Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Môi Súng (Thần Thương) (Kim Lăng Thập Tứ Sai)

Thể loại: Hiện đại, bao dưỡng

Nội dung chính của câu chuyện xoay quanh về những việc xảy ra quanh giới nghệ thuật, những con người làm trong đài truyền hình cũng hãm hại lẫn nhau để đạt được mục đích của mình. Cũng tạo nên một mối tình khắc cốt ghi tâm.

Lão Trần, Trần Lập Nam, chủ nhiệm đài trung tâm tin tức Minh Châu, trong tay đang nắm quyền sinh quyền sát của hai chương trình ‘hot’ nhất đài Minh Châu, việc trong ngoài gì cũng đều phải thông qua lão, là kẻ biết nịnh nọt, khúm núm, cũng như có thù tất báo. Sự việc này rất nhanh đã trở thành chủ đề nóng lan truyền khắp công ty, cuộc họp hằng năm này được miêu tả sinh động như hiện trường án mạng, hầu như tất cả mọi người đều nghĩ rằng lần này Hình Minh coi như xong đời rồi, ở đài Minh Châu này ngoại trừ đài trưởng Ngu Trọng Dạ, thì không một ai dám đắc tội với lão Trần, càng khỏi nói đến đập hẳn chai rượu vào đầu lão như thế.

Mà thật sự nếu kể ra thì, lão Trần cũng coi như là Bá Nhạc của Hình Minh, không có lão Trần, Hình Minh như con thiên lý mã không thể ở đài Minh Châu hô mưa gọi gió như bây giờ được.***

Hiện đại, xôi thịt no nê, gay cấn, hiện thực hướng, cáo già biến thái công x trà xanh biểu aka greentea b**** thụ Tìm mua: Môi Súng (Thần Thương) TiKi Lazada Shopee

Biên tập viên Hình Minh của đài Minh Châu nổi danh làm việc không từ thủ đoạn để đạt được thành công. Mục tiêu của cậu là ngoi lên địa vị cao để minh oan cho cha mình - một nhà báo bị hãm hại và chết trong tù. Khi có nguy cơ bị đá khỏi đài, biên tập Hình dù là trai thẳng vẫn quyết định bò lên giường của đài trưởng để được ở lại. Thế nhưng, giường của Ngu đài trưởng - Ngu mỹ nhân - Ngu Trọng Dạ đâu phải là thứ muốn lên thì lên muốn xuống thì xuống được!

Đối với đứa hay đọc rumour Cbiz như mình thì những chuyện hậu trường Môi súng chẳng hề hư cấu (dù có làm quá hơi nhiều =))). Lỗi logic cũng có nhưng tác giả viết rất chắc tay, âm mưu chính trường- hậu trường đọc cứ gọi là dồn dập. Viết theo lối hiện thực hướng, lắm lúc làm cho nhân vật bế tắc đến mức mình phải ngừng để xem truyện khác cho đỡ mệt tim.

QT truyện này chắc siêu khó, cảm ơn editor rất nhiều vì bản edit tuyệt vời này.

Công thụ đều thuộc dạng thần kinh, yêu mà không nói. Thụ “đổ” trước nhưng tâm lý giãy giụa ghê lắm. Công ban đầu chỉ thưởng thức và hứng thú với một tình nhân ngoan độc và thông minh. Phần sau truyện, công đặt mỹ nhân lên trên giang sơn nên hy sinh nhiều (dù anh khôn bỏ xừ, cũng có cả hai thôi.). Cơ mà đọc tới cuối sẽ thấy thụ trả giá không hề kém.

Đừng bỏ qua.

***

Người ta thường nói giới giải trí chính là một hố sâu không đáy, vậy còn bên đài truyền, nơi mà làm việc với cả giới giải trí lại vừa đem thông tin tin tức tới cho người dân thì sao? Hóa ra trong đài truyền hình cũng có những đấu đá, cá lớn nuốt cá bé, hóa ra nơi này cũng chính là một vũng nước đục khác.

Câu chuyện lần này xoay quanh những câu chuyện trong đài truyền hình, hoặc nói cụ thể hơn là đài Minh Châu, một đài truyền hình vừa đại diện cho chính phủ thông tri đến người dân, vừa thay mặt người dân nói lên những sự việc sự vật một cách chân thực nhất.

Đài Minh Châu từ lúc thành lập cho đến nay luôn lấy tiêu chí 'Cầu chân' mà phát triển, biết bao nhiêu năm vẫn lấy tiêu chí mà đưa tin. Một trong những chương hot nhất hiện nay của đài Minh Châu là chương trình chuyên bình luận các loại tin tức tên là "Minh Châu kết nối". Vậy mà trong chương trình gần đây nhất lại nổ ra vụ mướn diễn viên đóng thế trong chương trình, và người dẫn chương trình cũng là người nghĩ ra chuyện này không ai khác chính là Hình Minh.

Hình Minh ban đầu được một trong những 'người đi săn hôn nhân' trong một chương trình khác cũng hot không kém của đài Minh Châu để mắt đến. Là một người miền nam nhưng dáng vẻ lại giống người phương bắc, da dẻ trắng trẻo, cao hơn mét tám lăm, ngoại hình phải nói đứng trong đám người như hạc giữa bầy gà. Nhưng thay vì tiếp tục đi lên trở thành người trong giới giải trí, cậu lại chuyển hướng, từ một sinh viên ngành y chuyển sang ngành văn, từ bỏ theo con đường giải trí thênh thang để trở thành một phóng viên tin tức. Cậu, cũng mang theo án oan của cha mà 'bỏ y theo văn'.

Tính cách Hình Minh phải nói là một người kiêu ngạo, mang theo lòng hư vinh rất lớn. Từ nhỏ đã xem mình chính là phượng hoàng còn người xung quanh thì chính là gà rừng. Ngoài trừ tính cách kiêu ngạo, cậu còn là một người miệng lưỡi sắc bén, tuy được dẫn chương trình "Minh Châu kết nối" đã được một năm, mặc dù cũng đem lại rất nhiều lợi nhuận cho đài nhưng do tính cách kiệm lời cùng kiêu ngạo nên chẳng ai yêu thích con người của Hình Minh. Trong một lần vì muốn giải quyết vấn đề, Hình Minh đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, đã vậy trong buổi họp hằng năm của trung tâm cậu còn đánh cấp trên của mình đến chảy máu. Vì thế để giữ được một chân đứng trong đài truyền hình Minh Châu, cậu bắt buộc phải làm mọi giá, kể cả sử dụng quy tắc ngầm.

Hình Mình nghe danh vị đài trưởng đài Minh Châu - Ngu Trọng Dạ, cũng xem như là có quen biết, nhưng nếu tính toán cẩn thận, Hình Minh chỉ mới đối mặt trò chuyện với vị đài trưởng này có ba lần.

Lần đầu tiên là sau khi thu hình "Duyên tới là em", do có sai sót trong phần ghi chú tên, những người trong tổ chương trình đều thấy cậu chuyện bé xé to, hai bên giằng co không giải quyết được thì Ngu Trọng Dạ lại lên tiếng rằng: "Tôi thay mặt đài Minh Châu xin lỗi, nếu cậu muốn giải thích ở cuối chương trình tôi cũng sẽ đứng ra xin lỗi". Hình Minh khi gặp Ngu Trọng Dạ chỉ có một ý nghĩ "Ngu mỹ nhân".

Lần thứ hai là ở khoa chuyên ngành tin tức, Ngu Trường Dạ làm giảng viên lớp đó, lúc trao đổi bàn luận, Hình Minh đã cố gắng tạo ấn tượng đối với Ngu Trường Dạ, tuy có chút ngông nghênh khi cậu nói "thay số ít người trong xã hội này lên tiếng", nhưng quả thật cậu đã làm được, mấy ngày sau trợ lý của Ngu Trường Dạ gửi cho tập thơ của vị tác giả người Pháp gốc Hoa, trên đó có một dòng chữ "Trân trọng tài năng, giữ lòng trắc ẩn".

Lần thứ ba chính là lúc Hình Minh nằm trên giường của Ngu Trọng Dạ.

Tưởng một lần lên giường với vị đài trưởng thì mọi việc sẽ êm xuôi, nhưng không ngờ Ngu Trọng Dạ là một tên cáo già, chương trình của cậu vẫn mất, đã vậy còn phải lập "quân lệnh trạng" đối với một chương trình mới, "Tầm nhìn Đông Phương".

Nói về Ngu Trọng Dạ, một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, thân không bối cảnh, nhưng cái mà y có lại chính là bối cảnh đồ sộ của người vợ đã mất của y, Hồng Nghê, con gái của Bí thư tỉnh ủy, Hồng Vạn Lương, có một đứa con trai. Đài trưởng Ngu bề ngoài thâm tình, hơn mười năm không tái hôn, ngón áp út lúc nào cũng đeo nhẫn kết hôn, nhưng thực ra trong đài mọi mọi người đều biết, phàm là đàn ông có năng lực làm sao chịu được cảnh cô đơn chiếc bóng. Bên ngoài đồn thổi rằng sau khi vợ mất, y và cha vợ đã thỏa thuận có bao nhiêu tình nhân ông cũng nhắm mắt cho qua, nhưng tuyệt đối không được kết hôn. Cũng có người nói thì ra Ngu đài trưởng chỉ thích đàn ông.

Xoay quanh câu chuyện chính là sự cố gắng đem chương trình "Tầm nhìn Đông Phương" của Hình Minh trở thành chương trình tốt nhất của đài Minh Châu. Qua đó cũng đồng thời vạch trần biết bao nhiêu sự thật, những sự dơ bẩn của kẻ nắm quyền lấy từ thiện trở thành một cách để rửa tiền.

Nếu như lúc trước nói, Hình Minh là kẻ tự cao tự đại, "chưa học đi đã đòi học bay" thì trong quá trình xây dựng "Tầm nhìn Đông Phương" bên cạnh còn có một kim chủ là Ngu Trọng Dạ, Hình Minh lại được mài giũa hơn rất nhiều. Quả thật, ngọc không mài không thành ngọc sáng, người không mài thì cũng chẳng bao giờ thành công. Ngu Trọng Dạ đối với Hình Minh vừa là một người cha lại vừa như tình nhân, lúc cậu sai thì y phạt, lúc cậu thành công thì y khen thưởng, hoàn toàn không mù quáng yêu thương cưng chiều. Phải đọc truyện thì ta mới cảm nhận được Ngu Trọng Dạ vì Hình Minh mà lo tính đủ đường.

Trong quá trình đọc truyện, chắc hẳn mọi người sẽ cảm thấy có chút gì đó ngột ngạt bởi tình tiết, âm mưu, kể cả bối cảnh gia đình của Hình Mình. Mỗi một nội dung của chương trình "Tầm nhìn Đông Phương" đều dễ làm mọi người thấy khó chịu trong lúc thu thập tin tức, nhưng đến khi phát sóng, chính là giải quyết mọi chuyện lại không làm thỏa mãn được người đọc. Có cảm giác như bắt bạn uống ba thang thuốc bắc xong lại chỉ cho một cục đường nhỏ để an ủi, xong rồi lại bắt bạn uống thuốc đắng tiếp. Sự khó chịu, hay cũng có thể nói là sự u ám khi tác giả viết truyện dưới góc nhìn của Hình Minh, bởi vì Hình Minh còn đang mang theo án oán của cha mình, mang theo tính cách kiêu ngạo của bản thân để nhìn nhận mọi việc.

Chắc hẳn nhiều bạn lúc đầu cảm thấy không quá thích tính cách của Hình Minh, nhưng không hiểu sao từ ban đầu khi đọc mình đã thích một người có tính cách như vậy. Không xu nịnh, không lấy nước mắt để giãi bày mọi việc rồi sau đó lại khinh bỉ, không cần nói nhiều lời mà trực tiếp hành động để đòi lại công bằng cho người khác. Chưa kể đến đoạn tình cảnh gia đình của Hình Minh, nói thật mình chỉ thấy Hình Minh kiêu ngạo nhưng để che giấu sự tự ti của bản thân, khi cha cậu bị bắt, mọi người xung quanh phỉ nhổ cậu, khi nghe thấy cái chết nhục nhã của cha mình thì cậu đã phẫn nộ đến mức tự làm bản thân bị thương, khi cậu bị Ngu Trọng Dạ đánh thì lại luôn nghĩ rằng đánh đi dù gì cậu từ nhỏ đã không có cha dạy dỗ rồi.. Mọi sự thiệt thòi của cậu, mọi việc cậu giúp người khác đều làm mình thấy được sự đồng cảm.

Trong truyện còn có một chi tiết làm người khác vừa cảm thấy không thỏa nhưng cũng khó lòng mà nói được gì. Đó là vụ xuyên suốt, hay cũng chính là vụ làm nền tảng trong công việc của Hình Minh. Bởi vì khi một việc đã liên lụy đến quá nhiều người có quyền lực thì một người dân bình thường cũng như là con kiến bé nhỏ để người người dẫm đạp, cái Hình Minh cần chính là lý do để buông tay và cuối cùng cậu cũng tìm được lý do đó. Có người nói đoạn này có lẽ nên được giải quyết hết thảy, đúng sai trắng đen đều phải đưa ra ánh sáng, thì "Môi súng" lại viết nên theo kiểu hiện thực chính là trong cuộc sống này có lẽ trắng đen thì cũng không đủ, vì kẻ có quyền sẽ vẽ thêm màu xám cho xã hội này.

Lời cuối cùng mình muốn nói là mọi người khi đọc truyện thì chắc chắn phải dò mìn trước, cũng như lời cảnh báo của bạn editor, những bạn sủng thụ cần thận trọng cân nhắc trước khi đọc bởi vì thụ bị ngược rất nhiều, không bị ngược vì tình yêu mà bị bị ngược về hoàn cảnh. Lúc đọc truyện chắc chắn sẽ có nhiều bạn không nhịn được rồi drop giữa chừng, nhưng tin mình đi nếu như các bạn chịu đựng được những đau thương thì kết quả gặt hái được sẽ làm bạn hài lòng. Đây sẽ là một bộ truyện rất đáng để lưu giữ.

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Môi Súng (Thần Thương) PDF của tác giả Kim Lăng Thập Tứ Sai nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Giải Khăn Sô Cho Huế (Nhã Ca)
TỰA NHỎ: VIẾT ĐỂ CHỊU TỘITôi được sinh ra ở Huế, lớn lên với Huế, nhưng khi trưởng thành, đã rời gia đình, bỏ thành phố và ra đi biền biệt. Hồi trước Tết Mậu thân, hôm 23 tháng chạp năm mùi, đang cùng chồng con cúng ông táo, tôi bỗng nhận được điện tín từ Huế: về ngay, ba hấp hối. Với một gói hành lý vội vàng, đứa con hư hỏng của gia đình và thành phố là tôi, đã trở lại Huế để chụi tang người cha thân yêu. Và rồi như bao người khác, đã phải chịu luôn cái tang lớn cho cả thành phố, khi biến cố tết Mậu Thân bùng nổ. Sau cả tháng dài lạn lọn trong địa ngục Huế, khi sống sót trở về Sàigòn, tôi đã thao thức mãi về việc phải thất một giải khăn sô cho Huế, phải viết một hồi ký về những ngày giờ hấp hối của Huế. Nhưng thời sự những ngày sau biến cố Tế Mậu Thân ồn ào quá, bên cạnh cơn khóc than vật vã của Huế, người ta còn bận bịu với việc khai thác những chi tiết ly kỳ của chiến cuộc, những thành tích chiến thắng trên tro tàn, thật chưa phải là lúc viết ra những sót sa, tủi nhục, tuy tầm thường nhất, nhưng cũng lại là sâu sác nhất của một thành phố hấp hói. Tìm mua: Giải Khăn Sô Cho Huế TiKi Lazada Shopee Chính vì vậy mà sau khi phác họa một vài nét đại cương trên nhật báo Sông hồi ấy, mặc dù được tòa soạn yêu cầu tiếp tục và sau đó được nhiều nhà xuất bản thúc dục, tôi cũng đã cố gắng ngưng lại. Phải ngưng lại, để nếu không nghiền ngẫm được kỹ hơn, thì ít ra cũng tách rời được khỏi những hậu ý xô bồ của thời cuộc, để chờ đợi một giây phút yên lặng hơn, trầm tĩnh hơn, khi viết về Huế. Cái thời gian chờ đợi ấy, đến nay, đã gần hai năm qua, Hai năm, hài cốt cả chục ngàn dân Huế bị tàn sát, vùi nông ở bờ bụi, vứt bỏ xuống đáy sông đáy suối, đã được thu nhặt dần. Những nấm mồ tập thể đã tạm thời xanh cỏ. Những nền nhà đổ nát đã tạm thời dựng lại. Cơn khóc than vật vã của Huế, những tiếng nói xô bồ về Huế, như vậy, cũng đã bớt ồn ào. Đây, chính là lúc chúng ta có thể cùng nhau chít lại giải khăn sô, đốt lại nén hương nhỏ trong đêm tối mênh mông của chiến tranh và tang tóc, để hồi tưởng về Huế. Có nhiều loạt súng đạn, nhiều loại tang tóc, đã nổ và đã tàn phá Huế. Công trình ấy không biết từ đâu, nhưng dù do đâu đi nữa, thì cái tội ác tàn phá một thành phố lịch sử là Huế, chính thế hệ chúng ta, thời đại chúng ta, phải chụi trách nhiệm. Chính trong thế hệ chúng ta đây, đã có Đoan, một cô bạn học cùng lớp với tôi ngày nào, đang ngồi trên ghế đại học ở Sàigòn, bỗng về Huế, đeo băng đỏ nơi tay, dát súng lục bên hong, hâng hái đi lùng người này, bắc người khác, để trở thành một nữ hung thần trên cơn hấp hối của Huế. Chính trong thế hệ chúng ta đây, đã có Đắc một sinh viên trẻ trung, hăng hái. Thời trước Đắc làm thơ, Đắc tranh đấu, rồi bỏ ra khu. Để rồi trở lại Huế lập những phiên tòa nhân dân, kêu án tử hình hàng loặt người, rồi đích tay đào một cái hố, bắt một bạn học cũ có xích mích từ trước ra đứng bên hố, để xử tử. Cậu bạn của Đắc, tên Mậu tý, dơ cái băng đỏ dấu hiệu giải phóng quân lên cao, lạy van Đắc: - Em lạy anh. Bây giờ em theo các anh rồi mà. Em có mang băng đỏ rồi mà. Cách mạng muôn năm... Hồ chủ tịch muôn năm. Nhưng mặc Mậu Tý năn nỉ, hoan hô, Đắc vẫn nhất định nổ súng vào người bạn nhỏ. Chính trong thế hệ chúng ta đây, đã có từng đoàn người, hàng trăm người, cha có, sư có, già có, con trẻ có, mỗi người cầm một lá cờ trắng để ra dấu đầu hàng bất cứ phe nào, đi thất thểu trong một thành phố đầy lửa cháy. Cứ như thế chạy ngược chạy xuôi, cho đến khi gục ngã gần hết. Cũng chính trong thời đại chúng ta, ngày thứ hai mươi mấy trong cơn hấp hối của Huế, đã có một con chó nhỏ kẹt giữa hai lằn đạn, chạy ra sủa bâng quơ ở bên bờ sông Bến Ngự. Con chó thành mục tiêu đùa rỡn cho những mũi súng hờm rẵn từ bên kia sông. Họ bắn cho con vật khốn khổ sợ hãi rơi xuống sông. Rồi lại bắn vào những bờ sông mà con chó nhỏ đang lóp ngóp bơi vào. Những phát súng đùa cợt không có tình bắn chết con chó nhỏ, mà chỉ có trêu chọc cho con chó chới với giữa giòng nước, để có chuyện đùa chơi với máu lửa. Thành phố Huế, và có lẽ cả quê hương khốn khổ của chúng ta nữa, có khác gì thân phận của con chó nhỏ đã chới với giữa giồng nước ấy. Thế hệ chúng ta, cái thế hệ ưa dùng những danh từ đẹp đẽ phô trương nhất, không những chúng ta phải thắt một giải khăn sô cho Huế, cho quê hương bị tàn phá, mà còn phải chịu tội với Huế, với quê hương nữa. Gần hai năm đã qua, hôm nay, nhân ngày giỗ thứ hai của biến cố tàn phá Huế sắp trở lại, tôi xin viết và xin gửi tới người đọc tập giải khăn sô cho Huế này như một bó nhang dèn góp giỗ. Xin mời bạn, chúng ta cùng thấp đèn, châm nhang, chịu tội với quê hương, với Huế. Sàigon, năm Dậu.NHã CA ***Nhã Ca, tên thật là Trần Thị Thu Vân (sinh 1939), là một nữ văn sĩ người Việt với nhiều tác phẩm viết thời Việt Nam Cộng hoà, hiện định cư ở Hoa Kỳ. Nhã Ca sinh trưởng tại Huế đến năm 1960 thì vào Sài Gòn nơi bà bắt đầu viết văn. Trong thời gian 1960 - 1975, 36 tác phẩm của bà được xuất bản gồm nhiều thể loại như thơ, bút ký và tiểu thuyết. Một số tác phẩm của bà lấy xứ Huế làm trọng điểm. Theo lời kể của ông Nguyễn Đắc Xuân (nhà văn) thì bà vốn là một nữ sinh Huế (cùng thế hệ với Nguyễn Đắc Xuân), bỏ học Trung học vào Sài Gòn đi theo Trần Dạ Từ - một người Bắc di cư. Trần Dạ Từ viết báo chống các Phong trào tranh đấu chống Mỹ, hai vợ chồng Trần Dạ Từ và Nhã Ca là hai cây viết tâm lý chiến của Đài Tự do của Mỹ (Đài có nhiệm vụ tuyên truyền chiêu hồi và viết bài tấn công về tư tưởng đối với binh lính đối phương) Cũng vì nội dung trong những tác phẩm của bà, sau năm 1975, Nhã Ca bị chính quyền giam hai năm vì tội "biệt kích văn hóa" (có cuốn sách mang tên là ‘Biệt Kích Văn Hoá’ do các học giả, nhà văn ủng hộ Mặt trận giải phóng như Trần Văn Giàu, Lữ Phương, Vũ Hạnh... viết về 10 tác giả miền Nam. Trong sách này, ngoài bà có Hồ Hữu Tường, Nguyễn Mạnh Côn, Nhất Hạnh, Doãn Quốc Sỹ, Võ Phiến...). Trong tù, bà bị biệt giam và chính quyền tiến hành chính sách "khoan hồng, nhân đạo của Đảng" nhằm hạ gục uy tín của bà. Chính cuốn Giải khăn sô cho Huế bị liệt vào hạng tối kỵ, trưng bày trong "Nhà Triển Lãm Tội Ác Mỹ Ngụy" là chứng tích kết tội bà. Chồng bà, nhà văn Trần Dạ Từ, thì bị giam 12 năm. Do sự can thiệp của hội Văn Bút Quốc tế phối hợp với hội Ân xá Quốc tế và thủ tướng Thuỵ Điển Ingvar Carlsson, bà được sang Thuỵ Điển tỵ nạn. Năm 1992 bà cùng gia đình sang California định cư và lập hệ thống Việt Báo Daily News tại Quận Cam. Theo nhà văn Nguyễn Đắc Xuân thì cặp vợ chồng Trần Dạ Từ - Nhã Ca còn từng phụ trách nguyên cả một chương trình của đài Á Châu Tự do (RFA) của Mỹ.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Nhã Ca":Bước Khẽ Tới Người ThươngĐường Tự Do - Sài GònGiải Khăn Sô Cho HuếHoa Phượng Đừng Đỏ NữaTruyện Ngắn - Nhã CaĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Giải Khăn Sô Cho Huế PDF của tác giả Nhã Ca nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Giai Điệu Cuối Của Cha (Nicholas Sparks)
Giới thiệu đến các bạn thích đọc sách một tác phẩm không thể bỏ qua của Nicholas Sparks. Nếu ai đã từng đọc truyện của tác giả này rồi thì hãy yên tâm rằng đây là một trong những tác phẩm hay nhất của ông. Ai chưa biết về nhà văn này cũng nên đọc để biết thêm về một cây bút chuyên viết tiểu thuyết lãng mạn về những mối tình đầu sâu sắc, về tình cha ẩn sâu mà mãnh liệt như sóng ngầm... Đây là truyện thứ tư Sẻ dịch và chia sẻ với các bạn. Truyện này Sẻ rất thích nên bỏ nhiều công sức hơn mấy truyện trước (có edit đàng hoàng), nhưng tuy vậy chắc là không thể tránh khỏi sai sót. Bạn nào phát hiện, nhắc nhở cho Sẻ với nhé.***Nicholas Sparks được xem là bậc thầy về tiểu thuyết lãng mạn của Mỹ. Ông đã cho ra mắt 17 cuốn sách và trong số đó có 11 cuốn được Hollywood chuyển thể thành phim. Các tác phẩm của ông thường nói về tình cảm gia đình, tình yêu đôi lứa và mang triết lí nhân văn sâu sắc. Nổi bật trong đó phải kể đến: "A walk to remember", "The Notebook", "Dear John"... Những tác phẩm của Nicholas Sparks đều mang hơi hướng lãng mạn và buồn day dứt. Cây bút tiểu thuyết đứng đầu nước Mỹ đã đem lại cho chúng ta những câu chuyện tình tuyệt đẹp nhưng đa phần đều là dang dở. Đọc tiểu thuyết của ông, bạn đọc như được sống lại một thời tình yêu, một thời thanh xuân nồng cháy và thấm đượm ra tính nhân văn sâu sắc mà ông gửi gắm.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Giai Điệu Cuối Của Cha PDF của tác giả Nicholas Sparks nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Giai Điệu Cho Trái Tim Tan Vỡ (Cathy Hopkins)
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Giai Điệu Cho Trái Tim Tan Vỡ PDF của tác giả Cathy Hopkins nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Giấc Mộng Xuân Trong Ngõ Hồ Lô (Diệp Thạch Đào)
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Giấc Mộng Xuân Trong Ngõ Hồ Lô PDF của tác giả Diệp Thạch Đào nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.