Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bản Tình Ca Nhỏ

Edit:Muối  Thể loại:Đam mỹ, hiện đại, theo hướng hiện thực, niên thượng, 1×1, HE. Tô Tần có mục tiêu lớn nhất là:  Học thật giỏi, trả nợ cho gia đình, tốt nghiệp xong thì tìm một công việc ổn định, tốt nhất là tránh xa xa cái người kia ra, sau đó bình bình ổn ổn sống qua ngày" Mục tiêu của Nghiêm Qua: Mỗi bữa đều có cơm ăn, tối đến có giường ngủ, có một cô vợ nhu thuận để yêu thương, về già cùng nắm tay nhau đi dạo. “Biết không em, dẫu cho mưa lớn làm thành phố đảo điên, anh vẫn sẽ đến ôm em vào lòng.” – Green Soda Đây là một câu chuyện tình yêu về hai người hơn kém nhau năm tuổi: ấm áp có, tranh cãi có, có thất vọng rồi cũng có hy vọng, HE. Bài “Tiểu tình ca” – Green Soda *** [Review] Bản Tình Ca Nhỏ “Biết không em, dẫu cho mưa lớn làm thành phố đảo điên, anh vẫn sẽ đến ôm em vào lòng.” – Green Soda BẢN TÌNH CA NHỎ Tác giả: Mạc Thanh Vũ Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, theo hướng hiện thực, niên thượng, 1×1, HE Văn án: Mục tiêu của Tô Tần: Học thật giỏi, trả nợ cho gia đình, tốt nghiệp xong thì tìm một công việc ổn định, tốt nhất là tránh xa xa cái người kia ra, sau đó bình bình ổn ổn sống qua ngày. Mục tiêu của Nghiêm Qua: Mỗi bữa đều có cơm ăn, tối đến có giường ngủ, có một cô vợ nhu thuận để yêu thương, về già cùng nắm tay nhau đi dạo. “Biết không em, dẫu cho mưa lớn làm thành phố đảo điên, anh vẫn sẽ đến ôm em vào lòng.” – Green Soda. Đây là một câu chuyện tình yêu về hai người hơn kém nhau năm tuổi: ấm áp có, tranh cãi có, có thất vọng rồi cũng có hy vọng, HE. Cảm nhận: “Bản tình ca nhỏ” - Hãy tận hưởng câu chuyện như tận hưởng một bản tình ca thật sự. Đoạn đầu tiên là một khúc dạo đầu ngọt ngào và ấm áp, giống như người nhạc sĩ nào đó muốn phá cách bài hát của mình nên đã để đoạn điệp khúc vang lên đầu tiên với tiết tấu chậm rãi, nhẹ nhàng. Tác giả viết phiên ngoại lên trước, kể về cuộc sống thường nhật vừa gắn bó vừa giản dị của cặp đôi chính. Bạn có thể lựa chọn đọc nó hoặc để lại đến kết thúc truyện cũng không ảnh hưởng đến tiết tấu truyện. Bởi vì, với một số độc giả, đọc trước kết thúc truyện cũng giống như lấy đi sự tò mò hứng thú tìm hiểu nội dung bên trong của họ. Còn với mình, văn án cũng đã đề cập đến đôi chính, ghi rõ kết thúc HE nên là đọc trước phiên ngoại cũng không làm giảm hứng thú của mình, ngược lại càng kích thích mình đọc nhanh hơn để tận hưởng trọn vẹn câu chuyện, chứng kiến nhanh hơn câu chuyện đẹp của hai nhân vật! Bản tình ca này sẽ mang đến cho bạn nhiều cung bậc cảm xúc, nhưng chủ yếu vẫn là: chua xót - tiếc nuối, trân trọng - mãn nguyện. Chua xót - tiếc nuối vang lên ở đoạn đầu bài hát. Tô Tần - người con trai với hoàn cảnh nghèo khó - một thân một mình lên thành phố đi học, sống dành dụm chắt chiu nên khu nhà ổ chuột. Ai có thể biết được dáng vẻ trưởng thành, cứng cỏi đó của cậu lại là miếng băng gạc che dấu trái tim chằng chịt những vết thương mà nguồn cơn của nó đều từ một người mang tên “Thường Dịch”. Đấy là người mà cậu yêu thương sâu đậm suốt nhiều năm ròng. Thời thiếu niên của cậu cũng đong đầy những kỉ niệm chứa chan hạnh phúc với người ấy. Thế rồi khi hai người dần nghĩ đến chuyện tương lai, con đường tương lai mà cậu định sẵn sẽ đi ngỡ sẽ khắc tên người ấy thì anh lại nói với cậu “Mình chia tay đi”. “Ai có thể ngờ người này sẽ nói ra những lời chia tay dứt khoát như vậy, như chẳng có chút cảm tình gì. Tô Tần nhớ mình đã chật vật và khiếp sợ đến mức nào, khi ấy những nghi hoặc, chất vấn chẳng thể được thốt lên. Khi ấy cậu phẫn nộ, xúc động, rồi lại ngây ngốc chấp nhận. Chấp nhận rồi thì sao? Muốn đứng lên, trong lòng vẫn còn cảm giác sợ hãi ấy. Thường gia giúp đỡ gia đình cậu, bọn họ rất quan trọng với cậu, Thường Dịch cũng rất quan trọng, giấc mộng về Thường Dịch cũng rất quan trọng. Giấc mộng một tương lai không quẩn quanh trong thôn trang nhỏ, hy vọng có thể làm nhiều hơn cho em trai mình, cho nên cậu luôn đặt bản thân vào vị trí kẻ lấy lòng, không dám làm Thường Dịch tức giận. Cậu có thể dễ dàng chấp nhận lời chia tay của Thường Dịch, chỉ đơn giản trong mấy chữ, xé bỏ giấc mơ. Giấc mơ kia biến thành một bức ảnh đen trắng trống rỗng, không có chút ôn độ nào, tương lai sẽ không còn… cái người tên Thường Dịch kia nữa, không có bất cứ ước định nào. Cảm giác tê dại ăn sâu vào đáy lòng, cậu không thể nói rõ tâm trạng của mình. Thống khổ cũng tốt, chật vật cũng chịu, huống hồ chẳng còn ai để kể. Cho nên cậu nhanh chóng giấu tất cả đi, tựa như chưa từng xảy ra điều gì mà tới Nam Thành, bắt đầu một cuộc sống mới. Điều tàn khốc nhất thế gian này là gì? Là dù cho bạn có đau, có khó khăn hơn nữa, trời mỗi ngày lại sáng, ánh dương chiếu lên vết thương đến một cái bóng cũng chẳng chừa. Mỗi ngày cậu đều phải đối diện với những khó khăn kia, chừng nào cậu còn phải đối mặt với tương lai, thì chừng ấy cậu vẫn phải đè nén tất cả như chưa từng xảy ra chuyện gì. Sẽ không ai biết trong lòng cậu có một vết thương đang rỉ máu, luống cuống đến bi thương, thẳng đến khi cái người tên Nghiêm Qua kia xông vào, không chút do dự bưng kín vết thương lòng.” Nghiêm Qua - một anh chàng với lối sống phóng túng và đầy tự do đã không đem đến cho Tô Tần cái nhìn thiện cảm từ ngày đầu tiên, nếu không phải nói là “đối tượng cần phải tránh xa”. Thế nhưng, hết lần này đến lần khác, anh như một mạch nước ngầm thấm dần vào cuộc sống cậu, bảo vệ cậu, chăm sóc cậu, khâu vá cho cậu những vết thương lòng. Chính cậu cũng thay đổi anh. Nếu vì anh như một chú chim tự do tung cánh trên bầu trời, thì cậu chính là tổ ấm mà dù bay đến đâu anh cũng sẽ tìm về. Nếu ví anh như một chú ngựa hoang dã thì cậu chính là dây cương nhắc anh dừng lại đúng lúc. Hai con người vốn tràn đầy khuyết điểm nhưng vì tình yêu mà dần trở nên hoàn thiện tốt đẹp hơn. Đó chính là thông điệp đáng yêu mà mình cảm nhận được từ câu chuyện. Giai điệu chua xót nghẹn ngào dần thế chỗ cho những âm thanh tươi sáng hơn của ngày mai, của tương lai. Chương cuối của truyện quả thực là một trang viết đầy xúc động. Ở đó có mặt cả 3 con người: Thường Dịch - Tô Tần - Nghiêm Qua, là hiện diện của quá khứ, hiện tại và cả tương lai. Gặp lại Thường Dịch, Tô Tần có cơ hội kiểm nghiệm lại vết thương lòng cũ của mình. Ở đó cậu nhận ra “Trên đời này có bao nhiêu người bị cảm tình làm tổn thương, chỉ là một người muốn đánh một người muốn bị đánh, nếu bạn thẳng thắn xoay người đi, chẳng có thứ tình cảm nào có thể bủa vây lấy bạn.” Đã từng là tất cả của nhau, thế nhưng người rẽ trái, kẻ rẽ phải. Anh chọn lựa cuộc hôn nhân với một cô gái mà anh không mặn mà. Cậu lựa chọn người con trai đang ở nơi nào đó, lo lắng, bồn chồn, chờ đợi cậu, lau khô giọt nước mắt rớt trên mi cậu. Như cái cách bình thường của mọi bản ballad cảm động lòng người, điệp khúc được lặp lại với một tông độ cao hơn, ca sĩ sẽ phiêu lên nốt cao chót vót và chậm rãi ngân vang những ca từ cuối cùng. Sự trở lại của Thường Dịch chỉ khiến Tô Tần kiên định hơn với tình yêu và quét sạch hết nỗi niềm băn khoăn còn vương lại. Từ đây về sau chỉ có anh và em …. Mãi mãi hạnh phúc với bản tình ca Tần - Qua của chúng ta! Những phiên ngoại nhỏ của chuyện khắc họa một cuộc sống không thể đời thường hơn. Đó cũng là điểm đặc biệt mà mình thích ở truyện này. Bởi nó không giống như bao câu chuyện ngọt ngào khác kể về câu chuyện hài hước, trêu chọc của cặp đôi chính mà đó là những chuyện cơm áo muối gạo hết sức bình dị. Giữa muôn vàn những bài hát tình yêu vang lên trong cuộc sống này, chỉ mong có thể cùng anh tấu nên một bài tình ca nhỏ cho riêng mình! Truyện còn có sự xuất hiện của một số cặp phụ, nhưng để lột tả cảm xúc của mình với cặp đôi chính cũng đã dùng muốn cạn khô ngôn ngữ của mình rồi, thôi thì mọi người đọc và khám phá thêm nhé! *** Tô Tần thuê một căn phòng nhỏ cũ kĩ, tuy không gian chật hẹp, điều kiện căn bản cũng không tốt, nhưng với cậu mà nói, như thế này đã tốt lắm rồi. Cứ tưởng mọi việc đã ổn thỏa, vậy mà bất ngờ xuất hiện một Nghiêm Qua đòi thuê chung phòng với cậu. Dáng vẻ bất cần lẫn chút gì đó lưu manh, mái tóc dài xuề xòa che khuất đôi mắt, hiển nhiên anh chàng đòi thuê chung kia để lại trong cậu ấn tượng chẳng mấy tốt đẹp, kết quả là cậu thẳng thừng từ chối. Nhưng trước cuộc gặp gỡ không mấy vui vẻ giữa hai con người Tô Tần và Nghiêm Qua, bản tình ca nhỏ mới thực sự bắt đầu vang lên những giai điệu đầu tiên. Tô Tần chỉ là một cậu sinh viên gia đình nghèo khó, hoàn cảnh khó khăn, mang theo hy vọng của người thân, của chính cậu mà một thân một mình xa quê lên Nam Thành học tập. Tô Tần chững chạc, Tô Tần ngoan ngoãn, Tô Tần lễ phép, Tô Tần hiểu chuyện, Tô Tần khiến cho người khác không kiềm được mà quý mến cậu. Nhưng mấy ai biết rằng, đằng sau vẻ ngoài ấy là một trái tim chịu tổn thương và mơ hồ. Trước khi xa nhà lên Nam đại, thế giới của Tô Tần vẻn vẹn chỉ là miền quê chất phác đơn sơ, một nơi gần với cỏ cây với những con người giản đơn, mà người duy nhất khiến cuộc sống của cậu có thêm chút màu sắc chính là Thường Dịch. Ba năm, cậu toàn tâm toàn ý với người kia. Ba năm, cậu nuôi nấng ước mơ, Thường Dịch nói muốn mở bệnh viện, cậu nói sẽ trở thành bác sĩ của anh. Họ đã có với nhau những kỉ niệm đẹp, những tháng ngày hạnh phúc. Thế nhưng, giữa khung cảnh lãng mạn rực sáng bầu trời của pháo hoa, người kia lại nói lời chia tay. Anh vừa mới nói cười với cậu, hôn cậu nhẹ nhàng, vậy mà bỗng chốc đã thành người dưng. Trong mắt bạn học, trong mắt những người quen biết, Tô Tần điềm tĩnh, Tô Tần khiến người khác yêu tâm, cậu dường như trưởng thành sớm hơn so với những bạn cùng trang lứa. Phải, điều đó không sai. Nhưng cậu cũng chỉ là một cậu nhóc hai mươi tuổi, tâm hồn đơn giản, suy nghĩ đơn giản, nhiều thứ chỉ là một khái niệm mơ hồ đối với cậu. Thích thật ra là gì? Bản thân cậu thật ra muốn làm cái gì? Tô Tần không ngừng hỏi chính mình, nhưng cậu không thể trả lời. Ngay cả cậu cũng không rõ, tình cảm với Thường Dịch ngày trước có được gọi là thích hay không, nhưng may mắn thay cậu gặp được Nghiêm Qua. Có người từng hỏi tại sao cậu chọn anh, mà không phải ai khác. “Em chọn Nghiêm Qua, thật ra lý do rất đơn giản.” Ngô Úy cúi đầu nhìn cậu, thấy Tô Tần đặt tay mình lên vị trí trái tim cậu, nói: “Lúc anh ôm em, ở đây đập rất bình thường, nhưng khi Nghiêm Qua ôm em, nơi này đập rất nhanh.” Chữ “thích” mà cậu tìm kiếm bấy lâu nay, chỉ đơn giản là thế thôi. Bạn bè Tô Tần hay trêu chọc mà gọi Nghiêm Qua là “chú”. Gọi Nghiêm Qua như thế thật ra cũng không quá. Không phải anh đã sang ngưỡng tuổi ba mươi, anh chỉ mới hai mươi lăm, gọi “chú” bởi anh mang một tâm hồn già dặn, trải đời, cùng với vẻ ngoài chững chạc pha chút bất cần. Không phải ai khi bước vào xã hội cũng buông bỏ được mối lo cơm áo gạo tiền sau lưng. Nghiêm Qua là một người rất đặc biệt. Anh có bằng cấp, có một công việc tốt, lại vì không thích mối quan hệ giả tạo và khách sáo mà nghỉ việc. Anh thích tự do, cho nên anh làm những gì bản thân cảm thấy thoải mái nhất, dù cho trong ánh nhìn của gia đình, đó là biểu hiện của ăn chơi sa đọa, theo ánh nhìn của người ngoài, đó là biểu hiện của một người không thể làm nên đại sự. Thật ra bản thân anh vẫn luôn tự hỏi, một câu hỏi giống với Tô Tần: thứ bản thân muốn làm là gì? “Có anh ở bên sẽ tốt hơn rất nhiều, anh sẽ giúp em trông nhà, giúp em làm cơm, sẽ nuôi em đến mập mạp, em không cần phải lo lắng bất cứ điều gì.” Nghiêm Qua vẫn xem Tô Tần là một đứa trẻ cần được chăm sóc, đơn giản vì anh yêu cậu, nên muốn cậu được hạnh phúc, được vui vẻ mà thực hiện mục tiêu của mình. Nghiêm Qua sẽ buồn bực khi quanh cậu toàn những người có ý định cướp cậu khỏi anh, sẽ thỏa mãn khi nhìn thấy nụ cười của cậu, sẽ hạnh phúc khi mỗi khi nhìn thấy cậu, sẽ vì Tô tần mà lo lắng không yên. “Mũi Tô Tần chua xót, vùi đầu vào chiếc áo ba lỗ của anh mà cọ cọ, lại thấy một mùi khó nghe. Cậu ngẩng đầu, bịt mũi, nâng mi. Nghiêm Qua có chút xấu hổ, “Anh… vẫn không quay về, vốn nghĩ em sẽ ra nhanh thôi.” Tô Tần ngây người, “Anh ở đây suốt sao?” “Ừ.” Nghiêm Qua ngượng ngùng nói: “Bác sĩ không cho anh thăm em, lại không biết bao giờ thì em ra. Sợ em sợ, nên vẫn ở đây chờ.” Buổi tối ngủ ở phía đối diện McDonald, ban ngày vẫn một mực ở đây chờ. Có người cho anh là ăn mày, liền tiến lên bỏ lại vài đồng rồi đi. Tô Tần nhìn anh đầy kinh ngạc, nửa ngày mới tìm thấy thanh âm của mình, “Vì.. sao?” “Em ở đây đến một người thân cũng không có, đương nhiên anh phải chăm sóc em rồi.” Nghiêm Qua nói một cách đương nhiên, dắt tay Tô Tần đi, “Về nhà phải bồi bổ cho em mới được, nhìn sắc mặt em không tốt lắm.” Hai con người, hai cuộc đời, bất chợt gặp nhau, rồi dần bị thu hút bởi đối phương. Nghiêm Qua tùy hứng, Tô Tần thấu hiểu sự tùy hứng của anh. Tô Tần mang vết thương lòng, Nghiêm Qua bên cạnh xoa dịu vết thương ấy. Anh muốn dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, cậu sẽ cố gắng cùng anh. Cậu cần trưởng thành và đối diện với quá khứ, anh là động lực, bảo hộ cậu, chờ đợi cậu, khi cậu ngoảnh lại, vẫn luôn có một hình bóng chờ cậu phía sau. Tô Tần chưa thể hiểu được “thích” mà mình tìm kiếm, cũng chưa đủ can đảm làm điều mình muốn, nhưng bởi vì có Nghiêm Qua, tất cả không còn là mơ hồ. Nghiêm Qua bất cần tùy ý bao năm, nhưng bởi vì có Tô Tần, anh sẵn sàng nỗ lực vì tương lai của hai người. Vẫn căn phòng nhỏ cũ kĩ, vẫn chú mèo nhỏ quấn quýt bên chân, vẫn là những bữa ăn cùng nhau trong căn phòng ấm cúng, tình yêu của họ chỉ đơn giản vậy thôi...   Mời các bạn đón đọc Bản Tình Ca Nhỏ của tác giả Mạc Thanh Vũ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Nhẹ Chút Có Được Không? - Mộc Điềm
Ba năm sau khi tốt nghiệp, Mạnh Vân bất ngờ trùng phùng với người yêu cũ Lục Dã tại bệnh viện. Mạnh Vân: "Anh nhẹ chút đi." Lục Dã cầm kính soi vòm họng, cười như không cười: "Nhẹ ở đâu cơ?" Học sinh của Mạnh Vân bị thương trong trường, cô đưa bạn nhỏ đó tới bệnh viện khám, tình cờ gặp ngay Lục Dã mặc áo blu trắng trong thang máy. Biểu cảm của Lục Dã vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nhìn trên dưới trái phải hết lượt bạn nhỏ: "Con anh?" Mạnh Vân vừa tức vừa gấp, đỏ bừng cả mặt lên: "Lục Dã anh bị điên à?" Lục Dã: Ôi, lời nói của phụ nữ, lừa đảo đến từng chữ. - Bác sĩ nha khoa siêu bựa x cô giáo mềm mại đáng yêu - Đô thị tình duyên, chung tình *** Hắn an an tĩnh tĩnh mà ngồi ở trên ghế, gắt gao mà nhấp môi, cấp Mạnh Vân gọi điện thoại. Chỉ vang lên một chút, Mạnh Vân liền bay nhanh mà tiếp lên. Nàng thanh âm nghe tới có chút hoảng loạn, “Lục Dã?” Lục Dã “Ân” một tiếng, hoãn thanh, “Vân vân, như thế nào lạp? Là lục mông lại nghịch ngợm gây sự sao?” Mạnh Vân thanh âm mang lên khóc nức nở, “Ngươi ở nơi nào nha? Khi nào có thể trở về a?” Lục Dã thật sâu mà thở dài, đứng lên, trong phòng hành lý cũng không cần, cầm di động liền đi ra ngoài, “Vân vân ngươi đừng khóc, ta lập tức liền đã trở lại.” Trên thực tế trở về nào có dễ dàng như vậy đâu. Tận thế tin tức vừa ra, toàn thế giới trong phạm vi đều đã xảy ra bãi công, bãi học, sở hữu sản nghiệp toàn tuyến kêu đình tình huống. ... Mời các bạn đón đọc Anh Nhẹ Chút Có Được Không? của tác giả Mộc Điềm.
Mr. Đà Điểu Của Tôi - Hàm Yên
“Mr Đà Điểu của tôi” là một câu chuyện cảm động và nhiều cảm xúc. Đối với tôi, đây là một chuyện tình đẹp, nó đẹp bởi khoảng thời gian học trò ngây thơ, trong sáng, là cái đẹp thực tế và tàn nhẫn của xã hội khắc nghiệt, là nét đẹp trọn vẹn khi câu chuyện được khép lại bởi một cái kết viên mãn.  Tôi cảm phục trước sự lạc quan và niềm tin hướng tới tương lai của Cố Minh Tịch, tôi khâm phục sự dũng cảm, kiên trì của Bàng Sảnh và xin dành niềm trân trọng cho những tình bạn chân thành và tuyệt đẹp trong câu chuyện này. Tác giả đã rất thành công trong việc miêu tả chuyển biến tâm lý của từng nhân vật, giọng văn nhẹ nhàng, trầm lắng, kết hợp với lối dẫn truyện đầy cảm xúc, “Mr Đà Điểu của tôi” gây dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc bởi một câu chuyện đầy ý nghĩa và viên mãn. Hãy đọc nếu bạn muốn tìm chút chậm lại trong cuộc sống hằng ngày nhé! PS: Đọc xong câu chuyện này, chỉ muốn nhắn nhủ với mọi người một điều, hãy mở lòng khi gặp phải những người không được lành lặn, đừng nhìn họ bằng ánh mắt kỳ thị, đừng đối xử khắc nghiệt với những người không được may mắn, cũng đừng nhìn họ bằng những ánh mắt thương hại, tiếc nuối bởi đôi khi điều đó sẽ làm họ bị tổn thương.  Hãy đối xử với họ một cách bình thản nhất, nếu họ cần sự giúp đỡ và bạn có thể, xin hãy đưa tay. Còn nếu không giúp được, chỉ cần bạn không có ác ý với họ, vậy là đủ… “Sống trong đời sống. Cần có một tấm lòng  Để làm gì em biết không?  Để gió cuốn đi  Để gió cuốn đi…” (*) *** Bàng Sảnh khóc rất lâu mới nín nhưng vẫn bĩu môi không thèm để ý đến Cố Minh Tịch. Cố Minh Tịch vẫn sán lại bên cạnh nói chuyện với cô nhưng cô chẳng buồn đáp lời. Bàng Sảnh đành phải lôi hết hành lý đã thu dọn ra xếp lại vào vị trí cũ rồi bỏ thùng giấy vào phòng chứa đồ. Cố Minh Tịch đâu thể để cô phải dọn dẹp, thấy cô khom lưng lấy quần áo trong va ly ra, anh vội vàng khuyên nhủ nhưng Bàng Sảnh không nghe, thế là Cố Minh Tịch không khỏi nghiêm giọng. "Bàng Bàng, em quên lời dặn của bác sĩ rồi hả? Chị ấy nói em phải tĩnh dưỡng, nằm nghỉ ngoi nhiều hơn, em có biết ngồi xổm rồi đứng dậy là rất nguy hiểm không? Chẳng may xảy ra chuyện bất trắc gì sẽ tổn hại đến sức khỏe của em đầu tiên. Sảy thai gây ảnh hưởng rất đáng sợ đến sức khỏe phụ nữ, hồi xưa mẹ anh sảy thai chảy biết bao nhiêu máu rồi cuối cùng còn bị bệnh phụ khoa nên không có con được nữa. Những việc này em đều được chứng kiến, bây giờ còn dỗi hờn với anh là thế nào?" Thấy Bàng Sảnh mếu máo chuẩn bị khóc, Cố Minh Tịch lại vội vàng dỗ dành: "Ngoan nào, anh biết không phải em không muốn có con mà chỉ là để lỡ mất tuần trăng mật nên không vui thôi. Nhưng vợ ơi, sau này chúng ta vẫn còn cơ hội đi chơi xa, còn có thể dẫn con mình đi cùng, đảo Fuji, Hy Lạp, Maldives, Ai Cập, Brasil,… Anh sẽ cùng em đi hết những nơi em muốn." ... Mời các bạn đón đọc Mr. Đà Điểu Của Tôi của tác giả Hàm Yên.
Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược - Đạm Anh
Việc tệ nhất mà A Chiêu đã làm trong cuộc đời mình chính là thầm thương trộm nhớ vị sư phụ nuôi mình lớn. Việc tốt nhất đã từng làm lại chính là vứt bỏ đi thứ tình cảm sai trái này. Nhưng.... Sư Phụ, A Chiêu làm chuyện xấu không cho, chuyện tốt cũng không cho, vậy thì sao có thể để người định đoạt hết mọi chuyện được. Vệ Cẩn xuống núi vì độ kiếp, không ngờ kết cục lại là chính mình bị độ kiếp.  Đọc tên truyện là biết ngược nam rồi đó ????Truyện dễ thương lắm luôn, cặp thầy trò đáng yêu hết mức, đọc mà cứ cười suốt thôi. Nữ chính thông minh cá tính, nam chính ôn nhu nho nhã, đúng gu của mình.  Môn phái Thiên Sơn có quy định cứ 5 năm lại có đệ tử xuất sắc xuống núi lịch lãm.  Ngày đầu tiên Vệ Cẩn tình cờ gặp cô bé ăn xin 6 tuổi và thu nhận cô làm đệ tử, đặt tên là A Chiêu. Vì có kinh nghiệm nuôi mèo mèo chết, nuôi chim chim ngủm nên Vệ Cẩn rất sợ sẽ nuôi chết đồ nhi của mình nên mới tìm vị quan nào đó đang nuôi bé gái để hỏi thăm cách chăm nuôi như nào.  Xui cho Vệ Cẩn, hỏi trúng ngay người đang nuôi bé gái để làm vợ. Vậy là sư phụ ngơ ngáo về nhà thực hiện cùng ăn cùng ngủ với đồ nhi suốt 8 năm trời ????.  A Chiêu thông minh nhưng cũng rất cố chấp bướng bỉnh, mỗi lần bị cô bé chọc giận là Vệ Cẩn lẩm bẩm: “A Chiêu không phải mèo, không phải chim. A Chiêu là bé gái, phải được nuông chiều”.  Thời gian dần qua, hai thầy trò yêu nhau nhưng không dám vượt qua lễ giáo thế là tự ngược nhau quắn quéo cả lên. Đỉnh điểm là cô bé say rượu suýt nữa thành công mần thịt Vệ Cẩn, lo sợ sư phụ sẽ không tha thứ cho mình nên cô trốn nhà đi bụi. *** Gần đây Vệ Cẩn vô cùng buồn phiền, kể từ khi A Chiêu sinh một đôi long phượng, trong mắt A Chiêu không hề có vị trí của hắn, hai đứa nhỏ bốn tuổi Vệ Diên và Vệ Miên cả ngày lẫn đêm đều dính lấy A Chiêu. Kể cả lúc Vệ Cẩn cho rằng có thể thoải mái rồi, hai đứa nhỏ lại bám lấy Vệ Cẩn mỗi ngày đòi Vệ Cẩn nấu cho ăn. Ngày nào Vệ Cẩn cũng bận rộn trong phòng bếp, đối mặt với ba đôi mắt long lanh, hắn không hề có năng lực chống đỡ, không, phải nói rằng Vệ Cẩn còn chưa phản kháng đã cam tâm tình nguyện đầu hàng. Vào một buổi sáng sớm, Vệ Diên và Vệ Miên nằm bò trước cửa phòng, hai đứa bé vểnh tai lên, không biết đang cố nghe cái gì. Lát sau, Vệ Miên quẹt miệng: “Huynh gạt muội, Miên Miên có ngửi thấy mùi côn bằng đâu!” Vệ Diên nghiêm túc nói: “Nhất định là cha với nương giấu ở đâu rồi! Hôm qua ta vừa nghe thấy cha hỏi nương tối có muốn ăn côn bằng không thì nương nói tối mệt, để sáng mai dậy sớm ăn.” ... Mời các bạn đón đọc Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược của tác giả Đạm Anh.
Cứu Vớt Anh Trai Nam Chính - Tiểu Thất Thích Ăn Đường
“Cứu vớt anh trai nam chính” không chỉ là quá trình Cố Nhược Ngu chinh phục Tưởng Trọng Lâm, mà còn là tháng ngày Tưởng đại thúc dỗ dành vợ. Thực sự thì ở kiếp trước, Tưởng đại thúc cũng không được tác giả miêu tả rõ ràng là gặp bi kịch gì, còn Cố tiểu thư thì chưa kịp hắc hóa đã nghẻo mất. Thế nên, nói là “cứu vớt” thì thực ra cũng không đúng lắm. Hơn nữa, mối quan hệ này là hai chiều, cả hai nhân vật chính đều phải tự mình bỏ vốn để xây đắp nên cuộc hôn nhân hạnh phúc của mình.  Nội dung mặc dù không mới, nhưng cách tác giả giả định tình huống khiến hai người ly hôn để lý giải việc hôn nhân không có cơ sở tình cảm làm chỗ dựa thì dễ lung lay khá tốt. Mạch truyện nhanh, tình tiết sắp xếp gọn gàng, đọc sảng khoái, nhất là mấy phân đoạn “quyến rũ” Tưởng đại thúc của Cố tiểu thư vô cùng hài hước. Truyện sủng là chính, rắc đường là chủ yếu, hiểu lầm với tiểu tam gì đó chỉ là mây bay, nên mấy bạn yếu tim cứ yên tâm nhảy hố, còn các “cẩu độc thân” thích tự ngược thì mại vô để tiếp tục ăn cẩu lương ngập mặt nhé. Nắng đã có nón, mưa đã có dù, còn rải đường rắc thính cứ để Cố tiểu thư lo. Nếu bạn muốn biết làm sao để khiến “cây cổ thụ” Tưởng đại thúc nở hoa thì mời nhảy hố nhé. *** Phía sau mỗi một anh nam chính là con riêng của nhà giàu, thông thường đều có một người anh do chính phòng sinh ra. Trước khi gặp được nữ chính thì anh ta sẽ có một vị hôn thê chẳng hiểu ra sao. Ai nha, nếu nam chính khăng khăng một mực muốn cùng cô bé lọ lem ở bên nhau, không bằng để đại ca tới tiếp nhận vị hôn thê của đệ đệ là được. Kỳ thật đây là một câu chuyện xưa về một vị hôn thê sớm có mưu mẹo, dạy dỗ anh trai EQ thấp. ... Đây là truyện về nữ chính trùng sinh, kiếp trước cô chính là nữ phụ trong câu chuyện Cinderella, trở thành vị hôn thê bị vứt bỏ của hoàng tử, lại phát hiện anh trai của hoàng tử cũng không tồi. Kiếp này cô mới không cần đồ khốn kia nữa, chuyển sang truy anh trai hoàng tử.   Mời các bạn đón đọc Cứu Vớt Anh Trai Nam Chính của tác giả Tiểu Thất Thích Ăn Đường.