Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bản Sắc Quân Nhân

Trần Hiểu Sắc -,thiếu nữ 26 xuân xanh, một chuyên viên thiết kế nội thất, ôm trong mình hoài bão to lớn là có thể tậu một căn hộ ở Bắc Kinh, mua một con xe Audi thời thượng, sau đó kiếm một người chồng KHÔNG ĐẸP TRAI rồi cứ thế mà ung dung tới già. Vì sao lại không muốn CHỒNG ĐẸP? Vì thanh xuân Trần Hiểu Sắc đã nhận một vết thương tình cảm sâu sắc, cộng thêm sau này quen biết, chứng kiến không ít bản chất của “trai đẹp” khiến cho cô đã có quyết định như thế đấy.  Uhm, có thể nói các bước tính trong kế hoạch trên của cô mặc dù không được vận hành trơn tru cho lắm, nhưng ít nhất cũng phần nào thực hiện được… cho đến khi một “tai nạn” đổ xuống, khiến cô gặp Liên Hạo Đông. Thế là cô phải bước vào nấm mồ hôn nhân với một người đàn ông VỪA ĐẸP TRAI – VỪA CÓ TIỀN – VỪA CÓ QUYỀN. ***   “Cô thở dài nói:  -Tôi hối hận rồi, cho tôi xin rút lại lời nói ngày đó được hông? -Câu nào? -Là câu mà tôi nói muốn gả cho anh đấy. Liên Hạo Đông cười lạnh đáp:  -Buồn cười nhỉ? Em muốn có người làm bia đỡ thì mang tôi ra, xong rồi lại tính phủi mông bỏ đi ư? Trông tôi tốt bụng vậy sao? Trần Hiểu Sắc: -Anh và người nhà anh sao không ai nói đạo lý hết trơn vậy? Liên Hạo Đông đáp:  -Sửu Sửu* cũng là người nhà em đó, vậy nó có nói đạo lý không? Trần Hiểu Sắt: …. *Sửu Sửu là con chó nữ chính nuôi :v  .......... Xem trích đoạn nhỏ trên là bạn có thể phần nào đoán được bạn thủ trưởng Liên của chúng ta là người như thế nào rồi đó. Liên Hạo Đông chính là loại xuống giường một phát là không nhìn mặt luôn :v Vì sao ư? Là thế này, bạn trai nhà người ta thấy vợ mình bị người ta mời rượu, thường thì sẽ đứng ra chắn hay là uống hộ, đằng này bạn nhỏ Liên nói tỉnh bơ  “Tập uống đi, để sau này còn đỡ rượu cho anh”* :v Hại con người ta ngày đèn đỏ, “máu tuôn ào ạt” chạy mấy vòng quân khu xong mặt tỉnh bơ nói “luyện tập thể lực xong rồi?”. Có thể nói Trần Hiểu Sắc thật sự bị anh cho ăn hành không ít. Đó là chưa kể tế bào lãng mạn của anh hoàn toàn rất dễ bị hủy diệt.  Giống như là vào một buổi tối lãng mạn, nhìn cô hồn nhiên như một đứa trẻ đang vui đùa trên bãi biển, anh còn nghĩ có lẽ tối nay có khi hai người sẽ nói các vấn đề tao nhã như văn học hay lý tưởng sống chăng?... Nhưng thưa quý vị, bạn nhỏ Liên nghĩ là nghĩ thế thôi, và nó hoàn toàn lệch quỹ đạo và bay biến sạch khi anh nhìn thấy cô “mặc một chiếc váy hoa lớn che nửa người theo phong cách bohemieng, gió biển vừa thổi qua là lộ ra phần lớn đùi. Cô vội vàng lấy tay che lại, rất có phong thái Monroe”.  “Thanh niên mặt dày nói:  -Hay chúng ta xem từ trên giường đi. Tầm nhìn chỗ đó tốt lắm” Sau đó Liên Hạo Đông là bay về :v  -Em xin anh đừng làm nữa. Chúng ta vẫn nên ngồi bên nhau đếm sao đi…” Đếm sao? Liên nhị gia đếm sao với em à? Chuyện này ngày từ khi còn bé anh đã không làm! Em quá ngây thơ rồi! Vẫn nên ít sống với Sửu Sửu đi!” Gặp cấm cản từ phía gia đình anh, còn thêm những rắc rối từ phía mối tình đầu của Trần Hiểu Sắc là Tống Á cũng như tiểu tam mang đến, cuộc sống của cô cũng đã có chút nổi bão.  Có thể nói Trần Hiểu Sắc là một cô gái khá vô tư, cô mặc dù hay mạnh miệng, có những lời nói hơi thô bỉ - trắng trợn, nhưng tận sâu vẫn là một cô gái chưa từng chứng kiến gió tanh mưa máu. Chính vì thế trong một sự việc ngoài ý muốn, khi chứng kiến Liên Hạo Đông nổ súng về phía mình, phát súng đó gần như bắn bể sự hồn nhiên của cô, dẫn đến mâu thuẫn cũng như chút hiểu lầm của 2 người về sau.  Thật sự mà nói, ngoài tính tình vô sỉ và mặt dày của nam chính làm mình thích, thì mình cảm giác tình yêu của anh quá lý trí, quá đề cao lý tưởng sống cá nhân mà thành ra có chút ích kỷ vì bản thân. Khi đọc truyện làm mình cảm thấy anh luôn muốn nữ chính phải đi theo lý tưởng của mình… đọc hơi mệt mỏi. Nếu tác giả có thể xây dựng tính cách, hay một tình tiết nào đó có thể vừa thể hiện được sự dung hòa giữa lý tưởng và tình yêu thì quả thật rất tuyệt.  Còn về nữ chính, nói sao nhỉ… có lẽ nhiều người sẽ nói nữ chính là một người vô tư, hồn nhiên không giận dai được, nhưng cá nhân mình đọc thấy tình cách khá nửa vời. OK đồng ý về mảng thô bỉ, hòa đồng lại có chút gì đó tưng tửng thì tác giả xây dựng khá tốt. Nhưng có nhiều phân đoạn, yếu đuối không ra yếu đuối, mạnh mẽ cũng không hẳn là mạnh mẽ. Kể cả khi mất đi đứa con, oán trách anh biết bao nhiêu, nút thắt hiểu lầm lúc đó tại sao được tháo gỡ? Không có một cao trào nào để gỡ bỏ nút thắt đó cả, làm mình đọc có cảm giác hụt hẩng.  Từ đầu đến hơn nữa bộ truyện tác giả viết khá hay, nhưng càng về sau có vẻ càng đuối, cuối cùng là một cái kết vội. Thịt thà trong truyện không thiếu, vì nam chính vốn là sói đội lốt người mà :v Nói chung nếu bạn không quá khắt khe thì đây cũng có thể xem là một bộ truyện đọc để giải trí.  ---------- Review by #Hôn_Quân - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mấy tháng này Liên Hạo Đông bận rộn chuyện thuyên chuyển đơn vị, chỗ đó cách thành phố Z rất xa. Vốn nên bảo cô tới, nhưng anh lại không thể về thường xuyên, để cô ở một mình anh không yên tâm nên vẫn để cô ở với bố mẹ, đến khi nào ổn đinh thì sẽ tới đón cô. Bây giờ, Trần Hiểu Sắt đã tập thành thói quen xem tin tức quân sự buổi tối, cô muốn biết mọi thông tin về anh dù là nhỏ nhất. Có hôm cô còn như nhìn thấy bóng dáng của anh, anh mặc áo trắng đứng trước quân hạm, hào quang rực rỡ. Có một đêm thức dậy nửa chừng, cô đột nhiên cảm thấy rất khó chịu, tiếng tim đập thình thịch quấy nhiễu suy nghĩ của cô. Phụ nữ đều có giác quan thứ sáu vô cùng chính xác, cho nên, suy nghĩ đầu tiên của cô chính là Liên Hạo Đông đã xảy ra chuyện. Không rảnh suy nghĩ nhiều, cô vội cầm điện thoại di động lên bấm số gọi. Điện thoại truyền đến tiếng “tút, tút”, không gọi được. Cô có chút sốt ruột, tìm ai bây giờ đây? Địa chỉ mới của đại đội Trục sa là thông tin cơ mật, sao cô có thể tìm được. Cô suy nghĩ một chút, liền gọi cho Lâm Đình Tích, may mà cô chưa xóa số của anh ta. Hình như Lâm Đình Tích cũng đang đợi điện thoại của cô, chỉ sau một tiếng vang anh ta đã nghe máy. Trần Hiểu Sắt vội hỏi: "Anh Lâm, có phải Liên Hạo Đông đã xảy ra chuyện rồi không?” Lâm Đình Tích dùng giọng điệu trấn định: “Em dâu, đừng nóng vội, cậu ấy sẽ không sao đâu." "Thì ra là thật sự đã xảy ra chuyện, vậy bây giờ anh ấy thế nào rồi?" Lâm Đình Tích liền kẻ tóm tắt chuyện Liên Hạo Đông xuống biển cứu người, sau đó mất tích cho Trần Hiểu sắt nghe. Trần Hiểu Sắt cố ngăn dòng nước mắt chực trào, nhưng giọng điệu vẫn đong đầy nức nở: "Anh ấy mất tích mấy ngày rồi? Tại sao không ai nói cho em biết?" Lâm Đình Tích ở đầu dây bên kia thiếu chút nữa cũng rơi lệ, mặc dù anh ta và Liên Hạo Đông thường đánh nhau. Nhưng ai cũng biết, có đánh nhau là vì xem nhau như người anh em thân thiết. Giờ Liên Hạo Đông xảy ra chuyện, anh ta có thể không đau lòng không nóng vội sao? Nhưng dù sao anh ta cũng là đàn ông, là một quân nhân, anh ta còn phải an ủi vị hôn thê của an hem mình. Anh ta nói: "Sẽ tìm được cậu ấy sớm thôi, em phải tin tưởng vào cậu áy." Trần Hiểu Sắt nói: " Em sẽ đến đó liền, em phải đợi anh ấy về." Lâm Đình Tích nói: "Được, đến đây đi." Anh ta hi vọng Trần Hiểu Sắt có thể cùng bọn họ canh giữ đến lúc trời sáng. Có thể do Trần Hiểu Sắt gây động tĩnh quá lớn, Trần Lương Động cùng Điền Lâm bị đánh thức, chạy sang xem cô. Trần Hiểu Sắt vừa thu dọn đồ đạc vừa trả lời: " Con phải đi tìm anh ấy, ba mẹ đừng cản con, con sẽ không làm việc gì ngu ngốc đâu, nhất định con sẽ đợi anh ấy trở về.” Điền Lâm nói: "Nếu không thì để sáng sớm mai hãy đi? Sợ rằng bây giờ không có chuyến bay nào đâu?" Trần Hiểu Sắt đáp: " Vậy con sẽ đợi đến khi có chuyến bay, tóm lại, bây giờ con sẽ lên đường." Trần Lương Động đứng một bên không nói lời nào, hỏi "Có phải Hạo Đông xảy ra chuyện rồi không?" "Anh ấy không sao! Anh ấy sẽ trở về." Trần Hiểu Sắt đã thu thập xong, vội vã đi ra ngoài. Tiểu Sửu chạy tới, dùng sức ngoạm lấy chân cô, không để cho cô đi. Cô sờ sờ đầu của nó, nói: "Sửu Sửu à, chị phải đi tìm anh ấy, em ở nhà ngoan nha." Tiểu Sửu nước mắt lưng tròng không chịu buông miệng. Trần Lương Động đột nhiên kêu lớn: "Đứng lại!" Trần Hiểu Sắt quay đầu lại, giật mình nhìn cha cô. Đôi mắt đen của Trần Lương Động hiện rõ sự tĩnh mịch, ông đi về phía cô, nói: “Tin tưởng là điều tốt, nhưng nếu cậu ta không trở về thì sao" Trần Hiểu Sắt nức nở, lắc đầu nói: "Sẽ không đâu, anh ấy đã nói rồi, anh sẽ bảo vệ con cả đời." Mắt Trần Lương Động cũng nóng lên, ông đi tới vỗ vỗ đầu Trần Hiểu Sắt: "Con gái à! Con nhất định phải chuẩn bị tốt cho mọi tình huống, biết không?" Trần Hiểu Sắt khổ sở gật đầu một cái, sau đó ôm Trần Lương Động òa khóc. Anh ấy đã mất tích năm ngày, biển rộng mênh mông, xác xuất sống được thật sự rất nhỏ. Không...cô không thể mất anh được, cô không cầu có thể gặp mặt anh mỗi ngày, chỉ cần anh cùng sống với cô trên thế giới này thôi. Sau khi đổi mấy chuyến bay, cuối cùng Trần Hiểu Sắt cũng đến nơi. Tiểu Vương đang đứng ở sân bay đợi cô, ánh mắt của anh ta cũng đỏ bừng, có lẽ cũng đã khóc mấy lần rồi. Anh ta lên tiếng chào: "Chị dâu!" Trần Hiểu Sắt hỏi: "Vẫn không có tin tức gì sao?" Tiểu vương gật đầu một cái. Dọc theo đường đi, tiểu Vương kể cho Trần Hiểu Sắt nghe chuyện của Liên Hạo Đông. Đại đội Trục Sa của bọn họ nhận được nhiệm vụ mới, cứu giúp một chiếc thuyền bị bọn cướp biển bắt làm con tin. Sau khi cứu được bọn họ, Liên Hạo Đông liền một mình lần theo dấu vết của đại ca dám hải tặc, Hải Tặc bị giết, mọi vật phẩm đều lấy lại được, nhưng lại không thấy anh trở về. Trần Hiểu Sắt nắm chặt quần áo mình, nhắm hai mắt lại, trong lòng thoáng qua vô vàn suy nghĩ, phảng phất như Liên Hạo Đông đang đứng trước mặt cô, cô nói: "Không được, anh là sinh mệnh của em, em không cho anh chết thì anh không được chết.” ... Mời các bạn đón đọc Bản Sắc Quân Nhân của tác giả Thập Nguyệt Cần Khê.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Câu Hồn Ngọc - Phàn Lạc
Cậu – một “nhã tặc” chỉ có hứng thú với những món đồ cổ giá trị, một tên trộm nửa chính nửa tà. Hắn – một kẻ du học trời Tây, văn võ song toàn, tinh thần chính nghĩa ít ai sánh kịp. Vì một sự cố “tai nạn nghề nghiệp”, siêu trộm hào hoa Tô Duy của thế kỷ 21 bỗng trở về thời Dân quốc, đụng độ chàng thư sinh tài trí hơn người, fan Sherlock Holmes – Thẩm Ngọc Thư. Sau mấy màn đấu trí, Thẩm Ngọc Thư không những không tìm được chứng cứ để bắt Tô Duy, ngược lại còn hợp tác với cậu cứu một đứa bé mất trí nhớ. “Một rừng không thể có hai hổ”, hai đối thủ tưởng như không thể chung đường nay phải bắt tay để cùng giải quyết những vụ án hóc búa. Thượng Hải phồn hoa cất giấu quá nhiều bí mật, Thẩm Ngọc Thư quyết định mở một văn phòng thám tử để phá giải những bí mật này, còn Tô Duy cũng quyết định bám lấy Thẩm Ngọc Thư, tìm chìa khóa để có thể về nhà. Hai bánh xe số phận từ đó bắt đầu chuyển động… *** Tiếp nối thành công của tập 1 Viên Nguyệt Quan Âm, ở tập này trong văn phòng thám tử Vạn Năng vừa mới mở đã tiếp nhận ngay một vụ án mạng, xui xẻo không để đâu cho hết, thân phận của người chết lại vô cùng nhạy cảm, Thẩm Ngọc Thư và Tô Duy không thể tùy ý đào xới mọi bí mật của thân chủ nhưng lại phải tìm ra kẻ giết người nọ là ai, quả thực khó xử vô cùng. Có điều khó mấy cũng phải giải quyết, bởi tên trộm Câu Hồn Ngọc - kẻ được giang hồ xưng tụng là hiệp đạo chuyên cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo - vừa tái xuất. Tô Duy muốn cho tất cả mọi người biết, ở Bến Thượng Hải này chỉ có một vị hiệp đạo duy nhất, đó chính là Tô Thập Lục! Cứ như vậy, vụ án này được đặt tên là Câu Hồn Ngọc… *** Vương Bất Kiến Vương gồm có: Viên Nguyệt Quan Âm Câu Hồn Ngọc Hổ Phù Lệnh Phi Tượng Quá Hà Định Đông Lăng Thiên Hàng Quy Đồ ... *** Tác giả: Phàn Lạc Bút danh: Phàn Lạc lấy từ hai câu thơ "Say nằm sơn phàn, nhàn xem hoa lạc". Bắt đầu theo nghiệp sáng tác từ năm 2005, sở trường là các truyện về chủ đề huyễn tưởng, trinh thám... Văn phong hóm hỉnh, mượt mà. Các tác phẩm nổi bật: "Thiên sư chấp vị", "Tuyệt đối không độ", "Vương bất kiến vương"... Weibo: weibo.com/fanluoluo Facebook: www.facebook.com/fanluoluo Hoạ sĩ: Leila Yêu thích vẽ những thứ đẹp đẽ, sở trường vẽ các nhân vật nam, phương châm là vừa vui vẻ vừa nghiêm túc. Việc phải làm hiện tại là dùng tác phẩm của mình đem đến niềm vui cho người xem, đồng thời bản thân cũng hưởng thụ được sự vui vẻ của công việc sáng tạo, cũng hi vọng rằng trong tương lai có thể kiên trì theo đuổi mục tiêu của mình. Webside: www.leilalee.com Facebook: www.facebook.com/leilalee015 Mời các bạn đón đọc Câu Hồn Ngọc của tác giả Phàn Lạc.
Viên Nguyệt Quan Âm - Phàn Lạc
Cậu – một “nhã tặc” chỉ có hứng thú với những món đồ cổ giá trị, một tên trộm nửa chính nửa tà. Hắn – một kẻ du học trời Tây, văn võ song toàn, tinh thần chính nghĩa ít ai sánh kịp. Vì một sự cố “tai nạn nghề nghiệp”, siêu trộm hào hoa Tô Duy của thế kỷ 21 bỗng trở về thời Dân quốc, đụng độ chàng thư sinh tài trí hơn người, fan Sherlock Holmes – Thẩm Ngọc Thư. Sau mấy màn đấu trí, Thẩm Ngọc Thư không những không tìm được chứng cứ để bắt Tô Duy, ngược lại còn hợp tác với cậu cứu một đứa bé mất trí nhớ. “Một rừng không thể có hai hổ”, hai đối thủ tưởng như không thể chung đường nay phải bắt tay để cùng giải quyết những vụ án hóc búa. Thượng Hải phồn hoa cất giấu quá nhiều bí mật, Thẩm Ngọc Thư quyết định mở một văn phòng thám tử để phá giải những bí mật này, còn Tô Duy cũng quyết định bám lấy Thẩm Ngọc Thư, tìm chìa khóa để có thể về nhà. Hai bánh xe số phận từ đó bắt đầu chuyển động… Tập đầu tiên của series truyện là về một vụ án xoay quanh bức tượng Viên Nguyệt Quan Âm kì bí… *** Vương Bất Kiến Vương gồm có: Viên Nguyệt Quan Âm Câu Hồn Ngọc Hổ Phù Lệnh Phi Tượng Quá Hà Định Đông Lăng Thiên Hàng Quy Đồ ... *** Tác giả: Phàn Lạc Bút danh: Phàn Lạc lấy từ hai câu thơ "Say nằm sơn phàn, nhàn xem hoa lạc". Bắt đầu theo nghiệp sáng tác từ năm 2005, sở trường là các truyện về chủ đề huyễn tưởng, trinh thám... Văn phong hóm hỉnh, mượt mà. Các tác phẩm nổi bật: "Thiên sư chấp vị", "Tuyệt đối không độ", "Vương bất kiến vương"... Weibo: weibo.com/fanluoluo Facebook: www.facebook.com/fanluoluo Hoạ sĩ: Leila Yêu thích vẽ những thứ đẹp đẽ, sở trường vẽ các nhân vật nam, phương châm là vừa vui vẻ vừa nghiêm túc. Việc phải làm hiện tại là dùng tác phẩm của mình đem đến niềm vui cho người xem, đồng thời bản thân cũng hưởng thụ được sự vui vẻ của công việc sáng tạo, cũng hi vọng rằng trong tương lai có thể kiên trì theo đuổi mục tiêu của mình. Webside: www.leilalee.com Facebook: www.facebook.com/leilalee015 Mời các bạn đón đọc Viên Nguyệt Quan Âm của tác giả Phàn Lạc.
Bạn Gái Máy In Tiền Của Tôi - Thời Kính
Trình Bạch, nữ, luật sư nổi tiếng, biệt danh: máy in tiền. Biên Tà, nam, tác giả viết sách bán chạy, tuyệt chiêu: "viết bừa cmn đi". Hai tháng trước, Biên Tà nói đầy lẫm liệt trong cuộc họp báo phát hành sách mới: "Biên Tà tôi dù có bị kiện đến chết cũng tuyệt đối không tìm loại "thầy cãi cò" như cô ta để kiện cáo." Hai tháng sau, để lấy tài liệu cho sách mới, anh chàng khóc lóc đau khổ trở thành trợ lý trông rõ tội bên cạnh Trình Bạch: "Chào luật sư Trình, sau này xin chỉ giáo nhiều hơn." Ngày đầu tiên đi làm, anh mở baidu. [Làm trợ lý cho sếp nữ có trải nghiệm thế nào?]   Kết quả tìm kiếm: [Chuyên mục tình cảm: Làm thư ký cho sếp nữ, uống rượu xong, rốt cuộc tôi đã bị...] Biên Tà sốc: Còn có chuyện tốt cỡ đó?! Sau đó ngẩng đầu, phát hiện "sếp nữ" đã đang đứng trước mặt anh một lúc lâu, cô nhếch khóe môi, nói không mặn không nhạt: "Tác giả lớn, tối nay có buổi xã giao, anh biết uống rượu chứ?" Note: 1. Truyện hiện đại nhẹ nhàng, nữ chính bạo, nam chính "vả mặt". 2. Các vụ án có tham khảo bên ngoài, nhân vật không giữ nguyên gốc." Mời các bạn đón đọc Bạn Gái Máy In Tiền Của Tôi của tác giả Thời Kính.
Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu - Đằng La Vi Chi
Văn án:  Lớp mười năm ấy, Đào gia nhận nuôi một cậu trai nông thôn nghèo. Cậu ta yên lặng, thành tích tốt lại có chí cầu tiến. Chỉ có Đào Nhiễm biết, cậu ta không phải thứ tốt gì. Mỗi ngày Đào Nhiễm đều muốn bóp chết cậu ta cho rồi, người này vừa nhìn đã biết là người xấu, nếu sau này hắn thành công, Đào gia chúng ta liền xong đời rồi. Nhưng mà cô không biết, tên nhóc bại hoại cô ghét cay ghét đắng lại thầm mến cô. ~ Ngụy thiếu cảm thấy một người xấu xa lại vô tâm vô cảm như hắn. Hiếm khi chịu đựng một người làm trời làm đất, lại còn cảm thấy cô ấy dễ thương. Muốn trao trái tim cho em, em lại không cần. Em sẽ phải trả giá đắt đấy. Nhiễm Nhiễm đông thăng, nhật lạc Tây Trầm. Từ khi gặp em, anh không thể yêu ai khác nữa. *** Những đứa trẻ có thành tích kém thường không thích bị cha mẹ so sánh mình với người cùng lứa có thành tích tốt. Đào Nhiễm chính là đứa trẻ học kém đó, thành tích của cô “không đến nỗi nào” chỉ mới thứ hai từ dưới đếm lên, còn người học giỏi kia là học bá một vùng đứng đầu cả huyện.  Huống hồ Đào Nhiễm còn bị mẹ mình bắt phải theo người ta học tập, phải đối xử tốt với người ta, người mà ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã thấy không phải người lương thiện. Đào Nhiễm cảm thấy mình rất oan ức và đáng thương, không ai tin lời cô rằng hắn ta xấu xa cả. Ngụy Tây Trầm năm ấy được Đào gia đứng ra làm người giám hộ, chuyển từ thôn quê lên Cẩm Thành học tập, thành tích đứng đầu, là học bá thi cử điểm tuyệt đối. “Người lớn lên đoan chính, mi thanh mục tú, hiểu chuyện lại lễ phép.” Nhưng tất cả chỉ là vỏ bọc của Ngụy Tây Trầm, tác giả rất có tâm khi gắn tag cho anh một cách cực chính xác “Nam chính lúc trước là nông thôn tâm cơ boy, sau này là bá đạo tổng tài”. Chính xác là tâm cơ boy cộng với đại ca giang hồ. Sau khi bị Đào Nhiễm nhìn thấy Ngụy Tây Trầm đang đánh nhau, anh cũng không buồn che giấu bản tính “xấu xa” của mình nữa.  Đào Nhiễm là con gái rượu của một gia đình giàu có, cô xinh đẹp ngọt ngào, sống ngây ngô và có phần hơi ngốc. Từ lần đầu tiên nghe mẹ mình kể về tên “con nhà người ta” Ngụy Tây Trầm kia, Đào Nhiễm đã không có chút ấn tượng tốt nào, cô đã “cảm nhận” được tên kia không tốt đẹp gì. Và thật sự tên kia không có ý tốt thật, hắn vậy mà lại yêu thầm cô mấy năm rồi. Từ một câu nói: “Tuy rằng giọng cậu khó nghe, tính tình thì hung dữ, nhưng cậu là người đẹp nhất trong bọn họ, tôi phải cùng cậu làm bạn bè” đầy tính nhan khống của Đào Nhiễm ba năm trước, Ngụy Tây Trầm liền trầm luân.  Đối với Ngụy Tây Trầm, Đào Nhiễm là một ánh trăng sáng, mười mấy năm trước cuộc đời anh không có ai như vậy, cô mang một thân phận cao quý nhưng dễ gần lại đáng yêu, cô ngây ngô nhưng không hề ngốc nghếch, cô sống vui vẻ đến vô tư, cô là những gì mà Ngụy Tây Trầm phải ước ao.  Phía sau Ngụy Tây Trầm là câu chuyện về một vùng quê bị bỏ quên, nơi mà tồn tại tất cả mặt xấu của cuộc sống, nơi sống của những người nghiện ngập tù tội bỏ trốn, nơi của những cô gái làng chơi hết thời, nơi của những người bị xã hội chối bỏ. Những đứa trẻ được sinh ra và lớn lên ở đấy có sinh mạng không bằng cỏ rác, sinh ra trong xã hội thối nát, lớn lên nhưng không thấy được ngày mai, đầy rẫy bất công và nguy hiểm.  Ở đấy muốn thay đổi vận mệnh chỉ có một con đường - học tốt và thoát khỏi nơi đó, anh học thật tốt và dùng nắm đấm ép buộc bọn nhóc nơi đó phải đi học, đến nỗi tên nhóc có điểm thấp nhất bị phạt thì điểm số còn cao gấp đôi Đào Nhiễm.  Tuy đã thoát khỏi vùng đất đáng sợ đó nhưng Ngụy Tây Trầm vẫn mang trong mình sự tự ti, sợ Đào Nhiễm ghét bỏ, sợ cô lại bỏ đi quên đi mình. Nên khi yêu đương Ngụy Tây Trầm rất nhạy cảm và có ý chiếm hữu cực cao, sợ bị tổn thương nhưng lại không ngừng đuổi theo Đào Nhiễm.  Ngụy Tây Trầm không phải một nam chính thanh xuân dương quang rạng rỡ, anh là một mảnh khác chững chạc và đen tối. Mình kể nghe có vẻ Ngụy Tây Trầm rất đáng thương, rất cần được yêu thương, nhưng mình xin đính chính Ngụy Tây Trầm xuất thân đáng thương thật nhưng tính cách rất là đáng đánh   Mời các bạn đón đọc Không Tin Anh Yêu Thầm Em Đâu của tác giả Đằng La Vi Chi.