Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tổng Tài Cực Sủng Cô Vợ Hợp Đồng

"Cuộc đời Thiên Kim đại tiểu thư Chu Phỉ đầy sóng gió khi ba mẹ cô qua đời và cô bị bạn trai cùng tiểu tam lừa gạt, qua đó mất hết tài sản và gia tộc của mình. Nỗ lực tố cáo chúng đổ vỡ, khiến cô phải để cho sống thoải mái một thời gian. Nhưng may mắn đến khi cô gặp được Vương Thiên Minh, chủ tịch tập đoàn Vương Thị. Tuy anh lạnh lùng và quyết đoán, nhưng lại đồng ý giúp cô lấy lại tài sản gia đình. Tuy nhiên, trong quá trình làm việc này, anh lại phát hiện ra trái tim mình đang nhắm về cô. Nếu bạn là fan của truyện ngôn tình, không nên bỏ lỡ Thiếu Soái Đại Nhân Của Nàng Tổng hoặc Bói Nhân Duyên Trên Taobao. Hãy cùng đọc tiếp để khám phá những tình huống hấp dẫn trong truyện Tổng Tài Cực Sủng Cô Vợ Hợp Đồng của tác giả Deathly Rose." *** Người đàn ông ngồi trước mặt Chu Phỉ vậy mà lại bắt cô quỳ gối dưới chân hắn, giọng nói ba phần lạnh bảy phần khinh thường hướng về phía cô vang lên: _ Chu Phỉ, có phải cô yêu tôi nhiều đến lụy luôn rồi không? Mà có đi chăng nữa thì Lâm Vỹ tôi đây cũng không để cô phải sống yên ổn đâu! Chu Phỉ không những không nhìn hắn mà đến câu trả lời cũng buồn nói ra, cô vẫn giữ được tư thế quỳ rạp trước mặt hắn, biểu cảm một chút cũng không thể hiện ra bên ngoài. Lâm Vỹ là bạn trai từ thời đại học năm ba đến nay cũng được bốn năm, cứ tưởng hắn yêu cô, sẽ cưới cô nhưng cô đã lầm hắn ở cạnh cô cũng chỉ vì tài sản của Chu gia mà thôi. Sau khi tài sản bị Lâm Vỹ lừa gạt vào tay hắn thì ba cô bị bệnh tim lâu năm tái phát, không cứu kịp thời thì qua đời, mẹ vì buồn khổ mà đi theo ba. Sau khi an táng cho ba mẹ thì Lâm Vỹ lại đến làm phiền chẳng để cô yên tĩnh, không những thế mà còn tung tin đồn nhảm nói cô là kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc của hắn và tiểu tam. Điều cay đắng hơn nữa là tiểu tam không ai khác chính là người bạn thân - Vân Trang đã bên cạnh cô suốt bảy năm gắn bó. Hai người họ bắt tay nhau lừa gạt cô, một người là bạn trai suốt bốn năm bên nhau, một người là bạn thân gắn bó bảy năm liền lại cam tâm hãm hại cô để đạt được mục đích. Lâm Vỹ ngồi trên ghế quan sát người con gái trước mắt, hắn suy nghĩ gì đó rồi nở nụ cười nham hiểm, giọng nói cũng khác đi, đưa tay nắm lấy cằm để cô đối diện với hắn: _ Chu Phỉ, tôi vừa nghĩ ra một ý rất hay, chỉ cần cô ngủ với tôi một đêm tối nhất định sẽ dễ cô sống yên ổn phần đời còn lại. Nụ cười của Lâm Vỹ càng lúc càng nham hiểm hơn, nhìn sâu vào đôi mắt của Chu Phỉ đợi câu trả lời. Chu Phỉ vừa nghe câu nói của hắn thì cơn tức giận đã đạt đến đỉnh điểm nhưng vẫn không thể hiện ra vì cô không muốn hắn thấy mình mất kiểm soát. _ Anh không nghĩ là tôi sẽ nói chuyện này cho Vân Trang biết hay sao? Cô ta mà biết thì tôi nghĩ anh sẽ phải sống khổ sở để qua một tuần ăn chay đấy! _ Hừ, tôi cho cô bảy ngày suy nghĩ, nếu như đồng ý thì theo địa chỉ trên đây đến tìm tôi, còn nếu không thì hậu quả còn hơn mấy hôm trước nữa đấy! Vứt lại tấm địa chỉ khách sạn Đêm Sao thì đi mất, Chu Phỉ lúc này mới buông thả tất cả, dòng nước ấm từ trong khóe mắt của cô chảy dài trên má tiếng khóc càng lúc càng lớn hơn, cô muốn khóc để vơi đi tất cả những gì xảy ra trong một tháng qua. Ngày hôm sau, cô lần theo địa chỉ nhà của Vương Thiên Minh được ghi trong sổ nhật ký của ba mình, cộng với tờ giấy hẹn với Tập đoàn Vương thị. Đến biệt thự nơi anh ở để tìm anh nhưng kết quả lại bằng không, người làm không cho cô vào thì đã đành đằng này lại sỉ nhục cô vì cách ăn mặc đơn giản, lúc đi xa biệt thự giọng nói khó chịu của Chu Phỉ vang lên: _ Các người đợi đi, sau này tôi mà trở thành thiếu phu nhân của Vương gia rồi thì đừng trách tại sao tôi lại khó ăn khó ở khó chiều nhá, hứ! Ngoảnh mặt đi không thèm nhìn lại, bắt taxi đến Vương thị, đến bàn lễ tân chào hỏi một chút: _ Chào cô, tôi muốn gặp Vương tổng, không biết cô có thể thông báo giúp tôi hay không? _ Xin hỏi cô có giấy hẹn không? Nếu không thì qua bên kia ngồi chờ. _ Tôi có, tôi có. Lấy trong túi ra tờ giấy hẹn đưa cho lễ tân sát nhận, nhìn tờ giấy hẹn được ghi là không giới hạn thì lễ tân gọi thông báo cho thư kí riêng của Vương Thiên Minh. _ Xin chào thư kí Kim, có người muốn gặp Vương tổng, giấy hẹn là không giới hạn. Được. Giấy hẹn không giới hạn có nghĩa là tờ giấy đó sẽ mãi có hiệu lực chỉ khi mất đi mà thôi. Trước kia Vương Thiên Minh cho ba cô là Chu Bảo tờ giấy hẹn này là vì ba cô và ba anh là bạn thân lâu năm được xem là tri kỉ của nhau. Ba anh không may qua đời từ sớm khi anh vừa tròn bảy tuổi, mẹ anh - Đào Ánh Ngọc vừa gánh công việc ở công ty vừa thường xuyên đi công tác xa nhà, thời gian cho anh cũng ít đi. Sau này, anh vừa tốt nghiệp đại học thì mẹ anh lại giao toàn bộ Tập đoàn Vương thị cho anh. Còn về tờ giấy hẹn không giới hạn thì anh chỉ tiện tay cho Chu Bảo, cũng không nghĩ lại xảy ra những chuyện ngoài ý muốn này. Sát nhận thành công tờ giấy hẹn là thật, lễ tân quay sang nói với cô: _ Tiểu thư, cô qua kia đợi một lát, thư kí Kim sẽ xuống đón cô. _ Được, cảm ơn cô. Đi đến ngồi xuống ghế, quan sát xung quanh một chút rồi cầm điện thoại lên xem ảnh gia đình ba người, dòng suy nghĩ đang chạy trong đầu cô: _ " Ba mẹ, con nhất định sẽ lấy lại tất cả của Chu gia, con sẽ khiến cho hắn phải trả giá đắt khi lừa dối con." Thư kí Kim theo lời dặn của Vương Thiên Minh xuống sảnh để đón cô. Nhìn thấy cô đang xem điện thoại, cậu đi đến ho nhẹ một tiếng rồi nói: _ Chu tiểu thư, mời cô theo tôi lên gặp Vương tổng. _ À được. Theo sau thư kí Kim lên tầng bảy mươi hai, tầng này chỉ có một phòng làm việc của anh và phòng của thư kí Kim ngoài ra không còn phòng nào nữa. Đến trước cửa phòng có để bảng Chủ Tịch Vương Thiên Minh, thư kí Kim đưa tay gõ cửa rồi nói vọng vào: _ Vương tổng, tôi đưa Chu tiểu thư lên rồi! _ Cho vào. Mở cửa bước vào, Chu Phỉ quan sát căn phòng rồi nhìn người đàn ông đàn ngồi ở bàn làm việc đang quan sát cô từ lúc bước vào. Thư kí Kim để lại một câu rồi ra ngoài: _ Tôi ra ngoài làm việc trước đây. Thư kí Kim rời đi, không khí im lặng bao trùm cả căn phòng, ngột ngạt đến thở không được. Vương Thiên Minh vẫn giữ nguyên tư thế quan sát Chu Phỉ không có ý định muốn lên tiếng trước. Chu Phỉ khó chịu với tình huống trước mắt, giọng nói trong trẻo vang lên: _ Vương tổng không định mời tôi ngồi sao? Khách đến mà một câu cũng không nói là sao? Vương Thiên Minh cảm thấy hứng thú với câu nói vừa rồi của Chu Phỉ, đưa tay ra hướng về sofa ý mời ngồi. Chu Phỉ cũng không phải loại con gái hay dễ ngại ngùng gì nên mời thì mình ngồi. Thấy anh vẫn im lặng không lên tiếng cô chỉ đành chủ động nói thẳng vấn đề chính: _ Tôi có chuyện muốn bàn với anh. Lúc này Vương Thiên Minh mới đi đến ngồi đối diện với cô, giọng nói nửa đùa nửa thật hỏi: _ Chu tiểu thư thì có chuyện gì muốn bàn với tôi chứ? _ Tôi muốn kết hôn hợp đồng với anh, chỉ cần ba năm tôi với anh đường ai nấy đi. _ Ý em muốn là gì thì cứ nói thẳng. Nghe được câu nói vừa ý, cô nhếch mép cười nhìn anh nói tiếp: _ Tôi muốn trong thời gian làm vợ chồng, anh phải giúp tôi lấy lại Chu gia và Chu thị, đổi lại anh muốn gì ở tôi cũng được. _ Kể cả sinh con sao? _ Không thành vấn đề, anh giúp tôi lấy lại gia sản của ba tôi thì kể cả hai đứa tôi cũng đồng ý. Nhìn cô không trả lời như đang suy nghĩ gì đó, cô không thể đoán được suy nghĩ của người đàn ông này. Vương Thiên Minh gật nhẹ đầu rồi lên tiếng: _ Tôi đồng ý với em. Ngày mai em đến Vương gia làm quen, mẹ tôi cũng ở đó. Đồ dùng thì em soạn sẵn đi sẽ có người đến dọn, chỉ được mang theo đồ cần thiết không cần đem đồ mặc làm gì. _ Tại sao chứ? _ Vương Thiên Minh tôi không đủ tiền để mua đồ cho em mặc sao? _ Còn một chuyện tôi muốn nói. Lâm Vỹ đưa tôi địa chỉ khách sạn Đêm Sao, muốn tôi ngủ với hắn một đêm. _ Muốn tôi giúp? _ Không giúp gì nhiều, chỉ cần anh cho người thay thế tôi là được. _ Được, không còn chuyện gì thì em có thể về, ngày mai cho người đến đón em..   Mời các bạn mượn đọc sách Tổng Tài Cực Sủng Cô Vợ Hợp Đồng của tác giả Deathly Rose.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ý Võng Tình Thâm - Liên Á Lệ
Huhu, sao đường tình duyên của cô lại nhấp nhô gập ghềnh như vậy? Trên đầu có danh tiếng của ngôi sao nổi tiếng, đi đến đâu cũng đều trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người. Ngay cả vụ scandal đã bị giấu đi, cũng gây xôn xao, khắp nơi bàn tán. Vất vả lắm mới chặt đứt được hoa đào nát (*), cô cố gắng hết sức thoát khỏi hình tượng con người bị tổn thương vì tình cảm. (*) Hoa đào: là chỉ đường tình duyên. Hoa đào nát là chỉ đường tình duyên xấu, đối tượng không tốt. Chủ động tích cực tham gia các hoạt động làm quen gặp mặt, dũng cảm theo đuổi tình yêu đích thực trong kiếp này. Lập lời thề rằng mình sẽ tìm một người đàn ông tốt biết thân biết phận, nhanh chóng chấm dứt cái kiếp sống độc thân này…. Không cần hoài nghi, cuối cùng cô cũng đã tìm được người đàn ông khiến cô mất hết sự chống cự. Đúng là một trạch nam tiêu chuẩn, cả ngày ngồi nhà, làm bạn với máy tính và Internet. Còn là một người thích bảo vệ môi trường, không thể tùy tiện vứt những đồ còn có thể sử dụng gì đó. Tưởng chỉ là một kẻ làm công bình thường, nào ngờ thật ra có không ít bất động sản. Nhanh chóng quyết định phải tạo nhiều cơ hội ở chung hơn, thậm chí không tiếc công truy đuổi người ta. Có điều cô lại không chú ý tới chuyên ngành của người ta, quên mất trên blog cá nhân của mình đã viết ra những gì. Khiến người ta lầm tưởng tình cảm của cô là giả vờ, cố ý thiết kế dụ dỗ người kia rơi vào bẫy. Chẳng những mất đi một nửa tình yêu, cũng đã bỏ lỡ cơ hội chờ đợi mùa xuân. *** Hà Thu cố gắng muốn giải thích nhưng dù chỉ một chữ Bành Đại Hải cũng không nghe lọt tai. “Mọi thứ giữa chúng ta, chỉ là do em tỉ mỉ thiết kế tính toán, em thật sự nghĩ em có thể đùa bỡn người khác trong lòng bàn tay mình sao? Em nói đúng, thật sự em không giống Angel, ít nhất Angel còn dứt khoát nói cho tôi biết tất cả, mà không phải như em yên lặng đặt bẫy, dụ ta rơi vào cạm bẫy!” “Anh nghĩ em là người hư tình giả ý (*), âm thầm muốn nắm anh trong lòng bàn tay?” (*) Hư tình giả ý: Chỉ sự giả dối nhiệt tình bên ngoài, nhưng thật lòng thì không phải vậy “Dĩ nhiên là không phải, không phải em viết rất rõ ràng, em là săn giết tôi sao?” Gã đàn ông ăn chay bỗng nhiên biến thành sư tử dũng mãnh, giương nanh múa vuốt nói ra là cảm nhận lúc sau của anh, còn ở trước mặt cô, dùng sức đóng cửa lại. Hà Thu ngây ngốc đứng ở cửa lúc lâu, cho đến khi cô nàng Tiểu Hoan ở sát vách ra khỏi cửa, tiếng giày cao gót bước đi trên hành lang, mới tỉnh táo lại. ... Mời các bạn đón đọc Ý Võng Tình Thâm của tác giả Liên Á Lệ.
Tú Sắc Nông Gia - Quả Vô
Loan Loan ngoài ý muốn đi vào một thời đại khác, ở kiếp trước, cha không thương, mẹ không yêu. Ở kiếp này, nàng có một trượng phu chất phác, trung thực, đối mặt với căn nhà nghèo rớt mùng tơi, người trong thôn hoảng sợ tránh xa, nghĩ tới, nếu muốn có những ngày tháng tốt lành, nàng còn phải cố gắng nhiều hơn… Cổ đại tiểu viện thôn xóm, miệng mồm nhiều hơn, thị phi cũng nhiều hơn, nhưng hạnh phúc cũng nhiều. . . . *** Lời Editor: Đây là một bộ truyện điền văn làm ruộng, không có quá nhiều tình tiết gây cấn, hay nữ chính vạn năng, cô ấy xuyên qua đối mặt với việc đã có chồng, có một gia đình nghèo khó, nam chính không tuấn mỹ vô trù, cũng không bá đạo lãnh khốc, anh chỉ là một anh nông dân bình thường, trung hậu, thật thà, thương yêu bảo vệ vợ, có trách nhiệm với gia đình. Nữ chính giúp anh vượt qua mặc cảm, hòa thuận cùng xóm giềng, phấn đấu làm giàu, chăm sóc và giúp đỡ mọi người… đúng như lời tác giả nói, thị phi nhiều, hạnh phúc cũng nhiều   *** Sau một trận mưa xuân, vạn vật sinh sôi nảy nở, nước mưa đọng trên các cánh hoa tươi đẹp lại càng thêm kiều diễm. Lá cây ẩm ướt lại hóa xanh tươi. Những chú chim hân hoan bay lượn trong rừng, nhẹ nhàng tung cánh dưới ánh nắng ban mai ấm áp. Bầu trời một mảnh xanh thẫm, từng đám mây trắng xếp chồng lên nhau tạo thành một bức tranh đẹp mắt. Trên con đường lớn trong Dương gia thôn, mấy thân ảnh nho nhỏ đang vui vẻ chạy tung tăng. Đi đầu là một nam hài quần áo màu tím, đầu tóc gọn gàng buộc ở sau gáy, trên người đeo một chiếc túi làm bằng vải mịn xanh biếc, một mặt là hình con cừu thêu theo kiểu chữ thập, mặt khác là mấy đoá hoa nhỏ. Tiểu tử dương dương tự đắc khoác túi sách ở trước người, còn có ý để mặt có hình con cừu ở phía trên. Mấy bạn nhỏ vây ở xung quanh, tò mò nhìn cái gọi là túi sách mà cu cậu đang đeo trên người. “Hán Nhi, túi sách này của ca đựng cái gì bên trong vậy?” Cát Căn nhỏ tuổi hơn Dương Ngọc Hán, mở to hai mắt nhìn túi sách của cu cậu kia, tò mò hỏi. Dương Ngọc Hán đắc ý giơ túi sách lên: “Gọi là túi sách, đương nhiên phải đựng sách rồi. Mẹ ta nói, đến trường học sao có thể không có túi sách chứ?” Sau đó chủ động mở túi ra cho mấy đứa nhỏ nhìn, bên trong là một quyển Tam Tự kinh, còn có một quyển tập nhỏ do Loan Loan làm, giúp con trai dễ dàng luyện viết chữ. Sau đó còn có một cái hộp dài, từ một bên có thể nhìn thấy trên hộp có khắc hình cây trúc, ánh mắt bọn nhỏ lập tức bị chiếc hộp hấp dẫn. Trong số bọn nhỏ, Đại Bảo và Tiểu Bảo là lớn tuổi nhất. Đại Bảo chỉ vào cái hộp, hỏi: “Đây là gì vậy?” Dương Ngọc Hán cẩn thận lấy chiếc hộp ra, ngồi xổm xuống, tìm một chỗ sạch sẽ đặt hộp lên. Mấy đứa nhỏ khác cũng ngồi xổm xuống theo. Chiếc hộp là do Loan Loan nhờ Tạ Dật tìm người làm giúp, dựa theo kiểu dáng của hộp bút ở hiện đại. Dáng dài, phía trên khắc mấy hình chim thú đơn giản, mở ra, bên trong dùng vải bố để lót, thả hai cây bút vào. Trên mặt hộp không in nhiều hình hoa cỏ chim muông đẹp mắt như hộp bút ở hiện đại, cho nên chỉ có thể nhờ sư phụ điêu khắc khắc một ít hình chim con be bé. Thợ điêu khắc mà Tạ Dật mời đương nhiên là thợ tốt nhất, nên hình mấy con chim nhỏ nhìn rất sống động, vẻ như muốn bay ra ngoài. Hơn nữa, còn dùng bút lông để vẽ viền xung quanh chim nhỏ, càng tăng thêm vẻ sinh động. ... Mời các bạn đón đọc Tú Sắc Nông Gia của tác giả Quả Vô.
Tình Bất Yếm Trá - Thị Kim
Khi Yến tiên sinh bị đá lần thứ nhất, Tuyệt đối không nghĩ tới mình còn có thể bị đá lần thứ hai Giải nghĩa tên truyện: Tình bất yếm trá: có nghĩa là không tiếc lừa dối, tung hỏa mù đánh lạc hướng đối phương để có được lợi thế chiến thắng trong tình yêu. *** Ôn Tửu còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, suýt chút nữa nước mắt đã trào ra. Từ xưa tới nay cô không hề yếu ớt, nhưng không nghĩ tới sẽ đau như vậy. Yến Luật cấm dục nhiều năm, giờ phút này rốt cục đã thật sự có được Ôn Tửu, hơn nữa còn là người mình nhớ nhung rất lâu rồi, niềm khoái cảm chiếm được từ thân thể tới trái tim cô như khiến người ta điên cuồng, anh căn bản không khắc chế được sức lực. Hơn nữa Ôn Tửu ở trước mặt anh vẫn luôn mạnh mẽ, giờ phút này rốt cục anh đã có cơ hội xoay người làm chủ, trong tiềm thức ôm ham muốn chinh phục cô nên động tác cũng vô cùng kịch liệt. Ôn Tửu cũng là lần đầu, tất nhiên là đau dữ dội, cắn cánh tay anh để anh dừng lại. Giờ phút này tên đã lên dây, làm gì có cách nào rút về, hơn nữa Yến Luật vừa mới nếm được tư vị này, sao có thể chịu dừng tay như vậy, nhẹ giọng dỗ dành nói: “Chút nữa là xong rồi.” Vốn là thuận miệng dỗ cô, ai ngờ suýt nữa thành lời tiên tri… Yến tiên sinh luôn luôn tự tin tới mức tự kỷ tất nhiên sẽ không cho phép chính mình thua kém người khác trong lĩnh vực quan trọng như thế, ỷ vào thể lực và lực khống chế hơn người, vài lần vọt tới chỗ hiểm yếu rồi đột nhiên dừng lại bước tiến chinh chiến thảo phạt. Đương nhiên là anh hy vọng thời gian càng dài càng tốt, Ôn Tửu lại đau đớn một giây mà như một năm, ước gì lập tức chấm dứt, vài lần thúc giục không có kết quả, thẹn quá thành giận bắt đầu giãy dụa. Cô luôn luôn là nữ vương, chỉ có cô ức hiếp người khác, nào có chuyện bị người đặt ở dưới thân tùy ý bắt nạt mãi lâu như vậy, xong việc nằm sấp trên giường, rất lâu không để ý tới Yến Luật, nếu không phải trong lòng yêu anh thì cô hận không thể ngấu nghiến anh một trận thì mới hết giận. Yến Luật cũng biết chính mình có chút không khống chế được, dùng lực quá mạnh. Lập tức dùng điệu bộ ăn nói khép nép chưa từng làm trong đời để cười làm lành nhận tội, nhỏ giọng dỗ dành Ôn Tửu cả buổi, rồi ôm cô đi nhà vệ sinh, cúi đầu xưng thần cẩn thận hầu hạ, thế này mới làm cho cô thoáng hết giận. Yến Luật dùng chăn phủ giường quấn Ôn Tửu, ôm đến sô pha, trước ôm lấy chăn, sau đó cười nói: “Anh đi đổi ga giường.” ... Mời các bạn đón đọc Tình Bất Yếm Trá của tác giả Thị Kim.
Tiểu Khanh - Nhiễu Lương Tam Nhật
Trên thế giới này có một người như vậy, Nàng ôm ấp giấc mộng, Lặng lẽ nỗ lực, Thầm mong có một ngày có thể đuổi kịp bước chân của người kia, Nàng ngốc nghếch, Dù cho tình cờ bắt gặp cảnh đẹp ven đường, cũng không biết rẽ sang. Nàng ngốc nghếch như vậy, Kiên trì, nỗ lực không ngừng nghỉ, Và rồi cuối cùng, nàng đã có được hạnh phúc của chính mình. *** Nhan Hỉ là một cậu bé đặc biệt, dĩ nhiên là ban đầu bản thân cậu không hề nhận ra điều này. Cho đến năm chín tuổi, cậu mới ý thức được rằng, mình khác với mọi người. Lần đầu tiên Nhan Hỉ gặp Minh Tuệ là vào năm cậu chín tuổi. Lúc bấy giờ cô nhóc Minh Tuệ chỉ mới ba tuổi, bé cỏn con như một hạt đậu, ngay cả trí não còn chưa phát triển hoàn thiện. Thế nhưng nhờ cô nhóc ba tuổi này mà cậu mới biết được mình khác với mọi người. Khoảnh khắc đầu tiên cậu trông thấy Minh Tuệ, toàn thân cô bé tỏa ra một màu hồng rực rỡ. Tất nhiên cậu không biết màu sắc ấy là màu hồng, bởi trước chín tuổi, thế giới trong mắt cậu từ lâu đã được mặc định không có màu sắc, vì rằng tất cả những thứ cậu nhìn thấy hơn tám năm qua chỉ gói gọn trong ba màu: đen, trắng và tro tàn. Nhan Hỉ cảm thấy Minh Tuệ trông thật hay ho, còn cái màu hồng tươi roi rói trên người cô bé nữa, sao mà cuốn hút đến thế. Thế là cả mùa hè năm đó, ánh mắt cậu luôn theo sát không rời hạt đậu hồng chuyên nghịch ngợm phá phách kia. Nếu nói rằng câu chuyện của họ đã thành hình từ những năm tháng ấu thơ hồn nhiên và non trẻ, quả thật không sai. ... Mời các bạn đón đọc Tiểu Khanh của tác giả Nhiễu Lương Tam Nhật.