Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mị Hoạn - Đông Thi Nương

Văn án: Châu Châu là con lai giữa người Hán và người Hồ, bởi vì phụ thân không rõ nơi đâu, mẫu thân lại mất sớm, nàng phải làm nô lệ rồi sau đó lại bị bán đến chợ đấu giá. Châu Châu tuy rằng được sinh ra với dung mạo kiều diễm, nhưng ở cái triều đại hỗn loạn ăn không đủ no này, ai còn có sức tơ tưởng muốn mua thêm một người dù có đẹp về làm gì, chính mình còn chưa lo được nữa là. Nàng đã ở chợ quỳ qua mười ngày, rốt cuộc mới xuất hiện một người mua nàng. Nhưng người mua nàng lại là một thái giám...! *** Châu Châu có xuất thân bần cùng nên nàng không có quyền quyết định cho số phận của mình. Cuộc đời của nàng vốn dĩ chỉ gắn liền với hai từ bị bán và được mua. Nếu ngày hôm đó không ai bỏ tiền ra mua Châu Châu về nhà, nàng chỉ có thể bị bán vào chốn ong bướm, cuộc sống của nàng sẽ bi thảm vô cùng. Nên khi có người bỏ tiền ra đón Châu Châu về, dù cho nam tử mua nàng mặt mũi lạnh lùng như muốn giết nàng đến nơi, nàng vẫn vô cùng biết ơn người đó. Lúc Lý Bảo Chương mua Châu Châu, thật sự mục đích của y là đem Châu Châu về trả thù cho những gì kiếp trước nàng đã gây ra cho y. Trước khi trùng sinh, Lý Bảo Chương chỉ là một tiểu thái giám nho nhỏ, sau một lần cứu giá được vua cho phép đi mua một cô nương về làm vợ. Lý Bảo Chương đã chọn Châu Châu, bởi vì y đã từng vô cùng nâng niu Châu Châu, xem nàng như thê tử đời này, chỉ mong Châu Châu đừng ghét bỏ thân thể khiếm khuyết của mình. Nhưng chẳng được bao lâu, Châu Châu biến mất không tăm tích trong cung, Lý Bảo Chương đi tìm và bị người khác dìm chết dưới hồ. Sống lại với suy nghĩ Châu Châu tham phú tham quyền đi theo một quý nhân nào đó rồi lại hại chết mình, Lý Bảo Chương quyết định tìm lại Châu Châu để trả thù. Đời này, Lý Bảo Chương may mắn sống lại và gian lận giữ được thân thể toàn vẹn, sử dụng nhiều mưu kế để khi tuổi vừa 20 đã leo lên chức tổng quản, có chút thực quyền. Nhưng những thói quen quan tâm chăm sóc Châu Châu đã thấm sâu trong máu Lý Bảo Chương, y chiều chuộng nâng niu Châu Châu, không đành lòng bắt nạt hay trả thù cô nương có đôi mắt ngây ngốc trong veo ấy. Sau vài chuyện xảy ra, Lý Bảo Chương mới nhận ra có lẽ do mình đã hiểu lầm Châu Châu, sự biến mất và cái chết của mình ở kiếp trước không liên quan đến nàng. Vì thái độ và hành xử của Châu Châu bây giờ hoàn toàn xem y là người thân cận nhất, Lý Bảo Chương tình nguyện một lần nữa lại tin tưởng nàng. Nói đến Châu Châu, nàng hoàn toàn là một cô nương ngây ngô, tuổi đời chưa lớn cộng với việc lớn lên theo tập tục phóng khoáng của người Hồ, Châu Châu gần như không hiểu được cách sống của người Hán. Châu Châu không e thẹn, không làm nũng, không rườm rà khuôn phép như những cô nương khác. Nếu để miêu tả thì Châu Châu như một bông hoa dại rực rỡ nở bên đường, tỏa một sắc hương riêng, khác hẳn những đóa hoa kiều diễm e thẹn nở trong vườn nhà. Tình cảm của Châu Châu dành cho Lý Bảo Chương là một loại ỷ lại và tin tưởng vô điều kiện. Bên trong bức tường cung cấm, Lý Bảo Chương chính là chỗ dựa duy nhất của Châu Châu và là người quan tâm nàng nhất kể từ bé đến giờ. Cho nên giữa hai người hầu như không có bất kì khúc mắc, hiểu lầm hay giấu giếm điều gì. Nhưng cuộc sống đầy mưu mô trong cấm cung không cho phép hai người cứ một đời yên ả trôi qua như vậy. Vốn khi trùng sinh, Lý Bảo Chương đã từng bước đứng trong tối ra sức phá rối cái triều đình thối nát này, ai ngờ được Lý Bảo Chương lại phát hiện kẻ đã hãm hại mình tan nhà nát cửa chính là đương kim hoàng đế, thù cũ hận mới cứ ngày một chồng chất. Mục đích của Lý Bảo Chương không phải là ngôi vua hay quyền lực, sau khi hại chết hoàng đế nhờ sự ngu si muốn trường sinh bất lão của chính hắn, Lý Bảo Chương dẫn Châu Châu trốn khỏi hoàng cung. Sau đó lại thành thân, cùng nhau sống hạnh phúc thật lâu dài. "Mị hoạn" là một bộ truyện có những nhân vật phụ đáng được nhắc tới: một Lương Thiệu Ngôn ban đầu hồn nhiên tươi sáng, đến cuối cùng lại bị những âm mưu đoạt vị chốn hoàng cung làm cho điên điên dại dại; một thái tử biết phân rõ phải trái nhưng không khuyên can được sự u mê mù quáng của vua cha; một Lương Quang Vũ vẻ ngoài ôn nhu ấm áp, cũng bị quyền lực đẩy đi tàn sát huynh đệ mình. Những nhân vật phụ không hề mờ nhạt, họ đại diện cho rất nhiều khía cạnh khác nhau của cuộc sống hoàng cung, nơi mà tình cảm thì ít mà quyền lực lại làm lu mờ đi cả tình thân. Lý Bảo Chương trong truyện không phải là một nam chính xưng vương xưng bá, mục tiêu của y chỉ đơn giản là trả thù. Để kết cục quyền lực thuộc về ai không còn là điều Lý Bảo Chương quan tâm, y chỉ mong cuộc sống sau này một đời bình yên bên cạnh người yêu thương mà thôi. Nếu đã quá chán ngán với những câu chuyện cung đấu hoành tráng, thì "Mị Hoạn" có lẽ sẽ là lựa chọn tốt nếu như bạn muốn đọc một cái gì đó nhẹ nhàng sau những ngày căng thẳng đó ạ. *** Châu Châu vẫn luôn cảm thấy mình rất may mắn, bởi vì nàng gặp được một người đối xử với nàng rất tốt. Người kia tên là Lý Bảo Chương, là một thái giám. Nàng từ nhỏ không cha không mẹ, đi theo A Đạt lớn lên, mãi đến khi hơn mười tuổi, A Đạt liền nuôi không nổi các nàng, muốn đem một đám Mị Nô các nàng đều bán đi. Hắn nói bị bán đi so với đi theo hắn đói mà chết còn tốt hơn, nếu gặp được một người tốt, đó là phúc đời trước tích được. Châu Châu là con lai của người Hán cùng người Hồ, so với các Mị Nô khác, nàng còn càng khó bán đi hơn tí, huống hồ tuổi nàng là nhỏ nhất trong nhóm người Mị Nô này, mua về còn phải nuôi dưỡng mấy năm, chỉ sợ người ta không chờ lâu được như vậy. Nàng đã quỳ trên chợ được vài ngày rồi, một ngày cuối cùng, mới có người mua nàng đi. Người mua nàng là một nam nhân mặc đồ trắng khá lớn tuổi, hắn xem xét Châu Châu vài lần, liền mua người đi luôn. Châu Châu vốn tưởng rằng chính mình về sau liền đi theo hắn, nhưng hắn lại nói người mua nàng lúc này đang ở bên tường kia chờ nàng. Sau nàng mới biết được người nam nhân này nói tường là chỉ tường của hoàng cung. Thời điểm ánh mắt đầu tiên Châu Châu nhìn thấy Lý Bảo Chương là sửng sốt, bởi vì đối phương lớn lên rất đẹp, đặc biệt là chỗ ấn đường có nốt chu sa, tựa như ngọn lửa thiêu đốt, như thiêu đốt nhân tâm. “Ngươi về sau gọi ta là ca ca là được.” Hắn đi đến bên cạnh Châu Châu, hiện ra một gương mặt đẹp phiếm hồng nhạt. Châu Châu gật gật đầu, lộ ra một cái tươi cười ngoan ngoãn. Qua mấy ngày, Châu Châu mới bất tri bất giác được mình đi theo một thái giám. Lý Bảo Chương thực cần mẫn, cơ hồ chuyện gì đều không cho nàng làm, thậm chí quần áo bên người nàng đều biến thành hắn giặt sạch, hắn nói nước lạnh, sợ đông lạnh hư tay nàng. Châu Châu lần đầu gặp được người đối với nàng tốt như vậy, nàng muốn cùng hắn đi qua cả đời. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Mị Nô trong cung cứ cách mỗi nửa năm phải đi đăng ký kiểm tra toàn thân một lần, bởi vì các chủ tử sợ những Mị Nô do thái giám nuôi dưỡng này thân thể nhiễm bệnh, lây bệnh cho mình. Trong một lần kiểm tra theo lệ, Châu Châu đụng phải một nam nhân quần áo hoa lệ, hắn trùng hợp đi ngang qua, lại liếc mắt thấy được Châu Châu. Một là bởi vì diện mạo Châu Châu không giống các Mị Nô khác, hắn kêu người lại, cẩn thận mà đánh giá một phen, “Ngươi tên là gì?” Hắn trầm giọng hỏi. Châu Châu quỳ trên mặt đất, có chút sợ hãi, nàng nghe nói chủ tử trong cung này đều là âm tình bất định, “Nô tỳ tên là Châu Châu.” “Châu Châu?” Hắn đem này hai chữ nhẩm lại một lần, liền đi về phía trước. Chờ hắn rời đi, Châu Châu mới biết được người nam nhân này nguyên lai chính là Thái Tử đương triều Lương Tấn Bách. Sau đó, Châu Châu lại lần nữa gặp được Thái Tử, là bị người ép đi qua, ngoại trừ nhìn thấy Thái Tử, nàng còn gặp được một nữ nhân có chút lớn tuổi, nữ nhân kia tuy rằng lớn tuổi, nhưng mơ hồ có thể nhìn ra khi còn trẻ rất mỹ mạo, nàng nhìn thấy Châu Châu trong nháy mắt, liền mở to hai mắt, trong mắt hiện lên cảm xúc phức tạp, sau một lúc lâu, nàng nhìn về phía Thái Tử đứng ở một bên, “Tấn Bách, ngươi đem nàng mang đến là có ý tứ gì?” Thái Tử khoanh tay mà đứng, ngữ khí bình tĩnh, “Mẫu hậu, người còn nhớ rõ lời nhi thần từng nói cùng người chứ, ngài muốn Thiệu ngôn cả đời này hảo hảo tồn tại, quan trọng nhất một người chính là nàng.” Nữ nhân sửng sốt lên, nàng tựa hồ có chút không tin, “Mẫu hậu không phải không tin những lời ngươi nói đó, nhưng chúng quá mức mơ hồ, ngươi nói đệ đệ ngươi……” Thái Tử đánh gãy lời nữ nhân kia đang nói, “Mẫu hậu.” Nữ nhân thở dài một hơi, giống như thỏa hiệp, “Được, được, mẫu hậu sẽ đối xử với nàng tốt, ngươi muốn làm cái gì liền đi làm đi, những sự tình đó trong mộng của ngươi thật là đáng sợ, ngàn vạn không thể phát sinh.” Châu Châu không hiểu ra sao, căn bản nghe không hiểu hai người bọn họ đang nói cái gì. Bất quá nàng thực mau liền biết nữ nhân kia là ai, nàng là đương kim Hoàng Hậu, còn nói Châu Châu là chất nữ của nàng, là huyết mạch duy nhất của đệ đệ nàng. Châu Châu quả thực không thể tin được chuyện này, nhưng Hoàng Hậu nói nàng cùng mẫu thân nàng lớn lên rất giống, một khối dưới mũi kia càng cực kỳ giống cha ruột nàng - Diệp Thành Mậu. Châu Châu sau lại còn gặp được một thiếu niên, thiếu niên kia môi hồng răng trắng, sinh ra với một ngoại hình thật đẹp, nhưng tính cách quái đản, Châu Châu cùng hắn gặp mặt lần đầu tiên đã bị hắn dùng thủ đoạn chế trụ. “Oa, hồ ly thật sự có thể thành tinh.” Thái Tử nghe vậy một chưởng chụp lên đầu thiếu niên kia, đánh đến thiếu niên ngao ngao kêu, “Nói hươu nói vượn.” Mời các bạn đón đọc Mị Hoạn của tác giả Đông Thi Nương.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sủng Em Đến Nghiện - Lăng Hề Hề
Lấy dáng vẻ cừu non, dụ dỗ thương hại, nhưng lại yêu thảm cô! Lấy phong thái lang sói, ngây thơ chiếm đoạt, cũng để xơi sạch cô! Đại thiếu gia nhà họ Lăng, Lăng Thiệu, là một người tính tình lập dị, tâm tình nhạt nhẽo, Quyết định lớn nhỏ của công ty, kể cả gấp giấy ăn, tất cả đều do đại thiếu gia hắn định đoạt. Mặc dù diện mạo tuấn mỹ cao lớn, đáng tiếc lại là một mỹ nam lãnh khốc thích sạch sẽ tới nghiêm trọng; Anh phiền toái lại khó trị như vậy, nhưng lại không bài xích Lô Nguyệt Nguyệt đến gần! Nhà cô ấy từ đầu dự định, chẳng qua muốn tìm một công việc, Ai ngờ lại bị con cừu non giả mạo Lăng Thiệu, nhưng thật ra lại là một tên đàn ông thối sắc lang lừa gạt, Không chỉ một ngày ba bữa đút cho anh-vị đại thiếu gia này no, còn phải hầu hạ anh mặc đồ; Ngay cả mặt trời xuống núi rồi mà vẫn chưa rãnh rỗi, chẳng những phải bồi xem ti vi, mà còn phải bồi ngủ! Thậm chí Lăng thiếu gia nhà người ta ra lệnh một tiếng, người hầu nữ không thể không hiến thân đảm đương làm "tài liệu giảng dạy", Để cho anh mượn cớ học hành, đối với thân thể nhạy cảm mình tiến hành các loại dạy dỗ “điều giáo”. . . . . . Cho đến khi cả da lẫn xương bị đại thiếu gia gặm sạch sẽ, Lô Nguyệt Nguyệt ngây ngốc mới giật mình, Tim của mình, lại bất tri bất giác, bị Lăng Thiệu nhìn như khoác da cừu này, trên thực tế, Không chỉ lăn qua nhào lại một lần mà còn bảy lần một đêm, thật là bị con sói lớn ngậm trong mồm tha đi . . . . *** Ba năm sau. Lô Nguyệt Nguyệt coi như là người hết sức khiêm tốn ở trong trường học, nhưng cũng là một nhân vật quan trọng trong trường học, thành tích của cô thì không phản đối, cho dù gả vào nhà họ Lăng giàu có, nhưng vẫn hòa thuận với mọi người, không có nửa phần kiêu ngạo; mà công ty Lăng thị, trong ba năm đã phát triển tốt hơn, còn thu mua rất nhiều công ty, trở thành xí nghiệp lớn số một số hai ở Đài Loan! Nhưng cho dù là như thế, bản thân Lăng Thiệu vẫn là một người bí ẩn như cũ, anh không xuất hiện trước phóng viên, cũng không xuất hiện ở bất kỳ tiệc rượu, tiệc tối hay từ thiện nào, báo chí truyền thông cũng không có bất kỳ thông tin cá nhân nào của anh, ngay cả tấm hình cũng không có. Hôm nay là buổi lễ tốt nghiệp của đại học S, cùng với Lô Nguyệt Nguyệt, hầu như toàn trường đều đứng ở cổng trường học, ngẩng đầu mong đợi Lăng đại thiếu gia, suy đoán rằng hôm nay anh sẽ tới trường học một chuyến hay không, bởi vì trong truyền thuyết, Lăng thiếu gia yêu Lô Nguyệt Nguyệt đến tận xương tủy, nhưng phương pháp yêu thương cụ thể như thế nào, ai cũng không rõ ràng. Sự thật chứng minh, mọi người ngửi thấy bát quái, đều hết sức bén nhạy! (3T: Chỗ bát quái là hóng chuyện ấy, taz k biết xử lý làm s cả, thỉnh thông cảm *lau mồ hôi-ing*) Thời gian vừa đến, một chiếc màu đen xe nổi tiếng chậm rãi dừng lại ở cổng đại học S, cửa xe mở ra, một đôi giày da bóng loáng xuất hiện trước tầm mắt của mọi người, tiếp đó, một người đàn ông tuất tú xuất hiện, anh đeo mắt kính màu đậm, lại không che lấp được khí thế trên người cùng với ngũ quan khéo léo của anh. Có người suy đoán, đây chính là Đại Thiếu Gia nhà họ Lăng, nhưng lại có người phản bác, Đại Thiếu Gia nhà họ Lăng không phải là người què sao? Sao có thể đi được? ... Mời các bạn đón đọc Sủng Em Đến Nghiện của tác giả Lăng Hề Hề.
Quỷ Thi Độc Hương - Cốt Cốc
Buổi sớm yên ắng, trong tiếng kêu la hoảng sợ của lão Tứ cứ thế bắt đầu. Mà tôi, lại trong tiếng kêu ấy nằm liệt trên đất, run rẩy như lá trong gió thu. Trò chơi, mở màn như thế… *** Hiện đại, kinh dị, thanh thủy văn, công sủng thụ, Ninh Phàm Kỳ x Tần Viễn. Mở đầu bằng một trò chơi gọi hồn vô thưởng vô phạt rồi dẫn đến một loạt cái chết kinh khủng và bí ẩn. Truyện cài cắm đủ chi tiết, văn phong đủ hù dọa, miêu tả đủ ghê rợn. Không biết có phải lâu rồi mình mới đọc lại kinh dị hay không mà trưa đọc thấy rợn người đến mức phải mở cửa phòng cho đỡ sợ. Vì nghiêng nhiều về kinh dị nên tình cảm couple trong truyện không nhiều (nhưng đủ sâu sắc). Warning: Kết thúc có thể xem là có hố. Với mình thì mình thỏa mãn cái kết này, rất hay, thống nhất với tình tiết truyện và cảm động. Cơ mà vẫn nên cảnh báo trước. Dành cho những ai đang muốn kích thích. Mời các bạn đón đọc Quỷ Thi Độc Hương của tác giả Cốt Cốc
Quấn Lấy Không Buông - Bán Hạ Lương Lương
[Boss leo lên giường tôi] Nhan nữ vương: Lên giường em là người của em, đi theo em! Boss: mỉm cười ???? ——– Xuyên qua trở thành nữ phụ trong thế giới tiểu thuyết, không sao hết, chẳng qua chỉ đổi nơi ở mà thôi. Nhưng, nếu như đoạt lấy số mệnh của nữ chính thì sao? Tinh Nhan suy nghĩ rồi nở nụ cười, đấu với ông trời, cũng vui đấy. “Nhan Nhan, anh có dao.” Boss mỉm cười, “Mài xong rồi.” —- ‖ Nữ hoàng xinh đẹp vs ảnh đế dịu dàng chiều vợ: Ảnh đế Dung à, cách khiến đối phương chú ý như học sinh tiểu học ấy của anh không theo đuổi vợ được đâu! ‖ Cô chủ nhà giàu tùy hứng vs anh trai của chồng sắp cưới Làm sao bây giờ, hình như em… thích anh mất rồi ~ ‖ Tiểu hòa thượng vs Nữ ma đầu: Tiểu sư phụ, ta có đẹp không? Editor lảm nhảm: Cám ơn bé Qin và bé Mì đã đặt tên cho “con” chị =]] Cám ơn mẹ đỡ đầu Rose Nguyễn =]] Lưu ý khi đọc truyện này: Không cần mang não :)) *** Câu chuyện mở đầu khi nữ chính của chúng ta – Quý Tinh Nhan xuyên vào thế giới đầu tiên để hoàn thành nguyện vọng của nguyên chủ. Ở thế giới đầu tiên, nguyện vọng của nguyên chủ là đá văng tên tra nam đã lợi dụng cô ấy trong lúc khó khăn, sẵn tiện sống hạnh phúc với người khác. Nhờ lần gặp đầy ấn tượng của nữ chính với nam phụ mà nam chính (Dung Ngọc) đã để ý đến cô. Sau đó, nam chính nghĩ đủ mọi cách theo đuổi vợ yêu. Khổ nỗi là cô nàng này hơi bị thờ ơ với những người qua đường. À, cũng vì trước đây nam chính không thích nguyên chủ nên nữ chính nghĩ là nam chính cố tình gây sự với mình Nhưng mà, Quý Tinh Nhan là nữ cường, lúc cô thích ai thì sẽ xuống tay với người ấy liền. Vì vậy, sau khi đã thông suốt tình cảm của nam chính và thấy bản thân cũng thích anh là chạy ngay đến chỗ nam chính rồi cưỡng hôn con người ta Truyện này có tổng cộng 6 thế giới, mỗi thế giới tầm 10-15c và thế giới thực 2c nên tính ra bộ này dài từ 60-95c. Các thế giới đều rất đa dạng, đa phần là ngược tra nam tiện nữ. Nếu nữ chủ và nam chủ không đụng đến nam nữ chính thì nữ chính sẽ không gây hấn hay trả thù họ. Các thể loại trong truyện này bao gồm: hiện đại, tu tiên, tinh tế, thần thoại phương Tây và mạt thế. Thế giới 2: Cấm dục đại ca x tiểu công chúa. Thế giới 3: Tiểu hoà thượng trong trắng x ma nữ. Thế giới 4: Nguyên soái bá đạo x nữ hoàng bạo lực. Thế giới 5: Hoàng tử lạnh nhạt x ác long thích châu báu. Thế giới 6: Boss mù mặt x thây ma đẹp nhất. Theo ý kiến cá nhân của em, thế giới nào cũng dễ thương, chỉ có tu tiên là hơi ngược một tẹo. Xin mọi người chú ý, nam chính là một người xuyên suốt các thế giới, sống hạnh phúc với nữ chính đến hết kiếp nhé. Lý do nữ chính phải xuyên vào các thế giới là gì? Mời mọi người đọc truyện để biết nhé :))) Về nhân vật: Nữ chính cực kỳ hung hãn và mạnh mẽ trước mặt những thành phần đáng ghét, nhưng cô vẫn là cô gái nhỏ hay làm nũng và giận dỗi trước người yêu. Nhìn chung, nữ chính thuộc tuýp nữ vương điển hình theo đúng gu của em. Ở bất kỳ thế giới nào, nam chính cũng là boss cuối Trong nguyên tác, nam chính không hề yêu ai và cũng sống cô độc đến suốt đời. Vậy nên, khi nữ chính xuyên vào, em có cảm giác là nữ chính đã cứu rỗi đời anh ấy. Nam chính rất dễ hắc hoá, lúc nào cũng suy nghĩ là nếu không có nữ chính thì thế giới này chả là cái đinh gì hết, anh phải tiêu diệt thế giới ???????? Nhưng mà, anh cũng có nhiều ưu điểm lắm nhé: lên được phòng khách, xuống được phòng bếp. Không những vậy, anh còn có thể làm ấm giường nữa. À, anh cũng cực kỳ dịu dàng với vợ, ngây thơ vô đối trong chuyện tình cảm.  Các nhân vật phụ ở mỗi thế giới cũng rất đáng yêu, họ đã góp phần thúc đẩy quá trình theo đuổi vợ của nam chính. Ví dụ như trong thế giới tinh tế, đám thuộc hạ của nam chính cứ tưởng là nữ chính bắt cóc sếp của mình nên lập kế hoạch giải cứu anh. Ai dè, người không cứu được mà còn bị boss đánh bay mất tiêu Về văn phong: Truyện có sạn nhưng em không thấy đó là trở ngại gì. Nhìn chung truyện này để giải trí nên mấy hạt sạn bé tí tẹo kia cũng chả là gì hết. Bán Hạ Lương Lương viết cũng tạm ổn, không thích hợp với những ai đang cần những truyện siêu sâu lắng hay thực tế. Tác giả này chỉ phù hợp với ai thích truyện hường phấn (như em ) và không cần mang não. Đánh giá: 10/10 P/S: Truyện không có tiểu tam tiểu tứ hay nam phụ. *** Lời nguyền rủa của chó độc thân hình như rất linh nghiệm. Ít ra, 7 năm đã trôi qua mà chàng trai chỉ có thể nhìn mà không thể ăn. Đương nhiên, Aure cũng duy trì số phận độc thân suốt 7 năm trời. ... Gửi lời chào thân ái. Đối với người đại lục Vân Phỉ, đối với người tu luyện, đặc biệt là người có thiên phú, chỉ cần bắt đầu thu luyện, dù chỉ đột phá ở giai đoạn đầu tiên cũng sẽ kéo dài tuổi thọ. Trong sinh mệnh dài dằng dặc này, 10 năm chỉ là một cái chớp mắt thoáng qua. Nhưng đối với người có lòng riêng thì thời gian ấy quá dài. Công chúa lại không có thiên phú tu luyện. Đó là lí do vì sao Công chúa nảy sinh tình cảm với Aure từ rất sớm, nhưng vẫn chưa chấp nhận hắn. ... Mời các bạn đón đọc Quấn Lấy Không Buông của tác giả Bán Hạ Lương Lương.
Cookie Ngọt Ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Toàn Điềm Khổ Lạt Hàm Liễu)
Đây là câu chuyện kể về mối tình của minh tinh Cao Cẩn Trúc, người nói không với những vai diễn tình tứ và MC nổi tiếng Ngôn Linh, chưa từng có scandal. Bắt đầu từ cuộc sống ngọt ngào thường ngày của cặp vợ chồng rồi mới lội dòng quá khứ về thời thanh xuân nồng nhiệt của hai người. Cơ mà trước sau gì cũng đều ngược cẩu độc thân cả, hãy quen với điều đó đi. Nam thần Cao Cẩn Trúc ở cùng phòng ký túc xá với em họ Kiều Ngọc của Ngôn Linh, vì lo lắng cho quỷ em họ vụng về, cô cẩn thận dè dặt xin cách thức liên lạc với anh. Mà Cao Cẩn Trúc thì sao, câu đầu không biết WeChat là sinh vật gì, câu tiếp không có số điện thoại, câu cuối chưa từng dùng di động... Lúc ấy, Ngôn Linh cứ ngỡ do cậu ngại phiền nên từ chối (thực ra đúng thế nhưng chỉ là thứ yếu), chủ yếu do gia thế Cao Cẩn Trúc nghèo đến mức không dám khen ngợi. Tuy vậy, cậu không đầu hàng trước hoàn cảnh, vượt khó thành công trở thành một học bá* xuất sắc. Vốn dĩ những chuyến ghé thăm phòng 101 của Ngôn Linh vì quan tâm em họ Kiều Ngọc, lại chậm rãi chuyển biến thành săn sóc cho bạn trai - Cao Cẩn Trúc mất rồi. Dẫu nói tình cảm đồng thời nảy sinh cả hai phía anh tình em nguyện, nhưng người buông giáp quy phục trước lại là Cao Cẩn Trúc xưa nay cao ngạo lạnh lùng. Đến thời khắc này rồi, liêm sỉ còn đáng mấy đồng? Vô sỉ mới rước được nàng dâu nhé. Còn về phương diện Ngôn Linh thì càng dễ lí giải, Cao Cẩn Trúc vốn là cỏ trong trường** bao nhiêu kẻ lăm le muốn gặt hái. Tục ngữ có câu “Trâu chậm uống nước đục”, thất lễ thất lễ, trâu già là cô đây vừa uống nước tinh khiết vừa muốn gặm bãi cỏ non này luôn cơ. *** Sáng sớm đầu mùa xuân, mặt trời nghịch ngợm trèo lên tỏa sáng trên bầu trời xanh. Mặt trời vốnmuốn chiếu ánh sáng đến mọi góc lớn nhỏ, đánh thức mọi ngườicòn đang lười biếng say ngủ. Thế nhưng bức màn treo bên cửa sổ của phòng ngủ lại quá dày, ánh sáng chỉ có thể chiếu vài tia thưa thớt qua những khe hở nhỏ vào trong. Sau hai lần bị Ngôn Linh cắt ngắn,hiện giờ rèm cửa sổ đã cách mặt đất đến một mét, bằng không thì ánh mặt trời kia cũng không có cơ hội chiếu vào. Rốt cuộc, không cần đến ánh sáng của mặt trời, Cao Cẩn Trúccũng có thể tự động mở mắt ra. Đợi chút?! Không phải là Ngôn Linh thì mới đúng sao? Sao lại biến thành heo con lười biếng kia rồi? Đúng vậy, heo con lười biếng đã không còn tồn tại nữa, bởi vì đại bảo bối Cao Cẩn Trúc đã thức rồi. Cao Cẩn Trúc mở to mắt được một lát, mới nghiêng đầu nhìn vợcòn đang trong giấc mơ đẹp. Bả đầu bắt đầu từng chút từng chút tiến lại gần bên mặt của vợ, cho đến khi trán chạm trán, mũi chạm mũi. Cao Cẩn Trúc lắc lắc đầu, dùng chóp mũi của mình cọ cọ mặt, mũi và cằm của vợ. ... Mời các bạn đón đọc Cookie Ngọt Ngào của tác giả Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Toàn Điềm Khổ Lạt Hàm Liễu).