Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hoa Hồng Trao Kền Kền

Bạn đang đọc truyện Hoa Hồng Trao Kền Kền của tác giả Phong Hiểu Anh Hàn. Giang Lăng tìm được rồi người đàn ông mình cần... Cô hỏi Chu Dư Ngôn, có muốn thực hiện giao dịch với cô không. Chu Dư Ngôn là một người có tiếng tăm trên thương trường, anh là một người đàn ông tuấn mỹ, có khí chất, chỉ là tiếc thay, chân anh có tật, mà cũng có thể vì khiếm khuyết này nên tính tình thâm trầm bất định, là một người không nên trêu vào Anh ta ở trong giới đã lâu, nhưng không thường xuất hiện trước mặt công chúng hay các trường hợp chính thức khác. Vì tiếp cận anh, Giang Lăng ngụy trang thành hình tượng ngưỡng mộ sếp lớn. Nhưng mà mỗi lần ra đón tiếp cô đều là trợ lý của Chu Dư Ngôn. “Xin lỗi cô Giang, hôm nay Chu tổng không có ở đây.” Giang Lăng tỏ ra tình sâu không hối tiếc, ngay cả nhân viên trong công ty Chu Dư Ngôn cũng dần dần bị cô làm cảm động. *** Reviewer: AI_Hải Đường Designer: AI_Cẩn Du Thể loại: Hiện đại,  Hào môn thế gia,  HE Độ dài: 91 Tình trạng: Hoàn edit Hoa hồng trời sinh diễm lệ, màu đỏ như máu, điên đảo chúng sinh. Còn kền kền dùng cả đời để ngụy trang, chờ đợi con mồi chấm dứt sinh mệnh, sau đó lao vào cấu xé, âm hiểm đã là thiên tính. Hoa hồng ghét bỏ kền kền thô bạo, mà kền kền cũng khinh thường hoa hồng yếu ớt. Thế mà, con kền kền mạnh nhất lại phải lòng một đoá hồng đầy gai nhọn, si mê đến mức suýt giao ra cả tính mạng mình. Giang Lăng khoác lên lễ phục đỏ thắm tựa cánh hồng, là đóa hoa nở rộ xinh đẹp nhất. Mà kền kền chính là người đang đứng nơi góc tối nhìn về phía cô - Ngôn Úc. Những lần gặp gỡ, những va chạm nhẹ tênh, kền kền không cách nào cưỡng lại được vẻ đẹp hút hồn của hoa hồng, chẳng hay bụi gai chĩa về phía mình đang càng lúc càng sắc nhọn. Lần đầu tiên gặp nhau tại cuộc thi vĩ cầm, Giang Lăng đã ghim vào lòng Ngôn Úc một nhành gai không cách nào nhổ bỏ. Cô trầm mình trong âm nhạc trên sân khấu, tỏa ra hương thơm quyến rũ loài khát máu là kền kền. Sau mỗi buổi biểu diễn, Giang Lăng sẽ nhận được một bó hoa từ Chu tổng Chu Dư Ngôn, nhưng người đưa tới lại chàng trợ lý Ngôn Úc. Anh chỉ là trợ lý “quèn”, nhưng sức hút từ anh chàng trợ lý lại khiến hoa hồng đỏ không cách nào cưỡng lại được. Giang Lăng khiêu khích Ngôn Úc, Ngôn Úc cũng thuận theo để Giang Lăng trêu đùa, anh đưa tôi đẩy, không phải yêu đương cũng chẳng phải bạn bè đơn thuần. Dù có mập mờ thì hai người vẫn tỉnh táo hơn bất cứ ai. Giang Lăng dây dưa với Ngôn Úc, nhưng mục tiêu của cô vẫn là sếp lớn Chu Dư Ngôn của anh. Giang Lăng chưa từng giấu giếm ý đồ của mình, thậm chí còn quá phận nửa lôi kéo, nửa dụ dỗ anh làm “đồng phạm”. Ngôn Úc chỉ cười rồi mạnh mẽ hôn xuống, giành lấy “lợi ích” từ việc làm đồng phạm của cô. Quan sát và thăm dò, đây chính là cách hoa hồng và kền kền ở bên nhau. Mục đích Giang Lăng tiếp cận Ngôn Úc chỉ có một, thông qua anh để móc nối quan hệ với Chu Dư Ngôn. Chỉ có người có quyền lực như Chu tổng mới có thể làm hậu thuẫn giúp cô giành lại những gì thuộc về mình. Giang Lăng quả thật thích Ngôn Úc, nhưng chỉ tới vậy mà thôi, người cô cần là Chu Dư Ngôn. Lại một hồi dây dưa không rõ, một người đa nghi và đầy lòng phòng bị như Ngôn Úc cũng đã mơ hồ chìm vào mật tình, nhưng Giang Lăng vẫn lý trí đến lạnh băng. Sau khi đạt được mục đích, vừa mới xác định quan hệ với chàng trợ lý chưa đầy hai mươi bốn giờ đồng hồ, Giang Lăng đã “đá” anh không thương tiếc. “Chúng ta chia tay đi.” Ngôn Úc khựng lại, tầm mắt cô đọng: “Em nói cái gì?” “Tới giờ còn giả vờ nữa cũng không còn thú vị, anh nói phải không?” Giang Lăng nghiêng đầu nhìn anh, tỏ vẻ cười như không cười, giọng điệu hài hước, “Chu —— tổng?” Giang Lăng sớm đã nhìn rõ màn kịch của Ngôn Úc, mà hiện tại phải gọi anh là Chu Dư Ngôn mới phải. Dù đã lật bài ngửa, nhưng rõ ràng quan hệ lợi ích giữa Chu Dư Ngôn và Giang Lăng vẫn còn có thể tiếp tục. “Bạn trai cũ” Ngôn Úc lúc này lại trở thành cầu nối để Chu Dư Ngôn dỗ bạn gái. “Vậy điều kiện của Chu tổng là gì?” Chu Dư Ngôn nhìn cô, khuôn mặt không mang biểu cảm thốt ra hai chữ: “Liên hôn.” Động tác của Giang Lăng khựng lại. Chu Dư Ngôn đối diện cô, vẻ mặt hờ hững: “Liên hôn với tôi, tôi giúp em giành lấy tập đoàn Giang thị.” Anh đưa ra cho Giang Lăng “chiếc bánh” rất béo bở, mà điều kiện duy nhất chính là cô. Giang Lăng cần hậu thuẫn, Chu Dư Ngôn chỉ cần Giang Lăng, đây thực sự là một giao dịch “có hời”. Cuộc trao đổi này, dù bên nào được hời thì mối quan hệ của họ cũng đã bước thêm được một bước mới. Cứ như vậy, hai người một đuổi một bắt, vẫn thăm dò và quan sát, nhưng lần này là cả hai cùng rơi xuống vách núi mang tên tình yêu. Hoa hồng sinh trưởng nở rộ trong bụi gai, tự do dưới ánh sáng mặt trời, nhận được sự ngưỡng mộ của người khác. Chu Dư Ngôn muốn hái xuống thưởng thức đoá hồng xinh đẹp nhất ấy, chẳng ngại tay đầm đìa máu tươi. Giang Lăng tựa như thuốc đ ộc bọc trong lớp kẹo đường, dụ dỗ người ta sa đọa, ngọt ngào lại c hết người. Giang Lăng ban đầu không hề đặt lòng mình vào một màn kịch này, tiếp cận chỉ để lợi dụng Chu Dư Ngôn. Nhưng lại chẳng ngờ “vật cực tất phản”, nhập vai quá sâu, đến cuối cùng gần như bản thân Giang Lăng cũng tin tưởng cảm xúc đối với Chu Dư Ngôn là thật. Không biết khi nào rơi vào, hơn nữa càng lún càng sâu khiến cô chần chừ lùi bước. Giang Lăng coi như thua rồi, thua trong cục diện chính mình sắp đặt. Vốn tưởng rằng bản thân là người ngoài cuộc, nào ngờ cô đã trở thành người trong cuộc từ lâu. Nhưng nếu là Chu Dư Ngôn, thực ra thắng thua cũng không còn quan trọng nữa. Chu Dư Ngôn và Giang Lăng rất giống nhau, đều là cùng một loại người, ban đầu mục đích của cả hai không hề quang minh chính đại. Nhưng hiện tại, bọn họ đã hoàn toàn buộc chặt vào nhau, không cách nào rời xa được nữa. Hai người đấu trí đấu dũng từ thương trường đến tận phòng ngủ, vừa nồng nhiệt lại kích thích. “Hoa hồng trao kền kền” thực ra không có quá nhiều nút thắt phức tạp. Điều làm nên sức hấp dẫn của câu chuyện này chính là tình yêu giữa hai kẻ lý trí là Chu Dư Ngôn và Giang Lăng. Với văn phong mượt mà hết sức thu hút, tác giả thực sự đã vẽ ra đoá hồng Giang Lăng và chàng kền kền Chu Dư Ngôn bằng con chữ, đưa người đọc đến với tình yêu của họ. Cách Phong Hiểu Anh Hàn xây dựng nhân vật nhất quán, sự thay đổi nội tâm của nhân vật hợp lý và thú vị vô cùng. Một vị sếp lớn lạnh lùng mưu mô lại đi diễn trò cùng người mình thích mỗi ngày, một cô gái thông minh xinh đẹp giả vờ yếu đuối ngốc nghếch để đạt được những gì mình muốn, sự kết hợp này thực sự mới lạ và thu hút độc giả. Không thể không nói, đến những nhân vật phụ cũng được tác giả thổi hồn vô cùng sinh động thú vị, mỗi nhân vật xuất hiện đều có ý đồ riêng. Lời cuối cùng, reviewer đánh giá khá cao “Hoa hồng trao kền kền” ở cả nội dung hấp dẫn lẫn phần chuyển ngữ mượt mà, điều khá hiếm thấy hiện nay. Tóm lại, đây là một bộ truyện đáng đọc nếu bạn đang tìm kiếm một tình yêu kích thích giữa những âm mưu đấu đá nơi thương trường. Ngại gì mà không rơi vào “Hoa hồng trao kền kền” cùng reviewer nào! ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Khoảng không *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** “Con kền kền phát ra tiếng kêu thèm thuồng trong thung lũng, Mơ thấy xác chết thối rữa và mục nát của mình.” (*) trích từ bài thơ Gửi sầu muộn của Friedrich Nietzsche …… Tiếng chuông di động ồn ào lại vang lên, Giang Lăng khép lại tập thơ trong tay rồi cầm lấy di động trên bàn. Tên người gọi đến là “Giang Thiệu Quân”, tại cột thông báo trên màn hình đã có nhắc nhở bảy cuộc gọi nhỡ. Giang Lăng không để ý tới. Di động vang lên liên tục, cho đến giây thứ 58 cô mới bấm nút nhận máy. “Giang Lăng, tại sao bây giờ mới bắt máy?” Giang Thiệu Quân cố ý đè thấp giọng ẩn chứa lửa giận. Giang Lăng hơi nhướng mày, cô không cất tiếng trả lời. Cô mở loa ngoài, tùy tiện đặt di động sang một bên rồi quay sang ôm lấy hoa hồng tươi mới trên bàn. Giang Thiệu Quân tiếp tục quở mắng: “Nhìn xem những rắc rối cho chị gây ra kìa, thể diện của nhà họ Giang đã bị chị ném đi mất rồi!” Ông ta tạm dừng mấy giây rồi chuyển đề tài, giọng điệu dịu xuống: “Lăng Lăng, ba cũng không phải trách móc con. Nhưng lần này dư luận xôn xao, nếu để người ta biết con là con gái của ba thì đối với con và tập đoàn đều có ảnh hưởng không tốt.” “Cho dù con không nghĩ cho gia đình cũng phải nghĩ cho bản thân. Nhà họ Triệu đã bằng lòng rồi, chỉ cần con đồng ý đính hôn thì sẽ giúp con giải quyết mớ chuyện rắc rối trên mạng. Nghe lời ba đi, đừng kéo đàn vĩ cầm gì đó, mau chóng rút khỏi cuộc thi…” “Ba? Ba nói cái gì?” Giang Lăng chầm chậm cất tiếng, đầu ngón tay thờ ơ mơn trớn đóa hoa, “Tín hiệu ở đây không tốt, vòng bán kết sắp bắt đầu rồi. Chờ cuộc thi chấm dứt con sẽ liên lạc với ba.” “Chị ——” Giang Lăng cúp máy, thuận tay điều chỉnh di động sang chế độ máy bay. Trong cột thông tin có một vài tin tức được ứng dụng đẩy lên chưa kịp xử lý —— [Thí sinh tiết lộ việc mờ ám của giải thi đấu vĩ cầm toàn quốc “Cúp Hi Quang”…] [Chủ tịch Giang thị tuyên bố liên hôn với tập đoàn BJM…] Giang Lăng bấm nút khóa màn hình. Cùng lúc cuộc gọi kết thúc thì cửa phòng nghỉ bị đẩy ra. Thẩm Ức Âu bước nhanh vào, trong âm thanh mang theo mấy phần hổn hển: “Lăng Lăng, bên ngoài có rất nhiều phóng viên tới, bọn họ…” “Chị Thẩm, đừng gấp.” Giang Lăng đứng lên, tiện tay cầm bó hoa hồng tươi đưa qua, “Không cần để ý tới bọn họ, trước mắt thi đấu quan trọng hơn, nhạc đệm đã giao tới chưa?” Thẩm Ức Âu theo bản năng nhận lấy: “Đã giao tới rồi.” Chị ta cúi đầu nhìn bó hoa trên tay, hơi ngớ ra, “Bó hoa này…” “Bó hoa này à,” Giang Lăng nhoẻn miệng cười, giọng điệu vui vẻ, “Là một người theo đuổi không thành thật tặng em.” Thẩm Ức Âu hỏi: “Vậy chị giúp em bỏ đi?” “Giúp em tìm một bình hoa cắm vào.” Giang Lăng cầm lấy hộp đàn vĩ cầm, cô xoay người: “Chúng ta đi thôi.” Thẩm Ức Âu ngẩng đầu: “À…được.” *** Giải vĩ cầm toàn quốc cúp Hi Quang là cuộc thi âm nhạc uy tín trong nước, là ứng cử viên đứng đầu cho giải quán quân của kỳ thi lần này Giang Lăng đương nhiên nhận được sự chú ý của mọi giới. Cuộc thi đã tiến đến giai đoạn vòng bán kết, nhưng gần đây trên mạng có một tài khoản marketing đăng lên một bài viết vạch trần hiện tượng quy tắc ngầm tại giải vĩ cầm toàn quốc cúp Hi Quang, quán quân đã được quyết định nội bộ từ trước, ám chỉ thí sinh Giang Lăng vì giải quán quân mà nhận quy tắc ngầm của bên tài trợ. Bài viết lấp lửng, tuy rằng không chỉ đích danh nhưng người sáng suốt có thể lập tức đoán ra thân phận của một nhân vật chính khác trong đề tài —— Người nắm quyền tập đoàn Chu thị, Chu Dư Ngôn. Tin đồn truyền khắp nơi nói rằng Chu Dư Ngôn hai chân tàn tật, tính tình hung ác nham hiểm. Giang Lăng là quán quân cuộc thi bò lên giường của một người tàn phế khiến người ta xôn xao. Việc này vừa lan truyền, lập tức dấy lên sóng to gió lớn trên mạng. Giang Lăng mới vừa ra khỏi phòng nghỉ, phóng viên canh giữ bên ngoài lập tức ùa lên, ánh đèn chớp nhoáng và tiếng răng rắc liên tục không ngừng. “Cô Giang!” “Cô Giang, năm ngày trước có phải cô gặp mặt CEO Chu Dư Ngôn của tập đoàn Chu thị vào ban đêm không?” “Cô và Chu tổng có phải tồn tại mối quan hệ bất chính không?” “Cô Giang Lăng, trên mạng đồn rằng cô vì giành chiến thắng cho cuộc thi lần này mà tiếp nhận quy tắc ngầm của Chu tổng, chuyện này có thật không?” Các câu hỏi của các phóng viên câu này sắc bén hơn câu kia. Thẩm Ức Âu mau chóng ngăn cản đám phóng viên: “Các bạn phóng viên, bây giờ còn chưa phải lúc phỏng vấn, chúng tôi không thể trả lời, xin nhường đường.” Có phóng viên không nghe theo không bỏ cuộc, hùng hổ hăm he: “Cô Giang không dám trả lời câu hỏi của tôi, cho nên là sự thật phải không?” “Cô và Chu tổng…” Giang Lăng nở nụ cười không mất lễ độ: “Xin lỗi, cuộc thi sắp bắt đầu rồi, có thắc mắc gì các vị có thể hỏi lại sau cuộc thi.” Thẩm Ức Âu khó khăn mở ra một lối đi, che chở Giang Lăng thoát khỏi vòng vây dày đặc của đám phóng viên. Rốt cuộc không thấy bóng dáng của phóng viên nữa, bỗng nhiên một tiếng châm biếm thẳng thừng truyền vào lỗ tai. “Thật không hổ là ‘ứng cử viên quán quân hot nhất’ của chúng ta. Giang Lăng, quả nhiên cũng chỉ có cô mới có thế trận lớn vậy.” Giang Lăng ngẩng đầu, một người phụ nữ trẻ tuổi mặc chiếc váy dài đuôi cá màu bạc đang đi về phía cô. Tô Tùng Khê, cũng là ứng cử viên quán quân cho giải thi đấu lần này. Giang Lăng nhìn cô ta, âm thanh dịu dàng đúng mức: “Cô Tô, đúng lúc cô ở đây, tôi vừa hay có việc muốn tìm cô bàn bạc.” “Chuyện gì?” Tô Tùng Khê hơi hất cằm, thái độ ngạo mạn. Giang Lăng không nói gì chỉ lấy ra một cây bút ghi âm, cô bấm nút phát ra. Sự tĩnh lặng lúc có lúc không chợt bị phá vỡ. “Cô làm vậy không sợ nhà họ Giang trả thù sao?” “Tại sao phải sợ? Là nhà họ Giang chủ động liên lạc với tôi, bảo tôi ra tay đối phó với Giang Lăng. Bọn họ còn hứa với tôi sau khi sự việc thành công sẽ bảo giáo sư Stellis nhận tôi làm học trò.” “Nếu đã tìm cô hợp tác vậy khiến cô ta rút khỏi cuộc thi là được rồi, vì sao phải để truyền thông tuyên bố những điều kia… Lỡ như để người bên Chu thị biết…” “Sợ cái gì? Cho dù bên Chu thị muốn tìm người tính sổ thì cũng chỉ nghĩ tới Giang Lăng.” Trong đoạn ghi âm, Tô Tùng Khê cười lạnh, “Ai bảo Giang Lăng giành lấy sự chú ý của tôi, tôi sẽ khiến cô ta thân bại danh liệt! Đợi đến lúc đó ——” Tô Tùng Khê thay đổi sắc mặt trong nháy mắt, theo bản năng vươn tay ra muốn giành lấy. Giang Lăng tắt bút ghi âm cất lại trước một bước. “Giang Lăng!” Tô Tùng Khê nhìn chằm chằm bàn tay cô, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin, “Cô, cô làm sao có được đoạn ghi âm này!” Cô ta lại ngẩng đầu, trợn mắt nhìn Giang Lăng, “Rốt cuộc cô muốn thế nào?” Giang Lăng mỉm cười nói: “Cô Tô, tôi cũng không muốn làm khó cô, chỉ cần cô có thể làm sáng tỏ những tin đồn không đúng sự thật trên mạng, đoạn ghi âm này vĩnh viễn sẽ không công khai.” Tô Tùng Khê cắn môi mấy lần, cuối cùng nói: “Tôi biết làm thế nào.” Thẩm Ức Âu tiến lên trước, ánh mắt thu hồi từ trên người Tô Tùng Khê: “Lăng Lăng, tại sao không công khai đoạn ghi âm này với phóng viên?” Giang Lăng nhìn bóng dáng hỗn loạn của cô ta rời khỏi, giọng điệu mang theo chút sâu xa: “Chị không cảm thấy việc lựa chọn giữa làm sáng tỏ lời đồn và đắc tội Giang Thiệu Quân sẽ càng khiến cô ta khó xử hơn sao?” Vì ép cô bằng lòng chuyện liên hôn, Giang Thiệu Quân quả thật hao hết tâm tư. Tiếc là… Mời các bạn mượn đọc sách Hoa Hồng Trao Kền Kền của tác giả Phong Hiểu Anh Hàn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ngạo Khí Hoàng Phi
Nàng xuất thân vốn là vị tiểu công chúa của tập đoàn Lăng Thị, tuy nhiên không biết vì sao lại  lưu lạc đến Long Hiên hoàng triều vốn là một nơi không hề có trong lịch sử.... Vậy cũng không sao, nhưng chẳng biết thế nào nàng lại trở thành tần phi của hoàng đế, hơn nữa chỉ là một phi tử nhỏ địa vị thấp hèn.  Không sao cả, nàng nhẫn nhịn! Chờ nàng ra khỏi cung rồi thì phải như chim bay cao trên trời, như cá bơi lội dưới biển. Hình như  ông trời không vừa lòng với nguyện vọng quá mức tốt đẹp của nàng, nên khiến nàng nhận lầm hoàng đế là thái giám, không những thế còn cùng hắn xưng huynh gọi đệ. Mà tên hoàng đế này không biết bị bệnh gì… sống chết không chịu cho nàng đi. Hoàng đế Âu Dương Chính Hiên của Long Hiên hoàng triều – kiếp này chỉ yêu mình nàng, vì nàng mà từ bỏ hậu cung. Vương gia – người xưa nay hỉ nộ ái ố không hiện ra mặt – có tình ý với nàng, quyết sống không chung chăn, chết chung huyệt. Thiên hạ đệ nhất sát thủ  Vô Dạ cũng đến “góp vui” – ta nguyện ý vì nàng mà buông kiếm. Thật rối loạn… Đây rốt cuộc là may mắn hay bất hạnh của nàng? *** Review Góc Review: Lăng Ngạo Tuyết/ Tiêu Vũ Tình x Âu Dương Chính Hiên Mình đã đọc truyện này vào 25/10/2016. Ấn tượng của mình về nữ chính là nàng không tệ, nam chính phải là hoàng đế nhưng phải quỳ xuống năn nỉ nàng thì nàng mới chịu tha thứ. Lúc đó mình còn khen nữ chính mạnh mẽ, dứt khoát; còn nam chính thì bỏ danh dự để sửa sai. Bây giờ quay lại thấy cmt khá trái chiều, nhiều người chê nam nữ chính. Mình quyết định nhảy hố ngay lập tức để xem thực hư thế nào :3 Nữ chính Lăng Ngạo Tuyết ở hiện đại là hoa khôi của trường. Một ngày cô từ chối không biết bao nhiêu người; cô còn được những nữ sinh thân thiết tặng cho cô nụ hôn gió, cùng những tiếng thét chói tai như gặp được thần tượng. Những chi tiết này theo mình thì lố, dù đẹp cách mấy đi chăng nữa, mình vẫn cảm thấy lố. Hơn nữa, Ngạo Tuyết là kiểu ngủ gục, trốn học nhưng vẫn giành hạng cao trong trường; cô là người thừa kế của tập đoàn Lăng thị – một tập đoàn không có đối thủ (tác giả nói chứ mình không bịa ra nha); cô là tiểu thư nhà giàu nứt vách đổ vỏ nhưng giả vờ là người có gia cảnh nghèo. Những điều kể trên làm ấn tượng ban đầu của mình giảm xuống, vì truyện có nguy cơ giống truyện teen. Mình vẫn cày tiếp vì hi vọng ở cổ đại sẽ tốt hơn. Khác với vẻ ngoài lạnh lùng, điềm tĩnh, ôn nhu, Ngạo Tuyết là người cực kỳ, cực kỳ bạo lực. Nàng học rất nhiều môn võ, và là một nữ bá của trường. Ước mơ một lần được xuyên không, nên Ngạo Tuyết được xuyên đến Long Hiên hoàng triều, còn Tiêu Vũ Tình lại xuyên đến hiện đại. Ngạo Tuyết xuyên vào thân xác của Tiêu Vũ Tình, thiên kim của Tri phủ, là đệ nhất tài nữ trong kinh thành. Nàng “bị” hoàng đế sắc phong làm chiêu dung, do nguyên chủ cố tình biểu hiện kém, không tranh sủng. Ở chương 3, Chính Hiên đang chuẩn bị cải trang vi hành thì gặp Vũ Tình đang thả diều. Hắn đột nhiên muốn tới gần nàng, và sau đó hắn cùng nàng trò chuyện, hắn quên luôn việc cải trang vi hành. Ấn tượng ban đầu của mình với nam chính giảm sút trầm trọng. Thay vì lo chuyện công, hắn lại ngồi lại bên cạnh mỹ nhân. Hắn làm hoàng đế mà quá dễ dàng rung động như thế, thật vô lý! Mình cày đến chương 10 liền không thể cố gắng thêm nữa. Nam phụ Âu Dương Cẩn Hiên tuy cũng đột ngột yêu Vũ Tình, nhưng hắn đỡ hơn Chính Hiên. Cẩn Hiên tuy chỉ là vương gia nhưng hắn trông giỏi giang hơn cả Chính Hiên. Mình rất thất vọng về nam chính. Văn phong của truyện không tốt lắm, khá giống truyện teen, không chỉ riêng ở hiện đại, mà ở cổ đại còn tệ hơn nữa. Nữ chính được miêu tả là xinh đẹp, giỏi võ. Mình lại chẳng thấy nàng có gì đặc sắc cả. Xuyên tới cổ đại mà không biết “nhập gia tuỳ tục”, lúc nào nàng cũng suy nghĩ nông cạn, là một kiểu não tàn nhẹ. Nàng khá nhố nhăng, trẻ con, hành động mà không biết suy nghĩ. Có thể kể đến việc nàng cứ khiến cho tỳ nữ bên cạnh ngạc nhiên vì cách nói chuyện điên điên khùng khùng của nàng. Nàng còn chửi to “cẩu hoàng đế, hoàng đế chết tiệt” trước cung của Chính Hiên. Nếu không phải truyện này là truyện sủng và Vũ Tình là nữ chính, thì nàng đã phải chết không dưới ba lần rồi. Sau khi đọc xong khúc này, mình drop liền vì thấy nữ chính não tàn và nam chính cũng vô dụng, tinh trùng lên não không kém .  Là một hoàng đế, hắn phải có uy nghiêm của hoàng đế, nhưng mình lại chẳng thấy điều này. Ai cũng leo lên đầu lên cổ hắn được cả. Cách hắn hành xử với Nguỵ thừa tướng cũng chẳng thuyết phục mình rằng hắn là hoàng đế có quyền uy không thể xâm phạm. Điều làm mình thấy buồn cười là việc Chính Hiên dễ dàng yêu Vũ Tình như vậy, cưng chiều nàng như vậy, vậy mà hắn lại không tin nàng, dẫn đến hiểu lầm về sau. Theo như mình nhớ, Vũ Tình rời khỏi cung. Chính Hiên đến sống cùng nàng ở một trong thôn, hằng ngày năn nỉ nàng. Khi hắn quỳ xuống năn nỉ nàng thì nàng mới mềm lòng và quay lại. Mình tính cày tiếp để xem vì sao nam chính bỏ tôn nghiêm như vậy mà mọi người vẫn ghét hắn. Có điều, mình không thể chịu nổi nữa nên đành bỏ cuộc thôi. Cho truyện này 1.5/5 điểm. Truyện này sẽ bị xoá khỏi danh sách yêu thích của mình. Mời các bạn đón đọc Ngạo Khí Hoàng Phi của tác giả Tùy Phong Thanh.
Mục Nhiên
Một đứa trẻ mồ côi có mong ước đơn giản chỉ là một mái nhà, vậy mà hắn lại không có được. Lần đầu tiên gặp được anh đã khiến tim hắn rung động , bất chấp mọi thủ đoạn muốn có hắn bên cạnh , hắn dùng tình yêu chân thật cùng thời gian để khiến anh cảm động nhưng tất cả mọi cố gắng của hắn hoàn toàn bị xem thưởng đến phút cuối cùng hắn mới biết được hắn đã sai lầm rồi. Liệu hắn có thoát được tình yêu đầy đau khổ này hay không ? *** Review T.Y: Tại thời khắc đó, Mục Nhiên chợt nhận ra rằng, mọi chuyện không còn có thể cứu vãn được nữa. Tất cả đã đi chệch hướng kể từ ngày đầu tiên cậu gặp anh, kể từ khi cậu bất chấp thủ đoạn vì muốn giữ anh ở bên cạnh. Những tưởng rằng chỉ cần có thời gian, chỉ cần cậu thật lòng, rồi đến một lúc nào đó anh sẽ đem tình yêu trao cho cậu. Nhưng không, là cậu đã sai rồi... Truyện này chắc có nhiều bạn đọc rồi, review cũng có nhưng mình vẫn muốn review một lần nữa. Chỉ dùng từ ngữ thật sự không thể miêu tả hết cảm xúc và sự yêu thích của mình dành cho Mục Nhiên. Đây cũng là cột mốc quan trọng trên con đường đọc đam của mình. Sau khi đọc xong bộ này, tiêu chuẩn chọn đam của mình trở nên khó hơn. Đọc 10 truyện thì hết 8 truyện đứt gánh giữa đường vì cảm thấy chưa đủ "hay như Mục Nhiên", bản thân bất tri bất giác đem Mục Nhiên ra làm tiêu chuẩn để chọn truyện. Bình thường đọc truyện hay xem phim dù có hay cỡ nào thì mình cũng sẽ không bỏ thời gian để xem lại. Nhưng Mục Nhiên lại là một ngoại lệ, mình đọc lại vô số lần, tất cả tình tiết trong truyện đều có thể nhớ rõ. Edit rất mượt. Tác giả miêu tả tâm lý nhân vật rất tốt, rõ ràng, khiến người đọc có thể sâu sắc cảm nhận từng nỗi đau mà Mục Nhiên đã trải qua. Từng câu từng chữ tác giả viết ra khiến mình cảm giác như tim bị ai đó bóp nhẹ, thương Mục Nhiên khi chưa kịp cảm nhận rõ hương vị hạnh phúc thì bất hạnh lại liên tiếp ập đến với cậu. Dịch Thiên tuy có tra nhưng mình không thể nào ghét được. Mình cảm giác như từ đầu Mục Nhiên so với những bạn giường khác của Dịch Thiên là có khác biệt, không phải vì lý do Mục Nhiên đã uy hiếp Dịch Thiên nhưng là do hai người đã biết nhau từ trước. Dịch Thiên luôn lấy lý do trả thù để dày vò Mục Nhiên (cả thể xác lẫn tinh thần), nhưng vẫn sai người theo dõi Mục Nhiên vì sợ cậu xảy ra chuyện. Nếu thật sự chán ghét Mục Nhiên thì để cậu biến mất hoàn toàn đối với anh không phải là một việc khó. Sau đoạn Mục Nhiên tự tử, mình thấy nhiều bạn mong Mục Nhiên có thể dừng lại ở đó vì cái chết giúp cậu chấm dứt mọi đau khổ. Nhưng cá nhân mình nghĩ như vậy thật không đáng, cậu đã khổ lâu như vậy rồi tại sao khi nhắm mắt cũng không thể có chút hạnh phúc nào? Liệu Mục Nhiên có thực sự cam tâm hay do đó là lựa chọn duy nhất? Đây là một trong những đoạn mình thích nhất trong truyện: "Từ Nhiễm ngây người, sau đó chậm rãi ôm lấy Hạ Húc Đông, trong mắt lại dâng lên một tầng hơi nước. Cô là con gái út trong nhà, phía trên còn có hai người anh trai, từ nhỏ đến lớn đều được mọi người sủng ái, nói là được phủng trong lòng bàn tay mà lớn lên cũng không đủ. Rồi sau đó gặp được Hạ Húc Đông, mọi việc y đều làm vì cô, ngay cả lời nói nặng cũng luyến tiếc nói với cô một câu. Còn người nọ, nhiều năm qua như vậy, trừ bỏ nữ nhân câm kia, liệu đã từng có ai quan tâm, để ý đến cậu? Khi cậu tứ cố vô thân, liệu đã từng có ai đứng ra chở che? Khi cậu rơi lệ, liệu đã từng có ai bao dung ôm cậu vào lòng? Cho dù một lần cũng được, liệu đã từng có ai không?" Chỉ sau vài lần đầu gặp mặt nhưng Từ Nhiễm đã thật sự xem Mục Nhiên như em trai của mình mà bảo vệ. Sẵn sàng vì cậu chống đối Dịch Thiên, đấu tranh vì quyền lợi mà Mục Nhiên nên có. Từ Nhiễm như một chất xúc tác giúp Dịch Thiên nhận ra tình cảm thật sự của mình dành cho Mục Nhiên. Dịch Thiên cũng vì Mục Nhiên mà thay đổi. Một Dịch Thiên cao ngạo, lại vì Mục Nhiên mà cầu xin sự giúp đỡ của Từ Nhiễm. Một Dịch Thiên luôn cho mình là đúng, lại vì Mục Nhiên mà bắt đầu đặt mình vào người khác để suy nghĩ. Một Dịch Thiên bá đạo, lại vì Mục Nhiên mà dần thay đổi bản thân để có thể giữ cậu bên mình. Mục Nhiên thật ra là một kẻ may mắn. May mắn vì có một người mẹ yêu thương mình vô điều kiện. May mắn vì có một người chị bảo vệ mình hết mực. May mắn vì có một cô con gái ngoan ngoãn lại hiểu chuyện. May mắn vì sau tất cả, cậu cũng đã có một cái gia cho riêng mình. *** Review Nỏ: Có thể sau khi đọc truyện sẽ có nhiều cảm nhận khác nhau, có người sẽ nói sẽ nói Mục Nhiên không những tiện, yếu đuối nhu nhược lại mà lại còn ngu ngốc khi cố chấp với một người chẳng thương mình; nhưng cũng sẽ có người như tớ, thương cho một Mục Nhiên mồ côi, một Mục Nhiên khát khao tình cảm gia đình hơn bao giờ hết. Mục Nhiên cũng từng được một gia đình nhận nuôi, nhưng lại bất hạnh khi những gì cha mẹ mới cho cậu không phải là những cái ôm đầy yêu thương mà là những lần bạo hành dở sống dở chết. Đặt trong hoàn cảnh đó, có người sẽ mạnh mẽ vươn lên, nhưng đâu phải ai cũng làm được vậy, và những người yếu đuối luôn sợ hãi với thế giới vì những gì mình đã trải qua thì cũng có gì sai? Và Mục Nhiên gặp Dịch Thiên, anh cứu cậu, đem đến cho cậu ánh sáng trong một thế giới cô đơn và tăm tối nhất, khiến cậu lại một lần nữa khát khao yêu thương. Khát khao và giành lấy, dù cách thức có sai trái nhưng thực sự cậu chưa hề thương tổn ai ngoài Dịch Thiên, cậu cũng đã dùng ba năm nhận lấy sự ghẻ lạnh khinh thường từ anh và những trò đùa quái ác của bạn bè anh để đổi lấy sai lầm. Ai có thể hiểu thấu và hình dung nổi những đau đớn mà cậu phải chịu? Thực sự tớ đã khóc khi Mục Nhiên mất đi người đàn bà câm, người duy nhất dành cho cậu tình yêu thương như một người mẹ mà chẳng cần hồi đáp. Cái cảm giác tưởng chừng như đã có được hạnh phúc, quá đỗi vui sướng, rồi lại chẳng may để nó vụt mất khỏi tầm tay. Chỉ vì một hành động lỗi lầm trong quá khứ, chỉ vì chẳng có ai bênh vực mà tất cả mọi người đều cho rằng cậu không xứng đáng được sống, không xứng đáng có được quyền hạnh phúc. Đỉnh điểm là giấc mơ về một thế giới, mà trong thế giới ấy, Mục Nhiên vẫn còn cha mẹ, vẫn đang được sống trong nỗi vô âu vô lo, hơn hết là cậu còn có một người bạn trúc mã tên Dịch Thiên. Cách hành văn của tác giả chân thật đến mức khiến tớ sợ hãi khi nghĩ đến viễn cảnh Mục Nhiên tỉnh lại và mọi êm đềm trong giấc mơ phút chốc tan biến... Và tớ thực sự thấy may mắn vì ít nhất còn có Dịch Thiên. Một người từ nhỏ đã phải sống trong cảnh tranh đấu chốn tiền quyền thì sao có thể dễ dàng mở lòng với một người, cuối cùng lại trở nên nguội lạnh khi biết người mình khó khăn lắm mới tin tưởng lại sử dụng những chiêu trò bỉ ổi. Dù trong ba năm đó, anh vẫn cảm thấy giận dữ với Mục Nhiên, nhưng làm sao có thể bỏ qua những hành động ấm áp và tình cảm chân thật mà cậu dành cho anh? Cuối cùng thì sau bao chậu máu chó của mẹ ruột đại thần hai người vẫn trở lại bên nhau =]]] Những gì Mục Nhiên đã chịu đựng và những hành động chân thành ấm áp từ sâu tận trái tim của Dịch Thiên sau này đều thật sự xứng đáng với tương lai hạnh phúc của cả hai về sau. Truyện phù hợp với con dân đang chán nản vì đời quá nhàm và có một con tym cháy bỏng nỗi thèm ngược tới điên dại~ Đánh giá: 9/10 Thiếu một số vì Cô Quân đại nhân đã ngược quằn quại Mục Nhiên của tuôi quá nhiều -.- tuôi đang đau đớn không muốn yêu nữa. Bonus tay nghề editor hơi bị đỉnh, không có tình trạng Hán Việt để anh chị em hộc máu chơi đâu =]]]] Mời các bạn đón đọc Mục Nhiên của tác giả Cô Quân.
Mua Em Một Trăm Đêm
Truyện Mua Em Một Trăm Đêm có nội dung xoay quanh một anh chàng tuy rất bá đạo nhưng lại thú vị. Có bao giờ bạn muốn cưới một cô gái về làm vợ chỉ với lần đầu gặp mặt chưa? Kể từ lần đầu tình cờ anh gặp cô, anh đã cố gắng bằng mọi cách phải chiếm giữ được cô. Khoảng thời gian ba năm, chính là quãng đường anh dùng để chinh phục cô. Rồi cuối cùng anh đã chinh phục được, cô đã không thể từ chối hôn ước của anh...Mọi cố gắng của anh phải chăng đã được đền đáp? Cô sẽ không thể chạy thoát khỏi anh?? *** “Nhất định con rất thắc mắc là tại sao giấy tờ nhà trọ của mẹ con lại ở trên tay ta?” Ngồi trên sofa trong phòng khách, mẹ Trác nhàn nhạt nói: “Trước khi ba con mất, đem nhà trọ giao cho ta, nói sau khi con tốt nghiệp đại học, muốn ta chuyển giao cho con.” “Nhưng con cũng biết, từ sau khi ba con qua đời, Trác thị kinh doanh cực kỳ không thuận lợi, trong vòng vài năm nay số nợ không ngừng tăng lên, con thân là người nhà họ Trác, ít nhiều cũng nên bỏ ra một chút, không phải sao?” “Vậy….Là muốn đem nhà trọ bán sao?” Trong nhà trọ, có rất nhiều hồi ức của cô và mẹ, nếu có thể, Trác Viện nghĩ muốn giữ nó lại. “Gian nhà trọ này đáng bao nhiêu tiền? Bán nó cũng không trợ giúp được gì nhiều đối với nợ nần của Trác thị.” Trác Viện ôm một tia hi vọng nói: “Nhà trọ này muốn giữ lại cho con sao?” Đã là vật thuộc về cô, mẹ Trác cũng không có dự định bán đi, ý tứ là muốn đem nhà trọ giao lại cho cô sao? “Ừ.” “Cảm ơn bác gái…….” Trác Viện với tay muốn lấy giấy tờ nhà trọ trên bàn, ai ngờ, mẹ Trác lại nhanh chóng đem giấy tờ rút lại, làm cho hi vọng của cô tan vỡ, cô nhíu mày, buồn bực mà nâng mắt lên nhìn mẹ Trác: “Bác gái……không phải bác nói nhà trọ giao cho con sao?” “Nhà trọ vốn là của con nhưng con phải đáp ứng ta một điều kiện, ta muốn con là tình nhân lâu dài của tổng giám đốc Giang Gia Văn.” Làm tình nhân của Giang Gia Văn? Bác gái làm sao có thể nói như vậy? Đó là bạn của ba cô, mà ông ấy còn có vợ, làm sao có thể chứ? “Bác gái, con không thể làm tình nhân của bác Giang, ông ấy là bạn của ba con, lại nhiều tuổi hơn so với con…..” Trác Viện sợ hãi, tay khẩn trương mà vén tóc vào sau tai, lắc đầu không chịu đồng ý. “Chỉ cần con đồng ý làm tình nhân của bác Giang, cái nhà trọ này sẽ là của con.” Mẹ Trác nói điều kiện với cô.   Mời các bạn đón đọc Mua Em Một Trăm Đêm của tác giả Nghê Tịnh.
Một Thời Cuồng Say (Nhất Túy Kinh Niên)
"Đã có người ví von rằng tình đơn phương là một loại rượu mạnh mặc dầu biết sau khi uống hết rất dễ dẫn  tới choáng váng, thất thố, thống khổ, cũng làm cho người ta như thiêu thân lao đầu vào lửa, vui vẻ chịu đựng." "Ngươi chạm đến được mới thôi, ta một khi say mới dừng." "Nhưng phàm là say rượu, luôn có một ngày tỉnh lại." *** Review Ám Dạ Cung: Dạo này thiếu truyện đọc, thấy chị Thủy pr bộ này bên weibo dữ quá nên liều mình nhảy hố thử xem. Truyện mới 25 chương, chưa hoàn, tác giả đang update khá đều đặn. Thể loại: tra công tiện thụ, giới giải trí, 1x1, HE. Và giờ tới phần cảm nhận sơ lược mang tính cá nhân, ai không thích thì đi đường vòng đừng cố đọc chi rồi gạch đá vì tui không có khen bộ này đâu =)) Công (Tống Cư Hàn) và thụ (Hà Cố) có quan hệ bạn giường suốt 6 năm qua, thật ra thì hai người quen nhau đã 10 năm, từ hồi cấp 3, thụ hơn công 2 tuổi. Công là ca sĩ nổi tiếng, là con của chủ tịch tập đoàn này nọ lọ chai, trong người chảy dòng máu lai Đức nên anh này đẹp trai chim sa cá lặn, nói chung hoàn hảo đến từng kẽ tóc. Thụ là nhà thiết kế (QT ghi là công trình sư, tui chưa tra kỹ lắm nhưng đại khái chắc là nhà thiết kế), nhan sắc bình thường, không có tài năng gì nổi trội ngoài một tấm chân tình với công... Mọi người còn nhớ bộ Nương Nương Khang tui từng spoil không, nhớ anh Thiệu Quần tra công không, ờ thì bây giờ chắc anh Thiệu nên trao lại chức “vô địch tra công” cho anh Tống Cư Hàn, nhờ Tống Cư Hàn mà giờ tui thấy Thiệu Quần cũng... chưa đến nỗi. Tui thật sự là không tài nào ưa nổi thằng công này, 26 tuổi đầu rồi mà tính tình như nít ranh, bản thân mình thì ra ngoài ăn chơi thác loạn lên giường với đủ thứ người, về nhà thì bắt thụ phải “sạch sẽ” vì “tôi không thích đeo bao”. Theo lời một trong số bồ nhí của thằng công kể thì thằng này tinh lực quá dồi dào 1 người không thỏa mãn nổi nên có lần tìm người chơi 1x2 luôn cho sướng 0_0 Nói thật do Tấn Giang đang thời hài hòa cấm viết H chứ không tui nghi tác giả viết luôn mấy cảnh ngoại tình của thằng công quá, như trong NNK vậy. Ngoài ra thì tính tình thằng công này hết sức tồi, hồi cấp 3 thì vì khúc mắc với thằng bạn Phùng Tranh nên cố tình cưa đổ thụ để chọc tức Phùng Tranh vì biết Phùng Tranh có ý với thụ, nhưng tui nghĩ có lẽ thằng công thích Phùng Tranh vì tác giả cứ lấp lửng ra vẻ ẩn ý về quan hệ giữa hai người này. Công ra ngoài thác loạn là thế, nhưng mà hễ thụ có chút xíu tiếp xúc với nam giới là công lồng lộn lên như thằng dở, công nhận ghen cũng giúp gia tăng tình cảm mà thằng công đụng chút xíu là ghen khùng ghen điên tui thấy mệt người quá. Thụ gặp sếp cũng ghen, thụ gặp Phùng Tranh thì ghen dữ nữa. Hôm sinh nhật thụ, công về ăn mừng với thụ, tui tưởng được coi một màn ngọt ngào, ai ngờ Phùng Tranh vừa gọi điện thoại qua chúc mừng sinh nhật thụ là thằng công nổi cơn tam bành mắng thụ xong xách mông bỏ đi, thụ níu kéo nó thì nó lại bảo: “Tiền lên sân khấu của tôi 1 phút 80 ngàn, ở cùng anh 2 tiếng nãy giờ cả đời này anh không trả nổi đâu, nếu anh thật sự thấy trống rỗng thì tìm cây gậy đi.” Trời đất ơi, nó có biết là bữa đó sinh nhật thụ và thụ mong chờ được ở bên nó thế nào không mà nó đành đoạn thốt ra cái câu đó cho được. Tui thấy khó đỡ quá. Một tình tiết khó đỡ khác là thằng bồ nhí của công tự dưng hứng thú với thụ, cố tìm đến thụ muốn thụ ‘làm’ nó mới ghê chứ, thằng này chắc cũng thiếu thuốc. Giờ tới phiên thụ, thụ này đúng là tiện thật, mặc dù không yếu đuối hay khóc như thụ trong NNK nhưng mà công nhận là thụ khá tiện. Ban đầu đang trong giai đoạn mập mờ với Phùng Tranh, xong bị công cưa cẩm mấy hồi là đổ, dâng cúc cho công luôn, ôm mộng tưởng hão huyền là công và mình thật sự yêu nhau. Đến khi Phùng Tranh cho thụ thấy bộ mặt thật của công, bị công bảo là “ngủ với nhau một lần thôi mà nghĩ nhiều quá”, thế là thụ chấp nhận làm bạn giường của công suốt 6 năm, mặc kệ trong 6 năm đó công vẫn ra ngoài quan hệ bừa bãi như thường, bởi vì với thụ thì được ở bên cạnh công là quá hạnh phúc rồi, còn công muốn đi đâu làm gì thì nhắm mắt coi như không thấy. Đúng là đứa cầm roi quất đứa chịu đau. Mấy lần thằng công lên cơn điên cũng toàn thụ nhún nhường nhận lỗi, cái hôm sinh nhật bị thằng công phũ vậy mà cuối cùng vẫn là thụ nhịn hết nổi gọi điện thoại tìm công chứ thằng công có thèm ngó ngàng gì. Thụ thì suốt ngày cứ ôm cái tư tưởng ‘anh ở trên cao quá em không với tới chỉ mong được làm hạt cát trong sa mạc của anh’, sống vậy không thấy mệt hay sao ấy, nhưng mà người đọc (như tui) thấy rất mệt, suốt 25 chương hầu như chẳng được mấy cảnh ngọt ngào cứ toàn thằng công giận hờn xàm xí còn thụ thì nhún nhường nhận lỗi vì “quá yêu”. Dù mới 25 chương nhưng tui cũng đoán được khúc sau thế nào rồi, mấy bộ gần đây của chị Thủy hình như có đúng 1 motif: tra công tiện thụ, hoặc tra công và tuýp thụ gì gì đó nhưng nói chung là công phải tra, đoạn đầu ngược thụ đoạn sau ngược công, công hối lỗi nhận ra mình thật sự yêu thụ và bắt đầu quá trình truy thê đẫm nước mắt bao gồm ăn vạ và đánh ghen um sùm với công phụ, hết truyện. Sắp tới sau bộ này nghe nói chị sẽ viết về CP Triệu Cẩm Tân và Lê Sóc, mà trùng hợp thay Triệu Cẩm Tân cũng định sẵn sẽ là tra công =)) Ngồi chờ chị viết thêm trung khuyển công như Thẩm Trường Trạch nhưng đợi hoài đợi mãi chưa thấy... Nói chung hơi thất vọng bộ này, thêm cái đang thời hài hòa không có H nữa mà tình tiết quá cẩu huyết đọc thấy nản, nói chung chị Thủy cứ viết tra công như vầy khó nuốt quá, thật ra tra công cũng được nhưng mà mấy thằng tra công gần đây của chị trẻ trâu vô duyên quá đỡ không nổi, đỡ nổi mỗi Nguyên Dương với Ngô Du, Yến Minh Tu thôi cũng tạm cho vô danh sách đỡ nổi luôn vậy vì thấy so với Tống Cư Hàn thì Tu cũng còn hiền chán... Mời các bạn đón đọc  Một Thời Cuồng Say (Nhất Túy Kinh Niên) của tác giả Thủy Thiên Thừa.