Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngoan, Đừng Nháo

GIỚI THIỆU TRUYỆN 1 • Edit bởi Kỳ Giản Niệm • Học sinh toàn trường đều biết, con trai hiệu trưởng Mục – Mục Lăng Thành không chỉ đẹp trai mà còn thường xuyên đứng nhất toàn trường, là đối tượng mà bao nhiêu cô gái ao ước. Chỉ là… cậu từ chối con gái nhà người ta quá tuyệt tình, tổn thương trái tim của vô số thiếu nữ.  Về sau trường học có một học sinh nữ mới chuyển đến, cậu đột nhiên thay đổi đến chóng mặt. Ví dụ như, cậu thường xuyên bám theo sau học sinh mới chuyển trường kia lải nhải: “Tưởng Nam Khanh, đề này cậu làm sai rồi, mau về làm lại đi!”  Anh em của cậu không giấu được lòng hiếu kỳ mà tra hỏi: “Cậu khai thật đi, bình thường cậu cấm dục như vậy kia mà, có phải coi trọng cô gái nhỏ nhà người ta rồi hay không?”  Mục Lăng Thành hời hợt đáp lời: “Cô ấy là vị hôn thê của mình.”  GIỚI THIỆU TRUYỆN 2 • Edit bởi Kỳ Giản Niệm • Bữa tiệc tối đón tân sinh viên của trường Đại học C, Tưởng Nam Khanh bị hội sinh viên chặn ở ngoài cửa: “Bạn học à, không có vé thì không thể vào bên trong được.” Tưởng Nam Khanh chỉ vào Mục Lăng Thành vừa nghênh ngang bước vào: “Cậu ta cũng không có vé, tại sao lại được vào?” “Cậu ấy là chủ tịch hội sinh viên, đương nhiên có thể tùy ý ra vào.” Sau khi im lặng ba giây, Tưởng Nam Khanh không thể không túm Mục Lăng Thành ra, cô nhìn về phía Hội học sinh nói: “Bây giờ tôi đơn phương tuyên bố, cậu ấy là bạn trai của tôi. Là người nhà của chủ tịch hội sinh viên, tôi có thể vào trong được chứ?” Mọi người nơm nớp lo sợ nhìn về phía cái người xưa nay ít nói ít cười, cũng chưa từng thân cận với nữ sinh nào kia, trong lòng thầm cầu nguyện cho tiểu học muội to gan lớn mật này. Ai ngờ, Mục Lăng Thành lại nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng, yêu chiều nói: “Ngoan, đừng nháo.” *** Tiểu thuyết Ngoan, Đừng Nháo kể về câu chuyện của Tưởng Nam Khanh, một cô gái xinh đẹp, thông minh nhưng lại rất nghịch ngợm. Cô là con gái của một gia đình giàu có, nhưng lại không được cha mẹ yêu thương. Trên đường đi học, Tưởng Nam Khanh gặp gỡ Mục Lăng Thành, một chàng trai lạnh lùng, ít nói. Mục Lăng Thành là con trai của một gia đình quyền thế, nhưng lại bị người cha tàn nhẫn của mình ép buộc phải kết hôn với một cô gái khác. Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành bắt đầu mối quan hệ oan gia ngõ hẹp. Tưởng Nam Khanh luôn tìm cách trêu chọc Mục Lăng Thành, khiến anh tức giận. Mục Lăng Thành thì luôn tìm cách tránh mặt Tưởng Nam Khanh. Tuy nhiên, sau một thời gian tiếp xúc, Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành dần dần nhận ra tình cảm của mình dành cho đối phương. Họ yêu nhau nhưng lại không thể đến được với nhau vì sự ngăn cản của gia đình. Cuối cùng, Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành đã vượt qua mọi khó khăn để đến được với nhau. Họ sống hạnh phúc bên nhau, cùng nhau xây dựng một gia đình ấm áp. Đánh giá nội dung Với nhân vật nam chính là Mục Lăng Thành, tiểu thuyết Ngoan, Đừng Nháo có một số điểm thay đổi so với phiên bản gốc, bao gồm: Cốt truyện: Cốt truyện của truyện vẫn xoay quanh mối tình oan gia ngõ hẹp của Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành. Tuy nhiên, Mục Lăng Thành là một chàng trai lạnh lùng, ít nói hơn Mục Sở. Anh cũng có một quá khứ đau buồn, khiến anh trở nên khép kín và khó gần. Nhân vật: Tưởng Nam Khanh vẫn là một cô gái xinh đẹp, thông minh nhưng lại rất nghịch ngợm. Cô là một cô gái mạnh mẽ, độc lập và luôn theo đuổi tình yêu của mình. Mục Lăng Thành là một chàng trai lạnh lùng, ít nói nhưng lại rất ấm áp và chung tình. Anh là một chàng trai mạnh mẽ, kiên cường và luôn bảo vệ người mình yêu. Giọng văn: Giọng văn của tác giả Dạ Tử Tân vẫn hài hước, dí dỏm. Tuy nhiên, với nhân vật Mục Lăng Thành, truyện có phần nhẹ nhàng và lãng mạn hơn. Kết luận Với nhân vật nam chính là Mục Lăng Thành, tiểu thuyết Ngoan, Đừng Nháo vẫn là một tác phẩm ngôn tình đáng đọc. Truyện có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng chân thực và giọng văn hài hước, dí dỏm. Dưới đây là một số điểm cộng và điểm trừ của truyện: Điểm cộng: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều tình tiết bất ngờ Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu Giọng văn hài hước, dí dỏm Điểm trừ: Đôi khi có những tình tiết hơi phi logic Kết thúc truyện hơi nhanh và chưa được trọn vẹn Đánh giá chi tiết Cốt truyện: Cốt truyện của truyện vẫn xoay quanh mối tình oan gia ngõ hẹp của Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành. Tuy nhiên, Mục Lăng Thành là một chàng trai lạnh lùng, ít nói hơn Mục Sở. Anh cũng có một quá khứ đau buồn, khiến anh trở nên khép kín và khó gần. Cốt truyện của truyện vẫn được xây dựng chặt chẽ, nhiều tình tiết bất ngờ. Người đọc sẽ bị cuốn theo câu chuyện của Tưởng Nam Khanh và Mục Lăng Thành, cùng họ vượt qua mọi khó khăn để đến được với nhau. Nhân vật: Tưởng Nam Khanh vẫn là một cô gái xinh đẹp, thông minh nhưng lại rất nghịch ngợm. Cô là một cô gái mạnh mẽ, độc lập và luôn theo đuổi tình yêu của mình. Mục Lăng Thành là một chàng trai lạnh lùng, ít nói nhưng lại rất ấm áp và chung tình. Anh là một chàng trai mạnh mẽ, kiên cường và luôn bảo vệ *** Tiết trời tháng 9, vẫn còn hơi oi bức   Thành phố Cần Nam, khu biệt thự   Ở trong căn phòng ngủ trên tầng hai, Tưởng Nam Khanh đem bộ quần áo cuối cùng cất vào vali rồi kéo khoá lên. Lúc mở cửa đi ra ngoài, cô nghe được tiếng Lâm Thanh và Quách Mậu Tuyết đang nói chuyện ở phòng khách dưới lầu.   “Hôm nay là ngày đầu tiên em gái con chuyển đến trường mới, con đưa con bé đi cùng đi.”   “Nó tự có tay có chân của mình, mẹ bắt con đưa nó đi làm gì?”   “Con bé là lần đầu tiên đến trường, đối với trường học còn chưa quen thuộc, con thân làm chị, giúp đỡ con bé thì có gì sai?”   “Con không nói sẽ thừa nhận đứa em gái này đâu!”   Tưởng Nam Khanh ngửi thấy mùi thuốc súng dưới lầu có chút nặng nề, định bụng chờ một chút rồi mới đi xuống.   Đang muốn đẩy cửa trở về phòng ngủ, Lâm Thanh ở dưới lầu ngẩng đầu nhìn về phía bên này: “Con chuyển trường mà mang theo vali làm gì?”   “Con hoàn thành thủ tục nhập học sẽ ở lại ký túc xá của trường.” Tưởng Nam Khanh dứt khoát mang theo vali bước xuống. Lâm Thanh thấy vậy, đi tới hỗ trợ cô.   Vừa xuống khỏi cầu thang, Lâm Thanh bắt đầu phàn nàn: “Con ở ký túc xá làm cái gì, nhà chúng ta cách trường con gần như vậy, chị của con học ở đó một năm cũng không có ở lại trường. Trường học điều kiện không tốt, sẽ có chỗ bất tiện, đồ ăn ở căn tin cũng không được vệ sinh, về sau để lái xe đưa đón hai người các con đi học, tốt hơn bao nhiêu…”   “Con không đồng ý!” Quách Mậu Tuyết ngồi ở bàn ăn khó chịu nhìn về phía hai người.   Quách Mậu Tuyết được nuông chiều từ bé, hình thành tính tình thiên kim tiểu thư, nói một không hai, cự tuyệt người khác vô cùng dứt khoát, khiến cho Lâm Thanh có chút xấu hổ, vô thức đưa mắt nhìn Tưởng Nam Khanh đang đứng bên cạnh.   Tưởng Nam Khanh đang cúi đầu nhắn tin cho Khúc Kỳ.   Tưởng Nam Khanh: Tớ chuyển sang trường của các cậu, nhớ đến đón tớ, thuận tiện nổ pháo chúc mừng nhé ~   Lâm Thanh muốn trách mắng Quách Mậu Tuyết mấy câu, nhưng vừa định mở miệng lại không đành lòng, đành áy náy quay sang phía Tưởng Nam Khanh: “Vậy thì để tài xế khác đưa đón Nam Nam.”   Quách Mậu Tuyết tức giận đến phồng má, cốc sữa bò uống cũng chưa uống xong đã cầm cặp trên bàn, đóng sập cửa rời đi.   Lâm Thanh thở dài một tiếng, lại quay sang dỗ dành Tưởng Nam Khanh: “Chị gái con tính tình không tốt, từ nhỏ mẹ đã không ở bên nó, bị chú Quách của con nuông chiều đến hư hỏng. Con đừng chấp nhặt với nó…”   “Làm sao có thể?” Tưởng Nam Khanh cất điện thoại di động, nhướng mày nhún vai.   Cô nở một nụ cười nhạt, làm cho Lâm Thanh nghe không hiểu cô rốt cuộc có ý gì, cả người đều sửng sốt. Sau khi hoàn hồn lại, Lâm Thanh tiếp tục cùng Tưởng Nam Khanh thảo luận việc ở lại ký túc xá của trường.   “Mẹ, hai năm nay thành tích của con không tốt, ở lại trường có thể tiết kiệm nhiều thời gian học tập hơn mà.” Tưởng Nam Khanh dùng ánh mặt chân thành trả lời, cô cảm thấy đến mình cũng tin vào lý do này.   Lâm Thanh trầm mặc một hồi, rốt cục cũng xuống nước trước: “Như vậy cũng tốt. Hôm nay ngày đầu tiên chuyển trường, con nhớ phải đến chào hỏi chú Mục, dì Mục, để chú Mục sắp xếp cho con vào lớp nào. Mấy hôm trước ông con có gửi lên một ít đặc sản, con theo một chút để làm quà đi.”   Lâm Thanh nói xong, lấy cặp xách của Tưởng Nam Khanh, đem đặc sản bỏ vào trong, lúc quay đầu lại nói: “Con mang nhiều hành lý như vậy, hôm nay để lái xe của mẹ đưa con đi.”   “Không cần đâu ạ, hôm nay thời tiết tốt như vậy, tự con đi là được rồi.”   Lâm Thanh còn muốn nói tiếp, Tưởng Nam Khanh liền không cho bà cơ hội mở miệng, cầm lấy vali của mình, cười nói: “Mẹ, con đi trước, tạm biệt mẹ!”   Bước ra khỏi khu biệt thự, Tưởng Nam Khanh ngẩng nhìn bầu trời trong xanh, vài con chim nhỏ tung cánh bay qua lượn lại, để lại những bóng đen trong không trung. Điện thoại đúng lúc vang lên một tiếng, cô mở ra xem, là Khúc Kỳ nhắn lại.   Khúc Kỳ: Hoan nghênh, hoan nghênh, nhưng mà mình mở máy lạnh lớn nên bị cảm mạo, hôm nay xin phép nghỉ ở nhà nghỉ ngơi, không thể đi tiếp đón cậu nha.   Tưởng Nam Khanh nhíu mày, nhanh chóng đánh chữ: Làm sao lại như vậy, thể lực của cậu không đủ, về sau mỗi sáng dậy sớm đi theo Nam tỷ cùng nhau chạy bộ.   Khúc Kỳ: Tiểu tổ tông ơi, cậu tha cho mình đi mà (chắp tay)   Tưởng Nam Khanh cười: Cái kia… Cậu nhớ uống nhiều nước nóng Vài giây đồng hồ sau.   Khúc Kỳ: Đã rất nhiều người nói với mình “Uống nhiều nước nóng” rồi! Bà cô à, cậu cư xử như bọn con trai như vậy, về sau sẽ không dễ tím kiếm mục tiêu đâu.   Tưởng Nam Khanh cười, cất điện thoại di động, tiếp tục đi lên phía trước.   Lúc đến gần trạm xe buýt, mặt trời đột nhiên bị mây đen bao lấy, cùng với một luồng gió mát, rất nhanh trời liền mưa nhỏ. Cô kéo lấy vali chạy nhanh mấy bước, đứng ở phía dưới trạm xe buýt.   Hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng, rất nhiều phụ huynh đưa con đi đều đứng chờ, họ không sợ phiền mà dặn đi dặn lại, chẳng qua đều là mấy vấn đơn, nào là học tập cho giỏi, ăn cơm thật ngon, nghe lời giáo viên nói.   Tưởng Nam Khanh mặc áo khoác cao bồi, tết tóc đuôi ngựa, vành nón mũ lưỡi trai hướng xuống, che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, tuy là ngày mưa lại đeo kính râm, nhìn có phần lạnh lùng, không khỏi thu hút ánh mắt tò mò của mấy người đang chờ xe.   Cô không để ý ánh mắt của mọi người, nhẹ nhàng xách vali lên, ung dung huýt sáo.   Lúc này, xe buýt tới. Mấy người phụ huynh nhanh chân cầm lấy vali của con mình chen lên xe, Tưởng Nam Khanh thở dốc mấy hơi, cũng nhanh chân cầm vali đi theo sau.   Trạm cuối xe buýt là trường cao trung Cần Nam, ở trong thành phố Cần Nam, đây là trường cao trung tốt nhất.   Lúc xuống trạm cuối cùng, Tưởng Nam Khanh tháo kính râm xuống, ngẩng đầu trường học một chút, phía trên treo bandroll hoan nghênh tân sinh nhập học.   Trước cửa trường học có không ít tình nguyện viên đôi mũ đỏ, xem chừng là học sinh lớp 11. Tưởng Nam Khanh liếc nhìn một vòng, sau đó kéo vali đi về phía Nam.   Lưu Minh Triết, học sinh lớp 11-1 che ô đứng trước cổng trường, trên đầu đội mũ tình nguyện viên, dùng một cánh tay khoác vai người bạn bên cạnh, ánh mắt rơi trên người Tưởng Nam Khanh, nhíu mày: “Tiểu tiên nữ kia nhìn không tệ, hai chúng ta đứng đây cả buổi, cuối cùng cũng có mỹ nữ xuất hiện.”   “Tại sao cô ấy lại đi về phía tiểu khu?” Trần Thiếu Ngang đứng bên canh nhíu mày không hiểu.   “Đương nhiên là đi nhầm đường, mình đi giúp cô ấy.”   Lưu Minh Triết nói còn chưa dứt lời, người đã bước chân đã vọt tới, “Học muội, em là tân sinh đúng không? Là tân sinh thì phải đi đến khu báo danh, sau đó đi xem phân lớp như nào. Bên kia là tiểu khu của trường, học sinh không thể tùy tiện đến đó.”   Tưởng Nam Khanh ngẩng đầu nhìn hắn, thân hình người con trai cao gầy, làn da màu lúa mì, cười lên rất rực rỡ.   Phía sau hắn còn có một người nữa, mặc áo thun trắng với quần bò, mang theo kính đen, trông rất nhã nhặn.   Thấy cô không nói gì, Lưu Minh Triết cúi đầu nhìn cô đeo cặp sách lại kéo theo vali, liền nở một nụ cười ấm áp: “Có phải em không biết đường không, để đàn anh dẫn em đi?”   Người của trường cao trung này ai cũng nhiệt tình như vậy sao? Tưởng Nam Khanh có chút thụ sủng nhược kinh.   “Không cần đâu, em còn muốn đi tìm người, tối nay sẽ trở lại trường.” Nói xong, cô nở nụ cười với hai người họ, rồi quay người kéo vali rời đi.   Lưu Minh Triết nhìn chằm chằm bóng lưng của Tưởng Nam Khanh, ánh mắt si mê: “Cậu cảm thấy học muội này so với hoa khôi của trường chúng ta thế nào?”   Trần Thiếu Ngang: “Không biết.”   “Mình cảm thấy cô ấy so với hoa khôi của trường chắc chắn đẹp hơn! Mình quyết định, từ nay về sau, tiểu học muội này chính là nữ thần mới trong lòng Lưu Minh Triết mình.”   “...” Trần Thiếu Ngang liếc nhìn hắn như đang nhìn bệnh nhân tâm thần.   ____   Tưởng Nam Khanh kéo theo vali vào bên trong tiểu khu, ngẩng đầu nhìn xung quanh một vòng, cẩn thận tìm kiếm hai đơn nguyên trong năm toà nhà.   *Đơn nguyên: bộ phận của nhà hoặc công trình được giới hạn quy ước trên mặt bằng và là một đơn vị thống nhất toàn vẹn về mặt tổ chức không gian, kĩ thuật và cấu tạo. Trong nhà ở nhiều tầng, đơn nguyên là tập hợp các căn hộ cùng sử dụng một tổ chức giao thông thẳng đứng (cầu thang bộ, cầu thang máy,…). Một ngôi nhà có thể bao gồm một hoặc nhiều đơn nguyên.   Nghe nói ở trong toà nhà này có một người có quan hệ với cô, gọi là “Vị hôn phu”.   Tên gọi Mục Lăng Thành.   Ông nội Mục Lăng Thành cùng với ông nội Tưởng Nam Khanh là hàng xóm, chơi với nhautừ nhỏ đến lớn, về sau cùng nhau nhập ngũ, ông nội Tưởng còn vì ông nội Mục mà bị trúng đạn, phải nói là “nghĩa trọng tình thâm”.   Rất nhiều năm trước kia, bà nội Tưởng cùng bà nội Mục liên tiếp mang thai, liền ước định với nhau, nếu sinh ra một nam một nữ, thì kết làm thông gia, từ đó hai nhà thành một nhà. Chẳng là trời không chiều lòng người, Tưởng gia cùng Mục gia đều sinh con trai. Việc này khiến cho ông nội Mục cùng ông nội Tưởng vô cùng tiếc nuối, liền đem hi vọng ủy thác vào đời cháu. Cho nên, Tưởng Nam Khanh cùng Mục Lăng Thành đã có hôn ước từ khi cha Tưởng và cha Mục còn chưa biết lẫy.   Đương nhiên, Tưởng Nam Khanh hôm nay tới đây không phải tìm Mục Lăng Thành. Cô tới là tìm cha Mục – hiệu trưởng trường Cần Nam.   Đứng trước cửa nhà 103, Tưởng Nam Khanh giơ tay nhấn chuông cửa.   Bên trong mẹ Mục đang rửa chén, nghe được tiếng chuông cửa, ngẩng đầu hướng về phía phòng ngủ của con trai hô: “Tiểu Thành, con mau đi mở cửa, đoán chừng là Nam Nam đến rồi.”   Trong phòng ngủ, một thiếu niên mười bảy tuổi cắm đầu xuống bàn nghiêm túc giải bộ đề Olympic toán. Tia sáng xuyên qua cửa sổ, chiếu lên người cậu, hiện rõ ngũ quan sắc sảo. Mắt phượng mày rậm, sống mũi cao, thẳng, đôi môi mỏng khẽ cong. Khóe môi có hơi hạ xuống làm cho cậu nhìn lạnh lùng hơn.   “Tiểu Thành? Con đi đến trường học rồi sao?” Ở bên ngoài, mẹ Mục lại gọi thêm một tiếng.   Mục Lăng Thành vẫn như cũ vùi đầu giải đề Olympic toán, không chút để ý. Sau đó bên ngoài an tĩnh. Mục Lăng Thành vuốt vuốt cây bút trong tay, lắng tai nghe ngóng tình hình, tựa hồ có tiếng nói.   “Quả nhiên là Nam Nam đến, nhiều năm như vậy dì không có gặp con, con cũng đã lớn như vậy rồi, càng lớn càng xinh đẹp nha.”   “Dì, đây là đặc sản dưới quê ông nội còn gửi lên, đều là đồ tự tay làm, con mang cho chú dì một ít ạ.”   “Ôi trời, con cũng thật là, tới thì tới còn mang nhiều đồ như vậy làm gì?.”   “Cũng không phải cái gì đáng tiền, chú dì nếm thử đi ạ. Nghe nói hai người đã nhiều năm không có về nhà, đoán chừng cũng không có cơ hội thưởng thức.”   “Đúng vậy, dì cũng sắp quên mất mùi vị thế nào rồi.”   ____   Mục Lăng Thành đang nghiêm túc lắng nghe, điện thoại trên bàn phát ra tiếng chuông, màn hình sáng lên. Mục Lăng Thành liếc mắt thấy có tin nhắn đến, lãnh đạm cầm lên ấn mở, là Lưu Minh Triết gửi tới.   Lưu Minh Triết: Cậu có ý gì thế, không phải đã nói hôm nay đến trường sớm một chút để đón tân sinh sao, cậu thân là chủ tịch hội học sinh lại định cho bọn mình thả chim bồ câu* sao? Mình đã đứng ở cổng trường gần một tiếng đồng hồ rồi!   *Thả chim bồ câu: cho leo cây, thất hẹn.   Vài giây sau, lại có tin nhắn mới.   Lưu Minh Triết: Lão đại, cậu bình thường không có như vậy, hôm nay trốn ở nhà làm gì vậy, hẹn hò sao?   Mời các bạn mượn đọc sách Ngoan, Đừng Nháo của tác giả Dạ Tử Tân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hai 'Cầm' Cùng Vui (Cặp Đôi Cầm Thú)
Review bởi: Dung Nguyễn Thùy - fb/hoinhieuchu  Một đợt mị đọc xong truyện ‘Oan gia tương phùng’ thì bị ghiền truyện thanh mai trúc mã, lùng tìm thì vớ được quyển này, đọc xong lại cảm thấy thích nhất trong các bộ thanh mai trúc mã dù tình tiết và tính cách nhân vật cũng không sâu sắc, cơ mà vẫn thích chẳng hiểu sao ???? ????.  Xuyên suốt bộ truyện là văn phong hài hước, tình tiết đối đáp chan chát của cặp đôi chính. Hai người lớn lên với nhau từ nhỏ, hai gia đình cũng cực thân thiết. Trong đó gia đình nam chính cưng chiều nữ chính như con cháu ruột, đến nỗi mà để tránh mấy trận đòn của ông nội, nam chính phải khép nép nịnh nọt nữ chính giải cứu. Cặp đôi này có tình cảm với nhau từ sớm nhưng vì một hiểu lầm mà bỏ lỡ nhau mấy chục năm, chung sống bằng cách đốp chát đối đầu, đến khi yêu nhau rồi thì ngọt ngấy ngược cẩu độc thân suốt.  Nữ chính Kiều Nhạc Hi là 1 cô nàng thiên kim tiểu thư độc miệng, hễ cứ gặp nam chính là xỉa xói móc mỉa không thôi. Những tiểu thư nhà giàu thì thường kiêu căng, chua ngoa nhưng mà nữ chính này tính cách thú vị ở chỗ đanh đá thì đanh đá ấy nhưng vẫn lương thiện, ngoan ngoãn. Nếu như tác giả vẫn giữ vững được tính cách mạnh mẽ của nữ chính đến cuối truyện thì sẽ ổn hơn. Phần sau khi hai người xác định quan hệ mị cảm thấy nữ chính hơi yếu đuối nhạt nhòa. Tuy nhiên, nhìn chung thì nữ chính ổn, không bánh bèo, biết suy nghĩ.  Nam chính Giang Thánh Trác hay Giang Bươm Bướm ???? ???? được miêu tả là 1 hoa hoa công tử, thay bồ như thay áo. Từ khi nảy sinh hiểu lầm lúc nhỏ, cũng vì kích thích nữ chính nên cậu này dựng cho mình hình tượng ăn chơi trác táng. Thực ra, trước đó, khi còn là 1 cậu nhóc nhỏ xíu thì anh chàng này đã mặc định bản thân là của nữ chính rồi, yêu sâu đậm đến mấy chục năm trời, để đến khi đau khổ tỏ tình, cứ ngỡ bị từ chối, được đáp lại thì mừng như điên.  Chính đoạn này làm mị rung động mà xếp truyện vào những truyện yêu thích: “Giang Thánh Trác nhìn cô khóc càng lúc càng đau lòng nhưng vẫn mạnh miệng, hai mắt đầy nước, cả khuôn mặt bị nước mắt bao phủ chảy xuống má rơi xuống, chóp mũi đều bị ửng đỏ. Chân tay lúng túng, trong lòng vừa tức lại vừa đau lòng, tình cảm phức tạp dâng lên não, rốt cuộc mất đi lý trí, câu nói thốt ra, cả cổ họng hét khàn cả giọng, "Anh vẫn luôn yêu em, không phải cô ta!". Về phương diện si tình thì nam chính chúng ta đúng là hoàn hảo, cơ mà tính cách thì ‘trừ 5 điểm trẻ trâu, về chỗ’, bởi lịch sử ăn chơi của mình mà không bảo vệ được nữ chính. Cũng may về cuối truyện, Giang thiếu đã học cách trưởng thành 1 người đàn ông thành thục có thể bảo vệ chu toàn cho vợ mình. Thêm màn cầu hôn lãng mạn, cảm động thì “cho 100 điểm quá soái, được trở lại hình mẫu đàn ông mơ ước, lấy danh hiệu thê nô chính hiệu về chỗ” ???? ????  Vì là kiểu truyện ngôn tình đời đầu nên khi đọc truyện chắc hẳn sẽ soi mói một chút: tình tiết không đặc sắc, tính cách nhân vật hơi trẻ con nhưng tổng thể thì truyện cũng đạt chuẩn một quyển ngôn tình hài, sủng, chủ đề thanh mai trúc mã được triển khai cũng thu hút, đặc biệt là có thịt, thịt, thịt CHẤT LƯỢNG nhé (chiện quan trọng phải nói 3 lần ???? ???? ????). Riêng đối với mị thì chỉ không thích chi tiết biến cố gần cuối truyện và chất lượng edit không tốt lắm, còn nhìn chung đọc giải trí ổn, hay. *** Đối với Giang Thánh Trác, Kiều Nhạc Hi là sói đuôi dài khoác áo da dê, mỹ nhân rắn. Đối với Kiều Nhạc Hi, Giang Thánh Trác là Hoa Hồ Điệp (con bướm phong lưu), là ngựa đực giống. Tóm lại, 2 người trong mắt đối phương đều là cầm thú. Chữ “cầm” trong tên truyện là “cầm thú” :3 Trước khi đọc truyện nào mình cũng đọc review spoil, mình đã chuẩn bị tâm lý rằng truyện sẽ ngược do nam nữ chính có hiểu lầm. Nhưng mình thật sự không thích nổi hình tượng nam chính: vì chọc nữ chính ghen mà giả trang thành “Giang bươm bướm” suốt ngày treo hoa ghẹo bướm, thay người yêu như thay áo, đã vậy đều chọn cô nào cũng có nét giống nữ phụ Mạnh Lai. Nếu không phải mình xem trước review rằng anh ta thích nữ chính từ nhỏ, thì mình thật sự nghĩ rằng anh ta rất yêu thích Mạnh Lai. Thật ra vẫn có chi tiết nhỏ như anh ta không vui khi nữ chính không ghen, nhưng mình vẫn có cảm giác anh ta rất yêu Mạnh Lai, chứ không phải nữ chính. Mặc dù mình rất tò mò hiểu lầm nhỏ nào khiến nam chính cố tình giả trang thành kẻ lăng nhăng để kích thích nữ chính, chẳng lẽ nghĩ nữ chính thích nam phụ ? Hay nam chính đã nghe được đoạn đối thoại của nữ chính với Mạnh Lai ? Thế nhưng, mình quyết định drop tại chương 10, không phải vì truyện dở, mà là truyện không phải gu của mình, mình không hảo cái kiểu “tự ngược” này, vì một chút hiểu lầm mà dẫn đến nhiều chuyện hiểu lầm khác. Mình cũng đọc review chê tính cách nữ chính sau khi yêu nam chính khá yếu đuối. Mình cũng đọc trích dẫn, đúng là yếu đuối thiệt. Mình vẫn thích nữ cường, mạnh mẽ hơn. Mọi người nếu không ngại hiểu lầm, không ngại nữ chính hơi yếu đuối khi yêu thì nhảy hố liền nha, nam chính giả trang thôi chứ sạch lắm. Truyện này mình sẽ không cho điểm.   Mời các bạn đón đọc Hai 'Cầm' Cùng Vui (Cặp Đôi Cầm Thú) của tác giả Đông Bôn Tây Cố.
Chỉ Muốn Cùng Em, Chính Là Tốt Nhất
Review bởi: Huỳnh Minh - fb/hoinhieuchu ----- Nếu bạn cảm thấy đời thật sự là quá mệt mỏi chán ngán cần tìm chút hường phấn để sống tiếp thì đây chính là truyện bạn cần. Thật ra cũng không hoàn toàn là ngọt ngào, truyện có ngược, tuy nhiên vì tính cách của nam chính dịu dàng ôn nhu nên sau khi đọc hết truyện, nhắm mắt lại thì chỉ còn cảm thấy hạnh phúc với ngọt sâu răng. Về nội dung: Nam chính Kiều Dụ và nữ chính Kỷ Tư Tuyền yêu nhau từ hồi đại học, cả hai học ngành kiến trúc và có ước mơ sẽ giành được giải thưởng Pritzker cao quý của ngành. Tuy nhiên do hoàn cảnh gia đình nên nam chính phải từ bỏ ước mơ xuất ngoại với nữ chính mà quay về làm quan theo nghiệp gia đình. Nữ chính xuất ngoại, hoàn thành những ước mơ dang dở mà cả hai đã từng ước hẹn lúc còn ở đại học. 6 năm sau nữ chính trở về, hai người lại một lần nữa dây dưa. Truyện không có tiểu tam trơ trẽn, các thể loại nữ phụ, nam phụ gì đó dù có cũng đều là mây bay. Tình cảm của nam chính dành cho nữ chính vô cùng kiên định, mọi vấn đề đều là của hai người. Đông Bôn Tây Cố xây dựng hình tượng nam chính dịu dàng, ôn nhu, thâm tình vô cùng hoàn mỹ. Hoàn mỹ ở đây không có nghĩa là có khả năng một tay che trời, hô mưa gọi gió (ờ thì cũng không phải truyện huyền huyễn mà). Hoàn mỹ là từng câu nói, hành động, nụ cười của anh được miêu tả đều lộ ra ôn nhu, nhẹ nhàng, anh có thể từ bỏ ước mơ, thỏa hiệp theo sắp đặt của gia đình nhưng đối với nữ chính thì anh không bao giờ từ bỏ. Thật sự là chỉ muốn dùng trăm từ vạn từ để diễn đạt sự hoàn mỹ của nam chính thôi huhu. Nữ chính là cô gái thông minh, cá tính, mạnh mẽ, bá đạo. Điều mình thích ở nữ chính là dù người yêu có từ bỏ giấc mộng thì cô vẫn một mình bước tiếp, thực hiện những gì còn dang dở. Cảm giác đọc thích cực kỳ . Về bản edit: Đôi chỗ vẫn còn dùng chữ hán ngữ. Trích đoạn: Kỷ Tư Tuyền bỗng như hết hơi, thở dài mở hai tay: "Lại đây ôm em." Kiều Dụ liền nghe theo, ôm cô vào ngực. Cô nhào vào lòng Kiều Dụ hít một hơi thật sâu, bỗng nhiên cứng rắn mở miệng: "Nói xin lỗi em." Kiều Dụ không hỏi nhiều, dựa theo yêu cầu của cô trịnh trọng nói: "Thật xin lỗi." Kỷ Tư Tuyền tiếp tục nói yêu cầu trọng điểm: "Nói anh yêu em." Kiều Dụ cảm thấy có chút buồn cười: "Em làm sao vậy?" Kỷ Tư Tuyền vùi mặt vào trong lòng anh ấp úng nói: "Kiều Dụ, em nhớ anh." Kiều Dụ bỗng nhiên thu lại nụ cười, nhẹ nhàng chậm chạp mà kiên định mở miệng: "Kỷ Tư Tuyền, anh yêu em." Tổng điểm cá nhân mình đánh giá: 4.5/5. - - - Những truyện cùng hệ liệt của tác giả này đọc cũng rất hay. + Hai "Cầm" cùng vui (Cặp Đôi Cầm Thú): là về em gái Kiều Nhã Hi của nam chính Kiều Dụ truyện trên. Phần ngược của truyện này mình đọc xong không có cảm giác đau lòng lắm, cảm giác nó không thuyết phục được mình ý. Nữ chính trong truyện này được xây dựng theo kiểu mạnh mẽ, kiên cường nhưng không biết sao lúc sang làm cameo cho truyện của anh trai mình (Chỉ muốn cùng em) thì toàn thấy khóc :-s Chắc đang mang thai hehe. Mình nghĩ 3/5 điểm. + Kỳ thật cây Lim có thể tựa: đây là truyện về Diệp Tử Nam, bạn của Kiều Dụ và cuộc hôn nhân cưới trước yêu sau của anh này với Túc Kỳ. Anh này đã yêu Túc Kỳ từ rất lâu trước đó rồi nhưng chị nhà là kiểu con gái đà điểu, chậm suy nghĩ. Bình thường kiểu nhân vật này dễ gây ức chế cho người đọc nhưng tác giả xây dựng rất hay, nam chính từng bước ép cho nữ chính thoát khỏi vỏ bọc của mình, bày tỏ tình cảm của bản thân ra chứ không phải kiểu cam chịu rồi yêu thương như các nam chính khác. Xem hai anh chị người một bước, ta một bước đấu nhau cũng vui, mà hơi mệt tim :-s. Mình cho 3.5/5 điểm. + Quay đầu mỉm cười bắt đầu JQ: Truyện về nam chính Tiêu Tử Uyên bạn của Kiều Dụ và nữ chính Tùy Ức bạn của Kỷ Tư Tuyền (truyện Chỉ muốn cùng em). Truyện này hoàn toàn hông có ngược, tiểu ngược thậm chí mà mâu thuẫn nho nhỏ cũng chả có. Hai người hoàn toàn là bình đạm như thủy, yêu nhau rồi đi đến kết hôn. Cảm giác đọc xong rất ngọt ngào.  Chẳng qua mình lỡ đổ vì Kiều Dụ rồi nên truyện này mới bị xếp thứ hai thôi . 4/5 điểm. *** Mùa hè năm ấy, khí trời nóng bức dị thường, Kỷ Tư Tuyền 17 tuổi đang nhìn vaò giấy báo trúng tuyển đại học của mình sửng sốt một lúc, chớp chớp mắt, nhìn vào cột điểm mấy lần, sau đó cực nhanh đem thư thông báo nhét trở về túi, rồi ném vào ngăn kéo thấp nhất của bàn học, một dạng giống như ngày xưa, cưỡi xe đạp vui sướng ra khỏi cửa. Một năm kia, ở vào năm quan trọng, Kiều Dụ đã ở trong trường học được một năm, và được coi là nhân vật phong vân, học chuyên ngành mình thích, làm những chuyện mình nghĩ, chỉ còn thiếu bên cạnh một người mà mình yêu thương. Ngày mà Kỷ Tư Tuyền nhận được thông báo trúng tuyển, Kiều Dụ đang tham gia vòng cuối cùng của một cuộc thi, giáo sư của khóa đưa ra ý mới, chọn một chỗ cảnh đẹp giống cổ tích để làm bài kết thúc cuộc thi. Ngày đó, cậu ngồi ở hàng cuối, trợ giảng kiến trúc ở phía trước vẫn còn đang nói một chút về sự chú ý vị trí, có lẽ khí trời quá nóng khiến cho cậu vừa nghe một tí đã không chịu được, loại suy nghĩ cổ hóa này đem ra dạy thì cũng khiến học sinh ngu đi, hắn luôn cảm thấy kiến trúc là thứ có linh tính, bởi vậy sáng tạo là điều quan trọng nhất, cậu không muốn nghe nữa, nhờ có giá vẽ che chắn, cậu nghiêng đầu sang một bên nhàm chán. Đó là lần đầu tiên cậu thấy Kỷ Tư Tuyền, chuyện này cậu chưa nói với bất kỳ ai. Ở chỗ này từ trước cho đến bây giờ cậu không biết có một cô gái lại xinh đẹp như thế, sáng rỡ đến thế khiến cho người ta không cách nào nhìn thẳng, có lẽ cũng bởi vì quá sáng rỡ mà sau này khi cô có chút mất hứng, Kiều Dụ sẽ có loại ngày có cảm giác âm trầm sập xuống. Khi đó Kỷ Tư Tuyền toát lên vẻ thanh xuân lay động lòng người, tóc đuôi ngựa tung bay rối bời, mặc chiếc quần bò ngắn, áo sơ mi trắng, sóng mắt lưu chuyển khi cười, trong suốt như nước. Cô đứng dưới cây liễu cách bọn họ không xa, cầm bút vẽ thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn vật kiến trúc, sau đó mặt chuyên chú vẽ những nét đầu tiên. Cành liễu dài rủ xuống, gió vừa thổi liền đung đưa bên cạnh cô, hơn hiển linh động lòng người. Cậu cảm thấy trên người cô có phần khí chất rất thu hút, bức họa dưới tay cô nhất định là một kiệt tác. Rất nhanh cuộc thi bắt đầu, bên tai trừ tiếng gió cùng tiếng ve kêu liền chỉ có tiếng bút pháp xào xạc trên giấy. Kiều Dụ nhịn không được nữa quay đầu lại nhìn thì thấy cô đứng cạnh một người con trai, cô đang nghiêng đầu nhìn hắn, tóc đuôi ngựa ở phía sau bay bay bên tai, vui đùa nghịch ngợm. Kiều Dụ lúc này mới nhìn rõ mặt cô, làn da trong suốt như pha lê, ngũ quan tinh xảo giống như một nàng tiên cá xinh đẹp, tiểu cô nương bị liễu quấy rầy giường như có chút mất hứng, cau mày miễn cưỡng ngước mắt, nghe nghe không biết tại sao đáy mắt hiện lên một tia giảo hoạt, tiếp theo cười lên xấu xa, không biết nói câu gì, nam sinh kia hoảng loạn mà chạy, cô nhìn theo bóng lưng của nam sinh cười đắc ý, đáy mắt mang theo ánh tinh nghịch để cho người ta nhìn không rời mắt. Mời các bạn đón đọc Chỉ Muốn Cùng Em, Chính Là Tốt Nhất của tác giả Đông Bôn Tây Cố.
Quay Về Đời Đường Làm Lưu Manh
Đánh giá: 8,5/10 Lại là xuyên qua, có thể cũng không phải là ta nguyện ý xuyên qua ? Bản thân không có sở trường gì, mơ hồ xuyên thủng đến Đường triều, cần dựa vào cái gì để kiếm cơm đây?? Không thể, chỉ có một từ, hỗn?   Không nghĩ tới hỗn đến mức tận cùng? Chim sẻ có thể biến thành phượng hoàng? Chạy khắp một vòng  Đại Minh cung? Hoàng đế, hoàng tử ta sẽ chọn ai? Chỉ vì đức lang quân như ý trong lòng Dám cùng so với trời thử cao. Cô là người ở hiện đại, trong một buổi tối mưa giông sấm chớp chỉ vì bực mình vì chưa kịp về trời đã mưa như đổ nước mà lỡ miệng chửi trời. Báo ứng giáng xuống, cô chỉ biết là mình bị sét đánh. “Oàng” một phát, cô một mạch xuyên về thời Đường. Lục Tiểu Thanh may mắn gặp được Vô Diễm và Thiên Vũ, nàng dùng vài câu bàn về đạo lý mà có thể đi theo hai người họ. Một người là Lý Thiên Vũ, nhẹ nhàng ấm áp, luôn luôn giúp đỡ cô, đúng chuẩn soái ca. Còn một tên là Lý Vô Diễm, một tên cọc cằn, chẳng bao giờ nhẹ nhàng với nàng, hai người khi nào gặp nhau cũng đấu khẩu không thôi. Vốn là người từ thế kỉ 21 đến, cô dĩ nhiên là có suy nghĩ khác hẳn những người ở đây, ấy vậy mà họ lại gọi cô là lưu manh. Than thân trách phận thì cũng đành phải chấp nhận, cô quyết tâm dùng hết những hiểu biết của mình ở thời hiện đại mà kiếm cơm manh áo. Ba người họ đi cùng với nhau, lưu bạt giang hồ, dần dần tình cảm nảy sinh, liệu trái tim của cô sẽ thuộc về ai? Mình rất thích cách xây dựng kiểu nhân vật nữ cường xuyên không. Không phải kiểu yểu điệu thục nữ yếu đuối hay nhẫn nhịn chịu nhục, ở đây nữ chính được thể hiện là người phóng khoáng, lại rất độc lập, không chút yếu đuối nào. “Ừm, mùi gì vậy?” thanh âm lạnh lùng truyền đến, là giọng nói của người tên là Vô Diễm. “Hình như là mùi khét của vật bị đốt tàn, đi, đi nhìn một cái.” Khi nói chuyện, hai con ngựa liền đã đứng ở trước mặt Lục Tiểu Thanh. Trầm mặc, trầm mặc, vẫn là trầm mặc, thanh âm gió thổi qua, thanh âm lá cây rơi trên mặt đất, có thể nghe thấy rõ ràng. Thật lâu sau, một giọng nói không thể nhịn được nữa, nhưng ôn hòa vang lên: “Xin hỏi cô nương là người nào?” Không có tiếng trả lời, sau khi khụ thêm hai tiếng, vẫn là không có trả lời. Bên cạnh một giọng nói lạnh như sương sớm của tháng sáu đột nhiên vang lên: “Chết tiệt, ngươi rốt cuộc là ai?” Thanh âm không lớn, bất quá nghe vào trong lỗ tai của Lục Tiểu Thanh lại tựa như sấm sét nổi lên, làm nàng giật nảy mình, tư thế đều còn không có động liền quay lại quát: “Muốn người ta bị hù chết à, nói lớn tiếng như vậy làm gì? Ta cũng không phải kẻ điếc.” Dứt lời, hùng hổ ngước đầu nhìn. *** Review Tinh: Đây là lần đầu tiên Tinh đọc truyện do Chu Ngọc viết. Hồi đầu cũng thấp thỏm lắm vì vốn dĩ những lúc mình lên cơn thèm khát đọc thể loại xuyên không – hài, rủi thế nào mà vớ phải bộ truyện lửng lơ ăn theo con cá vàng thì cơn giận không phải chỉ ngồi nhẫn nhin một lúc là hết được. Có lẽ mình là một độc giả gay gắt nhất của ngôn tình. Khẩu vị vô cùng khắc nghiệt. Cách mình đọc không phải là phân tích độ mạch lạc, hợp lí của cốt truyện hay mức thực tế trong việc xây dựng nhân vật hay thêm nếm các tình tiết. Chỉ đơn giản là dùng cảm giác và bản năng đặt vào mạch diễn tiến của câu chuyện để xem xét xem câu chuyện này có mượt mà không. Không ít lần đang hứng thú nhiệt tình đọc, chưa quá 5 trang đã rơi tõm xuống ngơ ngẩn vì không hiểu tại sao đã đến sự kiện đó rồi, có phải các nhân vật suy nghĩ quá nông rồi không? Vì thế khi mà chọn bộ truyện có cái tên thật đặc biệt này (lại một thói quen đọc khác: Chết tại diện mạo!) việc đầu tiên, sau khi xem thể loại, là cầu trời khấn phật truyện này đọc đã cái cơn cuồng của mình T___T Và thật may, Chu Ngọc không làm mình thất vọng (cho lắm…) Vẫn là điển hình kiểu nữ chủ xuyên không, người gặp người yêu, sống dai như gián, ứng phó linh hoạt, tâm cơ mẫn tiệp, tuy nhiên Tiểu Thanh khiến mình không ghét được bởi cá tính phóng khoáng hài hước của cô nàng. Cô có nét nào đó khiến mình có thể đồng cảm được, cố gắng giữ vẻ thoải mái phớt đời để ngăn cách bản thân quá mức chủ quan, đặt quá nhiều tâm tư vào chuyện gì vì khi đó cũng là lúc nguy cơ thất bại hỏng việc vô cùng cao, mà cái giá của thất bại thì có vẻ cao trong hoàn cảnh của cô. Chỉ là đôi lúc thấy mọi sự quá mức may mắn với cô, cá nhân mình nghĩ mọi chuyện thực tế có lẽ sẽ không xảy ra đơn giản như ý như thế được, hoặc có thể may mắn cũng là một loại tài năng đi ~ Các nhân vật có tính cách rõ ràng, không nhàm chán, các nhân vật nền nhiều khiến cho câu chuyện tha hồ phát triển đa dạng, mình lại còn là loại người thấy đông càng vui nên vô cùng thích ý đại kết cục. Kiểu đấu xong xuôi tất cả lại về, có đôi có cặp, ai cũng có phần ấy hehe Tuy nhiên nhiều lúc đọc cũng hẫng vì các mồi lửa bắt lên hứa hẹn cú nổ ngoạn mục và đòi hỏi trí dũng mưu tài của các nhân vật phát huy, ấy thế mà có vẻ tác giả lại quên khuấy mất quay lại giải quyết các nút thắt ấy, hoặc có chăng là tháo gỡ qua loa vô cùng. Đỉnh điểm câu chuyện đáng lẽ có thể kinh điển hơn chút nhưng hơi xẹp, nói chung chắc cũng chỉ để tạo cảnh cho nữ chính tỏ tình cùng nam chính thôi. Lại nói nam chính, ừ thì yêu nữ chính hơn mạng. Tài năng không phải không có, tác giả phác họa anh ấy là một người giấu tài và rất giỏi giang, nhưng mình chả nhìn ra được mấy, có khi cái điên tình của anh ấy lấn át quá nên mình không thấy được mặt “hướng nghiệp” của anh ấy lắm. Thực ra mình dễ bị thuyết phục bởi những nam nhân đặc sắc hơn, mà cái này lại rơi vào một nam thứ (hình như) không yêu Tiểu Thanh. Có điểm duy nhất mình không hài lòng là nữ chính được xây dựng quá cường đại, cá nhân mình có nhiều bài thơ vô cùng thích, học thuộc làu làu nhưng qua một thời gian không đụng chạm cũng rơi rớt ít nhiều. Vậy mà Tiểu Thanh cứ đọc làu làu như phun hạt dưa, như thế chả phải quá cường đại thì là gì … Nói chung là bộ truyện này rất xứng đáng thời gian bạn bỏ ra để đọc, vô cùng hài hước, đọc giải trí thì vui, cũng có tí yếu tố chất xám nên sẽ không thấy quá mức đương nhiên. Ai đọc rồi có ý nghĩ gì khác thì vô đây bàn luận cùng mình nha.   Mời các bạn đón đọc Quay Về Đời Đường Làm Lưu Manh của tác giả Chu Ngọc.