Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mạt Thế Chưởng Thượng Thất Tinh

MẠT THẾ CHƯỞNG THƯỢNG THẤT TINH Tác giả: Nguyệt Hạ Kim Hồ Thể loại: tang thi mạt thế, trọng sinh, dị năng, không gian tùy thân, tu chân tiên hiệp, lãnh đạm thụ x bá đạo hắc báo công, nhân thú, cường cường, 1x1, HE (nhân thú nhưng không có màn nhân thú đâu đừng mơ hão =))) Tình trạng bản gốc: Hoàn 2 quyển +2 phiên ngoại Tình trạng edit: Hoàn VĂN ÁN Tổ tiên Trương gia là truyền nhân của Chính Nhất Phái* đạo gia, đến đời Trương Thư Hạc đã suy tàn. (* hay còn gọi là Chính Nhất Đạo, lấy Thiên Sư Đạo làm đại biểu, bao gồm các phái như Mao Sơn, Linh Bảo, Thanh Vi, Tịnh Minh.) Ngày diệt vong giáng lâm, thực vật hút máu bất minh, hoạt tử nhân bất tử, y dựa vào chút phù thuật còn lại, kéo dài hơi tàn mười năm trong những tà vật đó, cuối cùng chết thảm dưới huyết đằng (dây đằng hút máu). Lại không ngờ rằng sẽ trở lại mười năm trước, một khắc khi sống lại, chuyện đầu tiên y làm, chính là bật dậy khỏi sô pha, xông vào phòng chứa đồ, tìm kiếm món đồ của đạo gia duy nhất còn lại trong nhà, pho tượng Linh Bảo Thiên Tôn phủ đầy bụi bị ném trong góc kia. . . Ps: Viết cho những ai có từng biết về bộ này thắc mắc rằng ‘Không phải bộ này có 1 quyển và rất nhiều phiên ngoại sao? Sao giờ lại là 2 quyển và 2 phiên ngoại!?’ Xin trả lời rằng sau quyển 1 tác giả tính đặt là phiên ngoại nhưng lại quá dài, thành một thiên truyện luôn, nên đã đổi những chương đó thành quyển 2, thế thôi ╮(╯▽╰)╭ CẢM NHẬN + Quyển 1: MẠT THẾ ~ Trương Thư Hạc sống lại một đời, có thời gian một năm chuẩn bị cho mạt thế đến, việc cấp bách là tìm về bảo vật gia truyền cùng với học tập phù chú vì đây là thứ bảo mệnh. Tiếp sau là chuẩn bị vật tư, và trong lúc vô tình nhặt được báo con bị giết chết thê thảm đem về luyện chế phó thú, mục đích là có thêm sự trợ giúp cho bản thân vượt qua mạt thế, và thật không ngờ rằng phó thú này lại sẽ gắn bó và ảnh hưởng đến cả quãng đời còn lại của em thụ, vì đây chính là anh công Kim Trảm Nguyên. Thụ trong truyện vì đã trải qua tận mười năm mạt thế, nếm đủ tang thương cùng tàn khốc nên kiếp này mang tâm tình nguội lạnh nhìn đời, không màng tất cả, một lòng dốc sức rèn luyện để bảo vệ mạng sống. Tính cách có phần trầm tĩnh, điều làm tôi thích nhất ở nhân vật này là thụ cực kỳ lý trí, biết mình muốn gì và cần phải làm gì rõ ràng, cộng thêm tính kiên trì bền bỉ khiến người nể phục. ~ Kim Trảm Nguyên thân là một con báo bình thường bị giết hại tàn nhẫn, được em thụ dùng tinh hoa của hung thú viễn cổ cùng tinh huyết bản thân làm sống lại. Anh công có thể nói là cực kỳ mạnh mẽ, vì đã dung hòa được tinh hoa của hung thú viễn cổ cộng thêm tính tình hung tàn nên không gì là không làm được, cộng thêm tính chiếm hữu cực kỳ cao, bất chấp loài người, bất chấp thời thế, chỉ muống chiếm em thụ làm của riêng, và chỉ có em mới có thể quản giáo được con báo hung hãn là anh đây ~ Một số nhân vật phụ như Ngụy lão lớn tuổi nhưng khí khái, thập phần yêu thương Trương Thư Hạc; Lưu Hải tính tình tuy nông nổi nhưng là người chính trực; Nữu Nữu tuổi nhỏ nhưng có dị năng, cũng là người rất kính trọng Trương Thư Hạc. Đây là ít ỏi những người mà em thụ còn thân cận, và cũng là sợi dây duy nhất liên kết thụ với thế giới này. Một nhân vật à không là một con vật tôi rất thích nữa là Kim Điêu, là con đại bàng thụ và công nuôi từ nhỏ, rất cute và cực trung thành. Đoạn cuối diễn tả cảnh hai nhân vật chính ra đi và em đại bàng này đã bay trên trời kêu ba ngày ba đêm như than khóc quả thật xót xa ghê gớm ;(( + Quyển 2: TU TIÊN. Đây là một thế giới hoàn toàn khác, nếu bạn nào không thích thể loại này thì có thể dừng ở quyển 1 cũng được nhé. Trương Thư Hạc đầu thai chuyển kiếp vào thế giới tu tiên mang tên là Trần Hạc. Sinh ra làm một tán tu bình thường có ngũ linh căn thấp kém trong giới tu tiên cá lớn nuốt cá bé đầy dẫy nguy hiểm, thụ một lần nữa sống thấp điệu, tận lực tìm kiếm bảo vật khắp nơi để nâng cao phẩm chất linh căn, với hy vọng tiến xa hơn trên con đường đắc đạo. Còn anh công đời này cũng bắt đầu từ thân thể một con báo con luôn và em thụ phải lặn lội kiếm tiền kiếm đồ ăn ngon nuôi chồng từ bé :)))Trải qua muôn vàn khó khăn nguy hiểm, còn vài lần suýt chết đến cuối cùng thì cũng thành công giúp chồng hóa hình trở về thành Kim Trảm Nguyên, rồi hai người về lại chốn cũ nơi mọi thứ bắt đầu. Còn vì sao hai người lại đi đến thế giới này các bạn đọc truyện rồi biết nha. + Điều nổi bật trong truyện mà sau khi đọc tôi cảm nhận được chính là tình cảm của anh công dành cho thụ, một người mặc dù tính cách vô cùng ngang tàn có phần độc ác, ra tay tàn bạo nhưng tình cảm lại cực kỳ sâu sắc, bảo vệ ai kia bất kể ngày đêm, vì mong ước của ai kia mà liều mình đánh nhau cùng bản thể huyết đằng. Cho đến khi chết rồi tình cảm vẫn được thể hiện bằng thần thức, vẫn kiên trì chờ đợi người xưa đầu thai chuyển kiếp, vì mong muốn gặp lại một lần mà chờ đợi trăm năm. Chi tiết này trong đoạn Trần Hạc lấy lại ký ức kiếp trước ấy, cảm động vô cùng :((( ĐÁNH GIÁ + Bộ này dài, dài lắm, đôi lúc có cảm thấy hơi ngán nhưng là một bộ hay đáng để đọc. Đây cũng là một trong những bộ mà tôi tâm đắc cho nên là 10/10 cho tác phẩm này. + Nhà edit rất tốt, văn phong ổn, không có lỗi gì cả. Tôi đánh giá cao công sức bạn editer lắm nên cũng 10/10 cho bạn luôn. + Có một nhà khác cũng đang edit bộ này nhưng chưa hoàn là nhà Thần Phong Các, các bạn có thể vào ủng hộ nhà cho bạn ấy có động lực tiếp tục nhé. *** Vô số người chết mà sống lại, tuôn ra với các loại động tác mà người bình thường không cách nào làm được, chết lặng đi lại, bò sát. Trong lỗ đen máu tanh, hủ đằng* đỏ thẫm khô quắt không ngừng bò ra, trong nháy mắt, che trời lấp đất, bên tai tràn ngập tiếng kêu thảm kinh hoảng chói tai của đồng bạn, mặt đất âm lãnh ẩm ướt từ từ bị màu máu bao phủ. (*dây đằng hôi thối) Tấm phù vàng cuối cùng trong tay đã cháy thành tro, phù bảo mệnh duy nhất đã không còn nữa. Không, phải chạy trốn... Một khắc khi xoay người, y nghe thấy thanh âm sởn tóc gáy khi gai nhọn chui vào máu thịt, đau đớn khiến viền mắt y mở lớn, tiếp đó là trái tim bị đâm rách, huyết quản bị xé rách, máu phun ra, sống không bằng chết... *** Trương Thư Hạc mồ hôi đầm đìa bật mở mắt, không ngửi thấy mùi máu tươi, cũng không thấy hủ đằng đỏ thẫm, thân thể càng không có cảm giác đau đớn cực lớn trước đó, chuyện xảy ra ban nãy dường như chỉ là một cơn ác mộng... Khi ánh mắt y thấy chiếc laptop sáng màn hình tiết kiệm trên bàn bên cạnh, nhất thời “vù” ngồi dậy. Không đúng, cho dù là ác mộng, y cũng không nên ở đây... Lập tức cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh, thế nhưng nhìn xong, lại dần dần nghi hoặc. Căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách hơn bốn mươi mét vuông trước mắt, lúc này trông vừa xa lạ vừa quen thuộc, ánh mắt y chần chừ dừng lại ở mỗi một chỗ cảm thấy nhìn quen mắt. Dán trên bức tường dối diện là tấm áp-phích lớn của minh tinh ca sĩ nào đó, mà hơn mười năm trước y thích nhất, trong phòng là chiếc bàn rất cũ, cúi đầu nhìn, mặc trên người là chiếc T shirt vải bông cũ với chiếc quần đùi, ngồi dưới thân là bộ bao sô pha vải bông màu quýt được giặt đến mức có chút bạc, bên phải là ban công, nhìn qua ánh nắng rực rỡ, ngoài ban công còn phơi hai chiếc giày chơi bóng màu trắng nửa cũ được giặt sạch sẽ. Nếu như nhớ không lầm... Nơi đây hẳn là nơi ở mà y sinh sống hơn mười năm trước, khi đó mình vẫn là một thực tập sinh mới tốt nghiệp, một tháng cầm mấy trăm đồng tiền lương, làm tổ trong căn nhà thuộc tòa chung cư cũ sắp tháo dỡ dời đi mà cha mẹ để lại cho mình, ngày ngày kêu khổ. Kế đó đường nhìn lại dời về phía nửa bát mì Sư Phụ Khang vị cay chưa ăn xong trên bàn, cổ họng nhất thời đói khát nuốt xuống. Hơn mười năm trước, đây là thức ăn vặt, nhưng ở mạt thế, lại ngay cả một gói mì ăn liền không hề có dinh dưỡng như thế, cũng là thức ăn xa xỉ, thậm chí còn phải vì nó mà trả giá sinh mệnh. Ánh mắt gần như nóng cháy dính trên nửa bát mì bị ngâm đến mức có chút trương đó, nước miếng không được khống chế bắt đầu phân bố lượng lớn, bất quá y không tùy tiện vươn tay đi lấy, mà đột nhiên nhắm mắt, răng cắn vị trí đầu lưỡi. Đau đớn bén nhọn nhất thời khiến tinh thần y rung lên, trong miệng truyền đến mùi máu tươi quen thuộc, nhưng tuyệt không có cảm giác tê, cũng không có hiện tượng váng đầu. Nói cách khác, cảnh vật trước mặt hiện tại, không phải là ảo cảnh do độc tố của huyết đằng đâm vào thân thể sinh ra, mà là tồn tại chân thật, thay lời khác lý giải chính là, y... đã trở về mười năm trước? Ý nghĩ này thực sự có chút khó tin... Vì xác định, ánh mắt Trương Thư Hạc gian nan dời đi khỏi bát mì ăn liền kia, chậm rãi đứng dậy đến chỗ cửa sổ, do dự vươn tay, sau cùng mở cửa sổ ra. Phả vào mặt không phải sự âm lãnh, không phải ảo cảnh, cũng không phải hắc ám, lại càng không phải tiếng thét chói tai khủng hoảng khiến người ta hít thở không thông, mà là ánh mặt trời mang theo sự ấm áp chiếu trên mặt, cùng với gió mát khô ráo nhè nhẹ trong không khí, bên tai nghe thấy tiếng ầm ĩ người đến người đi trong khu chợ nhỏ dưới lầu, vẫn còn nhộn nhịp như hơn mười năm trước. Tim Trương Thư Hạc chậm rãi đập từ thong thả trở nên dồn dập, cả người trong nháy mắt dường như sống lại. Sau khi y chậm rãi lui ra phía sau một bước nhỏ, trấn định đóng cửa sổ, trái tim trong lồng ngực đã đập điên cuồng không thôi, trong mắt cũng bắn ra thần thái. Sau khi đứng nửa phút, mới xoay người, lần nữa về lại sô pha, sau đó tay run rẩy mở ra ngày tháng trên máy vi tính, ánh mắt cứ xác nhận một lần lại một lần, thẳng đến ba phút trôi qua, mới thả con chuột ra, tâm trạng cũng dần dần lãnh tĩnh lại. Nếu tất cả điều này là thật, nếu thời gian là đúng, như vậy, mình đích xác đã về lại một năm trước khi bắt đầu mạt thế, y chưa rõ đây là một BUG* mà ông trời thiết lập, hay là một cơ hội có thể tẩy bài một lần nữa. (*lỗi kỹ thuật, từ thường dùng trong công nghệ thông tin hay trong các bộ võng du) Nguồn: Nhưng mặc kệ như thế nào, đối với y mà nói, có thể sống lại đều là một kinh hỉ cực lớn... Còn chưa đợi tâm tình chấn kinh bình phục, nghĩ đến một chuyện, liền trực tiếp bật dậy khỏi sô pha, xông về gian phòng chứa đồ lặt vặt bên cạnh. Nói là đồ lặt vặt, đều là một số vật cũ mà thường ngày không dùng đến. Dựa vào ký ức có chút mơ hồ, rốt cục cũng lục ra được một pho tượng Linh Bảo Thiên Tôn từ dưới đáy thùng giấy dày trong góc. Cao ước chừng một thước* rưỡi, vào tay cực nặng, toàn thân là dùng đá điêu khắc thành, bên ngoài quét sơn màu đồng, trong mấy kẽ hở đều bị tắc dầu mỡ bụi bặm, có vẻ bẩn hề hề, hiện tại cho dù vứt nó ở ven đường, chỉ sợ cũng sẽ không ai để ý nhiều. (1 thước bên Trung = 1/3 mét) Trương Thư Hạc lại hiện rõ vẻ kinh hỉ. Tượng đá cầm trong tay tương đối nặng, trước đây y vẫn luôn tưởng là tượng đặc ruột, thẳng đến về sau ngẫu nhiên mới phát hiện, hóa ra trong đó có một chỗ rỗng cỡ bằng bàn tay, chỉ tiếc năm đó khi tìm được nó, đã bị đập nát, vật trong chỗ rỗng đại thể đã bị đốt cháy, chỉ moi ra được một hạt đào cỡ bằng ngón cái trong một khối vỡ hoàn chỉnh. Cũng chính là hạt đào đó, khiến y may mắn sống sót được mấy năm. Pho tượng Linh Bảo Thiên Tôn trong tay này, khi còn nhỏ Trương Thư Hạc đã thấy cha thường xuyên cung phụng. Theo như lời cha, tổ tiên Trương gia thuộc Cổ Linh Bảo nhất phái, am hiểu phù thuật, chẳng qua truyền tới đời ông, đại thể đã hoang phế, đến đời Trương Thư Hạc lại càng không thể phân biệt được đầu phù chân phù, đến giờ vật di lưu của Cổ Linh Bảo nhất phái cũng chỉ còn lại một pho tượng đá này. Trương Thư Hạc hồi thần, đặt pho tượng đá này lên mặt đất, tìm một lần khắp toàn thân, lại tìm không ra được cửa có thể mở ra chỗ rỗng bên trong. Nếu không có cửa, vậy thứ trong đó làm sao có thể được bỏ vào? Nghĩ đến điểm này, lại không từ bỏ tìm thêm hai lần nữa, kết quả vẫn hoàn toàn không có thu hoạch. Lúc này nếu cương quyết đập tượng đá ra, sợ rằng sẽ đập hư đồ bên trong, mà ý nghĩ tìm người hỗ trợ, thì ngay cả nghĩ y cũng không nghĩ. Đang khi đưa tay không ngừng tìm kiếm đầu mối trên thủ thế, với biểu cảm của pho tượng, đột nhiên phát hiện chỗ đáy bệ có mấy điểm đen, trông cực kỳ quen mắt, đếm đếm vừa vặn bảy chỗ, thoáng nhìn thì như mấy lỗ nhỏ được tạo thành khi di chuyển va chạm, nhìn kỹ thì rìa mép mỗi một lỗ cực giống nhau. Nếu đặt ở trước đây, có thể y sẽ không nghĩ gì về nó, nhưng Trương Thư Hạc mười năm sau, lại như có điều cảm giác, giơ lên tay trái nhìn về phía bàn tay. Chỉ thấy vị trí của bảy điểm nốt ruồi nhỏ trong lòng bàn tay trái, giống như đúc với vị trí phân bố của bảy điểm trên bệ. Sau chút do dự, liền đưa bàn tay tới chỗ bảy điểm trên bệ, đối diện tương hợp, sau một lúc lâu liền nghe thấy trong tảng đá truyền đến một tiếng vang nhỏ, nơi bảy điểm tương liên dưới bệ đá đã nứt ra, lộ ra chỗ rỗng tối om bên trong. Trong lòng Trương Thư Hạc nhất thời mừng cực, lại tìm được một chiếc đèn pin trong thùng, soi vào lỗ rỗng đó. Lọt vào tầm mắt trước tiên, tựa hồ là một miếng vải, lấy ra thì là một tấm lụa xưa cũ, được xếp lại cỡ bằng một viên đường phèn, khi giở ra lại có năm thước vuông, bên trên tràn ngập những chữ cực nhỏ rậm rạp. Vội vã nhìn lướt qua, tựa hồ là phương pháp vẽ phù. Kế đó lại lấy ra một món đồ cỡ bằng trứng vịt, vừa lấy ra thì đột nhiên thấy tanh hôi vô cùng, hình dạng mềm êm không dính tay, màu sắc đen đục, còn thối hơn cả trứng vịt thối. Rơi vào đường cùng đành phải tạm thời đặt qua một bên. Sau cùng lấy viên hạt đào kia ra. Năm đó khi y lấy nó ra từ trong mảnh đá vụn, đã vỡ, chỉ còn lại nhân đào bên trong, trong lúc đói khát khó nhịn đã ăn mất nó, sau đó liền có được một gốc chồi non, trong mười năm, Trương Thư Hạc vô số lần dựa vào ăn lá chồi, đói no sinh sống. Lúc này đồ bên trong tượng đá Linh Bảo Thiên Tôn đã được lấy ra toàn bộ, y cầm ba món đồ đó trong tay lên chiếc bàn gần chỗ ban công đầy đủ ánh sáng. Sau chút do dự, đầu tiên giở ra tấm lụa năm thước vuông, xem có giới thiệu có quan hệ đến ba món vật phẩm này hay không. Xem sơ qua, bên trên tấm lụa này dường như ghi chép phương pháp chế tạo của một loại Thất Tinh phù. Thoạt nhìn dường như rất phiền phức, trước tiên cần phải tu tập một loại phương pháp hô hấp Thổ Nạp (hít vào thở ra), khiến ‘tinh, khí, thần’ ba thứ no đủ, ngưng tụ trên bàn tay, sau đó mới có thể vẽ phù. Tất cả những thứ như giấy, bút mực, chu sa dùng để vẽ phù, đều phải cực kỳ chú ý. Tổng cộng có bảy tấm. Dù là y có chút căn cơ, cũng chỉ hiểu sơ giữa những câu chữ, nhưng có hai loại trong đó, khi còn nhỏ từng bị cha buộc học qua phù cùng loại, cũng chính là hai loại phù đó, đã khiến y mấy lần tìm được đường sống trong chỗ chết. Trong lòng Trương Thư Hạc đã biết đây là phù thuật bảo mệnh, trịnh trọng cất vào. Kế đó nhìn về phía viên trứng vịt tanh tưởi đen đục, chỉ lấy ra chốc lát, trong phòng đã mùi thối ngập trời. Chỉ đành nín thở, vùi đầu nghiên cứu nửa ngày, vẫn xem không hiểu thứ này tới cùng là gì, đành tìm chén nước rỗng cất nó vào, đậy nắp tạm thời phong bế. Sau cùng cầm lấy viên hạt đào kia, ngắm nghía sau một lúc lâu. Y nhớ trước đây khi tìm được nó, tượng đá đã vỡ chia năm xẻ bảy, mà viên hạt đào này cũng bị bể nứt ra hai vệt. Không biết trải qua bao nhiêu lần lửa cháy hun sấy, vỏ ngoài đã là màu cháy đen, cách biệt một trời với màu sắc hơi ửng đỏ trong tay lúc này. Thất Tinh phù không phải chế tạo một ngày là có, viên trứng vịt không có nửa con giòi bọ lại tanh tưởi vô cùng kia thì còn chưa làm rõ được công dụng, chỉ có hạt đào trước mặt y coi như có hiểu rõ một chút. Kế đó liền mang dao với công cụ mũi nhọn tới, chuẩn bị cậy vỏ lấy nhân, kết quả cậy nửa ngày, lại hoàn toàn không có thu hoạch. Vỏ ngoài hạt đào, ngay cả chút vết tích cũng không hề bị để lại, Trương Thư Hạc lại ở một bên bận bịu ra mồ hôi đầy đầu. Đồng thời trong lòng cũng hoảng sợ, tuy y biết viên hạt đào này không phải vật phàm, nhưng ngay cả lấy búa dùng sức đập cũng không thể đập nó ra được, đây tới cùng là thứ gì? Mời các bạn đón đọc Mạt Thế Chưởng Thượng Thất Tinh của tác giả Nguyệt Hạ Kim Hồ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ồn Ào Nhỏ
Nữ chính Đại Khinh là con gái của một gia đình nhà giàu, nhưng cô từ nhỏ chưa bao giờ thấy mặt cha đẻ. Lớn lên bên mẹ, dượng và em gái cùng mẹ khác cha, Đại Khinh luôn bị mẹ ghẻ lạnh vì cô làm bà nhớ đến người chồng trước.  Vì muốn có một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, sau buổi xem mắt, mẹ quyết định gả cô cho anh - Đường Tống. Nhưng đây không phải là câu chuyện về một cuộc hôn nhân không tình yêu, bởi vì, cô đã có tình cảm đơn phương với anh, từ 8 năm về trước.  16 tuổi cô thích anh, từng gặp gỡ, nhưng anh không hề nhớ cô. Sau trận bóng rổ, Đại Khinh nhặt được ví của Đường Tống, nhưng chưa kịp hoàn vật lại cho chủ thì giữa đường lại nhảy ra một nữ đồng học nhận sẽ trả lại ví cho anh. Cô vì thế mà lần đầu bỏ lỡ nhân duyên, gián tiếp nối tơ hồng cho anh và mối tình đầu - Phạm Vận.   Gia đình bắt anh phải chia tay với bạn gái do không môn đăng hộ đối, Đường Tống mới có cuộc hôn nhân kinh tế cùng Đại Khinh. Từ những cảm xúc lẫn lộn ban dầu, dần dần anh bỗng muốn tìm hiểu cô. Anh phát hiện ra cô gái mới lớn hay thẹn thùng này thế mà lại là một nữ lưu manh, và ở bên cô anh luôn cảm thấy vui vẻ thoải mái đến lạ. Lại phát hiện người vợ trên danh nghĩa của mình hoa gặp hoa nở, người gặp người thích. Quanh cô không thiếu người ái mộ theo đuổi, muốn xuất chúng có xuất chúng, muốn môn đăng hộ đối lại càng dễ dàng nhưng tại sao cô lại chọn anh? Đường Tống càng muốn tìm hiểu rõ, thì càng lún sâu vào lòng yêu thích người phụ nữ ấy, rồi chậm rãi rơi vào bể tình trầm luân từ lúc nào không hay.  Tưởng chừng hạnh phúc sẽ đến với hai người thì em gái cô tự tử. Cô ấy yêu bạn của anh, nhưng tình cảm của chàng trai đã dành cho Phạm Vận. Tại sao chị em cô đều yêu phải những người đàn ông có dính dáng tới Phạm Vận? Đại Khinh muốn buông tay, muốn ra đi, vì cô sợ mình sẽ có kết cục như em gái. Nhưng Đường Tống luôn âm thầm đi theo bảo vệ cô. Anh nói, hãy trở lại bên anh, làm lại từ đầu, đừng tốn thời gian của chúng ta thêm nữa... ________________________ Đường Tống nghiêm túc ừ một tiếng — "Ừ, hâm mộ ghen tị." "Ý anh là anh hâm mộ đến ghen tị Vĩ Vĩ yêu thích em sao? Ý là anh có gì đó với Vĩ Vĩ?" — Tôi cười cười. "Hai người đàn ông có thể làm gì, súng đấu súng à" — Đường Tống bắt đầu nổi gian tà lên. "Xoay lưng lại cũng được mà" — Tôi đề nghị. Đường Tống im lặng một hồi, rốt cuộc nói — "Bà xã, em quá hung ác đi" ______________________ Bạn nào đọc truyện của TKK rồi thì sẽ biết motip truyện luôn hài hước, nhưng đã ngược thì rất đau lòng như "Bạn trai ta là sói" đoạn nam phụ chết mà mình khóc tức tưởi luôn -.- Truyện hay nhưng mình chỉ đánh giá 3★ vì nữ chính không sạch, bị bạn thân của nam chính cưỡng bức. Nhưng mình không thể ghét anh vì có ngoại truyện về anh rất đáng thương, một đời yêu cô không thể quên. Truyện rất hay, đáng để đọc, các bạn hãy nhảy hố đi =)) Review by Tuệ tần (Ann) - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Vừa đọc xong nên mình viết cảm nhận luôn. Hơi thất vọng vì mình khá thích thể loại cưới trước yêu sau. Đại Khinh là một cô gái không có tình yêu thương của mẹ, thậm chí mẹ cô còn đẩy cô xuống cầu thang, thật sự mình rất ghét những tình tiết bố/mẹ nhìn thấy hình ảnh người cũ từ người con gái mà đâm ra hận, đánh đập nó, quá tàn nhẫn không chấp nhận được. Cô yêu thầm Đường Tống 8 năm. Khi anh chia tay cùng bạn gái cũ Phạm Vận, sau khi được giới thiệu, vì môn đăng hộ đối nên Đại Khinh cùng anh lấy nhau. Những tưởng ước mơ đã thành hiện thực, Đường Tống đối xử với Đại Khinh không tệ, anh còn muốn bắt đầu lại từ đầu với cô. Nhưng bản tính con người vốn là tham lam, Đại Khinh muốn cả trái tim anh, chứ không phải chỉ là một phần. Cô cùng em gái đều có chung một tình địch, đó là Phạm Vận. Người yêu cũ của Đường Tống là Phạm Vận, người em gái Tần Lệ của Đại Khinh yêu là Dương Dương, cũng lại yêu Phạm Vận. Vì Phạm Vận mà Tần Lệ tự sát, đó là một cú sốc lớn với Đại Khinh, sau đó Đại Khinh ra đi. Đường Tống đã yêu cô tự lúc nào nên theo dõi, bảo vệ cô. Cuối cùng 2 người hạnh phúc cùng nhau. Thú thật mình không thích các nhân vật trong truyện này, Đại Khinh, lúc đầu cảm thấy khá được nhưng từ lúc dây dưa với Hoà Nhất mình đã không thích, và y như rằng đúng là cô đã sai lầm, để bản thân bị thương tổn :(( anh nam chính thì ôi!!! Không thể thích nổi, từ đầu khi còn tình cảm với Phạm Vận thì không nói, nhưng lúc sau khi yêu nữ chính rồi vẫn dùng dằng chưa dứt với Phạm Vận, đọc rất bực, thêm 1 đám bạn của anh này, cô người yêu cũ Phạm Vận, Dương Dương, a Vane, Hoà Nhất, thấy chẳng ai bình thường cả???????????? *** Đây là cuốn truyện đầu tiên của Tát Không Không mà mình đọc và cảm thấy buồn từ đầu đến cuối. Truyện không quá xuất sắc, nhưng mình cho điểm 8, vì mình cảm thấy đồng cảm. Câu chuyện kể về một cô gái yêu đơn phương một chàng trai nhưng lại để vuột mất rất nhiều cơ hội để được ở bên người ấy. Đến cuối cùng, khi trước mắt cô có một cơ hội, dù là cô biết người ấy không yêu cô, dù là cô biết xung quanh cô còn nhiều người đàn ông tốt hơn hắn, nhưng cô vẫn nắm lấy cơ hội đó, cưới hắn, ở bên hắn, yêu hắn, vì đối với cô như thế cũng là hạnh phúc :) Điểm trừ : - Nữ chính không sạch, vì bị nam phụ (aka bạn thân nam chính) cưỡng bức. Mình rất kị truyện nam nữ chính không sạch, tuy nhiên, mình vẫn đọc, vì nếu bạn đọc hết cuốn truyện, bạn sẽ thấy chi tiết ấy chẳng là gì so với những "lợi ích" mà nó đem lại. - Truyện khá ổn nhưng không phải là không tì vết. Mình cho điểm 8 theo tình cảm nhưng trên thực tế, truyện có rất nhiều điểm khó chịu mà đặc biệt là các tình tiết ngược rất dài rất lê thê gây cho người đọc cảm giác mệt mỏi. Và cả cái cách tác giả tháo nút các nút thắt mà bà đặt ra mình cũng không thấy thỏa mãn mà thấy đau, rất đau. Có lẽ do mình ít khi đọc truyện buồn nên cảm thấy cuốn truyện này rất buồn. Các bạn có thể thử nếu các bạn muốn nếm thử nỗi đau mà nữ chính, nam phụ và em gái cô ấy phải hứng chịu.   Mời các bạn đón đọc Ồn Ào Nhỏ của tác giả Tát Không Không.
Ảnh Đế Là Miêu Nô
Văn án: Du Nhiên là một biên kịch mới vào nghề, tài hoa hơn người nhưng lại không có danh tiếng. Cố Khải xuất thân là diễn viên nhí, năm mười tám tuổi đạt giải thưởng Nam diễn viên xuất sắc nhất, trở thành ảnh đế trẻ tuổi nhất trong lịch sử. Cha mẹ lần lượt tái hôn, Cố Khải trở nên cô độc, ham muốn duy nhất là cho mèo ăn. Nhưng anh không hề hay biết, bản thân mình đang nuôi dưỡng một nàng mèo có thể biến thành người. Làm người thì bị ghét bỏ, làm mèo lại được cung phụng. Du Nhiên thường xuyên cảm khái, là người còn không bằng một con mèo. Hứa Du Nhiên là một nàng mèo Ragdoll kiêu ngạo, “huyết thống của Hứa gia cực kỳ đặc biệt, có thể chuyển biến tự do giữa dạng người và dạng mèo. Nhưng khi chưa tròn mười tám tuổi, mỗi tháng đều sẽ có một ngày bất kỳ bị cưỡng chế biến thành mèo. Hai mươi bốn giờ sau khi biến thành mèo mới có thể khôi phục năng lực chuyển đổi tự do, một lần nữa trở về thành người.” Một lần Hứa Du Nhiên biến thành mèo đi dạo ngoài công viên, vô tình gặp được cậu nhóc Cố Khải khi ấy đang lạc lõng bơ vơ vì gia đình đổ vỡ, nàng mèo quý phái vì thức ăn chấp nhận hạ mình an ủi cậu nhóc kia một chút. Ai mà ngờ được lại đụng trúng một tên hoàn cảnh đáng thương, đã cuồng mèo lại còn giỏi làm nũng với mèo cơ chứ, cứ thế Hứa Du Nhiên cũng không đành lòng bỏ mặc cậu ta, cứ đến cuối tuần lại chạy đến chơi với Cố Khải. Tại sao là cuối tuần đến chơi mà không ở cùng luôn, bởi vì ai bảo cô là một con mèo nhưng không những phải đến trường, tối phải làm bài tập mà còn phải thi đại học nữa chứ. Cố Khải là diễn viên xuất đạo từ nhỏ, lớn lên trong ánh hào quang, trưởng thành từ những vai diễn nhí, anh nhận được giải ảnh đế khi tuổi còn rất trẻ. Gia đình đổ vỡ khi Cố Khải còn nhỏ, cha mẹ không quan tâm cảm nhận của anh làm cho anh rất cần một chỗ dựa tinh thần, bé mèo Ragdoll lạnh lùng xuất hiện bên cạnh khi anh cảm thấy gục ngã chính là thứ anh yêu quý nhất. Cho nên Cố ảnh đế quay phim xong tất tả chạy về nhà vì biết hôm nay mèo nhỏ sẽ đến, Cố ảnh đế hủy các cuộc hẹn quay về nấu thức ăn cho mèo nhỏ ăn vì biết em ấy rất kén chọn. Đối với những ảnh đế khác, việc muốn họ đóng phim phải dùng tiền, dùng sức mạnh đoàn đội hay kịch bản các loại, còn đối với Cố Khải chỉ cần nói “tôi có mèo Ragdoll lạnh lùng” là đủ. Cố Khải lập tức ngả mũ đầu hàng đồng ý quay một bộ phim chiếu mạng không có giá trị đối với bản thân chỉ để được gần mèo nhỏ một chút. Bởi anh biết mèo Ragdoll có rất nhiều, nhưng Ragdoll lại lạnh lùng khó chiều chỉ có mèo nhỏ của anh thôi. Mèo nhỏ khó tính không cho anh hôn, không cho vuốt lưng cũng không chịu về ở với anh, nhưng anh tình nguyện đem hết lòng mình dâng ra cho mèo nhỏ, đúng chuẩn là một sen mẫu mực. Hứa Du Nhiên “phiên bản người” xuất hiện trước mặt Cố Khải với tư cách chủ của mèo nhỏ, chịu đủ sự ghét bỏ của Cố Khải chỉ vì cô không cho mèo nhỏ đến chơi với anh. Cố Khải đối với Hứa Du Nhiên lãnh đạm vì xem cô là “tình địch”, đối với mèo lại nhỏ dịu dàng chiều chuộng vô cùng, anh hay ở trước mặt mèo nhỏ nói xấu Hứa Du Nhiên nhằm dụ mèo nhỏ về ở luôn với mình, khi đó Hứa Du Nhiên biểu thị “Tôi biết hết đấy, anh cứ nói tiếp đi.” =..=!!! Trước mặt một tên cuồng mèo thì người còn không bằng mèo. Nhưng dần dần, Cố Khải cũng phát hiện sự khác lạ khi Hứa Du Nhiên xuất hiện thì mèo nhỏ không biết đi đâu, mèo nhỏ đến thì Hứa Du Nhiên lại vô cớ biến mất. Trong một lần tình cờ thì Cố Khải cũng biết được sự thật Hứa Du Nhiên là mèo nhỏ và mèo nhỏ là Hứa Du Nhiên. Cố Khải cũng phát hiện cô gái mình xem là “tình địch” kia là một biên kịch vô cùng tài năng, kịch bản cô viết ra làm mê đảo hàng loạt khán giả. Vốn chính là mèo nhỏ, tính tình Hứa Du Nhiên cũng y hệt mèo nhỏ anh yêu thương, dần dần Cố Khải cũng tự đổ trước Hứa Du Nhiên. Hành động theo đuổi của Cố Khải bắt đầu trước khi Hứa Du Nhiên biết mình bị lộ đuôi mèo, làm cô còn tưởng anh theo đuổi cô, lấy cô về để cô mang theo mèo nhỏ làm của hồi môn về nhà anh, một cách dụ mèo đầy hy sinh á. "Ảnh đế là miêu nô" với độ dài chỉ hơn hai mươi chương, nội dung là những tình tiết đơn giản xoay quanh quá trình từ yêu mèo sang yêu người, không có nhiều khó khăn, kết cục cũng hơi nhanh, nếu không muốn nói là rất nhanh, hai người về với nhau chỉ được miêu tả trong chương cuối, thật sự hơi gây hụt hẫng cho mình. Tuy nhiên phần đầu và giữa truyện cũng đủ cho người đọc thấy độ yêu mèo sủng mèo của Cố Khải, liên tưởng đến yêu Hứa Du Nhiên sủng Hứa Du Nhiên sau này thì cũng đủ thấy ngọt ngào rồi. Vì vậy, “Ảnh đế là miêu nô” rất thích hợp cho các bạn dễ tính, cần một chút nhẹ nhàng dễ thương cho cuộc sống vui tươi, hoặc là muốn xem một nam chính đáng yêu và yêu thương động vật cũng được nè. --- “…” Trích từ truyện Review by #Hạ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Hứa Du Nhiên, sinh viên đại học năm thứ tư chuyên ngành biên kịch sân khấu điện ảnh, sẽ tốt nghiệp vào tháng bảy năm nay. Vừa nghĩ đến tốt nghiệp nghĩa là sẽ thất nghiệp, cô không nhịn được lại ủ rũ đứng dậy. "Biên kịch nào mới bước ra ngoài xã hội cũng đều vậy cả, tìm công việc đàng hoàng còn khó hơn cả lên trời." Các bạn cùng phòng tôi một câu, cậu một câu tán gẫu với nhau. "Mặc dù ngưỡng cửa để được ra mắt khá thấp, nhưng cũng khó để tụi mình tạo ra sự khác biệt, với lại tớ cũng không biết khi nào mình mới có thể pha trộn dấu ấn cá nhân của mình vào trong tác phẩm nữa." "Không tiếng tăm, không người quen, không có lý do để người khác liếc mắt đến mình. Thôi, hết khổ là tốt rồi. Chỉ có một số ít người mới có thể đứng trên đỉnh kim tự tháp, vậy cũng kiếm được chút ít tiền rồi." "Tớ sợ tớ sẽ chết đói trước khi hết khổ mất." Tâm trạng của Du Nhiên trầm trọng dần. Bạn cùng phòng Giáp còn phiền muộn nhiều hơn, "Thảm hại hơn nữa là, không phải cứ có tài hoa là có thể đứng đầu. Tớ nghe nói, năm ngoái có một học trưởng rất tài năng, một mình viết nên một tuyệt tác. Kết quả là sau khi tác phẩm hoàn thành, một đám người bước ra nhận sự tán thưởng, nói rằng đó là thành quả của cả nhóm. Nhưng ngoại trừ điền tên vào phần biên kịch, mấy người đó chẳng làm gì cả." "Chuyện như vậy cũng không hiếm thấy lắm." Bạn cùng phòng Ất cười gằn, "có thể viết tên mình vào cột biên kịch đã rất tốt rồi. Mấy cậu có biết XXX ở lớp kế bên không? Vắt hết óc để viết một kịch bản, kết quả bị mưu hại, kịch bản trực tiếp biến thành của người khác. Cái tên đó lừa đời lấy tiếng được cả danh và lợi, còn bản thân tác giả lại chẳng được gì cả." Bạn cùng phòng Bính chân thành nói, "Bởi vậy nên tụi mình phải nỗ lực trèo lên cao. Tiếng tăm lớn, fan nhiều, người khác mới không dám leo lên đầu mình ngồi. Ở giai đoạn người mới này chính là chữ "KHỔ BỨC" viết in hoa cực lớn đó." Tóm lại, Du Nhiên luôn có cảm giác mình đã chọn sai chuyên ngành rồi, tiền đồ đặc biệt ảm đạm tăm tối. "Mà thôi, cũng đừng lo lắng quá, có lẽ là tại người ta không có ấn tượng gì với tác phẩm của tớ thôi." Bạn cùng phòng Giáp nửa đùa nửa thật nói, "Tác phẩm kinh diễm mới có người cướp, chứ căn bản mấy tác phẩm bình thường cũng chẳng có ai quan tâm đâu. Dù gì tụi mình cũng có thể đổi nghề, tóm lại có tay có chân sẽ không thể chết đói được." Cô ấy nói nghe thật nhẹ nhàng làm sao. Du Nhiên nghi hoặc nói thẳng, "Nếu cậu đổi nghề, chẳng phải là phí mất bốn năm học đại học sao? Bạn cùng phòng Giáp lúc này quay lại liếc cô một cái, "Đầu óc cậu giỏi như vậy, sợ gì chứ? Tớ nhìn đi nhìn lại thì, trong bốn đứa tụi mình thì cậu là người có khả năng nhất đó." Bạn cùng phòng Ất, bạn cùng phòng Bính gật đầu liên tục. Du Nhiên á khẩu không trả lời được, không hiểu tại sao mấy người bạn này lại có lòng tin đối với cô như thế. * Tháng Ba, gió xuân ấm áp, khí trời nắng ráo sáng sủa. Nhưng vừa nghĩ tới đây là học kì cuối cùng của thời đại học, Hứa Du Nhiên làm gì cũng không cao hứng nổi. "Cậu tìm được việc chưa?" Bạn tốt của cô, Chu Khả Tâm, hỏi dò. "Không tiếng tăm, không tác phẩm, không ai muốn." Du Nhiên tổng kết ngắn gọn tình cảnh thê thảm của mình, sau đó hỏi ngược lại, "Còn cậu thì sao?" Mời các bạn đón đọc Ảnh Đế Là Miêu Nô của tác giả Khinh Vân Đạm.
Liêu Vương Phi
Review by Mạc Y Phi: Ai đã từng đọc truyện của Ân Tầm thì đều biết rất rõ thể loại và nội dung của Ân Tầm, nhưng Liêu Vương Phi lại là một tác phẩm hoàn toàn khác hẳn của Ân Tầm. Cả về cách hành văn lẫn nội dung truyện. Nam chính của Liêu Vương Phi là Da Luật Ngạn Thác, hắn là Đông Lâm Vương cao cao tại thượng của nước Khiết Đan, là ‘Chiến Thần’ dũng mãnh đánh đâu thắng đó trên sa trường. Cũng giống như các nam chính khác của Ân Tầm, Da Luật Ngạn Thác không chỉ hoàn hảo từ đầu đến cuối, nhưng khác với họ, Da Luật Ngạn Thác lại yêu Tần Lạc Y ngay từ cái nhìn đầu tiên, và Tần Lạc Y cũng vậy. Ngay từ lần đầu gặp, Da Luật Ngạn Thác đã nhận định với chính mình: “Đời này kiếp này, nguyện cùng người này mãi mãi!”. Đó cũng là lý do mà Liêu Vương Phi  không ngược nhiều như các bộ truyện khác của Ân Tầm, thậm chí độ ngược chỉ là 3/10 theo thang điểm 10. Nhắc đến Tần Lạc Y, đây là một cô gái người Hán, là một cô gái tinh thông y thuật, có thể nói y thuật của nàng đã vượt ra ngoài sức tưởng tượng của con người. Nàng mạnh mẽ, kiên cường, trong trẻo nhưng lạnh lùng, nàng luôn được miêu tả với vẻ đẹp tựa hoa lan chốn thâm cốc không dính chút bụi trần, một vẻ đẹp mỏng manh nhưng lại khiến người ta chỉ nhìn lướt qua cũng phải say lòng. Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt trên sa trường, khi cha nuôi của nàng – Tướng quân nước Bột Hải tên Tang Tấn bị Da Luật Ngạn Thác bắt làm tù binh, Tần Lạc Y và Da Luật Ngạn Thác đã trúng tiếng sét ái tình. Dùng một câu để hình dung Da Luật Ngạn Thác khi nhìn thấy Tần Lạc Y, đó là “Vừa gặp đã yêu, yêu trọn cuộc đời”. Trong khi Da Luật Ngạn Thác luôn cố dành những điều tốt đẹp nhất cho nàng thì Tần Lạc Y lại luôn trốn chạy. Nàng luôn cố gắng trốn chạy tình cảm của mình nhưng số phận lại liên tục trêu đùa nàng. Những cử chỉ ngọt ngào, sự bá đạo điên cuồng của hắn, giây phút và vẻ mặt dịu dàng chỉ dành riêng cho nàng chỉ khiến nàng yêu hắn đến tận xương tủy. Da Luật Ngạn Thác là một người đã hi sinh rất nhiều vì Tần Lạc Y, và điều đó đã thể hiện rõ qua từng chương truyện. Các bạn có thể thấy, hắn tức giận vì Hoàng thượng yêu cầu muốn Tần Lạc Y làm thái y của riêng mình, hắn tức giận vì có quá nhiều người chú ý đến dung nhan của nàng, hắn tức giận vì nàng luôn nhớ đến Tang Trọng Dương – người được đính hôn với nàng, hắn tức giận vì nàng sợ hắn, hắn tức giận đến suýt giết chết Ninh phi vì dám động đến nàng,… Hắn luôn có rất nhiều sự tức giận vì nàng, nhưng cũng đã thay đổi rất nhiều nguyên tắc bất thành văn từ xa xưa đến nay vì Tần Lạc Y. Hắn bá đạo tuyên bố nàng là của mình: “Nàng là nữ nhân của bản vương, từ lúc mới bắt đầu vốn đã được định trước, cho nên, cả đời này nàng đừng mơ tưởng có thể trốn thoát khỏi ta.” Nhưng lại luôn ân cần lo cho nàng từng chút một, đến cả chiếc áo mà không một ai dám động vào cũng chỉ để một mình nàng mặc. “Y nhi, nàng có nguyện ý cả đời ở bên cạnh ta không?” Câu hỏi dịu dàng như thế khiến cho Tần Lạc Y rung động vô cùng. “Cả đời?” Nàng thì thào hỏi ngược lại, trong lòng cho tới bây giờ vẫn chưa chuẩn bị để đối mặt với vấn đề này, vậy mà hôm nay thoáng cái phải đối mặt, nàng lại không biết phải làm như thế nào. “Đúng, không chỉ cả đời này mà còn kiếp sau nữa, ta muốn Tần Lạc Y nàng đời đời kiếp kiếp ở bên cạnh ta.” Da Luật Ngạn Thác nắm chặt bàn tay bé nhỏ của nàng, dịu dàng hôn lên. Một người lạnh lùng bá đạo như thế, lại có thể dịu dàng như cầu xin thế này, lẽ nào lại không khiến cho Tần Lạc Y động lòng? Tần Lạc Y luôn cố gắng phủ nhận thứ tình cảm này nhưng không, nàng hạnh phúc vì hắn hiểu mình, hắn lo lắng cho mình, hắn quan tâm đến mình. Nàng lo lắng khi hắn xảy ra chuyện. Nàng ghen tuông với Cầm Cơ, với Ninh phi, với Tiêu Thiên Phái,.. với các phi tần từng được hắn sủng ái. Một người con gái từng thề trước trời xanh khi thấy cha nuôi rời khỏi cõi đời: “Ta, Tần Lạc Y hôm nay trước trời xanh xin thề, ta đời đời kiếp kiếp cũng không yêu người đàn ông Da Luật Ngạn Thác này, nếu không… sẽ chịu nỗi đau như ngàn mũi khoan đâm vào. Nay đã can đảm chống lại lời thế đó: “Thác… Nếu có kiếp sau… Ta nhất định sẽ không nhu nhược chùn bước nữa… vẫn sẽ yêu chàng như bây giờ…” Cả câu chuyện là một bức tranh tình yêu đầy bi thương nhưng cũng vô cùng lãng mạn. Không chỉ có những cảnh tranh đấu hậu cung khốc liệt, những bí ẩn chết chóc đầy thương tâm, sự tàn nhẫn và máu me trên sa trường mà còn là những khoảnh khắc ngọt ngào của Tần Lạc Y và Da Luật Ngạn Thác. Khác với Đại Hoàn Dư (Một bộ truyện cổ đại khác của Ân Tầm) đau thương và đẫm nước mắt, Liêu Vương Phi cũng rất đau thương, nhưng trong sự đau thương đó là kết thúc có hậu, một kết thúc hạnh phúc với một nhà 4 người, một kết thúc hạnh phúc cho tất cả mọi người. Nhiều bạn khá là lo lắng khi đọc văn án truyện và nhìn thấy tên tác giả là Ân Tầm thì nay mình có thể đảm bảo rằng, độ ngược của truyện là 3/10 và thậm chí còn không ngược, truyện cũng cực ít H và gần như là không có, nếu có thì chỉ là H 15+, không hơn không kém, rất phù hợp cho mọi lứa tuổi. Và yên tâm là HE 100% nhé. Review by La_Phi: Tên gốc: Liêu vương dược nữ vương phi ---------------------- Trích đoạn ngược: "Y Nhi, bổn vương đã từng nói không phải là bổn vương muốn giết gã này, nàng muốn bổn vương thả hắn, quả thật rất dễ..." "Ngươi, ngươi nói thật?" "Chỉ cần nàng ở bên, bổn vương sẽ thả hắn vô điều kiện" Trích đoạn ngọt:  "Vậy nên, sau khi ta gặp nàng liền quyết định thay đổi vận mệnh, ai nói nam tử phải nhất định tam thê tứ thiếp, Da Luật Ngạn Thác ta chỉ cần một mình Tần Lạc Y nàng, muốn nàng trở thành thê tử của ta, vương phi của ta, là người có tư cách mang con nối dõi của Da Luật Ngạn Thác ta! Bởi vậy, nàng mong muốn có một chốn thiên đường, ta liền đem thiên đường đến cho nàng" "Thác" "Chỉ cần có thể theo chàng, khắp nơi đều là thiên đường" __________________________ Nếu bạn là một fan cứng của má Tầm và đang bấn loạn những nam thần nhà má như Niên "bán đá" trong Đừng để lỡ nhau hay Lu Lu "siêu cấp đáng yêu" trong Bảy năm vẫn ngảnh về phương Bắc thì tuyệt đối tuyệt đối không nên bỏ qua cuốn truyện này. Hôm nay, chúng ta sẽ cho thêm một namc đặc biệt nữa vào list yêu thích này ạ. Đầu tiên xin giới thiệu namc tên là Đông Lâm Vương - Da Luật Ngạn Thác của nước Khiết Đan. Chàng là người nắm trong tay quyền lực khuynh quốc. Tình tính lại cuồng ngạo lạnh lùng và tàn nhẫn không ai bằng. Trên chiến trường chàng được mệnh danh là "Chiến thần". Thế nhưng, chưa ai từng nghĩ chỉ một cái liếc mắt khi nhìn thấy mỹ nhân yếu ớt xinh đẹp Tần Lạc Y, trái tim chàng lại lỡ nhịp. Ngày ấy, trên chiến trường đẫm máu, khi chàng đang bắt Tướng quân nước Bột Hải - Tang Tấn cha nuôi nàng làm tù binh thì gặp gỡ nàng. Duyên phận giống như là sợi dây vô hình gắn kết cả hai lại với nhau chỉ bằng một ánh mắt. Đã định rằng đời này kiếp này nàng chỉ có thể ở bên Ngạn Thác mà thôi.  Tần Lạc Y là cô gái người Hán xinh đẹp đến động lòng người. Nàng tinh thông y thuật vô cùng, tính tình lạnh nhạt trong trẻo. Khi ấy, nàng mang trong lòng nỗi sợ hãi, uất ức và đau thương khi nước mất nhà tan. Lại không ngờ rằng, chính bản thân mình đã bị người khác nhắm trúng. Một bước - không thể quay đầu. Có thể nói, không như những namc trong những truyện khác của má Tầm chút nào, Da Luật Ngạn Thác có đầy đủ các yếu tố của một nam thần chính hiệu nhưng chàng không hề có quá trình ngược lên bờ xuống ruộng rồi mới nhận ra tình cảm với nữc. Mà chàng chính là kiểu mẫu, vừa gặp đã bị "sét đánh" - có tình cảm với nữc luôn. Thế nên, chàng bá đạo, ngông cuồng và dùng tất cả thủ đoạn để đem Lạc Y về bên cạnh mình. Ngược ư? Không hề nhé. Chỉ có Lạc Y ngược chàng mà thôi. Còn chàng thì chấp nhận làm tất cả mọi thứ, chỉ mong có thể giữ nàng ở bên. Như câu nói đã từng thốt lên: "Đời này kiếp này, nguyện cùng người này mãi mãi". Vì thế, xin được đổi tên chàng thành Da "mặt dày" thay vì cái tên đẹp đẽ Da Luật Ngạn Thác ạ :v :v. Chưa từng thấy namc nào mà lưu manh vô sỉ lại mặt dày như chàng luôn á. Tìm đủ mọi cách để dụ dỗ uy hiếp nàng không nói lại còn dùng những thủ đoạn siêu lầy nữa chứ Ha Ha. Muốn biết thì phải đọc truyện thôi, chứ mình không thể nào kể hết được ^^ Đọc Liêu vương phi có nhiều đoạn thật sự rất cảm động và dâng tràn cảm xúc mn ạ. Nhưng chỉ cần những người bạn hay thuộc hạ của namc Da "mặt dày" xuất hiện là mình đều chết cười. Cái nhóm này siêu nhí nhố, siêu đáng yêu luôn ấy. Trong đó, mình thích nhất vẫn là Tiêu Chí. Chàng trai này cái gì cũng tốt, chỉ có cái đầu là không hoạt động tốt lắm. Ai đời, Ngạn Thác đang có tình cảm với Lạc Y và tìm cách lấy lòng theo đuổi nàng không hết thì Tiêu Chí lại cứ nhảy ngang vào phá đám. Lạc Y muốn xuống ngựa cũng nên là Ngạn Thác đỡ chứ, hay Lạc Y muốn cưỡi ngựa cũng nên là Ngạn Thác dạy chứ? Thế mà tên này cứ không thèm ngó nghiêng trước sau gì hết rồi tự cho là thông minh mà nhảy vào hihi haha với Lạc Y. Sau đó? Kết quả bi thảm luôn. Ngạn Thác nghiến răng nghiến lợi nhìn bằng ánh mắt ghét bỏ, còn phạt đi dọn chuồng ngựa nữa :v :v  Truyện không thể dùng chữ "sủng" để hình dung đâu ạ. Mà phải dùng chữ "siêu sủng" mới đúng. Vì Lạc Y, Ngạn Thác bất chấp tất cả mà chống đối lại với mọi thế lực và âm mưu muốn thương tổn nàng. Tiểu tam tiểu tứ đều có, nhưng chưa làm gì được đã bị chàng đá đi xa nên không cần lo lắng nhé. Phương châm yêu thương của chàng là "Nàng chỉ việc ở bên cạnh ta, còn lại ta sẽ xử lý" :) :) Nhưng Lạc Y cũng không hề yếu đuối nhu nhược như dáng vẻ của mình. Nàng đủ thông minh, mạnh mẽ và kiên cường để cùng chàng vượt qua những khó khăn tranh đấu ấy. Cho dù lúc ban đầu nàng ở bên chàng là vì ép buộc uy hiếp thì những quan tâm dịu dàng đầy bá đạo ngang ngược ấy của chàng đã thấm sâu vào lòng nàng, không thể dứt bỏ được. Một cái liếc mắt, trái tim lỡ nhịp, trọn đời bên nhau không thể xa rời... Liêu vương phi như là một bản tình ca chứa đầy những cung bậc cảm xúc rung động người đọc. Có tranh quyền đoạt vị ở chốn thành cao cửa rộng, cũng có máu nhuộm đỏ sa trường bởi những cuộc chinh chiến nhưng cũng đậm chất lãng mạn ngọt ngào với mối tình của Lạc Y - Ngạn Thác. Nội dung truyện cuốn hút đầy bất ngờ lại còn hết sức vui vẻ với dàn nhân vật phụ. Ai cũng đều mang những nét riêng nhưng tóm lại là như biệt đội siêu hài ý. Thích cực :D.  Điểm cộng to đùng của truyện là được edit rất rất mượt chưa kể có chú thích rõ ràng nữa chứ. Nếu bạn vẫn đang e dè khi nhìn số chương truyện thì nghe theo mình mà nhảy luôn đi. Lừa tình đấy. 259 chương mà mỗi chương ngắn xíu hà. Đọc nhanh chỉ tầm 2 ngày là xong thôi nên đừng ngại ngần gì mn nhé ^^ Mời các bạn đón đọc Liêu Vương Phi của tác giả Ân Tầm.
Lịch Sử Tiến Hóa Của Chu Tiểu Trư
Đôi lời của editor: + Tùy thuộc vào ngữ cảnh, không gian và thời gian sẽ cho ra các ngôi các nhau, nếu mạch truyện là quá khứ sẽ là ta - cô, còn ở hiện đại sẽ là cậu – tôi - tớ, anh - em. Nếu có khó chịu thì hãy tự sửa trong đầu cho dễ chịu. + Thật ra đây chỉ là một đoản văn bao gồm 6c nhỏ, cốt truyện rất hay, nhiều lúc nghĩ nếu đây là truyện dài sẽ có nhiều chuyện để nói, nhưng rất tiếc tác giả chỉ viết nhiêu đây, nếu ai có văn chương thì có thể dựa vào đây để khắc họa tiếp cuộc sống trên giảng đường của nam nữ chính, một câu chuyện tràn ngập tuổi thanh xuân. Đôi lời của beta: Một câu truyện nhẹ nhàng ấm áp, đọc để thấy đời bình yên hơn… Đôi lời của Các chủ: Đây là một món quà siêu nhỏ dành tặng cho các độc giả vì đã ủng hộ Liệt Hỏa Các suốt thời gian qua, thêm nữa cũng như một phong bao lì xì siêu nhỏ chào mừng năm mới 2017 =))) Tất nhiên sẽ còn có vô vàn những phong bao lì xì to nữa, vì vậy chúc tất cả các bạn năm mới vui vẻ, an khang thịnh vượng ♥ Văn án: (Văn án không phải do tác giả viết mà là do Bún - Một editor của nhà mình viết) Một câu chuyện hiện đại xen lẫn chút thần tiên khá đáng yêu và ngọt ngào. Chỉ vì đã từng được người con gái ấy cưu mang mà hắn quyết định dùng số mệnh của mình để trả nợ. Giây phút nhìn thấy cô nói chuyện với mình, từ khi còn là một ma vật nhỏ bé - hắn đã nguyện đời này kiếp này sẽ trở thành đôi mắt, thành trái tim của cô. Để rồi một ngày, cô chấp nhận chối bỏ thân phận Bách Hoa Tiên tử của Bách Hoa cung để ở lại trần thế chỉ vì ở đó có hắn. Khoảnh khắc ấy hắn đã chấp nhận luân hồi chuyển trăm năm chỉ để tìm cô, để được bên cạnh cô… mãi mãi. Dù chỉ là một kiếp hồng trần, cũng sẽ không rời xa. *** Chu Tiểu Trư tên thật là Chu Tiểu Châu, có điều chỉ vì thân hình tròn tròn và sở thích ăn nhiều của cô mà mọi người khi gặp cô đều gọi cô là Chu Tiểu Trư. Chu Tiểu Trư năm nay mười tám tuổi, độ tuổi thanh xuân tốt đẹp nhất, khuyết điểm duy nhất chính là “hơi” tham ăn, thịt trên người cũng thừa ra “một chút”, chỉ có điều ở thời đại toàn dân giảm béo này thì khuyết điểm như vậy thật sự là có “hơi” lớn rồi. Đời này của Chu Tiểu Trư, việc nhặt được món đồ nào đó luôn luôn ít hơn việc ném đồ vật của chính mình đi, cho dù là nhặt được rồi cũng muốn giao nộp hoặc trả lại cho người mất. Vì vậy, cho tới bây giờ cô cũng không tin chuyện có bánh ngon từ trên trời rớt xuống, nhưng không ngờ rằng miếng bánh cực to đó thật sự nện xuống người cô. Mái tóc trắng bồng bềnh, chòm râu bạc bồng bềnh, ngay cả mấy cọng lông mi trắng cũng bồng bềnh của ông cụ trước mặt làm cho việc đầu tiên mà mọi người muốn làm là la to hai chữ: “Quỷ à!” Chu Tiểu Trư cũng la to. Nhưng mà dường như giọng nói của cô không thể phát ra, trong đầu nhớ lại căn phòng này, Chu Tiểu Trư hoàn toàn không tin là có quỷ, sẽ không có quỷ thật chứ? “Tiên Tử đừng sợ, ta chính là Thái Bạch Kim Tinh.” Ông cụ toàn thân áo trắng chỉ chỉ một ngôi sao trên trán mình. Cho dù bộ dạng này của ông rất giống Thái Bạch Kim Tinh dụ dỗ Tôn Ngộ Không trong Tây Du Kí, nhưng mà bộ dáng này của tôi, dù thế nào cũng không phù hợp với xưng hô Tiên Tử, Chu Tiểu Trư rất nghi ngờ nhìn nhìn lại thân hình của mình. “Tiên Tử không cần nghi ngờ, cô thật sự là Bách Hoa tiên tử chuyển thế.” Thái Bạch Kim Tinh vuốt vuốt râu mép của mình rồi rung đùi đắc ý nói. “Điều này làm sao có thể! Có Tiên Tử chuyển thế nào mà mập như tôi sao? Hơn nữa, tôi cũng không có một chút ấn tượng nào!” Thần Tiên chuyển thế, mặc dù không có thực lực kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu, thì cũng nên có chút trí nhớ kiếp trước gì gì đó sao? Nhưng mà cô là Chu Tiểu Trư, lúc đi học không khi nào được hạng nhất, cho dù bị ném vào trong một đám người...thì cũng có thể tìm ra được, bởi vì cô quá mập. Hơn nữa, Bách Hoa tiên tử là ai à! Không phải là nên xinh đẹp tuyệt trần sau đó nhẹ nhàng nhảy múa trong mấy bụi hoa tươi sao? “Trên cơ bản, tất cả Thần Tiên đều trở nên béo sau khi chuyển thế,” Vẻ mặt Thái Bạch Kim Tim vô cùng thê thảm, “Cô nói xem dưới trần gian này ăn ít một chút để làm cái quái gì chứ!” “Tại sao ông không nói cổ văn nữa rồi?” Thật ra Chu Tiểu Trư học cổ văn rất tốt, chỉ có điều Thái Bạch Kim Tinh cũng thông thạo tiếng địa phương quá đi? “Nho nhã quá không được tự nhiên!” Vẻ mặt Thái Bạch Kim Tinh tràn đầy khinh thường, lại nói: “Bách Hoa tiên tử, tuy rằng cô ở Tiên giới nuôi dưỡng ma vật là tội không thể tha thứ, nhưng mà cuối cùng cũng sẽ tu thành chính quả, lần này ta đến đây là để cởi bỏ phong ấn trên người cô, trả lại Thần lực cho cô.” Thái Bạch Kim Tinh vừa nói xong, Chu Tiểu Trư liền cảm thấy tinh thần mình chấn động, trên người giống như nhiều hơn một cái gì đó, chẳng qua là... “Thần lực này dùng như thế nào?” “Thần lực của mỗi người đều có chỗ không giống nhau, đến cùng là dùng như thế nào thì cũng chỉ có bản thân tự biết.” Thái Bạch Kim Tinh bồng bềnh như tiên. “Vậy cũng nên đem trí nhớ trả lại cho tôi đi chứ?” Chu Tiểu Trư chần chờ nói. “Bách Hoa tiên tử, cô có biết ban đầu khi hạ giới cô đã bị trừng phạt cái gì không?” Vẻ mặt Thái Bạch Kim Tinh tràn đầy bi thương. “Là cái gì?” “Ba nồi canh lớn của Mạnh Bà!” Thái Bạch Kim Tinh khoa tay múa chân miêu tả ba cái nồi canh Mạnh Bà lớn cỡ nào, Bách Hoa tiên tử còn không bị biến thành ngu đần là ông trời đã mở mắt rồi, đương nhiên ông trời cũng thực sự mở mắt mới có thể ném Bách Hoa tiên tử và cái ma vật kia xuống hạ giới. “Tôi uống nhiều như vậy?” Chu Tiểu Trư kinh hãi. “Có lẽ vậy, nhất định là ba nồi canh kia làm hỏng cô rồi,” Giọng nói của Thái Bạch Kim Tinh trầm trọng, “Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, bây giờ ta sẽ đem vật cuối cùng giao cho cô, cô nhất định phải tìm hiểu nó cặn kẽ, như vậy mới có thể sớm ngày trở về Thiên Đình.” “Bí tịch?” Chu Tiểu Trư kích động. “Không phải, là luật trời.” Thái Bạch Kim Tinh lấy ra một quyển sách điện tử. “Sao lại dùng cái này để lưu luật trời?” “Tốc độ sao chép và dán nhanh, cho dù là là sao chép và dán thì ta cũng mất một canh giờ đó!” “Có thể cho tôi biết dung lượng của luật trời này bao nhiêu không?” “Toàn bộ là 100GB! Cuốn sách điện tử này nếu không phải là sản phẩm của Thiên Đình cũng sẽ không chứa nổi!” Mời các bạn đón đọc Lịch Sử Tiến Hóa Của Chu Tiểu Trư của tác giả Quyết Tuyệt.