Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mỹ Nhân Tập 1

Mỗi tuần một lần, Matsuoka hóa trang thành một cô gái xinh đẹp để ra phố, thu hút ánh nhìn của đám đàn ông và lấy đó làm vui.Một ngày nọ, Matsuoka bị quấy rối khi giả dạng phụ nữ rồi gặp đủ thứ chuyện rắc rối. Trong cơn tuyệt vọng, cậu đã được một người đàn ông cứu giúp. Anh ta là một người nhàm chán, vụng về, thất bại trong sự nghiệp, bù lại chân tình, biết say mê một cách thành thật. Họ quen nhau khi Matsuoka cải trang thành phụ nữ, chẳng bao lâu thì anh tỏ tình với cậu. Vì cũng có thiện cảm với anh, Matsuoka quyết định thú thật, gặp anh với con người thật của mình, thế nhưng điều cậu không mong chờ nhất đã đến, anh ta phủ nhận cậu, phủ nhận cả những hồi ức tốt đẹp của hai người. Bởi vì với anh ta, rào cản giới tính là không thể vượt qua. Đây là câu chuyện tình yêu đầy những xô đẩy giữa hai con người khác nhau từ đầu đến chân. Một đẹp đẽ thành đạt nổi bật, lại tinh tế chu đáo dịu dàng, trung thực với cảm xúc của mình. Một lôi thôi thất bại tầm thường, lại vụng về thô thiển dùng dằng, ghét nói dối nhưng nói dối hết lần này đến lần khác. Điểm chung duy nhất, và cũng là chướng ngại duy nhất ngăn họ đến với nhau, chính là giới tính của họ. Tuy nhiên tình yêu, một tình yêu không lắng nghe mọi định kiến và luật lệ, một tình yêu đủ sức xoa dịu mọi giằng xé và tự mâu thuẫn, rồi sẽ gỡ gạc được ít nhiều chướng ngại về giới tính đó. *** Những điều đẹp đẽ, có lẽ bắt đầu từ việc Hirosue dừng lại nhường đôi giày của mình cho một người con gái xa lạ nơi con hẻm tối tăm, đến việc Matsuoka làm cách nào gửi lại đôi giày mới như một lời cảm ơn tới người con trai nhút nhát cùng công ty mà chẳng mấy lần có cơ hội nói chuyện. Đối với mình, cái cách mà Hirosue dành tình cảm cho Youko Etou (vốn là Matsuoka) chính là yêu thương một cách kìm nén, đến mức nâng niu đầy ngốc nghếch. Chỉ đơn giản việc tỏ tình với người mình thích thôi mà đối với anh cũng là cả một sự can đảm có phần cố chấp. Cho đến khi tình cảm đó dần được Youko chấp nhận, thế giới của Hirosue giống như bước sang một trang hoàn toàn khác mà chính anh cũng không ngờ tới, rực rỡ hơn rất nhiều. Còn với Matsuoka, rung động trước Hirosue đối với cậu mà nói chính là một thử thách. Tự khiến bản thân rơi vào khó khăn, lại không ngừng được mà mỗi ngày lún sâu thêm một chút. Lúc nào cũng tự dằn vặt mình làm vậy có đúng không? Cho người ta cơ hội yêu thương? Hay là cho chính bản thân mình? Bỏ qua những chuyện đó thì cách mà cậu thương anh lại rất thẳng thắn. Ghét phải biết anh bị người khác đối xử tệ ra sao, lại càng ghét cái cách anh chịu đựng điều đó. Vì thương anh mà bao lần dứt khoát muốn từ bỏ lại không thể làm được. Cao trào Mỹ nhân bắt đầu khi Matsuoka thú nhận với Hirosue sự thật về mình, để rồi cậu đắng cay nhận ra tình cảm của Hirosue dù lớn thế nào cũng không thể vượt qua nổi sự thật: Người anh yêu từ trước tới nay thực ra là một người con trai. Không khó hiểu khi Hirosue cảm thấy bị tổn thương, việc anh trốn tránh hoàn toàn là điều mà có lẽ ai cũng sẽ làm như vậy, chỉ là cách anh chạy trốn có phần hơi hèn nhát. Ngoài việc đó ra thì mình cũng rất ngưỡng mộ cách Matsuoka cố chấp theo đuổi tình yêu của mình, cho dù bản thân cậu cũng chẳng hề chắc chắn về chuyện bao giờ sẽ được chấp nhận hay liệu có được chấp nhận không? Màn rượt đuổi, chạy trốn, từ bỏ rồi tái hợp của hai người cứ thế diễn ra, kì quặc và mơ hồ, bởi vì suy cho cùng ai cũng có nỗi lo sợ của bản thân. Có những lúc tưởng như câu chuyện kết thúc êm đẹp, vậy mà hóa ra lại không phải, giống như một trò đùa có phần nhức nhối. Điều dịu dàng đương nhiên sẽ đến, chỉ có điều trước khi nó kịp đến thì cho dù là ai cũng phải trải qua ít nhất một vài lần tổn thương. Khi mình đọc đến phần này, mọi cảm xúc mình dành cho Hirosue chính là giận. Giận vì sự hèn nhát, bạc nhược của anh. Yêu, lại không thể xác định nổi cảm giác của mình, biến người khác xoay mòng mòng một hồi rồi ném người ta xuống tận cùng của sự tuyệt vọng. Mình ghét nhất cái cách anh luôn nghĩ không muốn tổn thương bản thân, để rồi luôn lấy cái mác bạn bè ra để kéo dài sự trì hoãn cho mối quan hệ của mình. Có những lúc mình nghĩ, chắc cũng chỉ có Matsuoka mới chịu được người đàn ông này, chứ là mình chắc từ bỏ từ đời tám ngoánh. Cuối tháng 3, đầu tháng 4, cái mùa yêu thương đầy màu hồng, sau một hồi trốn tránh, Hirosue cuối cùng cũng cho Matsuoka một câu trả lời đầy tàn nhẫn khi anh quyết định rời thành phố mà chẳng hề mảy may một lần nghĩ đến sự tồn tại của cậu. “Tôi không nói dối đâu. Thực sự tôi đã nghĩ là tôi có thể yêu cậu―Nhưng dù tôi không thể, tôi vẫn rất để tâm tới cậu, Matsuoka. Nếu được, tôi muốn vẫn là bạn bè với cậu.” Thế nhưng, thật may vì Mỹ nhân không phải một câu chuyện Boylove trần trụi với bad ending. Chúng ta vẫn rất may mắn vì cuối cùng tác giả Narise vẫn để hai người đến với nhau, sau một hồi “về quê tĩnh dưỡng”, thả hồn khỏi chốn xô bồ của Hirosue. Sự thật là người như Hirosue cần phải có ai đó đến thông não, để cho anh hiểu được mình đã may mắn như thế nào. Chị dâu Hirosue xuất hiện, nhưng vẫn chưa đủ để khiến anh từ bỏ được chút định kiến không đáng màng đến của bản thân. Phải đến tận khi tham dự đám cưới của cậu bạn cùng quê, hai thằng đàn ông cùng nhau phóng tầm mắt về phía đại dương tâm sự thì cái não trì trệ của anh mới được khai sáng. Đọc đến đây để thấy, hóa ra trước giờ người ta vẫn cứ ngộ nhận và thần thánh hóa người mình yêu như thế nào. Đôi khi lại vì cái sự ngộ nhận ngu ngốc của bản thân mà tổn thương người khác ra sao? Đám cưới của Hayama đến, cái cớ để Hirosue có thể nối lại một chút hi vọng với Matsuoka, dù rằng anh nhát đến mức phải mượn đến sake chỉ để gửi một tin nhắn muốn gặp mặt tới cậu. Đúng là đáng đời. Đây chính xác là cảm xúc của mình khi biết được Matsuoka đã thay số điện thoại khiến anh không cách nào liên lạc được với cậu, để rồi khi quay lại Tokyo và cố tình chọn một khách sạn gần chỗ ở cũ của cậu cũng chẳng thể tìm được cậu. Phải đến tận khi lễ cưới Hayama diễn ra, một cách vụng về có chút may mắn, anh cuối cùng cũng gặp được cậu, ngượng nghịu và có phần xấu hổ. Chẳng hề khó hiểu khi Matsuoka từ chối nói chuyện với anh, bằng mọi cách. Thế nhưng Matsuoka lại đáng yêu đến mức dù làm thế nào cũng không thể buông nổi cái con người thật rất tệ này. Đau đớn không phải thú vui của tôi, anh có hiểu không. Nếu lại bị đá đến lần thứ ba bởi cùng một gã, tôi sẽ tan vỡ mất. Cái cách mà cậu không thể bỏ mặc anh dưới trời mưa nơi cửa hàng tiện lợi, đến mức đưa anh về khách sạn rồi chỉ vì vài câu nói mơ hồ trong lúc tỉnh tỉnh mê mê của anh mà quyết định ở lại cả đêm. Rồi chỉ vì một câu nói muốn gặp của anh mà mềm lòng cho anh 3 tháng cơ hội, cùng anh đi ăn rồi đi uống cà phê, dùng chính chiếc gạt tàn di động của mình chỉ để lưu giữ lại mẩu thuốc lá đã được anh hút qua. Thật nghĩ thôi mà thấy thấy Matsuoka sao mà lại ngốc nghếch đến đáng yêu như thế. Thật may vì cuối cùng cái kẻ ngốc Hirosue kia cũng nhận ra tình cảm của mình. Điều dịu dàng chính là bắt đầu từ đây mà khiến mình phải đọc đi đọc lại mấy lần. Hirosue chắc cả truyện chỉ có đoạn này trở đi là khiến mình thích được một xíu. Cái cách cố chấp ép cậu tiễn anh lên tàu, rồi không nỡ từ bỏ mà kéo cậu lên tàu cùng mình, để rồi ngỡ ngàng phát hiện ra một chiếc giày của Matsuoka đã vô tình bị bỏ lại nhà ga. Rồi cách anh cố chấp không muốn cậu xuống ở bến tiếp theo mà quyết định mua vé. Đến lúc bỏ mặc chuyến tàu địa phương cuối chỉ vì muốn chờ cậu đi mua giày, thực ra là muốn ở cùng cậu thêm một chút. Đọc đoạn cuối này, thành thực mà nói là hạnh phúc có phần đau lòng. Phải đã từng tổn thương thế nào Matsuoka mới có thể sợ sự dịu dàng của người đàn ông mình luôn đem lòng yêu thương đến thế, đến mức có phần sợ hãi mà muốn từ bỏ ngay khi hạnh phúc mới chạm đến kẽ tay. “Tôi đã làm gì khiến em không thích sao?” Matsuoka lắc đầu. “Nhưng anh đã tử tế với tôi,” cậu đáp. Bất quá, hạnh phúc dịu dàng của ngay sau đó lại giống như cái vị ngọt khiến người khác chỉ nghe thôi cũng đã muốn sâu răng. — Cuối cùng, chỉ muốn chân thành khuyên mọi người, đây thực sự là một tác phẩm rất đáng đọc cho một người yêu Boylove như mình. Bạn sẽ chẳng thấy lãng phí quãng thời gian bỏ ra cho từng câu từng chữ của tác phẩm, sẽ chẳng thấy lãng phí vì những đau lòng hay bực dọc theo chân từng cảm xúc của các nhân vật đâu. Mình sẽ không bàn về tính logic hay cách xây dựng các tình tiết câu chuyện, bởi vì với mình nó thực sự rất xuất sắc. Mình chỉ muốn bàn về cảm xúc mà tác giả Narise sẽ đem đến cho bạn khi thả hồn vào Mỹ nhân thôi. Ngoài ra, cá nhân mình không thích cách dịch tên Mỹ nhân lắm, mình thực sự thích cách gọi từng phần là Những điều đẹp đẽ và Điều dịu dàng hơn. Nghe không được văn chương cho lắm, nhưng nó lại phản ánh đúng chất nhẹ nhàng của một tác phẩm Light novel Nhật, không nhanh kiểu chớp nhoáng mỳ gói như Mỹ, cũng chẳng cẩu huyết như Hàn hay Trung, cái cảm giác mà chẳng biết nói làm sao nữa. À, nhân tiện phần Phụ thêm: Of love | Aisuru Koto chính là chút quà dành tặng độc giả của tác giả Narise. Kì thực nếu chỉ đọc bản in của IPM thì đúng là có chút cụt hứng đó, vì H văn không có, ngoại văn cũng chẳng có luôn, thật bao nhiêu hạnh phúc cứ thế bị bỏ ngang à. ^^ Đánh giá: 9.5/10 *** Lâu lắm rồi tôi mới lại hồ hởi viết review cho một cuốn sách như thế, dẫu rằng cường độ nghiến chữ của tôi trong mỗi năm chưa bao giờ thuyên giảm, tuy nhiên sự hối hả của cuộc sống cứ ăn mòn dần sự tâm huyết trong lồng ngực. Mỗi khi bắt đầu đọc một cuốn, tôi lại tự nhủ mình cần review lại thôi, cần thôi, cần cần thôi. Đáng buồn, tôi cứ trì hoãn mãi cho đến khi thực sự tắt ngúm cảm xúc. Vậy nên khi đọc xong Mỹ Nhân, dẫu liếc đồng hồ đã là hơn 3h sáng, tôi vẫn quyết tâm mò dậy mở máy, thảo trước một bản cho dòng xúc động đang cuộn trào không bị trôi tuột. Ừm, hôm nay muốn giới thiệu đến các bạn muốn câu chuyện mộc mạc mà tôi vừa tìm đọc, Mỹ Nhân của nhà văn Konohara Narise.   .   Thường thì sau khi chiêm nghiệm một cuốn sách, bản thân tôi sẽ rút ra một hoặc hai câu chốt hạ nông sâu, coi như là thông điệm của người viết muốn nhắn gửi người đọc. Tuy nhiên với Mỹ Nhân, bản thân tôi lại có chút choáng ngợp trong cái hũ nội dung với quá nhiều thứ cần ghi nhớ. Giữ một chuyện tình thì kẻ yêu trước là người thua cuộc; hoặc quá tam ba bận để thấy sự lận đận khi yêu đương; hoặc sự kệch cỡm khi tình yêu bị lí tưởng hóa. Trong suốt lúc đọc, não tôi liên tục bị vồ đập bởi nhiều nhiều định nghĩa như thế, một sự tưởng tượng quá sức ngạc nhiên cho một câu chuyện tình tưởng chừng nhàn nhạt vị nước ốc. Nếu bạn thuộc nhóm thích những câu chuyện tình kịch tính và nhiều nút thắt mở nghẹt họng, Mỹ Nhân chưa bao giờ là sự lựa chọn ưu tiên. Tôi cũng vậy!   Thế nhưng rốt cuộc tôi vẫn mua Mỹ Nhân, đương nhiên vì thói quen hơi không được tốt của mình, tính cách cứng rắn của tôi nhanh chóng biến thành một đứa nhỏ dễ dụ vì muốn cuốn sách có trang bìa đẹp. Lời đầu tiên, xin cảm ơn Hidaka Shoko, cảm ơn vì phần tranh minh họa thật sự xuất sắc. Tiếp đến là sự nghiêng mình kính nể gửi đến tác giả, người đã xây dựng nên một chuyện tình nhạt nhẽo chẳng thể logic hơn. Bạn sẽ chẳng tìm được ở đâu trong Mỹ Nhân cuộc sống đẹp đẽ được hiện thực hóa, càng chẳng phút nào cười tủm tỉm vì những kí ức ngọt ngào giữa hai người yêu nhau. Thứ duy nhất khiến Mỹ Nhân ‘kịch tính’ có lẽ là câu chuyện hai trai thẳng gặp nhau rồi bất giác cong vẹo, còn lại và cho đến hết chỉ là những bực dọc bởi sự ngốc nghếch, sốt ruột vì sự ngờ nghệch và đau nhói vì tình yêu của một tên con trai dịu dàng. Và bởi tôi vốn thuộc team sủng thụ, nên khi theo dõi hết thảy mọi sự quặn thắt mà Matsuoka phải hứng chịu, lòng tôi cứ như một con thuyền nhỏ, xô ngang lật dọc theo con sóng u buồn mà đi. Matsuoka không phải gay, ít nhất cho đến khi cậu gặp Hirosue thì cậu vẫn có bạn gái. Thế rồi vì rất nhiều lí do, cậu nhận ra mình ấy vậy mà lại trót thương người đàn ông lầm lì cục mịch, lại ‘rất đỗi chu đáo’ như thế này. Không phải cậu bỗng chốc thành gay, chỉ là vô tình người cậu thương nhớ lại là đàn ông thôi, Matsuoka rất nhanh chóng kết thúc đấu tranh và yêu thương người kia bằng tất thảy nhiệt tình ngon ngọt. Mặc dù đã biết trước kết cục HE, thế nhưng tôi vẫn chẳng thể nào thôi phẫn nộ vì sự dày vò mà Hirosue dành cho Matsuoka, mà bực mình hơn cả, là tất cả mọi sự “tra” của hắn lại vô cùng vô cùng logic, logic đến chẳng thể thốt nên lời.   Một câu chuyện với từng chi tiết logic, một chuyện tình với sóng gió vừa đủ, thăng trầm vừa đủ, vui buồn vừa đủ cho một ngày cuối tuần nhàm chán và khao khát muốn tạm quên đi cuộc sống phức tạp ngoài kia. Thật hy vọng các bạn có thể đọc Mỹ Nhân thật chậm, chậm vừa đủ để có thể nghiền ngẫm từng chi tiết trong cuộc tình giữa hai chàng trai thẳng ấy, bởi vì sẽ chẳng có một câu thoại nào đắt giá để chúng ta phải ghi nhớ, ngoài những chi tiết vụn vặt những tưởng không liên quan.   Giữa một rừng những bộ truyên boy love kịch tính, thì Mỹ Nhân giống một món ăn chay thanh đạm. Đừng bị đoạn tóm tắt tẻ nhạt làm nhụt chí các bạn, tin tôi đi cứ rước về rồi cất đó, Đợi một ngày thể xác lẫn tâm hồn mỏi mệt thì lấy ra đọc. Cuộc sống này, đôi khi đẹp đẽ biết nhường nào vì những yêu thương vụn vặt giản đơn. Mời các bạn đón đọc Mỹ nhân Tập 1 của tác giả Konohara Narise & Lục Thiếu Hồng (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cuộc Hôn Nhân Này Đã Nhiều Năm
Tên ebook: Cuộc Hôn Nhân này đã nhiều năm (full prc, pdf, epub) Tác giả: Lục Xu Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tình cảm, Văn học phương Đông   Convert: ngocquynh520    Edit: Fannie93    Nguồn: diendanlequydon.com   Ebook : www.dtv-ebook.com Bìa Cuộc Hôn Nhân này đã nhiều năm Giới thiệu:    Một cặp vợ chồng có sở thích riêng, lúc nào cũng nghĩ tới chuyện ly hôn xưa.    Thế là lại đào thêm một hố của Lục Xu nữa  , cái này cũng là cưới rồi yêu, tớ nghĩ vậy, vì tớ edit tới đâu thì đọc tới đấy. Lịch cũng không cụ thể như kia nốt. Tối nay up chương đầu tiên nha     Tác giả:   Tác giả Lục Xu sinh ngày 15 tháng 2 năm 1991   Sống tại thành phố Trùng Khánh, Trung Quốc. Yêu thích văn từ nhỏ. Mong muốn lớn nhất là một ngày nào đó, có thể đi ngao du sơn thủy khắp mọi miền tổ quốc. Có thể dùng câu chữ để ghi lại tất cả những gì mình đã trải qua bày tỏ hỉ nộ ái ố của chính bản thân, biểu đạt cảm xúc chân thật của chính mình. Nếu tôi đã thích hoa hồng tường vi dẫu đẹp có gì liên quan.   Mời các bạn đón đọc Cuộc hôn nhân này đã nhiều năm của tác giả Lục Xu. *** Thể loại: Hiện đại, cưới trước yêu sau, ngược tâm, yêu thầm, có baby, HE Độ dài: 43 chương + 1 ngoại truyện Tình trạng: Hoàn edit -------------- Câu chuyện mở đầu bằng cảnh Thẩm Tây Lăng đi “bắt gian” chồng mình, Triển Dịch Minh. Nhưng một motif khác lạ ở đây, Triển Dịch Minh không phải tra nam phụ mà lại là nhân vật nam chính xuyên suốt bộ truyện. Thẩm Tây Lăng nhìn chồng ôm hôn người phụ nữ khác trong vòng tay, cô vẫn bình tĩnh mỉm cười, dù sao đã quen rồi, hơn nữa cô cũng chưa bao giờ quan tâm. Cuộc hôn nhân giữa cô và Triển Dịch Minh diễn ra chỉ vì thúc đẩy lợi ích kinh doanh của nhà họ Thẩm, hoàn toàn không có thứ gì gọi là cảm tình. Trước mối hôn sự với nhà họ Triển, Thẩm Tây Lăng là một cô công chúa được cưng chiều hết mực, nên khi phải kết hôn với Triển Dịch Minh, cô cảm thấy như bầu trời tự do của mình hoàn toàn sụp đổ. Tuy chỉ là cuộc hôn nhân trên giấy tờ nhưng Tây Lăng vẫn phải có nghĩa vụ của một người vợ, cô sinh hạ đứa con đầu lòng của hai người, Triển Hiểu An. Trong khi Triển Dịch Minh phần nào mong rằng con gái sẽ cải thiện quan hệ giữa họ, thì Thẩm Tây Lăng chưa thể tiếp nhận vai trò làm mẹ lớn lao này. Hay nói cách khác, cô không sẵn sàng đối mặt với bản sao nhỏ của kẻ đã gián tiếp hủy hoại hạnh phúc và đôi cánh tự do của mình, Tây Lăng lựa chọn sang nước ngoài để trốn tránh. Vậy mới biết, bắt đầu một mối quan hệ đã khó, mà quyết định để rời bỏ nó còn phức tạp hơn hàng trăm lần. Khi ấy, cha mẹ luôn mong Thẩm Tây Lăng hòa hợp với Triển Dịch Minh, chính chị gái cô dù không hài lòng với cuộc hôn nhân của mình cũng chẳng bao giờ thể hiện ra. Vì vậy, sự ràng buộc giữa họ không phải cảm xúc mà là gia đình, là kỳ vọng, là trách nhiệm, những thứ còn có tầm quan trọng hơn cả tình yêu. … Chu Diên Hằng là bạn trai cũ của Thẩm Tây Lăng, Triển Dịch Minh biết cô chán ghét mình, anh cũng biết cô từng thích anh ta bao nhiêu. Vậy nên mỗi lần hai người cãi vã, anh đều cho rằng cô chưa quên tình cũ. Anh ghen, nhưng cách biểu hiện sự ghen tuông lại là đến bên một người phụ nữ khác, Hàn Vũ Sắt, khiến họ càng xa cách. Lập luận của Thẩm Tây Lăng là, dù anh không có tình cảm với cô, hay không yêu Hàn Vũ Sắt, thì cũng chẳng có người vợ nào có thể chấp nhận chồng mình có người thứ ba. Hai người cứ gặp là gây gổ, dường như trong căn nhà của họ hiếm có nhất là những ngày không có chiến tranh lạnh. Nhưng dưới mái nhà không chỉ có hai người, họ còn có một thiên thần nhỏ, Triển Hiểu An. Thẩm Tây Lăng rời xa ba năm ngay từ khi con bé còn quấn tã, tuy nhiên không ngày nào Triển Hiểu An không nhớ về người mẹ mới chỉ thấy mặt qua bức ảnh. Có rất nhiều tình tiết liên quan đến cô bé khiến mình ghi nhớ thật sâu, như ngày đầu tiên Thẩm Tây Lăng trở về, Triển Hiểu An nhận ra cô ngay lập tức “cô xinh đẹp này thật giống mẹ”. Hay là Hàn Vũ Sắt luôn đối xử dịu dàng với con bé khẽ dò hỏi “cô có thể làm mẹ của con không”, Triển Hiểu An một mực từ chối và bảo vệ Thẩm Tây Lăng,... Tuy Thẩm Tây Lăng chưa thể hoàn toàn đón nhận Triển Dịch Minh, nhưng vì muốn đem lại hạnh phúc vẹn toàn cho con gái, cô đã dần mở lòng hơn với anh. Cũng chính là lúc này Thẩm Tây Lăng nhận ra, cuộc hôn nhân đã nhiều năm này, thứ họ khuyết thiếu nhất, không phải tình yêu, mà là sự thấu hiểu… ---------------- Mình đã đọc rất nhiều truyện cưới trước yêu sau, hầu như ngay từ đầu nữ chính sẽ vì đứa con mà cố gắng ở lại, Thẩm Tây Lăng thì khác, cô lựa chọn rời đi vì không chịu nổi sự gò bó. Nhưng mình cũng chẳng trách Thẩm Tây Lăng, vì trong cuộc hôn nhân, kẻ ngoại tình mới là người có nhiều tội lỗi nhất. May mà Triển Dịch Minh còn có một mặt tốt khác, anh là một người bố tuyệt vời đáng ghen tỵ, luôn cố gắng hết mình và chăm sóc Triển Hiểu An từng ly từng tý, yêu thương con bé gấp bội khi Thẩm Tây Lăng không ở đây. Hiểu lầm giữa Thẩm Tây Lăng và Triển Dịch Minh kéo dài suốt gần như cả truyện, nhưng chỉ vài chương cuối họ mới gỡ bỏ khúc mắc nên vẫn còn chút nút thắt chưa hoàn toàn hóa giải. Thôi, càng nói nhiều lại càng khó hiểu, túm quần lại Triển Hiểu An là thiên sứ đem lại ánh sáng cho cuộc hôn nhân tăm tối đầy rẫy hiểu lầm của Triển Dịch Minh và Thẩm Tây Lăng, mình xin kết bài ở đây. Mình chưa đọc hết toàn bộ tác phẩm của Lục Xu nhưng vẫn có thể nói đây là bộ truyện ưa thích nhất của tác giả tại thời điểm này, bộ truyện rất thực tế nhưng không kém phần cuốn hút, nhiệt liệt đề cử với những bạn nào là fan thể loại này nhé. --------------- Review by Tà Thần
Ebook BloodxBlood - Yêu Chu full prc, pdf, epub [Dị Giới]
Tên Ebook: Blood x Blood (full prc, pdf, epub) Bộ sách: BloodxBlood   Tác Giả: Yêu Chu   Thể Loại: Dị giới, Dracula, Tận thế, Văn học phương Đông   Convert, Edit và Beta: Myumyu Tạo prc: tieuthutrieugia.net   Nguồn: lachoacung.wordpress.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa BloodxBlood quyển 1 - Yêu Chu ღ´¯` Văn Án´¯`ღ Năm 19527, một chiếc rương đông lạnh phiêu bạt vạn năm trên vũ trụ tan ra trên tinh cầu Sange do Huyết tộc thống trị. Bên trong là một cô gái loài người sắc mặt đỏ hồng, trạng thái không tệ lắm! Trưởng lão Huyết tộc lật tung sách tra cứu các loại sinh vật trong vũ trụ, rốt cuộc xác định: Đây là sinh vật may mắn còn sót lại trên một hành tinh màu lam gọi là Địa Cầu đã diệt vong năm 2012. Khổ nhất là, đây là sinh vật cuối cùng. Càng tệ hơn là, ngửi ngửi thử sinh vật này, sao có vẻ thơm ngon như thế ta…… Vì thế – "Cô gái loài người có vẻ rất ngon" Cao Đại Bàn và Huyết tộc "Thèm nhỏ dãi ba thước lúc nào cũng chuẩn bị cắn". Mỗi ngày trình diễn một đống chuyện hỗn loạn. Bộ BloodxBlood gồm có: - Quyển 1: Blood as Food - Quyển 2: Blood as Desire - Quyển 3: Blood as Bond - Quyển 4: Blood as Hope Mời các bạn đón đọc BloodxBlood của tác giả Yêu Chu.  
Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất - Bạch Lạc Mai
Tên ebook: Gặp lại chốn hồng trần sâu nhất (full prc, pdf, epub) Tác giả: Bạch Lạc Mai Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Người dịch: Nguyễn Vinh Chi   Kích thước: 12 x 19 cm   Ngày xuất bản: 20/08/2014   Số trang: 400   Giá bìa: 108.000 ₫   Công ty phát hành: Cẩm Phong Books   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Chụp pic: chubbycheeks   Type: bon bon, lucy, Thanh Y Beta: chuonkim   Làm ebook: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất   Giới thiệu: Chúng ta luôn mong mỏi người khác đến cứu rỗi, lại không biết con người chỉ có tự cứu mình rồi mới có thể cứu người. Chúng ta luôn ở trong biển biếc của mình, kể chuyện nương dâu của người ta, lại không biết có một ngày, nương dâu của mình vừa khéo là biển biếc của người khác. Ván cờ nhân sinh này, nếu cố chấp phải đi tiếp theo cách nghĩ của mình, kết quả sẽ là cả ván đều thua, non sông đều mất.   Gặp nhau thì sẽ quen nhau   Thà rằng không gặp, về sau khỏi buồn   Đoạn đành dứt áo đi luôn   Để thôi khổ sở mỏi mòn tương tư. "Gặp gỡ trong năm tháng thanh xuân chẳng cần bất cứ ước hẹn nào, ngẫu nhiên đi lướt qua nhau, lơ đãng ngoái nhìn một thoáng đều có thể kết nên một đoạn duyên phận. Chúng ta đều từng có những năm tháng vô cùng tươi đẹp, vì người mình yêu dốc hết tất cả tình cảm mãnh liệt, thao thao thề thốt trước núi cao sông sâu. Tự cho rằng là giống đa tình, sau khi trải qua quá trình quấn quýt, bắt đầu cảm thấy chán ngán, khi đó, nhận ra thề non hẹn biển lúc trước chỉ là một trò chơi của tuổi trẻ. Sống trên đời này, chúng ta phải tuân thủ quy tắc, quy tắc nhân sinh, quy tắc tình yêu, bèo nước gặp nhau định sẵn sẽ là khách qua đường, khi duyên hết chớ nên khổ sở cưỡng cầu." Duyên là gì? Duyên là gặp nhau nơi ngã tư đường, là nắm tay chốn hồng trần xa lạ, duyên là muôn đóa hoa xuân đồng loạt nở rộ, là hai phiến lá thu cùng nhau rụng xuống, duyên là đối thoại giữa non và nước, là mặt trời và mặt trăng đồng thời xuất hiện. Gặp nhau, quen nhau giữa biển người mênh mông chính là duyên, lưu lạc giữa hồng trần lại không lãng quên chính là duyên. Gặp gỡ, là một kiếp nạn hạnh phúc, cũng là một nét đẹp sai lầm. Quên nhau, là một sự khởi đầu hoang mang, cũng là sự kết thúc trong trẻo. Tác giả Bạch Lạc Mai: Bạch Lạc Mai tên thật là Tư Trí Tuệ, sống ở Giang Nam, đơn giản tự chủ, tâm như lan thảo, văn chương thanh đạm. Những tác phẩm đã xuất bản: - Năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình yên (tải eBook) - Hết thảy gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng, - Hận không gặp nhau khi chưa xuống tóc, - Gió Tây thổi biết bao nhiêu hận, thổi chẳng tan nét mày cong, - Gặp gỡ nơi hồng trần sâu nhất, - Nếu em bình an, đó là ngày nắng, - Bởi vì thấu hiểu, cho nên từ bi - ... Mời các bạn đón đọc Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất của tác giả Bạch Lạc Mai.
eBook Lấy tên của ai lặng lẽ yêu em - Phong Tử Tam Tam full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]
Tên ebook: Lấy tên của ai lặng lẽ yêu em (full prc, pdf, epub) Tác giả: Phong Tử Tam Tam Chuyển Ngữ: Bánh Bột (Vi)   Thể loại: HE, Hiện đại, Hài hước, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Độ dài: 47 Chương + Phiên Ngoại   Nguồn: honeyclover2010.wordpress.com   Beta: Dâu Lê   Tạo prc: Ngọc   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa Lấy tên của ai lặng lẽ yêu em - Phong Tử Tam Tam Giới thiệu: Dịch Tiểu Liêu là một người không thông minh, nó có lối suy nghĩ rất đơn thuần. Cho nên … khi mà ngày ấy nó bị người anh từ nhỏ mình cướp đoạt nụ hôn. “Bách Sanh, tại sao phải duỗi đầu lưỡi.” “Câm miệng.” “Dịch Tiểu Liêu, em ngậm miêng nhanh như vậy làm gì?” “Anh kêu em, câm miệng mà.” “…. Ngoan, mở miệng ra đi.” “Bách Sanh.” “Sao?” “Tại sao … hả, tại sao phải duỗi đầu lưỡi?” “…..” “Bách Sanh.” “Bởi vì … Giúp đỡ nhau trong hoạn nạn, anh muốn cùng với Tiểu Liêu… giúp đỡ nhau, bên nhau cho đến suốt đời …” “Bách Sanh, anh biến thái, muốn em ăn nước bọt anh cả đời sao.” “……” Mời các bạn đón đọc Lấy tên của ai lặng lẽ yêu em của tác giả Phong Tử Tam Tam.