Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Áo Mũ Chỉnh Tề - Độc Độc

Thương Tịnh gặp cố Thùy Vũ lần đầu tiên tại hiện trường khu mộ cổ mới khai quật ở vùng ngoại ô. Cô đi cùng thủ trưởng tiểu binh. Anh là một trong các thủ trưởng đó. Cô mới 23 cái xuân xanh. Còn anh đã ngoài 30 Cô chưa kết hôn. Còn anh đã lập gia đình. *** Thể loại: Hiện đại, cán bộ cao cấp, nam lớn hơn nữ nhiều tuổi, sủng, sắc, có chút xíu ngược, HE. Số chương: 105c + 5 NT Tình trạng: Hoàn ----------- ***Trích đoạn khi “trọng sắc khinh bạn”: -“ Này, trên danh thiếp ghi là Thương Tịnh, Thương trong thương nghiệp, Tịnh trong sạch sẽ” -“ …Cô ấy là người của tôi.”_ anh lạnh lùng thốt lên -“Hả? Hóa ra đụng phải miếu thờ rồi, vậy chuyện này tôi không xía vào nữa, cậu nói cô ấy một tiếng, cũng đừng mắng gì cô ấy” -“Sao tôi phải mắng cô ấy” _Cố Thùy Vũ nghĩ có phải anh chàng này bị teo não không nữa, khó khăn lắm anh mới dỗ được cô, bị điên sao tự dưng vô duyên vô cớ đi mắng cô một trận. -“Xem ra cô nàng kia tươi ngon hợp khẩu vị của cậu nhỉ?” -“Cút mẹ cậu đi, ngày mai nhớ đàng hoàng lễ độ mà đi tiếp nhận phỏng vấn của cô ấy” -“… Đại ca à, anh tới là để bóc lột tôi à? “ -“Uh thì sao? … Chỉ vì chút tiền cỏn con mà cậu đuổi người ta ra ngoài? Cái khách sạn rách của cậu, nếu cô ấy bị thương cậu đền nổi không?” _Cố Thùy Vũ khỏi nghĩ cũng biết quá trình bọn họ đuổi người, anh cực kỳ không vui quát, Tịnh Tịnh của anh mềm mại như thế. -“Con mẹ nó, tôi gọi điện thoại sai địa chỉ rồi à???” -“ Cứ thế mà làm, không thì đừng trách ông đây tự mình xuất chinh chỉnh khách sạn các cậu làm ăn bất hợp pháp nhé!”_ Nói xong cúp máy luôn ............... ***Trích đoạn khi nam chính dặn dò anh trai: -“Em sẽ đi nhanh về nhanh, nếu cô ấy dậy thì anh phải lập tức gọi cho em, đừng để cô ấy lộn xộn. Thỉnh thoảng cô ấy giống hệt trẻ con, rất tùy hứng, anh phải dỗ dành cô ấy, đừng dùng giọng ra lệnh với cô ấy” Anh trai nghĩ: …. Con gái riêng của chú đấy à??? .......... ***Trích đoạn khi gia đình ép chia tay Cố Thùy Vũ rủa thầm, vừa ôm lấy Thương Tịch, cọ xát lên cổ cô, vừa đau khổ nhận điện: “ Alo?” “Thằng ranh con! Mày lừa bố phải không?” “Không, con đâu có lừa bố, tối qua chia tay, hôm nay quay lại mà” ............. Nếu bạn đã từng đọc “Phù Hiểu, em là của anh” hay “Không gặp không nên duyên” thì chắc chắn không lạ gì với tác giả Độc Độc này. Lần này, Độc Độc lại mang đến cho chúng ta một bộ sắc – cán bộ cao cấp cũng chất lượng lắm đấy. Cố Thùy Vũ lần đầu gặp Thương Tịnh là do một lần đi khảo sát ở khu mộ cổ, lúc đó cô đang phục vụ trong quân đội, còn anh thì đang là thủ trưởng. Lần tiếp theo gặp nhau lại là lần cô cùng bạn hẹn xem mắt với “em vợ” của mình. Cũng từ đây anh mới biết rằng thì ra con nhóc này coi vậy mà có sở thích là mấy cậu em nhỏ tuổi hơn :v. Có thể nói, Cố Thùy Vũ là một người có dã tâm trên chính trường, anh sẵn sàng lăn xả vào những nơi có thiên tai, bão lũ để hoàn thành xuất sắc trách nhiệm của mình, cũng chính vì nhờ những lần lăn xả như vậy, anh mới có thời gian tiếp xúc với cô gái tên Thương Tịnh đó. Chính tính cách mạnh mẽ, luôn sẳn lòng giúp người, vui vẻ và hòa đồng của Thương Tịnh đã làm tan chảy cũng như đánh đổ thành trì trong tâm của Cố Thùy Vũ. Và với một kẻ để đạt mục đích mà bất chấp thủ đoạn như Cố Thùy Vũ, một khi đã thích thì sẽ nhích thôi :v Nhưng nếu chỉ cần “anh cưa tôi đổ” đơn giản như thế, thì Thương Tịnh cần gì phải đắn đo trước tình yêu này. Thương Tịnh cô không thể chấp nhận được việc mình là kẻ thứ ba, mình là người xen vào khiến cho Cố Thùy Vũ quyết định li dị vợ. Hoàn cảnh giáo dục từ gia đình cũng như môi trường cô lớn lên không cho phép cô làm như thế. Thương Tịnh ra sức trốn chạy, muốn tránh Cố Thùy Vũ càng xa càng tốt, nhưng có lẽ ông trời không ưa thích cô, lại khiến cho anh hết lần này đến lần khác cứ thể xuất hiện trước mặt cô, xuất hiện chính những lúc cô yếu mềm nhất để cuối cùng phải… gục ngã trước sự đấu tranh trong lòng. Rồi tình yêu này sẽ đi đến đâu? Thương Tịnh sẽ làm gì để vượt qua rào cản từ gia đình anh? Cố Thùy Vũ liệu sẽ vì mỹ nhân mà bỏ qua giang sơn, bỏ qua dã tâm mà chục năm qua anh phấn đấu để giành được? Bỏ qua con đường hôn nhân chính trị và giải quyết những rắc rối đó như thế nào đây? Nam chính truyện này không sạch, anh có vợ nhưng không yêu, cũng từng bao nuôi tình nhân bên ngoài… vì đó là nhu cầu sinh lý. Nhiều người đọc có lẽ sẽ không thích, nhưng cá nhân mình cảm thấy anh cư xử khá đúng với bối cảnh mà tác giả xây dựng cho anh. Biết vợ ngoại tình, chỉ âm thầm li dị, khi quyết định cắt đứt việc “hôn nhân chính trị” anh vẫn phải đối diện với khó khăn tứ phía, vẫn vã mồ hôi để giải quyết chứ không phải kiểu tổng tài bá đạo, một tay che trời, vung tay là giải quyết được tất cả. Và quan trọng, anh đã không yêu thì vô tình và giải quyết rất gọn gàng. Nữ chính truyện này vẫn là hình mẫu điển hình mà Độc Độc xây dựng. Mạnh mẽ, yêu ghét rõ ràng, không bánh bèo, lằng nhằng gì cả. Khi mà lý trí không thể thắng được tình yêu, khi mà cô quyết định ở bên cạnh ạnh, cô sẵn sàng cùng anh đương đầu với tất cả. Nói chung mình rất thích nữ chính của Độc Độc. Truyện này chỉ khuyết mỗi chữ “sạch”, còn độ sắc sủng thì khỏi phải bàn. Có một vài chương ngược, hay gây ức chế nhẹ, nhưng nó là cần thiết cho câu chuyện. Lời văn hay, khá hài hước và thực tế, đảm bảo nhảy hố sẽ không hối hận đâu. Review by #Hôn_Quân - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Hoạ gian phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban *** “... Bố đừng đùa nữa, con chỉ vừa mới từ chỗ cô ấy về đây, giờ lại gọi điện chia tay thì ai mà tin nổi, đợi con về rồi tính sau” Cố Thùy Vũ phát hiện từ khi ở bên Thương Tịnh, sự kiên nhẫn và công lực dỗ dành người khác của anh tăng lên hẳn một bậc. “Không phải nói khéo với bố anh! Hôm nay thì lời ngon tiếng ngọt rằng mai sẽ chia tay, chuyện này anh làm còn ít đấy phỏng?” ... Mẹ nó, sao trước đây anh lại khốn nạn thế nhỉ. Cố Thùy Vũ tự vấn, sau đó lấy điện thoại ra, “Được rồi, con gọi, nhưng con chỉ nói đúng lời chia tay thôi đấy, nếu bố còn đòi hỏi gì nữa thì con mặc kệ” Ngày mai anh còn phải đi làm, thôi thì tranh thủ nhanh nhanh cho xong việc. “Gọi đi, nếu anh dám lừa tôi thì cứ xem xem tôi có chỉnh chết anh không” Cố Thùy Vũ hít một hơi thật sâu, tự nhắc nhở bản thân rằng với bệnh tình ông già bây giờ, anh không thể khiến ông ấy kích động được, đả thông tư tưởng xong, anh mở máy bấm số điện thoại của Thương Tịnh. “Alô?” Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói ngạc nhiên của Thương Tịnh, vừa rồi không phải anh vừa mới gọi cho cô khi ở trên taxi à? Sao giờ lại gọi nữa? “Thương Tịnh, bố anh cảm thấy hai ta không hợp, anh cũng nghĩ kỹ rồi, chúng ta vẫn nên chia tay thôi” Cố Thùy Vũ bình tĩnh nói Đầu dây bên kia trầm mặc, “Vậy thì chia tay” Giọng cô đều đều, không chút gợi sóng Trái tim Cố Thùy Vũ thắt lại, cô nói thật hay giả? “... Trong ngăn kéo tủ có tấm thẻ, coi như phí chia tay” “Ừm... Bao nhiêu tiền?” “...1 triệu NDT, đủ không?” “Ít quá, 2 triệu đi” Cô mặc cả “Được, anh chuyển khoản cho em sau” Cố Thùy Vũ buồn bực cúp máy Anh chỉ đáng giá 2 triệu thôi ư? Còn chẳng đáng giá bằng cái ấm trà nhà cô. “Anh nhìn xem, người ta sòng phẳng dứt khoát thế nào!!” Cố Vệ Quân hừ một tiếng, “Chỉ có anh tự mình đa tình” “Thế giờ bố vui chưa? Bố dậy thay quần áo đi, sáng mai con còn phải đi làm sớm” Cố Thùy Vũ nói bằng giọng không còn kiên nhẫn Cố Vệ Quân đạt được mục đích nên không buồn tính toán với thằng con xấc láo nữa, ông khoát khoát tay, “Sáng mai tôi đi, giờ anh ngủ đi” “Bố thế sao được, làm sao con biết được bố có lừa con không, nhanh, bố dậy nhanh lên” Để qua đêm nay, bố già lại suy nghĩ thông suốt thì không phải anh càng mệt hơn à “Đi thì đi” Cố Vệ Quân lườm thằng con một cái Mời các bạn đón đọc Áo Mũ Chỉnh Tề của tác giả Độc Độc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Em Mù Mới Yêu Anh - Bàn Lật Tử
Truyện 3s, hài sủng, showbiz, tổng tài cực chảnh, không tiểu tam không máu chó, hoàn HE, 65 chương.  Truyện kể về tình yêu của một vị tổng giám đốc cái gì không thiếu chỉ có khiêm tốn là không có =)) và một diễn viên có tiếng đi đến đâu công ty phá sản tới đó.  Truyện ngọt ngào dễ thương, hai người cũng hay cắn nhau như cho với mèo nhưng hay lên mang ngược cẩu ( độc thân bên TQ gọi là single dog). Dàn diễn viên phụ trong này cũng rất bá đạo *** Trực trong đồn công an là người cảnh sát lần trước. Anh ta để thanh niên áo đen bị đánh chảy máu rửa sạch mặt trước, sau đó đưa ra mấy miếng dán vết thương. "Người theo dõi cô tên là Khiêu Nhậm Cường, trước kia vô cùng hèn hạ, dâm ô với phụ nữ tới nỗi bị kiện." Cảnh sát nói với Bùi Anh: "Theo khai báo, anh ta trong lúc vô tình nhìn thấy cô, ban đầu cũng không biết cô là minh tinh, chẳng qua chỉ cảm thấy cô dáng dấp xinh đẹp nên có ý xấu. Lần trước, sau khi cô báo cảnh sát cậu ta cũng có chút sợ, đã thu lại chút, sau đó nhìn tin tức về cô trên weibo lại không nhịn được." Một bên anh paparazi đập bàn: "Loại người không biết hối cải này phải xử phạt thật nặng! Phạt nặng!" Cảnh sát nhìn anh ta: "Nên xử lý như thế nào chúng tôi sẽ dựa vào luật pháp, nhưng tiểu tử anh ra tay thật độc ác, đập đầu anh ta thành lỗ lớn như vậy." ... Mời các bạn đón đọc Em Mù Mới Yêu Anh của tác giả Bàn Lật Tử.
Điền Viên Cốc Hương - Thẩm Duyệt
Sống lại nông gia thành một đứa bé, chuyện nhà nhiều thị phi. Nhà nghèo ít bạc bị người khi dễ? Không sợ! Có cha có nương có đại ca! Một nhà đồng lòng thật ấm áp, xem ta mang theo người nhà làm giàu. Phu quân? Khụ khụ, nhà còn nghèo nào đâu nghĩ lựa chọn... *** Tàn thu bắt đầu mùa đông, mỗi ngày một lạnh hơn. Người ta đã mặc áo bông. Trong thời gian ngắn, thành bắc đã dấu hiệu mới. Đường lớn lát đá uốn lượn, đã không còn cảnh một cơn gió nổi lên là một thân bụi đất. Hiện tại trời có nổi gió đổ mưa cũng có thể thong dong đi. Muốn nói đến trước đây thì nên nói như thế nào, mang guốc gỗ, khoác áo dầu, tư thái càng thêm lả lướt. Vừa vặn hôm nay trời đổ mưa, Hoàng bà mối thành bắc đã sớm ra cửa. Trên mặt bôi phấn tỉ mỉ, mặc vào áo màu đỏ tía, vẻ mặt rất vừa lòng trang phục và đạo cụ của mình. Nhìn trời mưa, tự tay chỉnh sửa lại áo vải dầu trên người, cố kéo cho ngay ngắn, có chút hối hận lúc trước mình thu gọn lại phần eo trên áo mưa, bước đi trên đôi guốc gỗ, hai ngón tay nhè nhẹ cầm lấy cái khăn màu mật thơm nức, xong xuôi mới đi ra cửa. ... Mời các bạn đón đọc Điền Viên Cốc Hương của tác giả Thẩm Duyệt.
Bình An của Anh - Tích Hòa
Lúc cô bé nói: Em là tiểu Hoa, nội rất thương em. Anh đáp: Cái thứ hoa dại ven đường như mày thì ai thèm thương. Sau khi nội qua đời rồi, em trai được sinh ra, đúng là chẳng còn ai thương em. Nhưng sau này lớn lên, đóa hoa dại bướng bỉnh kiên cường này lại đâm rễ cắm cọc thật sâu trong lòng anh. Anh nói: Hứa Bình An, anh đưa hết tiền mừng tuổi cho em, em đi mua máy trợ thính được không? Cô nói: Không cần, em nghe rõ mà. ~~> Nói đơn giản, thì đây là chuyện tình chung thủy của cậu thiếu niên với cô bé Hứa Bình An. Nhân vật chính: Hứa Bình An, Thẩm Hi Tri *** Khác với nữ sinh, bình thường nam sinh đăng kí chạy 3000m đều là người giỏi thể thao, tham gia thi đấu đều là những nam sinh cao to, được các nữ sinh chào đón. Mà hội trưởng hội học sinh năm nào cũng thi chạy 3000m, nên phần thi này lại càng được các nữ sinh mong chờ. Đại hội thể dục thể thao ngày cuối cùng thi chạy bền 3000m, nữ thi trước nam, lúc Tiểu Hoa đứng trong hàng ngũ khởi động thì bé Hứa Đống được anh hai đón đến trường. Với học sinh tiểu học thì cấp 2 và cấp 3 giống như cái gì đó xa xôi không thể chạm đến, cậu bé kéo tay anh hai sợ hãi, còn Bạo Bạo nghênh ngang đi theo sau, nó chẳng sợ gì hết, thỉnh thoảng lại cắn bông hoa chiếc lá, có khi còn đuổi theo các nữ sinh mấy bước mới chạy về. Bé Hứa Đống vừa vào trường liền bám lấy Thẩm Hi Tri hỏi: “Chị ở đâu rồi?” Thẩm Hi Tri nhìn cậu bé cười, chỉ hướng sân vận động đông đúc. Hứa Đống bé nhỏ lấy trong cặp ra một chai sữa, nói để cho chị uống, chị uống rồi có thể chạy về nhất. Thẩm Hi Tri sờ đầu cậu: “Em ở đây là chị có thể chạy về nhất thôi.” ... Mời các bạn đón đọc Bình An của Anh của tác giả Tích Hòa.
Xin Lỗi, Ta Chỉ Là Nhân Vật Quần Chúng! - Lăng Lam Ca
Thúy Kiều bán mình chuộc cha, hai lần bị lừa bán vào kĩ viện, bị bắt làm nô tì, hai lần được sư Giác Duyên cứu, trải qua vô vàn sóng gió cuộc đời, cuối cùng được đoàn tụ cùng gia đình… Đó là toàn bộ cuộc đời của Vương Thúy Kiều, con gái lớn của Vương viên ngoại, vậy người đời có mấy ai nhớ rằng còn có một Vương Thúy Vân? Thúy Vân không phải bán thân, vẫn được sống cùng người thân nhưng mấy ai hiểu được nỗi lòng của nàng? Nhân sinh là thế, cuối cùng cái gì còn, cái gì mất… Thúy Vân nàng, cho đến chết mới phát hiện ra một điều, hóa ra nàng không có gì cả, chỉ biết sống cúi đầu dưới cái bóng vô cùng to lớn của đại tỉ, chịu ơn của đại tỉ, tài hoa không bằng đại tỉ, không được yêu thương như đại tỉ… “Chết, có thể buông tay được rồi. Vị trí vợ lẻ này, ta không cần, tình yêu của tướng công, ta không có, ngay cả đứa bé trong bụng cũng không giữ được, đến phút cuối, người có được tất cả lại là đại tỉ của ta, thật bất ngờ có phải không?” Nàng chỉ là một nhân vật quần chúng làm nền cho sự tài hoa khéo léo của đại tỉ mà thôi! Chết đi rồi những tưởng mọi chuyện đã kết thúc, nào ngờ khi tỉnh lại lần nữa lại phát hiện ra mình đã quay về thời gian hai mươi năm trước, khi ấy nàng chỉ là tiểu cô nương mười tuổi, gia đình vẫn trọn vẹn yên ấm. Có điều như thế cũng không giúp ích được gì? Nàng không thể ngăn cản đại tỉ bán mình, vẫn tiếp tục chăm sóc cha mẹ, lo lắng cho Vương Quan, nhưng chỉ khác một chuyện, nàng đã không còn là Thúy Vân của ngày trước nữa rồi. Thất hứa thì sao? Thúy Vân chịu ơn của đại tỉ thật, nhưng việc đó không có nghĩa là nàng sẽ đồng ý thay đại tỉ gả cho Kim Trọng. Nàng vẫn là một cô gái, có tài có sắc, tương lai nàng sẽ do nàng quyết định, ai có thể định đoạt? Chịu ơn đại tỉ, nàng sẽ trả. Đại tỉ gặp nạn, nàng sẽ giúp đỡ. Nhưng tuyệt đối không ngu ngốc mặc cho người khác định đoạt nữa. Cứ ngỡ nhân duyên của nàng đã sớm phai nhạt, nào ngờ khi gặp được hắn, trong người lại bắt đầu xuất hiện nhiều thứ cảm xúc kì lạ… Chỉ tiếc, hắn lại là một duyên nợ kiếp trước của đại tỉ… Có điều, cái duyên nợ này của đại tỉ lại cứ đeo dính lấy nàng như sam, một tấc cũng không bỏ ra. Hắn muốn gì? Thay đổi số mạng của hắn? Thay đổi số mạng của nàng? Gặp được hắn là hạnh phúc hay bi kịch của cuộc đời nàng đây? *** Hoạn Thư uống hơn nửa vò rượu to, trên tay vẫn không chịu buông bầu rượu nhỏ xuống mà cứ lắc lắc liên hồi. Nàng giắt bầu rượu hồ lô bên hông mình, rút kiếm ra chĩa thẳng vào mặt Trần Đông mà hô to: “Trần Đông, lần trước tỉ thí thua ngươi, lần này thì đừng hòng bổn cô nương nhường nhịn ngươi nữa nhé!” “Sặc!”, Trần Đông đang đứng gần đó nghe Hoạn Thư bảo với mình như thế thì phát sặc, ho khụ khụ không dứt. Chúng cướp biển trên tàu thấy phong thái của Hoạn Thư thì vỗ đùi khen ngợi không dứt, miệng la tốt tốt, sau đó ngồi dàn đội hình chờ nhìn cảnh tượng máu chảy đầu rơi sắp tới, dường như không có vẻ gì là lo lắng hay sợ hãi cả. Trần Đông định lên tiếng ngăn cản Hoạn Thư lại, nào ngờ Hoạn Thư nói là làm, tung người nhảy tới chỗ Trần Đông đang đứng mà đấm đá thật. Lần này đúng là nàng không hề nương tay, chiêu thức bay bay lượn lượn, Thúy Vân nhìn không rõ nên chỉ thấy Trần Đông khéo léo tránh né, vừa né vừa cố khuyên nhủ: “Hoạn Thư, nàng say rồi thì nghỉ ngơi đi!” “Say cái con mẹ nhà ngươi! Hây!!!” Một kiếm bổ tới, Trần Đông dứt khoát chạy, không đánh nữa. Đám đông ngồi phía sau đang hò reo cổ vũ, thấy Trần Đông chạy về phía này thì ai cũng la hoảng lên chạy theo. Nãy giờ Hoạn Thư ra toàn sát chiêu với Trần Đông, bây giờ mà Hoạn Thư lại đây thật chắc thủ tiêu luôn bọn họ mất. Trần Đông bỏ chạy, đương nhiên Hoạn Thư không tha, đuổi theo sát nút. Nàng leo lên trên lan can gỗ của tàu đứng, tay chống nạnh bên hông: “Trần Đông, ta xem ngươi trốn ở chỗ nào nhé, giỏi thì trốn luôn đi!” Ngay lúc này, tàu nhẹ lắc lư một cái khiến Hoạn Thư chao đảo đứng không vững, nguy cơ rơi xuống biển là rất cao. Trần Đông hốt hoảng từ trên cột buồm nhảy xuống túm lấy Hoạn Thư kéo ngược lại, chân nàng chưa kịp chạm đất, kiếm đã kề sát bên cánh tay Trần Đông. Hoạn Thư cười ha ha: “Sao hả, có nhận là mình thua hay không?” Từ Hải cười to: “Trần Đông thua Hoạn Thư cô nương rồi! Cô nương tha cho hắn đi!” Tiết mục kể chuyện đêm khuya nhờ có Hoạn Thư mà giải tán sớm, ai làm việc nấy, Từ Hải cùng Trần Đông phải đi họp bàn gì đó, Thúy Vân cùng Hoạn Thư không để tâm, chỉ yên lặng đứng trên tàu ngắm nhìn cảnh biển đêm. Trăng trên cao hắt ánh sáng xuống biển tạo nên những vệt dài như được dát bạc trải dọc tới tận chân trời. Tăng thanh gió mát thế này, đúng là không cảnh hữu tình! Biển hôm nay rất êm, chốc chốc tàu mới lắc lư vài cái nhưng rất nhịp nhàng. Thúy Vân nhắm hờ đôi mắt thì bị Hoạn Thư gọi dậy: “Này, tiểu tử, uống rượu với ta đi!” Thấy Thúy Vân e ngại không dám uống, Hoạn Thư khẳng định: “Không có say đâu! Rượu này khá nhẹ mà!” “Thôi, ta không uống được đâu!” “Ta bảo này, thử nghĩ tới chuyện gì buồn thật là buồn xem! Đang buồn như thế lại uống rượu vào...” ... Mời các bạn đón đọc Xin Lỗi, Ta Chỉ Là Nhân Vật Quần Chúng! của tác giả Lăng Lam Ca.