Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tối Manh Xuyên Qua

Thể loại: ngôn tình, xuyên qua, cổ trang, vương gia, vương phi, HE. Cặp đôi: Tĩnh Huyền Phong & Cổ Tiếu Tiếu Thuộc hệ liệt: què-mù-câm-điên Tức các bộ Họa quốc nương nương (què) Tối “manh” xuyên qua (xuyên qua bị mù) Ách con nhóc chọc hồng trần (con nhóc câm chọc hồng trần) Điên tù hoàng (kẻ điên giam giữ hoàng đế)   “Tiểu manh nhi, ngươi lại đây.” ”Ngươi thử kêu lại một lần cho ta nghe xem nào? Người mù cũng có nhân quyền!” ”A, có mắt còn chưa có nhân quyền, huống chi ngươi” “……”  thèm vào (#‵′) (ta nghĩ tỉ ý chửi bậy :”>) ”Thị tẩm.” ”Ta là người mù, thị không được tẩm! Ngươi sớm đem ta hưu, tìm cái tai thính mắt tinh, tứ chi kiện toàn đi” ”Thị tẩm không cần mắt, còn nữa, ngọn đèn vừa tắt, cũng đều giống nhau” “……” (╰_╯)# (cái mặt cụa tỉ ý) *** May mắn nắm trong tay công nghệ chơi game siêu đẳng, Cổ Tiếu Tiếu có thể xin Diêm Vương gia một vé đi du hành xuyên không. Vốn bản tính dở hơi, úp úp mở mở để mong Diêm Vương có thể thương tình cho nàng xuyên trở về cổ đại làm một vị hoàng hậu quyền khuynh thiên hạ lại xinh đẹp thiên tiên, cộng thêm có tuyệt thế gì đó thì càng tốt. Thế nhưng bị Diêm Vương chơi một cú đau thấu xương. Trực tiếp để nàng xuyên thành vị nữ Ngự y duy nhất trong hoàn cung, tình cờ lại cứu một mạng của hoàng thượng được hắn đem về dưỡng dục, tuy cũng không có gì vượt khỏi những gì nàng muốn. Muốn có quyền thế có quyền thế, ở trong cung không một phi tần nào dám chọc giận nàng, muốn xinh đẹp có xinh đẹp, thế nhưng vì cớ gì nàng không thể xác định được, tại sao nàng xuyên qua một cái liền trở thành một ngự y mù ??? Cớ gì mù còn đi làm ngự y a ??? Vớ vẩn đến thế là cùng ! Chuyện đến đây là hết ư ? Nào có cuốn tiểu thuyết xuyên không nào dở hơi như vậy. … Chỉ có dở hơi hơn mà thôi. Nàng được hoàng thượng ‘ưu ái’ gả cho nhi tử mà ông yêu thương nhất – tam hoàng tử Tĩnh Huyền Phong. Nàng nghe cung nữ bảo, tam hoàng tử sinh ra từ nhỏ được hoàng đế bệ hạ thương yêu vô cùng, bộ dạng lại đẹp trai dọa người, hơn nữa tương lai cũng có thể lên ngôi vua. Thế là tròng mắt tỏa lấp lánh (mặc dù nàng chẳng thấy gì), thế chẳng phải là vừa ý nàng quá sao. Nàng ở trước mặt hoàng đế đồng ý hôn sự, hồn nhiên đắc tội tam hoàng tử đương không chấp nhận cái hôn nhân này, liền bị hắn ghim thành một con mực. Thử hỏi một nữ nhân như nàng, đáng buồn hơn là nữ nhân mù bị một tên nam nhân suốt ngày chinh chiến ở sa trường không biết mùi vị nữ nhân cởi sạch ngắm nghía nhéo ngắc bộ vị không được phát triển cho lắm ở phía trước, thử hỏi nàng có thể nàng sống tiếp được chẳng ? Tuy nhiên, tiểu cường còn thế sống huống chi Cổ Tiếu Tiếu nàng còn ngoan cường hơn cả tiểu cường ? Nghĩ như vậy làm khó nàng, bắt nàng trèo đèo lội suối, bắt nàng làm mồi nhử thú rừng, bắt nàng ngồi ngựa tới mức ói ra ngoài, nàng vẫn không chịu thua đâu. Thế nhưng ai nói cho Cổ Tiếu Tiếu biết cuộc đời gian khó của nàng khi nào mới kết thúc đây ? Nàng mới có tí ti tình cảm với tên không bằng cầm thú Tĩnh Huyền Phong một tí thì lại bị người ta đương trường đường đường chính chính cướp đi ? hơn nữa còn là địch nhân ? Tồi tệ hơn nữa là một chuyến ‘du lịch’ ngoại quốc này nàng vô tình cố ý chôm luôn tâm của vị quốc vương nọ luôn, thiệt khổ sở, tuy nàng biết nàng thiên tư hơn người, quốc sắc thiên hương, người gặp người thích, thế nhưng nàng đã có chồng rồi, không nghĩ đến việc phản bội hắn đâu a !! Cổ Tiếu Tiếu có thể là vị vương phi nhất phẩm xui xẻo nhất ở thời đại này mất, phu quân nàng chinh chiến thu về bốn tiểu thuộc địa, thế nhưng thuộc địa thứ nhất thì quốc vương bắt cóc nàng, quốc vương thứ hai thì có thù với phu quân lại dùng nàng làm con tin, quốc vương thứ ba vì muốn phu quân nàng nên hạ độc hắn cuối cùng làm nàng vạn dặm tìm phu thiệt cực khổ !!! Cũng may còn một nước… Mấy người này chắc chắn là hợp lực làm khó nàng mới lên địa vị đây mà. Nữ chính tính tình điên điên khùng khùng, dở hơi, nói nhiều, bị mù, nhưng lại học châm cứu, nhiều tình huống hóa nguy thành an cũng nhờ những có ưu điểm này a. Nam chính lúc đầu cưới nữ chính vì do bị phụ hoàng ép, thứ hai cũng vì thấy người điên như nàng thú vị, một đường tuy nói ngược đãi nàng thế nhưng cuối cùng cũng hạ mình hầu hạ người mù là nàng thôi, nàng còn nói hắn không bằng cầm thú. Thế nhưng sau này ở chung lâu ngày rồi lại sinh tình, hiển nhiên cảm thấy có nàng bên cạnh lải nhải cũng không tồi, tuy tính tình có chút điên khùng nhưng tâm địa thiện lương, lại có tài châm cứu tuyệt thế. Miễn cưỡng cũng coi như chấp nhận được. Không ngờ những vương quốc xung quanh thế mà rục rịch muốn cướp người từ trong tay hắn. Thiệt sự là coi trời bằng vun mà !!! Tình tiết truyện thì không có gì đặc sắc lắm, tuy nhiên có nhiều cái cười đứt hơi bởi vì tính điên của nữ chính, bởi vì nàng mù nên nhiều lần bị troll thê thảm lắm mà cứ ngu ngơ đưa đầu cho người ta ghẹo. Chắc bởi vì nàng hồn nhiên nên cho dù bị bắt cóc hay bị bắt làm con tin thì cũng bình an vô sự hơn nữa còn trở thành khách quý ở chỗ đó, thật sự chẳng có chút nào tự giác của một tù nhân. Anh nam chính thì tính tình bình thường lạnh lùng ít nói, từ nhỏ đã thích rong đuổi trên sa trường, lấy giết địch chiếm thuộc địa làm vui, thế nhưng vì gặp một cái điên khùng nữ chính, thế là từ đó đi trên con đường bắt nạt thê tử mù làm thú vui mới. Anh này cũng cưng chị nữ chính lắm, chị ấy mà có gì làm xoắn đít lên đi tìm, thế nhưng cũng nhiều lần bị hại. Vì nữ chính mà buông tha chiến trường, trở về hoàng thành an an ổn ổn sống qua ngày. Bởi vì khát khao được sáng mắt của nữ chính, cả hai trên đường đi tìm một con bướm trong mộng Cổ Tiếu Tiếu, từ đó phát hiện ra một số chuyện động trời, có nhiều suy đoán nhưng tác giả cũng không làm rõ, chỉ để người đọc tự do phát huy trí tưởng tượng mà thôi. Người đáng thương nhất trong truyện thật ra là vị vua nơi đất nước yên bình kia hay là người vì nàng mà từ bỏ hận quốc thù nhà, hoặc là người vì nàng mà an bày định mệnh chỉ có thể ngược đãi bản thân mình ? Đều vì một chữ tình mà thôi. Bởi vì truyện chỉ có 82   chương thôi, nên theo mình cũng ngắn, đọc giải trí thì ổn bởi hài lắm, không có cung đấu tranh đấu gì nhiều, chỉ có nam phụ hơi bị đáng thương, thích anh nam phụ lắm, thương nữ chính vô cùng vì nàng mà đầu hàng nước địch, bỏ đi thù hận, còn thật lòng chúc phúc nàng, cao cả biết bao a ~~~~ *** Trở thành người mù, thật sự là yêu cầu của nàng. Sưu —— mặc —— (gió lạnh thổi qua =_=”) Gió lạnh thổi qua, Cổ Tiếu Tiếu hai mắt trống rỗng không ánh sáng , hiện ra bộ dạng hóa đá đã mấy canh giờ. ※ ※ ※ Trước khi bạn Cổ Tiếu Tiếu hồi tưởng lại quá khứ máu tuôn lệ chảy, thỉnh mọi người tự giữ thật tốt tay nhỏ bé ——(để khỏi đập vào đâu í mak) —— liền theo một giây đã chết kia bắt đầu nói đi: ( ngôi thứ nhất tâm lý hoạt động ) Trong điện Diêm Vương, tiểu Diêm Vương cũng không ngẩng đầu lên hai tay vẫn dán chặt trên máy chơi game, không chút để ý nói —— “Ngươi đã dạy ta cách lưu điểm trò chơi như thế nào, liền cho ngươi cơ hội một lần sống lại, được ra điều kiện điều kiện “ Nhiệt lệ! Ta rốt cục có thể xuyên qua sao? ! Các học sinh, các sư phụ, những người sống còn chưa đến địa phủ thỉnh chú ý! Làm một trạch nữ chuyên về game cao hơn hết thảy, nắm giữ một môn công nghệ cao ở địa phủ là tối nổi tiếng! “Ta đời này không có theo đuổi gì lớn lao, nếu Diêm Vương gia như vậy nể tình… Ta như vậy nói nói a…” Lòng ta triều mênh mông huy đi nước mắt… Văn xuyên qua xem hơn, tám chín phần mười sau khi tỉnh lại không phải ở trên giường ai giãy dụa (=))) chính là cuốn vào chuyện cảm tình tranh cãi của lão hoàng đế ngoài thông suốt trong ép buộc, đúng! Ta tuyệt đối không thể rơi vào khuôn sáo cũ! Ta muốn trở thành… Phải có cá tính. “Nói đi, nhưng không được nói trước tương lai “ “…” Bị hắn phát hiện . Ta khẩn trương rất nhanh quyền đầu, mau mà cầu đi! Kỳ thật ta từ đáy lòng chính là muốn làm một cái hoàng hậu đại thần của Hoàng Thượng vừa vắng vẻ lại có quyền thế! Sống phóng túng không chịu ngược, đi lãnh cung… Có thể trực tiếp cùng Diêm Vương gia nói đi… Ô mặt, thật ngượng ngùng , hắc hắc hắc hắc, vì thế ta quanh co lòng vòng (khổ từ đây mà ra, haizzz) —— “Có ba điều kiện, ở hoàng cung ăn uống không lo, địa vị hiển hách, thân phận so với tần phi quý phi cái gì đều cao hơn, không cần nhìn sắc mặt người khác mà sống! Xinh đẹp thiên tiên, dáng người cao gầy, người gặp người thích nhưng cũng là người gặp người sợ! Tốt nhất là có bản lĩnh phòng thân như giết người không thấy máu, hơn nữa đi… Tốt nhất vĩnh viễn không nhìn thấy Hoàng Thượng, nhưng không hạn chế Hoàng Thượng rình coi ta! Hội báo xong.” Máy chơi game trong tay Tiểu Diêm Vương “Lạch cạch” một tiếng ở trên Diêm Vương án thượng (bàn), trong ánh mắt tựa hồ đối ta tràn ngập khinh bỉ… Này này này là có sự tình sâu xa a, ta thẹn thùng xoay xoay mũi chân. “Ba điều kiện lớn này của ngươi, tựa hồ bao hàm rất nhiều điều kiện nhỏ. “ Ta vội hướng tới ngẩng đầu, tự nhận ẩn tình đưa tình nháy mắt mấy cái, “Ngài là cao nhất, tư thế oai hùng hiên ngang, ngọc thụ lâm phong cao lớn uy mãnh Diêm Vương gia a, khó được xuyên qua một lần, làm ơn làm ơn , hãy nghĩ biện pháp đi…” Diêm Vương gia khóe miệng nhẹ nhàng giương lên, mở ra sách sinh tử tìm trong chốc lát, nhưng biểu tình vẫn là thực sung sướng , không ngại cực khổ. Mọi người thỉnh cảnh giác cao độ —— lời nói khách sáo vuốt mông ngựa này, vô luận trên trời! Dưới đất! Đều hảo dùng nha. … Qua 10 phút, Diêm Vương gia hướng ta cười quỷ dị “Một khi đã như vậy, bổn vương quyết định thỏa mãn yêu cầu vô liêm sỉ của ngươi, chúc đi đường vui vẻ. “ Giờ phút này, ta kích động căn bản không nói được gì, chỉ biết gật đầu như đảo tỏi, Diêm Vương chính là Diêm Vương, lão yêu chính là lão yêu! Cư nhiên hiểu được tâm ý ám chỉ của ta, ai về sau nói địa phủ không có nhân tính, ta liền chống lại! Sưu —— ta trở thành ta trở thành, ta là hoàng hậu! ——hoàng hậu của ta, ta đến đây —— =========================== Tiểu Diêm Vương quả nhiên không có nuốt lời, nhưng là… Thứ nhất: ở hoàng cung ăn uống không lo, địa vị hiển hách, thân phận so với tần phi quý phi cái gì đều cao hơn, không cần nhìn sắc mặt người ta mà sống! —— Đúng vậy, Cổ Tiếu Tiếu thành nữ ngự y duy nhất trong hoàng cung! Hơn nữa y thuật rất là cao minh… Nhớ ngày đó, năm ấy nàng mười ba tuổi ở trong rừng cây hái thuốc, trong lúc vô tình đã cứu Hoàng Thượng một mạng, sau khi Hoàng Thượng khỏi bệnh, liền đem nàng vô y vô dựa (ko thân thích nương tựa) mang về hoàng cung nuôi nấng, cho nên không ai dám đắc tội nàng, hơn nữa hậu cung, ngay cả hoàng thái hậu đối nàng đều là khách khách khí khí . Thứ hai: xinh đẹp thiên tiên, dáng người cao gầy, người gặp người thích nhưng cũng là người gặp người sợ! Phải kết hợp đủ ba điều: tốt nhất có bản lĩnh phòng thân giết người không thấy máu, hơn nữa đi… Tốt nhất vĩnh viễn nhìn không thấy Hoàng Thượng, nhưng không hạn chế Hoàng Thượng rình coi ta! —— về phần vì sao muốn như thế thì cùng nhau nói đi —— đầu tiên trí nhớ nói cho Cổ Tiếu Tiếu là rất nhiều người không muốn biết hậu cung bí sử, bất quá, nói không muốn người ta biết bí mật, còn không bằng nói là hậu cung bát quái kinh thế hãi tục… Về phần có đẹp hay không nàng cũng không biết được, bộ ngực vẫn có, tuy rằng không lớn, nhưng cây quất cũng là quýt, so với xuyên qua thành nam nhân tốt hơn nhiều. Cổ Tiếu Tiếu khóc không ra nước mắt, mắt trợn trắng —— Nữ ngự y Hơn nữa là một vị nữ ngự y hai mắt mù Thậm chí là một vị nữ ngự y hai mắt mù có y thuật cao siêu Sở trường, châm cứu. (=))) Vì sao? Cao nhân truyền thụ. Người mù vì sao cố tình muốn học châm cứu? Ngài không sợ đâm người chết sao? Rối rắm a. Nhớ tới nhất thủ lão ca, kia a Cho ta mượn, cho ta mượn một đôi tuệ nhãn (mắt) đi Nhất thiết phải để cho ta nhìn rành mạch rõ ràng chuyện hỗn loạn này a… Chính mắt nhất đổ hoàng thành mộng, Khách kéo khách kéo nát. (đại ý là vỡ mộng =)) ) Sờ sờ còn đi, cái bàn xúc cảm không sai. Đừng nói một đôi, cho ta mượn một cái! Một cái mắt cá vàng cận thị độ cao cũng được a! —— Tiểu Diêm Vương, ta nguyền rủa ngươi chơi game vĩnh viễn không qua cửa. (=)) đối với game thủ, còn lời nguyền nào ác hơn =)) ) Không không không, này không đủ ngoan Một lần nữa, khụ khụ… Tiểu Diêm Vương, Cổ Tiếu Tiếu chúc ngươi —— Làm cho lệ quỷ cắn chết! Làm cho sắc quỷ cắn tử! Đi đường bị kiến dẫm chết! Ăn cơm nóng quá mà tử! Uống miếng nước lạnh đều nghẹn chết ngươi! Ngươi đi tìm chết đi! ! —— ——————————– Bát quái mĩ hậu cung “Cổ ngự y, cung nữ của Như quý phi ở cửa chờ ngài đã hai canh giờ , chủ tử còn không nhích người?” Cửa phòng truyền đến tiếng cung nữ có vẻ khiếp sợ, chỉ vì hôm nay, thần sắc chủ tử nhìn qua có chút dị thường. Trùng hợp? Chủ nhân thân thể này cũng họ cổ, bất quá kêu cổ Tiểu Tiểu, Cổ Tiếu Tiếu hiện tại kỳ thực là “Giả” ngự y . Cổ Tiếu Tiếu sờ soạng nửa ngày mới đụng đến ngăn kéo đệ tam cách nội châm cứu hộp, không yên lòng ứng thanh, “Đi thôi “ Nàng nổi lên cảm xúc hồi lâu, chỉ vì chính mình làm đấu tranh tâm lý đến ba tiếng, rốt cục cũng có dũng khí bước bước đầu tiên ra ngoài thế giới… Chỉ nghe “Đông!” một tiếng, đầu gối cùng ghế dựa tiến hành tiếp xúc thân mật lần đầu tiên, cung nữ hai ba bước chạy tiến lên nâng, nghi hoặc nói, “Chủ tử, ngài như thế nào đụng vào?” “…” Buồn cười! Những lời này giống như đúng lý hợp tình hỏi nàng ——nhưng ngươi là người mù, như thế nào đi đường có thể không dùng mắt? —— này rất buồn cười . “Như quý phi thế nào không thoải mái?” —— ai? Ai nói người mù thính giác linh mẫn? Giờ phút này, Cổ Tiếu Tiếu tầm mắt trống rỗng dừng ở cung nữ cách mình ba thước. “Nô tỳ không biết,hình như là bệnh cũ đau đầu lại tái phát” “Nga…” Cổ Tiếu Tiếu nói như không nói, cái này dễ làm , xem ra là bệnh cũ Như quý phi lại tái phát. Cổ Tiếu Tiếu là nữ ngự y duy nhất trong cung, ngẫu nhiên cũng sẽ vì Hoàng Thượng châm cứu điều trị thân mình, cho nên, nhóm người ở hậu cung cũng sốt ruột, vì có thể được Cổ Tiếu Tiếu ở trước mặt hoàng thượng nói tốt vài câu, có bệnh hay không bệnh đều tìm nàng qua chắp nối tình cảm. Cổ Tiếu Tiếu được cung nữ nâng hạ nghiêng ngả lảo đảo tiêu sái tiến vào trong Như phi cung, nàng nghĩ muốn tận mắt xem văn vật cổ tích này đó, ai, nhưng chẳng phải đều như nhau. (đen ngòm ) “A, làm phiền Cổ ngự y tự mình đi một chuyến, mau ngồi” phòng trong truyền đến kiều hương mềm yếu ôn nhu. Còn nói lời này, ngài chẳng phải nói họ bảo ta đến. Cổ Tiếu Tiếu ngoài cười nhưng trong không cười giật nhẹ khóe miệng, tầm mắt lại lệch khỏi quỹ đạo, “Như quý phi đau đầu? Ăn phiến phân (tên thuốc, đừng hỏi ta là thuốc j =_=”) , nhất định trong mười hai giờ thế nào cũng không đau nữa “ Như quý phi vén sa mạn (màn) lên, ngồi dậy kéo Cổ Tiếu Tiếu ngồi vào trong giường, thần bí hề hề nhẹ giọng nói, “Phân này là thần dược gì?” “Một loại thuốc tây cực kì phổ biến, các đại dược điếm đều có bán, cả nước thống nhất bán lẻ giới 17 khối 5″ (cái nì cũng chịu) Cổ Tiếu Tiếu bình tĩnh như nước trát trát nhãn tình, nàng chính là cố ý , nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, có thể cùng cổ đại quý phi chuyện trò, cũng là cơ hội hiếm có. Như quý phi không rõ cho nên khơi mào đôi mi thanh tú, tựa hồ cũng thấy ra thái độ Cổ Tiếu Tiếu hôm nay khác thường. Nói, Cổ ngự y ngày thường nói không nhiều lắm, bình thường nàng nói không quá mười câu, vị ngự y này chính là lạnh như tiền, nhiều nhất đáp lại chỉ có —— nga, ân, có lẽ. Như quý phi cười gượng hai tiếng, ra lệnh làm nô tài trong tẩm cung lui ra sau, lại nắm tay Cổ Tiếu Tiếu đặt lên ngực, không khỏi che miệng ngượng ngập nói, “Không dấu gì Cổ ngự y, ta hôm nay thỉnh ngài lại đây… Là muốn hỏi ngài có gì mới có thể khiến bộ ngực này đầy đặn chút ” (hự, matxa chăng???) Cổ Tiếu Tiếu với lên một phen, mặt không chút thay đổi còn nghiêm trang nói, “Ngực của ngài còn lớn hơn gấp bồn lần so với ta, còn muốn lớn hơn? Ngài không sợ rủ xuống sao?” Như quý phi ngắm Cổ Tiếu Tiếu đang tự sợ dáng người khô quát của mình, xì cười trộm, tùy theo chầm chậm nói, “Ai hội ghét bỏ nơi này nhiều thịt nha, Tịnh quý phi chính là dựa vào chỗ này mới thường xuyên được Hoàng Thượng sủng hạnh, kỳ thật tư sắc kia còn chưa bằng một nửa của ta!” Cổ Tiếu Tiếu đồng dạng gật gật đầu… Hậu cung giống như văn phòng ở xã hội hiện đại, nói này thêm mắm dặm muối giảm béo nâng ngực mỹ dung, quả thật là định luật năm ngàn năm không thể phá vỡ hay thay đổi, chỉ khác nhau duy nhất một điểm, cổ đại một trăm nữ nhân vì một người nam nhân, trăm phương nghìn kế cố sủng, hiện đại lại là một nữ nhân mặc kệ tốt xấu trước tiên chiếm giữ một người nam nhân cho mình, rồi sau đó lại nhìn xem có thể hay không theo người khác tốt hơn so với cái trong tay mình. Mời các bạn đón đọc Tối Manh Xuyên Qua của tác giả Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Luật Sư Kiêu Ngạo Của Mình
Thể loại: Ngôn tình, hắc bang Mạnh Hùng, chủ tịch của tập đoàn Tân Mạnh Thị. Nghe nói người này có thể hô phong hoán vũ cùng huyết vũ tinh phong, là kẻ có thế lực trong cả hắc đạo và bạch đạo. Người này cao lớn anh tuấn, tính tình tàn bạo vô cùng nguy hiểm, là một trong 4 đại tài phiệt ở thành phố S, chưa từng có quan hệ quá hai tháng với bất kỳ người phụ nữ nào. Hắn có một vị hôn thê tên là Thẩm Quyên, là thiên kim tiểu thư của Thẩm gia, một gia tộc đứng đầu thành phố S. Kiều Nhi (Betty), 23 tuổi, con gái của thị trưởng thành phố S, là luật sư nổi tiếng tại Paris. Dáng người nóng bỏng cùng nụ cười quyến rũ, cô là người có tính cách mạnh mẽ, không chịu khuất phục, là người ăn mềm không ăn cứng. *** TỔNG TÀI BÁ ĐẠO VÀ CÔ VỢ LUẬT SƯ KIÊU NGẠO CỦA MÌNH Lan Hồ Điệp 134 dtv-ebook.com Chương 1: Paris Thành Phố Paris là thủ đô của Nước Pháp, thuộc về Châu Âu. Còn được mệnh danh là “Kinh đô ánh sáng“. Paris là một nơi nhộn nhịp cùng với các kiến trúc và các người họa sĩ tài ba, làm thành phố càng thêm phồn hoa hơn. Paris cũng là một thành phố, đứng đầu trên thế giới về thời trang cao cấp. Không gian yên tĩnh làm người ta cảm giác thoải mái. Khi màn đêm buông xuống, những ánh sáng màu cam, tỏa ra từ những ngọn đèn đường và tháp Eiffel, chiếu xuống dòng sông Seline, làm cho thành phố này trở nên một nơi quyến rũ và lãng mạn vô cùng. Paris còn được gọi là “Thành Phố Hoa Lệ.” Tại quán bar Night Angel ở ngay trung tâm thành Phố Paris. Mạnh Hùng cùng với mấy người đối tác, ngồi trong phòng VIP uống rượu trò truyện. Trên bàn tròn ngồi 5 nguời đàn ông u tú. Mạnh Hùng mặc trên người âu phục màu đen huyền bí. Trên khuôn mặt đẹp trai của anh, luôn hiện lên vẻ lạnh lùng ngạo mạn. Đi theo bên cạnh Mạnh Hùng, lúc nào cũng là 2 thủ hạ đắc lực của anh. Trần Siêu là người Mạnh Hùng côi trọng nhất, cũng là cánh tay phải của anh. Trần Siêu là con của nguời tài xế, làm việc tại Mạnh Gia nhiều năm. Mạnh Hùng và Trần Siêu là bạn từ nhỏ, nên anh rất tin cậy Trần Siêu. Trần Siêu không chỉ xuất sắc về kinh doanh mà còn giỏi về võ thuật. Nguời còn lại là Ngô Đức, một người điềm đạm sâu xa, với khuôn mặt lạnh lùng và mái tóc dài chấm vai. Ngô Đức đi theo Mạnh Hùng đã mười năm, là cánh tay trái của anh. Hai người là thủ hạ đắc lực, cũng đồng thời là cận vệ của anh. Ngồi đối diện Mạnh Hùng, là 3 người Pháp cùng một người Trung. Họ đến đây để bàn về việc hợp tác, thương hiệu thời trang mới. Từ trước tới nay, Mạnh Hùng chỉ kinh doanh về ngân hàng. Ngân hàng của anh, có mặt khắp nơi trên tòan thế giới. Bây giờ ngân hàng của anh đã lên quỹ đạo. Anh muốn bất tay vào thế giới thời trang cao cấp, nên mới đến Pháp kỳ này. Thương hiệu anh thành lập tại Paris được gọi là Mystery, cũng là huyền bí. Chuyên về thời trang cao cấp, dành riêng cho phụ nữ. Mạnh Hùng cầm ly rượu trong tay, lác nhẹ một cái. Chất lỏng trong ly, chuyển động theo động tác của anh. Mạnh Hùng đưa ly đến mép môi, nhâm nhi một miếng. Trần Siêu cầm trong tay bản hợp đồng, anh lưu lóat sơ lược toàn bộ nội dung cho họ nghe. Vừa uống rượu vừa nghe Trần Siêu giải thích. Trong lúc này cửa phòng VIP được mở ra. Một người đàn bà trung niên bước vào, đi theo sau bà là 5 cô gái xinh đẹp với thân hình bốc lửa. Người đàn bà trung niên là quản lý của mấy cô gái này, nhìn thấy Mạnh Hùng liền lên tiếng. “Mạnh Tổng, ngài khỏe chứ hôm nay Sally mới tới. Tôi kêu em ấy đến, phục vụ cho ngài.” Mạnh Hùng nghe bà ta nói, anh không hề quan tâm. Vẫn ngồi đó không có biểu cảm gì, không thèm ngước mặt nhìn Sally một cái. Anh chỉ im lặng cầm ly rượu lên hớp một miếng. Quản lý thấy Mạnh Hùng không nói gì, trong lòng hơi ngượng ngùng. Bà bất đầu nói sang qua chuyện khác. “Mấy em mau, qua phục vụ cho mấy vị khách quý.” Mấy cô gái liền đi đến, mỏi người ngồi bên cạnh một vị khách. Sally được dặn dò từ trước, hôm nay cô phải phục vụ Mạnh Hùng. Cô đi tới ngồi bên cạnh anh, Sally len lén, liếc nhìn Mạnh Hùng. Cô nghe quản lý nói, Mạnh Hùng là một vị khách rất quan trọng. Anh là người có quyền lực nhất tại đây, chỉ cần được anh để ý tới. Thì chim sẻ cũng sẽ biến thành phượng hoàng. Trước khi vào đây Sally nghĩ, chắc anh là một người, ở độ tuổi trung niên, thân hình mập mạp, mang cái bụng bia. Nhưng Sally không ngờ, anh lại là một người, với dung mạo đẹp như vậy. Khuôn mặt đẹp trai, dáng người hấp dẫn, mái tóc ngắn gọn màu rượu đỏ. Cộng thêm chiếc bông tai ruby, làm tăng thêm phần cương nghị trên khuôn mặt anh. Sally nhìn anh mà không chớp mắt. Quản lý thấy Mạnh Hùng không nói gì, bà liền khéo léo lên tiếng. “Mạnh Tổng, ngài phải chiếu cố Sally. Hôm nay là đêm đầu tiên của em ấy.” Bà biết, nguyên tắc của Mạnh Hùng. Anh chỉ đụng vào xứ nữ, anh không thích dơ bẩn. Chỉ có xứ nữ, mới có thể phục vụ anh. Phụ nữ ở bên cạnh anh, lâu nhất chỉ được hai tháng. Có ngươi còn chỉ được một lần mà thôi. Từ trước tới giờ, chưa có ai là ngoại lệ. Sally cầm chai rượu lên, rót cho Mạnh Hùng thêm một ly. Lúc này mấy người đối tác, điều vui vẻ một tay ôm người đẹp, một tay cầm ly rượu lên uống và trò chuyện. “Mạnh Tổng, đề nghị của cậu đưa ra, tôi rất có hứng thú. Nhưng nếu cậu muốn bước chân vào, thế giới thời trang tại Pháp. Vốn liếng của công ty cậu, phải rất hùng hậu.” “Simon, cậu đừng lo. Tiền........” Dừng một chút Mạnh Hùng nhích môi cười, dùng giọng điệu kiêu căng nói tiếp. “Mạnh Hùng tôi, cái gì không có chứ.... tiền thì dư.” Nói xong anh cầm ly rượu trong tay cụng vào ly của Simon. “Click........” Tiếng ly chạm vào nhau vang lên. Simon cùng 3 người bạn, bàn bạc một chút. Suy nghĩ xong, Simon nhìn Mạnh Hùng nói. “ Được nếu cậu đã nói như vậy, chúng tôi cũng không còn gì phải lo.” Simon nói xong cầm bút lên, ký vào bản hợp đồng Trần Siêu đưa cho anh. Simon ký xong đưa qua cho 3 người ngồi bên cạnh. “Chúc mừng cho lần hợp tác này của chúng ta.” Nói xong Mạnh Hùng cùng bốn người họ cụng ly. Lúc này Mạnh Hùng mới thả lỏng bản thân, anh vỗ vỗ lên ghế sopha bên cạnh mình. Ý bảo Sally đến ngồi sát anh hơn, Sally vui vẻ xích nguời lại. Mạnh Hùng đặt tay lên đùi cô, anh không thích khi bàn chuyện làm ăn mà tiếp xúc với phụ nữ. Làm việc là ra làm việc, sau khi ký xong hợp đồng, lúc đó mới là thời gian riêng. Anh là một người công tư phân minh. Lúc này mấy vị đối tác đã ngà ngà say, Mạnh Hùng cho Ngô Đức đưa họ lên phòng bao trên lầu. Mời các bạn đón đọc Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Luật Sư Kiêu Ngạo Của Mình của tác giả Lan Hồ Điệp 134.
Thịnh Thế Thanh Phong
Hệ liệt: Thần Toán Tứ Bộ Hệ Liệt Tên gốc: 晟世青风 Thể loại: Cổ trang, cung đình, giang hồ, giảo hoạt đế vương công x băng lãnh thụ CP chính: Ngao Thịnh x Tương Thanh Tình trạng: Hoàn [145 chương] Văn án: Ngao Thịnh từ bé đã lộ bản chất là sói, đến khi trưởng thành liền nghiễm nhiên trở thành một tên ác lang độc đoán tàn nhẫn. Làm hoàng đế, hắn luôn tỏ ra quyết đoán và lãnh khốc. Đại thần khuyên răng: “Hoàng Thượng, trị quốc phải dụng tâm.” Ngao Thịnh khinh khỉnh: “Hôn quân không bằng bạo quân.” Tương Thanh lại là một khối băng lạnh lẽo, hỉ nộ không lộ, vui buồn đều giấu. Chẳng qua, y chỉ ôn nhu với con sói kia một chú, thế mà hắn lại trầm mê bất chấp mọi thứ, bám lấy y không rời. Khi ấy, giữa ngôi vị hoàng đế và Tương Thanh, chỉ có thể chọn một, Ngao Thịnh đã chọn đế vị, bởi ngoài việc phải làm hoàng đế, hắn căn bản không có cơ hội để lựa chọn. Vì thế, Ngao Thịnh đăng cơ, Tương Thanh rời đi. Sau khi lên ngôi, Ngao Thịnh vận dụng hết toàn lực, chỉ vì mong tìm được Tương Thanh về. Hắn đã làm hoàng đế, đã có quyền lựa chọn. Đại thần can gián: “Hoàng Thượng, trong thiên hạ mỹ nhân nhiều vô số.” Ngao Thịnh cười nhạt: “Ta không có hứng thú với đám mỹ nhân ấy.” Đại thần nhíu mày: “Hoàng Thượng, lễ nghi…” Ngao Thịnh lạnh lùng cười: “Tìm không được Thanh về, ta liền bồi táng các ngươi cùng hai chữ lễ nghi.” *** Tóm tắt: 1 hoàng đế bất chấp lễ nghi chỉ cầu mong được sống cùng phu tử của mình đến trọn đời, si mê lưu luyến,thủy chung một lòng đã đổi cả tên nước thành tên của mình và ái nhân. Trong mắt những người không quen, không biết họ thì đó là hôn quân háo sắc và yêu nghiệt Đắc Kỷ đầu thai hại nước hại dân. Nhưng đối với người hiểu rõ họ thì đó là 1 người thông minh sắc sảo chung tình hiếm thấy và 1 người tử tế nhân từ chân thành. Họ đã cùng nhau trải qua những trận chiến cam go, đối mặt với hiểm nguy trùng trùng điệp điệp để có thể nhìn thấu tâm tư đối phương và tình cảm của chính mình.   Điểm trừ: Nhĩ Nhã muốn xây dựng nên cuộc chinh chiến hào hùng, nhiều kịch tính, nhiều diễn biến bất ngờ, nhiều sự kiện đan xen nhưng kết quả là vẫn như Hảo Mộc Vọng Thiên, càng cố gắng đưa vào nhiều thì lại càng sai nhiều và càng dư thừa nhiều. Có những sự kiện chẳng có ý nghĩa gì nhưng Nhã vẫn cứ cố đưa vào để tạo nên sự hồi hộp rồi sau đó lại quên đi mất cái sự kiện kia. Và điểm vô lý nhất trong tất cả những điểm vô lý là Nhã để cho người chết sống lại bằng cách dễ dàng đến mức ngỡ ngàng. Cảm nhận cá nhân: Do đọc 1 hệ liệt liên tiếp nhau nên những diễn biến trong các bộ trước vẫn còn nhớ rất rõ, khi thấy sự không trùng khớp nhau trong bộ sau khiến mình rất khó chịu. Không chỉ là sự không trùng khớp giữa các bộ truyện mà các tình tiết trong cùng 1 bộ lắm lúc cũng phi lý và chẳng liên quan gì đến nhau. Trong lúc đọc Thịnh Thế Thanh Phong, đã có vài lần mình phải tạm ngừng đọc trong vài ngày để sự khó chịu tạm lắng mới có thể quay lại đọc tiếp. Và nghe lời bé cún, mình chỉ tập trung vào tình cảm của các nhân vật mà không quá tập trung vào các tình tiết trong truyện nên đoạn sau dễ nuốt hơn rất nhiều. Xen lẫn trong những âm mưu toan tính, những trận đánh hùng hồn chính là cái tình cảm “Thanh còn Thịnh còn, Thanh mất Thịnh vong. Thịnh Thanh hai chữ, mãi chẳng phân ly”. Tình cảm của họ đến từ những ngày khi Ngao Thịnh bắt đầu vào kinh với thân phận thái tử , họ đã cùng nhau đề phòng, cùng nhau dè dặt, chưa biết bước tiến ngày sau thế nào. Trong những ngày tháng khó khăn ấy, Ngao Thịnh đã sớm nhận ra tình cảm của mình với Tương Thanh nhưng Tương Thanh vẫn mãi miết không nhận ra tình cảm của chính mình, hay nói đúng hơn tình cảm của Tương Thanh lúc này chưa đủ mạnh để Tương Thanh ở lại bên Ngao Thịnh mãi mãi. Sự ra đi của Tương Thanh giống như một cuộc chạy trốn, trốn khỏi sự trói buộc của tình cảm, trốn khỏi hạnh phúc mình không nên nhận khi có người đã vì mình mà tổn thương, đi để biết những khó khăn người kia sẽ phải đối mặt, đi để vì người kia tạo dựng nên một giang sơn vững chắc. Không phải là không về mà là chưa về vì chưa tìm hiểu đủ để có thể giúp người kia thâu tóm toàn bộ giang sơn, mà thật ra đó cũng chỉ là lý do để trì hoãn việc quay lại, cái chính vẫn là không biết phải đối diện với tình cảm của người kia như thế nào khi bản thân chưa có sự rung động tương tự. Không phải là không có, chỉ là chưa giống nhau nên cảm thấy tình cảm kia giống gánh nặng. Một người thể hiện sự si mê của mình ra khắp mọi nơi mọi lúc trước mặt mọi người, một người thì thể hiện sự quan tâm bằng cách lúc nào cũng lo nghĩ làm sao mới có thể tạo nên những điều kiện thuận lợi cho người kia, bản thân có chịu thiệt thòi một tí cũng không sao. Tình cảm của Ngao Thịnh quá lớn, sự quan tâm của Ngao Thịnh quá nhiều, nỗi lo lắng bất an có thể sẽ lại không nhìn thấy Tương Thanh của Ngao Thịnh quá thường xuyên đến mức dễ khiến người ta xót xa cho Ngao Thịnh mà trách Tương Thanh sao lại vô tâm hững hờ đến vậy. Trái ngược với một Ngao Thịnh lúc nào cũng căng tràn sức sống như một ngọn lửa sung mãn, Tương Thanh lại dịu dàng như một dòng suối, thoạt trông thì rất bình lặng nhưng kỳ thực nước suối vẫn luôn di chuyển đổ về biển. Tương Thanh không có da mặt dày như Ngao Thịnh nên Tương Thanh chỉ có thể thể hiện tình cảm của mình bằng việc dốc hết tâm tư sức lực giúp Ngao Thịnh bình định chấn chỉnh giang sơn. Và vì không thường xuyên thể hiện nỗi lòng của mình nên khi Tương Thanh thể hiện nỗi nhớ trong những tháng ngày xa cách trước trận chiến cuối cùng khiến ta cảm thấy còn buồn bã hơn, còn da diết hơn nỗi lòng của Ngao Thịnh kia. Ở bên một Tương Thanh bình bình đạm đạm, chân thật chất phát khiến lòng ta bình tâm. Tình cảm dịu dàng mà Tương Thanh dành cho Ngao Thịnh, tình cảm da diết mà Ngao Thịnh dành cho Tương Thanh khiến ta cảm thấy lòng dâng tràn ngọn lửa sưởi ấm trong đêm đông Có nhiều bài hát về Thịnh Thế Thanh Phong nhưng mình thích nhất là bài Tình về trong nhà Beedance, có lẽ vì có lồng vào những đoạn hội thoại của hai người và có cả hình minh họa phác họa quá đúng sự cô độc của Tương Thanh và Ngao Thịnh. ***   Thuộc Thần Toán Tứ Bộ Hệ Liệt. Bộ thứ ba. Thể loại: nhất thụ nhất công, cổ trang, cung đình, lãnh tĩnh thụ, ác lang đế vương công. Nhân vật: Ngao Thịnh x Tương Thanh. Tương Thanh là tam đương gia của Hắc Vân Bảo nên đương nhiên võ nghệ cũng thuộc hàng cao thủ trong thiên hạ cũng chỉ đứng sau Tư Đồ và Mộc Lăng sau này có thêm Tần Vọng Thiên (tên này còn vượt được TĐ cơ mà). Tương Thanh nói là lãnh tĩnh lạnh lùng nhưng không phải vì tâm địa thế nào cả mà chỉ bởi y không hay cười lại hay cho rằng tài ăn nói của mình không tốt thực chất Tương Thanh rất đáng yêu, như Mộc Lăng nói là một Tương Thanh nhân hậu hiền như cục bột ai thích làm gì thì làm, y luôn độc lai độc vãng nhưng lại là người dễ chịu vì y tốt bụng nhìn ai cũng thấy mặt tốt, một Ngao Thịnh tâm cơ cũng không nhịn được mà yêu thương y. Lại nói đến Ngao Thịnh sinh ra là một hoàng tử nhưng lại phải ở chốn lãnh cung cùng mẫu hậu lúc mẫu thân chết hắn rời kinh thành, bị người ta khinh rẻ nên sớm đã có dã tâm, hắn khôn ngoan, độc địa là một con sói thật sự, ngay từ khi còn nhỏ đã biết tính toán mưu kế, nhưng hắn gặp được Hoàng Bán Tiên và Tư Đồ, một người dạy hắn võ công, một người dạy hắn sống khốn khéo chốn cung đình, cũng ở Hắc Vân Bảo hắn gặp được Tương Thanh sau này khi trở lại tranh đoạt ngôi vị Tương Thanh được lệnh đi theo hắn, Ngao Thịnh nhận ra chẳng ai trên đời này tốt với hắn như y, trong lúc tranh quyền đoạt vị hắn lại khiến Tương Thanh phải khổ sở nhưng vì hắn không còn sự lựa chọn, khi Ngao Thịnh lên ngôi, đổi quốc hiệu là Thịnh Thanh phồn vinh hưng thịnh nhưng Thanh của hắn lại đi mất rồi. Truyện bắt đầu là khi Tương Thanh sau ba năm phiêu bạt vì lí do gì thì mọi người nên đọc đã đồng ý quay về, lúc này Ngao Thịnh đã thấm nhuần nỗi nhớ dính lấy y như sam, chân thành đối đãi, yêu thương hết mực hắn thề rằng cho dù cả thiên hạ ai hắn cũng phải tính kế nhưng với Tương Thanh hắn chỉ có chân tâm, hắn cũng đã trưởng thành rất nhiều là một hoàng đế anh minh tính tình cũng khác trước, từ đây sẽ thấy một Ngao Thịnh không thể đáng yêu hơn được nữa!! Trong toàn bộ hệ liệt không có ai khiến cho tớ yêu thích như Tương Thanh và Ngao Thịnh, không phải là nhưng nhân vật nổi bần bật nhưng lại không hề kém cạnh chút nào, tình cảm giữa hai người bọn họ thì lại càng khiến người ta yêu thích hơn, một là đầu gỗ kiệm lời, một lại là sói lang nhưng yêu đầu gỗ hơn cả thiên hạ. Đời này Thịnh Thanh hai chữ không thể tách rời. Thịnh Thế Thanh Phong cũng là bộ mà tớ thích nhất. Trích dẫn một đoạn: Tương Thanh có chút bất mãn lườm hắn một cái, nói, "Ba ngày trước ngươi đã bắt đầu lo lắng. Bình thường khi ngồi xuống, ngươi hay lấy tay trái vén vạt áo, mấy ngày nay lại dùng tay phải. Lúc ăn cơm cũng không nhớ dùng canh, trước khi đi ngủ thì rửa mặt đến hai lần ... Những điều đó chứng minh trong lòng ngươi đang có điều không yên. Còn có, nếu ngươi nhướn mày bên trái là đang nghĩ đến chuyện xấu, nhướn mày bên phải là mất hứng không vui. Nhếch miệng bên phải là cười xấu xa, bên trái là đang cười nhạo người khác. Gõ ngón tay nghĩa là đang có tâm sự. Sờ cằm là vừa nghĩ ra chủ ý. Hai hàng lông mày cùng nhíu lại có nghĩa ngươi đang cảm thấy rất phiền." Ngao Thịnh ngây ngốc nghe, Tương Thanh bước tới vỗ nhẹ lên vai hắn, "Gọi ngươi là Thịnh nhi cũng đúng. Ngươi còn chưa trưởng thành nữa kìa." Nói xong, xoay người qua quàng khăn lên cổ, chuẩn bị rời đi lại bị Ngao Thịnh từ phía sau vươn tay ôm lấy, "Thanh ... quả nhiên ngươi là tốt nhất." Đủ sâu đậm đủ chân thành đủ ngọt ngào chưa..... Còn một bộ cuối của Thần Toán Tứ Bộ hệ liệt là Quốc Tướng Gia Thần Toán ( Viên Liệt x Ân Tịch Ly. Ân Tịch Ly là phụ thân của Hoàng Bán Tiên, Viên Liệt là thúc của Ngao Thịnh) bất quá tớ không có thiện cảm lắm với nhân vật Ân Tịch Ly nên chưa quyết định đọc, mọi người tự cảm nhận nhé.   Mời các bạn đón đọc Thịnh Thế Thanh Phong của tác giả Nhĩ Nhã.
Hoàng Bán Tiên
Lão Lang Trung mời gọi bà con xúm lại xem tướng số cho con mình. Mọi người kết luận đứa bé này có cốt cách của tiên. Vì vậy mà lão đã đặt tên cho đứa bé là Hoàng Bán Tiên. Dần lớn lên Hoàng Bán Tiên thường hay giúp đở mọi người trong thôn. Như tìm bò thất lạc.... Vì vậy danh tiếng của y ngày càng được vang xa.. ... *** Sau khi đọc được bộ bốn, bạn nhỏ đã quay ngược lại đọc từ bộ một – nói về Hoàng Bán Tiên, con của Ân Tịch Ly.   Nói ra thì cũng ngộ, bạn Ân Tịch Ly tinh ranh, lanh chanh, phá làng phá xóm biết bao nhiêu thì đứa con của bạn nó ngoan hiền bấy nhiêu. Hời ơi thằng nhỏ cưng hết chỗ chê luôn, dễ thương hơn thằng cha nó nhiều, mặt dù là cùng một khuôn mặt, nhưng mà không phải kiểu thụ vạn nhân mê như cha nó. Tiên Tiên rất thích đọc sách, và đó là lý do vì sao thằng nhỏ rơi vô tay của Tư Đồ Rất- đẹp -trai :))). Mà Tiên Tiên đáng eo lắm, ngoan ngoan tĩnh tĩnh, Tư Đồ khi dễ cỡ nào cũng chỉ dám đỏ mắt trừng một cái thôi chứ không dám cãi gì hết. Nhưng ẻm ngoan vậy là với người ẻm thương, người mà ẻm cho là người tốt thôi, còn đối với kẻ thù thì ẻm không ngoan chút nào, con của Ân tướng quốc mà, làm sao mà để người khác chiếm lợi đựơc. Đó là lý do tui thích ẻm, ngoan hiền nhưng không nhược, mà ngược lại, vô cùng mạnh mẽ và quật cường. Tiên Tiên sẵn sàng hy sinh tất cả vì Tư Đồ và Hắc Vân Bảo, sẵn sàng làm người xấu vì thứ mà mình trân trọng. (Chỗ này có hơi gây tranh cãi tí vì bạn Tiên đã làm – người – xấu tính kế em trai của mình – Ngao Thịnh, nhưng lúc tui viết review này thì tui chưa đọc bộ Thịnh Thế Thanh Phong, cho nên tui vẫn còn thấy ẻm làm vậy là đúng. Ừm, bây giờ đọc Thịnh Thế rồi thì tui cũng hơi mâu thuẫn thôi, chứ cũng không hẳn phản ứng quá gay gắt. Đời mà, ai nói trước được lòng người! Tui thương Thịnh, thương cả Tiên, và tui nghĩ chắc Tiên cũng đã rất hối hận vì đã tính kế em trai mình, mấy đoạn gặp mặt trong Thịnh Thế có thể thấy vậy!)   Tiên Tiên luôn cho Tư Đồ là người tốt, kể cả khi sau này hắn giết người trước mặt ẻm. Không phải em yêu mù quáng hay thiếu tình thương, em biết Tư Đồ không phải kẻ coi thường mạng người, cũng biết những người Tư Đồ giết là đáng chết.   Tui vẫn còn nhớ lúc Tư Đồ nói hai người họ một người là tiên, một kẻ là quỷ, không thể nào bên nhau được. Em chỉ cười mà nói rằng chỉ cần trải qua kiếp nạn ba năm, hai người họ sẽ bên nhau đi đến cùng trời cuối đất. Lúc đó tui xúc động, và chợt nhận ra Tiên Tiên mà tui thương trưởng thành nhiều lắm, không có trẻ con như cái tuổi hay vẻ bề ngoài của ẻm.   Còn Tư Đồ Rất Đẹp Trai (ổng tên Ngận Suất :))))) anh là thằng công vô sỉ dâm dê bỉ bựa nhất cái thiên hạ này. Anh ưa khi dễ Tiên Tiên tới khóc lên, nhưng mà lại nâng niu chiều chuộng ẻm từng chút một. Kiểu mà ” người của anh chỉ anh được khi dễ, bọn chúng bay đứa nào dám động vào là anh cho về chầu trời”. Anh là Bảo chủ của Vân Hắc Bảo, và là một thằng bảo chủ vô trách nhiệm :))). Nói vậy thôi chứ cái sự vô trách nhiệm đó là có lý do hết cả, anh chỉ muốn để mọi người đừng dựa dẫm vào anh nhiều quá thôi (ba xạo, ổng chỉ hận không để Tiên Tiên dựa dẫm vào ổng hơn nữa :v).  Nói chung ổng là một thằng công quân tốt, thật luôn, rất thích cái cách ổng nâng niu Tiên Tiên, cũng thích cái cách ổng nhìn đời. Tư Đồ từng bị đày làm nô lệ, chịu rất nhiều khổ sở, và đó là lý do ổng khá là ngạo mạn, bất cần đời. Nhưng mấy triết lý sống của ổng hay lắm! Về tình tiết hả … thật ra là lúc tui viết cái review này là lúc hè 2016 và tui không – có nhận xét đến tình tiết, huhu! Và giờ là hè 2017 tui mới post cái review này lên thì tui cũng quên mất mọe tình tiết hết rồi :))) đợi nào đọc lại sẽ bổ sung lại sau! ;_; Chấm điểm: Yêu thương vì quên tình tiết nên cho khuyến khích 4,0/5 ;_;. *** Một đêm khuya mưa to gió lớn, một hài nhi trắng trẻo bụ bẫm lặng lẽ xuất hiện ở trước cửa nhà thầy lang họ Hoàng. Lão lang trung này phiêu bạt nửa đời người, rốt cuộc cũng đã có một đứa con nối dõi. Ông ta cảm thấy rất sung sướng, đặc biệt mời bà con trong thôn thẳng thắn đến xem tướng bảo bảo nhà mình một cái, kết luận đúng là, quả nhiên đứa trẻ này có bán tiên thể! Vì vậy, cứ đặt tên luôn cho bảo bảo là – Hoàng Bán Tiên. Tiểu Hoàng Bán Tiên là một hài tử dễ nuôi, nó chẳng bao giờ quấy khóc, lớn lên cũng không hay nói nhiều, trung thực, văn hoa nho nhã, chỉ có duy nhất một sở thích là im lặng trốn vào một góc để đọc sách. Lúc lên năm, Tiểu Hoàng giúp Vương đại thẩm trong thôn tìm được con bò đi lạc, bởi nó từng đọc trong sách bảo có thể nhìn dấu vết phân bò để lại mà tìm kiếm tung tích. Vì vậy, danh hào Hoàng Bán Tiên, truyền khắp toàn thôn. Năm lên mười, Tiểu Hoàng xui xẻo nói đúng chóc ba ngày sau có động đất, bởi trong sách có viết, trước những cơn động đất thì động vật và thời tiết chắc chắn sẽ có thay đổi khác thường. Vì vậy, danh hào Hoàng Bán Tiên, truyền khắp toàn thành. Năm lên mười lăm, tình cờ làm sao y cứu được hoàng đế đương triều đang vi phục xuất tuần, là bởi y đọc sách thấy bảo đế tinh ảm đạm, phụ tinh lấn át, ấy là có thảm họa chiến tranh. Thế là y được khâm thử phong hào “Thần Tiên Sống”, danh hào Hoàng Bán Tiên, truyền đi khắp nước. Trong phút chốc, Hoàng Bán Tiên là Thần Tiên Sống, mấy lời đại loại vậy, thịnh hành khắp đại giang nam bắc! Mười lăm năm trôi đi, Hoàng Bán Tiên bước vào độ tuổi mười sáu. Y vốn dự định an ổn ngụ tại quê hương, vừa giúp người trong thôn chữa bệnh bốc thuốc, vừa dạy học cho đám trẻ trong trường tư thục, kiếm đủ ngân lượng để duy trì sinh kế. Dù sao thì những tiền tài mà hoàng thượng năm ấy ban cho cũng đã có thể đảm bảo cho y có sách đọc suốt đời không hết…Thế rồi đột nhiên, biến cố xảy đến. … Đầu thu năm Cảnh Hữu thứ mười sáu, tại huyện Vu Sơn thuộc Thục Trung. Huyện Vu Sơn là nơi núi rừng trùng điệp, địa thế trứ danh hiểm trở. Phía Đông thành có Vu Sơn Thập Nhị phong, vách núi cao sừng sững, biêng biếc một màu. Những ngọn núi ấy nếu không kỳ lạ thì cũng hùng vỹ, nếu không dốc đứng thì cũng hiểm trở, vút cao ven rìa một dòng sông, khuấy động mây trời, hệt như một mê cung huyễn hoặc tự nhiên, xa lánh thế gian trần tục. Ở thành Tây cũng có một tòa dương đài trên núi, mây mù giăng giăng, khói sương phủ kín, lại có mưa sa tầng tầng lớp lớp. Đây chính là “Dương thai mộ vũ” , một trong tám cảnh đẹp của Vu Sơn3. Tương truyền rằng khi xưa chính tại nơi này, Sở Tương Vương đã từng tao ngộ với Vu Sơn thần nữ, lưu lại thần thoại ngàn năm. Đúng lúc hoàng hôn đang nghiêng bóng, trên sơn đạo bên dưới dương đài có hai bóng người một trước một sau đi đến. Người phía trước toàn thân bạch y, diện mạo hơi đạm mạc, sau lưng gùi một giỏ thảo dược, vừa đi vừa hái vài thứ cỏ cây. Đi cách khoảng độ mươi bước chân phía sau là một người vóc dáng cao ráo, toàn thân vận trường bào đen tuyền, tóc buộc tùy tiện sau gáy. Nếu nhìn kỹ thì ngũ quan người này so với người Trung Nguyên có đôi phần sâu hơn, sắc bén tinh anh, thật sự khó lòng phân biệt là anh tuấn hay là hung ác, tóm lại, người có đôi mắt lạnh nhạt xa cách như thế thật khiến người khác không dám đối diện. “Ngươi nhanh chân một chút được không? Ta đây có bệnh không thể đi nhanh thì thôi đi, ngươi so với trâu còn khỏe hơn thế mà sao lại chậm hơn cả ta thế?” – bạch y nhân phía trước nhịn không được, quay đầu lại thúc giục. Kẻ kia thong thả ngồi xuống một tảng đá ven đường, dùng tay nhặt một nhánh cây lên chỉ vào người phía trước – “Đồ đầu gỗ ốm o nhà ngươi! Ta cùng ngươi đến đây đã là sai lầm rồi, còn dám la lối cái gì hả?” Đúng lúc ấy, từ trên sườn núi loáng thoáng có bóng người chạy xuống. Mà bảo chạy xuống thì chi bằng bảo là lăn xuống còn chính xác hơn. Đó là một thiếu niên vận y phục bố sam màu xanh, vóc người không phải thấp bé nhưng gầy vô cùng, trên mặt bê bết bùn đất nên không trông rõ diện mạo. Tuy nhiên, vẫn có thể thấy ở y hiện diện một đôi mắt rất sáng. Và theo như cánh tay lộ ra khỏi tay áo thì màu da của y có vẻ rất trắng trẻo. Sau lưng y vác một chiếc giỏ rất to, và khi y lăn từ trên sườn núi xuống thì vô tình đụng vào một tảng đá, sách và một cuộn tranh từ bên trong rơi ra ngoài, vương vãi trên mặt đất. “Không xong rồi…không xong rồi…” – Thiếu niên không để ý tay mình toàn là bùn đất, đau lòng nhặt từng quyển sách rơi trên mặt đất, cẩn thận phủi sạch đất cát rồi xếp trở lại vào giỏ. Hai người đã có mặt sẵn trên triền núi khi ấy vẫn tò mò dõi theo hành động của y, nhưng rồi hắc y nhân hơi chau mày, ngẩng đầu nhìn lại phía trên sườn núi…Quả nhiên, rất nhanh sau đấy có mấy quân lính tay lăm lăm đao kiếm xông đến. Thiếu niên vội vàng ôm chặt chiếc giỏ, liếc trái ngó phải rồi mau mắn núp sau lưng hắc y nhân. Thân hình của hắc y nhân vốn rất cao lớn nên có thể giúp y che chắn toàn bộ. Nhìn thấy hành động của y, bạch y nhân đứng cách đó không xa chợt mỉm cười –“Thiếu niên này trốn khéo nhỉ, chỉ cần lệch một tí là bị phát hiện ngay.” Những quân lính kia nương theo triền núi mà chạy xuống, thiếu niên vội chỉnh lại tư thế, vừa tĩnh tâm lắng nghe tiếng bước chân của đám quân lính, vừa tính toán thử phương vị của mình để mấy người đó không phát hiện ra. Một trong số những binh sỹ cất tiếng hỏi bạch y nhân – “Này! Ngươi có nhìn thấy một thiếu niên mặc áo xanh, trên lưng vác một giỏ sách không?” Bạch y nhân lắc đầu. Mời các bạn đón đọc Hoàng Bán Tiên của tác giả Nhĩ Nhã.
Hạc Minh Giang Hồ
Thể loại: Bách hợp, ân oán giang hồ, báo thù rửa hận, ngược luyến tàn tâm Editor: Arashi Số chương: 71 Couple: Đoạn Vân Tụ x Diệp Tú Thường Tố y nhiễm lê hoa Trường kiếm vũ sương hoa. Dẫn ca khiếu phù vân Kinh hạc minh thiên hạ. ---- "Kinh hạc xuất, thần quỷ khóc!" Nàng là truyền nhân duy nhất của "Kinh Hạc Kiếm" Võ Lâm tuyệt học. Nàng là thiếu nữ tuyệt sắc, lại cải trang thành niên như ngọc. Thống trị Võ Lâm không phải là chuyện nàng sở cầu, nàng lại bị đẩy đến nơi đầu sóng ngọn gió. Nàng không lưu luyến hồng trần vạn trượng, nhưng nàng lại cam tâm tình nguyện bị trói buộc. Còn nhớ rõ, dưới mạn thiên hoa vũ, ta cười tươi như hoa. Nhưng giữa đao quang kiếm ảnh, còn có thể giữ chặt phần ôn nhu lưu luyến này không? Sau những ân oán tình cừu, còn có thể chấp tử chi thủ thưởng thức sơn hà? Một đoạn truyền kỳ yêu hận đan xen Một đoạn Võ Lâm thần thoại kiếm khuynh thiên hạ. *** Review: Giới thiệu nhân vật: Đoạn Vân Tụ - nữ nhi duy nhất của Đoạn gia, phẫn nam trang, lấy tên là Đoạn Vân, hành tẩu giang hồ. Diệp Tú Thường – thiên kim tiểu thư của Minh Viễn Sơn Trang. Tóm tắt nội dung: Hơn 10 năm trước, Đoạn gia chịu một trận diệt môn thảm khốc, 16 người mất mạng, Đoạn Vân Tụ may mắn trốn thoát và được Linh Ẩn đạo sư cứu giúp, nhận làm đồ đệ. Nàng ngày đêm luyện tập võ nghệ, đem Linh Ẩn kiếm pháp luyện đến thành thục, chờ ngày báo thù. 10 năm sau, thiếu nữ Đoạn Vân Tụ liền phẫn nam trang, lấy tên Đoạn Vân, xuống núi bắt đầu hành trình đi tìm lại Kinh Hạc kiếm pháp đã bị thất truyền hơn trăm năm trước và báo thù cho gia tộc. Trong một lần dạo chơi, nàng vô tình bắt gặp Diệp Tú Thường – nữ tử áo vàng đang đứng giữ rừng hoa lê mờ ảo. Cuộc gặp gỡ định mệnh này đã vô tình mở ra một giai thoại đẹp như tranh vẽ, nhưng cũng xen lẫn rất nhiều bi thương... Cảm nhận: Thấy tóm tắt là biết có mùi hơi ngược ngược rồi đúng không ? Đọc ngọt nhiều sợ mng ngán nên mình đổi qua bộ nào đó bớt ngọt chút cho mới mẻ. Nói thiệt, đọc bộ này, đầu tiên mình ấn tượng nhất là phần tả phong cảnh. Miêu tả cảnh rất tốt, nhất là mấy đoạn có hoa lê, tưởng tượng thôi cũng thấy mê rồi, truyện này mà được làm thành phim bảo đảm đẹp dữ lắm. Bản edit cũng giữ nguyên nhiều thành ngữ tục ngữ Hán Việt, nên là rất phù hợp với bối cảnh cổ đại mà cụ thể hơn là trên chốn giang hồ, dù là cảnh vật hay con người đều tưởng khắc họa sống động, rõ nét, mới vô mà vậy là thấy truyện hay hay rồi đó. Về nội dung, truyện là về Đoạn Vân Tụ nữ phẫn nam trang hành tẩu giang hồ, tìm kiếm kẻ thù để báo thù cho cả gia tộc bị diệt môn. Truyện về ân oán giang hồ là chính (ý là ân oán giữa Đoạn Vân Tụ và kẻ thù của nàng), bên cạnh đó là tình yêu nảy sinh giữa nàng và Diệp Tú Thường. Tình yêu đẹp nhưng cũng xen lẫn nhiều đắn đo cùng do dự, Đoạn Vân Tụ như bị vây hãm giữa mong muốn báo thù cùng tình yêu dành cho Diệp Tú Thường, cũng chính vì thế mà mới dẫn đến đoạn ngược sau này, trải qua nhiều sự kiện, nhiều biến cố phát sinh, thì chuyện tình của hai ngươi gặp muôn vàn khó khăn trắc trở. Nếu bạn nào đam mê đọc ngược, mình thấy bộ này viết ổn về phần đó, nên yên tâm nhảy hố nha. Còn những ai thích ngọt, cũng không sao, hơn 1 nửa đoạn đường là ngọt sủng rồi, ngược có khúc gần cuối thôi, vẫn được mà nhỉ =)))) Về nhân vật, đầu tiên là Đoạn Vân Tụ, nhân vật này được tác giả miêu tả khá kỹ về tính cách, một con người lãnh đạm, trầm ổn. Tuy nhiên, mình cảm thấy nội tâm hình như còn khá nhiều sự dao động. Nàng luôn đấu tranh tư tưởng rất nhiều về việc nên hay không nên yêu Diệp Tú Thường, cũng như không dứt khoát được giữa nên yêu hay nên báo thù rửa hận. Có nhiều lúc thấy không có chính kiến, hay bị tác động bởi điều kiện ngoại cảnh. Đọc những đoạn độc thoại nội tâm của Đoạn Vân Tụ, mình đôi lúc cũng hay bị cuốn theo sự rối rắm do chính nàng tự dựng nên, vì vậy mình cũng rối theo luôn. Bên cạnh đó, phần tình cảm mà Đoạn Vân Tụ đối với Diệp Tú Thường (nói riêng) thì khá là ổn, kiểu như thiếu nữ lần đầu biết yêu mà, nên luôn muốn dành cho người yêu những gì tốt đẹp nhất, chung thủy, đã yêu là nhận định chỉ có 1 người, không thể là người khác. Diệp Tú Thường, là tiểu thư nhưng hay hành tẩu giang hồ, nên tính cách cũng phóng khoáng, không có quá nhiều lễ nghi rườm rà. Lúc phát hiện Đoạn Vân Tụ là nữ tử, bản thân Diệp Tú Thường cũng có hoang mang, cũng có lo lắng, nhưng cũng rất nhanh chóng điều tiết tốt tâm trạng của mình , điều này làm mình rất thích ở nhân vật này. Nhưng bên cạnh đó, nàng cũng giống với Đoạn Vân Tụ, cũng có quá nhiều phân vân giữa việc yêu hay không yêu đối phương, thành ra hơi lằng nhằng. Nói chung là hai người đều là nữ, lại lần đầu yêu nữ, nên lúc mới nhận ra tình yêu có vẻ hơi rối, một người thì yêu mà không dám yêu, còn một người thì yêu nhưng dối lòng, xoay vòng vòng, hai bạn yêu nhau mà người đọc còn thấy rối giùm luôn á. Bất quá sau khi rối xong thì ngọt ngào khôn xiết, khá là dễ thương. Truyện này bối cảnh là giang hồ, nên xuất hiện nhiều môn phái, bang phái chiến đấu hắc đạo bạch đạo với nhau á, có nhiều tên bang phái lắm, đọc thấy cũng hay, liên minh lục phái đối đầu ma giáo, chém lộn, đánh lộn nhiều, nhưng cũng không lấn át tuyến nhân vật, vì truyện này phần chính yếu vẫn là tình cảm của hai nhân vật chính, ân oán giang hồ chỉ là những sự kiện ngoại cảnh xúc tác cho tình yêu của hai người thôi, nên mng vẫn có thể yên tâm đọc nha. Một điều mình rất thích ở bộ này, đó là ngôn từ khá là hay, văn phong lại tốt vô cùng, như mình đã nói, editor sử dụng nhiều thành ngữ tục ngữ Hán Việt, nên truyện đọc mượt, nhất là những đoạn chiến đấu có sử dụng chiêu thức, hay những đoạn thề nguyền yêu đương, thấy thuận tai thuận mắt hơn hẳn. Đặc biệt mỗi tên chương đều giữ nguyên các cụm từ Hán Việt, nhìn là thấy tò mò muốn giải mã ý nghĩa, mà giải được rồi thì đọc chương đó tự nhiên thấy ý nghĩa hơn nhiều =)) Và cuối cùng, đoạn ngược, không spoil đâu nha, mình chỉ nói sơ về cảm xúc của mình khi đọc đoạn đó thôi. Ngược này xảy ra hợp tình hợp lý, vậy nó mới đúng với mục đích ban đầu mà tác giả muốn người đọc đoán được kết cục của các ân oán xảy ra trong giang hồ, đại loại là theo một motif cũ, nhưng cách diễn đạt cũng khá là mới. Mình đọc thấy bất ngờ lắm, kiểu mình không nghĩ tới là sẽ như vậy, nhưng sự thật còn hơn như vậy, dẫn đến sự chia cắt của hai nhân vật chính. Trời ơi thề luôn, mình là một con người nhạy cảm và íu đúi, nên mình đọc mình thấy buồn lắm, khóc hết 1 bịch khăn giấy Mi Lan 4k/ bịch luôn á. Ngược này có thể là nhẹ với nhiều người, nhưng với mình nó đã là ngược luyến tàn tâm rồi, đêm khuya vắng lặng ngồi khóc ray rứt =(( Tình yêu của cả hai nảy sinh rất đẹp, và kết thúc cũng đẹp, dù phải trải qua nhiều trắc trở, lại vô tình bị cuốn vào những ân oán không hồi kết, Đoạn Vân Tụ và Diệp Tú Thường chỉ là những quân cờ cho những âm mưu kéo dài hơn 10 mấy năm, để vượt qua tất cả và tìm kiếm hạnh phúc chân chính chỉ thuộc về các nàng, hết thảy đều rất gian nan. Kết thúc HE, và theo mình, đó là một cái kết rất đẹp, đi kèm với câu dẫn trong văn án, trở thành một cái kết có hậu cho một câu chuyện tình yêu trải qua nhiều phong ba bão táp, để có được hạnh phúc bên nhau. Truyện có 71 chương thôi, không phiên ngoại, ngắn gọn nhẹ nhàng. Điểm cộng: Thanh thủy văn. Như mình đã nói rất nhiều phía trên, đó là sự kết hợp xen kẽ giữa yếu tố Hán Việt trong câu làm câu văn mượt mà, trau chuốt. Truyện tập trung chủ yếu vào tình cảm của nhân vật chính, có yếu tố ngoại cảnh nhưng không lấn át, rất hài hòa. Không nam hóa nhân vật, cụ thể là Diệp Tú Thường phát hiện Đoạn Vân Tụ là nữ từ rất sớm, và Đoạn Vân Tụ tuy là nữ phẫn nam nhưng là thụ, một chân trời mới =))))))))) Điểm trừ: Có nhiều bí ẩn lập lờ lấp lửng, cụ thể là sự tồn tại của vài nhân vật phụ được tác giả nhá hàng nhưng không nói rõ lắm, làm tò mò. Vẫn còn vài lỗi chính tả trong bản edit, đang đọc hay thì tụt mood. Mình thấy bộ này hay mà sao ít người đọc quá :(( một chiếc 8/10 cho bộ này nhen. Cám ơn mọi người đã đọc ???? Các bạn có thể tìm tên editor để dễ thấy truyện hơn, bìa truyện mình để ở đầu.   Mời các bạn đón đọc Hạc Minh Giang Hồ của tác giả Diệp Mạch.