Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chiếm Hữu Cuồng

Văn án:   Thiếu niên giả bệnh yếu ớt muốn được ôm một cái ——   Kiếp trước, Thời Ôn cho thiếu niên người đầy vết thương kia một tờ khăn giấy.   Dẫn đến các loại dây dưa, thế cho nên thiếu niên cuối cùng phát điên, phá tung trường học.   — Chị gái Thời Noãn chết ở dưới lầu, mẹ mang tinh thần thất thường.   Trọng sinh, Thời Ôn trở về ngày hôm sau khi cho cậu nhóc kia khăn giấy.   Bất đắc dĩ, cô quyết định chuyển đến trường của thiếu niên, thay đổi bi kịch.   Chỉ là, hết thảy mọi chuyện đã đi lệch khỏi quỹ đạo.   Thiếu niên bị người bắt nạt đến mức thương tích đầy mình.   Tóc mái che mắt, giống như du hồn, lại dịu ngoan vô hại.   Thời Ôn quyết định, trước khi cậu chưa có khuynh hướng cực đoan và tàn bạo, cứu rỗi cậu.   Chỉ là...   Thời Ôn nhìn khuôn mặt tinh xảo tái nhợt kia, dục vọng chiếm hữu trong đáy mắt cậu làm cô hoảng hốt, “Trần Trì, cậu làm sao vậy…”   Trần Trì mặt không biểu tình, động tác mềm nhẹ xoa mặt cô, lẩm bẩm: “Ôn Ôn, đừng cười với hắn, bằng không, tớ sẽ không khống chế được chính mình…”   * nam chủ hai đời chỉ thích nữ chủ, không có tình cảm với chị gái, chỉ là nữ chủ tự nghĩ ra.   Trọng sinh ngọt văn. ***   Thời Ôn chưa từng nghĩ rằng, chỉ vì một chút lòng trắc ẩn của mình ở kiếp trước đã gây ra nhiều bi kịch đến thế.   Thiếu niên kia trở nên điên loạn, phá hủy mọi thứ. Chị gái nhảy lầu. Bố mẹ và cô lại bị tai nạn xe hơi…   Mọi thứ như giấc mộng tàn nhẫn giày xéo trái tim Thời Ôn đến không thở nổi. Hóa ra, cô đánh mất tất cả rồi…   Những tưởng, Thời Ôn cứ thế mà chết đi khi sinh mệnh chỉ vừa tròn 17 tuổi, chưa kịp rực rỡ xinh đẹp đã vội tàn úa. Thế nhưng, có lẽ vì xót thương cho cuộc đời cô gái bé nhỏ mà trời xanh đã cho cô được trùng sinh quay về quãng thời gian trước khi bi kịch kia xảy ra.   Một lần nữa trở lại, một lần nữa nhìn thấy chị gái, bố mẹ và thiếu niên kia, cảm xúc trong lòng Thời Ôn rất hỗn tạp. Bởi vì, những sự việc đầy thương tâm kiếp trước vẫn có nhiều chuyện mà cô không hề hay biết, cô chỉ có thể lần mò theo từng manh mối nhỏ để đổi thay mọi thứ.   Mà người nắm giữ sợi dây vận mệnh này, lại là thiếu niên ấy, cậu ta tên là Trần Trì.   Kiếp trước, trong một con hẻm nhỏ đầy tăm tối, Trần Trì bị một đám người vây đánh thương tích đầy mình. Khắp người cậu đều là vết thương, máu chảy dầm dề, mái tóc dài rũ rượi che khuất gương mặt. Cậu ở nơi đó, một mình chống chọi lại đám người hung bạo ấy.   Thời Ôn nhìn thấy, trái tim thiện lương động lòng thương xót. Cô cho cậu một tờ khăn giấy rồi vội vã rời đi. Mà nào đâu biết, ở khoảnh khắc khi cô bước đến, gương mặt cùng ánh mắt tràn đầy thương tiếc kia, đã lật mở lại toàn bộ ký ức của con dã thú Trần Trì. Cuối cùng, cậu đã tìm thấy cô rồi…   ***   Kiếp này, việc đầu tiên sau khi trùng sinh của Thời Ôn chính là xin chuyển đến trường có chị gái và thiếu niên kia học. Cô hy vọng rằng, mình sẽ ngăn được sự điên loạn của cậu ấy và thảm kịch của gia đình. Chỉ là, cô cảm thấy dường như mình suy nghĩ sai rồi…   Bởi, khác với một Trần Trì đầy tính xâm lược, tàn bạo và độc ác của kiếp trước, người có thể không chút do dự cho nổ tung mọi thứ trong trường học, tước đi bao nhiêu sinh mạng vô tội khi ấy. Trần Trì bây giờ lại như con thú nhỏ đầy thương tích, cuộn tròn cô độc trong thế giới của chính mình.   Thời Ôn nhìn cậu, xót xa vô hạn… Là ai, đã khiến cho một thiếu niên bệnh tật vô hại như thế này trở nên điên loạn đến mức đó kia chứ? Là điều gì đã khiến cậu phải dùng cách cực đoan và tàn nhẫn như vậy để hủy diệt mọi thứ?   Vì thế, Thời Ôn quyết định, sẽ giúp cậu quay về chính đạo, trở thành một công dân tốt, hướng đến mặt trời.   Chỉ là, Trần Trì không hề đơn giản như những gì Thời Ôn thấy hay biết đến… Trần Trì, là con sói hoang đang cố che dấu đi những cái răng ranh và sự hung bạo của dòng máu đang chảy trong cơ thể mình mà thôi…   ***   “Tìm mặt trời nơi không có gió thổi qua, làm ánh mặt trời sưởi ấm nơi anh đang chịu lạnh. Chuyện đời phức tạp, anh lại đơn thuần như thế. Quãng đời còn lại sau này, em chỉ cần anh…” (*)   Người ta nói, sự dịu dàng trong một khoảnh khắc có thể sẽ để lại trong lòng một người vết tích rất khó phai mờ.   Có lẽ vì thế, ngay giây phút nhận được tờ khăn giấy của Thời Ôn, đã mở ra trong lòng Trần Trì những tình cảm và ký ức vô cùng đặc biệt. Trần Trì biết, Thời Ôn chính là tất cả của cậu.   Trần Trì có một tuổi thơ đầy khắc nghiệt, tia sáng duy nhất của cậu là Thời Ôn. Thế nhưng, những ngày thơ bé dễ nhớ dễ quên không đủ để Thời Ôn khắc ghi hình bóng cậu. Thế nên, chỉ có một mình Trần Trì là đi tìm lại về những ký ức ấy.   Vì vậy, khi gặp lại Thời Ôn ở khoảnh khắc không ngờ đến đó, Trần Trì biết, mọi thứ đã không còn cách cứu vãn nữa rồi.   Là một người thông minh và ẩn nhẫn, Trần Trì bước đầu dùng vẻ ngoài vô hại lại đầy vết thương của mình để khiến Thời Ôn chú ý và quan tâm đến cậu. Cậu không ngại làm mình bị thương nặng hơn, đau đớn không là gì với cậu. Chỉ cần, một lời hỏi han, một cái chạm nhẹ xót xa hay một ánh mắt đau lòng… của cô cũng đủ rồi.   Trần Trì đặt mình ra bên ngoài thế giới, lặng lẽ quan sát mọi thứ của Thời Ôn. Nhìn thì có vẻ như không có gì nhưng kì thực lại khiến người khác dè chừng mà sợ hãi.   Thời Ôn lại không hề hay biết, vẫn luôn cảm thấy Trần Trì là cậu bé cần được bao dung và yêu thương hơn rất nhiều. Vì thế, cô dùng sự dịu dàng mềm nhẹ của mình để đối xử với cậu.   Cứ như thế, trước mặt Thời Ôn, Trần Trì luôn ngoan ngoãn nghe lời, chưa bao giờ có biểu hiện gì thất thường. Thế nhưng, chỉ cần nơi cô không nhìn thấy, con dã thú trong lòng cậu lại trở về bản chất của nó.   Cậu có thể để cho người khác đánh mình đến chết đi sống lại mà không thèm chống trả, thế nhưng chỉ cần người đó buông lời không hay về Thời Ôn thì bất kể là ai, cậu cũng sẽ đánh cho tàn phế. Cậu không muốn lật lại quá khứ trước kia của mình, nhưng cũng không ngại dùng nó nghiền chết kẻ dám chống đối hay đem Thời Ôn ra làm phép thử với cậu.   Sự điên cuồng hung bạo và đầy tàn nhẫn ấy, trải qua hai kiếp chưa từng thay đổi. Sự chiếm hữu, dục vọng và cố chấp trong tình yêu ấy, trải qua hai kiếp chưa từng thay đổi.   Thời Ôn là mặt trời của Trần Trì. Mà Thời Ôn cũng là độc dược của Trần Trì… Có thể cứu rỗi cậu hoặc là hủy diệt cậu, không còn gì cả.   Liệu rằng, một cô gái bé nhỏ đầy ôn nhu dịu dàng và thiện lương như Thời Ôn có thể giúp Trần Trì bước ra bóng tối, cởi bỏ những gông xiềng trên đôi vai cậu hay không? Tình yêu mang đầy sự xâm lược, chiếm hữu ấy, có phải là tình yêu? Đứng trước sự lựa chọn rời đi hay ở lại với Trần Trì, Thời Ôn sẽ làm cách gì để bi kịch kiếp trước không tái diễn lần nữa? Mời mn cùng dõi theo bộ truyện đến những chương cuối để tìm câu trả lời nhé.   ***   "Chiếm hữu cuồng" là một bộ truyện khá hay về thể loại trùng sinh, thay đổi vận mệnh mình đọc được thời gian gần đây. Nội dung không quá mới lạ nhưng lại đặc biệt thu hút bởi cặp đôi nhân vật chính.   Nữ chính Thời Ôn, là một cô gái nhỏ xinh đẹp, mềm mại lại vô cùng tốt bụng. Biết trước bi kịch của kiếp trước, cô từng bước thay đổi số phận cho những người yêu thương bên cạnh. Vô tình, lại bị cuốn vào tình yêu với Trần Trì.    Có thể nói, sự bao dung dịu dàng của Thời Ôn đã giúp Trần Trì bước qua được bóng tối, không lạc lối trong những âm mưu cùng thù hận. Tình yêu của cô, đã khiến con sói hoang Trần Trì tự mình thu hết răng nanh, móng vuốt mà trở nên nghe lời lại dịu ngoan vô hạn.   Nam chính Trần Trì có tính cách hướng nội, đặc biệt thông minh, lòng dạ tàn nhẫn thâm sâu. Cậu luôn tỏ ra vô hại nhưng lại cực kì nguy hiểm. Điểm mấu chốt và được xem như là vết thương trí mạng của cậu là Thời Ôn.   Vì Thời Ôn, Trần Trì không ngại đánh đổi bất cứ điều gì. Tình yêu của cậu đầy sự chiếm hữu khiến người khác sợ hãi. Thế nhưng, nó lại có thể dung hòa một cách hoàn hảo với tình yêu của Thời Ôn. Và cũng chỉ có cô mới khiến cậu có thể thay đổi mà thôi.   Chuyện tình cảm trong truyện mang rất nhiều sắc màu khác nhau. Có màu hồng của ngọt ngào, màu xanh của hy vọng, màu đỏ của mãnh liệt, màu xám của nỗi đau và màu đen của bóng tối. Thế nhưng, khi bức tranh hoàn thiện lại chỉ là những mảng rực rỡ tươi sáng che lấp đi quá khứ cùng bi thương đã qua.   Với văn phong chầm chậm, câu chuyện như những nốt nhạc nhè nhẹ đánh vào lòng người. Không ồn ào trắc trở quá nhiều, không ủy mị ướt át… lại có gì đó cuốn hút lạ kì.   Vì vậy, bộ truyện này thích hợp cho những bạn thích thanh xuân, trùng sinh, thích nam chính không tốt với thế giới lại chỉ tốt với mình nữ chính, thích ngọt thích sủng… thì hãy thử nhảy hố nhé.   Mình cũng đặc biệt đề cử cho các bạn edit ạ. _______________   (*): Trích bản dịch lời bài hát Quãng đời còn lại do Vương Nhị Lãng thể hiện. Văn án được edit bởi #Huyên Tần page #RVNT0105   #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Chiếm Hữu Cuồng của tác giả Túng Lan.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hoàng Bán Tiên
Lão Lang Trung mời gọi bà con xúm lại xem tướng số cho con mình. Mọi người kết luận đứa bé này có cốt cách của tiên. Vì vậy mà lão đã đặt tên cho đứa bé là Hoàng Bán Tiên. Dần lớn lên Hoàng Bán Tiên thường hay giúp đở mọi người trong thôn. Như tìm bò thất lạc.... Vì vậy danh tiếng của y ngày càng được vang xa.. ... *** Sau khi đọc được bộ bốn, bạn nhỏ đã quay ngược lại đọc từ bộ một – nói về Hoàng Bán Tiên, con của Ân Tịch Ly.   Nói ra thì cũng ngộ, bạn Ân Tịch Ly tinh ranh, lanh chanh, phá làng phá xóm biết bao nhiêu thì đứa con của bạn nó ngoan hiền bấy nhiêu. Hời ơi thằng nhỏ cưng hết chỗ chê luôn, dễ thương hơn thằng cha nó nhiều, mặt dù là cùng một khuôn mặt, nhưng mà không phải kiểu thụ vạn nhân mê như cha nó. Tiên Tiên rất thích đọc sách, và đó là lý do vì sao thằng nhỏ rơi vô tay của Tư Đồ Rất- đẹp -trai :))). Mà Tiên Tiên đáng eo lắm, ngoan ngoan tĩnh tĩnh, Tư Đồ khi dễ cỡ nào cũng chỉ dám đỏ mắt trừng một cái thôi chứ không dám cãi gì hết. Nhưng ẻm ngoan vậy là với người ẻm thương, người mà ẻm cho là người tốt thôi, còn đối với kẻ thù thì ẻm không ngoan chút nào, con của Ân tướng quốc mà, làm sao mà để người khác chiếm lợi đựơc. Đó là lý do tui thích ẻm, ngoan hiền nhưng không nhược, mà ngược lại, vô cùng mạnh mẽ và quật cường. Tiên Tiên sẵn sàng hy sinh tất cả vì Tư Đồ và Hắc Vân Bảo, sẵn sàng làm người xấu vì thứ mà mình trân trọng. (Chỗ này có hơi gây tranh cãi tí vì bạn Tiên đã làm – người – xấu tính kế em trai của mình – Ngao Thịnh, nhưng lúc tui viết review này thì tui chưa đọc bộ Thịnh Thế Thanh Phong, cho nên tui vẫn còn thấy ẻm làm vậy là đúng. Ừm, bây giờ đọc Thịnh Thế rồi thì tui cũng hơi mâu thuẫn thôi, chứ cũng không hẳn phản ứng quá gay gắt. Đời mà, ai nói trước được lòng người! Tui thương Thịnh, thương cả Tiên, và tui nghĩ chắc Tiên cũng đã rất hối hận vì đã tính kế em trai mình, mấy đoạn gặp mặt trong Thịnh Thế có thể thấy vậy!)   Tiên Tiên luôn cho Tư Đồ là người tốt, kể cả khi sau này hắn giết người trước mặt ẻm. Không phải em yêu mù quáng hay thiếu tình thương, em biết Tư Đồ không phải kẻ coi thường mạng người, cũng biết những người Tư Đồ giết là đáng chết.   Tui vẫn còn nhớ lúc Tư Đồ nói hai người họ một người là tiên, một kẻ là quỷ, không thể nào bên nhau được. Em chỉ cười mà nói rằng chỉ cần trải qua kiếp nạn ba năm, hai người họ sẽ bên nhau đi đến cùng trời cuối đất. Lúc đó tui xúc động, và chợt nhận ra Tiên Tiên mà tui thương trưởng thành nhiều lắm, không có trẻ con như cái tuổi hay vẻ bề ngoài của ẻm.   Còn Tư Đồ Rất Đẹp Trai (ổng tên Ngận Suất :))))) anh là thằng công vô sỉ dâm dê bỉ bựa nhất cái thiên hạ này. Anh ưa khi dễ Tiên Tiên tới khóc lên, nhưng mà lại nâng niu chiều chuộng ẻm từng chút một. Kiểu mà ” người của anh chỉ anh được khi dễ, bọn chúng bay đứa nào dám động vào là anh cho về chầu trời”. Anh là Bảo chủ của Vân Hắc Bảo, và là một thằng bảo chủ vô trách nhiệm :))). Nói vậy thôi chứ cái sự vô trách nhiệm đó là có lý do hết cả, anh chỉ muốn để mọi người đừng dựa dẫm vào anh nhiều quá thôi (ba xạo, ổng chỉ hận không để Tiên Tiên dựa dẫm vào ổng hơn nữa :v).  Nói chung ổng là một thằng công quân tốt, thật luôn, rất thích cái cách ổng nâng niu Tiên Tiên, cũng thích cái cách ổng nhìn đời. Tư Đồ từng bị đày làm nô lệ, chịu rất nhiều khổ sở, và đó là lý do ổng khá là ngạo mạn, bất cần đời. Nhưng mấy triết lý sống của ổng hay lắm! Về tình tiết hả … thật ra là lúc tui viết cái review này là lúc hè 2016 và tui không – có nhận xét đến tình tiết, huhu! Và giờ là hè 2017 tui mới post cái review này lên thì tui cũng quên mất mọe tình tiết hết rồi :))) đợi nào đọc lại sẽ bổ sung lại sau! ;_; Chấm điểm: Yêu thương vì quên tình tiết nên cho khuyến khích 4,0/5 ;_;. *** Một đêm khuya mưa to gió lớn, một hài nhi trắng trẻo bụ bẫm lặng lẽ xuất hiện ở trước cửa nhà thầy lang họ Hoàng. Lão lang trung này phiêu bạt nửa đời người, rốt cuộc cũng đã có một đứa con nối dõi. Ông ta cảm thấy rất sung sướng, đặc biệt mời bà con trong thôn thẳng thắn đến xem tướng bảo bảo nhà mình một cái, kết luận đúng là, quả nhiên đứa trẻ này có bán tiên thể! Vì vậy, cứ đặt tên luôn cho bảo bảo là – Hoàng Bán Tiên. Tiểu Hoàng Bán Tiên là một hài tử dễ nuôi, nó chẳng bao giờ quấy khóc, lớn lên cũng không hay nói nhiều, trung thực, văn hoa nho nhã, chỉ có duy nhất một sở thích là im lặng trốn vào một góc để đọc sách. Lúc lên năm, Tiểu Hoàng giúp Vương đại thẩm trong thôn tìm được con bò đi lạc, bởi nó từng đọc trong sách bảo có thể nhìn dấu vết phân bò để lại mà tìm kiếm tung tích. Vì vậy, danh hào Hoàng Bán Tiên, truyền khắp toàn thôn. Năm lên mười, Tiểu Hoàng xui xẻo nói đúng chóc ba ngày sau có động đất, bởi trong sách có viết, trước những cơn động đất thì động vật và thời tiết chắc chắn sẽ có thay đổi khác thường. Vì vậy, danh hào Hoàng Bán Tiên, truyền khắp toàn thành. Năm lên mười lăm, tình cờ làm sao y cứu được hoàng đế đương triều đang vi phục xuất tuần, là bởi y đọc sách thấy bảo đế tinh ảm đạm, phụ tinh lấn át, ấy là có thảm họa chiến tranh. Thế là y được khâm thử phong hào “Thần Tiên Sống”, danh hào Hoàng Bán Tiên, truyền đi khắp nước. Trong phút chốc, Hoàng Bán Tiên là Thần Tiên Sống, mấy lời đại loại vậy, thịnh hành khắp đại giang nam bắc! Mười lăm năm trôi đi, Hoàng Bán Tiên bước vào độ tuổi mười sáu. Y vốn dự định an ổn ngụ tại quê hương, vừa giúp người trong thôn chữa bệnh bốc thuốc, vừa dạy học cho đám trẻ trong trường tư thục, kiếm đủ ngân lượng để duy trì sinh kế. Dù sao thì những tiền tài mà hoàng thượng năm ấy ban cho cũng đã có thể đảm bảo cho y có sách đọc suốt đời không hết…Thế rồi đột nhiên, biến cố xảy đến. … Đầu thu năm Cảnh Hữu thứ mười sáu, tại huyện Vu Sơn thuộc Thục Trung. Huyện Vu Sơn là nơi núi rừng trùng điệp, địa thế trứ danh hiểm trở. Phía Đông thành có Vu Sơn Thập Nhị phong, vách núi cao sừng sững, biêng biếc một màu. Những ngọn núi ấy nếu không kỳ lạ thì cũng hùng vỹ, nếu không dốc đứng thì cũng hiểm trở, vút cao ven rìa một dòng sông, khuấy động mây trời, hệt như một mê cung huyễn hoặc tự nhiên, xa lánh thế gian trần tục. Ở thành Tây cũng có một tòa dương đài trên núi, mây mù giăng giăng, khói sương phủ kín, lại có mưa sa tầng tầng lớp lớp. Đây chính là “Dương thai mộ vũ” , một trong tám cảnh đẹp của Vu Sơn3. Tương truyền rằng khi xưa chính tại nơi này, Sở Tương Vương đã từng tao ngộ với Vu Sơn thần nữ, lưu lại thần thoại ngàn năm. Đúng lúc hoàng hôn đang nghiêng bóng, trên sơn đạo bên dưới dương đài có hai bóng người một trước một sau đi đến. Người phía trước toàn thân bạch y, diện mạo hơi đạm mạc, sau lưng gùi một giỏ thảo dược, vừa đi vừa hái vài thứ cỏ cây. Đi cách khoảng độ mươi bước chân phía sau là một người vóc dáng cao ráo, toàn thân vận trường bào đen tuyền, tóc buộc tùy tiện sau gáy. Nếu nhìn kỹ thì ngũ quan người này so với người Trung Nguyên có đôi phần sâu hơn, sắc bén tinh anh, thật sự khó lòng phân biệt là anh tuấn hay là hung ác, tóm lại, người có đôi mắt lạnh nhạt xa cách như thế thật khiến người khác không dám đối diện. “Ngươi nhanh chân một chút được không? Ta đây có bệnh không thể đi nhanh thì thôi đi, ngươi so với trâu còn khỏe hơn thế mà sao lại chậm hơn cả ta thế?” – bạch y nhân phía trước nhịn không được, quay đầu lại thúc giục. Kẻ kia thong thả ngồi xuống một tảng đá ven đường, dùng tay nhặt một nhánh cây lên chỉ vào người phía trước – “Đồ đầu gỗ ốm o nhà ngươi! Ta cùng ngươi đến đây đã là sai lầm rồi, còn dám la lối cái gì hả?” Đúng lúc ấy, từ trên sườn núi loáng thoáng có bóng người chạy xuống. Mà bảo chạy xuống thì chi bằng bảo là lăn xuống còn chính xác hơn. Đó là một thiếu niên vận y phục bố sam màu xanh, vóc người không phải thấp bé nhưng gầy vô cùng, trên mặt bê bết bùn đất nên không trông rõ diện mạo. Tuy nhiên, vẫn có thể thấy ở y hiện diện một đôi mắt rất sáng. Và theo như cánh tay lộ ra khỏi tay áo thì màu da của y có vẻ rất trắng trẻo. Sau lưng y vác một chiếc giỏ rất to, và khi y lăn từ trên sườn núi xuống thì vô tình đụng vào một tảng đá, sách và một cuộn tranh từ bên trong rơi ra ngoài, vương vãi trên mặt đất. “Không xong rồi…không xong rồi…” – Thiếu niên không để ý tay mình toàn là bùn đất, đau lòng nhặt từng quyển sách rơi trên mặt đất, cẩn thận phủi sạch đất cát rồi xếp trở lại vào giỏ. Hai người đã có mặt sẵn trên triền núi khi ấy vẫn tò mò dõi theo hành động của y, nhưng rồi hắc y nhân hơi chau mày, ngẩng đầu nhìn lại phía trên sườn núi…Quả nhiên, rất nhanh sau đấy có mấy quân lính tay lăm lăm đao kiếm xông đến. Thiếu niên vội vàng ôm chặt chiếc giỏ, liếc trái ngó phải rồi mau mắn núp sau lưng hắc y nhân. Thân hình của hắc y nhân vốn rất cao lớn nên có thể giúp y che chắn toàn bộ. Nhìn thấy hành động của y, bạch y nhân đứng cách đó không xa chợt mỉm cười –“Thiếu niên này trốn khéo nhỉ, chỉ cần lệch một tí là bị phát hiện ngay.” Những quân lính kia nương theo triền núi mà chạy xuống, thiếu niên vội chỉnh lại tư thế, vừa tĩnh tâm lắng nghe tiếng bước chân của đám quân lính, vừa tính toán thử phương vị của mình để mấy người đó không phát hiện ra. Một trong số những binh sỹ cất tiếng hỏi bạch y nhân – “Này! Ngươi có nhìn thấy một thiếu niên mặc áo xanh, trên lưng vác một giỏ sách không?” Bạch y nhân lắc đầu. Mời các bạn đón đọc Hoàng Bán Tiên của tác giả Nhĩ Nhã.
Hạc Minh Giang Hồ
Thể loại: Bách hợp, ân oán giang hồ, báo thù rửa hận, ngược luyến tàn tâm Editor: Arashi Số chương: 71 Couple: Đoạn Vân Tụ x Diệp Tú Thường Tố y nhiễm lê hoa Trường kiếm vũ sương hoa. Dẫn ca khiếu phù vân Kinh hạc minh thiên hạ. ---- "Kinh hạc xuất, thần quỷ khóc!" Nàng là truyền nhân duy nhất của "Kinh Hạc Kiếm" Võ Lâm tuyệt học. Nàng là thiếu nữ tuyệt sắc, lại cải trang thành niên như ngọc. Thống trị Võ Lâm không phải là chuyện nàng sở cầu, nàng lại bị đẩy đến nơi đầu sóng ngọn gió. Nàng không lưu luyến hồng trần vạn trượng, nhưng nàng lại cam tâm tình nguyện bị trói buộc. Còn nhớ rõ, dưới mạn thiên hoa vũ, ta cười tươi như hoa. Nhưng giữa đao quang kiếm ảnh, còn có thể giữ chặt phần ôn nhu lưu luyến này không? Sau những ân oán tình cừu, còn có thể chấp tử chi thủ thưởng thức sơn hà? Một đoạn truyền kỳ yêu hận đan xen Một đoạn Võ Lâm thần thoại kiếm khuynh thiên hạ. *** Review: Giới thiệu nhân vật: Đoạn Vân Tụ - nữ nhi duy nhất của Đoạn gia, phẫn nam trang, lấy tên là Đoạn Vân, hành tẩu giang hồ. Diệp Tú Thường – thiên kim tiểu thư của Minh Viễn Sơn Trang. Tóm tắt nội dung: Hơn 10 năm trước, Đoạn gia chịu một trận diệt môn thảm khốc, 16 người mất mạng, Đoạn Vân Tụ may mắn trốn thoát và được Linh Ẩn đạo sư cứu giúp, nhận làm đồ đệ. Nàng ngày đêm luyện tập võ nghệ, đem Linh Ẩn kiếm pháp luyện đến thành thục, chờ ngày báo thù. 10 năm sau, thiếu nữ Đoạn Vân Tụ liền phẫn nam trang, lấy tên Đoạn Vân, xuống núi bắt đầu hành trình đi tìm lại Kinh Hạc kiếm pháp đã bị thất truyền hơn trăm năm trước và báo thù cho gia tộc. Trong một lần dạo chơi, nàng vô tình bắt gặp Diệp Tú Thường – nữ tử áo vàng đang đứng giữ rừng hoa lê mờ ảo. Cuộc gặp gỡ định mệnh này đã vô tình mở ra một giai thoại đẹp như tranh vẽ, nhưng cũng xen lẫn rất nhiều bi thương... Cảm nhận: Thấy tóm tắt là biết có mùi hơi ngược ngược rồi đúng không ? Đọc ngọt nhiều sợ mng ngán nên mình đổi qua bộ nào đó bớt ngọt chút cho mới mẻ. Nói thiệt, đọc bộ này, đầu tiên mình ấn tượng nhất là phần tả phong cảnh. Miêu tả cảnh rất tốt, nhất là mấy đoạn có hoa lê, tưởng tượng thôi cũng thấy mê rồi, truyện này mà được làm thành phim bảo đảm đẹp dữ lắm. Bản edit cũng giữ nguyên nhiều thành ngữ tục ngữ Hán Việt, nên là rất phù hợp với bối cảnh cổ đại mà cụ thể hơn là trên chốn giang hồ, dù là cảnh vật hay con người đều tưởng khắc họa sống động, rõ nét, mới vô mà vậy là thấy truyện hay hay rồi đó. Về nội dung, truyện là về Đoạn Vân Tụ nữ phẫn nam trang hành tẩu giang hồ, tìm kiếm kẻ thù để báo thù cho cả gia tộc bị diệt môn. Truyện về ân oán giang hồ là chính (ý là ân oán giữa Đoạn Vân Tụ và kẻ thù của nàng), bên cạnh đó là tình yêu nảy sinh giữa nàng và Diệp Tú Thường. Tình yêu đẹp nhưng cũng xen lẫn nhiều đắn đo cùng do dự, Đoạn Vân Tụ như bị vây hãm giữa mong muốn báo thù cùng tình yêu dành cho Diệp Tú Thường, cũng chính vì thế mà mới dẫn đến đoạn ngược sau này, trải qua nhiều sự kiện, nhiều biến cố phát sinh, thì chuyện tình của hai ngươi gặp muôn vàn khó khăn trắc trở. Nếu bạn nào đam mê đọc ngược, mình thấy bộ này viết ổn về phần đó, nên yên tâm nhảy hố nha. Còn những ai thích ngọt, cũng không sao, hơn 1 nửa đoạn đường là ngọt sủng rồi, ngược có khúc gần cuối thôi, vẫn được mà nhỉ =)))) Về nhân vật, đầu tiên là Đoạn Vân Tụ, nhân vật này được tác giả miêu tả khá kỹ về tính cách, một con người lãnh đạm, trầm ổn. Tuy nhiên, mình cảm thấy nội tâm hình như còn khá nhiều sự dao động. Nàng luôn đấu tranh tư tưởng rất nhiều về việc nên hay không nên yêu Diệp Tú Thường, cũng như không dứt khoát được giữa nên yêu hay nên báo thù rửa hận. Có nhiều lúc thấy không có chính kiến, hay bị tác động bởi điều kiện ngoại cảnh. Đọc những đoạn độc thoại nội tâm của Đoạn Vân Tụ, mình đôi lúc cũng hay bị cuốn theo sự rối rắm do chính nàng tự dựng nên, vì vậy mình cũng rối theo luôn. Bên cạnh đó, phần tình cảm mà Đoạn Vân Tụ đối với Diệp Tú Thường (nói riêng) thì khá là ổn, kiểu như thiếu nữ lần đầu biết yêu mà, nên luôn muốn dành cho người yêu những gì tốt đẹp nhất, chung thủy, đã yêu là nhận định chỉ có 1 người, không thể là người khác. Diệp Tú Thường, là tiểu thư nhưng hay hành tẩu giang hồ, nên tính cách cũng phóng khoáng, không có quá nhiều lễ nghi rườm rà. Lúc phát hiện Đoạn Vân Tụ là nữ tử, bản thân Diệp Tú Thường cũng có hoang mang, cũng có lo lắng, nhưng cũng rất nhanh chóng điều tiết tốt tâm trạng của mình , điều này làm mình rất thích ở nhân vật này. Nhưng bên cạnh đó, nàng cũng giống với Đoạn Vân Tụ, cũng có quá nhiều phân vân giữa việc yêu hay không yêu đối phương, thành ra hơi lằng nhằng. Nói chung là hai người đều là nữ, lại lần đầu yêu nữ, nên lúc mới nhận ra tình yêu có vẻ hơi rối, một người thì yêu mà không dám yêu, còn một người thì yêu nhưng dối lòng, xoay vòng vòng, hai bạn yêu nhau mà người đọc còn thấy rối giùm luôn á. Bất quá sau khi rối xong thì ngọt ngào khôn xiết, khá là dễ thương. Truyện này bối cảnh là giang hồ, nên xuất hiện nhiều môn phái, bang phái chiến đấu hắc đạo bạch đạo với nhau á, có nhiều tên bang phái lắm, đọc thấy cũng hay, liên minh lục phái đối đầu ma giáo, chém lộn, đánh lộn nhiều, nhưng cũng không lấn át tuyến nhân vật, vì truyện này phần chính yếu vẫn là tình cảm của hai nhân vật chính, ân oán giang hồ chỉ là những sự kiện ngoại cảnh xúc tác cho tình yêu của hai người thôi, nên mng vẫn có thể yên tâm đọc nha. Một điều mình rất thích ở bộ này, đó là ngôn từ khá là hay, văn phong lại tốt vô cùng, như mình đã nói, editor sử dụng nhiều thành ngữ tục ngữ Hán Việt, nên truyện đọc mượt, nhất là những đoạn chiến đấu có sử dụng chiêu thức, hay những đoạn thề nguyền yêu đương, thấy thuận tai thuận mắt hơn hẳn. Đặc biệt mỗi tên chương đều giữ nguyên các cụm từ Hán Việt, nhìn là thấy tò mò muốn giải mã ý nghĩa, mà giải được rồi thì đọc chương đó tự nhiên thấy ý nghĩa hơn nhiều =)) Và cuối cùng, đoạn ngược, không spoil đâu nha, mình chỉ nói sơ về cảm xúc của mình khi đọc đoạn đó thôi. Ngược này xảy ra hợp tình hợp lý, vậy nó mới đúng với mục đích ban đầu mà tác giả muốn người đọc đoán được kết cục của các ân oán xảy ra trong giang hồ, đại loại là theo một motif cũ, nhưng cách diễn đạt cũng khá là mới. Mình đọc thấy bất ngờ lắm, kiểu mình không nghĩ tới là sẽ như vậy, nhưng sự thật còn hơn như vậy, dẫn đến sự chia cắt của hai nhân vật chính. Trời ơi thề luôn, mình là một con người nhạy cảm và íu đúi, nên mình đọc mình thấy buồn lắm, khóc hết 1 bịch khăn giấy Mi Lan 4k/ bịch luôn á. Ngược này có thể là nhẹ với nhiều người, nhưng với mình nó đã là ngược luyến tàn tâm rồi, đêm khuya vắng lặng ngồi khóc ray rứt =(( Tình yêu của cả hai nảy sinh rất đẹp, và kết thúc cũng đẹp, dù phải trải qua nhiều trắc trở, lại vô tình bị cuốn vào những ân oán không hồi kết, Đoạn Vân Tụ và Diệp Tú Thường chỉ là những quân cờ cho những âm mưu kéo dài hơn 10 mấy năm, để vượt qua tất cả và tìm kiếm hạnh phúc chân chính chỉ thuộc về các nàng, hết thảy đều rất gian nan. Kết thúc HE, và theo mình, đó là một cái kết rất đẹp, đi kèm với câu dẫn trong văn án, trở thành một cái kết có hậu cho một câu chuyện tình yêu trải qua nhiều phong ba bão táp, để có được hạnh phúc bên nhau. Truyện có 71 chương thôi, không phiên ngoại, ngắn gọn nhẹ nhàng. Điểm cộng: Thanh thủy văn. Như mình đã nói rất nhiều phía trên, đó là sự kết hợp xen kẽ giữa yếu tố Hán Việt trong câu làm câu văn mượt mà, trau chuốt. Truyện tập trung chủ yếu vào tình cảm của nhân vật chính, có yếu tố ngoại cảnh nhưng không lấn át, rất hài hòa. Không nam hóa nhân vật, cụ thể là Diệp Tú Thường phát hiện Đoạn Vân Tụ là nữ từ rất sớm, và Đoạn Vân Tụ tuy là nữ phẫn nam nhưng là thụ, một chân trời mới =))))))))) Điểm trừ: Có nhiều bí ẩn lập lờ lấp lửng, cụ thể là sự tồn tại của vài nhân vật phụ được tác giả nhá hàng nhưng không nói rõ lắm, làm tò mò. Vẫn còn vài lỗi chính tả trong bản edit, đang đọc hay thì tụt mood. Mình thấy bộ này hay mà sao ít người đọc quá :(( một chiếc 8/10 cho bộ này nhen. Cám ơn mọi người đã đọc ???? Các bạn có thể tìm tên editor để dễ thấy truyện hơn, bìa truyện mình để ở đầu.   Mời các bạn đón đọc Hạc Minh Giang Hồ của tác giả Diệp Mạch.
Dưới Ánh Hoa Đăng
Truyện Dưới Ánh Hoa Đăng của tác giả Y Nha Dữu Tử Trà kể về Tạ Yên Nhiên vì đại nghĩa hòa thân, lại không ngờ rằng đối tượng hòa thân đã có người thương, Tạ Yên Nhiên vì thế lâm vào âm mưu chốn thâm cung, bất hạnh bặt vô âm tín. Sau khi Hoàng Đạo Quốc biết được vô cùng tức giận, Bắc Đường Mặc Nhiễm xin được khởi binh thảo phạt, cuối cùng cũng đưa được Tạ Yên Nhiên trở về, nhưng mà Tạ Yên Nhiên đã— *** Xe ngựa của Đại Hùng Quốc lung lay đi trên đường. Tạ Yên Nhiên ngồi bên trong cả ngày, suy nghĩ cũng trở nên mơ hồ. Tạ Yên Nhiên đỡ mũ phượng trên đầu, thở dài, nhẹ nhàng vén rèm lên dò hỏi Tiểu Hà xem còn bao lâu mới đến nơi. “Nào, tiểu thư. Muội vừa mới hỏi bọn họ, không đến một ngày nữa. Tiểu thư, người kiên trì một chút.”   Tạ Yên Nhiên mệt mỏi gật gật đầu, buông rèm, lại đưa tay chỉnh lại mũ phượng có chút nặng trên đầu. “Không ngờ trên đường đi hòa thân phải luôn mặc hỉ phục, thật là mệt.” Tạ Yên Nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm, lại thở dài, ngả người về sau, hơi dựa vào vách xe ngựa. Mấy người hầu đi theo bên ngoài xe nhỏ giọng nói chuyện với nhau, những người này có người hầu của Hoàng Đạo Quốc, cũng có hộ vệ từ Đại Hùng Quốc. Tạ Yên Nhiên lúc này không có tâm trạng để ý họ là người nước nào, trong đầu chỉ nghĩ về trận tàn sát nửa tháng trước. Tạ Yên Nhiên thật ra vẫn luôn cảm thấy Hạ Băng có chút quái quái, nhưng nàng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng do không hợp khí hậu. Cho nên khi nàng đang ở trong cung giúp Lạc Phi Phi sửa sang hỉ phục, nghe tin thợ săn quốc tấn công, không thể không thừa nhận, cả người nàng đều có chút luống cuống. “Hoàng Thượng, Vương gia đã xuất binh đi ngăn cản.” Nghe thị vệ tiến vào thông cáo như vậy, Tạ Yên Nhiên đang hoảng loạn cũng hồi phục đôi chút. Có Vương gia ở đây, thật may có ngài ấy, Tạ Yên Nhiên nghĩ như vậy. Nói đến thật kỳ lạ, nhiều năm như vậy, nàng cảm thấy dù có chuyện gì xảy ra, chỉ cần có Bắc Đường Mặc Nhiễm ở đây, thì đều không phải chuyện gì to tát. Nhưng Tạ Yên Nhiên vẫn có chút lo lắng, anh hùng không dễ làm, cho dù có một người ngăn cản được thế lực ngàn quân, trên đời này vẫn có một câu, gọi là khó lòng phòng bị. Tạ Yên Nhiên lo lắng, lén lút rời đi. Mãi sau này rất nhiều lần nàng thấy may mắn vì khi đó bản thân quyết định chuồn đi, rất nhiều lần thấy may mắn vì khi đó bản thân thay Bắc Đường Mặc Nhiễm đỡ một mũi tên. Mũi tên kia cùng lắm đâm qua bả vai nàng, bất quá nếu nàng không đỡ mũi tên đó, thì thứ nó muốn sẽ là mạng của Bắc Đường Mặc Nhiễm. Người của Liệp Hộ Quốc đều là có chuẩn bị mà đến, mọi người bị hạ thuốc dần dần đều lực bất tòng tâm, Bắc Đường Mặc Nhiễm che chở Tạ Yên Nhiên lui về sau từng bước một, lúc nhìn thấy cửa cung đóng lại, Liệp Hộ quốc lại không biết vì cái gì mà tạm thời dừng công kích. Mọi người cuối cùng có thể nghỉ ngơi, về cung xử lý thương thế, Bắc Đường Đường vẻ mặt thất bại cùng Bắc Đường Dịch thấp giọng thương lượng chuyện gì đó, Sở Thắng Nam đang mang thai khẩn trương nắm lấy tay bị thương của Bạch Vô Trần, mà Lạc Phi Phi một thân hỉ phục đỏ thẫm giúp mọi người trị thương, yên lặng rơi nước mắt. Tạ Yên Nhiên thở dài, cúi đầu xuất thần, Bắc Đường Mặc Nhiễm đi tới, không nói một lời giúp nàng xử lý thương thế. “Vương gia.” Tạ Yên Nhiên có chút hoảng loạn, “Không cần.” Bắc Đường Mặc Nhiễm chỉ lắc đầu, tiếp tục bướng bỉnh giúp nàng băng bó. Tạ Yên Nhiên biết Bắc Đường Mặc Nhiễm bề ngoài ôn hòa, kỳ thật rất cố chấp, cũng không hề cự tuyệt mà mặc y băng bó. Lúc này Tạ tướng vội vàng tiến cung, hồi báo việc trấn an bá tánh cho Bắc đường Dịch, cuối cùng, Tạ tướng đưa ra một kiến nghị làm người ở đây đều kinh ngạc. “Liệp Hộ quốc hung hăng tấn công, chúng ta đã chịu thiệt thòi lớn, chỉ với lực lượng của một quốc gia sẽ khó mà chống cự. Nhìn chung lân biên quốc gia, gần Hoàng Đạo Quốc nhất chính là Đại Hùng Quốc, chúng ta có thể cầu viện Đại Hùng Quốc. Hai nước kết minh, nhất định có thể giải ưu.” “Nhưng,” Bắc Đường Dịch trầm ngâm, “Chúng ta và Đại Hùng Quốc quan hệ không tốt đến mức có thể xuất binh viện trợ, chỉ sợ bọn họ sẽ không……” “Hoàng Thượng, từ xưa đến nay, cách tốt nhất củng cố quan hệ hai nước chính là hòa thân. Chúng ta có thể cùng bọn họ kết thân, từ đây vì minh.” Bạch Vô Trần có chút nghi hoặc: “Nhưng Đại Hùng Quốc hiện giờ cũng không có công chúa nào đã đến tuổi.” “Tuy rằng không có công chúa đủ tuổi, nhưng thái tử Đại Hùng Quốc vẫn chưa có hôn phối.” Bắc Đường Đường nhíu mày: “Nhưng Hoàng Đạo Quốc chúng ta đừng nói đến đủ tuổi, công chúa còn không có.” Mọi người nghe vậy trong lòng thở dài, Tạ tướng lần nữa làm mọi người ngạc nhiên, hướng Bắc Đường Dịch chậm rãi hành lễ. “Hoàng Thượng, năm đó khi tiên đế vẫn còn, thần từng hứa hẹn với tiên đế, Tạ gia đời đời đều nguyện trung thành với Hoàng Đạo Quốc, giữ gìn Hoàng Đạo Quốc ngàn năm tổ nghiệp. Thần chưa bao giờ nuốt lời.” “Tạ tướng không cần đa lễ, việc này trẫm hiểu――” “Hiện giờ,” Tạ tướng thanh âm cất cao, ngăn cản Bắc Đường Dịch nói, “Lúc quốc gia nguy cấp tồn vong, Tạ gia nên đứng ra, vì Hoàng Thượng phân ưu.” Bản thân Tạ Yên Nhiên xuất thần, trên vai băng vải màu trắng, khó tin nhìn về bóng dáng Tạ tướng, chậm rãi đứng lên: “Phụ thân……” “Thỉnh Hoàng Thượng ban tiểu nữ phong hiệu, để tiểu nữ đại diện Hoàng Đạo Quốc hòa thân với Đại Hùng Quốc, cứu lấy sinh linh trên dưới của Hoàng Đạo Quốc.” “Không cần.” Mọi người còn chưa kịp phản ứng với lời của Tạ tướng, đã nghe Bắc Đường Mặc Nhiễm lên tiếng, Bắc Đường Mặc Nhiễm rũ mắt, không nhìn về ai, thanh âm bình đạm: “Bản Vương, tam hoàng tử và thất hoàng tử của Võ Tiên Quốc có giao hảo, có thể cầu viện Võ Tiên Quốc.” Tạ tướng hướng đến Bắc Đường Mặc Nhiễm mà nói: “Từ Võ Tiên Quốc đến Hoàng Đạo Quốc, ít nhất cũng cần thời gian ba ngày, mà từ Đại Hùng Quốc đến Hoàng Đạo Quốc, tăng tốc mà đi thì chỉ cần một ngày là tới. Vương gia, nước xa không cứu được lửa gần!” Bắc Đường Mặc Nhiễm giương mắt sắc bén: “Bản vương nói không cần chính là không cần!” Trong không gian yên tĩnh, Tạ tướng không để ý tới Bắc Đường Mặc Nhiễm, quay đầu nhìn về phía Tạ Yên Nhiên. Tạ Yên Nhiên cũng nhìn phụ thân, nàng biết phụ thân muốn nói gì, nàng là nữ nhi Tạ gia, Tạ gia nhiều thế hệ đều trung thành với Hoàng Đạo Quốc, nàng cũng không ngoại lệ, vì Hoàng Đạo Quốc xông pha khói lửa cũng không chối từ, huống chi, nàng là Tinh Chủ tinh Cự Giải, thân là Tinh Chủ, vốn nên bảo hộ tộc dân của mình. Tạ Yên Nhiên nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên cảnh tượng lúc nãy, bên ngoài thi thể khắp nơi, máu chảy thành sông, từ phồn hoa an nhàn đã biến thành nhân gian luyện ngục. Nếu chỉ cần hy sinh một mình nàng, vậy thì, vậy thì….. Tạ Yên Nhiên mở mắt ra, tầm mắt bình tĩnh xẹt qua phụ thân, nhìn về phía Bắc Đường Dịch: “Hoàng Thượng, Tinh Chủ tinh Cự Giải Tạ Yên Nhiên nguyện đến Đại Hùng Quốc hòa thân.” “Tiểu thư, tiểu thư, chúng ta tới rồi.” Thanh âm Tiểu Hà từ ngoài xe truyền tới, Tạ Yên Nhiên hồi phục tinh thần, nhìn Tiểu Hà vén rèm lên. Tạ Yên Nhiên vội khoác khăn che mặt, giữ lấy tay Tiểu Hà đi xuống xe, ở trước mặt nàng là cung điện nguy nga tráng lệ, cao ngất trời mây. Tạ Yên Nhiên ngẩng đầu nhìn kiến trúc cao lớn trước mặt, trong miệng lẩm bẩm ra mấy chữ. “Đại Hùng Quốc.” Mời các bạn đón đọc Dưới Ánh Hoa Đăng của tác giả Y Nha Dữu Tử Trà.
Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Nhạc Tư Trà
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, tùy thân không gian, ấm áp. Số chương: 94c + 1 ngoại truyện. Nhạc Tư Trà – một sinh viên năm nhất bình thường, hiền lành, thể chất yếu đuối, dễ sinh bệnh. Cha mẹ cậu đã mất vào ngày giáng sinh của một năm trước, thế nhưng, xung quanh cậu vẫn có nhà để ở, có quê để về, có bạn bè, người thân yêu thương, chở che. Một ngày, trong khi câu cá, cậu bất ngờ “câu” được một miếng ngọc bội. Vết máu do vô tình bị thương được ngọc bội hấp thu, thế là ngọc ta nhận chủ ^^. Thế là, Nhạc Tư Trà không phải chỉ “câu” được ngọc bội, mà còn trở thành chủ nhân của một vùng đất kì lạ. *** REVIEW TRUYỆN CUỘC SỐNG NHÀN NHÃ CỦA NHẠC TƯ TRÀ CỦA TÁC GIẢ TỪ TỪ TIÊU Tác giả: Từ Từ Tiêu Thể loại: Đam mỹ, Không gian Tình trạng: Hoàn thành Văn án: Nhạc Tư Trà – một sinh viên năm nhất bình thường, hiền lành, thể chất yếu đuối, dễ sinh bệnh. Cha mẹ cậu đã mất vào ngày giáng sinh của một năm trước, thế nhưng xung quanh cậu vẫn có nhà để về, có bạn bè người thân yêu thương chở che. Một lần, trong khi câu cá, Nhạc Tư Trà câu được một miếng ngọc bội, vô tình bị thương khiến máu bị ngọc bội hấp thu, từ đó cậu được làm chủ một không gian huyền bí, một vùng đất kỳ lạ. … Truyện này là truyện điền viên đầu tiên mình đọc lúc mới bắt đầu đọc truyện đam mỹ. Thường thì mình thấy truyện điền viên sẽ đi kèm yếu tố trọng sinh nhưng truyện này không có. Nhạc Tư Trà là một người khá hạnh phúc, trừ việc ba mẹ cậu mất sớm thì hoàn cảnh không hề trớ trêu như nhiều người, thậm chí cậu được rất nhiều người yêu thương bảo bọc, bởi lẽ cơ thể cậu là trời sinh thể chất yếu đuối, dù là một nam sinh nhưng vẫn rất nhỏ gầy. Kết quả là, một ngày cậu đã thu hoạch được một chiếc ngọc bội, còn được không gian trong ngọc bội nhận chủ, từ đó về sau sức khỏe càng ngày càng tốt lên, khỏe mạnh không nói, còn rước về được một tiểu công cực kỳ yêu thương cậu. Nhạc Tư Trà trong truyện này là loại hình khá điềm tĩnh, trưởng thành sớm. Có lẽ là liên quan đến tuổi nhỏ đã yếu đuối, nhiều bệnh nên Nhạc Tư Trà không trải qua những khoảng thời gian phản nghịch như người khác, trái lại rất ngoan ngoãn, ý thức được mình cũng là một loại gánh nặng. Ba mẹ cậu mất sớm, cậu vẫn có người thương yêu, nhưng chung quy cũng cô độc rất nhiều. Nhạc Tư Trà ban đầu khiến chúng ta cảm giác gió thổi cỏ lay vậy, nhưng cậu may mắn nhặt được không gian tùy thân, nhờ có nó mà sức khỏe càng ngày càng cải thiện. Tiểu công thì không nói nhiều, là học trưởng, rất học thức, điềm tĩnh, chu đáo, lại sủng Nhạc Tư Trà lên trời. Tuyệt vời quá trời luôn! *** Cảm nhận riêng: (của chủ nhà, ko phải của người giới thiệu ???? ) Từ đầu đến cuối chuyện là một không khí nhẹ nhàng, ấm áp, giống như một ly sữa nóng vào buổi sáng mùa đông lạnh lẽo vậy. Không có âm mưu thủ đoạn, không tranh đấu gay gắt, không có những tình huống kịch tính tới thót tim, chỉ bình dị và vô cùng đời thường,vậy mà mình đã bị nó cuốn hút. Đọc thấy món ăn, rồi rau củ, rồi rượu trái cây, rồi … là lại thèm nhỏ dãi ^^. Giá như mà mình có được khối ngọc kia nhỉ ^^. Bạn nào thích xôi thịt nhiều thì chuyện này giống như là một bữa ăn chay vậy. Tác giả toàn cho phần mào đầu rồi “Sáng hôm sau …” thôi à ==. 33_10762797_e1c5f06b48b8194 * ĐÁNH GIÁ : 9.5/10 Truyện này ngay từ đầu đã rất hay. Cái không khí nhẹ nhàng, ấm áp mà bình thản của nó dễ làm mê luyến bất cứ ai ???? Để dành nó ngay từ đầu, đến khi được 60 chương thì nhào vô đọc, rồi lại chờ từng ngày, từng ngày để có chap mới. ^ ^ Bản thân thấy truyện này hay, tuy 1 số tình tiết có vẻ hơi khập khiễng ( cái này tùy thân văn hay có nè) nhưng mà chỉ là 1 phần nhỏ thôi, truyện vẫn rất dễ thương . Với lại kết truyện có vẻ hơi vội. Ta thấy hơi cụt cảm xúc 1 tẹo. . . . . Nhưng mà tóm  lại là truyện rất hay, rất ngọt, rất đáng iu . . .  mau đọc  đi nào !!!! *** CUỘC SỐNG NHÀN NHÃ CỦA NHẠC TƯ TRÀ Tác giả: Du Du Tiên Thể loại: hiện đại, kỳ huyễn, nông nghiệp, ấm áp, sinh tử văn, 1×1, đam mỹ Link gốc: www.cqbcy.com Nguồn: vnsharing.net Dịch: QT Edit: Ngáo Beta1: Fuu (Đông Chí Phong) Beta2: (S) Tình trạng bản gốc: đã hoàn thành Tình trạng bản edit: 94 chương chính văn + 1 phiên ngoại Tóm tắt: ( vì không có nên mình đành tự viết ^^ ) Nhạc Tư Trà – một sinh viên năm nhất bình thường, hiền lành, thể chất yếu đuối, dễ sinh bệnh. Cha mẹ cậu đã mất vào ngày giáng sinh của một năm trước, thế nhưng, xung quanh cậu vẫn có nhà để ở, có quê để về, có bạn bè, người thân yêu thương, chở che. Một ngày, trong khi câu cá, cậu bất ngờ “câu” được một miếng ngọc bội. Vết máu do vô tình bị thương được ngọc bội hấp thu, thế là ngọc ta nhận chủ ^^. Thế là, Nhạc Tư Trà không phải chỉ “câu” được ngọc bội, mà còn trở thành chủ nhân của một vùng đất kì lạ ^^. Từ đó, câu chuyện của chúng ta bắt đầu ….. Từ đầu đến cuối chuyện là một không khí nhẹ nhàng, ấm áp, giống như một ly sữa nóng vào buổi sáng mùa đông lạnh lẽo vậy. Không có âm mưu thủ đoạn, không tranh đấu gay gắt, không có những tình huống kịch tính tới thót tim, chỉ bình dị và vô cùng đời thường,vậy mà mình đã bị nó cuốn hút. Đọc thấy món ăn, rồi rau củ, rồi rượu trái cây, rồi … là lại thèm nhỏ dãi ^^. Giá như mà mình có được khối ngọc kia nhỉ ^^. Bạn nào thích xôi thịt nhiều thì chuyện này giống như là một bữa ăn chay vậy. Tác giả toàn cho phần mào đầu rồi “Sáng hôm sau …” thôi à ==. ????Bắt đầu bài cảm tưởng: ➕ Vầng, chính xác thì truyện này nó kéo rèm đến mức không thể kéo rèm nữa luôn ấy. Ai đời ôm nhau xong kéo rèm, xong mở rèm ra nói hai ba câu rồi lại kéo rèm tiếp. ???? Đọc truyện này, cảm nghĩ lớn nhất của tôi xuyên suốt câu chuyện là: Đờ mờ, muốn có cái không gian như thế này vờ lờ (vãi luôn ????)!!! Muốn biết vì sao thì bạn hãy đọc đi, tôi sẽ không tiết lộ quá nhiều đâu nà~ Cái cảm nghĩ thứ hai là về anh công Diệp Kình, mấy bạn đọc khác nhận xét là cứ cảm thấy anh í lợi dụng (không gian) Nhạc Tư Trà, còn tình cảm của hai trẻ thì nhạt nhòa quá. Cá nhân mình thì thấy hai bạn í vẫn rất là tình thương mến thương mà. Mặc dù anh Diệp cũng thường xuyên sử dụng (có chút ỷ lại thì đúng hơn) không gian của bạn Nhạc cho việc kinh doanh của mình ( bán một loại sản phẩm #vai_luyen lắm), nhưng dù sao thì tiền anh ấy kiếm ra cũng là của bạn Nhạc mà. Có lẽ do truyện không có mấy tình huống gay cấn tạo điều kiện nên vụ tình cúm nó mấy có vẻ nhạt, nhưng mà vẫn tổng thể thì truyện rất ấm áp nhẹ nhàng ???? Cái thứ ba là, mấy em thú cưng trong truyện moe vỡi. Em Thụ có tố chất "vạn thú mê", nào rắn (con này thân phận bất phàm) nào ngao Tây Tạng, ầyda~ ➖ Điểm trừ là :    ????Đoạn cuối truyện hơi ATSM quá, cơ bản là phần đầu phần giữa khá là hay, nhưng đến khúc muốn xanh hóa sa mạc thì hơi bị quá tay rồi đó nà~ Và lại còn xanh hóa thành công nữa. Một chữ thôi: LỐ! Chán dần đều ???? ????Trừ thêm một điểm nữa vì chi tiết BẠCH HÓA. Mấy nhân vật phụ này (bố + dì ghẻ + anh trai cùng cha khác mẹ của anh công) lúc bắt đầu xuất hiện trong mắt người đọc là trong hình tượng TRA ( một chút)(hoặc chỉ có tôi là nghĩ vậy ????) thế méo nào đến cuối truyện lại thành người tốt bụng đáng yêu hết cả gòi. Mặc dù vậy thì HE sẽ đẹp hơn, nhưng mà vẫn cảm thấy chả hợp lý tí nào ???? Tóm lại là đây là một câu truyện về BÀN TAY VÀNG VÔ ĐỐI, ai không thích thì tốt nhất đừng liều nà~ ✋   Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Nhạc Tư Trà của tác giả Từ Từ Tiêu.