Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Kết Hôn Rồi Dụ Dỗ Em

Tên Cũ: Mưu Đồ Dụ Dỗ Tên Hán Việt: Lấy hôn liêu nhân/ Dụ ngươi thâm tình Tác giả: Dạ Tử Tân Nguồn convert: luoihoc.tangthuvien Editor: Serein’s Home x Kỳ Giản Niệm – 淇䉍念 Bìa: Cạp Cả Thế Giới Tổng chương: 104 Ngày đào hố: 27/7/2021 Ngày lấp hố:… Văn Án 【 Văn án một 】 Lúc đại học Khương Ngâm theo đuổi Doãn Toại không thành công, nhất thời tức giận trong lòng, trở nên bạo dạn, nhào tới cưỡng hôn người ta. Nhiều năm sau gặp lại, Doãn Toại là đại lão hô mưa gọị gió trong giới kinh doanh, trầm ổn nội liễm, khí độ tự phụ. Khương Ngâm sợ bị trả thù, trông thấy anh liền tránh. Không ngờ ngày nào đó về nhà, cô nhìn thấy  Doãn Toại đang cùng ba mình đánh cờ. Ba Khương Ngâm cười giới thiệu: “Đây là Doãn Toại, sinh viên trước kia của ba và mẹ con.” Người đàn ông ngẩng đầu nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch, cặp mắt đào hoa thâm thúy trêu chọc người. Không bao lâu, người trong nhà sắp xếp cho cô cùng Doãn Toại xem mắt. Hôm đó, hai người nói chuyện về sự tình lúc trước ở đại học. Khương Ngâm nuốt một ngụm nước bọt: “Ngày ấy là tôi nhất thời xúc động.” Doãn Toại uể oải ngước mắt: “Nhất thời xúc động, thì không cần trả giá đắt sao?” Anh vừa nói vừa đem một phần hợp đồng kết hôn đẩy tới trước mặt cô: “Đã làm thì phải chịu trách nhiệm.” Khương Ngâm: “ ? ? ! ! ! ! !” 【 Văn án hai 】 Doãn Toại vì ứng phó người nhà, nên yêu cầu cô kết hôn với anh trong vòng nửa năm. Sau khi lĩnh chứng, nhìn khuôn mặt họa thủy mình vừa lấy làm chồng, cô liền không có chút sức đề kháng nào, Khương Ngâm từ trước đến nay đều rất chủ động, cuối cùng đem hiệp nghị vợ chồng làm thành vợ chồng thật. Từ đầu đến cuối, cô đều nghĩ là do mình gian lao, cực khổ, không nản chí mới có thể thuận lợi bắt được Doãn Toại Cho đến khi Khương Ngâm vô tình phát hiện ở thư phòng Doãn Toại cất giữ rất nhiều ảnh chụp cô lúc năm nhất. Phía sau bức ảnh viết một câu: [ May mắn gặp được em, không bao giờ từ bỏ. ] Cô vuốt ve ảnh chụp, chạy tới phòng ngủ tìm Doãn Toại, đôi mắt nhíu lại: “Ông xã, giải thích một chút?” Doãn Toại: “…” #Thắng thắn sẽ được khoan hồng, có phải đã sớm thích thầm em, muốn em gả cho anh nên mưu đồ từ lâu?# #Lại dám tính kế em? Trong nhà có ghế sô pha dễ chịu hơn so với giường, đi ngủ đi!# #Em tức giận, anh đừng hòng sống tốt! ! !# ★★ Nữ nhiếp ảnh gia xinh đẹp X Tổng tài phúc hắc, muộn tao, Song C ★★ Tác giả weibo: @ đêm tử tân ổ nhỏ Tag: Hào môn thế gia, Ngọt văn Một câu giới thiệu vắn tắt: Cưới trước yêu sau, sau cưới trêu chọc lẫn nhau. Lập Ý: Cả đời vì một người, yêu và bảo hộ. ♣♣♣ ►Team tụi mình không biết tiếng trung và mới tập edit truyện, bản dịch có thể không đúng 100%. Nếu có gì sai sót, mong các bạn thông cảm và góp ý một cách tích cực. Xin cảm ơn!!!! *** Editor: Xu Beta: Sue Thành phố Trường Hoàn, cuối xuân đầu hè. Mưa to không ngớt, trời chiều với những tàn quang từ trong tầng mây hiện ra, từng tia từng sợi rọi về phía Tây. Khương Ngâm cuối cùng cũng hoàn thành xong công việc chỉnh ảnh, buông chuột xuống, linh hoạt xoay cái cổ đã mỏi nhừ rồi thoải mái xoay eo. Dương Thư bưng hai cốc cà phê đến, đưa cốc có nửa phần đường cho cô: “Khương Khương, tối thứ bảy tuần này, Đồng Thành tổ chức tiệc từ thiện, Lăng tỷ không phải đã nói để hai chúng ta cùng đi sao, có muốn đặt vé máy bay không?” Khương Ngâm bưng cà phê uống một ngụm, người tựa vào thành ghế: “Tớ đã mua vé tối thứ sáu.” “Sớm vậy?” Dương Thư kinh ngạc chớp mắt, chợt nhớ tới chuyện gì đó, trên mặt hiện lên nụ cười mập mờ: “Đến sớm để hẹn hò cùng bạn trai đúng không?” Bạn trai Khương Ngâm, Tạ Thiệu Viễn đang làm việc ở Đồng Thành, cách Trường Hoàn xa một chút, hai người đều là người xa xứ. Lúc còn là hoa khôi hệ nhiếp ảnh của đại học P, Khương Ngâm có vô số người theo đuổi. Dương Thư cùng với cô là bạn cùng lớp, gặp qua không ít nam sinh ưu tú theo đuổi cô. Một số nam sinh ngành điện ảnh bị cô từ chối, hiện nay đều thành diễn viên tuyến một trong giới giải trí, còn có người cầm giải ảnh đế. Như thế tính ra, Khương Ngâm ngay cả ảnh đế có địa vị trong giới giải trí cũng dám cự tuyệt. Đúng là “Khó truy đại mỹ nhân”. Nhớ lại ba tháng trước, Dương Thư khó có thể nghĩ tới, Khương Ngâm lại cùng Tạ Thiệu Viễn hẹn hò. Từ lúc bắt đầu học đại học, Tạ Thiệu Viễn là một trong những người theo đuổi Khương Ngâm. Anh ta học ngành biên kịch, cũng là người có tiếng tài giỏi trong trường, nhưng vì hoàn cảnh nghèo khó cũng không phải người địa phương nên trong đám nam sinh theo đuổi Khương Ngâm, Dương Thư cũng không quá xem trọng. Nhưng anh ta rất cố chấp, cũng là người theo đuổi Khương Ngâm thời gian dài nhất. Ba tháng trước, Khương Ngâm bị sự thâm tình của anh ta đả động, rồi ở bên nhau. Bất quá bởi vì hai người đều xa nhà, ở bên nhau nhưng không thường xuyên gặp mặt. Dương Thư sờ cằm cẩn thận tính: “Nếu như tớ nhớ không lầm, hai người hẹn hò ba tháng, số lần gặp mặt không quá năm lần a?” “Ân, bốn lần.” Khương Ngâm duỗi ra bốn ngón tay. Mà mỗi lần đều là ăn một bữa cơm rồi tách ra. Thật sự là vì quá bận rộn. Mới vừa quyết định hẹn hò thì Khương Ngâm phải liên tục quay chụp các hạng mục ở nước ngoài, hai tháng bay tới bay lui không ngừng, bởi vì lệch múi giờ nên cũng rất ít khi gọi điện thoại. Tháng này hai người mới ngẫu nhiên gặp mặt một lần. Trước đó đều là Tạ Thiệu Viễn đến tìm cô, còn cô vẫn chưa đi Đồng Thành thăm anh ta. Nói đến đây,Khương Ngâm liền cảm thấy vô cùng áy náy. — Buổi tối tan làm về nhà, Khương Ngâm đạp rơi giày cao gót trên chân, nghĩ đến việc đi Đồng Thành, cô liền gửi cho Tạ Thiệu Viễn một tin nhắn: [ Em tan làm rồi. ] Đối phương chưa trả lời, có lẽ là đang bận, Khương Ngâm cũng không nghĩ nhiều, cầm điện thoại đặt thức ăn ngoài rồi mang dép lê vào phòng tắm rửa. Bước ra từ phòng tắm, cô vừa lau tóc vừa mở điện thoại, Tạ Thiệu Viễn vẫn như cũ không có trả lời. Suy nghĩ một chút, Khương Ngâm lại nhắn thêm một tin: [ Đang bận sao? ] Chuông cửa vang lên, thức ăn ngoài của cô đến. Nhận được bún ốc, Khương Ngâm liền đem chuyện Tạ Thiệu Viễn vứt sang một bên, ngồi trước bàn ăn mở nắp, mùi thơm nồng nặc xông vào mũi, khiến cho lục phủ ngũ tạng cô bắt đầu kêu gào. “Mùi gì vậy? Thối quá!” Lương Văn đem theo rau quả vừa vào cửa liền nhíu mày, tay vẫy vẫy ở trước mũi để xua tan mùi vị khó ngửi kia, ánh mắt liếc về phía bàn ăn của Khương Ngâm, đột nhiên cất giọng cao lên: “Đứa nhỏ này, tại sao lại ăn bún ốc?” Khương Ngâm cấp tốc đem nắp thức ăn đóng lại, trên mặt tươi cười: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?” Lương Văn đổi giày, đẩy gọng kính trên sống mũi, trợn mắt cô một cái: “Biết con ở một mình không chịu ăn cơm đàng hoàng, hôm nay mẹ rảnh, tới nấu cơm cho con.” Nói xong liền đem theo đồ ăn đi vào phòng bếp, rửa tay rồi lưu loát thay tạp dề. Khương Ngâm đứng ở cửa phòng bếp, vịn cái khung cửa thủy tinh kéo đẩy: “Con đâu có không ăn cơm đàng hoàng, cũng không ăn đồ không rõ nguồn gốc gì.” “Vậy cái đồ thối hoắc kia là gì?” “…” Mùi nào? Đâu có thối đâu? Lương Văn vừa rửa rau vừa lải nhải: “Con a, bình thường lười nấu cơm, tương lai gả chồng thì phải làm sao? Đúng rồi, Tiểu Tạ có biết nấu cơm không?” “Mẹ nói Tạ Thiệu Viễn sao? Có lẽ là biết ” “Như vậy thì tốt, tương lai hai đứa kết hôn, con cũng không đến mức chịu đói. Mẹ cũng không cần nó làm gì lớn lao, chỉ cần tài giỏi, đối tốt với con, biết lúc nào nên cứng rắn lúc nào nên nhường nhịn là được.” “Mẹ cũng lo xa thật.”. Khương Ngâm nhất thời im lặng, cô và Tạ Thiệu Viễn vẫn chưa kịp tìm hiểu lẫn nhau, cảm tình chưa có bao nhiêu, sao có thể nói đến kết hôn?” “Con nói muốn kết hôn lúc nào? Vẫn còn nhỏ mà.” “Hai mươi lăm tuổi mà còn nhỏ? Lúc bằng tuổi con, mẹ và ba đã sinh ra anh trai con rồi đấy.” Khương Ngâm chậc chậc nói: “Giáo sư Lương, tốt xấu gì mẹ với ba cũng là giáo sư, quan niệm không thể cổ hủ như thế được, bây giờ là thời đại nào rồi, sao có thể so với trước kia chứ? Vả lại, anh trai cũng chưa kết hôn, sao cứ thúc mỗi mình con vậy?” “Anh con đến đối tượng còn chưa có, mẹ thúc giục cùng không có lợi ích gì, còn con không phải có sao, không chừng mẹ cố gắng một chút, liền có hi vọng ôm cháu ngoại.” “…” — Lương Văn nhìn Khương Ngâm ăn hết sạch thức ăn mới rời đi, trước khi đi còn dặn đi dặn lại không được đặt đồ ăn ngoài, nếu có chuyện gì thì tới đại học C. Ba mẹ Khương Ngâm đều là giáo sư lâu năm ở trường, ở trường còn nhiều hơn ở nhà. Lương Văn từ tiểu khu đi ra, trên đỉnh đầu vang lên vài tiếng sấm, không bao lâu thì mưa tí tách rơi xuống. Mưa rất nhanh, Lương Văn không mang ô, cầm túi che lên đầu, chạy tới trạm xe buýt gần đấy tránh mưa, dự định bắt taxi về đại học C. Phía trước ngã tư, một chiếc xe Bentley màu đen rẽ phải vào đường lớn, dưới cơn mưa, xe như biến lớn ra, tốc độ lái vì mưa mà chậm lại. Chỗ ngồi phía sau rộng rãi dễ chịu, người đàn ông chân dài cùng với âu phục phẳng phiu, khớp xương tay rõ ràng để trên đầu gối, màu da trắng trẻo, ngón tay thon dài. Hàng phía trước ngồi kế tài xế là thư kí Lâm ôm một xấp văn kiện, quay đầu về phía anh báo cáo lịch trình mấy ngày tới. Người đàn ông hơi khép mắt, trên khuôn mặt anh tuấn trầm ổn, nội liễm, không chút gợn sóng. Sau một lúc lâu, anh ấn vài cái vào xương mi mở mắt, thần sắc thanh u: “Khi nào đi Đồng Thành?” Thư kí Lâm nhìn một chút vào lịch trình: “Doãn tổng, máy bay đã được sắp xếp vào tối thứ sáu, sáng thứ bảy có một buổi hội nghị cấp cao ở chi nhánh công ty Đồng Thành, còn có một bộ phim điện ảnh lần đầu công chiếu mời ngài tham dự, buổi chiều chúng ta cùng Đào Thanh Hòa lão tiên sinh đàm phán về việc chuyển thể sách thành phim điện ảnh truyền hình và vấn đề bản quyền, buổi tối có một bữa tiệc từ thiện tại khách sạn Viễn Thương Phong Dịch.” Doãn Toại nhàn nhạt “Ân” một tiếng, đi ngang qua trạm xe buýt ánh mắt lơ đãng liếc ra ngoài cửa sổ. Trạm xe buýt vắng vẻ, dưới ánh đèn đường lờ mờ có một vị phu nhân đứng lẻ loi, quần áo trên người bị mưa bụi làm ướt nhẹp, có lẽ là vì liên tục gọi xe nhưng không được, hình như bà ấy đang vội. Khi chiếc xe tới gần, Doãn Toại mới thấy rõ tướng mạo của đối phương, thần sắc ngừng lại, phân phó tài xế dừng xe. Doãn Toại mở dù ra, nhanh chân đi về phía phu nhân đó, ngữ khí ôn hòa lại cung kính: “Giáo sư Lương.” Lương Văn vẫn không bắt được xe, định về nhà con gái tránh mưa, không ngờ lại có người tới. Kính mắt dính một ít nước mưa, bà nhìn chằm chằm mấy giây mới nhận ra người đi tới, mặt mày lập tức hớn hở: “Doãn Toại, sao lại là con?” Doãn Toại học đại học C ngành tài chính, là sinh viên mà Lương Văn đắc ý nhất. “Giáo sư muốn về trường sao ạ, con đưa ngài về.” Doãn Toại đưa khăn giấy tới,  đem dù che trên đỉnh đầu lão sư, còn đầu vai mình thì bị dính nước mưa ướt nhẹp. Lương Văn lấy mắt kính xuống, tiếp nhận khăn lau kính, cười từ chối: “Thế thì phiền quá, chỉ sợ chậm trễ chuyện của con, ta ở đây đón xe là được.” “Không sao, con vừa vặn tiện đường.” Lương Văn cũng không từ chối nữa, đeo lại mắt kính, ngồi lên xe Doãn Toại. Trên đường về đại học C, Lương Văn chủ động cùng anh nói chuyện phiếm: “Ta còn nhớ con sau khi tốt nghiệp đại học liền học tiếp thạc sĩ ở MIT*, về nước từ khi nào vậy?” *MIT: Viện Công nghệ Massachusetts (tiếng Anh: Massachusetts Institute of Technology hay MIT) là một viện đại học nghiên cứu tư thục ở thành phố Cambridge, bang Massachusetts, Hoa Kỳ. “Năm ngoái ạ.” Doãn Toại đáp, rồi áy náy nói tiếp: “Công việc con có chút bận rộn, chưa có thời gian để đi thăm ngài cùng giáo sư Khương được.” Lương Văn cười khoát tay: “Người trẻ tuổi mà, công việc quan trọng. Giáo sư Khương cũng thường nhắc đến con, nói rằng ông ấy dạy rất nhiều học sinh khoa tài chính nhưng con là người có tính giác ngộ cao nhất, năm đó con viết mấy cái  luận văn, đến bây giờ vẫn bị ông ấy lấy ra để làm ví dụ trên lớp học.” Doãn Toại đang muốn tiếp lời thì chuông điện thoại của Lương Văn vang lên. Bà quét mắt nhìn điện thoại, giải thích với Doãn Toại: “Con gái của ta gọi tới.” Sau đó nhấn nút màu xanh trên màn hình rồi đặt điện thoại ở bên tai. Doãn Toại dịch xa Lương Văn một chút, mơ hồ nghe được bên kia truyền đến một giọng nữ: “Mẹ, bên ngoài trời mưa, mẹ gọi được xe chưa? Nếu không thì con xuống đón mẹ, đêm nay đừng về trường học.” Lương Văn nhìn qua bên người Doãn Toại cười nói: “Vừa hay gặp được sinh viên nên đã đi nhờ xe rồi, con không cần bận tâm, bên ngoài trời mưa đừng chạy loạn, nhớ đem chén rửa sạch.” “Sinh viên? Người nào vậy?” “Người nào con không cần biết, nghe ngóng nhiều như vậy làm gì?” “…” Đầu bên kia điện thoại, Khương Ngâm thè lưỡi không nói. Cúp điện thoại, Tạ Thiệu Viễn bên kia vẫn như cũ không trả lời, không biết đang bận việc gì. Phòng bếp đã thu dọn sạch sẽ, trong lúc rảnh rỗi, Khương Ngâm ôm máy tính về phòng ngủ, ngồi xếp bằng trên giường, đem một công việc đã làm một nửa liên quan đến lý thuyết kỹ xảo chụp ảnh tiếp tục hoàn thành Ánh đèn ấm áp lan tỏa bốn phía, tiếng bàn phím lộp bộp cùng âm thanh kích chuột luân phiên truyền đến trong không gian yên tĩnh. Ngoài cửa sổ mưa dần dần tạnh, màn đêm không biết từ lúc nào trở nên nồng đậm. Mười giờ tối, Khương Ngâm ngáp một cái, rốt cuộc cũng hoàn thành văn án tuyên truyền Weibo. Lúc học đại học, cô thường xuyên chụp một số bức ảnh hoặc quay video ngắn đăng lên Weibo, đến nay, fan hâm mộ cũng gần mấy trăm vạn. Bộ lý thuyết về kỹ xảo chụp ảnh này, lúc trước cô từng hứa với fan hâm mộ sẽ sửa lại. Duỗi cái lưng nhức mỏi, cô xoa xoa bàn chân tê dại, nhìn Weibo đã đăng thành công, cầm lấy cái cốc không ở đầu giường dự định đi rót nước. Âm thanh nhắc nhở của Weibo đột nhiên vang lên, vừa nhận được một like. Ai mà nhanh vậy? Khương Ngậm sửng sốt hai giây, ấn mở điện thoại:[email protected] gió quá lưu ngấn*, em quá lưu tâm đã thích Weibo này [/ ngón tay cái ] *gió quá lưu ngấn: Gió thổi qua không để lại dấu vết. Fan hâm mộ này năm ngoái đột nhiên theo dõi cô, hàng ngày đều nhấn like Weibo của cô. Từ đó, mỗi lần cô đăng gì, người đó đều like đầu tiên. Mà người đó là bạn trai cô, Tạ Thiệu Viễn. Hẳn là đang rảnh, Khương Ngâm ấn mở Wechat, nhắn cho anh ta một tin: [ Vừa rồi đang bận sao? ] Bưng cốc nước nóng trở về phòng, Tạ Thiệu Viễn vẫn y nguyên không trả lời. Khương Ngâm cảm thấy kì quái, Weibo thì bấm like, tại sao lại không nói chuyện? Bình thường hai người rất ít khi nói chuyện phiếm vì cô và Tạ Thiệu Viễn không tìm được đề tài chung để nói. Nhưng hôm nay Tạ Thiệu Viễn có chút khác thường. Việc cô sắp đi Đồng Thành vẫn cần nói với anh ta một tiếng. Khương Ngâm do dự, bấm vào video trò chuyện, vài hồi chuông vang lên, bên kia mới nghe nhưng lại không mở camera, bị ngắt thành cuộc gọi trò chuyện: “Có chuyện gì thế?” Khương Ngâm dừng hai giây, để điện thoại bên tai: “Nhắn tin cho anh, tại sao lại không trả lời?” “Xin lỗi, tại anh đang tăng ca viết bản thảo nên không thấy được.” “Đã trễ như vậy còn tăng ca?” “Đột nhiên có linh cảm nên nhất thời quên mất thời gian, liền bận tới bây giờ.” Là một biên kịch, linh cảm đến liền dễ dàng quên hết mọi thứ, Khương Ngâm cũng vậy, cô hiểu rất rõ, chỉ là không nghĩ tới Tạ Thiệu Viễn trong tình huống này vẫn không quên like Weibo cho cô. “Anh bận rộn như vậy, em quấy rầy anh phải không?” Tạ Thiệu Viễn bất dắc dĩ cười: “Quấy rầy thì không có, nhưng mà đã trễ như vậy, thức khuya không tốt cho thân thể, mau nghỉ ngơi sớm đi.” “Chút nữa liền ngủ, anh cũng nên chú ý thân thể, đừng nghỉ ngơi quá muộn. Đúng rồi, thứ bảy tuần này,em ____” Khương Ngâm còn chưa dứt lời, trong điện thoại dường như có tiếng gõ cửa truyền đến, Tạ Thiệu Viễn nhỏ giọng nói: “Anh còn có việc phải làm, không thể nói nữa, đi ngủ sớm một chút, không cho phép thức đêm, chăm sóc tốt bản thân, bai bai!” Điện thoại vội vàng bị cúp máy. “…” Xuất phát từ một loại trực giác nhạy bén, cô bỗng dưng cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp. Vốn muốn gọi lại lần nữa, nhưng một lát sau lại từ bỏ suy nghĩ này. Lỡ như thật sự đang làm việc, cô làm phiền anh ta cũng không tốt lắm. Khương Ngâm bất đắc dĩ thở dài. Quên đi, dù sao cô cũng sẽ sớm đi Đồng Thành, đợi tới khi gặp mặt lại nói. Mời các bạn đón đọc Kết Hôn Rồi Dụ Dỗ Em của tác giả Dạ Tử Tân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Nhẹ Chút Có Được Không? - Mộc Điềm
Ba năm sau khi tốt nghiệp, Mạnh Vân bất ngờ trùng phùng với người yêu cũ Lục Dã tại bệnh viện. Mạnh Vân: "Anh nhẹ chút đi." Lục Dã cầm kính soi vòm họng, cười như không cười: "Nhẹ ở đâu cơ?" Học sinh của Mạnh Vân bị thương trong trường, cô đưa bạn nhỏ đó tới bệnh viện khám, tình cờ gặp ngay Lục Dã mặc áo blu trắng trong thang máy. Biểu cảm của Lục Dã vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nhìn trên dưới trái phải hết lượt bạn nhỏ: "Con anh?" Mạnh Vân vừa tức vừa gấp, đỏ bừng cả mặt lên: "Lục Dã anh bị điên à?" Lục Dã: Ôi, lời nói của phụ nữ, lừa đảo đến từng chữ. - Bác sĩ nha khoa siêu bựa x cô giáo mềm mại đáng yêu - Đô thị tình duyên, chung tình *** Hắn an an tĩnh tĩnh mà ngồi ở trên ghế, gắt gao mà nhấp môi, cấp Mạnh Vân gọi điện thoại. Chỉ vang lên một chút, Mạnh Vân liền bay nhanh mà tiếp lên. Nàng thanh âm nghe tới có chút hoảng loạn, “Lục Dã?” Lục Dã “Ân” một tiếng, hoãn thanh, “Vân vân, như thế nào lạp? Là lục mông lại nghịch ngợm gây sự sao?” Mạnh Vân thanh âm mang lên khóc nức nở, “Ngươi ở nơi nào nha? Khi nào có thể trở về a?” Lục Dã thật sâu mà thở dài, đứng lên, trong phòng hành lý cũng không cần, cầm di động liền đi ra ngoài, “Vân vân ngươi đừng khóc, ta lập tức liền đã trở lại.” Trên thực tế trở về nào có dễ dàng như vậy đâu. Tận thế tin tức vừa ra, toàn thế giới trong phạm vi đều đã xảy ra bãi công, bãi học, sở hữu sản nghiệp toàn tuyến kêu đình tình huống. ... Mời các bạn đón đọc Anh Nhẹ Chút Có Được Không? của tác giả Mộc Điềm.
Mr. Đà Điểu Của Tôi - Hàm Yên
“Mr Đà Điểu của tôi” là một câu chuyện cảm động và nhiều cảm xúc. Đối với tôi, đây là một chuyện tình đẹp, nó đẹp bởi khoảng thời gian học trò ngây thơ, trong sáng, là cái đẹp thực tế và tàn nhẫn của xã hội khắc nghiệt, là nét đẹp trọn vẹn khi câu chuyện được khép lại bởi một cái kết viên mãn.  Tôi cảm phục trước sự lạc quan và niềm tin hướng tới tương lai của Cố Minh Tịch, tôi khâm phục sự dũng cảm, kiên trì của Bàng Sảnh và xin dành niềm trân trọng cho những tình bạn chân thành và tuyệt đẹp trong câu chuyện này. Tác giả đã rất thành công trong việc miêu tả chuyển biến tâm lý của từng nhân vật, giọng văn nhẹ nhàng, trầm lắng, kết hợp với lối dẫn truyện đầy cảm xúc, “Mr Đà Điểu của tôi” gây dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc bởi một câu chuyện đầy ý nghĩa và viên mãn. Hãy đọc nếu bạn muốn tìm chút chậm lại trong cuộc sống hằng ngày nhé! PS: Đọc xong câu chuyện này, chỉ muốn nhắn nhủ với mọi người một điều, hãy mở lòng khi gặp phải những người không được lành lặn, đừng nhìn họ bằng ánh mắt kỳ thị, đừng đối xử khắc nghiệt với những người không được may mắn, cũng đừng nhìn họ bằng những ánh mắt thương hại, tiếc nuối bởi đôi khi điều đó sẽ làm họ bị tổn thương.  Hãy đối xử với họ một cách bình thản nhất, nếu họ cần sự giúp đỡ và bạn có thể, xin hãy đưa tay. Còn nếu không giúp được, chỉ cần bạn không có ác ý với họ, vậy là đủ… “Sống trong đời sống. Cần có một tấm lòng  Để làm gì em biết không?  Để gió cuốn đi  Để gió cuốn đi…” (*) *** Bàng Sảnh khóc rất lâu mới nín nhưng vẫn bĩu môi không thèm để ý đến Cố Minh Tịch. Cố Minh Tịch vẫn sán lại bên cạnh nói chuyện với cô nhưng cô chẳng buồn đáp lời. Bàng Sảnh đành phải lôi hết hành lý đã thu dọn ra xếp lại vào vị trí cũ rồi bỏ thùng giấy vào phòng chứa đồ. Cố Minh Tịch đâu thể để cô phải dọn dẹp, thấy cô khom lưng lấy quần áo trong va ly ra, anh vội vàng khuyên nhủ nhưng Bàng Sảnh không nghe, thế là Cố Minh Tịch không khỏi nghiêm giọng. "Bàng Bàng, em quên lời dặn của bác sĩ rồi hả? Chị ấy nói em phải tĩnh dưỡng, nằm nghỉ ngoi nhiều hơn, em có biết ngồi xổm rồi đứng dậy là rất nguy hiểm không? Chẳng may xảy ra chuyện bất trắc gì sẽ tổn hại đến sức khỏe của em đầu tiên. Sảy thai gây ảnh hưởng rất đáng sợ đến sức khỏe phụ nữ, hồi xưa mẹ anh sảy thai chảy biết bao nhiêu máu rồi cuối cùng còn bị bệnh phụ khoa nên không có con được nữa. Những việc này em đều được chứng kiến, bây giờ còn dỗi hờn với anh là thế nào?" Thấy Bàng Sảnh mếu máo chuẩn bị khóc, Cố Minh Tịch lại vội vàng dỗ dành: "Ngoan nào, anh biết không phải em không muốn có con mà chỉ là để lỡ mất tuần trăng mật nên không vui thôi. Nhưng vợ ơi, sau này chúng ta vẫn còn cơ hội đi chơi xa, còn có thể dẫn con mình đi cùng, đảo Fuji, Hy Lạp, Maldives, Ai Cập, Brasil,… Anh sẽ cùng em đi hết những nơi em muốn." ... Mời các bạn đón đọc Mr. Đà Điểu Của Tôi của tác giả Hàm Yên.
Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược - Đạm Anh
Việc tệ nhất mà A Chiêu đã làm trong cuộc đời mình chính là thầm thương trộm nhớ vị sư phụ nuôi mình lớn. Việc tốt nhất đã từng làm lại chính là vứt bỏ đi thứ tình cảm sai trái này. Nhưng.... Sư Phụ, A Chiêu làm chuyện xấu không cho, chuyện tốt cũng không cho, vậy thì sao có thể để người định đoạt hết mọi chuyện được. Vệ Cẩn xuống núi vì độ kiếp, không ngờ kết cục lại là chính mình bị độ kiếp.  Đọc tên truyện là biết ngược nam rồi đó ????Truyện dễ thương lắm luôn, cặp thầy trò đáng yêu hết mức, đọc mà cứ cười suốt thôi. Nữ chính thông minh cá tính, nam chính ôn nhu nho nhã, đúng gu của mình.  Môn phái Thiên Sơn có quy định cứ 5 năm lại có đệ tử xuất sắc xuống núi lịch lãm.  Ngày đầu tiên Vệ Cẩn tình cờ gặp cô bé ăn xin 6 tuổi và thu nhận cô làm đệ tử, đặt tên là A Chiêu. Vì có kinh nghiệm nuôi mèo mèo chết, nuôi chim chim ngủm nên Vệ Cẩn rất sợ sẽ nuôi chết đồ nhi của mình nên mới tìm vị quan nào đó đang nuôi bé gái để hỏi thăm cách chăm nuôi như nào.  Xui cho Vệ Cẩn, hỏi trúng ngay người đang nuôi bé gái để làm vợ. Vậy là sư phụ ngơ ngáo về nhà thực hiện cùng ăn cùng ngủ với đồ nhi suốt 8 năm trời ????.  A Chiêu thông minh nhưng cũng rất cố chấp bướng bỉnh, mỗi lần bị cô bé chọc giận là Vệ Cẩn lẩm bẩm: “A Chiêu không phải mèo, không phải chim. A Chiêu là bé gái, phải được nuông chiều”.  Thời gian dần qua, hai thầy trò yêu nhau nhưng không dám vượt qua lễ giáo thế là tự ngược nhau quắn quéo cả lên. Đỉnh điểm là cô bé say rượu suýt nữa thành công mần thịt Vệ Cẩn, lo sợ sư phụ sẽ không tha thứ cho mình nên cô trốn nhà đi bụi. *** Gần đây Vệ Cẩn vô cùng buồn phiền, kể từ khi A Chiêu sinh một đôi long phượng, trong mắt A Chiêu không hề có vị trí của hắn, hai đứa nhỏ bốn tuổi Vệ Diên và Vệ Miên cả ngày lẫn đêm đều dính lấy A Chiêu. Kể cả lúc Vệ Cẩn cho rằng có thể thoải mái rồi, hai đứa nhỏ lại bám lấy Vệ Cẩn mỗi ngày đòi Vệ Cẩn nấu cho ăn. Ngày nào Vệ Cẩn cũng bận rộn trong phòng bếp, đối mặt với ba đôi mắt long lanh, hắn không hề có năng lực chống đỡ, không, phải nói rằng Vệ Cẩn còn chưa phản kháng đã cam tâm tình nguyện đầu hàng. Vào một buổi sáng sớm, Vệ Diên và Vệ Miên nằm bò trước cửa phòng, hai đứa bé vểnh tai lên, không biết đang cố nghe cái gì. Lát sau, Vệ Miên quẹt miệng: “Huynh gạt muội, Miên Miên có ngửi thấy mùi côn bằng đâu!” Vệ Diên nghiêm túc nói: “Nhất định là cha với nương giấu ở đâu rồi! Hôm qua ta vừa nghe thấy cha hỏi nương tối có muốn ăn côn bằng không thì nương nói tối mệt, để sáng mai dậy sớm ăn.” ... Mời các bạn đón đọc Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược của tác giả Đạm Anh.
Cứu Vớt Anh Trai Nam Chính - Tiểu Thất Thích Ăn Đường
“Cứu vớt anh trai nam chính” không chỉ là quá trình Cố Nhược Ngu chinh phục Tưởng Trọng Lâm, mà còn là tháng ngày Tưởng đại thúc dỗ dành vợ. Thực sự thì ở kiếp trước, Tưởng đại thúc cũng không được tác giả miêu tả rõ ràng là gặp bi kịch gì, còn Cố tiểu thư thì chưa kịp hắc hóa đã nghẻo mất. Thế nên, nói là “cứu vớt” thì thực ra cũng không đúng lắm. Hơn nữa, mối quan hệ này là hai chiều, cả hai nhân vật chính đều phải tự mình bỏ vốn để xây đắp nên cuộc hôn nhân hạnh phúc của mình.  Nội dung mặc dù không mới, nhưng cách tác giả giả định tình huống khiến hai người ly hôn để lý giải việc hôn nhân không có cơ sở tình cảm làm chỗ dựa thì dễ lung lay khá tốt. Mạch truyện nhanh, tình tiết sắp xếp gọn gàng, đọc sảng khoái, nhất là mấy phân đoạn “quyến rũ” Tưởng đại thúc của Cố tiểu thư vô cùng hài hước. Truyện sủng là chính, rắc đường là chủ yếu, hiểu lầm với tiểu tam gì đó chỉ là mây bay, nên mấy bạn yếu tim cứ yên tâm nhảy hố, còn các “cẩu độc thân” thích tự ngược thì mại vô để tiếp tục ăn cẩu lương ngập mặt nhé. Nắng đã có nón, mưa đã có dù, còn rải đường rắc thính cứ để Cố tiểu thư lo. Nếu bạn muốn biết làm sao để khiến “cây cổ thụ” Tưởng đại thúc nở hoa thì mời nhảy hố nhé. *** Phía sau mỗi một anh nam chính là con riêng của nhà giàu, thông thường đều có một người anh do chính phòng sinh ra. Trước khi gặp được nữ chính thì anh ta sẽ có một vị hôn thê chẳng hiểu ra sao. Ai nha, nếu nam chính khăng khăng một mực muốn cùng cô bé lọ lem ở bên nhau, không bằng để đại ca tới tiếp nhận vị hôn thê của đệ đệ là được. Kỳ thật đây là một câu chuyện xưa về một vị hôn thê sớm có mưu mẹo, dạy dỗ anh trai EQ thấp. ... Đây là truyện về nữ chính trùng sinh, kiếp trước cô chính là nữ phụ trong câu chuyện Cinderella, trở thành vị hôn thê bị vứt bỏ của hoàng tử, lại phát hiện anh trai của hoàng tử cũng không tồi. Kiếp này cô mới không cần đồ khốn kia nữa, chuyển sang truy anh trai hoàng tử.   Mời các bạn đón đọc Cứu Vớt Anh Trai Nam Chính của tác giả Tiểu Thất Thích Ăn Đường.