Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thầy Sờ Cốt

Văn án đứng đắn: Thầy sờ cốt, xem xương cốt, nhìn thấu quá khứ, vận mệnh tương lai. Người đời thường nói đến thầy sờ cốt với sự sợ hãi, thầy sờ cốt dần mai danh ẩn tích, giấu mình nơi trần thế. Chỉ truyền lại quy tắc “ba không”: Không sờ xương trẻ con, không sờ xương người già và… không sờ xương người chết. Văn án thiếu đứng đắn: Trai tính tình nho nhã bị gái ở trước mặt nhìn chằm chằm: “Cô nhìn tôi làm gì?” “Bởi vì anh là chồng tương lai của tôi!” Trai ra vẻ không biến sắc làm mặt lạnh, nhưng tai thì đỏ rần: “Con gái con lứa, không biết xấu hổ.” “Hay là anh hôn tôi một cái đi, tôi lượn luôn.” Gái đoán trai sẽ không dám làm thật đâu. Trai liếc gái một cái, tranh thủ hơn cao thủ, trai nhấc cằm gái hôn một cái. Đậu má… Sai kịch bản rồi. *** Nếu có một ngày bạn biết rằng không phải trái tim, cũng không phải khối óc của mình chọn lựa người chồng, người kết tóc se duyên cả đời với bạn, mà lại chính là... khung xương của mình, bạn sẽ nghĩ sao?! Trong thế giới của thầy sờ cốt, quả thật chuyện gì cũng có thể xảy ra. Khi lần đầu tiên Vu Đồng, một trong những thầy sờ cốt cuối cùng còn sót lại trên thế gian, cái nghề mà ngỡ rằng chỉ tồn tại trên những trang sách cổ, trong những lời đồn đại hư hư thực thực, chạm vào Phương Thành, đại thiếu gia của gia tộc họ Phương; giây phút mười ngón tay đan xen vào nhau, cô đã hiểu thế nào là cảm giác mỗi một tế bào, mỗi một khớp xương đang kêu gào, đang rung động đến cực điểm, và rồi một cảm giác an lành và bình yên như những ngọn gió xuân tháng ba chưa từng có ập đến như sóng triều, khiến cô chỉ muốn buông mình trong đó mãi mãi. Khung xương của cô, cmn, đã tìm được "ý trung nhân" của nó rồi. Vu Đồng không phục. Cô đâu muốn lấy chồng. Cô còn muốn sống cuộc đời tự do tự tại của cô cơ. Mị còn trẻ, mị muốn đi chơi! Nhưng phục hay không thì có thể thế nào?! Bắt đầu từ giây phút khung xương của cô tìm thấy người Trùng cốt với nó, hết chuyển từ trạng thái không chấp nhận khiến cô chảy máu cam không ngừng nếu 3 ngày không được chạm vào xương của "người ấy", biến cô thành cái máy "cảm ứng tâm điện" định vị GPS của "người ấy", cho đến khi hoàn toàn tiếp nhận rồi nửa đêm mộng du đá cửa phòng đòi gần gũi "người ấy", cô muốn không phục cũng không được! Vậy nên, vấn đề bây giờ là, làm sao để thuyết phục "người ấy", chuyên gia phục chế văn vật Phương Thành, người đàn ông không tin thần, chẳng tin Phật, không có tôn giáo tín ngưỡng, một lòng hướng về chân lý duy nhất là khoa học chịu nghe những gì cô giải thích, chấp nhận để cô "sàm sỡ" anh ta đây?! Quan trọng nhất là, giữa Vu Đồng và Phương Thành, dường như chẳng có điểm gì chung cả. Vu Đồng, một thầy sờ cốt mất cha mất mẹ từ tấm bé, theo ông lưu lạc khắp hang cùng ngõ hẻm, nơi đâu cũng là nhà, hàng ngày luôn phải đối mặt với nguy hiểm khi hết dạng khách này đến khách khác tìm đến bắt sờ xương cốt nói vận mệnh. Cô gái trẻ vì thế có tính tình quật cường, phóng khoáng, hoang dại, tự lập, thân hình nhỏ bé nhưng lại mang trong mình sức mạnh và quyền năng to lớn mà bao người thèm khát, bao người muốn lợi dụng. Phương Thành, đại thiếu gia nhà họ Phương nhưng không đi theo nghề nghiệp kinh doanh của gia đình mà lại vì sở thích làm một chuyên gia phục chế văn vật, tận hưởng một cuộc sống trầm lặng, không tranh không đoạt, tính tình thì ôn hoà, điềm đạm, kiên nhẫn, luôn đối xử lịch sự nho nhã với tất cả mọi người. Hai thế giới, hai tính cách đối lập, nhưng rồi vì duyên trời định mà sáp lại gần nhau. Tưởng khác biệt là vậy nhưng hoá ra vẫn có thể hoà hợp đến thế. Ban đầu chỉ là quan hệ hợp tác để chữa khỏi những chứng bệnh quái lạ phát sinh khi xương nhận xương, nhưng sau đó họ dần dần bị thu hút lẫn nhau. Anh bị thu hút bởi sự tự do trong cô, tín ngưỡng của anh vì cô mà sụp đổ, rồi vì cô mà xây dựng lại, hoặc là nói, cô đã trở thành tín ngưỡng của anh từ lúc nào không hay. Còn cô thì bị hấp dẫn bởi sự điềm đạm nơi anh, anh mang đến cho cô cảm giác yên bình và an toàn cô chưa từng có, khiến cô lần đầu tiên muốn dừng chân, muốn có cho riêng mình một mái nhà ấm áp thực thụ. Dù đã gặp biết bao dạng nam chính ngôn tình, nhưng có thể nói mẫu đàn ông ôn nhu, lịch thiệp như Phương Thành vẫn luôn khiến mình vô cùng có thiện cảm. Nếu như sự chủ động, thẳng thắn pha chút ngây thơ trong tình cảm của Vu Đồng khiến mình thấy thú vị thì mình lại càng ngưỡng mộ kiểu tình yêu mà Phương Thành dành cho Vu Đồng. Anh dung túng với đủ hành động kì quái của Vu Đồng, dù là từ khi chưa xác định quan hệ cho đến lúc quyết ở bên nhau. Không bá đạo, không ép buộc, mặc dù rất yêu thương lo lắng cho cô nhưng anh không bao giờ bắt cô phải từ bỏ cuộc sống mà cô quen thuộc. Anh chăm sóc cô, hiểu cô, tôn trọng cô, bảo vệ cô nhưng vẫn cho cô không gian tự do riêng. Chỉ là, cái duyên phận tựa như do ông trời tác hợp của họ đó, thật ra lại là do bàn tay nham hiểm của một người đứng đằng sau giật dây, thao túng tất cả. Ngỡ rằng sau bao lận đận thì hạnh phúc nắm chắc trong tay, nhưng lúc này đây, những biến cố hung hiểm chẳng ai ngờ mới thật sự đến. *** Hơn phân nửa cuốn truyện, "Thầy sờ cốt" cho ta cảm nhận đây là một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình huống thú vị, dở khóc dở cười, nhưng càng về cuối, khi những bí mật dần được hé mở và vạch trần thì độc giả là tôi mới ngỡ ngàng nhận ra, hoá ra nó cũng có thể ngược khiến người ta đau đớn đến vậy... Nói về những ưu điểm, "Thầy sờ cốt" có một plot khá mới lạ và đặc sắc, mạch truyện thu hút với những tình tiết bất ngờ, đầy bí ẩn dẫn dắt chúng ta từng bước khám phá; không hề có cảm giác đầu voi đuôi chuột vì các mắt xích dần hé mở về sau cho thấy tác giả đã dựng một khung sườn truyện chắc chắn rõ ràng ngay từ khi bắt đầu chấp bút. Các nhân vật từ chính đến phụ đều có cá tính riêng, ngoài cặp đôi chính còn có một cặp đôi phụ là Hàn Húc- Tôn Hàm Uyển cũng khá thú vị, bên cạnh tình yêu thì truyện còn miêu tả tình cảm giữa ông nội và Vu Đồng rất cảm động, rất ấm áp. Tuy là truyện có gắn mác linh dị nhưng không hề khó đọc hay gây cảm giác ma quái đáng sợ gì cả. Thế nhưng thú thật, vì reviewer khi bắt đầu đọc đã bị hiểu lầm đây là một câu chuyện sủng ngọt nhẹ nhàng, nên đã lâm vào tình cảnh khá sốc vào những chương cuối, khi nó bỗng chuyển hướng thành tranh đấu hào môn thế gia với lòng tham quyền tham tiền bất chấp tất cả, phi nhân nghĩa của những kẻ giàu; cộng thêm nỗi tiếc nuối về số phận hẩm hiu của những con người mang trong mình dị năng đặc biệt. Dầu vậy, nhờ có reviewer rất có tâm là tôi đây đã cảnh báo các bạn trước rồi, vậy nên tôi nghĩ mọi người có thể chuẩn bị sẵn sàng tâm lý trước và đọc truyện. Cứ yên tâm là dù trải qua những chuyện đau đớn thế nào, sóng gió ra sao, thì trái tim của nam nữ chính vẫn sẽ luôn luôn hướng về nhau, và trở về hạnh phúc bên nhau. Trích đoạn khi hai người gặp lại: Phương Thành nói năng lộn xộn, anh dán vào tai Vu Đồng, dùng âm thanh thật nhỏ chỉ mình cô có thể nghe thấy "Vu Đồng, em nghe một chút tiếng tim anh đập, nghe thử một chút." Vu Đồng nghiêng mặt, vừa vặn áp ở ngực anh, nơi trái tim Phương Thành "Thịch, thịch, thịch", tiếng tim đập vang lên từng nhịp rộn rã. Vu Đồng lầm bầm "Em nghe gì đâu..." Phương Thành lại ôm cô sát lại gần hơn, nặng nề nói: "Vậy em có biết hay không, lúc em không ở đây, nó gần như đã chết."* ... Nhìn chung, về cơ bản, tuy "Thầy sờ cốt" không quá xuất sắc, nhưng khi bạn đã có phần chán ngán những câu chuyện thanh xuân, showbiz, bác sĩ,... quá nhiều sủng quá nhiều ngọt gần đây, thì tôi tin nó đúng là một làn gió mới lạ, hấp dẫn, cũng đáng để bạn dành thời gian đọc thử đó ạ. *, Đoạn này reviewer tự edit.     Mời các bạn đón đọc Thầy Sờ Cốt của tác giả Nhất Cố Tử Căng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang
Khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải là sống và chết, cũng không phải là đứng trước mặt người nhưng không thể nói “em yêu anh”, mà là, rõ ràng là tôi yêu người, nhưng người lại không biết, lại còn muốn giới thiệu đối tượng cho tôi! Chỉ cần anh tốt với em một chút, chỉ cần mỗi ngày anh cười với em nhiều một chút, thì em nhất định sẽ không dễ dàng chuyển anh ra ngoài, để thay thế một người khác vào trong trái tim em đâu. Bởi vì hiện tại, toàn bộ nơi này đều là của một người tên Trình Lục Dương, không chứa nổi ai khác nữa rồi.“Thư Tình, trên đời này có vô vàn những điều chưa chắc chắn. Nhưng anh hy vọng em hiểu rằng, chỉ cần nơi đó có anh là em có thể yên lòng mơ một giấc mộng bình yên và tươi đẹp…” Truyện Người Đàn Ông Của Tôi của tác giả Dung Quang thuộc thể loại truyện ngôn tình, đề cập đến một vấn đề khá nhạy cảm trong tình yêu đó là những con người thuộc thế hệ và tầng lớp khác nhau. Nội dung quyển này có thể gọi là cùng chủ đề với tác phẩm Tình Sinh Ý Động của Tùy Hầu Châu. Đó là thầy và trò, họ gắn bó với nhau trong từng buổi học, từng con chữ nhưng cô học trò lại cảm nắngvà tấn công thầy của mình. Anh làm sao có thế từ chối tình cảm kia và giữ trọn vẹn chữ thầy to lớn trong lòng mọi người đây! *** Thư Tình đi từ từ ra khỏi cổng chính của giảng đường thì thấy ở đằng xa có một chiếc xe Volvo màu đen đang đứng đợi cô. Cô vội vàng cúi đầu giả vờ như không thấy, sau đó bước nhanh hơn đi về phía con đường nhỏ. “Thư Tình”. Giọng nói trầm thấp đó vang lên phá vỡ sự yên tĩnh của giảng đường không người, vang vào trong tai cô. Thư Tình không lên tiếng, bước chân cũng nhanh hơn, cô vô thức nắm chặt quyển “Giáo trình tiếng Pháp căn bản” trong tay, khẩn trương đến nỗi sống lưng cũng cứng đờ. Cố Chi biết cô đang trốn tránh anh, anh không nói hai lời, dứt khoát bước nhanh về phía cô, nắm chặt lấy cổ tay cô, thản nhiên nói một câu: “Lên xe”. Thư Tình giật mình suýt nhảy dựng lên, cô xoay người thật nhanh sang chỗ khác, cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Giáo sư Cố, có gì thì thầy hãy nói ở đây đi, em còn phải…..”. Cô chần chờ trong chốc lát, suy nghĩ nhanh trong đầu, “Em còn phải xuống văn phòng một chuyến, phụ đạo viên có tài liệu muốn em chỉnh lại”. Ánh mắt Cố Chi lạnh xuống, anh lạnh lùng nói một câu: “Vậy sao? Vừa rồi khi tôi tới đây, tôi còn gặp em ấy đang lấy xe ở bãi đậu xe, chuẩn bị về nhà”. Sắc mặt Thư Tình cứng đờ, ngượng ngùng ho một tiếng, không nói gì nữa. Đối phương nhanh chóng buông lỏng tay ra, chỉ nói lại một lần: “Lên xe”. ... Mời các bạn đón đọc Người Đàn Ông của Tôi của tác giả Dung Quang.
Oan Gia Độc Miệng - Dung Quang
Khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải là sống và chết, cũng không phải là đứng trước mặt người nhưng không thể nói “em yêu anh”, mà là, rõ ràng là tôi yêu người, nhưng người lại không biết, lại còn muốn giới thiệu đối tượng cho tôi! Chỉ cần anh tốt với em một chút, chỉ cần mỗi ngày anh cười với em nhiều một chút, thì em nhất định sẽ không dễ dàng chuyển anh ra ngoài, để thay thế một người khác vào trong trái tim em đâu. Bởi vì hiện tại, toàn bộ nơi này đều là của một người tên Trình Lục Dương, không chứa nổi ai khác nữa rồi. *** Đàn ông bốn mươi tuổi, hoặc phóng khoáng trưởng thành, nhanh nhẹn phong độ, hoặc thô tục hói đầu, bụng phệ. Thật không may, người đàn ông đang ngồi ở bên cạnh Tần Chân lúc này lại là dạng thứ hai. Cái bản mặt thối của thầy Hồ cứ như mới được vớt từ trong hầm cầu ra, nước miếng văng tung tóe mà quát Tần Chân: “Nhìn đường! Nhìn đường! Tôi bảo cô lái xe chứ không bảo cô sửa xe, cô cứ dán mắt vào vô lăng làm cái gì? Đằng trước có xe mà nhìn không thấy hả? Tôi phục cô luôn, cả người cứng đơ như rô bốt mà học lái xe làm gì? Đi bôi chút dầu trơn rồi hẵng lái tiếp, nhé?” Ông ta đã tụng cả buổi rồi, càng tụng Tần Chân càng cứng đơ, tay chân cũng không biết nên để đâu. Sắp tới giao lộ, thầy Hồ lại bắt đầu la mắng cô: “Lần này nếu cô mà lộn chân ga với phanh xe thì tôi cho cô biết, cô đừng bao giờ mơ tới chuyện học lái xe nữa! Sớm biết cô đần như vậy thì lúc đầu tôi đã không thèm thu cái bao thuốc kia của mẹ cô.” ... Mời các bạn đón đọc Oan Gia Độc Miệng của tác giả Dung Quang.
Một Cục Cưng và Bốn Baba - Dạ Khinh Trần
Chuông cửa vang lên không ngừng, mỗ nữ lười nhác tựa vào sô pha, xem phim Hàn bi tình, tay bốc bỏng ngô (bắp rang bơ), hướng về phía buồng vệ sinh hô “Tiểu Bảo, mở cửa đi.” Mỗ Tiểu Bảo để mông trần chuồng, chùi cái miệng nhỏ nhắn bất mãn nhìn nữ nhân  mang đồ lót che ba điểm, “Mẹ, người ta đang bận mà.” “Mẹ mà đi mở cửa nói không chừng sẽ bị đuổi giết đó, Tiểu Bảo muốn chạy lánh nạn như lúc trước hay sao?” Mỗ nữ liếc mắt, bàn tay mềm chỉ vào mỗ Tiểu Bảo, nữ vương sai khiến bảo: “Đi, nếu là người đến đòi nợ, thì để cho chó cắn!” Mỗ Tiểu Bảo nhìn xung quanh, xác định phòng chỉ có hai người bọn họ là mẹ và nó, sau đó, nói, “Mẹ, chúng ta đâu có nuôi chó, sao mà cắn?” Giọng điệu của mỗ nữ chỉ tiếc rèn sắt mà không thành thép nói, “Tiểu Bảo à, con cắn cũng được nhiều năm như vậy, còn hỏi cắn làm sao? Đương nhiên là con cắn đấy!” “Vậy thì mẹ làm gì?” “Chạy trốn!” Mỗ nữ đáp lại một cách yên tâm thoải mái. Mỗ Tiểu Bảo im lặng hỏi ông trời, rốt cuộc tôi có phải là do mẹ tôi sinh hay không hả? *** Chuông cửa vang lên không ngừng, mỗ nữ lười nhác tựa vào trên sô pha, xem phim hàn bi tình, tay bốc bỏng ngô, hướng về phía buồng vệ sinh hô, “Tiểu Bảo, mở cửa đi.” Một cái mông trần, dường như là một bé trai xinh đẹp phấn điêu ngọc mài, mắt to sáng ngời như nước chớp, lông mi giống như quạt hương bồ, đáng yêu làm người ta muốn thét chói tai. Chỉ thấy nó vô tội mân mê cái miệng nhỏ nhắn sáng bóng hồng nhuận, chỉ chỉ cái mông nhỏ đang trần chuồng, ủy khuất nói, “Nhưng mà mẹ, Tiểu Bảo đang bận mà!” Mỗ nữ rốt cục cũng tắt tivi đi, vừa quay đầu lại, tựa hồ trời đất cũng mất màu. Một đầu tóc quăn cuộn sóng đen nhánh xinh đẹp, lười nhác cúi dừng ở bên hông mảnh khảnh, hé ra khuôn mặt xinh đẹp thoát tục , mắt to quyến rũ mang theo nhìn thấu thế gian thê lương và bất cần đời, khéo léo cái mũi, đôi môi non mềm nở nang nhướn lên một độ cong hoàn mỹ. Mặc đồ lót gợi cảm che đi ba điểm, hai vú đầy đặn trắng nõn, ngay cả mạch máu đều thấy rõ ràng, dáng người trong suốt trong sáng tựa như quả mật đào vừa mới chín muồi, làm cho người ta nhịn không được muốn cắn , nhấm nháp thứ xinh đẹp của cô. Chỉ thấy cô vươn ngón tay ngọc, hung tợn nói, “Đi, mở cửa, không muốn bị đuổi giết , trước hết đem cục phân của con nín lại đi.” Tiểu Bảo bất đắc dĩ mặc quần vào, tí ta tí tỡn chạy tới cửa. “Nếu đòi nợ, thì đóng cửa thả chó!” Phía sau nữ nhân tiếp tục bật tivi, lười biếng nói người ở sau. ... Mời các bạn đón đọc Một Cục Cưng và Bốn Baba của tác giả Dạ Khinh Trần.
Anh Biết Gió Đến Từ Đâu - Cửu Nguyệt Hi
Tình yêu xác định như vậy, cả đời chỉ có một lần. *** Lúc đồng hồ đứng gõ chuông, Trình Ca rửa ảnh trong phòng tối, cái nhíp kẹp giấy ảnh chậm rãi lắc lư qua lại trong nước tráng ảnh. Dưới mặt nước dập dờn ánh sáng đỏ, giấy trắng dần hiện ra một người ăn xin ngồi ven đường ăn bánh quy, phía sau là sông Hoàng Phố và Minh Châu Phương Đông (1). (1) Minh Châu Phương Đông: tháp truyền hình ở Thượng Hải. Nghe tiếng chuông, Trình Ca ý thức được cô đã nhốt mình trong phòng tối ba tiếng. Vẫn không hài lòng. Cô ném cái nhíp, ngẩng đầu nhìn mười mấy tấm ảnh phơi trên tường, dưới chùm ánh sáng màu đỏ nhạt, vô số tấm ảnh, vô số thế giới —— con người, tĩnh vật, phong cảnh, thành phố. Cô mím chặt môi, mũi thở ra một hơi nặng nề. Tất cả đều là rác. Trình Ca cào đầu mấy cái, gạt hết ảnh xuống xé vụn nhét vào thùng rác. ... Mời các bạn đón đọc Anh Biết Gió Đến Từ Đâu của tác giả Cửu Nguyệt Hi.