Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thân Thể Tôi Bị Xuyên Qua

Làm nữ chủ sảng văn, Khương Mạt vốn nên thu nhận đàn em, làm lão đại, gả cho đàn ông ba tốt “cao, phú, soái”, đi trên đỉnh cao của nhân sinh. Không ngờ năm mười tám tuổi lại bị xuyên, mười năm sau tỉnh lại trở thành nữ minh tinh bị bôi đen trên khắp mạng xã hội, vừa vướng vào scandal ngoại tình, ông chồng đại phú hào cũng giàu không nổi, đừng nói đến kiếm tiền nuôi gia đình, đến nhà còn phải ở nhà gái….. Khương Mạt tay cầm giấy ly hôn gõ cửa nhà mình, người mở cửa mang gương mặt của người mà Khương Mạt yêu thầm năm cấp ba……! Khương Mạt: “Không ly hôn nữa! Không ly hôn nữa! Cái nhà này tôi nuôi!” Khương Mạt đưa cho chồng một tấm thẻ ngân hàng: “Muốn mua gì, tùy anh quẹt!” Sau một thời gian dài, cô chợt nổi lên ý nghĩ kiểm tra số dư trong tài khoản…… Ôi đệch, từ khi nào bà đây lại có nhiều tiền thế này?! Cp: Thiếu nữ nội tâm mười tám tuổi nuôi gia đình X đệ nhất phú hào ẩn hình hai mươi tám tuổi. Song phương yêu thầm. Nam chính biết nữ chủ đã đổi hồn, nhưng vẫn kết hôn với cô, vì có thể một ngày nào đó cô sẽ quay lại. Bình luận sơ qua về tác phẩm: Một thiếu nữ cấp ba ngây thơ rực rỡ bị xuyên không mười năm, mười năm sau tỉnh dậy, gặp lại người yêu thanh mai trúc mã, một người vẫn mười tám tuổi, người còn lại đã hai mươi tám tuổi rồi. Nhưng người yêu cô vẫn luôn đứng phía sau cô, âm thầm chờ đợi, lặng lẽ vững vàng như một ngọn núi. Bản văn ngôn từ khôi hài, nhẹ nhàng hài hước, đưa độc giả cảm nhận hành trình của một tình yêu trong tiếng cười. *** Reviewer: AL_Thiên Điểu Designer: AI_Bích Sơn Tình trạng: Hoàn edit Nhắc đến xuyên hệ thống, chúng ta thường hay đọc được các bộ truyện nữ chính xuyên vào một thân thể khác rồi làm các nhiệm vụ của hệ thống hay đơn giản là sống cuộc đời êm ấm hạnh phúc. Nhưng điều đặc biệt ở truyện này là nữ chính không phải là người xuyên mà là người bị kẻ khác chiếm lấy thân thể.   Khương Mạt chưa kịp hưởng thụ tuổi mười tám tươi đẹp thì thân thể của cô đã bị một kẻ khác đến chiếm lấy. Như một giấc mộng dài mười năm, sau khi tỉnh lại Khương Mạt đã là một nữ diễn viên tiếng xấu vang xa, đã có một ông chồng ăn bám lại còn vướng scandal ngoại tình bao trai.   Biến cố mười năm trước khiến cuộc đời Khương Mạt rẽ đi một hướng khác với những gì cô mong muốn, lại còn lòi đâu ra một ông chồng không biết là ai nữa. Không được không được, phải về ly hôn.   Khương Mạt hùng hổ về đến nhà thì lại vui mừng khôn xiết, cô hôn còn không kịp ấy chứ nói gì đến ly hôn. Khương Mạt cảm thấy điều tốt đẹp duy nhất mà người phụ nữ kia chiếm thân xác cô mười năm qua là cưới Thẩm Vân về cho cô - bạn cấp ba, mối tình đầu, bạch nguyệt quang, người cô yêu thầm bấy lâu nay.   Thẩm Vân là boss tổng của S&M, một công ty lớn chuyên về lĩnh vực phần mềm tự động. Miêu tả về anh bằng một câu ngắn gọn là đẹp trai giàu nứt vách.   Thẩm Vân biết thân xác Khương Mạt bị đổi hồn, trong tình huống bất đắc dĩ anh dùng kết hôn để ràng buộc mài mòn kiên nhẫn của linh hồn kia, chờ Khương Mạt mười năm.   Thẩm Vân biết người phụ nữ kia chọn thân thể Khương Mạt vì biết trước anh yêu Khương Mạt và anh có tiền đồ xán lạn. Nếu thế thì anh sẽ làm một kẻ bất tài vô dụng cho ả xem, để xem ai mới là người nản chí rời đi trước. Và Thẩm Vân đã đánh cược thành công ván này, người đó thấy Thẩm Vân không có hy vọng nên mới rời khỏi thân thể Khương Mạt mà tìm ký chủ khác.   Phần thưởng của ván cược này là Khương Mạt của anh đã trở về.   Bây giờ điều Thẩm Vân cần làm là bù đắp cho cô gái của anh thôi.   Nhưng mà Khương Mạt “ngày xưa” từng tuyên bố rằng cô sẽ là chủ gia đình, cô sẽ nuôi Thẩm Vân. Cho nên dù giờ anh có làm chủ thì anh cũng tận lực "diễn" mình chỉ là một nhân viên quèn của công ty, thật thà ăn bám Khương Mạt. Để sau đó Khương Mạt biết sự thật anh giàu như thế thì anh cũng phải chịu khổ một phen.   Mười năm kia đối với Khương Mạt như một cái chớp mắt, nên khi quay lại cô vẫn mang tâm hồn thiếu nữ mười tám - là một girl ngầu, siêu đáng yêu luôn, vì cô chưa trưởng thành mà.   Khương Mạt chơi game siêu giỏi, năm xưa cô làm lão đại lăn lộn cùng một nhóm bạn game, đến nay khi cô trở lại thì nhóm bạn qua mạng năm xưa đều đã thành những người có địa vị trong xã hội. Đến khi họ gặp nhau thì mọi người đều phải trố mắt - tại sao lão đại họ ngưỡng mộ ngần ấy năm lại là nữ diễn viên xấu xa này chứ, có gì đó sai sai đúng không?   Dần dần ai cũng nhận ra Khương Mạt này khác với Khương Mạt kia, cô gái của hiện tại vừa xinh đẹp dễ thương vừa hào sảng, đối xử hòa nhã với mọi người, nếu cô ở thời xưa chắc chắn là một nữ hiệp khách giang hồ đấy.   Nhưng người phụ nữ xuyên không kia vẫn còn đấy, vẫn lăm le chiếm lấy thân xác tốt hơn, Khương Mạt lại càng ngày càng nổi bật, hai người rất sợ một ngày ả ta sẽ quay lại, họ lại phải xa nhau.   Tuy cuối cùng người phụ nữ kia không thành công, không sống tốt đẹp nhưng cũng gây ra biết bao thăng trầm cho truyện, ả ta cũng giống như phép thử tình cảm vậy. Nếu tình cảm không đủ lớn thì Thẩm Vân không thể nào kiên trì 10 năm để đợi một người không biết có trở về hay không, dù lúc Khương Mạt ra đi thì hai người còn chưa xác định tình cảm nữa.   Tình cảm của Thẩm Vân thì 10 năm như một, tình cảm của Khương Mạt thì chưa có 10 năm cách xa, sau khi Khương Mạt quay lại tất cả mọi chuyện đã xác định rồi, anh anh em em ngọt ngào vô cùng.   Truyện là một góc nhìn khác về xuyên hệ thống, không phải ai nắm giữ hệ thống đều sẽ có kết cục tốt đẹp, cũng như đừng nên lăm le dòm ngó những thứ không thuộc về mình.   _____   *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Nhắc đến Khương Mạt, quả thực là chuyện cười số một của giới giải trí. Kỹ thuật diễn xuất kém cỏi không nói, còn cả ngày xây dựng hình tượng hoa khôi học bá lạnh lùng, giới giải trí nhiều nữ minh tinh như vậy, gần như bị cô ăn vạ lôi kéo giẫm đạp hết một lượt rồi. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Kết quả lúc tham gia chương trình tạp kĩ, đến tên của khách mời cũng không biết đọc, vi phân và tích phân là cái gì cũng không biết, hình tượng sụp đổ đến không thể sụp đổ hơn được nữa. Trước đây không lâu còn bị bóc ra tin tức cô với một nam minh tinh nửa đêm ra vào khách sạn, tư thế ám muội. Vốn dĩ cho rằng sắp công khai chuyện tình cảm, kết quả vừa bóc quần chúng ăn dưa liền kinh ngạc đến rớt dưa –– Ngọc Nữ thanh thuần Khương nữ thần đã kết hôn từ lâu. Mọi người sau khi phản ứng lại, Khương Mạt có quan hệ mờ ám với không ít người khác giới trong giới giải trí, cũng không biết đã cắm bao nhiêu cặp sừng lên đầu chồng cô rồi. Trên mạng dân tình sôi sùng sục, chủ đề #Khương Mạt cút ra khỏi giới giải trí# thậm chí còn lên hot search. Sau đó, mọi người nghe nói Khương Mạt tức đến ngất đi rồi. Mọi người đều hả lòng hả dạ, hi vọng cô vĩnh viễn đừng tỉnh lại. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. ………. Khương Mạt cảm thấy bản thân đã ngủ rất lâu rất lâu, cơ thể rất nặng, đến ngón tay cũng không động đậy được, trong ý thức mơ hồ nghe thấy có người nói: “Ta thật sự vẫn luyến tiếc cơ thể này, mặt đúng là rất đẹp, sử dụng cũng rất thoải mái, nhưng ai bảo cái tên Thẩm Vân quá vô dụng, đã nói hai mươi tư tuổi thì có thể thăng quan tiến chức vùn vụt, hiện tại đã hai mươi tám rồi, vẫn là tên nhà nghèo đi làm thuê…..” Thẩm Vân? Là Thẩm Vân mà cô biết hay sao? Một giọng nói khác trả lời: “Có thể là do hiệu ứng cánh bướm, cô ra vào cơ thể của nữ chính, làm thay đổi quỹ đạo vận mệnh của nam chính.” “….. Bỏ đi, dù sao danh tiếng của cơ thể này cũng thối triệt để rồi, chồng thì lại là một tên vô dụng, mười năm này coi như cho chó ăn rồi. Mi giúp ta tìm cơ thể mới, chúng ta lập tức rời đi, tránh cho mấy người kia theo mông ta đến đòi nợ.” Một giây tiếp theo cơ thể Khương Mạt nhẹ tênh, lại mơ một giấc mơ. Cô mơ thấy mình vốn dĩ là nữ chính trong một bộ tiểu thuyết, năm mười tám tuổi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bị một cô hồn dị thế mang theo hệ thống chiếm thân xác. Đối phương muốn kéo dài ánh hào quang của nữ chính, thuận buồm xuôi gió làm người chiến thắng của nhân sinh, đáng tiếc cánh bướm vừa vỗ, lại thêm chơi không lại các kiểu nam phụ nữ phụ độc ác, người chiến thắng trong cuộc đời lại trở thành kẻ thua cuộc. Đối phương khiến cuộc đời cô tăm tối rối loạn, vừa nhìn không còn cách nào cứu vãn liền dứt khoát phủi mông ra đi, tìm cơ thể mới, bỏ lại cục diện rối rắm. Khương Mạt trong mơ suýt chút nữa thì chửi thề, đây là kiểu người gì thế không biết, chưa được sự đồng ý của chủ nhân đã vào nhà người khác la cà không nói, vừa ở liền ở mười năm, trước khi đi còn để một đống phân ở phòng khách chờ đón chủ nhân. Quá không có tố chất! Cô chính nghĩa tức giận đầy một ngực, “ào” một tiếng, một cốc nước lạnh tạt vào mặt cô. Khương Mạt giật mình, tiếp đến lại nghe thấy có người ở bên cạnh nói chuyện, giọng nói chói tai, giống như tiếng vịt bị bóp cổ kêu vậy. “Em ngất giỏi lắm, để bà đây đi chùi đít cho em, em còn không chịu tỉnh dậy, hôm nay…..” Hôm nay?! Khương Mạt trong nháy mắt bật dậy khỏi ghế sô pha, buột miệng thốt ra: “Ôi đệch! Mình hôm nay có hẹn với đồng đội gặp….” Nói được nửa câu, nửa câu còn lại mắc kẹt trong cổ họng. Người đàn ông cao lớn nhưng lại ái ái trước mặt này là ai? Nghê Bạt thấy cô tỉnh lại, ưu nhã đặt tách trà trên tay xuống, cong ngón tay hình hoa lan bắt đầu chửi như tát nước: “Em nói xem, tại sao em lại ngu ngốc như vậy? Chế đã nói với em là Tần Mộng Dao và cái tên tiểu yêu tinh mà cô ta giới thiệu cho em không phải loại tốt đẹp gì, bây giờ thì hay rồi, chế không cần biết em đã ngủ với hắn hay chưa, dù sao thì em cùng với người ta ra vào khách sạn bị bắt chụp tại hiện trường là sự thật, đến chuyện đã kết hôn cũng bị bại lộ rồi, đây là ngoại tình! Em nói xem, có phải em cả ngày ra ngoài đều không mang theo não không? Ngày mai em đợi mà cút ra khỏi giới giải trí đi!” Khương Mạt nghệt mặt ra, cúi đầu nhìn đôi bàn tay trắng nõn như tuyết, móng tay rất dài, được cắt tỉa tinh tế đẹp đẽ không tô vẽ. Đây đúng là tay của cô. Không đúng, là tay của cô nhưng lại trắng hơn tay cô rất nhiều, hơn nữa xưa nay cô đều không nuôi móng tay, chơi game rất vướng víu. Cô nhớ rõ ràng bản thân vừa mới thi đại học xong, vì không muốn cô cả ngày chơi game nên bố mẹ đã đưa cô đi du lịch. Cô đã hẹn với đồng đội trong game, đợi ngày mai về nhà sẽ cùng nhau tụ tập giao lưu. Bây giờ tại sao lại xuất hiện ở đây? Cô đột nhiên nhớ lại giấc mơ vừa rồi, còn cả đoạn đối thoại ban nãy – – mười năm này coi như cho chó ăn rồi. Cô mở to mắt. Không phải chứ, chẳng nhẽ cô thật sự bị người khác xuyên vào cơ thể mười năm hay sao? Thấy cô ngẩn người không có chút phản ứng nào, Nghê Bạt càng tức giận, cầm lấy điện thoại, mở weibo nhét vào trong tay cô: “Em coi như không có chuyện gì đúng không…. Em tự mình xem đi, xem xem danh tiếng Khương nữ thần của em thối đến mức nào rồi, em mau xem cho chế.” Khương Mạt theo bản năng cầm lấy điện thoại, là weibo của cô, mở phần bình luận, bên dưới là cả một vùng mắng chửi: [Khương học bá chưa từng nghe qua vi phân với tích phân, có phải đến “ngoại tình” cũng chưa từng nghe qua?] [Số báo đặc biệt số báo đặc biệt, nữ thần thanh thuần ẩn giấu kết hôn bảy năm không cam chịu cô đơn, cùng với nam minh tinh tuyến mười tám nửa đêm hẹn nhau ở khách sạn AVI, ai muốn để lại địa chỉ.] [Chồng của Khương nữ thần là ai? Mau ra đây, vợ anh đội mũ xanh cho anh rồi kìa!] [Người bình thường ngoài giới, chuyện này ầm ĩ như vậy mà vẫn không lộ diện, cũng đủ hèn nhát.] [Vì tiền thôi. Danh tiếng của Khương nữ thần có thối đi nữa, những năm này cũng kiếm được không ít, nam đào mỏ X nữ ngoại tình, xứng đôi vừa lứa!] [Có điều chuyện này lộ ra, Khương nữ thần liệu có phải đền tiền? Tiền cô ta kiếm được có đủ bồi thường không?] [Đền tiền không thành vấn đề, minh tinh thiếu gì tiền, chỉ có điều chồng cô ta nên ly hôn với cô ta rồi, ha ha ha.] [Ha ha ha, thảm ~] Nghê Bạt: “Em xem bên dưới weibo của em, rồi xem xem bên dưới weibo nhà người ta!” Nghê Bạt dùng sức chọc một cái, mở ra trang chủ weibo của một nam minh tinh gọi là Triệu Bằng Kiệt. Khương Mạt bị cái cằm nhọn của ảnh đại diện trên weibo chọc cho đau mắt. Trang chủ vừa mới phát một dòng trạng thái. Triệu Bằng Kiệt: Xin lỗi, tôi xin rút lui. Bên dưới kèm theo một bức ảnh, trong bức ảnh là hình ảnh một người tự rời đi trong màn đêm. Rất có cảm giác ưu thương đẹp đẽ trong đêm khuya tĩnh mịch. Bên dưới quả nhiên đều là bình luận đau lòng: [Kiệt Kiệt đáng thương nhà chúng ta, bị phụ nữ cặn bã lừa gạt tình cảm, suýt chút nữa thành tiểu tam.] [Tỉnh táo lại, người phụ nữ như thế này không đáng để anh yêu!] [Đừng đau lòng nữa, em không phản đối thần tượng yêu đương, nhưng lần sau anh nhất định phải lau sạch mắt, đừng có thơm thối đều đem về nhà.] [Như này so ra, vẫn là Tần Mộng Dao tốt, uổng công Tần Mộng Dao đối xử tốt với Khương Mạt như vậy, Khương Mạt vẫn cướp người đàn ông mà cô ta thích.] Nghê Bạt: “Em nhìn thấy chưa? Tốt xấu gì em cũng là một nữ diễn viên tuyến hai, bị một tên yêu quái thẩm mỹ dẫm lên đầu, rõ ràng là hắn theo đuổi em, kết quả bây giờ hắn trở thành kẻ bị hại. Còn cả Tần Mộng Dao kia, em có biết chế tốn bao nhiêu công sức để giành về vai diễn Yến Khuynh Thành cho em không? Bây giờ người ta chẳng tốn hơi tốn sức đã lấy tới tay rồi. Trong đầu em có phải chứa toàn phân không hả?” Yến Khuynh Thành là một nhân vật vô cùng đặc sắc trong bộ kịch bản < Bút Ký Thợ Săn> được cải biên từ trò chơi, diễn tốt tuyệt đối có thể nổi tiếng, mấy cô nữ minh tinh tranh giành ầm ĩ đến khói súng mịt mù. Vốn dĩ trước đây Khương Mạt là người có hi vọng lớn nhất. Nghê Bạt càng nói càng giận, nếu không phải gương mặt này vẫn còn chỗ dùng đến, anh sớm đã đem cái tên ngu xuẩn này đóng băng* rồi. (*Đóng băng: dừng tất cả các hoạt động của nghệ sĩ.) Tên ngu xuẩn đột nhiên ngẩng đầu, chỉ vào thời gian hiển thị trên điện thoại: “Bây giờ là năm 2019?” Nghê Bạt: “……..” Anh đúng là xui xẻo tám đời rồi mới vớ phải kẻ không khiến người ta bớt lo này. Ai biết được Khương Mạt chọc điện thoại nhìn một hồi, lại hỏi: “Anh làm gì vậy?” Nghê Bạt nghẹn một búng máu ở cổ họng, nửa buổi hô hấp mới thuận khí, đanh giọng nói: “Bà đây là Nghê Bạt, bà đây là quản lý của em, em bị đập đầu đến ngốc luôn rồi sao?!” Vậy mà dám chiếm tiện nghi của cô. Vừa tỉnh dậy liền bị chỉ vào mũi mắng te tua, tính khí của Khương Mạt vốn cũng không phải dễ chịu gì, trong chớp mắt bùng nổ rồi. Khương Mạt mặt không biểu cảm đặt văn kiện trong tay xuống, nói: “Vậy anh có biết tôi là ai không?” Nghê Bạt cười lạnh: “Đến đây đến đây, để bà đây nghe xem ngài là vị lão đại nào?” Khương Mạt nhếch mép cười: “Bà đây là mẹ anh!” Nghê Bạt ôm ngực chỉ vào cô, đang định mắng người thì đột nhiên phản ứng lại: “Em….em không lẽ thật sự không biết chế là ai sao?” Khương Mạt gật gật đầu. “Em là ai?” “Khương Mạt.” Không sai. “Bao nhiêu tuổi rồi?” “Mười tám.” “……….” Mời các bạn mượn đọc sách Thân Thể Tôi Bị Xuyên Qua của tác giả San Hô Thụ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khó Làm Thái Tử Phi - Ngự Tỉnh Phanh Hương
Kiếp trước không tốt, kiếp này Tri Huyện; kiếp trước làm ác, kiếp này phụ quách; tội ác chồng chất, phụ quách tỉnh thành. Cô cô ta sửa những lời này như sau: Kiếp trước không tốt, kiếp này cung nữ; kiếp trước làm ác, kiếp này cung phi; người tội ác chồng chất, sẽ làm thái tử phi. Ta vẫn cảm thấy những lời này rất hợp với ta, nhớ tới ta tiếp trước tội ác chồng chất, kiếp này mới nhập chủ đông cung, làm thái tử phi. *** Sau khi nói chuyện với Khuất Quý nhân, ta thật sự phiêu phiêu đãng đãng bay ra khỏi cung Vị Ương. Lời nói của Khuất Quý nhân mặc dù đơn giản thô lỗ, nhưng lại không khác nào một đạo sấm sét đánh thẳng xuống đỉnh đầu ta, đánh cho ba hồn bảy phách của ta cũng. . . . . . Được rồi! Ta mặc dù có lúc rất tùy tiện, nhưng ta cũng không phải đồ ngốc. Ngay sau khi biết Mã Tài tử vẫn còn là xử nử, ta cũng đã từng nghi ngờ, phỏng đoán những mỹ nhân đông cung khác có phải vẫn còn thân hoàn bích hay không. ... Mời các bạn đón đọc Khó Làm Thái Tử Phi của tác giả Ngự Tỉnh Phanh Hương.
Em Là Công Thức Mĩ Vị Tình Yêu Của Anh - Huyên Huyên Yêu Hoa
 Một câu nói mà mình rất thích trong truyện này: "Làm phụ nữ, trước 25 tuổi, em có thể sống mà không có mục tiêu, nhưng sau khi bước qua tuổi 25, em phải hiểu rõ chính mình cần cái gì, muốn cái gì. Em có thể không cần quan tâm mình muốn tuýp đàn ông như thế nào, nhưng không thể không rõ mục tiêu, đam mê và những thứ em cần là gì. Quần áo, giày dép, mỹ phẩm, túi xách, chính là những thứ cần thiết để khiến một người phụ nữ tự tin về bản thân mình hơn".  Những lời này, có ai ngờ sẽ là một người độc miệng như nam chính nói cơ chứ. Nhưng anh nói quá đúng, thật sự rất đúng. Có thể không có người yêu, nhưng cần phải đẹp, phải tự tin, phải sống hết mình vì mục tiêu của chính bản thân mình. Như vậy mới không thẹn với lòng, không thẹn với thanh xuân của chính mình.  Ứng Khắc Hoà - một người tưởng như là vô cùng độc miệng, lại có thể yêu thương và sủng ái nữ chính đến thế. Nói thật, đọc truyện của Huyên Thảo Yên Hoa về hai anh em nhà này thì mình đều không thích nữ chính cho lắm, nhưng mình lại rất kết nam chính. Ảnh không nói nhiều, nhưng ảnh lặng lẽ làm tất cả vì nữ chính, thật sự rất mong muốn sau này cũng sẽ gặp một người như thế: một người luôn đứng đằng sau để cổ vũ mình, lên tiếng khi mình phạm lỗi, nhưng sau đó lại lút cút chạy theo dỗ dành mình. Đừng để ấn tượng xấu của nam chính trong truyện (Bệnh không thể yêu) làm ảnh hưởng đến bạn, tin mình đi, nam chính trong truyện này thật sự rất tuyệt. À, sau đó anh còn kêu là, bạn nữ chính phải đặt mục tiêu là sau này trong nhà sẽ có một căn phòng riêng chỉ để trang điểm, trong đó sẽ có một cái tủ chỉ để đựng son môi thôi  =)))) tâm lý thế cơ trứ  =)))  Trong truyện này thì nói thẳng ra, đôi lúc mình không thích nữ chính lắm. Nhưng ngẫm lại cũng đúng, nữ chính mới 19 tuổi, được ca ngợi là Trù thần, có chút tự cao về bản thân mình cũng là đúng (chút chút à). Chắc do hình tượng nam chính hoàn mỹ, nên nữ chính hơi nhạt một chút.  Mình cũng không thích lắm một số chi tiết trong truyện, có đôi lúc mình thấy cách bẻ ngoặt của tác giả không được hợp lý lắm (nói ra thì thành spoil mất), đọc những khúc này có chút gượng ép, nhưng thôi, ngôn tình mà, đặt tình cảm lên hàng đầu  :)) Mà trong truyện còn một cặp phụ đáng yêu lắm  =)) mình thích bạn này còn hơn bạn nữ chính cơ. Con gái thời nay phải thế: thích được buông được, người ta không thích mình thì không cần phải dây dưa chi cho tốn thời gian. Có tiền có tài có sắc, sao không đi kiếm người đàn ông khác trẻ trung hơn, tốt đẹp hơn? (Trích nguyên văn)  =)) Mời các bạn đón đọc Em Là Công Thức Mĩ Vị Tình Yêu Của Anh của tác giả Huyên Huyên Yêu Hoa.
Chớ Hỏi Chốn Quân Về - Đê Biên Nhứ
Thật ra ban đầu khi nhìn thấy tên truyện, nghe nó cứ phũ phũ kiểu gì ấy. Nhưng mà khi quyết định lọt hố thì tớ mới nhận ra là mình lầm rồi, lầm to rồi :v Bởi vì xuyên suốt câu chuyện từ đầu đến cuối đều là quá trình ngọt sủng chết người của cặp đôi nhân vật chính: Mã Văn Tài và Diệp Quân Lan. Mà khoan đã, như đã nói trên, đây là câu chuyện về cặp đôi chính là Mã Văn Tài và Diệp Quân Lam, truyện có (rất nhiều) những yếu tố dìm hàng cặp đôi Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài nên nếu ai là người hâm mộ nguyên tác nên cẩn thận cân nhắc trước khi đọc review và nhảy hố. Xin cảm ơn. ... Diệp Quân Lan vốn là một linh hồn vất vưởng do sự thất trách của địa phủ mà mãi vẫn chưa thể siêu sinh. Nàng lưu lạc trên cõi trần ai thênh thang, chứng kiến bao sự trêu ngươi của vận mệnh, bao cảnh trái ngang của nhân tình thế thái. Đến một ngày, nàng bỗng nhìn thấy một đứa bé trai khoảng ba tuổi dễ thương trắng trẻo, nàng đã rất ấn tượng với đôi mắt hồn nhiên ấy mà không biết rằng chỉ là cuộc gặp gỡ thoáng chốc ấy chính là cầu nối bắt đầu đoạn nhân duyên của hai người. Lần đầu gặp hắn, nàng chỉ nghĩ đứa trẻ này thật hạnh phúc, bên cạnh có một mẫu thân xinh đẹp phúc hậu và một phụ thân tuấn lãng. Từ ánh mắt cũng có thể thấy đứa nhỏ này thật sung sướng biết bao. Lần thứ hai gặp lại, nàng hoảng hốt vì sao đôi mắt trong trẻo tràn ngập hạnh phúc trước kia tại sao lại trở nên lạnh nhạt thờ ơ như vậy, điều gì đã khiến một đứa trẻ trở nên như thế này? Nàng vô cớ cảm thấy xót thương. Lần thứ ba nhìn thấy hắn, không ngờ đứa trẻ này có khả năng nhìn thấy một linh hồn vất vưởng như Diệp Quân Lan. Một đứa trẻ như hắn đã phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng mẹ mình chết đi. Mã Văn Tài lúc ấy giống như một cánh chim lạc giữa trần đời thênh thang, không có lấy một người thân yêu bên cạnh. Hắn chỉ là một đứa trẻ cô độc.  Và hắn gặp Diệp Quân Lan, hắn và nàng cùng nhau bầu bạn, hẹn ước sẽ mãi mãi chẳng xa rời. Nàng như một tia nắng ấm áp soi sáng cuộc đời vốn tối tăm của Mã Văn Tài. Nhưng ông trời có bao giờ toại lòng người, chỉ sau vài ba ngày kết thân tình, nàng đã phải đi đầu thai để bắt đầu một kiếp người mới. Hai người tạm thời phải rời xa nhau. Sau khi đầu thai, nàng mất hết những ký ức về những ngày tháng mình đã từng trải qua. Nàng là tiểu thư duy nhất của Diệp gia giàu có, trên nàng còn hai anh trai. Tuy còn nhỏ nhưng nàng đã được học võ công, năm mười ba tuổi đã có y thuật đáng kể. Nàng có một người bằng hữu thân thiết là cửu tiểu thư của Chúc gia - Chúc Anh Đài.  Chúc Anh Vào năm mười tám tuổi, Diệp Quân Lan hợp tác với nàng ta phẫn nam trang rời nhà trốn đi đến học viện Ni Sơn đã ngưỡng mộ từ lâu. Mà trên đoạn đường đến học viện, Chúc Anh Đài đã gặp được tri kỷ Lương Sơn Bá, mà nàng cũng có một cuộc gặp gỡ với cố nhân. Và đây cũng chính là cuộc gặp gỡ thứ tư của hai người. Diệp Quân Lan trước khi đầu thai đã uống bát canh Mạnh Bà nên đã quên hết tất cả những ký ức đã từng có trong quá khứ. Nhưng Mã Văn Tài thì không, hắn vẫn luôn ấp ủ hình bóng của người con gái tên Diệp Quân Lan, khắc ghi vào trái tim một người con gái đã từng ở bên hắn trong những ngày hắn cảm thấy cô đơn nhất.  Mà sau bao nhiêu năm, cuối cùng hắn cũng chờ đợi được, đợi được nàng. Chỉ là một cuộc tương phùng ngẫu nhiên, trong khi lúc ấy nàng đang giả nam. Nhưng chỉ trong một cái liếc mắt, hắn đã xác định được nàng chính là người hắn chờ đợi bấy lâu nay. "Nhiều năm sau đó, khi nàng hỏi, sao chàng biết đó là ta mà không phải người khác, hắn chỉ khẽ cười một tiếng, ngón tay thon dài vuốt vuốt một lọn tóc trên vai nàng, cúi đầu nói nhỏ - Bởi vì đó là nàng." Mã Văn Tài là con trai của Thái thú Hàng Châu. Vốn là một đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian khi có mẹ cha bên cạnh thương yêu chiều chuộng. Nhưng từ ngày mẹ hắn lìa đời trước mắt, hắn và cha dần lạnh nhạt với nhau. Thậm chí Mã Văn Tài còn hận chính phụ thân của mình.  Nhưng may mắn hắn gặp được Diệp Quân Lan, chỉ có nàng là cười với hắn, bầu bạn bên cạnh hắn để Mã Văn Tài vơi đi phần nào nỗi đơn độc. Nhưng nàng lại rời đi không một lời từ biệt khiến hắn hụt hẫng biết bao. Hắn dần trở thành một nam nhân thờ ơ lạnh nhạt, nhưng vẫn cố nén bi thương mà đợi mà chờ. Vì hắn tin vào lời hứa của nàng với hắn, tin rằng nàng sẽ mãi mãi bên cạnh hắn, một đời một kiếp chẳng xa rời. Diệp Quân Lan và Mã Văn Tài đi chung thuyền đến học viện Ni Sơn, sau đó cả hai còn ở chung một phòng. Và tiếp tiếp sau đó nữa đương nhiên là quá trình phát triển tình cảm của cặp đôi nam nữ chính này rồi :v Thật ra đây là một câu chuyện hết sức nhẹ nhàng, nhưng mà đối với cặp đôi nhân vật chính thôi. Bởi vì quá trình yêu đương của anh chị hết sức thuận lợi và tự nhiên nên hầu như không có biến cố hay hiểu lầm gây ngược hoặc tình huống máu chó nào. Chỉ có một biến cố lớn nhất là khi chị nữ chính mém chết do nữ phụ hại thì anh Mã Văn Tài hết sức đáng thương mà ngồi túc trực bên giường Diệp Quân Lan, kiên nhẫn nói chuyện với nàng, mái tóc bạc sau một đêm. Nhưng cái kết đương nhiên là vẫn HE rồi :v ... Chuyện tình cảm của nhân vật chính hết sức là ngọt ngào khỏi bàn cãi, có thể nói là không đáng kể nên tớ xin phép nói thêm về cặp đôi phụ Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài trong tác phẩm này. Như tớ đã nói, "Chớ hỏi chốn quân về" là câu chuyện tôn vinh cặp đôi Mã Văn Tài và Diệp Quân Lan nên đọc tác phẩm này tớ rất ghét Chúc Anh Đài và Lương Sơn Bá.  Chúc Anh Đài là cửu tiểu thư của Chúc gia, gia thế có thể nói là hiển hách. Từ nhỏ đã sống trong tình yêu thương và sự bảo bọc cưng chiều của cha mẹ và các ca ca. Vì thế mà Anh Đài hình thành tính cách hào phóng trọng nghĩa khinh tài, không quan tâm đến của cải vật chất hay hình thức bên ngoài. Có thể nói là phóng khoáng, tiêu sái. Có lẽ vì điểm này mà Lương Sơn Bá đã rung động với nàng ta.  Nhưng mà sau khi mình đọc lại cảm thấy nàng ta quá ngây thơ tin người không đúng lúc, lại ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân mình mà liên lụy tới những người yêu thương mình. Cũng chính tính cách này mà nàng ta tự tay hủy đi tình bạn của mình với Diệp Quân Lan. Hay khi nàng ta vì tình yêu của mình với Lương Sơn Bá mà đào hôn khiến cho cả gia đình, người thân của mình bị bôi nhọ, ảnh hưởng đến cả gia tộc. Nói chung là càng đọc càng không vừa mắt với Chúc Anh Đài. Còn Lương Sơn Bá thì được khắc họa thành một thư sinh gia giáo thanh cao tận trong cốt tủy, lễ nghĩa được giáo dục hết sức đoàng hoàng, tuy nghèo những vẫn luôn chính trực, nuôi ước mơ đỗ đạt công danh trở thành một vị quan tốt giúp ích cho đời. Tớ cũng không có thành kiến nhiều với nhân vật này cho đến khi đọc đến ngoại truyện. Sau khi đi theo tình yêu mà mình cho là đích thực, sâu sắc của đời mình là Lương Sơn Bá mà Chúc Anh Đài đã rời bỏ gia đình, người thân của mình để về làm dâu tại Lương gia. Ban đầu cuộc hôn nhân của họ rất hạnh phúc, tình yêu son sắt mặn mà. Tuy mãi không có con nhưng họ vẫn luôn lạc quan mà tin rằng trong tương lai cũng sẽ có.  Nhưng mà, nhà họ Lương vốn là một gia đình dòng dõi thư hương nhưng lại rất nghèo, chẳng hề có của ăn của để. Chúc Anh Đài lại là tiểu thư lớn lên trong nhung lụa. Những ngày đầu nàng còn sử dụng của hồi môn của mình để tiêu xài thoải mái. Nhưng tiền bạc cũng vơi cạn, Anh Đài dần thay đổi, trở nên tính toán chi li, bắt đầu càm ràm, bắt đầu vận áo thô vải gai mà mình đã từng xem thường, nàng ta cũng dần đánh mất bản chất khinh tiền của vốn có của mình.  Anh Đài đành phải nhờ ca ca của mình thỉnh thoảng đem cho nàng một số tiền để tiêu xài cho cuộc sống hằng ngày. Còn Lương Sơn Bá vẫn cắm cúi miệt mài đèn sách để lên kinh ứng thí, chờ ngày đỗ đạt công danh. Rồi hắn cũng đã thành tài, cũng được một chức quan nhỏ. Nhưng Lương Sơn Bá đâu biết rằng chức quan ấy là do Anh Đài cầu cứu ca ca nàng ta để cho hắn, Sơn Bá cũng đâu biết hắn không thể có con là do cơ thể hắn vốn suy yếu lại trải qua bạo bệnh. Khi hắn biết Anh Đài lén lút lấy tiền từ Chúc gia, một thư sinh thanh cao cổ hủ như hắn làm sao có thể chấp nhận được chuyện này. Hắn tức giận đến nỗi ra tay tát nàng, tát người hắn từng yêu sâu đậm. "Sau đó, rốt cuộc hắn cũng nhìn thấy mặt mũi già nua, da vàng như nghệ, mắt to trống rỗng, đôi môi tái nhợt, thân thể gầy yếu của người con gái hắn đã từng yêu. Đây đâu còn là Chúc Anh Đài nữa? Chúc Anh Đài sao có thể thành như vậy?" Không biết từ khi nào, tình yêu sâu đậm mà hắn dành cho nàng cũng đã bị mai một bởi nhân gian vô tình, hắn không còn yêu nàng nữa, mà cũng không muốn sẽ yêu nàng nữa. "Mẫu thân chủ trương nạp thiếp, hắn không phản đối, hắn cũng muốn có con. Lương gia không thể tuyệt hậu. Anh Đài không nói gì, dạo này càng ngày nàng càng trầm tĩnh. Tuy Lương gia nghèo khó, nhưng cũng được coi là dòng dõi thư hương, vẫn có người đồng ý gả cho hắn. Vì thế chọn ngày lành tháng tốt, nạp thiếp. Nhớ ngày đó nạp thiếp, Anh Đài ngồi ghế chủ vị, ánh mặt lạnh nhạt hờ hững, lúc nhìn về phía hắn cũng không còn tình yêu say đắm như trước đây. Hắn đột nhiên tỉnh ngộ, hoá ra không chỉ có hắn không yêu nàng, mà nàng cũng chẳng còn yêu hắn nữa. Tình yêu của bọn họ cuối cùng chấm dứt trong những ngày tháng sống cùng nhau. Từ đó về sau trở thành hai người xa lạ." Tới khi đọc xong bộ truyện này, lòng tớ cũng dâng lên nhiều cảm xúc. Nếu Chúc Anh Đài ngày xưa nghe lời cha mẹ của mình mà đừng cố chấp đi theo tình yêu mà nàng ta cho là vĩnh viễn thì chắc đã không sa cơ đến bước đường này.  Có lẽ nhiều người sẽ không thích tác phẩm này, vì nó khác xa với nguyên tác. Cặp nhân vật Lương - Chúc được miêu tả rất dở hơi cà chớn nhưng Mã Văn Tài thì được miêu tả như một soái ca ngôn tình lạnh lùng thâm tình... Nhưng có lẽ là do khi xem bản nguyên tác, tớ hoàn toàn không có cảm tình với nhân vật nào, thậm chí là ghét luôn cả ba nhân vật Lương - Chúc - Mã nên tớ đọc bộ cảm thấy khá thú vị :v Mạch truyện hợp lý, độ dài cũng vừa phải. Khi tớ đọc ngoại truyện về những nhân vật mà tớ ghét, tớ mới cảm thấy thông cảm với họ. Ai cũng có những lý do, hoàn cảnh của riêng mình, họ đều có một nỗi khổ riêng để có kết cục như hiện tại. Thật ra suy cho cùng tất cả bọn họ đều là những kẻ đáng thương cả. Nếu các bạn là người thích những câu chuyện nhẹ nhàng lại ngọt ngào thì đây chính là bộ truyện dành cho bạn đó, nhảy hố thôi nào! ___________ " ": Trích từ truyện Review by #Anh Dung Hoa Bìa: #Tịch Phi Mời các bạn đón đọc Chớ Hỏi Chốn Quân Về của tác giả Đê Biên Nhứ.
Chào Buổi Sáng, U Linh Tiểu Thư - Bản Lật Tử
Mạc Trăn từ 16 tuổi đã bắt đầu xuất đạo, liền vượt qua mọi thử thách, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, một đường thẳng tiến đến ngai vị ảnh đế.      Nhưng mà anh không hề nghĩ đến có một ngày mình lại bại trên tay một nữ quỷ.      Hơn nữa nữ quỷ này còn mặt dày mày dạn ở lỳ trong nhà anh, Không! Chịu! ! Đi! ! ! ***      1. Truyện có tên khác là 《 Trăn Tử và Sadako 》, 《 Bạn bè đều rất ít 》23333333333      2. Nhẹ nhàng ngọt sủng, 1V1, HE       3. Căn cứ theo quy tắc ngầm, nữ chính sẽ trở lại thành người! *** Bạn có đem lòng yêu thích một nam thần nào không? Một nam thần ở cách bạn xa rất xa, toả sáng khắp một phương được bao người ngưỡng mộ. Là người mà bạn chỉ có thể ngắm nhìn qua những tấm poster treo tường hay hình nền máy tính. Bạn có bao giờ mơ ước chính mình sẽ là cô gái được sánh vai bên nam thần, trở thành bạn gái hay vợ của anh ấy?  Nhưng điều đó dường như là bất khả thi khi mà người đàn ông của bạn luôn là mục tiêu theo dõi của hàng ngàn cặp mắt và hàng trăm ống kính máy ảnh tò mò thọc mạch. Vậy phải làm sao đây? Để tôi mách cho bạn hai cách. Cách thứ nhất, gửi cú cho Harry xin mượn chiếc áo khoác tàng hình. Có vẻ hơi khó với dân Muggle nhỉ. Vậy thì cách thứ hai, dễ hơn nhiều, hãy trở thành một hồn ma. Không tin à? Nhìn cô nàng A Diêu kia kìa. A Diêu là một hồn ma. Thực ra A Diêu cũng chẳng phải tên của cô nàng. Chính xác mà nói, cô nàng chẳng hề nhớ mình là ai, tên là gì, nhà ở đâu. Thế đấy! Đã là một hồn ma vất vưởng lại còn mất trí nhớ. Nhọ đến thế là cùng =.=! Nhưng mất cái nọ thì được cái kia. Hồn ma A Diêu đi lung tung loăng quăng thế nào lại quăng đúng vào nhà của Ảnh đế Mạc Trăn. Không những thế, Ảnh đế còn nhìn thấy A Diêu nữa (O__O)!!! Cơ hội trời cho nào có ai để lỡ. A Diêu đẹp chứ đâu có ngu. Vậy là từ đây cô nàng bắt đầu kiếp sống ăn nhờ ở đậu, mặc cho sắc mặt đen xì như đít nồi của chủ nhà.  Mà Mạc Trăn là ai á? Hừ, trừ khi bạn mới từ trên núi xuống, nếu không nhất định đã từng nghe đến cái tên này. Ảnh đế Mạc Trăn, Thiên vương Mạc Trăn, 16 tuổi vào nghề, sau 10 năm đã bỏ túi được ba giải Ảnh đế, album bán ra vạn bản. Ca hát hay đóng phim đều xuất sắc. Fan đông như kiến, hung hãn như ruồi. Đời tư sạch bong kin kít như sàn nhà sau khi dùng Vim. Nam thần đích thực là đây chứ đâu! Thế nhưng nam thần lại có một bí mật cực kỳ thầm kín: nam thần có thể nhìn thấy hồn ma. Bí mật này không khó để che giấu với người ngoài nhưng lại không dễ qua mắt được mấy hồn ma cứ lượn lờ vòng quanh. Và đương nhiên không thể qua mắt A Diêu. Cái đồ hồn ma mặt dày! Mắng không thẹn, đuổi không đi. Suốt ngày như con cún theo chân Mạc Trăn đi khắp nơi, từ nhà tới phim trường rồi lại từ phim trường về nhà. Ngủ trong nhà anh, dùng đồ của anh lại còn đòi anh đặt tên cho. Nhưng mặc dù vậy, hồn ma này cũng được việc ra phết. Mạc Trăn ngủ quên sẽ có hồn ma đánh thức. Mạc Trăn đói sẽ có hồn ma nấu cháo cho ăn. Fan cuồng biến thái bị hồn ma dọa cho chạy trối chết. Nói chung là, uhm, cũng được. Chỉ có điều, hồn ma này thực sự không được thông minh cho lắm.  * * * * * “Sư phụ, sau khi quỷ nhập vào người phải làm thế nào để đi ra?” “... Cái vấn đề này của con giống như đang hỏi quỷ hút máu phải làm gì đầu tiên ý.” “Người chỉ cần trả lời vấn đề của con là được rồi.” “Quỷ nhà con nhập vào người khác không ra được? Ha ha há há há ngu thế【 cười ha hả 】” Mạc Trăn: “...”  Được rồi, anh cũng cảm thấy rất ngu, nhưng cũng không cần cười thành dạng này chứ? “Bây giờ ta đã tin cô ta không có ác ý với con, bởi vì chỉ số thông minh của cô ta không đủ.” “...” “Cô ta nhập vào người nào?” “Một con mèo hoang.” “...” Lần này Thần Côn im lặng thật lâu, mới gõ ra một hàng chữ, “Rất có sáng tạo.” * * * * * Thế nhưng cô nàng A Diêu lại chẳng thấy chuyện bị nhập vào một con mèo có gì bất tiện. Hồn ma A Diêu chỉ có thể ngửi mùi đồ ăn trong khi mèo con A Diêu có thể đường hoàng ngồi gặm chân gà. Hồn ma chỉ có thể ngắm múi của Mạc Trăn trong khi mèo con được sờ sờ thoải mái (woohoo!!!). Hồn ma nằm ghế sopha mà ngủ trong khi mèo con được ngủ trên giường. Nhắc lại là ngủ trên giường, nằm cạnh nam thần đó! Ăn ngon, ngủ kỹ, ngắm trai đẹp, ngày ngày lướt net nói xấu trai đẹp, cuộc đời này còn cần gì hơn nữa đâu. À mà thực ra vẫn còn. Thân phận của A Diêu là gì? Cô nàng thực sự đã chết hay chưa? Câu trả lời là: đương nhiên là chưa (đã bảo truyện HE rồi mà lại). A Diêu và Mạc Trăn kết hôn và chung sống hạnh phúc trong niềm đau đớn tột cùng của tập thể fangirl.  * * * * * Mạc Trăn v: Hôm nay đi cùng với bà xã tới bệnh viện làm kiểm tra thân thể, bác sĩ nói tôi sắp được lên làm ba rồi, kính mong mọi người chúc phúc cho tôi :) "Ha ha ha ha ha ha, chúc mừng anh phải tiến vào thời kỳ mười tháng ngừng khởi nghiệp! 【 Bái bai】” "Chúc anh cùng với Ngũ cô nương chung sống vui vẻ 【 Bái bai 】" "Nghe nói trong thời gian phụ nữ mang thai tỷ lệ đàn ông come out là vô cùng cao, tiếp theo anh có thể khoe giấy ly hôn được rồi. 【 Bái bai 】" "Thích một idol như anh tôi cảm thấy mình thật là liều chết【 Bái bai 】" Mạc Trăn kiên nhẫn đọc hết bình luận của fan, sau đó lại đăng một Weibo. Mạc Trăn v: Mọi người cứ lừa tôi, rõ ràng bác sĩ nói sau ba tháng là có thể ‘khởi nghiệp’. ╭(╯^╰)╮ Tất cả các fan:... (*) * * * * * Không chỉ có nữ chính tưng tửng và nam chính bá đạo, Bản Lật Tử còn rất hào phóng khuyến mại cho độc giả một cặp nam nữ phụ cực chất. Nữ phụ Thanh Dương là một fangirl điển hình, dốc sức vì nam thần, hết lòng vì nam thần mà cũng tan nát cõi lòng vì nam thần. Nam phụ Hướng Vân Trạch bề ngoài cực kỳ đứng đắn, đạo mạo với thân phận một giáo sư chuyên ngành vật lý nhưng bản chất bên trong lại là một kẻ gian manh. Yêu thầm nữ chính từ nhỏ, lớn lên thả thính nam chính đến cuối cùng lại hốt nữ phụ về nhà. Khôn như anh, quê tôi chẳng có nhiều đâu. Với dàn nhân vật thú vị như vậy, sẽ rất đáng tiếc nếu bạn bỏ qua Chào buổi sáng, u linh tiểu thư!  __________ (*): Trích dẫn từ truyện Review by #Linh_Hy Tần Bìa:#Vy Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc Chào Buổi Sáng, U Linh Tiểu Thư của tác giả Bản Lật Tử.