Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ

Thể loại: ngôn tình, sư đồ luyến, tiên hiệp tu chân, tình yêu chung thủy, yêu nhau giết nhau, nữ cường Nhân vật chính: Lâu Nguyệt Đồng, Trình Tử Xuyên  Số chương: 83 chương Nguồn convert: tangthuvien.vn Editor: tunguyetminh Lâu Nguyệt Đồng cả gan gài bẫy sư tôn của mình là nam thần lục giới, thật đúng là nghiệt đồ thế hệ mới. Quay đầu nhìn, hóa ra sư tôn nàng là thiên tài chuyển thế hư hư thực thực không biết ở đâu chui ra. Mặc dù bị trói buộc bởi một cái khế ước, nhưng nàng thấy cần chọc đao thì vẫn chọc đao như thường, chỉ là giết hắn đi thì hình như có chút không thích hợp - - Nữ chính: “ Muốn hút máu ngươi.” Nam chính: “ Hôn một cái?” Nữ chính: “ ... Muốn móc tim ngươi.” Nam chính: “ Ôm một cái?” Nữ chính: “ ... Cuối cùng thì ngươi muốn làm gì?” Nam chính: “ Bỏ đao xuống - - đến đây.” Tiết lộ trước khi đọc: 1. Sư đồ luyến, he he he, không thích hãy cẩn thận. 2. Ngôn tình + tiên hiệp, không ngược, 1v1, HE *** [Review] Nhật ký thuần dưỡng nghiệt đồ – Ninh Dung Huyên Tôi thực sự oán hận Lâu Nguyệt Đồng, oán hận đến mức, từng mong Tử Xuyên có thể yêu người khác và quên cô ấy đi, nhưng khi đọc đến tận cùng của câu chuyện, tôi lại cảm thấy như thế cũng tốt, để Nguyệt Đồng có cơ hội trả lại tất cả, những đau thương, những oán hận , những tình yêu cô ấy đã nợ cả Ký Đắc Thế tục, cả Thánh Tôn, và cả Trình Tử Xuyên… Lâu Nguyệt Đồng là một ma nữ, một kẻ tùy hứng, máu nhuộm hai tay, sát khí ngập trời. Không phải nàng không có tình cảm, nhưng tình cảm của nàng lại bị chính nàng tính kế, kế trong kế, cuối cùng không biết đâu mới là kế, đâu là thật lòng. Đối với nàng, tất cả lại đều thật, thật tình lừa dối, thật lòng yêu thương, cũng thật tâm oán hận, nàng yêu hận rạch ròi, trong ngoài phân biệt, cho dù có yêu có hận , nàng cũng không bao giờ chịu từ bỏ chấp niệm. Nàng sinh ra trong oán khí, lớn lên trong đồ sát, lấy chấp niệm chống đỡ sinh mạng, nếu chấp niệm tan, sinh mệnh liền tiêu vẫn. Nàng phóng khoáng, nàng mạnh mẽ, nàng có thể bất chấp mọi thứ, bất chấp cả trái tim của mình, nhưng cuối cùng khi chấp niệm đã thành, nàng lại mất hắn. Tình yêu của nàng, vẫn luôn tại lòng nàng, chỉ là trong mọi hoàn cảnh đều như cố ý vô tình mà xem nhẹ, để rồi khi học được quý trọng, đã không còn cơ hội… Tôi ngưỡng mộ Lâu Nguyệt Đồng, ngưỡng mộ tính cách sát phạt quyết đoán, kiên cường mạnh mẽ của nàng, nhưng vẫn câu nói đó, tôi hận nàng, hận nàng làm tổn thương người mà mình yêu thương, lừa dối hắn , hãm hại hắn, cho dù hắn bao dung, hắn rộng lượng, chấp nhận vì nàng mà gánh vác  hết thảy, nàng vẫn không buông tha. Dây dưa giữa họ, nhân quả giữa họ, có lẽ là nhân duyên, mà cũng là nghiệt duyên. Hết lần này đến lần khác dạy nhau biết yêu thương, biết bảo vệ, nhưng cũng hết lần này đến lần khác làm tổn thương nhau đến cùng cực. Có loại tình yêu như vậy sao? Có! Nhưng thà rằng không có! Yêu như vậy thực sự đau đớn, đau đến muốn chết đi, nhưng lại không thể từ bỏ, cũng không nỡ từ bỏ. Tôi đi theo họ từng bước chân, mỗi bước chân là một giọt nước mắt. Tôi không muốn Tử Xuyên phải chết, nhưng ngoài cách đó ra có lẽ không còn cách giải quyết nào khác cho cả hai bọn họ. Tử Xuyên yêu Nguyệt Đồng, nhưng cũng yêu thế giới mà chàng đã bảo vệ hàng vạn năm, đối với chàng, chấp niệm này cũng đã thành sinh mệnh, giống như chấp niệm hủy diệt Thiên Bi, giết chết Thánh Tôn của Lâu Nguyệt Đồng, niệm tàn mệnh tan. “ Thiên Đạo lục giới, Thần Ma vi tôn, Thần Ma kính sợ, Thánh Tôn tín ngưỡng”. Chàng là người đứng đầu Lục giới, được Lục giới kính ngưỡng, Thần Ma kính sợ. Chàng cứu nàng, cứu cả thiên hạ, nhưng ai sẽ cứu chàng? Không có! Thánh Tôn, từ khi sinh ra mệnh đã định sẵn là hy sinh. Thiên Đạo công bằng, nhưng chỉ công bằng với sinh linh lục giới mà không phải với chàng. Nếu đã là mệnh số, theo mệnh mà chết thì có gì bi thương, lại có gì tiếc nuối. Chàng yêu nàng, cũng từng hận qua nàng, nhưng tại một khắc kia, theo sinh mệnh tiêu tán, yêu hận cũng tan thành hư ảo. Nước mắt của nàng, huyết lệ của nàng, cũng không thể vãn hồi… Chàng cho nàng tất cả ôn nhu, tất cả dịu dàng, nhưng thật ra là để dành tuyệt tình đến tận phút cuối cùng, đánh cho nàng một kích trí mạng, dùng cách quyết liệt nhất, cũng là tàn nhẫn nhất, chặt đứt mọi nhân quả và yêu hận giữa hai người. “Luân hồi chặt đứt nhân quả, thất tình tịch diệt đại mộng quay về…” “ Thiên Đạo xa, Nhân Đạo khó, Ma đạo dễ, nhưng bước lên rồi thì vĩnh viễn cũng không thể quay đầu”   “ …Ta không muốn tru diệt lục giới, cũng không muốn phá hủy Thiên Bi nữa, ta chỉ cần chàng sống, bồi cùng ta trên quãng đường còn lại, có được không?” “ Chỉ cần chàng còn sống… Sau này, sẽ không thế nữa.”   Yêu một người bằng chân tâm, lại luôn xem nhẹ phần chân tâm ấy, thì còn tư cách gì hối tiếc. Chân tâm nếu rẻ mạt như vậy, một đồng mấy cân, thì tôi cũng muốn mua… *** Ngày xuân như gấm, sắc cây xanh mượt, phía sau ngọn núi, dọc theo dòng sông, hoa dại nở đầy rực rỡ. Giữa đám cỏ xanh là một thân cây cao vút tận trời, cành lá xum xuê, “con cháu” đầy đàn tựa như cái ô che nắng, tuy mang hơi thở cổ kính nhưng cành lá lại xanh tươi như mới. Trên sườn núi, một đám thiếu niên lớn nhỏ đều có đang đẩy một cậu bé tuổi còn nhỏ, một người còn hùng hùng hổ hổ trào phúng: “ Đừng tưởng rằng có tên trong gia phả họ Trình thì sẽ là người của Trình gia. Chỉ là được bá phụ nhặt từ trên đường về mà thôi, ngươi có tư cách gì so tài với Diệu đệ? Nói cho ngươi biết, về sau cẩn thận một chút cho ta, nếu không ta gặp ngươi một lần đánh một lần!” Đứa bé kia ước chừng mới chỉ năm sáu tuổi, đầu tóc bị đẩy nên rối tung, quần áo cũng dính đầy bụi bặm, cậu ngồi dưới đất, không nói lời nào. Không biết là ai đẩy mạnh một cái, thân thể cậu bé ngửa ra sau, trực tiếp lăn xuống sườn núi, ngất đi dưới gốc cây, không bò dậy nổi. Vài tên thiếu niên kia bị dọa cho hết hồn, một người cả kinh nói: “ Sẽ không ngã chết chứ?” “ Ngã chết là tốt nhất!” “ Nghe nói bá phụ rất thương yêu hắn, vạn nhất xảy ra chuyện gì ... Hay là, chúng ta đi nhanh đi.” Chờ cho bọn họ tốp năm tốp ba chạy hết, đứa trẻ dưới gốc cây mới động đậy đứng lên, dựa vào thân cây đại thụ từ từ phủi bụi trên y phục. Không khí bỗng dao động, cây đại thụ mà cậu bé đang dựa vào kia bỗng mọc ra một cành cây rất dài, đặt lên đầu cậu như đang giúp cậu chải tóc, từ trong thân cây truyền đến một giọng nam ủ dột, không nén được bực bội: “ Tử Xuyên, bọn họ lại bắt nạt ngươi!” “ Ừ.” Đứa bé kia đáp một tiếng, dường như không đem chuyện này để trong lòng, đi đến bờ sông rửa mặt, lộ ra gương mặt trắng nõn, sau đó mới lẳng lặng kể lại: “ Hôm nay khống chế không tốt, tỉ thí thắng Trình Diệu.” “ ... Người khác đều liều mạng muốn thắng, ngươi hết lần này đến lần khác lại nghĩ cách muốn thua. Lần nào cũng thua như vậy, thật không tốt chút nào!” Khuôn mặt trắng nõn như bánh bao kia ngước lên suy nghĩ một chút, “Thua khó hơn thắng.” Giọng nói đó cực kỳ vô tội thành thật, cái cây đành thở dài. Trình Tử Xuyên đang sống ở Trình gia, nơi đã từng nổi danh nhất tu chân giới, chỉ là Trình gia ngày càng suy yếu, hiện tại cũng chỉ có thế lực hạng ba của toàn giới, vất vả lắm mới có một Trình Diệu thiên tư rất cao, được coi là bảo bối cũng là chuyện thường, đáng tiếc, chuyện của Trình Tử Xuyên trong Trình gia lại rối rắm vạn phần. Trình gia cực kỳ coi trọng huyết mạch truyền thừa, lúc trước vì huynh trưởng của tộc trưởng Trình Yên nhiều năm không có con, miễn cưỡng mới để Trình Tử Xuyên vào gia phả. Vốn làm thế cũng chỉ để vợ chồng Trình Yên yên tâm dưỡng ngoạn, không ngờ thiên phú của Trình Tử Xuyên so với Trình Diệu cũng không thua kém là bao. Nếu hài tử này là hàng thật giá thật của Trình gia, bọn họ nhất định sẽ vui sướng đến phát điên, nhưng Trình Tử Xuyên lại không phải, tuy có tên trong gia phả, xét cho cùng thì vẫn là người ngoài. Mà nếu đã là người ngoài, làm sao có thể để thiên tài thực sự của Trình gia bọn họ bị lấn át? Huống chi, Trình Diệu còn là con ruột của tộc trưởng. “ Không bằng ngươi trực tiếp thắng hắn đi, hoặc là dứt khoát nói cho phụ thân ngươi biết có người bắt nạt ngươi ...” “ Không được.” Trình Tử Xuyên tuy còn nhỏ tuổi nhưng nói chuyện lại vô cùng có lý lẽ, “ Phụ thân mẫu thân ta đã có công nuôi dưỡng, ta trả ơn còn chưa hết, sao có thể để bọn họ phiền lòng vì ta.” Lần đầu tiên bị bắt nạt thế này, hắn cũng đã từng phẫn nộ mà nói cho phụ thân, chỉ là sau đó không chỉ không giải quyết được mà còn tạo thêm phiền toái cho ông, từ đó về sau, hắn không nói thêm một lần nào nữa. Huống chi những việc thế này cũng rất dễ ứng phó, để những người kia đánh lăn vài vòng trên đất là được rồi, những lời khó nghe thì vào tai trái ra tai phải... Người đang làm, trời đang nhìn, phong thủy luân chuyển. Không phải là quá đáng quá thì cậu cũng không để mấy chuyện này trong lòng. Cành cây dài rụt về, một lát sau đưa ra một cây trâm gỗ được mài dũa cực kỳ tinh xảo, “ Vậy ngươi bị bắt nạt vô ích sao?” Trình Tử Xuyên nhận lấy, chỉnh lại tóc một lần nữa, không nhanh không chậm đi quanh gốc cây vài lần, rõ ràng chỉ là một đứa bé, vậy mà lại mang theo vài phần tiên phong đạo cốt. Hắn dường như đang thì thầm: “Thượng thiện nhược thủy, thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh.” (Đạo Đức Kinh Dịch: “Người trọn hảo giống in làn nước, Nuôi muôn loài chẳng chút cạnh tranh.” ) “ Sao cơ?” Giọng nói của Phù Tang như cười mà lại không cười. “ Thế tục như mây bay, ta truy tìm, là lối cao đường lớn.” Đứa bé nghiêm trang nói. Phù Tang nhìn tiểu oa nhi đang khoe khoang khoác lác, buồn cười, “ Tuổi còn nhỏ, tâm đã cao đến tận mây xanh! Ngươi học ai cái giọng nói chẳng ra cái gì thế này?” “ Xem sách.” Trình Tử Xuyên quay đầu lại, cầm lấy nhánh cây nói, “ Phù Tang, ngươi mau tu thành hình người đi, một ngày nào đó ta sẽ rời khỏi Trình gia, lúc đó rất cần ngươi giúp.” “ Quả nhiên vẫn là một đứa trẻ, chẳng lẽ ngươi không biết, đường lớn chỉ dành cho một người đi sao?” Phù Tang nghĩ một đằng nói một nẻo, giọng nói vừa bất đắc dĩ lại vừa ẩn chứa ý cười, “ Được rồi được rồi, đừng túm, ngày ta biến hóa được không còn xa, nhất định có thể hoàn thành trước khi ngươi rời khỏi Trình gia.” Trình Tử Xuyên cười tươi, ngồi ngay ngắn dưới tán cây nghiêm túc tu luyện. Linh khí vô biên hội tụ, bao bọc bóng dáng bé nhỏ như ngọc thạch. Nếu có người ở đây nhất định sẽ kinh hãi vô cùng, bởi cảnh tượng khi cậu tu luyện không hề giống người bình thường. Phù Tang thở dài một tiếng trong im lặng. Gió thổi, cành lá chập chờn, giúp cậu bé chặn mưa chặn gió, cũng ngăn cản được sự theo dõi của người khác. Cho tới bây giờ, tương lai tốt đẹp cũng chỉ tồn tại trong tưởng tượng. Chưa đầy một tháng sau, Trình Tử Xuyên đã được cảm nhận cái thứ thật sự được gọi là lòng người hiểm ác. Cậu đứng bên cạnh bàn thờ Trình gia, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tộc trưởng Trình gia Trình Lập sắc mặt nghiêm túc nhìn cậu, sau lưng còn có những thúc bá trưởng lão thường ngày khó gặp, “ Tử Xuyên, ta hỏi ngươi, ngươi có phải người của Trình gia?” “ Phải.” Trình Tử Xuyên yên tĩnh gật đầu.   Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ của tác giả Ninh Dung Huyên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Kết Hôn Liệu Có Chết? - Chiêm Qua
"Không kết hôn liệu có chết?" - Cuộc chiến ái tình hài hước nhất Là một tác phẩm viết về tình bạn thân "cặp ba cùng tiến" và tình yêu giữa ba cô gái tên Văn Văn, Đường Đường và Tiểu Mỹ. Mỗi cô đều có những nét đẹp về tâm hồn và tính cách khác nhau. Văn Văn thuộc cung Sư Tử phóng khoáng tự nhiên; Tiểu Mỹ cung Ma Kết tính tình lạnh lùng hơn, thông minh và giỏi giang; còn cô nàng Đường Đường thuộc cung Cự Giải lười nhác nhưng thời trang, yểu điệu thướt tha. Phong cách của ba cô gái khác nhau, trong con đường tình cũng gặp nhiều trắc trở như nhau vậy. Đường tình trúc trắc như nhau, do vậy họ càng trân trọng những tình bạn quý báu dành cho nhau hơn, càng quan tâm và thấu hiểu đối phương hơn. Tác phẩm "Không kết hôn liệu có chết?" không chỉ viết về tình bạn, tình yêu của ba cô gái mà còn tái dựng cho bạn thấy cuộc sống và mối quan hệ của những đôi bạn trẻ chuẩn bị bước vào hôn nhân, đó là mối quan hệ mà hầu hết tất cả các bạn gái quan tâm: Quan hệ giữa mẹ chồng - nàng dâu. Nếu người chồng tương lai của bạn đứng ở sự lựa chọn ai là người quan trọng nhất đối với họ, mẹ là người quan trọng nhất hay vợ tương lai của mình? Theo bạn, chàng sẽ chọn ai? Chàng đủ tình yêu, đủ trách nhiệm, đủ lòng can đảm để chọn bạn? Hay chàng chọn chữ "hiếu" với gia đình bằng việc nghe theo những gì mẹ mình nói. Bạn đang yêu? Bạn sắp kết hôn? Bạn mong muốn có những cái nhìn mới mẻ về người mẹ chồng? - Tác phẩm "Không kết hôn liệu có chết?" sẽ cho bạn những giá trị tri thức đó, tác phẩm không đơn thuần là một tác phẩm có tính nhân văn sâu sắc, mà thông qua cuộc sống, tình bạn và tình yêu trải qua nhiều khó khăn, gian truân, tác giả còn gửi gắm tư tưởng, tình cảm và đặc biệt tính nhân bản về vai trò người phụ nữ trong thời đại hiện nay vô cùng thấm đượm, tinh tế: "... Cháu thường nghĩ, hi vọng của một quốc gia, một dân tộc có lẽ đặt lên vai của người phụ nữ. Vì những người này tương lai đều thành các bà mẹ. Những điều giáo dục thuở ban đầu của con đều do mẹ đảm nhiệm, bởi vậy, nếu người phụ nữ có trình độ cao hay thấp đều ảnh hưởng nhất định đến nền tảng giáo dục đứa con, cũng ảnh hưởng đến những tố chất phát triển tổng hợp của đứa trẻ sau này. Thử nghĩ mà xem, nếu trình độ văn hóa của người phụ nữ có hạn, không có tri thức thì thử hỏi thế hệ tiếp theo sẽ như thế nào? Cuối cùng cháu cũng hiểu ra lý do tại sao những nước lạc hậu không nâng cao được tố chất công dân? Vì phụ nữ nước họ ngày ngày ở nhà làm việc, không nhận được cả mặt chữ. Điều này giống thời cổ đại của chúng ta, phụ nữ chỉ cần đức không cần tài, hơn một nửa dân số không có văn hóa, nền kinh tế không tự chủ được thì đều trở thành gánh nặng xã hội, làm sao phát triển được...?" (Trích trong tiểu thuyết "Không kết hôn liệu có chết?") Các bạn trẻ sẽ yêu, đang yêu và chuẩn bị kết hôn hãy tìm đọc "Không kết hôn liệu có chết?" để sau những trận khóc trận cười, bạn hiểu ra được chân lý của hạnh phúc, hạnh phúc chính do bạn dành được chứ không phải tự nhiên mà có. Hãy để tình yêu luôn ở nơi cửa sổ của tâm hồn và cùng gạt bỏ ưu phiền, cùng đón chào làn gió của niềm vui và hạnh phúc! *** ‘Không kết hôn liệu có chết?’ - tiểu thuyết của nhà văn Trung Quốc Chiêm Qua - đi tìm lời giải đáp cho câu hỏi: Tình yêu khi gặp phải hôn nhân sẽ ra sao. "Không kết hôn liệu có chết?" kể câu chuyện tình yêu của ba cô bạn thân Văn Văn, Tiểu Mỹ và Đường Đường. Mỗi cô nàng có một tính cách khác nhau: Văn Văn thuộc cung Sư Tử phóng khoáng tự nhiên, Tiểu Mỹ cung Ma Kết tính tình lạnh lùng, thông minh và giỏi giang, còn Đường Đường thuộc cung Cự Giải lười nhác nhưng có khiếu thời trang. Điểm chung giữa họ là cùng hết lòng với tình yêu nhưng luôn gặp nhiều trắc trở. Mở đầu tác phẩm là câu chuyện bi hài của Văn Văn và Lý Cường, họ đến với nhau và đều tưởng rằng có thể nắm tay nhau đi suốt cuộc đời. Thực tế không phải vậy, Văn Văn và Lý Cường đều muốn giữ cái tôi của mình, đều muốn thay đổi đối phương theo ý mình và muốn có một cuộc hôn nhân hoàn hảo. Vì thế, họ đành chia tay dù trong sâu thẳm mỗi người vẫn dành tình cảm cho nhau. Bi kịch của Văn Văn và Lý Cường là không chấp nhận nhìn thẳng vào những mặt xấu xí của đối phương mà chỉ muốn sống trong ảo mộng màu hồng về tình yêu và hôn nhân. Cô nàng Tiểu Mỹ lại gặp vấn đề với gia đình anh chàng người yêu tên Du Tử. Bố mẹ Du Tử muốn con dâu tương lai phải biết được mọi điều tốt xấu của bản thân, vị trí cô đang đứng, họ muốn thu phục Tiểu Mỹ, muốn cô ngoan ngoãn quy thuận. Nhưng mọi chuyện đều nằm ngoài dự kiến, Tiểu Mỹ không hề sợ hãi mà còn dám mang bộ mặt kiêu căng trước họ. Cuộc tình của Tiểu Mỹ chấm dứt khi cô nhận ra bộ mặt thật của Du Tử và bố mẹ anh ta trong một cuộc đối thoại. Với Đường Đường, cô cũng từng trải qua cuộc tình không dám nghĩ lại. Mặc dù chuyện này cô vẫn giấu kín với cả hai người bạn, nhưng đôi khi sau những buổi tiệc rượu cô vẫn nhắc đến "nhà thơ phương Nam" khiến cô mang bầu, rồi phải bỏ giọt máu của mình đi. Hai người chia tay không từ biệt và bặt vô âm tín. Tác phẩm "Không kết hôn liệu có chết?" không chỉ viết về tình bạn, tình yêu của ba cô gái mà còn tái dựng cuộc sống và mối quan hệ của những đôi bạn trẻ chuẩn bị bước vào hôn nhân. Quan hệ giữa mẹ chồng - nàng dâu cũng được đề cập tới trong tác phẩm. Lời khuyên mà tác giả "Không kết hôn liệu có chết?" dành cho các bạn trẻ sẽ yêu, đang yêu và chuẩn bị kết hôn là sau những sóng gió, bạn sẽ hiểu ra được chân lý của hạnh phúc: hạnh phúc chính do bạn giành được chứ không phải tự nhiên mà có. *** Bàn tay của anh không đủ thô ráp cũng không đủ lớn nhưng em chỉ cười, nói rằng dịu dàng là đủ; bờ ngực của anh không đủ lớn cũng không đủ dày nhưng em chỉ cười, nói rằng ấm áp là đủ; bờ vai của anh không đủ vững chắc cũng không đủ vững chãi nhưng em chỉ cười, nói rằng ấm êm là đủ. Những điều anh không đủ có nhiều lắm, nhưng em nói thế là được rồi. Nhưng anh hứa sẽ ngày một vững chãi hơn, mọi phiền muộn cũng bỏ qua. Những điều anh không đủ có nhiều lắm, nhưng em nói thế là được rồi. Nhưng chúng ta có thể ở bên nhau mãi, mọi thứ rồi cũng thuận lợi! — “Như thế là được” Đám thanh niên ngồi chơi bài. Đường Đường dựa vào Bình Tử để ngủ. Tiểu Mỹ ngáp đến sái quai hàm, “được chưa? Mình buồn ngủ lắm rồi!” Tống Đông Lâu nói: “Vậy chúng ta giải tán nhé? Nhưng từ tối qua đến giờ tôi rất vui.” Bình Tử nhẹ nhàng lay Đường Đường dậy. Đường Đường khẽ dụi mắt, “ôi, trời đã sáng rồi sao, không biết bọn họ thế nào rồi nhỉ!” “Chắc là mệt đến mức đều ngủ cả rồi!” Tiểu Mỹ nói. “Không biết Văn Văn sẽ cho Lý Cường thành thế nào nữa!” Bình Tử nói xong, lắc đầu đồng tình. “Anh xem thường Lý Cường quá rồi!” Đường Đường nói. Đông Lâu hướng về phía Tiểu Mỹ: “Không biết nữ sỹ Việt Như My có cho tôi được hân hạnh mời cô đi ăn sáng không?” Tiểu Mỹ cười ngọt ngào, “được thôi!” ... Mời các bạn đón đọc Không Kết Hôn Liệu Có Chết? của tác giả Chiêm Qua.
Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu - Lại Bảo
Lại Bảo là một anh chàng độc thân. Tốt nghiệp ra trường, anh xin làm chuyên mục giải trí cho một tờ báo. Cuộc sống vô tâm, vô tính, sáng ngày chỉ mải mê bon chen kiếm tiền của anh có lẽ vẫn trôi qua rất "an toàn" - nếu không tình cờ gặp lại Mạt Mạt. Đó là cô bạn gái của anh thời trung học, vì những hiểu nhầm không đáng mà họ xa nhau. Và giờ đây, khi gặp lại Mạt Mạt, hình như trái tim anh lại lạc nhịp lần nữa! Cùng lúc đó, là sự xuất hiện của của cô gái Tiểu Hy, một cô bé trong sáng, thuần khiết như nữ sinh, nhưng lại có đời sống nội tâm và chuyện gia đình khá phức tạp. Và rồi, anh thật sự "liêu xiêu" khi bỗng dưng phải đứng giữa hai cô gái trẻ với tư cách là chồng của Mạt Mạt và ông bố bất đắc dĩ của cái thai đã ba tháng trong bụng Tiểu Văn!.. Tình yêu chân thành là không phải chỉ có những mật ngọt, hương hoa, mà cần lắm cả sự bao dung và tấm lòng vị tha cao thượng; phải có thái độ muốn hiến tặng và chia sớt để nâng đỡ cuộc đời nhau. Số phận thích trêu ngươi, đẩy đưa những con người trẻ tuổi đến những mâu thuẫn, khó khăn, để rồi giúp họ nhận ra rằng mình sinh ra là để cho nhau, vì một lẽ nào thì luôn cần nhau!. Một câu chuyện đầy tính nhân văn khi những bí mật được mở ra qua từng trang sách cùng với một kết thúc có hậu. Đọc để cảm nhận cả một thế giới tình yêu đa sắc màu, đa cung bậc: có hạnh phúc, có buồn thương, có cả những khúc quanh và dấu lặng. *** Ba trang giấy kín đặc chữ. Trên ba trang giấy này có bao nhiêu chỗ rõ ràng có vệt nước mắt? Tất cả mọi việc đếu được viết rõ ràng. Lúc này nếu tôi còn không hiểu, còn không thông cảm thì tôi bị bại não rồi. Nhưng nếu Mạt Mạt không nói thì sao tôi hiểu được? Tôi cầm ba tờ giấu đứng run rẩy trước ti vi. Tôi không thể tưởng tượng được khi Mạt Mạt vì mẹ đeo chiếc nhẫn cưới đó tâm trạng cô ấy thế nào. Tôi không thể tưởng tượng khi Mạt Mạt bị người đàn ông đó sỉ nhục, tâm trạng cô ấy thế nào. Tôi cũng không thể tưởng tượng khi Mạt Mạt bị ép chấp nhận một bản thỏa thuận, mang trong lòng nỗi sỉ nhục chạy tới Trùng Khánh tìm tôi, che giấu mọi chuyện kết hôn với tôi, tâm trạng cô ấy thế nào. Tôi chỉ cảm thấy mọi thứ rất thú vị vì khi cầm ba tờ giấy này tôi bỗng có cảm giác như khi tiễn Tiểu Văn, hơn nữa nỗi buồn đó còn mãnh liệt hơn thế rất nhiều! Chuyện đến nước này, tôi có thể thừa nhận được chưa? Năm năm trước, Mạt Mạt để lại một giọt nước trong lòng tôi, tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được lúc đó cô ấy đau lòng thế nào. Tình yêu này phải nói ra thế nào đây? Có thể nào tôi cũng phải nói ra! Tôi yêu! Tôi thực sự yêu cô ấy! Đầu óc tôi căng như dây đàn, chợt nhận ra mình đã đứng đây quá lâu, còn Mạt Mạt thì sao, cô ấy ở đâu? Cầm ba tờ giấy đó, tôi đờ đẫn ngẩng đầu, miệng vô thức hét lên: “Mạt Mạt, Mạt Mạt!” ... Mời các bạn đón đọc Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu của tác giả Lại Bảo.
Hãy Để Anh Ở Bên Em - Vân Nghê
Bạn có tin trên đời này có chuyện thời gian quay ngược lại không? Thời gian là một thân dây leo mềm mại vươn mình về phía trước. Chúng ta là những bông hoa nhỏ bé nằm đối điện với nhau trên cái thân dây leo ấy. Anh muốn được lại gần em nhưng lại sợ em sẽ tàn úa và rơi rụng xuống mặt đất. Anh vẫn muốn được yêu cô như từ ngày đầu gặp gỡ nhưng lại sợ cô nhanh chóng biến mất khỏi tầm tay. Có thể chúng ta đã bỏ lỡ kiếp này, không biết bao giờ mới có thể gặp lại. Nhưng cũng rất có thể chúng ta sẽ gặp lại nhau giữa biển người mênh mông. Cô không biết nếu như ba năm sau cô chịu bỏ qua quá khứ, mở rộng tấm lòng, cái mà cô nhận được lại là một tình yêu càng nồng nàn hơn so với trong kí ức. Anh cũng không biết rằng, nếu như anh chịu ít yêu cô đi một chút, không cần phải cẩn thận che giấu bản thân, anh sẽ phát hiện ra rằng cô càng ở gần anh hơn. Tưởng chừng như nếu quá khứ trở lại thì cô và người ấy sẽ lại nắm tay nhau đi tới cuối con đường. Tưởng chừng như thời gian có thể quay ngược lại, thì người ấy vẫn đứng nguyên ở vị trí cũ, chờ đợi cô, để hai người lại được ở bên nhau, vượt qua bất cứ sóng gió nào của cuộc đời. Dù Giang Nhan có mất đi, dù kí ức về anh không bao giờ bị xóa mờ trong trái tim cô. Để cho cuộc sống của cô càng thêm hạnh phúc và viên mãn, anh có thể để cho thời gian quay ngược trở lại, mặc dù anh chẳng phải thần thánh, chỉ là một người đàn ông đời đời kiếp kiếp yêu cô. "Gửi một phần tâm tình cho tuổi xuân đã lâu không gặp lại Nhớ nhung một người dám yêu dám hận Tin tưởng cảm giác thủy chung sẽ vui vẻ hơn một chút Thà rằng bị tổn thương còn hơn là nói dối." *** Lúc bà Giang đến, Vân Vy đang chuẩn bị cơm nước. Cá chép đã ướp gia vị, còn chưa rán thì bà Giang đã đón lấy, nói: - Con đi vào nói chuyện với Giang Nguyên đi, để bác rán cá cho. Đám thanh niên nấu nướng làm sao ngon bằng người già được! Cô đã khía cá ra rồi, cho dù là không rán được giòn tan và vàng ươm nhưng cũng không đến mức nát bét. Nhưng giờ có mẹ Giang Nguyên tình nguyện giúp đỡ thì còn sợ gì không ngon? Cô định ở lại giúp bà Giang nhưng chẳng mấy chốc đã bị bà đuổi ra ngoài. Vân Vy rửa sạch tay rồi đi vào phòng với Giang Nguyên. Anh đang sắp xếp lại đồ đạc trong hai cái tủ bị khóa. Vân Vy vừa mở cửa ra, vừa hay trông thấy Giang Nguyên đang lấy ra một cái áo blu trắng tinh. Tim cô chợt run lên, vội vàng lùi lại, thế nhưng Giang Nguyên đã nhìn thấy và gọi cô lại. Là đồ đạc của Giang Nhan. Cô chỉ liếc qua cũng có thể nhận ra. Giang Nguyên sắp xếp lại đồ đạc rồi đặt từng chiếc một vào tay Vân Vy: - Đây là những thứ anh lấy về từ đồn cảnh sát và bệnh viện của Giang Nhan. Một phần anh đưa cho mẹ rồi, những thứ này anh vẫn giữ lại, thực ra anh biết nên sớm giao chúng cho em. Vân Vy sờ vào cái mác bệnh viện trên chiếc áo blu trắng, trong một cái túi khác có chứa những món đồ rất quen thuộc với cô: đồng hồ đôi, ví tiền, thắt lưng, còn cả một chiếc nhẫn kim cương... tất cả đều là những hồi ức chung của cô và Giang Nhan. ... Mời các bạn đón đọc Hãy Để Anh Ở Bên Em của tác giả Vân Nghê.
Giày Thuỷ Tinh Nối Duyên - Ngữ Lục
Năm năm trước, tại một của tiệm thời trang, ngay khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ, cô đã biết mình không thể không yêu anh. Khi đó anh đang chọn quà sinh nhật cho người con gái mình yêu. Năm năm trôi qua, cô trở thành một người bạn tâm tình của anh, thân thiết và thấu hiểu. Anh tìm đến cô như một thói quen trong những khoảnh khắc cô đơn và trống rỗng. Cô vẫn âm thầm yêu anh, còn anh vẫn lặng lẽ yêu người con gái ấy. Người con gái ấy là Băng Lan, là cô em gái nuôi mà anh đã chăm sóc nâng niu từ bé. Băng Lan không yêu anh nhưng không dám từ chối anh vì cô ấy cảm thấy mình cần phải trả ơn nuôi dưỡng của gia đình anh. Ngay khi biết được tâm sự của Băng Lan, mặc dù đau khổ nhưng điều duy nhất anh nghĩ đến là giải thoát cho cô ấy khỏi gánh nặng trả ơn này. Giải pháp anh chọn chính là cưới một người con gái khác và người anh chọn chính là người con gái khiến anh cảm thấy gần gũi nhất, chính là cô. - "Chúng ta kết hôn được không?" Anh nói. Tôi cũng biết, anh sẽ nói như thế, không phải vì anh yêu tôi, mà vì anh yêu người đó. Chỉ vì không muốn người con gái kia phải cảm thấy dằn vặt và mặc cảm, anh chấp nhận rút lui. Anh làm tất cả những điều này là vì cô ấy. Vì một người anh yêu, lấy một người anh không yêu, có lẽ chỉ có anh mới làm được việc ngốc ngếch đó mà thôi. Đã biết rõ tất cả những điều đó, thế nhưng cũng không có cách nào để từ chối. Có phải tôi thực sự còn ngốc hơn anh không?.... *** Từ hai giờ tới năm giờ sáng ngày Mười ba tháng Tám năm 2002, mưa sao băng Anh Tiên [1] đạt tới mức cực đại, chỉ cần đứng ở một nơi rộng rãi là có thể quan sát được bằng mắt thường. [1] Tên tiếng Anh là Perseus Tôi đang tối mắt tối mũi vì bản thảo thì đọc được một bản tin, trong đầu liền xuất hiện biết bao nhiêu ảo tưởng đẹp đẽ, tôi lập tức gọi điện thoại cho A Vy: “Chúng ta có thể cùng thức đêm để viết truyện, đến lúc ba giờ sáng sẽ hẹn nhau đi ra ngoài để ngắm mưa sao băng. Thử nghĩ xem, chúng ta có thể cùng lúc nhìn thấy một ngôi sao lướt qua bầu trời. Điều này chẳng phải là rất lãng mạn sao?”, tôi rất vui vẻ, tấm tắc khen ngợi ý kiến mình vừa đưa ra. “Thức đêm viết truyện”, ở đầu dây bên kia A Vy nói, “Xin lỗi nhé, tớ nộp bản thảo rồi, không muốn tiếp tục thưởng thức mùi vị địa ngục đó nữa đâu. Tớ có thể gọi cậu dậy lúc ba giờ sáng, nhưng ở chỗ chúng tớ không ngắm được sao băng”. A Vy thấy đề nghị của tôi chẳng lãng mạn chút nào. Tôi không can tâm, lại tiếp tục gọi điện cho một người bạn khác là A Chi: “Thức đêm viết truyện? Thôi đi. Tớ đã viết đến chương chín rồi, việc gì phải thức đêm với cậu nữa.” Lại một gáo nước lạnh dội lên đầu tôi… Haizzz, mình quên mất! A Chi ngoan ngoãn chứ đâu giống mình. ... Mời các bạn đón đọc Giày Thuỷ Tinh Nối Duyên của tác giả Ngữ Lục.