Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh - Thanh Sam Lạc Thác

Chia tay - một tình yêu tan vỡ - không bao giờ là sự dễ chịu đối với cả hai người. Nhưng có người nhanh chóng vượt qua được nỗi đau, có người lại trọn cách sống chung cùng kỷ niệm và cũng có những người tự nhiên hình thành một sự "miễn dịch" với tình yêu. Bảy năm trước, Tạ Nam khi đó chỉ là một cô sinh viên năm thứ tư đại học, chưa kinh nghiệm, không việc làm chính thức, gia đình cô cũng chỉ ở mức bình thường, vậy mà cô lại phải gánh trên vai một gánh nặng kinh tế không hề nhỏ, cô phải kiếm tiền để trả góp cho một căn hộ chung cư. Đáng lẽ gánh nặng này sẽ không đè nặng lên cô đến thế nếu như anh - người đàn ông khi đó đã cùng cô tô vẽ nên giấc mơ về một ngôi nhà đầm ấm hạnh phúc của riêng hai người - không nói với cô hai từ "chia tay". Hạng Tân Dương, cô và anh đã yêu nhau trong suốt ba năm, những tưởng hạnh phúc hôn nhân đang chờ đón ngay sau khi cô tốt nghiệp thì đột nhiên anh lại tự tay mình hủy đi toàn bộ tình yêu của hai người, anh nói rằng: "chúng ta đừng gặp lại nhau nữa" và sau đó, anh kết hôn với một người con gái khác. Tất cả những thứ Hạnh Tân Dương để lại cho cô là gánh nặng trả góp hàng tháng cho căn hộ chung cư mà hai người dự định mua cùng với một trái tim tan vỡ. Trong suốt bảy năm tiếp đó, Tạ Nam lao mình vào công việc, cô tìm mọi cách có thể để kiếm tiền, trang trải trả góp cho căn hộ và khẳng định năng lực bản thân. Mọi người khuyên cô hay bán căn hộ để không phải chịu áp lực kinh tế, nhưng cô không làm vậy, trong suốt thời gian ấy, Tạ Nam không hề bước chân đến nơi đó dù chỉ một lần. Dường như trong căn hộ ấy, cả tình yêu và kỷ niệm cũng đều được Tạ Nam chôn vùi. Sau bảy năm để trống, Tạ Nam đã quyết định dọn đến căn hộ ấy để ở vì Cao Như Băng - cô bạn gái thân thiết ở cùng Tạ Nam chuẩn bị đi lấy chồng. Tại đây, cô đã tình cờ quen biết với Vu Mục Thành - một người đàn ông thành đạt, đẹp trai và luôn lạc quan. Qua nhiều cơ hội tình cờ gặp gỡ, họ quen biết và bắt đầu yêu nhau. Mục Thành rất quan tâm săn sóc Tạ Nam, anh cũng biết về quá khứ của cô nhưng điều đó cũng không làm anh bận tâm. Tạ Nam cảm động, dần dần từng bước đã sống chung với anh. Nhưng do tâm lý mặc cảm, dễ bối rối, lại hay suy nghĩ Tạ Nam luôn sống trong sự cảnh giác không thoải mái. Lại thêm sự trở về của Hạng Tân Dương cùng những lời lẽ đàm tiếu xung quanh mối tình của Tân Dương và Tạ Nam khi xưa khiến cho Mục Thành hiểu lầm rằng Tạ Nam chưa dứt hẳn với quá khứ và chỉ coi anh như một cái phao cứu sinh chứ không phải người yêu. Và rồi, Mục Thành bỏ đi... Câu chuyện sẽ diễn biến ra sao? Tạ Nam cuối cùng sẽ thực sự vượt qua quá khứ và đón nhận Vu Mục Thành? Cô sẽ làm thế nào để anh hiểu và quay về với cô? "... Em sợ em sẽ ôm lấy anh khẩn cầu anh đừng bỏ đi, đến lúc đó anh sẽ rất khó xử, còn em thì càng căm hận bản thân." "Bởi vì em không có niềm tin vào bản thân mình. Em đã từng có một mối tình, đã bỏ hết công sức ra mà vẫn không níu giữ được anh ấy ở lại. Em nghi ngờ liệu em có năng lực giữ được chân người khác không..." *** "Ngày mùng Bốn, Tạ Nam áy náy nói với bố mẹ rằng mình phải đi họp lớp, nên ăn xong cơm trưa sẽ trỏ' về thành phố. Bố mẹ chuẩn bị cho cô những món ăn cô vẫn thích, gói gọn gàng rồi chất đầy trong cốp xe của cô, họ còn mua thêm vài chai tinh dầu hạt tiêu, để cô mang về cho Như Băng. Trong dịp nghỉ Tết, đường cao tốc không nhộn nhịp xe như ngày thường. Gần bốn giờ, cô về đến tiểu khu, dừng xe bên cạnh vườn, rồi mở cốp xách đồ lên. Đến nơi dập thẻ đi vào, đang cố gắng đưa tay ấn mật mã cửa thì di động của cô đổ chuông. Tạ Nam đoán là Vu Mục Thành, trên đường cô đã nhận được cuộc điện thoại của anh, hỏi cô đang ở đâu, còn dặn dò cô lái xe cẩn thận. Cô cố gắng mở cổng toà nhà, lấy thẻ mở cửa từ, rồi đi vào bếp để đồ trên bàn ăn, sau đó lấy điện thoại vẫn đang đ chuông ra nghe, thấy một số lạ, cô vội vàng bắt máy. “Xin chào.” “Xin gọi Hạng Tân Dương nghe điện.” Một giọng nữ xưng xưng vang lên trong điện thoại. Tạ Nam kinh ngạc: “Xin lỗi, chị nhầm số rồi”. “Đủ rồi, Tạ Nam, đừng giả bộ nữa, tôi là Đường Lăng Lâm.” “Tôi biết chị là ai, nhưng chị gọi nhầm rồi, nếu chị muốn tìm chồng chị thì đâu cần gọi điện cho tôi.” “Nếu anh ấy chịu nghe điện của tôi, việc gì tôi phải gọi cho cô. Tết nhất, tôi không muốn nói những lời khó nghe, xin cô đưa máy cho anh ấy.” “Chị Đường à, hay tôi gọi chị là phu nhân Hạng nhé. Chị có biết giờ chị rất quá đáng không? Tôi và Hạng Tân Dương chia tay đã bảy năm rồi. Chị không tìm được anh ấy, đó là việc của chị, không liên quan gì tới tôi. Chị đến tòa báo mà đăng tin tìm người thất lạc, hoặc đưa lên đài, báo cảnh sát, tùy chị, đừng làm phiền tôi nữa.” Tạ Nam tắt điện thoại, ngồi phịch xuống sofa. Cô chẳng còn chút vui vẻ háo hức nào nữa, chiếc điện thoại run lên bần bật theo nhịp đôi tay. Cô vội ném chiếc điện thoại xuống ghế, hai tay giữ chặt lấy nhau, nhưng vẫn không thể kìm được cơn run rẩy ấy. Ngồi ngây ra chốc lát, cô gọi điện cho Như Băng. ... Mời các bạn đón đọc Ở Lại Nơi Này Cùng Anh của tác giả Thanh Sam Lạc Thác.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cơ Trưởng, Cất Cánh Đi - Tử Thiếu Ngôn
Nếu nhắc đến phụ nữ trong ngành hàng không, hẳn là bạn nghĩ tới một nữ tiếp viên nhỉ? Nhưng Vưu Châu Châu thì khác, ghế ngồi của cô ở trong buồng lái. Không chỉ dừng lại ở vị trí cơ phó, mà cô chính là cơ trưởng cầm lái mẫu máy bay Airbus A380 - loại máy bay chở khách lớn nhất thế giới. Bắc Hàng là hãng hàng không hạng nhất tại Bắc Thành, Vưu Châu Châu luôn tự hào về nghề nghiệp của mình. Mỗi khi giới thiệu, cô đều tự tin “Tôi là nữ cơ trưởng trẻ tuổi nhất Bắc Hàng” còn riêng khi gặp Lương Tấn, có sự thêm thắt chỉnh sửa nhẹ một chút, “Tôi là nữ cơ trưởng xinh đẹp nhất Bắc Hàng”. Lần đầu tiên vô tình chạm mặt Lương Tấn ở Rome, dù chỉ là một buổi tối chớp nhoáng, nhưng Vưu Châu Châu lại vô tình cảm giác được, mầm xuân yêu đương trong lòng cô đang rục rịch đòi nở rộ. Bất ngờ gặp lại Lương Tấn, lúc này Vưu Châu Châu mới biết, người đàn ông ngay cả xương gò má cũng đẹp đến mức đáng ghen tỵ đó, trùng hợp là một cơ trưởng có kỹ thuật hàng đầu của một hãng hàng không khác. Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, đa dạng điểm đến, có biết bao nhiêu chuyến bay, nhưng hai người lại có thể liên tiếp gặp nhau nơi đất khách. Vưu Châu Châu từng nói thẳng, Lương Tấn là một núi băng khó công phá. Cái bộ dáng lạnh lùng khó gần của anh cứ khiến cô nghĩ đến một bậc chân tu thoát tục không gần nữ sắc. Nhưng tên cô là Vưu Châu Châu, chứ không phải Titanic, không thể nào đầu hàng tảng băng di động này được. Vì thế, dưới công cuộc đập đá dồn dập và sự quyến rũ khó cưỡng của cô, khối đá Lương đã biến thành một con sói đói háo sắc. Trúc xinh trúc mọc đầu đình, Vưu xinh Vưu mới liều mình cưa Lương. Cô theo đuổi anh rất dứt khoát, chứng minh cả bằng lời nói lẫn hành động thiết thực. Không ngại ngần khen trực tiếp “anh nhìn rất đẹp”, chẳng thẹn thùng khi thổ lộ “tôi có hứng thú với anh, tuyệt đối không chơi đùa”, nào có ngượng ngùng lúc sàm sỡ “cơ bụng của anh sờ thật thích”,... Chung quy lại, ngoại hình đẹp hay xấu có thể là nhân tố tác động, nhưng da mặt có đủ dày hay không, tuyệt đối là yếu tố quyết định. Hừm, muốn nếu muốn lên máy bay đã đặt vé do Lương Tấn cầm lái, Vưu Châu Châu chỉ cần làm thủ tục đăng ký sân bay. Vậy cho hỏi, cơ trưởng Lương này, cô muốn đặt chỗ trong trái tim anh thì nên thế nào? Làm thủ tục đăng ký... kết hôn được không? ... Thời gian một phi công gắn bó với đường bay của mình có thể là cả một đời người. So với đó, sáu năm Vưu Châu Châu làm việc trên bầu trời tuyệt đối không dài, tuy nhiên cũng không ít. Từ điểm khởi đầu cuộc hành trình, Vưu Châu Châu đã luôn nỗ lực hết sức. Trong suốt 6000 giờ đồng hồ cầm lái, cô tuyệt nhiên chưa từng để xảy ra sự cố nào. Danh tiếng cơ trưởng Vưu cứ thế mà một truyền mười, mười truyền trăm, tiếng thơm lan xa. Đương nhiên Lương Tấn đã nghe kể về Vưu Châu Châu. Cô rất tài giỏi, nhưng lại là phụ nữ, nên không nhiều thì ít số lượng người có thành kiến. Lương Tấn thì không như vậy, anh đánh giá người khác bằng thực lực. Báo đài từng đưa tin Vưu Châu Châu đưa hàng trăm hành khách an toàn vượt qua cơn bão, thậm chí Lương Tấn còn chứng kiến tận mắt Vưu Châu Châu xử lý tình huống nguy hiểm cận kề. Làm cơ trưởng, quan trọng nhất là luôn giữ một cái đầu lạnh trong mọi hoàn cảnh. Cho nên, nói Lương Tấn tin tưởng cô tuyệt đối, cũng chẳng sai. ... Trong hai người, Vưu Châu Châu luôn ở thế chủ động. Người làm quen, tỏ tình và thúc đẩy từng bước tiến trong mối quan hệ của họ đều là cô. Cho đến khi cô gái nhỏ giận dỗi, Lương Tấn mới ngốc nghếch nhận ra, trong tình cảm, phái yếu vốn là phía nên thụ động nhận sự yêu thương. Lương Tấn trước giờ vẫn khô khan trong phương diện thể hiện sự quan tâm, Vưu Châu Châu lại là mối tình chính thức đầu tiên, nên anh cực kỳ thiếu kinh nghiệm. Châu Châu phát động chiến tranh lạnh với Lương Tấn, người vốn đã quen có một cái đuôi xinh đẹp bám theo làm nũng, nay chợt thấy hụt hẫng. Những tưởng một mình anh vẫn ổn, nhưng nhìn đâu anh cũng thấy hình bóng cô, từng khung cảnh, đồ vật đều gợi nhớ những kỷ niệm đẹp biết bao của bọn họ. Thôi thì, em ở đâu, anh phi trâu đến đón á? Xưa rồi Diễm ơi, nói đúng ra là, Vưu Châu Châu, em ở đâu, anh phi “cơ” đến dỗ! … Cảm nhận riêng của mình thì truyện hấp dẫn, chi tiết về hàng không được miêu tả khá tỉ mỉ. Những giờ bay trong truyện đa phần đều gặp tình thế nguy hiểm, qua đó tác giả muốn cho ta thấy, trách nhiệm của một vị cơ trưởng lớn đến thế nào, khi không chỉ là bản thân mà còn phải bảo đảm an nguy hàng trăm tính mạng của phi hành đoàn và hành khách. Tuyến nhân vật phụ ổn, đủ màu để tô sắc cho nam nữ chính nổi bật. Cặp đôi chính quả thực là trai tài gái sắc, xuất thân từ hào môn nhưng không khoe khoang, tự lực đi lên nên càng đáng khâm phục. Lương Tấn muốn máy bay của Vưu Châu Châu có thể cất cánh an toàn mà tự nguyện ở lại khu vực động chấn lớn để chỉ dẫn cho cô. Vưu Châu Châu rất hay cười, nhưng chỉ khi ở bên anh, nụ cười ấy mới xuất phát từ đáy lòng, nụ cười hạnh phúc, khiến cô thành cô gái xinh đẹp nhất. Tình yêu của họ không ồn ào, mà lặng lẽ thẩm thấu tận tâm can, không cần nói lời sáo rỗng, tình cảm chân thành toát ra từ chính cách suy nghĩ, việc làm, sự an toàn của đối phương là thứ họ muốn bảo vệ bằng mọi giá. Mình muốn bonus đôi lời về nhà edit truyện này, không phải mượt 100% nhưng editor cực kỳ có tâm, chú giải rất kỹ càng. Bật mí một chút là nhà bạn ấy cũng đang edit vài bộ truyện cùng hệ liệt hoặc chung tác giả nên mình cũng có chút mong chờ ^^ Cho nên các bạn độc giả này, còn không mau mau checkin đi, chiếc máy bay màu hường của cơ trưởng Vưu và cơ phó Lương sắp khởi hành vút lên khung trời tình yêu rồi đó ~ “Vưu Châu Châu, có những lời không nhất thiết phải nói ra. Anh sẽ trân trọng.” “Trân trọng cái gì?” “Em.” —————— " ": Trích từ truyện Review by #Tà Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Hôm tổ chức hôn lễ, Lương Tấn tự mình lái máy bay trực thăng tới đón Vưu Châu Châu. Cô vừa lên trực thăng đã kéo khăn trùm đầu màu trắng của mình xuống, vừa kinh ngạc vừa vui vẻ hỏi: “Anh tự mình lái à? Có bằng lái máy bay trực thăng không đấy?” Trong máy bay trực thăng chỉ có hai người bọn họ. Lương Tấn mặc trang phục chú rể, còn đẹp trai hơn thường ngày vài phần. Anh nhìn thoáng qua Vưu Châu Châu đang ngồi ở ghế phó lại, cười nói: “Yên tâm, không trái phép đâu.” Vưu Châu Châu gật đầu cười, “Cơ trưởng Lương ngầu quá đi mất! À không, chồng yêu của em ngầu quá đi mất!” Lương Tấn cong môi, “Cảm ơn vợ đã khen.” Vưu Châu Châu thò đầu qua, hôn lên mặt Lương Tấn một cái. Lương Tấn nói: “Chúng ta xuất phát, mời vợ cài đai an toàn.” “Đã cài xong.” Vưu Châu Châu nói. “Hôm nay chỉ có hai chúng ta cùng nhau bay, chúng ta có hai tiếng để bay.” “Hai tiếng?” Vưu Châu Châu kinh ngạc, từ nhà cô đến chỗ khách sạn cử hành hôn lễ lái xe cũng chỉ mất một tiếng, máy bay trực thăng thì chỉ cần vài phút là tới rồi. Lương Tấn nói: “Nơi đến là nơi tổ chức hôn lễ, nhưng chúng ta có thể bay vài vòng. Anh đã xin không vực để bay rồi, kế hoạch bay cũng đã thông qua. Chúng ta có thể bay từ Nam Thành đến Bắc Thành, rồi từ Bắc Thành bay đến Bắc Sơn, rồi bay đến Bắc Giang, từ Bắc Giang bay đến Bắc Nguyên, rồi từ Bắc Nguyên bay đến khách sạn.” “Đúng là bay hết một vòng lớn luôn đấy!” Vưu Châu Châu rất vui, không nghĩ tới người đàn ông này cũng có lúc biết lãng mạn. Cùng bay với anh đương nhiên rất khác với khi cô bay một mình. Đây là thế giới thuộc về hai người bọn họ, cùng anh bay hết trời nam biển bắc. Nói xong, Lương Tấn đẩy chân ga về phía trước, đạp chân đặng, máy bay trực thăng quẹo trái, bay một hồi, Lương Tấn lại kéo cần điều khiển về sau, máy bay trực thăng lại bay lên, sau đó bay ngang, cánh quạt không ngừng phát ra tiếng “Cạch cạch cạch”. Máy bay trực thăng đang bay ở nơi có không vực thấp. Vưu Châu Châu nhìn ra ngoài cửa sổ, phía dưới là những lầu cao san sát nhau, đường phố phồn hoa, ngựa xe như nước, người đến người đi. Nhưng bây giờ những cảnh sắc đó cũng dần trở nên nhỏ bé. “Đó là cầu Thất Xảo. Bên đây là chung cư của em, bên này là chung cư của anh.” Tới Bắc Thành, Vưu Châu Châu nhìn ra ngoài cửa sổ, cười nói. Lương Tấn cũng nhìn từng thứ cô chỉ, gật đầu, “Ừm.” Phi cơ tiếp tục bay theo không phận mà Lương Tấn đã xin trước đó. Bọn họ bay vòng vòng trên Bắc Sơn. Lúc tới rồi Bắc Giang, Lương Tấn hạ thấp độ cao, máy bay trực thăng chỉ cách mặt đất trong gang tấc, cánh quạt xoay vòng tạo gió thổi lồng lộng. Bắc Nguyên mênh mang, dê bò tụm thành đàn. Bọn họ ở bên nhau, trời cao biển rộng. Máy bay trực thăng bay từ Bắc Nguyên đến khách sạn. Thân máy bay xẹt qua không trung, ở khách sạn đã có rất nhiều người đứng ở đó từ sớm. Vưu Châu Châu vươn tay ra ngoài cửa sổ, phất tay với những người đang đứng phía dưới. Anh cả Vưu đang đứng trong đám người, cười nói: “Nhìn con bé cười tươi chưa kìa!” Anh hai Vưu nói tiếp: “Nhìn có vẻ vui quá nhỉ?” Anh ba Vưu gật đầu, “Làm em cũng thấy hạnh phúc lây!” Anh tư Vưu tứ cong môi lên, cười không nói gì. Hai anh họ bên ngoại tấm tắc khen ngợi, ba người anh bên nội cũng nói: “Con bé đúng là cô dâu xinh đẹp nhất trên thế giới này!” “Nhóc con đã lấy chồng rồi.” Anh cả Vưu bỗng nhiên lại khẽ nói một câu. Mấy người anh nhà Vưu gia bỗng cảm thấy hốc mắt nóng lên. Ông nội Vưu tuổi trẻ oai hùng giờ đây cũng cảm khái, dụi mắt. Ông nội Lương Tấn và cha mẹ anh cũng đứng ở trong đám người, vẻ mặt của bọn họ cũng vừa cảm khái vừa vui mừng. Mẹ Lương cười nói: “Rốt cuộc con trai cũng kết hôn!” Ông nội Lương nhìn thoáng qua mẹ Lương, nói: “Lúc trước ở đại sứ quán cũng có rất nhiều cô nhóc thích nó, sao nó lại không cưới vợ được?” Máy bay trực thăng đáp trên mái nhà của khách sạn. Rất nhiều người chạy lên mái nhà để xem. Lương Tấn nắm tay đỡ Vưu Châu Châu xuống máy bay. Hôn lễ của bọn họ được tiến hành trong sự chúc phúc của mọi người. Mời các bạn đón đọc Cơ Trưởng, Cất Cánh Đi của tác giả Tử Thiếu Ngôn.
Giờ Đang Nơi Đâu - Duy Đao Bách Tích
Văn án: Sau khi mở cửa biên giới, tư tưởng thời đại mới ở châu Âu liên tục ùa vào trong nước. Thế gia vọng tộc trong nước dần dà cho con em trong nhà học tiếng Anh, múa ba lê, đàn dương cầm, vân vân. Mà lúc này, có một cô con gái ở một gia đình nọ không đọc hiểu thể văn cổ, không biết làm thơ, không biết thêu thùa thủ công, không biết lao động, cũng chẳng thể phân biệt ngũ cốc; Nhưng cô lại biết dùng bút máy viết chữ, dễ dàng trao đổi với người da trắng bằng sáu bảy ngôn ngữ trên thế giới, thậm chí còn có thể dùng chữ latin viết luận văn học thuật. Trong thời đại danh môn vọng tộc thường xuyên vang danh mỹ nữ kia, đột nhiên xuất hiện một luồng gió mới… Táo kết quả nở hoa trí tuệ Trăng xà cành quế, tình vùi dưới bia Chuyện phong nguyệt hợp nhau ta đến Có tình yêu khoa học thăng hoa Có tình yêu con tim thuần túy Đất trời bừng sáng, cõi lòng đảo lộn Sinh mệnh chân lí cùng quý như nhau Như gươm như hoa Như cái đẹp ấy. – “Núi xanh của em”, Cún dịch. *** Lâm Trí là nữ tiến sỹ sắp tốt nghiệp, do lao lực nghiên cứu học thuật quá độ nên ngỏm củ tỏi, xuyên không vào cô Ba nhà họ Lâm 9 tuổi tên Lâm Sở Vọng ở năm dân quốc 1924, cha không thương, mẹ qua đời, anh chị là con bà Hai, cả gia đình hầu như không ai quan tâm đến cô. Cha đi nhậm chức, gửi cô và chị Hai cho bà bác ở Hong Kong nuôi nấng, bà này ghét mẹ cô, thích bà vợ lẽ của cha cô hơn nên thiên vị chị gái cô mọi đằng, thậm chí bà này còn chặn thư từ vị hôn phu gửi cho cô nhằm chia rẽ hai người, đặng tạo cơ hội cho đứa cháu gái còn lại giành được tình cảm từ ảnh. Nữ chính sống trong cảnh ăn nhờ ở đậu, cô cũng biết hoàn cảnh của mình nên cố gắng tận dụng cơ hội kiếm tiền tự lập. Mục tiêu của cô vốn dĩ chỉ là kiếm đủ tiền nuôi sống bản thân, mua nhà ở cho thuê phòng, sống như phú bà, nhưng đặt mình trong hoàn cảnh nước nhà khi mà nơi thì bị nhường cho nước ngoài làm thuộc địa, chỗ thì bị liên quân sáu nước đặt Tô Giới, dân mình sống trên đất mình mà vị thế chẳng khác nào con sâu cái kiến, chính phủ lâm thời thì tiếp tay cho quân Nhật đàn áp người mình, nữ chính bắt đầu trăn trở suy nghĩ xem với tư cách một trí thức thì nên làm gì có ích cho đất nước. Tất nhiên cô không hoang tưởng đến mức cho rằng chỉ vì đến từ trăm năm sau, biết rõ lịch sử, bằng vào sức lực của bản thân là có thể thay đổi vận mệnh đất nước, nhưng thân là nhà khoa học, những gì cô có thể làm được đó là cố gắng phát triển chuyên ngành mà mình tinh thông, lôi kéo đầu tư vào Trung Quốc và vào lý thuyết bom nhiệt hạch để đổi lấy nhiều quyền lợi hơn cho dân tộc. Đồng hành với cô trong quá trình này có ba người đàn ông mà mỗi người đều để lại những ấn tượng đặc sắc đối với mình. Người thứ nhất là Tư Ngôn Tang, vị hôn phu từ tấm bé của nữ chính. Anh là nhân vật để lại nhiều tiếc nuối. Ngoại hình sáng, suy nghĩ tiến bộ, trong những năm tháng du học chẳng bao giờ quên viết thư gửi vị hôn thê ở quê nhà, không giống phần lớn trí thức hồi đó hễ ra nước ngoài du học trở về là chê bai, ruồng bỏ người vợ mai mối, ngoài vị hôn thê ra thì anh chỉ đau đáu vận mệnh đất nước. Đảm bảo rằng những ai yêu thích hình tượng trai vườn trường bát ngát thanh xuân cũng sẽ thích anh. Tiếc rằng đối với nữ chính thì anh chỉ là nhân vật lịch sử mà cô ngưỡng mộ, sùng bái, cảm mến chứ không có tình yêu. Người thứ hai là Từ Thiếu Khiêm, anh là người đầu tiên tinh tường khám phá ra xuất thân thật sự của nữ chính. Anh là nhà vật lý học, là thầy, là đồng nghiệp và cũng là người đặt ra câu hỏi cho cô, là một nhà khoa học thì nên làm gì có ích cho đất nước. Chính câu hỏi của anh đã khiến cô phải suy tư lại và dũng cảm theo đuổi mong ước thay đổi phần nào đó số phận nước nhà. Tình cảm giữa họ đơn thuần là tình bạn, sự trân trọng và thấu hiểu tài năng lẫn nhau, anh nâng đỡ sau lưng cô rất nhiều và chấp nhận hy sinh cho khoa học, cho dân tộc. Người thứ ba là nhân vật mà mình thích nhất, Tạ Trạch Ích (Zoe), nhân vật nam có xuất thân phức tạp, người luôn giãy giụa trong câu hỏi nguồn gốc của mình ở đâu, mình thuộc về nơi nào, mình sống để làm gì. Nhân vật này mình sẽ không nói nhiều mà để lại cho bạn đọc tự cảm nhận. Thông thường khi đọc truyện bạn có thể hay bắt gặp chi tiết nước Nhật hay con người Nhật bị các tác giả ngôn tình dìm, nói xấu thậm chí là hạ thấp. Mình cũng không khoái như thế nhưng cái cách miêu tả sự tàn ác và điên cuồng của quân Nhật ở truyện này thì sẽ giúp bạn thấu hiểu và thông cảm tại sao cho đến tận bây giờ dân Trung vẫn khó lòng nguôi ngoai, vẫn thù hằn tội ác của Nhật Bản trong quá khứ đến thế. Đặc biệt nữa là trong tình hình sủng ngọt chay lan tràn trên Tấn Giang mà vớ được quyển có thịt đã khó, thịt đậm đà ngon nước ngọt xương tận hai chương đặc tả ngọt ngào như này thì quá là hiếm đi. Với không nhiều những bộ dân quốc mà mình đọc được thì mình đánh giá bộ này khá cao, tuy là truyện ngôn tình nhưng có tư tưởng rõ ràng, bối cảnh chân thật. Nếu bạn cần tìm một quyển ngôn tình vừa có tình cảm đôi lứa, vừa mang trăn trở vận nước, vừa có không khí thời thế dân quốc, hội hè danh viện, lối sống pha trộn hiện đại truyền thống, vừa tồn tại mâu thuẫn gia tộc thì chắc chắn nên thử. Đề cử mạnh mạnh mạnh.   Mời các bạn đón đọc Giờ Đang Nơi Đâu của tác giả  Duy Đao Bách Tích.
Kinh Sơn Chi Ngọc (Anh Yêu Em Rồi Phải Không) - Giá Oản Chúc
Tình yêu tựa như tên trộm có lòng tham không đáy, không những đánh cắp sự quyến rũ* của tôi, mà còn đánh tôi đến mất hết can đảm. Kinh Mịch Ngọc kết giao với mười người bạn trai. Tên của bọn họ đều có chữ “Ngọc”. Yến Ngọc là mục tiêu thứ mười một của cô. Đây là một câu chuyện xưa không hề đơn giản. *nguyên văn là 千娇百媚, ý chỉ sự xinh đẹp động lòng người.  Với những bạn đã quen đọc ngôn tình thực tế, thì chắc hẳn đã nghe qua Giá Oản Chúc - một tác giả có phong cách viết truyện rất độc đáo. Kinh Sơn Chi Ngọc cũng vậy - vẫn rất đậm phong cách Giá Oản Chúc. Nữ chính Kinh Mịch Ngọc đã quen 10 người bạn trai, nhưng điểm đặc biệt là trong tên của họ đều luôn có chữ "Ngọc". Thời gian cô quen một người cũng không lâu, nhưng sau khi chia tay thì vẫn vui vẻ và làm bạn bình thường. Ví dụ như Tôn Nhiên (Ngọc) - người bạn trai thứ 9, hay Củng Ngọc Quán - người bạn trai thứ 6. Thực ra thì Kinh Mịch Ngọc vì nhiệm vụ của gia tộc nên mới có yêu cầu về tên của bạn trai mình. Nam chính Yến Ngọc chính là mục tiêu thứ 11 của Kinh Mịch Ngọc. Anh cao ráo, đẹp trai, người gặp người đổ, hoa gặp hoa tàn, anh có đôi mắt đào hoa là vũ khí siêu cấp của mình. Đi kèm với đó chính là tình sử dài lê thê của anh, đã qua 26 đời bạn gái. Mỗi cô mỗi kiểu, anh có đá người ta, cũng như người ta đội mũ xanh cho anh. "Vẻ ngoài này của anh ta, thích hợp nhất với việc vừa gặp đã yêu" Kinh Mịch Ngọc điều tra tư liệu về Yến Ngọc để "cua" anh một cách tự nhiên nhất, nhưng cô đâu ngờ được ở lần suýt tông xe ở đầu truyện của hai người là do anh tính kế. Lần gặp mặt tiếp theo của cả hai là ở quán bar, sau đó Kinh Mịch Ngọc bị bỏ thuốc mê, trốn vào nhà vệ sinh gọi cho anh gà bông Tôn Nhiên tới cứu mình. Tôn Nhiên tới không kịp nên đã nhờ Yến Ngọc tới trước giúp vì anh cũng đang ở trong quán bar. Lúc tỉnh dậy thì Kinh Mịch Ngọc đã ở nhà Tôn Nhiên, lại còn ăn tối cùng bạn trai kế nhiệm và bạn trai tiền nhiệm nữa chứ. "Ngồi ăn lẩu với bạn trai đời trước và bạn trai đời tiếp theo là một trải nghiệm như thế nào?" Với nam chính Yến Ngọc, lúc đầu anh tiếp cận chị Ngọc thực ra cũng là với mục đích thăm dò, còn là thăm dò gì thì mọi người đọc truyện nha. Anh không nói chuyện thì nhìn rất sát "gái", nhưng mỗi lần nói chuyện với nữ chính thì phải nói là mình ôm bụng cười muốn xỉu. Mới gặp con gái người ta có mấy lần mà lần nào cũng hỏi xem có muốn lăn giường cùng mình không. Đến xỉu với anh mất thôi.  Nam nữ chính không quen nhau từ đầu, nhưng vẫn đi chung như kiểu bạn bè ấy, ghẹo nhau, thả thính đầy đường luôn... Lúc này nếu gặp bạn của nam chính thì anh giới thiệu chị như thế này : "Cô ấy là bạn gái cũ của mấy người bạn của tôi". Về sau quen nhau tất nhiên là đổi cách giới thiệu nha. Hai người không quen nhau đã hợp rơ như vậy, về sau quen nhau thực sự là người đọc muốn xỉu hết vì hai người quá tình đi. Tuy là Kinh Mịch Ngọc có rất nhiều bạn trai nhưng Yến Ngọc lại không hề so đo. Vì với anh, quá khứ là nên cho qua, cái cần hướng tới chính là tương lai. Cho dù Kinh Mịch Ngọc trong quá khứ có như thế nào thì cũng không sao, nếu quá vướng bận thì hãy buông bỏ chứ đừng nên lãng quên, cái anh muốn chính là tương lai của hai người. Nói về câu chuyện bạn trai của nữ chính thì thực sự rất vui luôn. Quen nhiều nhưng chia tay cũng nhanh không kém. Chia tay xong thì vẫn qua lại như bạn bè bình thường, đã thế nữ chính còn rất đắc ý với đám gà bông của mình, luôn yêu thương với tình yêu của gà mái mẹ. Lúc đi ăn với mấy bé gà bông thì còn tự hào nói rằng bọn họ là do cô bao nuôi hết “Tôi nghèo, chỉ có thể sưu tập bạn trai thôi.” Yến Ngọc phải nói là biến thái từ nhỏ, mới có 3 tuổi mà đã tụt quần bé gái người ta, đã thế còn ví mông bé như trái đào trên cây nhà mình vậy. Tất nhiên là chả phải tự dưng mà tác giả lại đề cập tới chi tiết này cho nên mọi người hãy đọc truyện để rõ lý do nha!! “Đỏ bừng hệt như trái đào đang kết quả trên cây đào nhà tôi vậy!” Nói chung là hai người dây dưa một thời gian thì Kinh Mịch Ngọc quyết định phong Yến Ngọc thành con gà bông thứ 11 của mình, Yến Ngọc thì mua đủ 11 bông hoa hồng tặng cho bạn gái mình. Ừm,... sau đó thì lăn giường, nhưng mọi người đừng mong thịt làm gì vì nó chả đủ nhét kẽ răng đâu!!! Mạch truyện có hài, nhưng có những đoạn thực sự rất buồn, về "bệnh" của nữ chính, cũng như về những cơn ác mộng của nam chính. Nhưng không sao cả, vì bây giờ hai người sẽ luôn đồng hành với nhau, cùng nhau chia sẻ và vượt qua tất cả. Ở cuối truyện có plot twist, một cú lừa khá "..." về sự thật của việc tìm ngọc núi Kinh.  Mình quyết định đọc "Kinh Sơn Chi Ngọc" là vì cái tên nghe rất kêu và sang. Nhưng đọc truyện rồi mới thấy may mắn là mình còn đọc được một câu chuyện hay như vậy, hội đủ các yếu tố: bi, hài,... Dàn nhân vật thì có nam nữ chính rất "bá", team bạn trai cũ mỗi anh mỗi vẻ nhưng chả anh nào lẫn với anh nào mặc dù tên toàn "Ngọc" nên đọc hơi đau mắt xíu. Bên cạnh đó thì có ba mẹ nam chính rất "XỊN", không phải theo nghĩa đen đâu hihi. Về phần edit, bạn Xoài edit rất mượt, chú thích nhiều phần để đọc dễ hiểu hơn. Nói chung là mình rất thích  *** Mấy ngày hôm nay đã bắt đầu vào mùa mưa của Bắc Tú, dựa theo những năm trước thì cơn mưa này sẽ kéo dài đứt quãng tầm mười ngày, nửa tháng. Đây là lần thứ hai Điêu Tranh Kha đến OneFool. Bầu trời xám xịt, mây mù khắp nơi, nước bùn đọng lại sau cơn mưa bắn lên giày anh ta. Trong quán café vắng đến mức có thể giăng lưới bắt chim ngay trước cửa chỉ có độc một vị khách, là nam. Anh ta đang ngồi trên băng ghế dài. Trần nhà có treo một cái đèn lồng[1], chiếu xuống một vòng sáng hình bầu dục, ở bên mép bị ánh sáng của thủy tinh cắt qua. Ánh mắt của người đó ẩn trong những tia sáng nhỏ vụn, nhìn sang. Điêu Tranh Kha bước đến, “Yến tiên sinh.” Ánh sáng trong mắt Yến Ngọc lóe lên, “Ngồi đi.” Anh đẩy một ly espresso qua, “Tôi không am hiểu trà đạo như ba tôi, chỉ có thể mời cậu nếm thử thứ văn hóa tây phương này.” “Cảm ơn.” So với dáng vẻ lười biếng của Yến Ngọc thì tư thế ngồi của Điêu Tranh Kha có thể nói là nghiêm chỉnh. Thức uống của Yến Ngọc là một ly cafe breve[2], “Cậu nán lại ở Bắc Tú chắc cũng đã quen rồi nhỉ?” [2] Cafe Breve: Cà phê đen, hỗn hợp sữa và kem, bọt sữa. “Cũng tạm.” Lúc Điêu Tranh Kha nhận được điện thoại của Yến Ngọc cũng đã đoán được chuyện mà hôm nay Yến Ngọc muốn nói là gì. “Nói đi, ba tôi phái cậu làm chuyện gì?” Yến Ngọc lười phải rào trước đón sau. “Tôi nhớ là.” Điêu Tranh Kha mỉm cười, “Lúc Yến tiên sinh chơi game không thích hack, thậm chí ngay cả đánh oanh tạc hay cướp giật cũng không thèm nhìn đến, chỉ hưởng thụ quá trình một mình qua ải.” “Ừm. Thế nhưng cậu là phần mềm hack à? Hay là cướp?” Yến Ngọc giương cằm về phía ánh đèn, có một nhúm râu khá là rậm. “Trong mắt tôi, cậu chỉ là một nhân vật NPC ẩn giấu[3] mà thôi.”  [3] NPC là một nhân vật trong các trò chơi mà những người chơi không thể điều khiển được, có nhiệm vụ hỗ trợ người chơi cách thức và tính năng trong game. Trong những video game thì nhân vật được này được điều khiển bằng máy tính thông qua trí thông minh nhân tạo. Còn trong các trò chơi nhập vai thì chúng được điều khiển bởi những gamemaster hay trọng tài.  “Chuyện này… Có phải nên báo trước với tổng giám đốc Yến không?” Môi dưới của Điêu Tranh Kha bởi vì ấm ức nên hơi mím vào. “Lúc cậu sắp xếp tình sử của tôi thành tư liệu cũng không nghe cậu báo với tôi. Bây giờ tôi chỉ mời cậu uống ly cà phê mà còn phải đợi ba tôi phê chuẩn hay sao?” Yến Ngọc mỉa mai. Môi dưới của Điêu Tranh Kha càng mím vào hơn, lúc thấy như cả cánh môi đã thu vào trong thì liền nhả ra, “Yến tiên sinh, tiền lương mà tôi nhận là của tổng giám đốc Yến.” “Thật vậy à? Còn tấm danh thiếp quê mùa chịu không nổi kia của cậu thì sao? Văn phòng ở đó không phát tiền lương cho cậu hả?” Tấm danh thiếp kia Kinh Mịch Ngọc đặt dưới phần tư liệu tình sử của Yến Ngọc. Nền đỏ phối xanh lá, mười phần bắt mắt. Điêu Tranh Kha cười cười, “Sớm biết như thế đã học theo cậu, đi đến đâu cũng dùng cái tên giả Yến Tị. Là ai cũng không nhận ra cậu chính là thiếu gia của nhà họ Yến.” “Tôi không rảnh nghe những lời nói nhảm.” Ngón trỏ của Yến Ngọc gõ bàn một cái, nói. Điêu Tranh Kha suy tư một lát, nói, “Tới tới đi đi, thật ra tôi mới là người mơ mơ màng màng.” Yến Ngọc nở nụ cười nhạt, “Ồ?” ... Mời các bạn đón đọc Kinh Sơn Chi Ngọc (Anh Yêu Em Rồi Phải Không) của tác giả Giá Oản Chúc.
Tâm Ngứa - Thanh Cù
 Văn Án Từ khi sinh ra tới giờ, Lâm Cam không sợ ai cả. Cho đến một ngày, mọi người phát hiện số lần gây chuyện của cô ngày càng ít ỏi. Lâm Cam: “Gây chuyện không có ý nghĩa.” “Ý cậu là gì?” Lâm Cam nhìn bóng dáng thẳng tắp của Chu Viễn Quang phía trước, nói từng chữ: “Vì có ‘ánh nắng’ rồi!” * Lâm Cam trả lời日光 – [rìguāng] là ánh nắng, chơi chữ với tên 远光 – [yuǎnguāng]: Viễn Quang. Ngày nọ, cô đang học ở thư viện cùng Chu Viễn Quang thì nhận được tờ giấy trả lời: “Chớ khiêu khích anh, anh sẽ đau đầu phát sốt. Có lẽ em chỉ muốn nắm tay, nhưng thân thể em khiến anh dục hỏa đốt người.” Cô cho rằng anh chỉ là một chú mèo nhút nhát, không ngờ lại là một con sói đuôi dài.  Văn Án Mang bên mình số mệnh đơn độc, anh chưa từng cầu nguyện với thượng đế. Cho đến khi gặp Lâm Cam, anh lại trở thành người mộ đạo nhất. Nói như vậy là bởi: Nếu thượng đế ban cho anh “món đồ” gì, thì đó chỉ có thể là Lâm Cam. ***  Dạo này mình học hành hơi vất vả nên đi tìm truyện thanh xuân vườn trường đọc giải stress, ai dè "Tâm Ngứa" làm quá tốt nhiệm vụ của mình. Mình bị dìm trong bể đường ngóc đầu lên không nổi luôn huhu...  Nam nữ chính gặp nhau lần đầu ở lớp học thêm. Chu Viễn Quang hỏi Lâm Cam đường tới lớp học thêm. Ấn tượng ban đầu của Chu Viễn Quang với Lâm Cam không tốt mấy đâu. Vì chị trang điểm khá đậm lại còn đang hút thuốc. Khá là bad girl và đại tỷ =)) Chu Viễn Quang lọt thẳng vào mắt xanh của Lâm Cam từ ánh nhìn đầu tiên. Mặt đẹp, body ổn, đã thế còn cao ráo. Haizz, đại tỷ Lâm Cam cũng là người phàm thôi nên chị rung động cái rụp )  Lớp học thêm của Lâm Cam là do thầy Trương Cương dạy, đồng thời thầy cũng là chủ nhiệm lớp của Lâm Cam luôn. Vô lớp cái chị chuyển luôn lên bàn đầu để tiện ngắm bạn học Chu. Cả lớp thì hú hồn một phen vì tự dưng một ngày đẹp trời chị đại lại từ bàn cuối phi lên luôn bàn đầu nghiêm túc học tập?!!?? Rồi chị cũng ngựa ngựa thể hiện một tí để ghi điểm với bạn học Chu. Xung phong lên bảng làm bài với anh, mà vậy thôi thì có gì đặc biệt đâu, chị ghẹo anh luôn cho nó máu  • "Tôi đâu có ăn thịt cậu?" • "Ăn tôi không ngon."  Đó vậy thôi, rồi Lâm Cam sốc khi phát hiện ra bạn học Chu là cháu trai của thầy Trương Cương =)) Sau khi chị thân với anh hơn rồi thì cũng nói là sáng có thầy quản, tối rồi thì lại gặp cháu trai thầy quản. Miệng thì nói vậy thôi chứ lại hớn hở ra mặt (Ôi bà chị không có tiền đồ này).  Từ các chương đầu, Chu Viễn Quang thể hiện mình là một người ít nói. Anh học giỏi nhưng tính tình khá trầm lặng, hướng nội. Vì hồi nhỏ từng là một đứa bé mập mạp và bị bạn bè bắt nạt, sau này anh ép bản thân giảm cân rồi gặp chứng chán ăn. Nhưng Lâm Cam như tia nắng thanh mát xông vào cuộc sống quạnh quẽ của anh vậy. Lúc đầu anh nghĩ chị như dân giang hồ nhưng khi bắt gặp cảnh chị đi giải vây cho bạn thân Tiết Giai Kỳ của mình thì anh nhận ra mình sai rồi. Vì Lâm Cam vốn là một cô gái có lòng nhiệt thành và tốt bụng vô bờ bến. • "Lưu Hân Tĩnh, không có ai trời sinh đã kiêu ngạo hơn người, cậu đừng cậy mạnh mà phán xét hay bắt nạt người khác. Vì thế tôi cũng không đánh cậu thêm nữa, cậu đàng hoàng một chút cho tôi. Nếu còn ngấm ngầm bắt nạt Tiết Giai Kỳ nữa, đừng mong tôi lại tha cho cậu."  Nhìn tag truyện nữ truy là tự động hiểu luôn. Lâm Cam năng suất lắm, truy là truy tới cùng. Chị ráng sửa thói xấu của mình. Lười nhưng vẫn ráng dậy sớm hơn vì sợ bạn học Chu chờ. Ghẹo anh muôn nơi, nói chuyện thì luôn có hơi thở lưu manh. Haha nhưng chia buồn với chị vì chị không phải sói xám trong câu chuyện "Cừu vui vẻ và sói xám" đâu. Chị là cừu đội lót sói, còn con sói thật thì đang lẳng lặng làm cừu non ngây thơ kia kìa   Truyện rất ngọt, ngọt từ lúc cà cưa tới lúc yêu nhau đến khi cưới về nhà luôn. Lúc còn đi học thì hai người giúp nhau học. Hai bạn đều học giỏi hết, Chu Viễn Quang thì ra sức phụ đạo môn tiếng Anh cho Lâm Cam. Chứ cái tài viết văn tiếng Anh của Tâm can nhi thật sự không nỡ nhìn thẳng. Từ đơn thì không có, chỉ biết dùng phương pháp ghép từ. Bài văn viết về ước mơ thì viết ước gì mình có bông hoa bảy cánh, mỗi cánh một điều ước, cánh cuối cùng ước thêm một bông khác  Tham deso luôn á :v  Nhà Lâm Cam thì có bame cực phẩm lắm, nhưng sau này mẹ chị thay đổi suy nghĩ đi thì đã tích cực hơn nhiều rồi. Còn ca của ba Lâm Cam khó quá bỏ qua, mọi người đọc truyện là biết. Thực ra vì tình trạng ích kỷ của ba mẹ Lâm mà Lâm Cam đã lỡ mất môn tiếng Anh trong kỳ thi đại học. Nên chị quyết định học lại một năm. Thi xong thì tới học cùng trường với học trưởng Chu thôi.  Tới đại học thì mình sốc nhẹ vì tính cách của Chu học trưởng quay ngoắt 180 độ. Chính xác là bắt đầu lộ nguyên hình là con sói xám còn hay ghen tuông. Mặc dù cái hũ giấm to đùng đó đã phát tác từ hồi cấp 3 rồi :v. Có người tặng nước trái cây cho mình cũng sợ Lâm Cam hiểu lầm nên vội đi giải thích. Nói chung là anh đáng yêu dữ lắm   Các đoạn phía sau thì không ngược chút nào hết. Phải khẳng định là các tình tiết đầu ngược cẩu F.A nặng luôn. Yêu nhau, sống chung, tốt nghiệp, kiếm việc làm, kết hôn, có con,... Rất viên mãn.  Mình cảm động về bức thư ở cuối truyện mà Chu Viễn Quang viết cho Lâm Cam vào mùa đông 2016, khi Lâm Cam chạy tới trấn Phần để tìm Chu Viễn Quang trong khi mình thì chưa hết sốt. *** Lâm Cam luôn cảm thấy mặc áo cưới vào ngày hè ít nhiều cũng có chút không thoải mái. Chu Viễn Quang luôn cưng chiều cô lần này thái độ lại rất kiên định. Chọn ngày chỉ là hình thức tượng trưng để gia trưởng tham khảo, thực chất vẫn do anh quyết định. Tới tối, Lâm Cam nằm trên giường nhìn ảnh tiệm áo cưới gửi đến: "Nếu không em lùi lại ngày nhé, mùa hè nóng quá." Chu Viễn Quang bỏ sách trong tay xuống bàn bên cạnh, đưa tay kéo cô vào ngực mình: "Ra cửa là vào xe, xuống xe là nhà hàng, nóng không tới người em." Lâm Cam tìm vị trí thoải mái trong ngực anh, vùi đầu vào dụi dụi. Cô đưa tay nắm góc áo anh nghịch nghịch, nói chuyện thờ ơ: "Em mà vã mồ hôi, lớp trang điểm nhòe đi thì xấu lắm." Chu Viễn Quang cười khẽ, các ngón tay khớp xương rõ ràng gõ nhẹ vào trán cô, sau đó cúi đầu hôn một cái, giọng mang vẻ dụ dỗ và cưng chiều: "Em có thế nào cũng xinh đẹp." Lâm Cam không vui, mặt xịu xuống, tay theo bản năng lần từ mép áo thăm dò vào trong, không ngừng vuốt ve vòng eo gầy gò của Chu Viễn Quang. Cảm giác tốt đẹp này khiến cô thỏa mãn híp mắt lại. "Xinh đẹp cũng phải so sánh với gì chứ? Lúc nào em xinh đẹp nhất, lúc nào khó coi nhất?" Chu Viễn Quang vểnh môi cười, giả bộ suy nghĩ. Lâm Cam nhướn mày: "Nghĩ một lúc, có phải phát hiện lúc nào em cũng xinh đẹp không." Chu Viễn Quang bật cười, đưa tay với lấy kính để ở bàn bên cạnh đeo lên, sau đó nhìn Lâm Cam chằm chằm. Bị ánh mắt của anh nhìn tới thẹn thùng, Lâm Cam vùi đầu, nói chuyện cũng có chút buồn bực: "Anh nhìn gì?" "Anh nhìn xem vợ nhà ai mà mặt dày như thế, không biết thẹn thùng chút nào." Lâm Cam híp mắt nhìn anh, tay ôm eo anh, nghe thấy câu này thì bật cười. Chu Viễn Quang để kính xuống bàn, ôm cô chui vào chăn. Đèn bị tắt đi, trong phòng chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt ánh từ bên ngoài vào. Anh đỏ mắt, cô phải khóc lóc cầu xin như đêm cầu hôn đó. Cuối cùng, vào khoảnh khắc phóng thích, Chu Viễn Quang cắn rái tai cô, đầu lưỡi đưa ra liếm môi mỏng, giọng khàn khàn hấp dẫn: "Em lúc này, là đẹp nhất." Lâm Cam mơ màng chìm vào giấc ngủ, vẫn tha lỗi cho anh vì bắt nạt cô tới sức cùng lực kiệt. Ai bảo anh luôn nói những lời ân ái như thế chứ. Hôm sau, vào lúc Lâm Cam rời giường, Chu Viễn Quang đã chuẩn bị xong bữa sáng đơn giản. Hai người có giao hẹn, anh làm bữa sáng, cơm trưa hai người ăn ở bên ngoài, cơm tối do Lâm Cam làm. ... Mời các bạn đón đọc Tâm Ngứa của tác giả Thanh Cù.