Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngọn Sóng Không Tên

Lương Tây Kinh và Thi Hảo là hai người tuyệt đối không thể ở bên nhau. Một người là người cầm quyền tương lai của tập đoàn Lương thị, nhân vật truyền kỳ trong giới kinh doanh, thủ đoạn tàn nhẫn, lạnh lùng mê người. Còn Thi Hảo là thư ký mà ông nội Lương Tây Kinh sắp xếp bên cạnh anh, xưa nay làm việc rất công tư phân minh. Hai người nước sông không phạm nước giếng, mãi đến khi một sự cố bất ngờ xảy ra khiến cho mối quan hệ cấp trên cấp dưới trong sáng của họ đi chệch hướng, trở nên khó tả. – Trong một bữa tiệc, Thi Hảo vẫn làm tròn bổn phận ngồi bên cạnh Lương Tây Kinh như thường ngày, trang điểm mộc mạc, thoạt nhìn nhạt nhẽo vô vị. Đối tác uống say bắt đầu hồ đồ hỏi Lương Tây Kinh, rằng vì sao anh lại giữ một thư ký chẳng chút thú vị bên mình lâu như vậy. Nghe thế, Lương Tây Kinh nhìn Thi Hảo, ánh mắt thâm thúy, “Thư ký Thi rất tốt.” Người nọ vẻ mặt khinh thường, “Tốt chỗ nào?” Lương Tây Kinh đang muốn lên tiếng, bỗng nhiên bị đạp một phát. Sắc mặt anh không chút thay đổi, đè chân người bên cạnh lại, ý vị sâu xa nói, “Chỗ nào cũng tốt.” – Không lâu sau, ở trên một du thuyền nọ, đối tác vô tình bắt gặp Lương Tây Kinh kéo Thi Hảo vào phòng cả một đêm không xuất hiện, lúc này mới biết ở bữa tiệc ngày đó Lương Tây Kinh nói “tốt” là có ý gì. Cái tốt của Thi Hảo, Lương Tây Kinh ích kỷ không muốn kẻ nào được nhìn thấy. Bởi vậy, anh chỉ có thể dùng chút thủ đoạn trói cô lại bên mình. “Khi gợn sóng không tên tràn về phía tôi, tim tôi bỗng chốc đập rộn ràng.” “Sau khi quen biết em, hệ thống tự chủ trong tôi đã dần mất kiểm soát.” Tổng giám đốc bạc tình phúc hắc x Thư ký giải quyết công việc việc tỉnh táo (bề ngoài mà thôi) 【 trưởng nam thục nữ, quen trước yêu sau, nhân vật là hình mẫu trưởng thành, không theo logic 】 *** “Khi gợn sóng không tên tràn về phía tôi, tim tôi bỗng chốc đập rộn ràng.” “Sau khi quen biết em, hệ thống tự chủ trong tôi đã dần mất kiểm soát.” … "Thi Hảo từ nhỏ đã bị cha mẹ ruột vứt bỏ không quan tâm. Sau đó, cô lại được cha mẹ nuôi liệt vào nhân vật dự bị. Trở về viện phúc lợi lớn lên, cô vẫn luôn ở trong trạng thái phiêu dạt không nơi nương tựa. Cho đến khi gặp được Lương Tây Kinh, cô mới chính thức được quý trọng. Bọn họ từng lạc lối phiêu bạt trong rừng rậm tối tăm vô tận, mãi đến khi gặp được đối phương, bọn họ mới bước ra khỏi cánh rừng u tối đó, nhìn thấy ánh sáng chói mắt, tìm được cho mình một bến đỗ yên bình." Họ gặp nhau, giống như ý trời đã định trước, họ gặp gỡ để chữa lành vết thương lòng, gặp gỡ để trao đi yêu thương và nhận lại sự trân trọng. Có lẽ họ có thể đứng cạnh nhau là vì hai chữ định mệnh nhưng họ có thể đi tới ngày mười ngón đan tay chắc chắn là nhờ tình yêu mà họ đã tốn bao công vun vén từ bình minh cho tới tối muộn, trải qua mưa dầm gió rét rồi mới đón được trời xanh yên bình. Thi Hảo là một cô gái bất hạnh hơn so mới người khác nhưng cũng may mắn hơn so với người khác. Tuy cô phải lớn lên ở viện phúc lợi, nhưng cô lại gặp được vị chủ tịch với tấm lòng quảng đại, sẵn sàng cưu mang cô, giúp đỡ cô, khuyến khích cô phấn đấu rồi để cô trở thành thư ký bên cạnh người cháu trai quý giá của ông. Vậy nên Thi Hảo lúc nào cũng mang lòng biết ơn với vị chủ tịch đó. Cô luôn rất nghe lời chủ tịch, từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn, gần như Thi Hảo chưa bao giờ làm chủ tịch phật lòng. Có lẽ chuyện duy nhất mà cô đã làm trái ý ông, đó là cướp mất đứa cháu trai yêu quý của ông. Nhưng biết sao được, vì Lương Tây Kinh là chàng trai xứng đáng với mọi nỗ lực của cô, xứng đáng để cô bỏ ra can đảm theo đuổi tình cảm của mình. Từ ngày bước vào tập đoàn Lương Thị, tính cả thời gian thực tập là Thi Hảo đã phải tốn 3 năm mới trở thành thư ký riêng cho Lương Tây Kinh. Hai người vốn chỉ có mối quan hệ công việc đơn giản như vậy nhưng đâu ai biết được sự cố lại xảy ra. Chính sự cố này đã khiến hai người đi sang một mối quan hệ hoàn toàn khác, một mối quan hệ tạm miêu tả là, có thể thân thiết xác thịt nhưng không dính đến tình yêu. Bẵng đi cho tới khi Thi Hảo làm thư ký cho Lương Tây Kinh được 2 năm thì họ vẫn rất hòa thuận, hòa thuận trong cả công việc và đời sống riêng tư. Trên công ty có thể nghiêm túc làm việc, thưởng phạt phân minh, dù Lương Tây Kinh có trừ nửa năm tiền thưởng của Thi Hảo thì cũng không chút do dự. Nhưng chỉ cần đồng hồ đi qua giờ hành chính, bước ra khỏi cửa công ty là hai người có thể cùng nhau tận hưởng một đêm nồng cháy, nếu Thi Hảo không vui thì có thể cắn Lương Tây Kinh mấy cái, để anh phải mặc áo cao cổ vài ngày. Thi Hảo trước nay luôn biết bản thân là Lương Tây Kinh có khoảng cách thân phận lớn cỡ nào, vậy nên cô luôn giữ cho mình một đường lui, cô sẽ không bao giờ bước qua giới hạn mà mình đặt ra để đi vào vùng nguy hiểm. Thi Hảo chỉ ôm tâm lý tận hưởng để sau này còn có thể nghĩ rằng ít ra mình đã từng có được. Chẳng qua, Lương Tây Kinh là một chàng trai mang mị lực không phải dạng vừa. Anh nghiêm túc trong công việc, lại cũng tâm lý trong tình cảm. Anh là kiểu nuông chiều người yêu bảo vệ người mình, Thi Hảo hiểu rõ điều ấy nhất. Tuy cô là thư ký của anh, nhưng từ những ngày chuyên môn chưa vững cho tới khi kỹ năng nghiệp vụ không còn chỗ để chê thì cô vẫn luôn được Lương Tây Kinh bảo vệ rất nhiều lần. Anh có thể nghiêm khắc chấn chỉnh những lỗi sai của cô nhưng chưa bao giờ để người khác bắt nạt cô. Lương Tây Kinh tốt như thế, nên càng khó khăn cho Thi Hảo, việc kiểm soát bản thân càng ngày càng khó với cô, suy nghĩ của cô về anh cứ nhiều lên từng chút một, số lần tim đập loạn nhịp cũng gia tăng, mỗi khi nhìn bóng lưng cô đơn của anh, cô lại muốn ôm lấy anh. Khi nhìn thấy anh thân cận với một cô gái khác, cô sẽ thấy khó chịu, thấy ghen. Biết là biểu hiện nguy hiểm nhưng không cách nào hãm lại được. Chẳng qua người mất kiểm soát với tình cảm của mình cũng không chỉ có mỗi Thi Hảo, mà cả Lương Tây Kinh cũng vậy. Anh thích cô, thích phong thái làm việc của cô, thích dáng người yểu điệu của cô, cũng thích cái cách mà cô hiểu anh. Nhưng mà cô gái xấu xa này thì cứ đẩy anh ra suốt. Cô lúc nào cũng thờ ơ với những người tới tìm anh, thậm chí gặp cô gái được ông nội anh chấm làm vợ cho anh cũng chỉ thản nhiên mở cửa cho người ta vào gặp anh mà không hỏi thêm anh chữ nào. Thậm chí lúc bị ông nội anh phát hiện ra mối quan hệ của hai người, cô còn chủ động chia tay anh trước. Lương Tây Kinh thật sự rất bất lực với Thi Hảo. Nhưng mà biết làm thế nào giờ, ai bảo anh thích cô như vậy, yêu cô như vậy. Vậy nên dù anh buồn vì cô nhất thời lùi bước không dám đấu tranh nhưng anh vẫn thế, dù bận dù rảnh, trong đầu lúc nào cũng là cô. Nên sao, nên Lương Tây Kinh đành phải theo đuổi Thi Hảo vậy thôi, con người ai cũng có những bận tâm, lo lắng, có đôi khi cần cho họ thời gian, cho họ nhìn thấy tương lai và hy vọng, để họ cảm nhận được sự chân thành và tình cảm của chính bản thân mình, rồi họ mới có thể sẵn sàng giành lấy tình yêu của đời mình. Thi Hảo là như thế, mà người đã khiến cô làm được như thế chính là Lương Tây Kinh. Vậy nên mới nói, họ là định mệnh của nhau, không phải đối phương thì đều không được. ____ ​​“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Làn Truyện *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Xuân đến, hoa mai trên thành phố Giang đua nhau nở rộ. Từng làn gió thổi qua có thể khiến người ta cảm nhận được hương hoa thơm ngát thoang thoảng, tinh khôi mà không kém phần thanh nhã. Có điều là lúc này Thi Hảo chẳng có tâm trạng để thưởng thức cả một con đường hoa mai nở rực rỡ ấy. Lúc cô vội vã chạy tới công ty, trợ lý thực tập của Lương Tây Kinh, Minh Đào đang đứng ở cửa thang máy tầng một đợi cô. "Chị Thi Hảo, cuối cùng chị cũng tới rồi." Minh Đào vừa thấy cô đã thở phào một hơi như trút được gánh nặng. Thi Hảo nhìn thoáng qua đôi mắt đỏ hoe của Minh Đào, sau đó đi cùng cô ta vào thang máy, vừa đi vừa hỏi: "Cuộc họp kết thúc rồi sao?" Minh Đào lắc đầu, đáp: "Vẫn chưa, em gọi cho chị sau khi nhận được tin từ trợ lý Dương." Cô ta tiếp tục nói với Thi Hảo: "Trợ lý Dương nói tổng giám đốc Lương vẫn luôn im lặng từ khi phát hiện ra số liệu bị sai sót cho đến giờ, anh ấy chẳng nói một lời nào trong phòng họp, vô cùng đáng sợ." Thi Hảo còn chưa kịp nói gì, Minh Đào đã thấp thỏm, hốt hoảng giải thích: "Chị Thi Hảo à, chị phải cứu em. Em thật sự không biết mấy cái số thập phân đằng sau dấu phẩy trong tài liệu lại bị sai, em đã làm theo y hệt những gì chị dặn, mở máy tính của chị lên và ấn in luôn." Nghe thấy thế, Thi Hảo nhìn về phía cô ta. Minh Đào bị cái nhìn và vẻ mặt của cô dọa sợ, đang định tiếp tục bao biện cho bản thân thì thang máy đã lên đến tầng của văn phòng tổng giám đốc. Thi Hảo không nói gì, cô giơ tay vỗ vỗ bả vai cô ta an ủi: "Đừng lo, tôi sẽ xử lý những chuyện còn lại, cô cứ đi làm việc của mình trước đi." Hai người bước ra khỏi thang máy, Thi Hảo còn chưa kịp đi tới phòng họp đã nghe thấy một loạt tiếng bước chân truyền tới. Cô ngẩng đầu lên nhìn đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Lương Tây Kinh đang mặc âu phục, đi giày da bước tới. Ánh mắt cả hai chạm nhau vài giây, môi của Thi Hảo khẽ mấp máy, cô lên tiếng chào hỏi: "Tổng giám đốc Lương." Lương Tây Kinh nhìn cô với vẻ hờ hững: "Thư ký Thi, đến phòng làm việc của tôi một chuyến." Nghe thấy lời này, những người phía sau Lương Tây Kinh lập tức nhìn về phía Thi Hảo bằng ánh mắt đồng tình. Trong ánh mắt ai nấy đều viết hai chữ bảo trọng. "..." Thi Hảo bất đắc dĩ mỉm cười một chút, sau đó cô bước theo Lương Tây Kinh vào văn phòng của anh. Cánh cửa vừa khép hờ lại, Thi Hảo còn chưa kịp lên tiếng, Lương Tây Kinh đã ném bản kế hoạch có số liệu bị sai sót xuống bàn, nghiêm giọng hỏi: "Thư ký Thi, cô làm thư ký mấy năm rồi?" Thi Hảo: "..." Cô biết rõ Lương Tây Kinh thừa biết nhưng anh vẫn cố tình hỏi, thế là cô đành phải thành thật đáp lời: "Hai năm rồi." Nghe vậy, Lương Tây Kinh liếc cô một cái, mặt mày không chút cảm xúc, hờ hững sửa lại lời cô: "Hai năm rưỡi rồi." Thi Hảo nghẹn họng. Im lặng một lúc, Lương Tây Kinh hỏi với vẻ thẳng thắn, nghiêm túc: "Thời gian hai năm rưỡi còn chưa đủ để cô biết sai phần thập phân sẽ gây ra bao nhiêu thiệt hại cho công ty sao?" Thi Hảo im lặng, phần thập phân trên bản kế hoạch bị sai, cô biết đó không phải lỗi của mình. Nhưng lúc này cô không thể cãi lại lời của Lương Tây Kinh được, bởi bây giờ tạm thời cô chưa đưa ra được bằng chứng chứng minh có người sửa đổi số liệu. Nghĩ tới đây, Thi Hảo nhìn gương mặt lạnh lùng nghiêm túc của Lương Tây Kinh, nói: "Tổng giám đốc Lương, việc này là sơ suất của tôi, tôi chấp nhận đứng ra chịu trách nhiệm." Lương Tây Kinh mím môi gọi: "Thư ký Thi này." Thi Hảo đáp: "Anh cứ nói đi." Lương Tây Kinh hỏi cô: "Có phải cô cảm thấy việc chịu trách nhiệm đơn giản lắm, đúng không? Thi Hảo hé miệng, cô muốn nói bản thân cô không hề cảm thấy như vậy. Nhưng ở chỗ này của Lương Tây Kinh, có giải thích thế, giải thích nữa cũng chẳng có tác dụng gì. Mãi một lúc lâu sau, Lương Tây Kinh mới lạnh lùng phán một câu: "Trừ một nửa tiền thưởng năm nay của cô." "..." Nghe phán quyết ấy, vẻ mặt của Thi Hảo cứng lại. Thấy sự thay đổi nhỏ trên gương mặt của cô, Lương Tây Kinh hờ hững hỏi: "Thư ký Thi có ý kiến gì với hình phạt này không?" Thi Hảo âm thầm chửi rủa xả Lương Tây Kinh cả trăm câu trong lòng mình trước, sau đó nhanh chóng nhẩm tính trong đầu số tiền thưởng còn lại của năm nay. Cô phát sợ trước con số khổng lồ do bản thân nhẩm tính ra, đành phải gượng cười, nhìn người đàn ông phía đối diện, nghiến răng nói: "Tôi không…" Cô còn chưa kịp nói hết câu, Lương Tây Kinh lại bồi thêm một câu: "Viết thêm một bản kiểm điểm ba nghìn chữ nộp lên cho tôi." Thi Hảo: "..." Cô cắn chặt hàm răng, nói từng chữ một: "Được thôi tổng giám đốc Lương, vậy nếu đã không còn việc gì nữa thì tôi xin phép ra ngoài làm việc của mình đây." Lương Tây Kinh không nhìn cô nữa. … Cửa phòng làm việc không đóng kín, giọng nói của Lương Tây Kinh truyền ra ngoài khá rõ ràng. Sau khi nghe thấy hình phạt của anh dành cho Thi Hảo, đám trợ lý đang đợi bên ngoài phải hít một hơi thật sâu. Trong công ty, tiền thưởng của Thi Hảo có tiếng là cao, hình phạt giảm một nửa này quả là rất nặng. Mọi người quay qua nhìn nhau, có người lên tiếng trước: "... Hình phạt của tổng giám đốc Lương lần này liệu có nặng quá không?" "Trước giờ tổng giám đốc Lương luôn thế mà." "Cơ mà đó là thư ký Thi đấy." Minh Đào không nhịn được phải thốt lên. Cô ta luôn nghĩ Thi Hảo là người đặc biệt đối với Lương Tây Kinh. Lương Tây Kinh có một nhóm trợ lý, tính cả nhóm trợ lý ấy và trợ lý thực tập có khoảng gần mười người. Nhưng thư ký chỉ có duy nhất một người là Thi Hảo. Thế nên chỉ cần là những nhân viên đến tập đoàn Lương Thị làm việc một thời gian đều sẽ vô thức cho rằng, chắc chắn thư ký của Lương Tây Kinh không giống người thường. "Thư ký Thi cũng thế thôi." Có người trả lời. Ở chỗ này của Lương Tây Kinh, chỉ cần phạm phải sai lầm trong công việc thì không cần biết người đó là thư ký hay trợ lý, tất cả đều bị phạt như nhau. Lúc họ còn đang mải trò chuyện, một giọng nữ thánh thót bỗng truyền đến từ nơi cách đó không xa: "Mọi người tụ tập ở đây làm cái gì thế?" Cả đám đồng loạt quay đầu lại, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Tiền Tĩnh Hà mặc một chiếc váy công chúa được đặt may riêng, trang phục trên người cô ta được cắt may khéo léo, đẹp đẽ, trái ngược hoàn toàn so với quần áo trên người bọn họ. Tiền Tĩnh Hà là cô chủ có tiếng trong giới cậu ấm cô chiêu của thành phố Bình, cô ta vừa mới đi du học về, tuổi tác còn chưa tới hai mươi ba. Đã vậy, trong công ty còn có người đồn cô ta rất được lòng ông nội của Lương Tây Kinh, thậm chí còn là đối tượng kết hôn của Lương Tây Kinh. Mỗi lần cô ta tới tập đoàn Lương Thị tìm Lương Tây Kinh đều không cần hẹn trước, cứ thế mà tới. Mọi người còn chưa biết nên trả lời thế nào cho phải thì đã thấy Thi Hảo bước ra từ văn phòng của Lương Tây Kinh. "Thư ký Thi." Tiền Tĩnh Hà đã từng gặp Thi Hảo một lần, cả hai từng trò chuyện đôi câu, cô ta kinh ngạc nhìn chằm chằm Thi Hảo: "Sao sắc mặt chị trông tệ thế, là do ít nghỉ ngơi không hay là do bị Lương Tây Kinh mắng?" Cô ta vừa nói xong, ánh mắt của tất cả mọi người lập tức nhìn về phía gương mặt của Thi Hảo. Hôm nay Thi Hảo không trang điểm, sắc mặt của cô trông hơi tiều tụy. Đã vậy vừa rồi cô còn phải kìm nén tâm trạng trong văn phòng của Lương Tây Kinh, thế nên bây giờ trông càng đáng thương. "Có lẽ là do ngủ không ngon giấc." Thi Hảo bình tĩnh đáp. Cô hơi mất ngủ, hôm nay xin nghỉ cũng là vì có hẹn đến bệnh viện để bác sĩ khám. Tiền Tĩnh Hà "ồ" lên một tiếng, cũng chẳng mấy quan tâm, sau đó cô ta nói như ra lệnh: "Vậy chị vào đó báo với Lương Tây Kinh một tiếng, bảo anh ấy là tôi tới rồi." Tuy Tiền Tĩnh Hà đến tập đoàn Lương Thị không cần phải hẹn trước nhưng để gặp được Lương Tây Kinh, cô ta vẫn phải qua cửa ải là Thi Hảo này. Không có Thi Hảo báo cáo, không được Lương Tây Kinh đồng ý, đừng nói là Tiền Tĩnh Hà, dù người đến có là ba của Lương Tây Kinh cũng chưa chắc đã gặp được anh. Thi Hảo không đồng ý ngay. Mấy ngày trước Lương Tây Kinh vừa mới đi công tác, công việc tồn đọng lại rất nhiều, cô không nghĩ bây giờ Lương Tây Kinh có thời gian rảnh rỗi để gặp mặt Tiền Tĩnh Hà. "Thư ký Thi?" Thấy cô chậm chạp chưa chịu hành động, Tiền Tĩnh Hà không hài lòng, cau mày hỏi: "Chị có nghe thấy tôi nói gì không đấy?" Thi Hảo hoàn hồn, nhìn cô nàng đại tiểu thư trước mặt mình, âm thầm thở dài, gật đầu nói: "Cô Tiền chờ một lát, để tôi đi nói với tổng giám đốc Lương một tiếng." Tiền Tĩnh Hà liếc cô một cái, kiêu ngạo hất cằm lên, giục: "Chị nhanh lên một chút." "..." Nghe thấy tiếng gõ cửa, Lương Tây Kinh nhướng mày hỏi: "Có chuyện gì thế?" Thi Hảo nói rõ: "Tổng giám đốc Lương, cô Tiền đến rồi." Lương Tây Kinh cau mày, anh đang định hỏi cô ta tới đây làm gì, bất chợt nhớ ra một chuyện. Anh xoay chiếc bút máy trong tay, nhìn chằm chằm Thi Hảo nói: "Để cô ta vào đi." Vốn Thi Hảo đã nghĩ kỹ xem nên làm thế nào để từ chối Tiền Tĩnh Hà một cách uyển chuyển nhất, thế nên khi nghe thấy Lương Tây Kinh nói như vậy, cô đã kinh ngạc ngước mắt nhìn lên. Lương Tây Kinh không nhìn cô nhưng anh có thể cảm nhận được tâm trạng của cô lúc này: "Sao thế? Có gì thắc mắc à?" "Không có." Thi Hảo cụp mi mắt xuống, bình tĩnh bước ra ngoài. Đợi đến khi Tiền Tĩnh Hà đi vào văn phòng của Lương Tây Kinh, Thi Hảo nhìn thoáng qua cánh cửa đã đóng kín một lát, sau đó ngồi xuống bắt đầu làm việc. Mời các bạn mượn đọc sách Ngọn Sóng Không Tên của tác giả Thời Tinh Thảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thú Phi - Chu Ngọc
Lấy âm làm kiếm, dùng nhạc chém giết. Điều khiển vạn thú, phượng lâm thiên hạ. Nhưng lại không ngờ, tiếng nhạc không chỉ dẫn dắt ‘cầm thú’ tới, mà còn dẫn cả ‘người thú’ tới. Hung ác như lang sói, nhanh nhẹn như báo, khí phách của hổ, giảo hoạt như hồ ly. Một gã đàn ông như vậy, một gã đàn ông xưng bá thiên hạ như hắn, là mệnh kiếp hay duyên nợ trời định đây ? Khói lửa chiến tranh tưng bừng khắp nơi, mảnh hồng nhan bèo dạt mây trôi. Người mang quyền đế vương sinh sát, ta có vạn thú tề tựu về đây. Để xem thiên hạ này ai chìm ai nổi. Lúc mới quen, nàng tắm rửa bên khe suối, tấm thân trắng nõn bị hắn một phát nhìn hết không bỏ sót chỗ nào. Một gã đàn ông đẹp tới mức diễm lệ yêu nghiệt, lại thô bạo tàn nhẫn, trợn mắt sáng như ma trơi, nheo mắt lại như yêu quái. Hắn nắm chặt cằm nàng, đôi môi bá đạo hung hăng hôn lên môi nàng, hai làn da thịt cách lần quần áo mỏng manh, lửa nóng bừng bừng cứ vậy bị giam chặt trong đó. Hắn mớm cho nàng độc hoàn kịch độc, nheo lại đôi mắt tà mị mà rằng. '' Phải chết, ngươi cũng đi cùng ta ! " Mà nàng lại ngạo nghễ nhìn lại đôi mắt lạnh lùng của hắn, nhẹ nhàng thốt lên. '' Ta-không-thích-ngươi ! " Lãnh đạm như gió, thanh nhã như nước, dám khiêu khích gã đàn ông độc bá thiên hạ này, cuối cùng định ra một mối lương duyên khó hiểu cả đời. Mời các bạn đón đọc Thú Phi của tác giả Chu Ngọc.
Ngập Tràn Yêu Thương - Cố Tây Tước
Từ Vi Vũ hơi mắc bệnh sạch sẽ, có chút bỉ ổi, có chút mặt dày, tuy nhiên trước mặt người ngoài anh luôn hào hoa phong nhã, sống tách biệt, độc lập, lạnh lùng mà kiêu ngạo, lạnh lùng mà xa cách, trong sự xa cách ấy lại toát lên sự cao quý. Nhưng cứ về đến nhà, anh liền biến thành quý ông “thích cởi”, luôn miệng kêu: “Tắm, tắm, tắm! Cố Thanh Khê, em có muốn đến chà đạp anh không?”   Cố Thanh Khê luôn nghĩ, con người này còn có thể bỉ ổi hơn được nữa không?   Nếu không sẽ là:   “Vợ ơi, mau nấu cơm cho anh, yêu cầu hợp pháp đấy!”   “Vợ ơi, hôm nay đi xem phim nhé! Yêu cầu hợp pháp đấy!”   “Thanh Khê, hát tặng anh một bài đi, yêu cầu hợp pháp đấy!”   Mỗi lần như thế, bạn Cố Thanh Khê lại phải cố kiềm chế không xử lý anh một cách phi pháp.   Hạnh phúc là gì?   Hạnh phúc là mười ba năm trước, cứ tan học về, có một cậu bé lại đi hình chữ S đến trước mặt bạn.   Mười ba năm sau, vẫn cậu bé đó ôm bạn vào lòng, thủ thỉ: “Cố Thanh Khê, cả tuổi thanh xuân của anh đều dành hết cho em, thế nên em phải có trách nhiệm với anh đấy!” Mời các bạn đón đọc Ngập Tràn Yêu Thương của tác giả Cố Tây Tước.
Trúc Mã Là Sói
5 tuổi, vì lỡ tay mà Nhan Tiếu để xảy ra một mối hận ngàn năm, trong lúc tranh giành đồ chơi với Văn Dịch, không may làm sứt trán đối phương. Văn Dịch khóc ầm ĩ: “Cậu có biết tớ bị sẹo sẽ không đẹp trai nữa không, cậu có biết như thế này sẽ không còn bạn gái nào chơi với tớ nữa không…”. Nhan Tiếu tức lắm liền gầm lại: “ Khóc cái quái gì, cùng lắm sau này lớn lên tớ sẽ lấy cậu là được chứ gì!” 20 năm sau, bi kịch đã xảy ra… Văn Dịch vênh khuôn mặt điển trai, gạt mái tóc nũng nịu: “Vết sẹo này là do em gây ra, em phải chịu trách nhiệm!” Nhan Tiếu: “ Em nhớ là hồi đó không để lại sẹo mà.” Văn Dịch: “ Ờ, vết sẹo này là do anh tự gây ra, nhưng vẫn là lỗi của em, em phải lấy anh!” Nhan Tiếu : “…” Theo bạn, chuyện tình thanh mai trúc mã rất đẹp, rất lãng mạn… hay chỉ là cơn ác mộng khủng khiếp nhất trong muôn vàn cơn ác mộng? *** Câu chuyện chưa thật sự thu hút nhưng nó cũng có những nét thật dễ thương , thật đáng yêu .tôi thật sự thích những câu chuyện tình yêu trúc mã này hình như nó mang lại cho người ta một cảm giác an toàn trong tinh yêu , so với các motip truyện trúc mã khác thì cái anh chàng “yêu nghiệt” này có lẽ bị cô nàng Tiếu Tiếu bắt nạt quá nhiều thì phải, tôi thật sự cũng không thích tính cách của Tiếu Tiếu lắm, các cách cô đôi xử với Hạ Hà Tịch hình như không được rõ ràng lém thì phải, hình như cô quá cân nhắc đối với “yêu nghiệt” thì phải, anh chàng bị cô đối xử phải nói là “rất tội nghiệp”, Trong câu chuyện tôi thấy cái kết thúc 3 năm về trước của 2 người hình như chưa được thỏa mãn lắm, ” tại sao lại là sẩy thai cơ chứ?”, nếu 3 năm về trước 2 người nói rõ ràng thì đứa bé đã….có lẽ 2 người đều có lỗi, “nếu”…”nếu”..và “nếu”…”nếu”cuộc dời con người có nhiều chữ “nếu” như vậy thì không thể gọi là cuộc sống được, chắc có lẽ 1 lần như vậy là bài học cho Văn dịch và yêu nghiệt về sau, tôi chúc 2 người hạnh phúc *** Mèo Lười Ngủ Ngày Người Thành Đô, Tứ Xuyên. Là người ham ăn, ham ngủ, yêu cuộc sống. Là tác giả, nhà biên kịch toàn thời gian, văn phong hóm hỉnh, dễ thương, phóng khoáng với nhiều tình tiết bất ngờ, thú vị. Nhiều tác phẩm của tác giả được xuất bản bằng ngôn ngữ giản thể, và đã bán quyền ngôn ngữ phồn thể và bản quyền làm phim tại Trung Quốc. Các tác phẩm của Mèo Lười Ngủ Ngày do Amun ấn hành: Nhật Ký Thăng Chức Của Thổ Thần Boss Đen Tối Đừng Chạy Trúc Mã Là Sói Kế Hoạch Mai Mối Hủ nữ Gaga Hàng đã nhận, miễn trả lại *** Dạo này đang phải dưỡng thai. Nhàn rỗi chẳng có việc gì làm nên đọc rất nhiều tiểu thuyết, thấy trong đó có rất nhiều câu chuyện thanh mai trúc mã, rất đẹp, rất lãng mạn! Tuy nhiên, tôi muốn lấy câu chuyện mà tôi đã đích thân trải qua để nói với tất cả mọi người rằng, trúc mã là cơn ác mộng, nếu chẳng may bị hắn lừa và trở thành “ông xã trúc mã” thì đó là cơn ác mộng khủng khiếp nhất trong muôn vàn cơn ác mộng. Tôi xin lấy đồng chí trúc mã nhà tôi làm ví dụ. Trước Tết, đồng chí ấy cùng tôi về nhà cũ thu dọn đồ đạc, nhìn thấy cây ngân hạnh trước sân, tôi thấy nao lòng, hỏi anh còn nhớ chuyện hồi nhỏ không. Nghe xong, đồng chí ấy liền chống tay vào cây ngân hạnh cười ngặt nghẽo, nói còn nhớ, còn nhớ, sao không nhớ chứ. Hồi đó, nhà tôi mới chuyển đến đây không lâu, đám trẻ xung quanh đều không biết tôi, bọn chúng hay trốn vào xó xỉnh nào đó, rình lúc tôi không chú ý là ném đá hoặc bất ngờ xông ra túm đuôi tóc tôi. Lúc đó, tôi đã nổi cáu, tranh thủ lúc mấy đứa trẻ ranh chơi bi, tôi liền đổ cả lọ sâu róm lên lưng bọn chúng. Mấy ngày sau, tôi không dám bước ra khỏi cửa, nghe nói đám trẻ gần đó đã đoàn kết nhất trí bắt được một lọ kiến, thề sẽ trả thù. Nhưng rồi tôi vẫn bị mẹ bắt đi mua xì dầu. Đúng là oan gia ngõ hẹp, lại gặp kẻ thù. Cuối cùng, không biết phải làm thế nào, tôi liền trèo thẳng lên cây ngân hạnh, may mà bọn chúng không biết trèo cây, chỉ biết đi đi lại lại dưới gốc cây, chán rồi chửi đổng, bỏ đi. Đợi bọn chúng đi xa, chuẩn bị leo xuống thì tôi phát hiện ra cái cây này rất cao, không dám leo xuống nữa. Đang lúc sợ quá khóc toáng lên thì cậu bạn trúc mã liền làm anh hùng cứu người đẹp, đỡ tôi từ từ xuống đất. Thật lãng mạn đúng không? Như trong tiểu thuyết đúng không? Chớ sốt ruột, hãy nghe tôi kể tiếp. Tôi hỏi anh, có phải lúc đó anh đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên nên mới làm anh hùng cứu người đẹp không? Ngờ đâu, vừa nghe xong anh liền trả lời, đúng lúc đó anh đi ngang qua, nhìn thấy tôi ngồi trên cây sợ hãi nhìn xuống dưới, dưới gốc cây có đám trẻ bao vây, cảnh đó giống như chó đuổi mèo, mèo không còn đường nào buộc phải leo lên cây, rất buồn cười. Chính vì thế anh liền dừng lại muốn xem con tiểu miêu bò xuống đất bằng cách nào. Không ngờ tôi chỉ là một chú tiểu miêu chỉ biết leo lên mà không biết leo xuống, anh đành phải đỡ tôi xuống. Nói xong, anh lại phì cười, nụ cười lộ rõ vẻ nhạo báng. Đến lúc này, chuyện tình lãng mạn mà tôi đắc ý hơn hai mươi năm đã biến thành bong bóng xà phòng. Lần khác, tôi và mấy đồng nghiệp trong công ty anh đi hát karaoke, mọi người nói chị đừng ngồi không thế, chọn bài gì hát đi. Ông xã trúc mã của tôi nghe thấy vậy vội ngăn lại: “Đừng! Đừng bảo cô ấy hát. Mấy người không biết chứ, hồi nhỏ chẳng có việc gì, cô ấy toàn ngồi trong sân gào hét. Một lần bắt chước tiếng mèo kêu, gọi được cả mèo hoang. Con mèo hoang đó đi loanh quanh một lúc ở nhà cô ấy, không tìm được con mèo cái gọi đực nào, tức quá đái một bãi rồi bỏ đi. Giờ các cậu bảo cô ấy hát, có khi lại lôi thêm con gì đó đến chứ chẳng chơi. Thôi cứ để cho cô ấy ngồi yên vẫn hơn”. Đây vốn là chuyện đáng xấu hổ nhất trong cuộc đời tôi, ngay cả khi mẹ tôi kể, tôi còn phát cáu, thế mà anh ta lại có thể vui vẻ kể với đồng nghiệp! Anh ta vừa dứt lời, tôi thấy tất cả mọi người muốn cười nhưng không dám cười, nét mặt ai nấy đều giật giật, thật đúng là… chỉ muốn trừ khử ông chồng mình ngay lập tức! Lần quá đáng nhất là ngày Valentine cách đây không lâu, nhìn thấy anh ta đủng đỉnh về nhà mà trên tay không có gì, tôi tức nổ đom đóm mắt, hỏi ngay tại sao không mua hoa tặng tôi. Anh chàng trả lời rất điềm nhiên: “Ôi dào, vợ chồng già cả hết rồi, cần gì phải Valentine nữa!”. Tôi bực lắm: “Mình mới cưới nhau chưa được một năm! Gì mà vợ chồng già cả hả?”. Kết quả là đồng chí trúc mã nhìn lên trời vẻ rất ngơ ngác, nói: “Có thật là cưới chưa được một năm không? Sao anh cứ có cảm giác như đã cưới được mười tám năm rồi nhỉ?”. Được lắm, vì từ nhỏ đến lớn sống gần nhau, không có cảm giác mới mẻ nên tôi cũng phải cố nhịn, tìm cách giảng giải lý lẽ hòng lay động lòng chàng, nhắc chàng rằng những dịp như thế này cũng phải tặng hoa cho vợ để vợ vui. Ai ngờ, nghe xong chàng liền nói, giọng rất nghiêm túc: “Bà xã, em còn nhớ không? Anh chàng tặng hoa em hồi cấp hai, vừa tặng hoa xong, ngày hôm sau đã thích ngay cô bé hoa khôi của trường. Còn cả anh chàng tán tỉnh em rất cuồng nhiệt hồi đại học nữa, cái anh chàng mà ngày ngày ôm một bó hoa tấn công em đó, trông anh ta… hê hê, dùng tính từ “bình bình” để miêu tả có bị coi là bôi nhọ danh dự của người khác không nhỉ? Còn nữa, anh nhớ trong một dịp Valentine, có một anh chàng được em gọi là “Đông Gioăng” đã mang chín mươi chín bông hồng đến để tỏ tình với em, chắc là em vẫn nhớ kết cục chứ? Anh ta đã co giò chạy theo bà vợ giàu có bốn mươi tuổi…”. Cuối cùng, tất cả các ngày Valentine đều biến thành lễ truy điệu đau khổ, thấy tôi không thể chịu được nữa, ông xã mới vỗ ngực nói: “Em thấy chưa, thực tế đã chứng minh, những kẻ tặng hoa cho em đều không đáng tin cậy! Bao nhiêu năm qua, chỉ có anh là yêu em nhất”. … Mời các bạn đón đọc Trúc Mã Là Sói của tác giả Mèo Lười Ngủ Ngày.
Mập đẹp, béo dễ thương - Cửu Lộ Phi Hương
Một câu chuyện tình yêu vô cùng dễ thương của một cô nàng công chúa và một anh chàng thị vệ, ngọt ngào, ấm áp, vui nhộn… Khi bạn nhận ra rằng mình muốn chia sẻ quãng đời còn lại với một ai đó, bạn sẽ mong điều đó sớm bắt đầu. Lý Viện Viện cảm thấy cuối cùng thì mình cũng trở thành một mỹ nữ tuyệt thế. Chẳng ngờ Thấm thoắt qua bao thời đại, năm tháng đổi thay, bãi bể hóa nương dâu. Thẩm mỹ của thế giới này lại hoàn toàn thay đổi... Mời các bạn đón đọc Mập đẹp, béo dễ thương của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.