên tắc cá lớn nuốt cá bé chưa bao giờ rõ ràng đến thế. Thế nhưng rất may Mạnh Cửu Chiêu tái sinh gặp được một gia đình toàn người có sức mạnh siêu vô địch, có giây phút tưởng như sắp chia lìa thế nhưng vẫn kiên cường vượt qua sống sót. Qua góc nhìn và hành trình của Mạnh Cửu Chiêu sự nặng nề của nguyên thủy đã giảm bớt đi rất nhiều. Tất cả mọi người đều rất dễ thương. Cha mẹ luôn làm hết sức mình để bảo vệ và chăm sóc con cái. Mọi thứ đủ để làm một đứa cũng ít đọc đam mỹ đã trở nên phát cuồng với tác giả. Sự gắn kết của Mạnh Cửu Chiêu và Louis đâu phải chỉ từ mỗi đời này. Louis chính là vị vua của kiếp trước người đã che chắn nhét Mạnh Cửu Chiêu vào bao con nhộng còn bản thân thì che chắn cho cái bao chứa cậu được an toàn khi khoang thuyền sắp rơi. Nhưng thượng đế rất bao dung khi Mạnh Cửu Chiêu nắm chặt một cái lông vũ của Louis và thế là cả 2 người đều được tái sinh. Tuy họ tái sinh ở một nơi hoang sơ vô cùng nhưng lại được bù đắp bởi thứ tình thân gia đình- thứ mà ở kiếp trước họ dù có sức mạnh vô biên cũng không cách nào có được. Khi đọc đến đoạn cuối, Cửu Chiêu nhìn thấy bộ xương của Louis kiếp trước vẫn đang trong trạng thái bảo bọc thứ gì đó, cậu hét lên thì mình cũng rớt nước mắt. Chưa tìm hiểu kĩ xem các truyện khác trong hệ liệt có nhắc gì đến không nhưng mình vẫn muốn theo dõi câu chuyện của họ ở kiếp trước. Có thể là ngược đấy, thương tâm đấy nhưng vì đã có kiếp sau rồi nên mình cũng vứng tin hơn nhiều: )) Đây là một câu chuyện rất hay. Mình rất muốn giới thiệu nó đến với cả các bạn đang đọc ngôn tình và cả những ai chưa bao giờ đọc đam mỹ. Tin mình đi, nó sẽ dùng những tình huống hài hước, tình thân gia đình, tình bạn bè để chinh phục bạn và rồi bạn sẽ thấy khi bạn chìm đắm vào câu chuyện bạn sẽ chẳng còn cảm giác đam mỹ hay ngôn tình cái gì nữa vì đây là câu chuyện của một bầy động vật sinh sống ở nguyên thủy mà: )) Điểm: 10/10 -------------------- Review (by Jax) Truyện này mình đọc trên wattpad trước mà đợi hơi lâu nên mò lên vnsharing thử thời vận, may ghê là có. Thank 2 bạn đã up nha. Bạn nào chưa đọc truyện này thì nên đọc đi, rất là recommend đó ^o^. Thế giới của cantus và các thú nhân trong truyện này rất dễ thương, vừa có sự dã man, độc ác do hoàn cảnh thúc đẩy đồng thời cũng có sự hi sinh, giúp đỡ nhau giữa các thú nhân. Mình k nhớ tên nhân vật này nhưng hình như là tên Amanda, một con sói rất độc ác, chuyên chỉ huy bầy đàn đi đánh cướp và giết hại các bộ lạc thú nhân khác, nhưng đến khi cô ta chết đi mình lại cảm thấy cô ấy đáng thương và cảm phục trước sức mạnh của người mẹ ấy. Vì con mình có điều kiện sống tốt hơn, cô phải trở nên hung bạo, mạnh mẽ, độc ác hơn để bảo vệ con mình. Đọc đi rồi các bạn sẽ thấy truyện này có nhiều điều hay lắm, k chỉ những nhân vật phụ đáng chú ý mà còn là cả một câu chuyện hoàn chỉnh về một thế giới thời nguyên thủy. Không giống các truyện khác về thời nguyên thủy, nhân vật chính k có bàn tay vàng vượt trội mọi người mà hòa nhập với con người và cuộc sống ở đó, k tỏ rõ sự ưu việt như kiểu nvc là người khai hóa văn minh cho cả một thời đại, người nguyên thủy có cái giỏi của người nguyên thủy, người hiện đại mà quá tin vào sự ưu việt của mình cũng k có giá trị gì hết. Cách xây dựng câu chuyện có nét mới so với những truyện cùng thể loại, hệ thống nhân vật của truyện cũng rất nhất quán, để lại ấn tượng mạnh cho mình. -------------------- Review (by Thuy An) Truyện hay, điểm mạnh là giọng văn hài hước, nội dung nhẹ nhàng, nhiều chi tiết cảm động, các nhân vật chính phụ đều rất dễ thương và có bản sắc riêng, nhất là các ấu tể, đáng yêu muốn chảy máu mũi, điểm yếu là truyện còn nhiều lỗ hổng trong hệ thống sinh vật được đặt ra, như việc phân biệt trứng, ẩu tể của các ba ba Cantus, tại sao hai loài khác nhau hay nam nam cũng sinh sản được. Cả truyện ấn tượng nhất đoạn trở về tìm đường đoàn tụ với các ba ba của quần á trưởng thành Cantus, gặp được hồn ma của đầu Cantus đã chết. Cảnh Mạnh Cửu Chiêu nằm mơ thấy đầu Cantus đó đứng yên lặng trong hồ nước, cùng tác giả viết vì sao không nói tên của bản thân, đọc xong khóc như mưa, cảm thấy rất đau lòng. Tác giả viết mối quan hệ giữa ba ba Cantus và bản thân ấu tể rất khăng khít và khó chia lìa, vừa buồn cười vừa cảm động. Những đoạn này cứ đọc đi đọc lại, hay nhất trong những đoạn tả cảnh sinh hoạt thời nguyên thủy. Đoạn ghét nhất là khi Mạnh Cửu Chiêu bỏ rơi Alice, cảm thấy rất vô trách nhiệm, vì đoạn này mà hảo cảm với Mạnh Cửu Chiêu rớt xuống bằng 0. Đối với bản thân, không còn gì hèn nhát hơn việc tự ý bỏ đi không nói một lời và tự cho rằng mình làm đúng. Cảm thấy giống như Mạnh Cửu Chiêu lợi dụng xong Alice thì vứt bỏ, mà chính Mạnh Cửu Chiêu cũng thừa nhận đã tính vứt bỏ thật. Nếu ban đầu không tính thân thiết thì đừng đặt tên, cũng đừng liên lụy quá sâu, gây cho Alice tình cảm và ảo tưởng về một gia đình rồi không nói không rằng bỏ đi. Cho nên khúc sau Alice bấp chấp thân thể bị thương, máu nhiễm cả người cố hết sức đuổi theo, bản thân rất phẫn nộ. Và chi tiết Mạnh Cửu Chiêu thề thốt và mới bắt đầu công nhận Alice như một thành viên trong gia đình rất giả tạo và dối trá, chắc tác giả làm vậy tính gỡ gạc lại hành động lãnh huyết ban đầu. Cũng vì đoạn này mà bản thân cảm thấy Mạnh Cửu Chiêu chẳng xứng với Louis kiếp trước tí nào, kiếp này tính ra đỡ hơn. Cuối cùng thích nhất gia đình Cantus, từ gia gia Mãnh, đại bá Gulusa, ba ba Black, White, con Louis, các cháu Alce, Geogre, ai cũng siêu đáng yêu, tưởng tượng một đám thời ấu tể bông xù thật chịu hông nổi. tất nhiên trừ Mạnh Cửu Chiêu. À mà đoán trứng là của Mạnh Cửu Chiêu sinh, không phải Louis, mà không hiểu tại sao tác giả viết mập mờ việc ai công ai thụ nhỉ? ------------------------- Review (www.facebook.com/hoisungthu) Truyện ấm áp, manh hệ, song khiết, khúc cuối manh nha một cp phụ nữa cơ mà thôi ko tính, dù sao nếu là đôi thật thì ta nghĩ công sẽ ko khiết nên khỏi tính đi, với cũng chỉ là manh nha thui Chuyện kể về các ba ba bỉm sữa trên hành trình nuôi con và gây dựng nên một đại gia đình lớn mạnh! Tựu chung, bỏ qua vài điểm ko thích lắm và khá thắc mắc về khúc mắc giữa bạn thụ vs công ở đời trước (yên tâm dù ko kể rõ nhưng mình thấy ko phải vụ lôi bẩn hay gì đâu) thì truyện hay, đọc dễ thương, mắc cười hình dáng gà con với đôi cánh bé tin hin bay bay bán manh, cười chớt, ngoài ra còn khắc hoạ rõ nét về tình thân gia đình, bằng hữu, .... đọc khá là cảm động. Còn có 1 đoạn, thụ bị rớt xuống vực tưởng chết lại như được ai đó bảo vệ chỉ đường dẫn lối, nghoảnh đầu nhìn lại, thì ra là công nguyên bản, lẳng lặng bị chôn vùi dướp lớp đất lạnh lẽo cô tịch, dù đã kiệt quệ từ rất lâu rồi nhưng vẫn cố dành hết khí lực còn sót lại để cứu thụ, và cũng vì đợi chờ 1 ánh mắt nơi ng hắn thương, cuối cùng mới tan ra hoà với cát bụi... Khúc này chính thức thêm 1 vote cho công   Mời các bạn đón đọc Nguyên Thủy Tái Lai của tác giả Nguyệt Hạ Tang.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mê Điệt
Bạn có biết một loại cây tên là mê điệt, đúng như cái tên, mang theo mùi hương nồng ấm khiến cho bất kỳ ai gặp được đều mê đắm. Đối với Lâm Tịnh Minh, Lận Lâm chính là cây mê điệt đó. Vẻ dịu dàng của cậu ấy khiến người ta say mê, sự ưu tư của cậu thu hút người khác, sự trưởng thành của cậu khiến người ta đắm chìm, nhưng ẩn chứa trong tất thảy lại là sự xa cách cô đơn, sự lạnh lùng làm người ta không thể tới gần. Trái ngược với Lận Lâm lạnh lùng, cách biệt như vầng trăng thanh nhã ở quá tầm với, như mùi hương thảo dịu dàng mà xa xăm, Lâm Tịnh Minh lại là một cô gái tỏa sáng rực rỡ như ánh mặt trời. Cô ấy là hoa khôi trường đại học, không chỉ xinh đẹp, cô ấy còn là một sinh viên ưu tú, là cây bút ưu tú của các trang tiểu thuyết mạng và từng đạt giải nhất nhì thành phố. Cô ấy giống mặt trời giữa hạ, luôn tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ khiến người khác ngưỡng mộ và vây quanh. Lâm Tịnh Minh và Lận Lâm, một người là ánh mặt trời kiêu ngạo, một kẻ là vầng trăng sáng thanh u, vốn giống như ban ngày và đêm tối tách biệt, chẳng có lấy một điểm chung. Tất cả những gì họ biết về nhau đều qua những lời bàn tán và những bức ảnh được phát tán trong trường đại học. Cuộc sống của bọn họ chỉ thực sự giao nhau vào giây phút Lâm Tịnh Minh trở thành vị khách không mời trong cuộc chia tay của Lận Lâm với cô bạn gái thứ hai - Hề Cạnh Lan. Ấn tượng đầu tiên của cô với cậu cũng chỉ gói gọn trong một câu: Dường như người đó không vui vẻ lắm. Lâm Tịnh Minh chú ý đến Lận Lâm cũng chỉ vì một câu nói trong lúc xúc động của cô bạn gái cũ của cậu: “Tựa như chị ấy chết đi nên anh vĩnh viễn không quên được chị ấy... Nếu như em cũng chết đi thì sao? Có phải em chết đi, anh cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên em không?” Thứ cuốn hút Lâm Tịnh Minh không phải Lận Lâm, không phải ánh mắt xa xăm khó hiểu của cậu, mà là câu chuyện chân thực đằng sau cậu, cô thích viết truyện, thích thêu dệt ảo mộng tươi đẹp, chính vì thế, Lận Lâm trở thành đối tượng của cô, cô muốn tìm hiểu cậu. Càng tìm hiểu càng đau lòng. Lâm Tịnh Minh nhận ra góc tối trong lòng Lận Lâm, hiểu được quá khứ ưu thương bất hạnh của cậu. Hoá ra, cậu ấy là kết quả của một tình yêu vụng trộm, còn mang trong mình vận mệnh kỳ lạ, khiến tất cả những người đối xử tốt với cậu đều gặp nạn. Bố mẹ trên danh nghĩa mất, hai người bạn gái trước, một người nhảy lầu tự sát, một người bị thương, chính những sự việc vô tình mà dường như có sắp đặt cả ấy khiến Lận Lâm trở nên mặc cảm tự ti, cậu cô độc lạnh lùng khép cửa trái tim, cũng chỉ vì sợ sẽ tổn thương những người khác. Lận Lâm khóa mình chặt đến nỗi ngay cả Lâm Tịnh Minh, cô gái mặt trời chói lọi đầy sức sống cũng không thể đưa ánh sáng của mình tới bên cậu. Đây cũng là lần đầu tiên Lâm Tịnh Minh biết tới thất bại. “Cậu ấy bởi vì chính nỗi ưu thương kín đáo của mình mà trở cao quý, lại bởi vì sự cao quý ấy mà già nua..." Lâm Tịnh Minh thích Lận Lâm, nhưng những gì cậu che dấu lại quá nhiều, hết tầng này tới lớp khác ngăn cản cô chạm tay vào cậu. Tất cả những chuyện trong quá khứ, rồi đến những biến cố của hiện tại khiến Lận Lâm không dám dũng cảm đối mặt với tình yêu ấm nóng của Lâm Tịnh Minh. Nhưng trái tim cậu lại không thể phủ nhận những rung động trước cô gái mang tên Lâm Tịnh Minh ấy.  Vì vậy, lần đầu tiên trong đời, cậu ấy bước ra khỏi bóng đêm mà mình đang ẩn nấp, lần đầu tiên dũng cảm bước lên phía trước nắm lấy tay cô gái mà cậu thích. Nhưng câu chuyện chưa thể kết thúc đơn giản vậy được, chính vào lúc người đọc tưởng sóng yên biển lặng, cô gái mặt trời Lâm Tịnh Minh và chàng trai bóng tối Lận Lâm có thể nắm tay nhau tiến tới quãng đường tiếp theo, thì biến cố lại xảy tới. Lâm Tịnh Minh bị thương ở mắt trong một lần đi chơi với Lận Lâm, vết thương rất nặng, khiến cô gần như mù một bên mắt, mắt còn lại nhìn rất khó. Những vết tích trong quá khứ lặp lại thêm một lần nữa, khiến Lận Lâm tiếp tục rơi vào ngõ cụt của mình, cậu tự trách cứ bản thân, đấu tranh với tình yêu của mình. Ở lại bên Tịnh Minh để rồi cô cũng gặp xui xẻo như hai người bạn gái trước của anh, hay rời bỏ cô, khiến cô đau lòng một lần rồi thôi? Lận Lâm lựa chọn cái đầu tiên, vì cô, cậu chấp nhận gặp người bố ruột, kẻ mà cậu ghét nhất, làm chuyện cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm đó là ngửa tay xin tiền ông, cậu lặng lẽ gom góp tiền mổ mắt cho Tịnh Minh rồi lặng lẽ dọn đồ bỏ đi trong ngày. Đó là tất cả những điều tốt mà anh có thể làm cho cô, anh không nói lời từ biệt, không ở lại chờ Tịnh Minh khỏi hẳn không phải vì anh vô tình mà vì anh sợ, sợ tới lúc Tịnh Minh khỏi mắt, chính anh cũng sẽ không đành lòng rời xa cô. ----- Anh gật đầu: "Cháu muốn chia tay với cô ấy." "Tịnh Minh đối xử với cháu không tốt?" Anh chậm rãi lắc đầu, "Tịnh Minh đối xử với cháu rất tốt, cháu chỉ sợ..." "Sợ cái gì?" "Sợ..." Lận Lâm thấp giọng, khoé miệng cười cười mang theo vẻ tự giễu, "Sợ mình quá yêu cô ấy." ----- Nói về tổng quan toàn truyện thì motip của ''Mê Điệt'' không hề mới, cô gái ấm áp bí mật tìm hiểu về quá khứ của chàng trai u buồn, theo đuổi chàng trai ấy, giúp cậu thoát khỏi bóng tối. Thế nhưng dưới lời văn của Đằng Bình, ta lại cảm thấy một phong vị rất khác.  Lời văn của Đằng Bình dịu dàng, mềm mại như tính tình của Lận Lâm, nhưng lại thấm đẫm một nỗi buồn man mác khó tả, có lúc, tác giả đưa giọng văn lên cao, thể hiện tâm trạng bế tắc tới tột cùng của Lận Lâm trước tình yêu bất chấp của Lâm Tịnh Minh, trước sự bỏ đi không lời từ biệt của Lận Lâm, cũng có lúc lại trở về với sự ôn hòa, vỗ về đầy ấm áp ban đầu qua bài thơ Lận Lâm ngâm tặng Tịnh Minh: “Mộng Giang Nam thuở bé, chỉ muốn được hái sen. Trai mười hai để chỏm, bờ dương xanh mưa bụi. Thuyền trắng xuôi Giang Tô, trăng bạc nhuốm tà áo Chợt nghe khúc ca cổ, Ngô Việt đà ngàn năm.” Đó là ngọt và đắng, là thanh xuân đầy những cơn mưa, cơn mưa của tình yêu, của tình bạn, của lí trí kiên định và sự cố chấp bướng bỉnh. Câu chuyện rõ ràng rất có tính kịch, nhưng dưới giọng văn man mác của Đằng Bình lại có chiều sâu khó tả, rõ ràng là nữ chính mặt dày tới quá đáng, nam chính lạnh nhạt, trầm ngâm tới phát điên, những hành động khó hiểu, hết sức cẩu huyết, có người chết, có người bị thương, ngay đến nữ chính cũng bị đâm hỏng mắt tới hai lần và nam phụ dù có bị phũ phàng tới đâu vẫn chăm lo cho nữ chính tới mức hơi bất bình thường. Nhưng tổng thể chung, cả câu chuyện tỏa ra một mùi hương thanh nhã như mùi hương thảo, âm thầm bao bọc lấy thanh xuân tươi đẹp mà Lâm Tịnh Minh dùng hết sức phấn đầu để không hối hận. Cảm ơn Lận Lâm, cảm ơn Lâm Tịnh Minh. ... ''Anh kề má trên mặt cô, cô cảm nhận được sự lạnh lẽo dần dần trở nên nóng bừng của má anh, "Chúng ta kết hôn." Cô im lặng, đột nhiên nói: "Em không lấy anh." '' ___________ '' '': Trích từ truyện Review by #Chiêu Tú Nữ - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Câu chuyện bắt đầu từ nơi này. Ánh mặt trời ban trưa, trong bóng râm dưới tầng ký túc xá của đại học Z, bên cạnh lan can bằng sắt chỗ gốc cây, có một nam một nữ đang đứng giằng co nhau. Cô nữ sinh khoanh tay trước ngực, đứng thẳng nghiêng đầu nhìn cậu nam sinh với vẻ chăm chú. Cậu nam sinh cũng cứng người đừng đó, nhìn thẳng vào cô nữ sinh, mặt mày xanh lét. Một cơn gió quét qua mang theo cảm giác lành lạnh, hai người đều không nói gì, một lát sau, cô nữ sinh hỏi: "Cậu muốn thế nào?" Cậu nam sinh nói, "Thứ con gái như cậu ấy, chỉ một buổi chiều thôi tôi cũng vớt được chục đứa rồi!" Giọng nói đầy vẻ tức giận. Cô gái nhướn mày, buông thõng tay, "Cứ tự nhiên." "Lâm Tịnh Minh! Tôi chưa từng thấy đứa con gái nào nhiều chuyện như cô!" Cậu nam sinh kia chỉ vào cô bằng ngón giữa, "Cô nhớ kĩ cho tôi, thứ con gái như cô cả đời này cũng chẳng có thằng nào thèm đâu, đến lúc đó có muốn khóc cũng chả kịp!" Nữ sinh tên "Lâm Tịnh Minh" kia nghiêng đầu nhìn cậu ta, là cậu ta theo đuổi cô ba tháng đó có nhớ không hả? Cậu nam sinh kia ném chai nước suối trong tay xuống đất, khiến nó kêu "Bốp" một cái, nước bắn tung tóe đầy đất, sau đó liền quay người bỏ đi, nhanh chóng rời khỏi kí túc xá nữ. Cô hẵng còn nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng cậu ta mà nhún vai. Ánh mặt trời rọi lên bộ đồ màu vàng nhạt của cô, làn da trắng nõn mượt mà, dáng người không cao lắm, khoảng 1m58, nặng 88 cân (44 cân Việt), ăn mặc hợp thời trang, tóc nhuộm màu nâu buộc túm lại thành đuôi ngựa, còn đeo một chiếc kẹp tóc rực rỡ. Làn da dưới ánh nắng giữa trưa lại càng tuyệt vời, đó là một cô gái xinh đẹp, người theo đuổi cô nhiều vô số. Cô đã xinh đẹp, thành tích lại còn tốt, giữ kỉ lục vượt 3 cấp của đại học Z, lại còn là một người giỏi văn chương -- Lâm Tịnh Minh là một tác giả tiểu thuyết online nổi danh trên mạng. Bút danh của cô là Lạc Nhạn, rất nổi tiếng, thỉnh thoảng lại có mấy kẻ không biết tên chạy tới đại học Z tìm Lạc Nhạn, ngay cả bà quản lý cổng trường cũng biết Lạc Nhạn chính là Lâm Tịnh Minh. Nhưng nam sinh trong đại học Z có một nhận thức bí mật chung: Con gái kiểu nào cũng chẳng khó theo đuổi được như Lâm Tịnh Minh, ai tán đổ được Lâm Tịnh Minh thì phải đãi tiệc. Sau khi mọi người đề ra nhận thức chung như vậy thì người theo đuổi cô càng nhiều hơn, chủ yếu là vì "Tôi cược với người nào đó rằng chắc chắn tôi sẽ tán được Lâm Tịnh Minh", nhưng bất kể là vì điều gì, tóm lại là cô rất kiêu kì, làn sóng theo đuổi cùng lắm cũng chỉ càng thêm thúc đẩy bản tính kiêu căng của cô mà thôi. Lâm Tịnh Minh kiêu căng nhưng lại chẳng hề đáng ghét. Tất nhiên là vẫn có nhiều người ghét cô, ví như bạn cùng lớp của cô, Lâm Vi, chẳng có ai trong khoa ngoại ngữ này không biết là Lâm Vi mâu thuẫn với Lâm Tịnh Minh cả, những câu về Lâm Tịnh Minh từ miệng Lâm Vi ra chẳng có lấy một ý tốt nào, kinh điển nhất là một câu mà Lâm Vi nói về Lâm Tịnh Minh, "Đừng có kiêu căng thế, một ngày nào đó cũng chỉ là đồ bỏ của đám đàn ông mà thôi." Còn Lâm Tịnh Minh thì trông thấy Lâm Vi liền đi đường vòng. Cô có một nguyên tắc, thà rằng đánh nhau với nam sinh khoa thể dục còn hơn là cãi nhau với bất cứ nữ sinh nào. Trời bất chợt đổ cơn mưa, cô thoáng nhìn lên, vẫn còn có mặt trời, - mưa ban trưa - người ta nói người gặp phải mưa ban trưa là người thất tình, cô nào có thê lương vậy đâu chứ? Đang định quay lại kí túc xá ngủ trưa, vừa đi được hai bước, cô đã trông thấy có hai cậu nam sinh đeo Guitar và đàn điện tử trên lưng, ngay giữa trưa nóng nực mà lại mặc bộ đồ cha sứ kì lạ, hai người rảo bước qua kí túc xá nữ - trông rất điển trai! Cô nhìn người ta chăm chú không rời mắt được, nhìn một lát liền tỉnh ra: đây là thành viên trong ban nhạc của trường, "Trúc", xem ra ngày mai là trận đấu chính thức, hôm nay đang diễn tập. Cậu trai đeo đàn điện tử thấp hơn cậu đeo đàn Guitar nửa cái đầu, nhưng hai người đều rất cao, khoảng hơn 1m75. Đầu tóc cậu trai đeo đàn guitar đến là rực rỡ, nhuộm đủ các màu hồng hồng tím tím, tóc dài ra nên đã cắt một chút, còn đuôi tóc vẫn có màu hồng, thoạt nhìn trông rất lãng tử. "Trương Khải Ngai!" Đằng sau có một cô gái mặc đồ yêu tinh vừa đuổi theo vừa kêu lên, "Thư Yển! Trương Khải Ngai!" Mắt Lâm Tịnh Minh sáng ngời, "Yêu tinh! Yêu tinh yêu tinh!" Cô gái mặc đồ yêu tinh quay đầu lại, "Ôi, Tịnh Minh đó à, ui cha, bộ đồ này đáng yêu ghê! Sao cậu vẫn phải hóa trang đáng yêu thế này?" Nói xong cô ấy bật cười đến là to. Cô gái trong đội xướng ca "Trúc" này là "Phỉ Đồ Mị", một cái tên kì lạ, nghe nói bố mẹ cô ấy đều là nghệ sĩ, có thể là tư duy của nghệ sĩ khác người thường, ngay cả cái tên cũng thể hiện đầy nghệ thuật nên đã đặt thế này chăng. Phỉ Đồ Mị hát rất hay, là một trong những giọng hát chính của "Trúc". Có lần, một nam sinh tham gia thi đấu trong trường đã nói, "Cậu đúng là đồ yêu tinh tuyệt phẩm", từ đó về sau, "Yêu tinh" liền trở thành biệt danh của cô nàng. Cô ấy cũng rất đẹp, có điều sau khi tẩy lớp trang điểm, tháo trang sức ra rồi thì lại chẳng còn xinh đẹp bằng Lâm Tịnh Minh nữa, là con gái phải biết cách ăn mặc. Mời các bạn đón đọc Mê Điệt của tác giả Đằng Bình.
Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia
Tần Gia Uy anh là ông trùm giới mafia, là người đàn ông khét tiếng lạnh lục. Trong thế giới của anh, anh chính là thượng đế là pháp luật. Chỉ cần là thứ anh thích thì sẽ phải thuộc về anh. Người trong giang hồ mỗi khi nghe đến Tần Lão Đại đều liên tưởng đến một con sói hung tàn, mưu mô đa kế. Nhưng anh cũng có một mặt của vị nam thần, lạnh lùng dũng cảm. Đường Vịnh Hi là con gái duy nhất của Đường Chấn Nam, vị tổng thống đương nhiệm của Mỹ. Cô sở hữu nhan sắc hơn người và trí thông minh tuyệt đỉnh. Nhưng thật kỳ lạ, một con người không sợ trời sợ đất như cô lại sợ Tần Gia Uy một cách kỳ lạ. Và con sói hung tàn cũng đã trở nên đáng yêu dịu dàng vì cô. *** GHI CHÚ: 5 quyển truyện tiếp nối lẫn nhau. * Quyển 1: Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ. ( Lôi Lạc Thiên và Trình Lam). *Quyển 2: Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Luật Sư Kiêu Ngạo Của Mình. ( Mạnh Hùng và Kiều Nhi). * Quyển 3: Cô Vợ Xã Hội Đen Của Ông Trùm Hắc Đạo. ( Nam Liệt và Hàn Mạc). *Quyển 4: Cô Vợ Thần Bí Của Ông Hoàng Làng Giải Trí. ( Tràn Hạo và Tần Gia Duyên) *Quyển 5: Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia. ( Tần Gia Uy và Đường Vịnh Hi) ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Trên sân thượng toà cao ốc One World Trade Center còn được biết với cái tên "World Trade Center", vừa nghe qua đã làm rung động không biết bao nhiêu trái tim. Tòa cao ốc được tọa lạc ngay trung tâm thành Phố Lower Manhattan, New York. World Trade Center đã bị tàn phá, mang theo 3 ngàn mạng sống vô tội và đã làm bị thương 6000 người trong vụ khủng bố 11-9-2011, do tổ chức khủng bố al-Qaeda gây ra. Ba chiếc trực thăng quân đội hùng hồn đáp xuống sân thượng, tiếng vù vù của cánh quạt cùng với gió mạnh xóay cuồn cuộn lên, làm cả bầu trời chạng vạng tối trở nên mờ mịt bởi cát bụi. Một tốp người tinh anh thành thạo nhảy từ mấy chiếc trực thăng xuống, nhìn vào kỹ thuật và hành động điêu luyện của bọn họ có kỷ luật và trình tự hẳn hoi, cũng đã đủ biết họ là những người được huấn luyện đặc biệt theo lối quân sự. Chỉ trong tích tắc mười mấy tên mặc âu phục màu đen, trên tay mỗi người cầm một khẩu súng Trường Tấn Công M4, do Tần Gia sản xuất đứng thành hai đường thẳng. * Súng Trường tấn công M4 được đặc biệt chế tạo cho Quân Đội Mỹ. Với quy lực khiếp người, tầm bắn xa lên đến 600m và tóc độ bắn ra 950 phát trong vòng một phút. Chiếc trực thăng vừa dừng hẳn lại, Doãn Kỳ, Nhật Trung, Sam cùng với Trần Linh Giang bước xuống, bốn người cẩn thận quan sát tứ phía sợ có người mai phục. Từ lúc Tràn Hạo giao bang Thiên Địa lại cho Tần Gia Uy, anh đã cho thuộc hạ đắc lực nhất của anh là Doãn Kỳ ở lại bên cạnh của Tần Gia Uy. Chỉ khi có Doãn Kỳ bên cạnh, Gia Duyên mới an tâm vì cô biết Doãn Kỳ là thuộc hạ xuất sắc nhất của Tràn Hạo. Sau khi nhận được ánh mắt ok của Doãn Kỳ, Tần Gia Vỹ mới cùng Tần Gia Uy oai nghiêm bước xuống. Trên người Tần Gia Uy là bộ âu phục màu đen cùng với áo bành-tô dài, chân mang đôi giày da bóng loáng, tay lúc nào cũng là đôi găng tay bằng da màu đen. Anh oai phong đứng chính giữa một tốp người xuất sắc này, ánh mắt ngông cuồng đầy vẻ tự tin cùng với khuôn mặt yêu nghiệt ngẩng lên thật cao, dáng vẻ này khí thế này đích thực của một lão đại hắc bang, một ông trùm mafia. Hôm nay là buổi hội nghị một năm một lần trong giới hắc đạo, mỗi năm hội nghị sẽ được diễn ra tại một địa điểm khác nhau. Năm nay tòa cao ốc One World Trade Centre, tại New York được chọn là điểm họp mặt. Những người hiện diện tối đêm nay toàn là những kẻ tai to mặt lớn trong giới hắc đạo, chính vì vậy sự phòng vệ của nơi này vô cùng chặt chẽ. Trên sân thượng lúc này đã đậu sẵn ít nhất 25 chiếc trực thăng tư của những người đến tham gia buổi hội nghị. Tần Gia Uy được đám thuộc hạ cẩn thận hộ tống vào bên trong toà cao óc, trước khi vào thang máy Trần Linh Giang đã dùng thiết bị kiểm tra thuốc nổ để kiểm tra thang máy. Sau khi không phát hiện có gì khả nghi, cô mới nhìn Tần Gia Uy cung kính báo cáo. "Lão đại, đã an toàn." Nghe Trần Linh Giang nói vậy, Tần Gia Uy và tứ đại hộ pháp bước vào trong. Đám thuộc hạ còn lại được Tần Gia Vỹ sắp xếp chờ lệnh trên sân thượng. "Anh hai, hôm nay Chung gia và Đoàn gia cũng có mặt. Em thật chán ghét cái bộ mặt ta đây của hai tên đó." Tần Gia Vỹ nhìn Tần Gia Uy nói, chỉ cần nghĩ đến sẽ gặp mặt hai tên "khẩu phật tâm xà" đó là anh đã chán ghét vô cùng. Tần Gia Uy với khuôn mặt lạnh tanh, anh không nói gì ánh mắt lạnh lùng liếc vào góc bên phải trên trần thang máy. Tứ đại hộ pháp liền đề cao cảnh giác, Tần Gia Uy mới vừa cho họ biết nhất cử nhất động của bọn họ đang bị người khác giám sát. Tần Gia Vỹ biết nếu lỡ những lời nói vừa rồi của anh bị lộ ra ngoài, Đoàn gia và Chung gia nhất định sẽ lấy cớ này làm loạn, kiếm chuyện với Tần Gia. Ngồi trong phòng giám sát là một đám người được thuê tới, để giữ an ninh trật tự của đêm hôm nay và cũng để đảm bảo sự an toàn cho tất cả khách mời. Ngạn Hùng trên tay cầm máy bộ đàm cặp mắt không ngừng theo dõi 30 máy camera, đang nhấp nháy quan sát từng góc cạnh của toà cao óc. Cặp mắt sắc bén nhìn láo lia từ màn hình này sang màn hình khác, lúc này ứng dụng "hệ thống nhận dạng khuôn mặt" bất đầu hoạt động, nó không ngừng zoom vào và zoom ra liên tục để xác nhận khuôn mặt của tất cả mọi người bước vào toà cao óc, sau khi máy vi tính xác nhận được thân phận của đối phương, tư liệu của họ lập tức hiện lên trên màn hình, và sẽ tự động lưu tư liệu của họ vào trong kho dữ liệu. Dùng cách này vừa có thể kiểm tra an ninh vừa có thể kiểm soát ai có mặt trong buổi hội nghị ngày hôm nay. "Chuẩn bị tiếp đón Tần Lão Đại." Ngạn Hùng ấn vào máy bộ đàm, liên lạc với thuộc hạ của mình đang đứng canh chừng trước cửa phòng hội nghị. Hôm nay công ty an ninh của Lôi Thị được mời đến để phụ trách sự an toàn của mọi người. Bước vào cửa là Lôi Phu nhân trên nguời cô mặc một cái đầm dài màu trắng bó sát vào thân hình gợi cảm của cô, trong tai cô đặt một chiếc máy bộ đàm vô hình do Đường Tam phát minh ra, để tiện việc liên lạc với thuộc hạ. Vừa bước vào cửa cặp mắt sắc bén của Trình Lam liền quan sát màn hình máy vi tính, đôi mày thanh tú của cô chau lại trong vẻ không hài lòng, cô lập tức bước nhanh đến máy vi tính. Trình Lam chống hai tay lên bàn xem kỹ lại màn hình, cặp mắt khôn khéo của cô chợt hiện lên tia phẫn nộ. "Ngạn Hùng cậu làm việc như thế nào? Có người xâm nhập vào hệ thống an ninh của chúng ta, vậy mà cậu cũng không hay." Ngạn Hùng nghe Trình Lam nói vậy liền khom tới nhìn vào màn hình, khi anh nhìn kỹ hơn mới thấy màn hình bị nhiễu sóng, nhưng chỉ khi quan sát thật kỹ mới có thể nhận ra. Ngạn Hùng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Trình Lam, vừa rồi anh đã kiểm tra nhưng không hề phát hiện ra việc này.   Mời các bạn đón đọc Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia của tác giả Lan Hồ Điệp 134.
Vợ Ơi Chào Em
Anh hỏi một cách khó hiểu: Anh có nhà, có xe, có tài, có mạo, có chỗ nào không tốt? Cô trả lời: Những ưu điểm này của đàn ông đều hấp dẫn kẻ thứ ba, có chỗ nào tốt? Đầu tiên, anh xấu hổ, sau đó nghĩ lại rồi nói: Anh còn có thể một lòng một dạ, biết dọn dẹp nhà cửa, biết nấu ăn, biết lái xe, biết trải giường chiếu, em muốn ra ngoài, anh hộ tống Cô nghe vậy, thương xót nói: Vậy em đành cố mà không chê bai anh. *** Đàn ông tốt không được để cho người phụ nữ mình yêu tranh đấu với kẻ thứ ba, mà phải tự giác đá văng cô ta. *** Câu chuyện có motip quen thuộc của thể loại ngọt, sủng: nam chính yêu chiều và sủng nữ chính đến tận trời. Tô Nhạc là một cô gái tài giỏi, không hề “bánh bèo”, mít ướt mà cực kì tự lập, kiên cường, yêu, hận hết mình, không hề lụy tình, là một hình tượng nữ cường điển hình. Biết mình bị phản bội, cô đã dứt khoát đá tên đàn ông bạc bẽo. Ngụy Sở thì đúng chuẩn thê nô, là một nam chính vô cùng hoàn hảo: yêu chiều nữ chính, luôn đặt cô lên hàng đầu. Anh là một chủ tịch giỏi nhưng luôn giữ mình, không ăn chơi, trai gái như một vài vị tổng tài khác. Thế nhưng, đường tình duyên với nữ chính lại rất lận đận. Vậy, vì sao tình duyên hai người lận đận như thế mà vẫn đến được với nhau? Các bạn hãy tự đọc và tìm hiểu nhé. Review (cảnh báo spoil): Tô Nhạc và Ngụy Sở hồi xưa học chung trường đại học với nhau. Anh chàng Ngụy Sở sau vài lần gặp Tô Nhạc đã có cảm tình với cô. Thế nhưng, vì sự chần chừ của mình mà anh đã bỏ lỡ Tô Nhạc… Nếu để nói chính xác thì có lẽ mình sẽ yêu thích Tô Nhạc hơn Ngụy Sở. Bởi vì Tô Nhạc là hình tượng nữ chính mà mình yêu thích. Cô là nữ cường, nhưng lại không quá hoàn hảo hay tài năng như Mộc Ly Tâm (Đạo tình), Yến Thanh Ti (Boss hung dữ, ông xã kết hôn đi) hay Ninh Tịch (Chọc tức vợ yêu, mua một tặng một). Tô Nhạc không phải là người hoàn hảo nhất nhưng lại giống “người” nhất. Cô cũng chịu cú sốc lớn trong tình yêu khi người mà cô nghĩ sẽ là người ở với mình đến cuối cuộc đời lại ngang nhiên “ăn vụng” với kẻ luôn coi cô là đối thủ từ bé đến lớn, rồi thản nhiên đổ lỗi cho sự kiên cường, tự lập của cô khiến anh ta chán (dù cho trước đó, anh ta nói rằng chính những điều này khiến anh ta yêu cô). Nhưng nào đâu có câu chuyện cổ tích của cô bé Lọ Lem và chàng hoàng tử. Chí ít, Tô Nhạc cũng may mắn vì đã nhận ra bộ mặt thật kẻ sở khanh như Trang Vệ trước khi bước chân vào hôn nhân với anh ta. Tô Nhạc từ khi còn bé đã không được nhận tình cảm từ cha. Người đàn ông đó đã bỏ mẹ con cô để đến với một người phụ nữ khác có thể mang tới cho ông ta nhiều danh vọng. Tô Nhạc thiếu cha, nhưng cô còn có mẹ, và chỉ cần mẹ là đủ. Cô vẫn lớn lên, trưởng thành, tài giỏi, và đáng được người khác coi trọng. Ai biết được, khi nhìn thấy đứa con của mình lớn lên tốt đẹp như thế, người đàn ông bội bạc kia sẽ có cảm giác gì.  2 người đàn ông, cả già cả trẻ đều bỏ Tô Nhạc mà đi (một theo danh vọng, một thì vì muốn chứng tỏ bản thân), nhưng người đàn ông thứ 3 trong cuộc đời cô thì không như vậy. Anh coi trọng cô, nâng niu cô và vì cô làm rất nhiều, rất nhiều việc thầm lặng. Tình yêu của Ngụy Sở nhẹ nhàng như một ly trà chiều, nó thoang thoảng, nhẹ nhàng mà không quá mạnh mẽ. Nhưng tình yêu ấy đủ để làm cho một Tô Nhạc cảm động. Mình không rõ ban đầu Tô Nhạc có phải vì có cảm tình với Ngụy Sở mà tới với anh không. Nhưng chí ít, cô dám thử yêu một người đàn ông có vẻ không quá an toàn để cuối cùng nhận lại được hạnh phúc. Ngụy Sở ban đầu là từ hứng thú với Tô Nhạc, rồi thành cảm mến, và cuối cùng là yêu. Nhưng ở bất cứ một giai đoạn nào, anh cũng đều rất nghiêm túc. Những thứ anh làm vì Tô Nhạc chẳng có gì to tát, cũng chỉ là vì người mình thương mà cố gắng học nấu ăn những món cô thích; cũng chỉ vì biết cô là tác giả vài cuốn tiểu thuyết mà bỏ tiền ra mua không sót cuốn nào; cũng chỉ vì muốn rước được vợ về nhà mà từ một anh chàng chẳng bao giờ nấu ăn cho bạn bè lại sẵn sàng lấy cớ mời bạn đến ăn để mời cô gái mình yêu tới ăn cùng. Còn rất nhiều điều nhỏ nhặt khác Ngụy Sở làm cho Tô Nhạc khiến cho mình cảm động. Nó nhỏ, nhưng đủ nặng để khiến một người như Tô Nhạc sẵn sàng giao cả tim mình cho anh. Nhiều người nói rằng, đây là câu chuyện của cô bé Lọ Lem và Hoàng Tử. Nhưng mình thì không nghĩ Tô Nhạc là cô bé Lọ Lem bởi cô hoàn toàn xứng đáng có được điều đó. Người con gái ấy đâu có đợi Hoàng Tử tới, rồi bảo cô đi thử chiếc giày thủy tinh. Rõ ràng, chính cô tự tìm được hạnh phúc của mình cơ mà.  Ngụy Sở rất hoàn hảo, gần như là hoàn hảo nhất trong số những nam chính mà mình đã từng đọc. Trên đời này, sẽ chẳng còn tồn tại một ai như thế (hoặc do mình chưa gặp được?). Nhưng điều khiến cho mình vẫn yêu Ngụy Sở và coi anh là nam chính mình yêu thích nhất (bỏ qua mọi sự phi thực tế từ anh) chính là câu nói mà anh nói với Tô Nhạc  “Đàn ông tốt không được để cho người phụ nữ mình yêu tranh đấu với kẻ thứ ba, mà phải tự giác đá văng cô ta.” Không phải, người phụ nữ nào cũng chỉ mong muốn người đàn ông của mình làm được điều này sao? Chẳng phải một lời nói hoa mỹ, chẳng có hoa, chẳng có nến, nhưng câu nói ấy chính là lời khẳng định tình yêu chân thành nhất mà Ngụy Sở có thể dành cho Tô Nhạc.  Mình vẫn tự hỏi, nếu người con gái đó không phải là Tô Nhạc thì Ngụy Sở có còn hoàn hảo như vậy không, hay anh cũng sẽ trở thành một Trang Vệ thứ 2? Có thể có, có thể không, vì đây là một câu chuyện ngôn tình. Nhưng ít ra, trong câu chuyện này, Tô Nhạc là nữ chính, Ngụy Sở là nam chính và, hai người đã tìm lại được nhau. Nhận định, đánh giá Đọc hai lần vẫn đầy cảm xúc như vậy. Đàn ông không cần quá đẹp trai,quá giàu có,có gia thế chỉ cần nguyện ý để người anh yêu là chính minh . Phụ nữ khi yêu phải lý trí nhưng khi gặp được người đàn ông tốt phải sống theo con tim. Truyện hay, rất thích tính cách nhân vật nữ chính. Còn nam chính thì chắc chỉ có tác giả tạo ra. Ý kiến cá nhân: rất thích sự tuyệt tình của nữ chính, lời thoại rất chất không giống như đa số ngôn tình bây giờ,muốn tìm 1 nữ chính có lòng tự trọng cũng khó toàn thấy nữ chính chẳng ra làm sao khó khăn lắm mới tìm được nữ chính khiến mình vừa lòng, nữ chính có lòng tự trọng chỉ đếm được trên đầu ngón tay đa số toàn đưa đẩy giả tạo. *** Mình đã hiểu vì sao câu được comment nhiều nhất là “Nguỵ Sở không có thật.” Truyện hay dã man luôn không có tình yêu sét đánh dữ dội nồng cháy gì cả. Mình có cảm giác giống như 1 câu truyện học đường nam chính đi trên con đường thê nô theo đuổi nữ chính hết sức nhẹ nhàng ???? Chính thức hoàn bộ này, mình thì thích ngược hơn, cơ mà bộ này đọc ngọt từ đầu đến cuối mà không thấy ngán, hay với đáng yêu lắm luôn, nên đọc đi nhé ! *** Đây là câu chuyện tình của “cô bé lọ lem” và “hoàng tử”. Chuyện kể rằng, ngày nảy ngày nay, ở một thành phố nọ, có một cô bé tên là Lọ Lem, một cô gái mạnh mẽ và độc lập. Bố mẹ ly hôn từ nhỏ, một mình cô học được cách may áo, đóng giày để đi dự dạ hội mà không cần đến bà tiên vẫy đũa thần. Một hôm, sau một ngày làm việc vất vả, cô trở về nhà và nhìn thấy bạn trai mình đang quấn lấy mụ phù thủy độc ác. Anh ta dùng chính sự tự lập của cô để biện minh cho sự phản bội của mình. Lọ Lem mạnh mẽ quyết định bỏ đi không quay đầu nhìn lại. Rồi một ngày, Lọ Lem gặp lại Hoàng Tử, một người đàn ông không có khuyết điểm trong mắt mọi người. Anh thông minh, có tiền, có địa vị, sống trong một thế giới khác hẳn với Lọ Lem. Vốn tưởng rằng Lọ Lem và Hoàng Tử là hai đường thẳng cắt nhau, gặp nhau một lần rồi vĩnh viễn xa cách. Nhưng bằng tình yêu của mình, Hoàng Tử đã vượt qua muôn trùng khó khăn, chiếm được trái tim người đẹp. Bị cảm động bởi tình yêu của Hoàng Tử, Lọ Lem quyết định tin tưởng vào cuộc sống một lần nữa, cuộc sống vẫn có thể đẹp như truyện cổ tích nếu người ta là chính mình và sống hết mình vì nó. Và từ đó, họ sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi. (Nguồn: thanhdaocac.wordpress.com) – Nhận xét: Về nội dung: Câu chuyện có nội dung không mới hoàng tử – lọ lem. Tuy nhiên, cách dẫn dắt câu chuyện của tác giả khá thu hút, góc nhìn sáng tạo, lối viết hài hước và đặc biệt là cực cực sủng. Tuy nội dung và kết thúc có thể đoán ra nhưng mình cực kỳ bồ kết giọng văn của tác giả, kiểu như vừa đọc vừa tủm tỉm cười sung sướng vậy đó. Bên cạnh đó, tuy lấy mô tuýp quen thuộc nhưng chuyện không đi vào lối mòn mà vẫn có những chi tiết, tình huống đột phá, khiến cho người đọc ko thấy nhàm chán với cốt truyện cũ này. Ví dụ bạn sẽ không phải chứng kiến mấy chuyện cẩu huyết như bố mẹ nam chính ép nữ chính chia tay với con trai mình hay nữ chính khóc lóc lên bờ xuống ruộng khi bị bồ cắm sừng, vân vân và mây mây. Về nữ chính Tô Nhạc: Tính cách lạc quan, tự lập, mạnh mẽ, kiên cường, có đôi chút lạnh lùng và tàn nhẫn (với những người từng phụ bạc cô). Ban ngày, cô là nhân viên văn phòng như bao người khác, nhưng tối đến, cô là một tác giả có chút tiếng tăm trên mạng, vì ghét thể loại nữ chính lụy tình mà bắt đầu viết tiểu thuyết nữ cường. Khi cô chứng kiến ban trai Trang Vệ ngoại tình, cô tuyệt đối không nhiều lời, bỏ đi rất phong độ. Mình nghĩ ko phải cô ấy ko từng yêu Trang Vệ mà vì cô ấy quá lý trí. Ngay khoảnh khắc Trang Vệ phản bội cô thì cô cũng tuyệt tình cắt đứt đoạn tình cảm ấy luôn. Chuyện gì thì chuyện, cô tuyệt đối ko chấp nhận chuyện phản bội, đó là điều tối kỵ nhất với cô. Cá nhân mình nghĩ ai cũng có nguyên tắc riêng của mình thôi. Cho nên ko thể trách tại sao Tô Nhạc lại ko mảy may buồn bã, đau khổ, khóc lóc khi chia tay Trang Vệ được, mình nghĩ vì người đàn ông như vậy mà đâu buồn thì chả đáng tí nào, cứ sống vui vẻ như Tô Nhạc chính là sự trả thù tàn nhẫn nhất với kẻ phản bội kia. Vì đã bị phản bội 1 lần như thế nên cô luôn cảm thấy đàn ông đẹp trai, có tiền, có gia thế tuyệt đối là sinh vật không an toàn. Cô chỉ đơn giản muốn có một bạn trai bình thường, chung thủy, chân thành là được. Vậy nên khi nam chính đại thần kia xuất hiện, cô đã liệt anh vào danh sách không an toàn, cần tránh xa. Thế nhưng cuối cùng cô vẫn bị sự chân thành của nam chính làm rung động. Trong một cuốn sách của mình, cô từng viết một câu rất hay thế này: “Người đàn ông che ô cho phụ nữ trong ngày mưa chẳng có gì đáng khen tặng, quan trọng là, người đàn ông này có bằng lòng che chắn tất cả nước bùn, tai nạn và gió lạnh hay không” (và tất nhiên nam chính đã làm được chuyện này). Mình thấy cách cô ấy bị nam chính dụ dỗ rất đáng yêu: thông qua con đường dạ dày. Bình thường tuy cô rất thông mình, cư xử có chừng mực, nhưng mỗi khi nhìn thấy các món ăn cay Tứ Xuyên là như kiểu bị bỏ đói mấy ngày vậy đó. Về nam chính Ngụy Sở: Trên thương trường là người lạnh lùng, công tư phân minh. Trên tình trường là một chàng thiếu niên si tình, mặt dày. Dẫn chứng cho việc mặt dày là anh ý đã nói với nữ chính rằng “Nếu mỹ nam kế có tác dụng, anh không ngại mỗi ngày đều cười với em.” =)) Vì bề ngoài và gia thế hoàn hảo nên con đường cua gái của anh đầy chông gai (đúng là ngược đời mà), nhiều khi anh còn lăn tăn không biết có cần phẫu thuật thẩm mỹ cho xấu đi để bạn gái được yên tâm hay không. Vì người mình thầm để ý thích món cay Tứ Xuyên mà đi học nấu các món ăn này. Vì không muốn người yêu cực khổ mà tình nguyện lau nhà, rửa chén, xách đồ cho cô ấy (khiến cho nhiều bạn đọc truyện ném đá sao Tô Nhạc lại ăn cơm mà ko rửa chén, quét dọn các kiểu, nhưng thật ra là bạn Ngụy Sở dành làm hết rồi, có cho bạn Tô Nhạc sờ vô đâu). Cứ như thế, cuộc cách mạng cua gái của anh cũng dần dần thu được kết quả. Mình thích cái cách lấy lòng bạn gái của anh này: phong độ là phù du, bạn gái vui mới quan trọng, không muốn cuộc sống bạn gái phiền muộn vì mình. Anh này thiệt tình là soái ca điển hình luôn ý, giỏi việc công ty, đảm đang việc nhà, lúc nào cũng đội vợ lên đầu mà không ngại mất mặt. Vì Tô Nhạc vốn đã có tính tự lập nên anh chỉ có thể âm thầm quan tâm đến những việc mà cô ít để ý đến. Chỉ có những người thực sự quan tâm đến bạn mới chú ý đến những thói quen của bạn mà có khi ngay cả bạn cũng ko chú ý đến. Tóm lại, đây là một truyện nhẹ nhàng, đủ cuốn hút bạn thức đêm mà luyện, đủ làm cho bạn mỉm cười tự kỷ, đủ làm cho bạn GATO với nữ chính. Thành viên hội FA cân nhắc kỹ trước khi đọc truyện ^^   Mời các bạn đón đọc Vợ Ơi Chào Em của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh.
Vì Vợ Là Vợ Anh!
Giới hạn độ tuổi: 22+ Không thích hợp với teen, mình khuyên teen đừng đọc. Bộ này gồm tuyển tập những điều bình thường nhất trong cuộc sống, rất nhẹ và giản dị thôi, không có đao to búa lớn gì cả, chuyện gia đình, hôn nhân, phản bội, ngoại tình, quanh đi quẩn lại có ông chồng bà vợ, mấy bóng hồng xung quanh, vài việc lặt vặt, vài người xung quanh. Hai vợ chồng nhà anh chị này, anh chồng không phải rau sạch nhé, cũng có lúc trái tim rung động trước cám dỗ như bao người đàn ông khác. Chị vợ thì cổ hủ lạc hậu khỏi nói luôn. Mỗi lần nhím kể sẽ là một chuyện nhỏ nhặt thôi, nên các nàng đừng thắc mắc vì sao chap ngắn nhé. Cái này thuộc thể loại tâm sự tản mạn gia đình xã hội, không thích hợp với những người yêu phong cách sôi động, cuồng nhiệt nồng cháy hoặc trẻ trung chưa lập gia đình. Viết ONGOING và viết theo cảm xúc cho nên không có thời gian ra chap cụ thể, có thể ba ngày, một tuần, cũng có lúc bế tắc thì cả tháng. Các bạn cân nhắc trước khi nhảy hố. P/S: Lan Rua’s Story ~ Porcupine & Duck Family. *** Mỗi tình yêu đều có một con đường nhỏ để đi, nếu trên quãng đường ấy, một trong hai người có vô tình rẽ lạc, thì tình yêu này sẽ đưa họ trở về với nhau. Có một câu châm ngôn khá nổi tiếng như thế này: “Đằng sau sự thành công của đàn ông luôn có bóng dáng người phụ nữ.” Đó là người phụ nữ chấp nhận đánh đổi thanh xuân của mình cho cuộc tình nồng, chấp nhận lui về phía sau làm hậu phương vững chắc. Bởi khi yêu, phụ nữ thường sẵn sàng làm nhiều thứ, thường sẵn sàng cho đi nhiều thứ. Thậm chí, họ có thể ngay lập tức mang tặng bạn cả thế giới, cả vũ trụ bao la, chỉ cần đổi lại, bạn cho họ một tình yêu thật lòng. “Vì Vợ Là Vợ Anh” – cuốn tiểu thuyết viết lên câu chuyện tình yêu như thế! Câu chuyện về hạnh phúc được vẽ bằng màu của bình yên và thấu hiểu. Thứ hạnh phúc diệu kì mang sắc tím của loài hoa oải hương nhẹ nhàng, tinh khiết. Thứ hạnh phúc phải đánh đổi quá nhiều, phải dùng biết bao phép thử của cuộc sống trớ trêu mới có được. Họ đến với nhau bằng lời hẹn thề của cha mẹ, sống với nhau bằng trách nhiệm và sự trân trọng, nâng niu. Họ cùng xây lên một mái nhà ấm êm cùng hai cô công chúa nhỏ, xinh xắn nhưng lại thiếu tình yêu, thiếu sự thấu hiểu và chia sẻ.Cho đến khi vợ rời khỏi cuộc đời anh, để lại trong lòng anh những khoảng trống khó thể lấp đầy, những chuỗi ngày khổ đau, thậm chí là tuyệt vọng. Lúc ấy, anh mới hiểu vợ quan trọng đến nhường nào. Lúc ấy, anh mới biết đâu là tình yêu thực sự của đời mình. Suy cho cùng, mỗi cô gái trên đời này không mong cầu điều gì to lớn. Điều duy nhất cô ấy mong cầu chính là tìm được một người trở thành bến đỗ vững chắc cho cuộc đời mình. Một người đàn ông mà không bao giờ để cô ấy phải một mình chống chọi với cuộc sống khắc nghiệt. Một người đàn ông luôn tâm niệm một điều “Vì Vợ Là Vợ Anh”. *** Review Nâu:   Đã bao giờ bạn nghĩ yêu và cưới nhau chỉ là vì trách nhiệm? Một mối tình mà không có hạnh phúc là nền tảng, chắc chắn bạn sẽ rơi vào hoàn cảnh giống như Hà. Hậu và Hà đến với nhau chỉ là do sự gán ghép từ hai gia đình, và cũng là do sự thiếu hụt tình cảm từ hai phía. Hậu luôn cho rằng trách nhiệm của một người chồng, một người đàn ông là phải nuôi nấng và chăm lo cho gia đình, nhưng anh chưa bao giờ quan tâm đến cảm xúc của Hà. Anh cho là Hà không có tình cảm với mình, anh vì người khác mà bỏ lơ cảm xúc và nghi ngờ cả luôn vợ mình... Chỉ khi Hà rơi vào cảnh thập tử nhất sinh và Hậu nhận ra bộ mặt thật của người yêu cũ, Hậu mới như chợt bừng tỉnh, như chợt nhận ra lỗi lầm... và may mắn rằng, Lan Rùa vẫn cho gia đình này một kết cục vô cùng đẹp. Lột tả từng lớp nhân vật sâu sắc, bộc lộ rõ nội tâm của từng nhân vật một cách chi tiết và sắc xảo là cái hay và tài tình của Lan Rùa. Từ đó, tác giả muốn lồng ghép vào tác phẩm một câu chuyện buồn, để nói lên tấm bi kịch của người phụ nữ, nói về phận làm dâu và sự hờ hững của người đàn ông trong gia đình. Một sự hờ hững suýt trở thành một tấm bi kịch cho cả gia đình. Và tôi nghĩ rằng: "Cưới một ai đó thì hãy vì tình cảm xuất phát từ tận sâu thẳm trái tim, che chở cho ai đó đừng là vì trách nhiệm và đừng để miệng lưỡi thế gian ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình".   Mời các bạn đón đọc Vì Vợ Là Vợ Anh! của tác giả Lan Rùa.