Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thư Linh Ký

Thể loại: Ngôn Tình, Dị Giới, Cổ Đại, Truyện Khác, Huyền Huyễn Văn án: Ba vạn năm trước, thần vật tên là 《Nam Thành đồ thư quán 》từ trên trời giáng xuống, Doanh Châu ăn lông ở lỗ bước theo hướng thi thư lễ nhạc. Năm nghìn năm trước, mỗi cuốn sách đều sinh ra thư linh, 《Luận Ngữ》, 《Đường Thi》, 《Tống Từ》, 《Sơn Hải Kinh》, còn có 《Ngũ Niên Cao Khảo Tam Niên Mô Nghĩ》 Nửa tháng trước, Cố Thất Tuyệt tỉnh lại trong 《Đường Thi Tam Bách Thủ》, cưỡi 《Sơn Hải Kinh》, quyết định đi tìm 《Liêu Trai 》tiểu tỷ tỷ, luận đàm làm sao chinh phục thế giới —— ân, chào các vị đại lão, ta là Cố Thất Tuyệt, ta tình thương thấp, đầu óc ta có lỗ hỏng, còn thích liều mạng nói những lời thật lòng đâm thẳng tim... Thế nhưng không sao, các ngươi đánh không lại ta a! Luna Huang: ♥ ♥ ♥ Quái vật có linh, Vũ khí có linh, Ngay cả hòn đá cũng có linh thì cớ sao Sách lại không có linh cơ chứ! Thể loại mới lạ các nàng xem góp ý bàn luận nào:)) *** Editor: Luna Huang Luna: Ta đến từ cuốn sách 300 bài thơ đường @@ hay ghê Doanh Châu giới, Bạch Cốt sơn, đêm khuya trong một phế tích hoang vắng. . . Dưới ánh trăng lờ mờ, xương khô ở khắp núi bị chiếu sáng lộ ra từng đống từng đống, từng cơn gió lạnh gào thét thổi qua, từng đoàn ma trơi xanh rờn bay lượn trên khắp bầu trời, làm cho tiểu tỷ tỷ Nhạc Ngũ Âm vừa mới chui vào khu vực này nhịn không được rùng cả mình, đột nhiên bắt đầu tự tưởng tượng ra có yêu quái. . . “Không sợ, không sợ, ta là yêu quái mà, sao lại sợ yêu quái cơ chứ .” Nàng vỗ vỗ bộ ngực sữa, thì thầm tự an ủi bản thân, tiếp tục ôm cây tỳ bà bằng ngọc thạch thận trọng bước đi vào sâu trong sơn cốc hơn, ở xa xa còn có thể nghe được tiếng thầm thì của nàng vọng lại. “Ân ân ân , các vị đại đại, yêu ma quỷ quái khắp thiên hạ đều là ‘người’ một nhà, ngân gia cũng chỉ là một cây đàn tỳ bà tu luyện thành tinh mà thôi, ngoại trừ mỹ mạo ra không có gì cả, ăn cũng không ngon tí nào đâu a. . .” “Uy, đây đều là lời nói thật hết nha!” “Ngoại trừ mỹ mạo ra tiểu tỷ tỷ Nhạc Ngũ Âm ta cũng không có gì nữa cả, thật sự là cây tỳ bà ngọc thạch đến từ Tây Vực tu luyện thành tinh mà thôi, mặc dù có danh tiếng là đệ nhất mỹ nhân của Thiên Nguyên tiên thành, thế nhưng gia cảnh của ta nghèo đến nỗi chỉ có cạp đất mà sống qua ngày” ờ, nhưng đất của Thiên Nguyên tiên thành ăn cũng ngon ý nhỉ . . . Nửa tháng trước, bởi vì không cẩn thận tự làm đứt ba sợi dây đàn của mình, muốn sửa chữa thì lại thiếu một số tiền lớn, nên mới đành phải đi ‘bán nghệ không bán thân’, ngẫu nhiên nghe được tin đồn, người ta đồn rằng trong phế tích Bạch Cốt sơn này có di tích thượng cổ, nên cố tình đến đây để tìm pháp bảo bán kiếm tiền trả nợ, sau đó. . . Sau đó, nàng bị lạc đường mất tiêu! Trong Bạch Cốt sơn này có quỷ hay không thì không biết, bất quá địa hình trái lại rất là phức tạp, nên bằng vào “trí tuệ” mà người khác thấy cũng phải kinh sợ của mình, vị tiểu tinh tỳ bà tỷ tỷ này ‘lượn’ hơn nửa canh giờ xong, liền rất ‘thuận lợi’ lạc luôn phương hướng. . . Quá lạnh, quá đói, đêm khuya sương mù lại dày đặc, Nhạc Ngũ Âm ôm tỳ bà ngọc thạch thận trọng lần mò tìm đường tiến về phía trước. Một vầng trăng sáng tỏ vừa mới nhô ra khỏi đám mây, ánh trăng chiếu lên dáng người mảnh khảnh mạn diệu của nàng, váy cung nga hoàng chập chờn theo làn gió, cổ ẩn ẩn lộ ra xương quai xanh nhỏ nhắn xinh đẹp, da thịt trắng nõn như ngọc, dưới ánh trăng chiếu rọi nhìn rất mịn màng, tựa hồ còn mịn màng hơn cả cây tỳ tà ngọc thạch kia luôn . . . “Oa Oa Oa, ngân gia xinh đẹp như hoa không muốn chết ở loại địa phương này đâu nha.” Càng chạy càng hoảng hốt, Nhạc Ngũ Âm cũng bắt đầu nói nhảm, “Bất quá nói đi nói lại, cho dù nhân gia chết ở chỗ này, sau này biến thành bộ xương khô nhìn chắc cũng rất là đẹp đó nha. . . Ể?” Được rồi, phỏng chừng lão thiên cũng không đành lòng để một tiểu mỹ nhân như ngự tỷ phải táng thân ở đây đâu. Sau ba canh giờ, khi bước chân của Nhạc Ngũ Âm bước ra được khỏi làn sương mù dày đặc thì đột nhiên trước mắt rất thoáng đãng, xuất hiện ở trong tầm mắt nàng là một mảnh đất trống có rừng cây tùng vây quanh, còn có bia mộ bằng đá đứng sừng sửng ở giữa bãi đất trống. . . “Bia mộ?” Nhạc Ngũ Âm ngạc nhiên, nhịn không được lẩm bẩm trong lòng, có thể có quỷ ở đó hay không ta, bất quá cuối cùng nàng vẫn là cắn chặt đôi môi anh đào lại ôm tỳ bà ngọc thạch, đầy cảnh giác chầm chậm tiến lại gần. Sự thực chứng minh, không có vong linh quỷ quái gì, bia mộ bằng đá đứng trơ trọi ở đây phảng phất đã trải qua biết bao nhiêu tuế nguyệt, trên bề mặt dính đầy mạng nhện, nhưng nếu như nhìn thật kỹ , thì còn có thể miễn cưỡng đọc được một hàng chữ viết như rồng bay phượng múa ở chính diện “Bổn quân đã chết, đại sự oa phần, tiểu sự thiêu chỉ ~” (Luna: Ổng tự xưng bổn quân nhưng chết rồi, có chuyện lớn thì đào mồ ổng lên, chuyện nhỏ thì hoá vàng mã là được) Cái quỷ gì vậy a, Nhạc Ngũ Âm nhìn chằm chằm bia mộ bằng đá, dụi dụi hai con mắt, theo bản năng bước mấy bước vòng qua mặt sau của bia mộ nhìn thử xem, vài giây sau, nàng đột nhiên nhịn không được than nhẹ một tiếng. Bất đồng với mặt trước của bia mộ, phía sau lại điêu khắc một bức tranh thuỷ mặc vẽ một người trông rất sống động, dù cho đã trải qua tuế nguyệt cũng không thấy có bất cứ dấu hiệu tổn hại gì. Trong bức tranh thủy mặc, ánh trăng mờ nhạt như dòng suối chiếu rọi, một nam nhân trẻ tuổi, lười biếng nằm nghiêng ở trên giường, một tay giữ cằm, không thèm để ý chút hình tượng nào, một bộ cẩm bào xanh trắng thuần, phía trên thì tùy ý vẽ sơn hà, trong tay còn lại đang cầm một ly rượu, thản nhiên uống. . . Mà ở phía dưới bức họa phía bên phải còn đặc biệt ghi một bài thơ “Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi.*** Cố Thất Tuyệt, trước khi ‘say sách’ phải giết chết mấy tên vương bát đản này!” (Luna: đây là bài LƯƠNG CHÂU TỪ KỲ 1) Dịch thơ : Rượu bồ đào cùng với chén lưu ly Muốn uống nhưng đàn tỳ bà đã giục lên ngựa Say khướt nằm ở sa trường, anh chớ cười Xưa nay chinh chiến mấy ai trở về đâu.) Nửa câu cuối cùng này thật đúng là họa phong đột biến. Nhạc Ngũ Âm không nhịn được nghĩ tới ý cảnh lúc ấy, rồi lại như đang suy nghĩ cái gì đó bèn vỗ vỗ bộ ngực sữa, lẩm nhẩm nhiều lần cái tên này, “Cố. . . Thất. . . Tuyệt. . . Tên này đọc nghe rất xứng đôi với ngân gia nha, ngân gia là Nhạc Ngũ Âm, người này là Cố Thất Tuyệt, Ngũ Âm của ta là Cung Thương Giác Chủy Vũ, cũng không biết gia hỏa Thất Tuyệt này là …?” Còn chưa lẩm bẩm xong, bên khoé mắt của nàng có ánh sáng hắt lên, đột nhiên chú ý tới một khối tùng mặc trong bùn bị mưa trôi lộ ra, nhất thời vẻ mặt vui mừng: “Tùng mặc, là tùng mặc Cổ Đổng luyện chế ở cổ đại sao? Yêu yêu yêu, nghe ngân gia nói qua, hình như có một số tu chân giả sẽ trả giá cao để mua về làm bảo tàng a!” Giá cao í a, là giá cao a…, quản cái gì Cố Thất Tuyệt hay tàn thơ cái gì chứ, Nhạc Ngũ Âm lập tức vất tàn thơ ra khỏi đầu, mắt sáng trưng nhảy tưng tưng xông tới. Vấn đề là, khối tùng mặc này lại kẹt ở trong cái khe giữa bia mộ với khối đá nham thạch, mặc dù mấy ngón tay thon dài tinh tế của nàng đã cố gắng rướn hết cỡ, thế nhưng vẫn còn cách tùng mặc một chút xíu nữa . . . Bực bội, không thể buông tha như vậy được, vừa nghĩ tới tình cảnh tháng sau bị chủ nợ vây quanh, đến hình tượng gì gì đó Nhạc Ngũ Âm cũng không cần, má ngọc ửng đỏ nửa quỳ nửa nằm bên bia mộ, cái mông mềm mại nhổng lên lắc lư qua lại, cố gắng đưa tay tiến vào trong khe hở. “Sắp tới rồi, sắp tới rồi, hây hây hây, thêm một chút nữa, sắp tới rồi, cố lên, Ngũ Âm ngươi là giỏi nhất. lấy được thì có tiền tu sửa bản thân ~” Pang! Thiếu chút xíu nữa, dưới tình thế cấp bách đầu đập vào trên bia mộ đá, tuy rằng đau đến lệ quang dịu dàng thế nhưng ngón tay tinh tế tìm kiếm về phía trước, rốt cục lấy được khối tùng mặc kia Có được, Nhạc Ngũ Âm cảm động đến lệ rơi đầy mặt, trên má ngọc đều hiện lên hai lúm đồng tiền: “A a a, rốt cục, rốt cục có tiền sửa chữa. . .” Răng rắc, còn chưa kịp nói xong, bia mộ vừa bị nàng đập đầu lên đột nhiên kỳ quái nứt ra. “Di?” Vẻ mặt Nhạc Ngũ Âm kinh ngạc quay đầu. Oanh, trong nháy mắt thanh quang lóng lánh từ trong bia mộ bắn ra, cuồng bạo xông lên trên cao mấy chục thước, một cổ lực lượng vô hình dường như triều dâng sóng lớn cuộn trào mãnh liệt, trực tiếp đánh Nhạc Ngũ Âm bay ra ngoài. Giờ khắc này, xương trắng khô khắp núi đều răng rắc rung động, vô số ma trơi thảm lục phảng phất bị lực lượng cổ quái nào đó hấp dẫn, dường như nước lũ xông vào sơn cốc, rồi lại cấp tốc xoay quanh trong hư không, cấu thành vô số câu thơ lân hỏa bay lượn xoay quanh —— “Xuân miên bất giác hiểu, xử xử văn đề điểu. . .” “Khuyến quân canh tẫn nhất bôi tửu, thiên hạ thùy nhân bất thức quân. . .” “Quân bất kiến, Hoàng Hà chi thuỷ thiên thượng lai, bôn lưu đáo hải bất phục hồi. . .” Như vậy như vậy, vô số câu thơ cấp tốc xoay quanh trên hư không, trong cảnh tượng như vậy để người sợ hãi cực độ, một thân ảnh hoàn toàn ngưng tự từ thanh quang cứ như vậy chậm rãi từ trong bia mộ bay ra —— Ánh trăng mờ nhạt như dòng suối chiếu rọi, vô số câu thơ quang huy như chim bay xoay quanh, chậm rãi ngưng tụ thành hình nam nhân tuổi còn trẻ, trong vòng vây các câu thơ như chim bay, một tay hơi nâng cằm, một tay nhẹ nhàng cầm thanh hoa từ trản, gió mát giữa núi thổi qua một bộ cẩm bào thanh bạch vẽ thủy mặc sơn hà đồ bay nhẹ trong gió. . . Vọng Thư Uyển Yên tĩnh một lúc lâu, rốt cục hắn ho nhẹ vài tiếng, có chút hư nhược nâng thanh hoa từ trản, nhấp một hớp trà long tỉnh không biết qua mấy nghìn năm, sau đó như có điều suy nghĩ cúi đầu nhìn lại, giờ khắc này, phảng phất cảm thụ được tâm ý của hắn, vô số câu thơ lân hỏa bay lượn chung quanh hắn chiếu đến hư không minh ám lóng lánh. “Ách?” Nhạc Ngũ Âm đờ đẫn ôm tỳ bà. “Chính là ngươi, đánh thức bổn quân sao?” Thanh âm mang theo vài phần suy yếu, từ trong hư không truyền đến. “A?” Nhạc Ngũ Âm sỏa hồ hồ mở to hai mắt, đột nhiên cảm thấy đây có thể là vấn đề muốn chết. “Chính là ngươi, đánh thức bổn quân sao?” Nam nhân trẻ tuổi mặc cẩm bào trắng thuần như tuyết, lần thứ hai cúi đầu hỏi. “. . .Đúng, có lẽ đúng.” Nhạc Ngũ Âm chỉ có thể chiến chiến căng căng trả lời. “Nếu thế, thì giúp một tay kéo bổn quân ra đi!” Đối phương nghiêm trang thúc giục. “Kéo?” Nhạc Ngũ Âm mục trừng khẩu ngốc. “Có vấn đề gì không?” Nam nhân trẻ tuổi mặc cẩm bào trắng thuần như tuyết nguyên khí chưa đủ ho khan vài tiếng, “Lúc đầu bổn quân làm bia mộ cho mình có chút kiên cố, cho nên nói. . . Ân, kẹt luôn rồi!” Phốc, sớm nói thái độ lớn cao thượng, sớm nói đại khí hoành tráng lên sân khấu đâu rồi? Nhạc Ngũ Âm còn có chút sỏa hồ hồ không phản ứng kịp, nhìn đối phương còn đang bị vô số lân hỏa của câu thơ quấn quanh, lại theo bản năng đi về phía trước vài bước, sau đó. . . “Quỷ a! Quỷ a!” Đột nhiên nhặt tỳ bà ngọc thạch lên, không chút do dự quay đầu bỏ chạy, cơ hồ là lảo đảo nghiêng ngã chạy ra khỏi đất trống tùng lâm, xa xa còn có thể nghe được tiếng kinh hô của nàng —— (Luna: Ủa lúc đầu bảo còn ôm tỳ bà mà sao phải nhặt lên ta???) “Quỷ a, quỷ a, còn là con quỷ có học thức a!” Vắng vẻ, vắng vẻ đến mê mệt… Nam nhân trẻ tuổi mặc bị kẹt trên bia mộ rất im lặng nhìn nàng càng chạy càng xa, cuối cùng không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Cực kỳ lâu hắn nhịn không được sờ sờ cằm, nhìn phương hướng Nhạc Ngũ Âm biến mất, rất cảm khái ho khan vài tiếng —— “Khụ khụ, ban nãy đã quên tự giới thiệu. . . Bổn quân Cố Thất Tuyệt, thất tuyệt trong thất ngôn tuyệt cú, đứng đầu Linh Thư cung, thư linh, có bệnh, vô địch, không thích rau thơm, cùng với chưa lập gia đình. . .” —Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển— Ta là dân nghiện thơ Đường vô cùng(chỉ là nhớ không được nhiều bài) và là fan hâm mộ của Lý Bạch vì vậy đọc xong văn án đọc tự chương liền nhào vô edit luôn, đây là lần đầu ta edit truyện chưa hoàn hy vọng tác giả không drop. Chỉ mới một chương đã có thể thấy được đôi nam nữ này đều thuộc thể loại tự luyến, bất quá nho nhã cường đại như thế hợp khẩu vị của ta, quan trọng hơn hết chính là quá mạnh nên không sợ bị đánh *haha* Mời các bạn mượn đọc sách Thư Linh Ký của tác giả Thiện Thủy.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Viễn Cổ Hành - Thi Lạc
Lam Nguyệt không ngờ chỉ ngủ một giấc đã đem mình đến thời không khác. Đại thụ chọc trời, các sinh vật chưa hoàn toàn tiến hoá, còn có người nguyên thủy lôi thôi. Ăn đồ sống, người ở trong động núi, áo rách quần manh. Không gian đâu? Bàn Tay Vàng đâu? Vì cọng lông gì mà không cho ta cái nào? Cuộc sống khốn khổ ở viễn cổ làm sao sống đây? Cùng xem Lam Nguyệt xuyên không làm sao ở xã hội nguyên thuỷ thành lập Bộ Lạc, bảo vệ ruộng vườn, dẫn dắt người nguyên thủy đi về phía văn minh. *** Cháu tên là Lam Tinh, năm nay được sáu mùa tuyết rồi, mẹ cháu nói là cháu sáu tuổi rồi. Cháu sống ở bộ lạc Mông Tạp. Trong nhà cháu có ông nội, bố mẹ với em gái vừa mới sinh được mấy tháng, còn có cả anh Tiểu Mãnh nữa. Cháu thích nhất là mẹ. Mẹ rất thông minh, là đại trí giả, cháu không hiểu đại trí giả là cái gì, chỉ thường xuyên nghe mọi người trong bộ lạc gọi mẹ như vậy. Cháu không thích cha, vì cha thường tranh giành mẹ với cháu. Nhưng nể mặt cha đã rất cố gắng dạy cháu làm sao để trở thành một thợ săn tài giỏi, cháu mới miễn cưỡng thích cha một chút. Mẹ sinh em gái. Cháu rất thích da của em gái, trắng trắng mềm mềm, còn mang theo mùi của mẹ nữa. Cháu hỏi mẹ sao cháu chẳng trắng trẻo được như em ấy, mẹ chỉ nhìn cha, sau đó thở dài thườn thượt. Còn cha thì vẫn vui vẻ ôm em gái, còn cười rõ là ngốc nghếch nữa. Sau khi có em gái, địa vị của cháu lập tức tụt dốc không phanh, ngay cả anh Tiểu Mãnh cũng thích em gái hơn, còn mang em gái đến chỗ bầy voi ma mút chơi, chỉ là sau đó bị cha quát mắng cho một trận. Cháu thấy đáng đời anh Tiểu Mãnh, ai bảo không mang theo cháu đi chơi. Mẹ biết chuyện này, tức giận tét vào mông cháu, nói cháu làm anh thì phải ra dáng anh chứ. Nhìn em gái nằm trong lòng ông nội, cháu quyết tâm phải trở thành một người anh trai thật tốt, nếu không cái mông của cháu sẽ bị đánh nở hoa mất. ... Mời các bạn đón đọc Viễn Cổ Hành của tác giả Thi Lạc.
Vẫn Có Nhạn Bay Về - Tuyết Linh Chi
Người đàn ông như Kha Dĩ Huân vốn dĩ không thuộc về cô, là do cô không tiếc dùng ích lợi để trao đổi, nằng nặc muốn làm vợ của anh, cô cho rằng chỉ cần mình không ngừng cố gắng thì sẽ có một ngày anh sẽ nhìn thấy tấm chân tình của mình.  Thế nhưng bất kể cô cố gắng như thế nào thì trái tim của anh vẫn chỉ đập vì một người con gái khác. Cuối cùng cô đau đớn hiểu được rằng, trong trái tim của anh, mãi mãi sẽ không có vị trí nào dành cho cô…. *** Diệp Nhiễm ngừng khóc. Cô nhanh chóng lau mặt, cô không được khóc, ít nhất sau này ở trước mặt anh cô sẽ không khóc. Cô tình nguyện trở nên sắt đá chứ không muốn khóc ở trước mặt anh. Cô ngẩng đầu, trước mắt là một màu đen, cô bất động, yên lặng chờ đợi cơn choáng váng qua đi. Diệp Nhiễm ngạc nhiên khi nhìn thấy người đứng phía đối diện dưới đèn đường, không biết Kha Dĩ Huân đã đứng ở đó bao lâu. Anh nhìn cô, ngay cả biểu cảm cũng không thay đổi. Cô ngây người, lý trí hóa thành hư ảo, đầu óc trống rỗng. Cô không nghĩ tới anh sẽ quay lại, không nghĩ tới anh lại đứng đối diện cô. Anh đột nhiên bước qua đường cái đi về phía cô, kéo cô lên vỉa hè: "Anh không đi được." Giọng nói cô đơn và bất lực. Cô ngước lên nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, cuối cùng hỏi: "Kha Dĩ Huân... rốt cuộc em có điểm gì tốt, rốt cuộc em có thể làm bất cứ điều gì cho anh?" Nước mắt chảy ra, cô cố kìm nén nhưng thất bại: "Em... em chỉ có thể làm bảo mẫu và nấu cơm cho anh. Em không nói được Anh ngữ, tiếng Pháp lại càng tồi, em không thể cùng anh tham dự các loại yến tiệc, để người khác khen ngươi và hâm mộ anh." Anh nhìn cô dưới đèn đường, nói: "Đúng vậy, em vốn dĩ không thể." Khẳng định của anh khiến trái tim cô tan nát. "Nhưng mà Diệp Nhiễm, anh không thiếu phụ nữ theo đuổi, không thiếu bảo mẫu và đầu bếp, anh vẫn cứ cần em, là vì sao?" Cô nghẹn ngào. "Anh đồng ý cưới em là vì em giống với Thần Thần, Hồ Doanh nói đúng, mặc dù anh cưới em là do ba mẹ anh hài lòng. Nhưng mà khi anh đối mặt với Fiona, trong lòng anh vẫn nghĩ đến em. Fiona so với em giống Thần Thần hơn, so với em càng thích hợp, nhưng người anh muốn tới tìm vẫn chính là em." Anh thở dài gật đầu: "Em hỏi anh em có thể làm bất cứ điều gì cho anh? Được, ở bên cạnh anh." "Kha Dĩ Huân, chúng ta là hai loại người khác nhau, mục đích của chúng ta không giống, sớm hay muộn cũng phải chia tay." Đây là điều cô luôn luôn cảnh báo, luôn luôn sợ hãi trong lòng. Anh khinh thường mỉa mai: "Khác nhau? Mục đích không giống? Mọi người đều chỉ có thể giống nhau ở cái kết cục, chính là chết! Chẳng lẽ em còn có kế hoạch tốt hơn?" Diệp Nhiễm bị ép buộc phải nói ra: "Em không xứng với anh." Anh không nói chuyện, trầm mặc nhìn cô. "Diệp Nhiễm, em một lần hai lượt cự tuyệt anh, cố tình đưa Fiona đến với anh, chính là nguyên nhân này?" Anh hỏi, giọng cất cao. Cô không thể khẳng định, khi cô đối mặt với câu hỏi này, trái tim cô đau đớn. Anh không nói chuyện, không biết là chờ đáp án của cô, hay là vẫn đang suy nghĩ. "Anh hiểu rồi." Giọng nói vô cùng bình tĩnh: "Sáng mai chờ luật sư của anh." Đã từng trải qua nhiều nỗi đau, cho rằng nỗi đau này không khác gì nỗi đau cũ nhưng cô đã lầm, trái tim cô càng đau hơn. Cô siết chặt nắm tay, nhẫn nại muốn vượt qua mọi thứ, cô sẽ kiên cường, chắc chắn sẽ lần nữa kiên cường. Khi chiếc xe của anh biến mất trong dòng người, cô không nhúc nhích, cô đứng dưới đèn đường mời nhạt không di chuyển. Cô biết cô đã thực hiện một quyết định rất đúng nhưng cô vẫn hy vọng ang có thể quay trở lại lần nữa. Nếu anh trở lại, cho dù là sai, cô cũng muốn cùng anh kiên trì thêm một lần nữa, ích kỷ cũng tốt, vô sỉ cũng thế, cô mặc kệ tất cả rồi. Không có... anh không có quay lại. Cô trở về nhà ba mẹ, lần đầu tiên không che dấu cảm xúc, ba mẹ cô hoảng loạn gõ cửa truy vấn, cô cũng không đáp lại. Lúc này, cô thật sự đau. ... Mời các bạn đón đọc Vẫn Có Nhạn Bay Về của tác giả Tuyết Linh Chi.
Ý Võng Tình Thâm - Liên Á Lệ
Huhu, sao đường tình duyên của cô lại nhấp nhô gập ghềnh như vậy? Trên đầu có danh tiếng của ngôi sao nổi tiếng, đi đến đâu cũng đều trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người. Ngay cả vụ scandal đã bị giấu đi, cũng gây xôn xao, khắp nơi bàn tán. Vất vả lắm mới chặt đứt được hoa đào nát (*), cô cố gắng hết sức thoát khỏi hình tượng con người bị tổn thương vì tình cảm. (*) Hoa đào: là chỉ đường tình duyên. Hoa đào nát là chỉ đường tình duyên xấu, đối tượng không tốt. Chủ động tích cực tham gia các hoạt động làm quen gặp mặt, dũng cảm theo đuổi tình yêu đích thực trong kiếp này. Lập lời thề rằng mình sẽ tìm một người đàn ông tốt biết thân biết phận, nhanh chóng chấm dứt cái kiếp sống độc thân này…. Không cần hoài nghi, cuối cùng cô cũng đã tìm được người đàn ông khiến cô mất hết sự chống cự. Đúng là một trạch nam tiêu chuẩn, cả ngày ngồi nhà, làm bạn với máy tính và Internet. Còn là một người thích bảo vệ môi trường, không thể tùy tiện vứt những đồ còn có thể sử dụng gì đó. Tưởng chỉ là một kẻ làm công bình thường, nào ngờ thật ra có không ít bất động sản. Nhanh chóng quyết định phải tạo nhiều cơ hội ở chung hơn, thậm chí không tiếc công truy đuổi người ta. Có điều cô lại không chú ý tới chuyên ngành của người ta, quên mất trên blog cá nhân của mình đã viết ra những gì. Khiến người ta lầm tưởng tình cảm của cô là giả vờ, cố ý thiết kế dụ dỗ người kia rơi vào bẫy. Chẳng những mất đi một nửa tình yêu, cũng đã bỏ lỡ cơ hội chờ đợi mùa xuân. *** Hà Thu cố gắng muốn giải thích nhưng dù chỉ một chữ Bành Đại Hải cũng không nghe lọt tai. “Mọi thứ giữa chúng ta, chỉ là do em tỉ mỉ thiết kế tính toán, em thật sự nghĩ em có thể đùa bỡn người khác trong lòng bàn tay mình sao? Em nói đúng, thật sự em không giống Angel, ít nhất Angel còn dứt khoát nói cho tôi biết tất cả, mà không phải như em yên lặng đặt bẫy, dụ ta rơi vào cạm bẫy!” “Anh nghĩ em là người hư tình giả ý (*), âm thầm muốn nắm anh trong lòng bàn tay?” (*) Hư tình giả ý: Chỉ sự giả dối nhiệt tình bên ngoài, nhưng thật lòng thì không phải vậy “Dĩ nhiên là không phải, không phải em viết rất rõ ràng, em là săn giết tôi sao?” Gã đàn ông ăn chay bỗng nhiên biến thành sư tử dũng mãnh, giương nanh múa vuốt nói ra là cảm nhận lúc sau của anh, còn ở trước mặt cô, dùng sức đóng cửa lại. Hà Thu ngây ngốc đứng ở cửa lúc lâu, cho đến khi cô nàng Tiểu Hoan ở sát vách ra khỏi cửa, tiếng giày cao gót bước đi trên hành lang, mới tỉnh táo lại. ... Mời các bạn đón đọc Ý Võng Tình Thâm của tác giả Liên Á Lệ.
Tú Sắc Nông Gia - Quả Vô
Loan Loan ngoài ý muốn đi vào một thời đại khác, ở kiếp trước, cha không thương, mẹ không yêu. Ở kiếp này, nàng có một trượng phu chất phác, trung thực, đối mặt với căn nhà nghèo rớt mùng tơi, người trong thôn hoảng sợ tránh xa, nghĩ tới, nếu muốn có những ngày tháng tốt lành, nàng còn phải cố gắng nhiều hơn… Cổ đại tiểu viện thôn xóm, miệng mồm nhiều hơn, thị phi cũng nhiều hơn, nhưng hạnh phúc cũng nhiều. . . . *** Lời Editor: Đây là một bộ truyện điền văn làm ruộng, không có quá nhiều tình tiết gây cấn, hay nữ chính vạn năng, cô ấy xuyên qua đối mặt với việc đã có chồng, có một gia đình nghèo khó, nam chính không tuấn mỹ vô trù, cũng không bá đạo lãnh khốc, anh chỉ là một anh nông dân bình thường, trung hậu, thật thà, thương yêu bảo vệ vợ, có trách nhiệm với gia đình. Nữ chính giúp anh vượt qua mặc cảm, hòa thuận cùng xóm giềng, phấn đấu làm giàu, chăm sóc và giúp đỡ mọi người… đúng như lời tác giả nói, thị phi nhiều, hạnh phúc cũng nhiều   *** Sau một trận mưa xuân, vạn vật sinh sôi nảy nở, nước mưa đọng trên các cánh hoa tươi đẹp lại càng thêm kiều diễm. Lá cây ẩm ướt lại hóa xanh tươi. Những chú chim hân hoan bay lượn trong rừng, nhẹ nhàng tung cánh dưới ánh nắng ban mai ấm áp. Bầu trời một mảnh xanh thẫm, từng đám mây trắng xếp chồng lên nhau tạo thành một bức tranh đẹp mắt. Trên con đường lớn trong Dương gia thôn, mấy thân ảnh nho nhỏ đang vui vẻ chạy tung tăng. Đi đầu là một nam hài quần áo màu tím, đầu tóc gọn gàng buộc ở sau gáy, trên người đeo một chiếc túi làm bằng vải mịn xanh biếc, một mặt là hình con cừu thêu theo kiểu chữ thập, mặt khác là mấy đoá hoa nhỏ. Tiểu tử dương dương tự đắc khoác túi sách ở trước người, còn có ý để mặt có hình con cừu ở phía trên. Mấy bạn nhỏ vây ở xung quanh, tò mò nhìn cái gọi là túi sách mà cu cậu đang đeo trên người. “Hán Nhi, túi sách này của ca đựng cái gì bên trong vậy?” Cát Căn nhỏ tuổi hơn Dương Ngọc Hán, mở to hai mắt nhìn túi sách của cu cậu kia, tò mò hỏi. Dương Ngọc Hán đắc ý giơ túi sách lên: “Gọi là túi sách, đương nhiên phải đựng sách rồi. Mẹ ta nói, đến trường học sao có thể không có túi sách chứ?” Sau đó chủ động mở túi ra cho mấy đứa nhỏ nhìn, bên trong là một quyển Tam Tự kinh, còn có một quyển tập nhỏ do Loan Loan làm, giúp con trai dễ dàng luyện viết chữ. Sau đó còn có một cái hộp dài, từ một bên có thể nhìn thấy trên hộp có khắc hình cây trúc, ánh mắt bọn nhỏ lập tức bị chiếc hộp hấp dẫn. Trong số bọn nhỏ, Đại Bảo và Tiểu Bảo là lớn tuổi nhất. Đại Bảo chỉ vào cái hộp, hỏi: “Đây là gì vậy?” Dương Ngọc Hán cẩn thận lấy chiếc hộp ra, ngồi xổm xuống, tìm một chỗ sạch sẽ đặt hộp lên. Mấy đứa nhỏ khác cũng ngồi xổm xuống theo. Chiếc hộp là do Loan Loan nhờ Tạ Dật tìm người làm giúp, dựa theo kiểu dáng của hộp bút ở hiện đại. Dáng dài, phía trên khắc mấy hình chim thú đơn giản, mở ra, bên trong dùng vải bố để lót, thả hai cây bút vào. Trên mặt hộp không in nhiều hình hoa cỏ chim muông đẹp mắt như hộp bút ở hiện đại, cho nên chỉ có thể nhờ sư phụ điêu khắc khắc một ít hình chim con be bé. Thợ điêu khắc mà Tạ Dật mời đương nhiên là thợ tốt nhất, nên hình mấy con chim nhỏ nhìn rất sống động, vẻ như muốn bay ra ngoài. Hơn nữa, còn dùng bút lông để vẽ viền xung quanh chim nhỏ, càng tăng thêm vẻ sinh động. ... Mời các bạn đón đọc Tú Sắc Nông Gia của tác giả Quả Vô.