Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Còn Không Phải Vì Em Đáng Yêu Sao

Văn án:   Trước ti vi, Lục Niệm Niệm nhìn trên màn hình, người đàn ông anh tuấn bị đông đảo phóng viên vây quanh, xì một tiếng phát ra tiếng cười.   Phóng viên hỏi anh ta: “Tống tiên sinh, nghe nói ngài nuôi dưỡng sinh viên đại học, hơn nữa còn hỗ trợ nhiều lần.”   Người đàn ông mặt mày lạnh lùng, không thích cau mày: “Cô ấy là vợ tôi, có gì không đúng.” Quần chúng kinh ngạc, như sấm nổ bên tai.   Người trước mặt bên ngoài nổi tiếng là kỹ sư thiết kế có tiếng lạnh lùng, sau khi về đến nhà, buộc tạp dề lên, động tác nấu ăn thành thạo.   Lục Niệm Niệm: “Em muốn ăn sườn xào chua ngọt.”   Tống Kim Triêu vẻ mặt hờ hững nhìn cô: “Hôn mũi có sườn xào chua ngọt, hôn môi có gà kung pao.”   Mãi đến khi người nào đó ném thìa, đem cô gái kiều diễm ôm vào trong ngực.   Sau khi ăn uống no đủ, Tống Kim Triêu còn chưa hết thèm liếm môi: “Vẫn là ăn em là ngon nhất.” *   Đầu tiên, trước khi đến với bài review, tớ xin cảnh báo là truyện không có cảnh như trong văn án, mà là nhiều cảnh khác còn ngọt hơn, ngọt cực kỳ :v   Nhưng, vâng, luôn luôn có một chữ nhưng, do nam chính mắc bệnh thần kinh nên có tính độc chiếm hơi cao, ghen tuông với tất cả sinh vật giới tính nam bên cạnh nữ chính. Tuy rằng cuối truyện tác giả cuối cùng cũng có tâm chữa lành căn bệnh giúp anh, nhưng quá trình trước đó cũng hết sức đau khổ, các bạn phải chuẩn bị sẵn tâm lí trước khi đọc nhé.   Nào, giờ thì vào đề chính, tớ xin phép được bắt đầu bài review.   Lục Niệm Niệm là một cô gái mạnh mẽ còn có chút hơi ngốc nghếch, chỉ biết dùng chân tay để nói chuyện. Ba Lục thường xuyên công tác xa nhà, hai ông bà Lục cũng phải bó tay với cô cháu gái nghịch ngợm của mình. Trèo tường, chọi gà chọc chó, phá làng phá xóm, cô nhóc Lục Niệm Niệm cùng với cậu bạn thanh mai trúc mã Trần Tương Xán của mình đã tung hoành bên nhau suốt những mùa hè dài... cho tới một năm nọ.   Đó là khi Lục Niệm Niệm lần đầu nhìn thấy Tống Kim Triêu. Cậu nhóc là người đẹp trai nhất trong số những người Lục Niệm Niệm từng thấy, còn đẹp hơn cả Trần Tương Xán. Vì vậy cô bé Niệm Niệm đang cầm gậy định "dạy dỗ" cho cậu một bài học đã bị "sắc dụ" mất sạch dũng khí, lập tức vứt chuyện đánh nhau ra sau đầu, bỏ rơi luôn người anh em chí cốt Trần Tương Xán. Cũng từ ngày hôm đó, Lục Niệm Niệm chỉ nghĩ đến một chuyện duy nhất, đó là làm thế nào mới tiếp cận được cậu nhóc đẹp trai nhà họ Tống đây.   Tống Kim Triêu tính tình kì lạ, không nói chuyện, lúc nào cũng lầm lầm lì lì giam mình trong phòng, lại còn yếu ớt, ra vào bệnh viện như cơm bữa. Nhưng điều đó chẳng hề làm Lục Niệm Niệm nản lòng chút nào. Cô nhóc năm ngày ba bữa lại chạy sang nhà họ Tống, quấn quít làm phiền Tống Kim Triêu. Dần dần, cố gắng "mài sắt" của cô cũng "thành kim", Tống Kim Triêu đã bắt đầu để ý đến cô một chút, không còn trưng ra cái vẻ mặt lạnh lùng nữa.   Hai người trong cuộc chầm chậm thích nhau, còn người ngoài cuộc lại sốt ruột không chịu được, đó chính là Trần Tương Xán - nam phụ của chúng ta.   Trần Tương Xán luôn thầm thích Lục Niệm Niệm mà cô nhóc ngốc ấy không hề biết, còn tránh mặt cậu để qua lại với Tống Kim Triêu. Trần Tương Xán thật sự tức giận, cậu dùng hết cách mong thanh mai của mình có thể quay đầu lại, nhưng tình cảm đâu phải cứ muốn mà có được.   Lục Niệm Niệm và Tống Kim Triêu là một đôi, còn cậu đã định sẵn phải thất bại ê chề. Đây cũng là một nhân vật nam khá đáng tiếc, đáng lẽ cậu có thể hạnh phúc hơn nhưng tác giả mẹ kế lại không muốn, vì vậy số phận của nam phụ mãi mãi là một ẩn số.   Trở lại với cặp đôi chính của chúng ta. Sau khi xác định quan hệ với nhau, cuộc sống của Tống Kim Triêu và Lục Niệm Niệm từ đó tràn ngập màu hường ngọt ngào. Cậu yêu chiều, quan tâm cô hết mực, dường như khó có người đàn ông nào có thể làm tốt hơn được nữa. Nhưng, vẫn là chữ nhưng này, gia tộc họ Tống lại không đơn giản chút nào.   Mẹ Tống Kim Triêu là tiểu thư nhà họ Thẩm, gả cho ba Tống nhưng hai người không có tình yêu, ông ta vẫn lén lút qua lại với tình cũ. Khi Kim Triêu còn bé bị bắt cóc, mẹ cậu vì quá lo lắng nên phát bệnh, thần kinh không ổn định. Gia đình họ Tống thì không thèm quan tâm đến Kim Triêu, bỏ mặc cậu lưu lạc hai năm ròng, còn bà Thẩm thì trở nên điên dại, trở về nhà họ Thẩm.   Hai năm bị bắt cóc và tra tấn khủng khiếp đã khiến Tống Kim Triêu vĩnh viễn không thể phát triển bình thường như những đứa trẻ khác. Cậu khép mình trong thế giới riêng, căm hận mọi người, cho đến khi gặp được Lục Niệm Niệm. Cô như ngọn lửa giữa đêm đông, sưởi ấm tâm hồn nguội lạnh của cậu, thắp sáng nó lên một lần nữa.   Có thể nói, Lục Niệm Niệm như ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng của Tống Kim Triêu, nên cậu không thể nào buông bỏ cô được. Cậu tham lam giữ chặt lấy sự ấm áp của cô, căm ghét và lo sợ bất cứ khi nào có người định nhăm nhe cướp cô khỏi tay mình.   Tình yêu của Tống Kim Triêu vừa điên cuồng vừa đau khổ. Cậu phải giấu giếm tình trạng của mình với Lục Niệm Niệm, lại không thể kiểm soát nổi tâm trạng mình mỗi khi ở cạnh cô. Cũng chính vì sự độc chiếm ấy mà Tống Kim Triêu đã mắc sai lầm, làm tổn thương đến người con gái mà cậu yêu nhất trên đời.   Cuối cùng, Tống Kim Triêu đã chọn cách tạm rời xa cô, cho đến khi cậu có thể kiểm soát được bản thân. Nhưng cả hai người đều biết họ chỉ đang lừa mình dối người mà thôi. Tống Kim Triêu không thể ngăn cản tình yêu độc chiếm của mình, còn Lục Niệm Niệm nhớ cậu đến quay quắt, khi biết cậu đã chịu đựng đau đớn vì mình thì lại càng không thể buông bỏ. Hai người lại một lần nữa tái hợp và lần này là vĩnh viễn không chia lìa.   Nói vậy thôi nhưng thật ra đây là một câu chuyện cực kỳ sủng và ngọt, có ngược chỉ một xíu xíu khi nam chính mất kiểm soát thôi. Cả nam và nữ chính đều có những khuyết điểm riêng, anh thì quá điên cuồng, cô lại đầy cố chấp, nhưng cuối cùng hai người họ cũng tìm cách dung hòa được để sống hạnh phúc bên nhau.   Tình yêu của họ bắt đầu từ khi còn học cấp ba, trải qua những năm đại học yêu xa, cho đến khi cô lặn lội sang nước ngoài tìm cậu, còn cậu từ bỏ gia sản về nước để ở gần người mình thương. Đọc truyện mà cứ như có cả tấn cẩu lương trộn đường nhét vào miệng mình vậy, mà vẫn không kìm lòng được phải đọc tiếp. Vì vậy, nếu mn yêu thích thì hãy nhảy hố nha ^^ _______________   (*) Trích từ bản edit Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Bóng đêm trôi qua, tàn thuốc nhẹ nhàng rơi xuống sàn nhà. Đứng ở trước cửa sổ, chờ gió thổi bay mùi khói thuốc trên cơ thể, Tống Kim Triêu mới quay người, nhẹ nhàng bước vào phòng ngủ. Trong khi mơ màng, bụng dưới xuất hiện một cơn đau, Lục Niệm Niệm giãy dụa quấn chặt chăn, lông mày cau chặt. Người đứng phía sau dang tay ra, cẩn thận ôm cô vào lòng, tay đặt ở dưới bụng của cô và nhẹ nhàng xoa. Hơi ấm lòng bàn tay, thấm vào làn da mát mẻ và non mịn của cô gái, từng chút từng chút một tỏa ra hơi ấm thấm vào lòng của cô. Cơ thể cuộn tròn trong lòng người đàn ông như một cô mèo, sau đó cơn đau giảm dần, cô cảm thấy thoải mái hơn một chút, Lục Niệm Niệm theo bản năng, vô thức co rút vào người đàn ông hơn, đầu rúc vào trong ngực người đó. Ngay cả khi cô bất tỉnh, Lục Niệm Niệm vẫn không cưỡng lại sự tồn tại của anh, trong tiềm thức sự ỷ lại vào anh vẫn không thay đổi. Tống Kim Triêu coi cô như một đứa trẻ, nhẹ nhàng vỗ lưng cô cũng không có động tác gì thêm. Lặng lẽ nhìn cô một lúc, ngón tay cái đặt trên lông mày của cô. Trước đây anh hiếm khi thấy cô cau mày. Dường như mọi sự phiền nhiễu đều không thể làm phiền cô. Nhưng hiện tại thì khác, anh luôn thấy vẻ mặt cau có của cô. Tống Kim Triêu ngồi ôm cô ngủ, di động trên bàn vẫn đang đổ chuông, anh cầm điện thoại lên, 30 cuộc gọi nhỡ, 40 tin nhắn. Mặt không biểu cảm buông di động xuống, lần nữa ôm chặt người trong lòng. Đôi môi mỏng mềm mại của người đàn ông, nhẹ nhàng liếm cổ của cô gái, hơi thở mát lạnh nhẹ nhàng chạy trên làn da của cô, cuối cùng nụ hôn dừng trên đôi môi đỏ. Im lặng một lúc, Tống Kim Triêu thay Lục Niệm Niệm đắp chăn, nhẹ nhàng rời giường. Những ngày cuối thu không lạnh lắm nhưng Lục Niệm Niệm rất sợ lạnh, trước khi mùa đông đến, áo len đã được chuẩn bị từ sớm, luôn được Tống Kim Triêu nhắc chú ý giữ ấm. Điều hòa trong phòng được chỉnh tăng lên mấy độ, anh nhìn người đang ngủ trên giường, Tống Kim Triêu cũng không dừng lại, quay người bỏ đi. Khi Lục Niệm Niệm thức dậy, bụng không còn đau, thế mà vẫn là hoàn cảnh quen thuộc, khiến cô cảm thấy có sự thay đổi rất lớn. Cô cau mày, môi mím chặt, mắt dán chặt vào bức tranh trên tường. Đó là những chữ cô viết. Lúc còn trẻ, không biết gì đem nó tặng cho Tống Kim Triêu. Góc cuối của bức tranh có một con rùa. Đây là nhà của Tống Kim Triêu. Nhận ra điều này, tim của Lục Niệm không thể nào kiểm soát được đập liên hồi. Hôm qua người mang cô về là anh? Nhưng cô nhớ rõ, có người chạy tới ôm cô, người đó cao gầy, còn rất nhã nhặn, còn đeo kính. Tống Kim Triêu từ trước đến nay đều không đeo kính, tướng mạo dịu dàng nữ tính, không phải dạng nhã nhặn. Lục Niệm Niệm tự dưng thấy ủ rũ,trên người là bộ áo ngủ mới, đột nhiên nhớ ra điều gì, cô vén chăn nhìn xuống, tức khắc mặt liền chuyển sang màu đen. Áo ngủ là mới, ngay cả nội y cũng có người giúp cô thay. Trong đầu có một ý nghĩ thoáng qua, Lục Niệm Niệm như lò xo nhảy ra khỏi giường. Sau khi rời khỏi chăn, giày cũng không kịp mang vội vã chạy ra ngoài. Căn nhà rộng lớn vẫn như cũ vắng vẻ không có một ai. Mọi hy vọng trong tim vừa nhen nhóm liền bị dập tắt. Lục Niệm Niệm đi đến cửa, nhìn thấy đôi giày nam trên giá, nhìn một lúc lâu sau đó buông tiếng thở dài. Trên bàn có sữa và bánh mì. Lục Niệm Niệm đi qua bàn ăn, đi thẳng tới tủ lạnh lấy sữa chua. Rất lâu rồi chưa tới nơi này, mọi góc ngách đều sạch sẽ không tì vết. Mời các bạn đón đọc Còn Không Phải Vì Em Đáng Yêu Sao của tác giả Quân Tử A Phách.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đại Thần, Em Muốn Sinh 'Khỉ Con' Cho Anh - Hàn Mạch Mạch
“Đại thần, em muốn sinh “khỉ con” cho anh!”. Đây chính là câu nói vô cùng phổ biến của các nữ sinh trên mạng xã hội. Là con gái, ai cũng có một thời cuồng si như thế. Đường Viên cũng không ngoại lệ. Nhưng cô khác với những cô gái kia ở chỗ, cô đã từng học chung lớp với đại thần, cho dù chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi. Rồi sau đó lại học cùng một trường đại học với anh, cho dù anh chẳng hề nhận ra cô. Không sao cả, Đường Viên không buồn, bởi vì con đường mà cô lựa chọn, là thầm mến. Đường Viên nhìn thấy Dung Giản lần đầu tiên chính là buổi khai giảng vào năm lớp 10. Được xếp vào cùng một lớp là ngẫu nhiên, nhưng vào cùng một trường đại học thì đã không còn là trùng hợp nữa rồi. Kể từ giây phút nhìn thấy anh phát biểu trên bục, Đường Viên đã không ngừng cố gắng để khoảng cách giữa anh và cô ngày càng ngắn lại. Nhưng mà cũng chỉ là như vậy thôi, Đường Viên không hề có thêm một ý nghĩ nào xa vời hơn, bởi vì cô mập. Đúng vậy, từ nhỏ đến lớn, Đường Viên luôn có thân hình tròn trịa mũm mĩm, nhưng bù lại khuôn mặt cô rất xinh đẹp. Điểm đáng quý của Đường Viên chính là, cô chưa bao giờ cảm thấy thiếu tự tin với vóc dáng của mình, tuy rằng có đôi lúc tâm hồn con gái trỗi dậy cũng sẽ muốn giảm cân. Mà suy nghĩ này thường chỉ xuất hiện mỗi khi cô vô tình gặp được nam thần Dung Giản mà thôi. Thế nên đương nhiên cân nặng không tự nhiên tăng lên cũng không tự nhiên mất đi, mà nó sẽ tồn tại từ ngày này qua ngày khác một cách vô cùng bền vững. Tuy rằng Đường Viên luôn không thừa nhận, nhưng có lẽ vóc dáng cũng là một phần nguyên nhân khiến cho cô lựa chọn đoạn tình cảm đối với Dung Giản là thầm mến chứ không phải là theo đuổi. Một lần gặp gỡ, lại có thể kéo dài tình cảm này thật nhiều năm. Không nói ra, có thể là vì sợ lời từ chối, cũng có thể là vì muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, cũng có thể chỉ đơn giản là chờ đợi, chờ đến một ngày tình cảm này không còn đủ sức để tồn tại nữa. Thế nhưng, Đường Viên lại không thể đợi được đến ngày đó. Bởi vì, một cách vô tình hay cố ý của số phận, mà cô và Dung Giản lại cùng tham gia một vài dự án, một vài hoạt động của trường. Rồi cứ như vậy, thời gian tiếp xúc nhiều lên, dũng khí kìm nén bấy lâu nay của Đường Viên cũng nhiều lên, cô quyết định tỏ tình. Giống như dự đoán, câu trả lời của Dung Giản chính là: “Hiện tại, yêu đương và kết hôn không nằm trong kế hoạch của anh.” *** Các cô ấy đều nói em là người không có kiên nhẫn. Nhưng có hai việc em vẫn luôn kiên trì cho tới tận bây giờ, một là béo, còn một điều nữa, đó là em thích anh. —— Đường Viên Khi Đường Viên dùng nick đi càn quét Weibo của nam thần cùng mấy cô gái với nội dung ‘Đại thần, em muốn sinh ‘khỉ con’ cho anh’, cô chưa từng ngờ rằng, có một ngày cô thực sẽ sinh khỉ con, à không, đứa con cho anh. Khi đại thần Dung Giản nhận nội dung kịch bản mới, anh phát hiện ra tên của nam chính trong tiểu thuyết giống như của mình.... Được ăn cả, ngã về không: Sinh.//Thịt viên chua ngọt: Đại thần, em muốn sinh ‘khỉ con’ cho anh! P/s: 1. Cùng hệ liệt với Em có bệnh, phải trị 2. Truyện ngọt, đơn phương thầm mến, là mối tình đầu của nhau, HE 3. Hiện thực mới là chính, chỉ có một chút chút xíu là trên mạng. Câu chuyện về cô gái tròn trắng mập cùng với nam thần lạnh lùng tinh anh. Truyện này còn có tên "Tôi viết một câu chuyện, nam chính là nam thần trong lòng tôi", "Cô có kỹ năng thầm mến đặc biệt" Nhân vật chính: Đường Viên, Dung Giản | Nhân vật phụ: Đường Bao (con khỉ nhỏ), Hà Khánh Nguyên, Nguyễn Tâm, Nam An An, Cố Ly, An Ngưng, An Nại (An Nại trong truyện Nại Hà)   Mời các bạn đón đọc Đại Thần, Em Muốn Sinh 'Khỉ Con' Cho Anh của tác giả Hàn Mạch Mạch.
Yêu Em Hơn Cả Sinh Mệnh - Dư Lạc Thuần
Hôn ước giữa cô và hắn được định sẵn từ nhỏ nhưng lại chưa từng gặp nhau. Cô xinh đẹp , đáng yêu hệt như bông hoa vừa nở rộ trong sắc xuân của tuổi mười tám , còn hắn , theo như cô nghĩ thì có thể xem là một ông chú (biến thái) ba mươi tuổi. Cô thật sự không hiểu nổi ngày xưa cha mẹ nàng ăn nhầm cái gì mà lại đi đồng ý kết thông gia với nhà hắn ! Chết tiệt.....cô không thể chịu thua được , có chết cũng không chấp nhận cuộc hôn nhân "biến thái" này. Mà cho dù có chấp nhận , cô thề sẽ khiến cho ông chú kia phải hối hận.     "Cưới phải tôi là một điều rất vinh dự cho chú ! Chú nên thấy thật may mắn vì tôi đã đồng ý !" – Du Huân Huân đập màn cất giọng nói.     Người đàn ông ngồi đối diện cười khẩy "Là bất hạnh mới đúng !"     Du Huân Huân trừng mắt nhìn hắn "Nếu là bất hạnh thì tôi quả thực đã bất hạnh khi làm vợ một ông già như chú !"        Ngô Vũ Thần điềm đạm từ tốn trả lời "Phải lấy một con ngựa hoang tự cao như cô thì tôi...quả thật xui tận mạng."  --- ------ ---     "Động phòng hoa chúc đó là điều tuyệt vời nhất của đôi vợ chồng vừa cưới nhưng tôi....thà chết cũng không cho ông chú đó chạm vào người..." - Du Huân Huân ngồi trong phòng hùng hồn tuyên bố , chai xịt cay , gậy , đồ chích điện.....cô đã chuẩn bị tất cả , chỉ cần hắn làm càn thì cô sẽ cho hắn...tuyệt tử tuyệt tôn !!!  --- --------  19 tuổi , hắn đột nhiên tuyên bố yêu cô làm mọi cách khiến cô vui…..     "Nếu tôi nói tôi thích em...thì em sẽ làm gì ?" – Ngô Vũ Thần điềm đạm hỏi.        "Thì tôi sẽ tự tử !" - Du Huân Huân lập tức trả lời.        "Vậy tôi sẽ giúp em !" - Người đàn ông nọ , tư thế cao ngạo , nhếch miệng cười hời hợt như có như không.     "Chuyện gì ?" - Nàng ngây ngô nhìn hắn.     "Tự tử !"     "Tại sao ?"     "Vì tôi đã thật sự yêu em rồi ! Nhưng tôi nghĩ em...sẽ không thể chết nếu như tôi chưa cho phép !" - Hắn híp mắt cười , một nụ cười đầy thích thú , để lộ hàm răng trắng đều...  --- ------ -----     20 tuổi , sóng gió ập đến gia đình cô , cô mất tất cả người thân , chỉ còn duy nhất người chị là Du Ái My . Cú sốc quá lớn khiến Du Huân Huân mất trí nhớ , cả hắn cũng quên , trong trí nhớ cô là một khoảng trống vô định…    “Em không cần nhớ tất cả , chỉ cần em nhớ rằng , trên thế giới này người yêu em nhất…chỉ có tôi !” – Hắn ôm nhẹ cô vào lòng , dù đau đến mấy cũng cố gắng điềm tĩnh , người phụ nữ hắn yêu suốt ba năm qua , ngay cả một chút kí ức nhỏ về hắn cũng không còn…. ______________________________________________________________________    “Nếu kiếp này không thể cùng em sống đến răng long đầu bạc hay cùng đi đến cuối đoạn đường thì kiếp này với anh...thật vô vị” *** Ngày đầu năm không khí khá lạnh nên Du Huân Huân rất lười dậy , nàng rúc đầu trong tấm chăn bông ấm cúng say giấc. Người đàn ông nằm bên cạnh vẫn im lặng ngắm nhìn nữ nhân xinh đẹp , đột nhiên nàng đưa tay kéo tấm chăn lên cao , rúc đầu vào chăn , cả cơ thể cuộn tròn . Nhìn hành động của nàng , Ngô Vũ Thần bật cười , đưa tay kéo chăn ra , cố gắng mãi mới lôi được thân hình kiều nhỏ ra ngoài , cất tiếng “Bà xã , sáng rồi , mau dậy đi anh đưa em đi chơi.” “Huân Huân !” Hắn đưa tay nâng mặt nàng lên. Du Huân Huân xoay người vòng tay ôm lấy thắt lưng hắn , lí nhí nói “Ưm…không dậy , ngủ thêm chút nữa….” Ngô Vũ Thần đưa mắt nhìn nàng , có lẽ do hôm qua thức khuya nên nàng còn mệt , hắn cưng chiều ôm lấy nàng nằm xuống “Được rồi , ngủ thêm chút nữa.” Gần trưa Du Huân Huân cũng không chịu dậy , Ngô Vũ Thần dọn sẵn cơm ra khay rồi đem lên phòng . Nhìn nàng vẫn say ngủ hắn cất tiếng “Huân Huân , trưa rồi. Em mau dậy ăn sáng đi.” Du Huân Huân nhíu mày tỉnh dậy , gục đầu vào lồng ngực rắn chắc , dụi dụi đầu “Ưm…ông xã…” Ngô Vũ Thần vuốt tóc nàng , cất tiếng “Hử ?” *Chụt…- Du Huân Huân nhướn đầu dậy hôn lên môi hắn , cười hì hì “Chào buổi sáng.” Hắn mỉm cười , đưa tay nhéo bên má phúng phính “Bây giờ mà là buổi sáng sao ?” Nàng không trả lời đi vào toilet rửa mặt , thay đồ . Một lát sau mới bước ra ngồi trên giường chờ hắn đưa cơm. “Em ăn đi.” – Ngô Vũ Thần đưa chén cho nàng , rồi cùng nàng ăn cơm. “Một lát nữa anh sẽ đưa em đến nhà ba mẹ anh.” ... Mời các bạn đón đọc Yêu Em Hơn Cả Sinh Mệnh của tác giả Dư Lạc Thuần.
Vương Gia Ta Biết Sai Rồi - Loan Loan
Một nhân vật nữ trùng sinh, đến một triều đại xa lạ, có y thuật cao siêu, có khinh công tuyệt đỉnh, dù thế nhưng những chuyện tốt này không có gì có thể so sánh với tiền, không có gì có thể đáng tin hơn tiền, cho nên hãy cứ nhìn Hàn Nguyệt Nguyệt ở trên giang hồ xông xáo, kiếm tiền, sau đó sẽ không để ý mọi người mà khi dễ ông chồng Vương gia, cuộc sống này cũng không tệ lắm…ha…ha….. *** “Đúng vậy, bất quá hiện tại muội muội xấu hổ, khi nào thân với hai con rồi, muội muội sẽ ra” Hàn Nguyệt Nguyệt cười nói. Lần trước Viên Viên nháo muốn nàng ôm, nàng thương con liền ôm lên, ai ngờ Mạnh Dịch Vân trở về thấy thế, đen mặt, ôm lấy nhi tử trong tay nàng, hung hăng dạy dỗ một phen. Từ sau lần đó, hai nhóc không dám náo loạn nữa, làm gì cũng sợ phải hỏi trước, Hàn Nguyệt Nguyệt rất đau lòng, mắng Mạnh Dịch Vân một trận tơi bời. Hàn Nguyệt Nguyệt ốm nghén, rất nhiều thứ không ăn được, thấy là muốn ói, nhưng vì con, dù khó chịu thế nào, vẫn ráng ăn một ít. ... Mời các bạn đón đọc Vương Gia Ta Biết Sai Rồi của tác giả Loan Loan.
Vương Gia Ngốc Tỉ Tỉ Đến Đây - Gà Siêu Chíp
Huỳnh Hiểu là một cô gái hiện đại năng động, sống trong cô nhi viện từ nhỏ. Cái ngày đầu tiên nàng rời khỏi cô nhi viện thực hiện cuộc sống mới thì vô ý xuyên không, nhận nhiệm vụ chăm sóc cho một vương gia mang danh đệ nhất mĩ nam nhưng đồng thời cũng là một tiểu ngốc tử. Hắn - đệ nhất mĩ nam của Nhân quốc. Hắn bị cả thiên hạ cười chê là tiểu ngốc tử. Hắn ngây ngô, đáng yêu, lúc nào cũng dính lấy nàng. Nhưng cũng có lúc hắn biến thành ác ma giết người không ghê tay, tàn bạo, lãnh khốc. Hắn trên tay mang Hỏa kiếm của thần kiếm U Linh, đôi mắt hoa đào chuyển thành xanh, toàn thân áo bào đen, tóc dài tung bay, đẹp như một vị thần. Hắn đứng đó khiến người ta có cảm giác vừa tôn sùng, vừa kính sợ. Khi bảo kiếm của hắn vung lên cũng là lúc máu đổ thành sông. Vó ngựa của hắn đi đến đâu, tiếng khóc than lan tới đó. Đối đầu với hắn kết cục chỉ có một chữ  " chết" . Không ai có thể đe dọa hắn, không ai có thể khống chế hắn. Một khi hắn đã quyết, không ai có thể bắt hắn dừng tay. Mà có, cũng chỉ có một người... *** Mấy hôm nay, Tiêu Dao Vương nhà chúng ta rất cao hứng, đi đâu cũng nở nụ cười điên đảo chúng sinh làm người ta hoang mang lo sợ. Theo một vài tin tức nội bộ Tiêu Dao phủ thì là vương phi của ngài đã mang thai. Ài, nếu vậy thì vương gia cao hứng cũng đúng thôi. Nhưng vài ngày sau, vương gia không còn vui vẻ hòa nhã nữa mà bắt đầu trở nên khó tính, rất hay cáu giận. Bá quan trong triều không khỏi thắc mắc trước thái độ xoay chuyển chóng mặt của Tiêu Dao Vương. Chẳng hay vương phi và tiểu bảo bảo trong bụng có chuyện gì? Nhưng mà thái hậu cùng hoàng thượng phái rất nhiều ngự y tới chăm sóc vương phi nha. Nghe đâu, vương phi cùng bảo bảo rất khỏe mạnh. Vậy thì tại sao Tiêu Dao Vương lại có thái độ như thế? Ài, thật ra thì vương phi có thai là chuyện vô cùng tốt, chỉ có điều vương gia nhà chúng ta phải chịu uất ức một chút, cố gắng nhịn…chín tháng nữa. Phải nhẫn nhịn khổ sở như thế nên Mộ Dung Phong lúc nào cũng khó chịu, ngày ngày nhìn chằm chằm bụng Huỳnh Hiểu hỏi bao giờ bảo bảo chịu đi ra ngoài. Ngày Huỳnh Hiểu lâm bồn, Mộ Dung Phong vô cùng lo lắng, hắn ở bên ngoài phòng đi đi lại lại, lòng như lửa đốt, chỉ hận không thể lập tức xông vào trong thay nàng chịu mọi đau đớn. Huỳnh Hiểu thuận lợi sinh ra một tiểu oa nhi, toàn thân như bị rút hết sức lực, nàng mệt mỏi quá mà lịm đi. Oa…oa…oa. ... Mời các bạn đón đọc Vương Gia Ngốc Tỉ Tỉ Đến Đây của tác giả Gà Siêu Chíp.