Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bướm Đuôi Nhạn

Bức tượng đài mang hình dáng bướm đuôi nhạn chính là một vẻ đẹp bất tử mà những con người đang tuyệt vọng đang hướng tới, và họ đã đồng ý tham gia vào một cuộc trao đổi: dùng cái chết để đổi lấy vẻ đẹp vĩnh cửu… Từ đó, một bức tượng đài đã hình thành, nhưng… tại sao bức tượng đài ấy lại mang dáng vẻ của một con ngài xấu xí chứ không phải một con bướm đuôi nhạn đẹp đẽ? Ai đã lừa dối những người quá cố? Phải chăng, sự lừa dối đó chính là một cách bạo hành tinh thần người đã chết, chỉ để làm thỏa mãn thứ dục vọng biến thái của kẻ sát nhân?  *** Cảnh sát phát hiện một Container đông lạnh có 14 thi thể. Có khả năng là một vụ tự sát tập thể, nhưng đằng sau đó liệu còn uẩn khúc nào khác? Nữ cảnh sát Kuroha cùng các thành viên trong tổ hợp tác điều tra để làm sáng tỏ vụ án… Trọng tâm của truyện là chủ đề tự sát tập thể. Nhiều con người trẻ tuổi vì trầm cảm, cô đơn đã phải tìm đến cái chết để giải thoát. Nhưng có lúc họ còn tìm đên những nhóm hội trong thế giới ảo để thêm dũng khí và đồng minh cùng về thế giới bên kia. Đó là bi kịch xã hội đang có xu hướng gia tăng tại nước Nhật mà chưa có giải pháp ngăn chặn. Hơi tiêc là tác giả không khai thác sâu hơn thế giới nội tâm phức tạp của các nạn nhân để người đọc thấu hiểu hơn nữa. Thú vị nhất truyện là đoạn nói về thế giới trong trò chơi ảo, nơi nhân vật nữ cảnh sát Kuroda tìm đến để cân bằng áp lực cuộc sống. Còn về mặt điều tra trinh thám ngắn gọn, không đặc sắc bất ngờ nhưng phản ánh khá chân thực nghề cảnh sát với áp lực, sự chèn ép, đối xử bạc bẽo… Chấm cá nhân 7.0-7.25/10 Phan Ba *** Tác giả: Mitsutaka Yuuki. Dịch giả: Yên Châu Thể loại: Trinh thám Nhật. Đánh giá: Tạm được, khó hiểu Mấy chục thi thể được phát hiện ở nhiều địa phương trên nước Nhật, tình trạng các thi thể đều được đông lạnh khiến phía cảnh sát đặt ra giả thiết tự sát. Cùng lúc đó, xảy ra vài vụ giết người bí hiểm ở các chung cư biệt lập. Nữ cảnh sát xinh đẹp Kuroha Yuu được chuyển từ đội cơ đội sang đội điều tra án mạng để cùng đồng nghiệp hợp tác phá án. Đội trưởng của cô liên tục gây rắc rối cho cô, ngoài ra Kuroha còn bị đe dọa bởi bọn giang hồ. Trong quá trình điều tra chậm chạp, phía cảnh sát cho rằng những người tự sát bị điều khiển bởi một kẻ giấu mặt, họ hy vọng lấy cái chết của mình để xây dựng một hình tượng bướm đuôi nhạn thật đẹp đẽ, nhưng dường như tất cả họ đều đã bị lừa. Để phục vụ công tác điều tra, Kuroha tham khảo ý kiến chị của cô – vốn là một bác sĩ tâm lý… Tuy quyển “Bướm đuôi nhạn” đoạt giải thưởng “Gương mặt mới về văn học trinh thám Nhật Bản lần thứ 12“ nhưng cá nhân Biển thấy nó không hay lắm. Có lẽ vì cách diễn đạt của tác giả cộng với cách dịch thuật khiến câu chuyện có nhiều đoạn khó hiểu đối với Biển. Không biết Biển có nghĩa sai không khi cho rằng dịch giả đã phải vật vã khó khăn khi dịch quyển này. Truyện có đề cập một chút đến thế giới ảo, được đưa vào nhiều yếu tố khoa học kỹ thuật và phân tích tâm lý nhưng thay vì tăng phần cuốn hút thì lại tác dụng ngược, khiến nội dung trở nên loãng, mơ hồ và nhàm chán. “Rối loạn hệ viền, hoặc là rối loạn thùy trước. Đó là sự sinh ra một cách bất thường các chất hóa học bên trong bộ não, là một loại bệnh tâm thần liên quan đến các hoạt chất hữu cơ. ‘ÁC’ chính là vậy… Con người sẽ dần trở nên lệch lạc do bị tổn thương hệ viền. Nếu thùy trước bị tổn thương thì sẽ không kiểm soát được ham muốn. Nếu nồng độ chất dẫn truyền thần kinh trở nên khác thường, sẽ gây ra xung đột… Tất cả kết hợp lại sẽ sinh ra người xấu trên thế giới này”.  Không biết có thể xem đây như giải thích khoa học về lý do tại sao có người xấu xa không nữa. Nhân vật Kuroha Yuu khiến Biển nghĩ đến nữ cảnh sát trong “Dâu Đêm Đoạt Mệnh”. Không biết thực tế thì sao nhưng trong hai quyển trinh thám Nhật này, người đọc đều nhận thấy nữ cảnh sát trong XH Nhật vẫn còn bị ảnh hưởng mạnh bởi tư tưởng trọng nam khinh nữ của đồng nghiệp nam, bị xem như vật trang trí / đồ chơi để xả stress chứ chưa được chân chính nhìn nhận như một cảnh sát. Bên cạnh đó, bản thân các nữ cảnh sát đó cũng chưa đủ cứng rắn, chưa có được tư tưởng độc lập để làm việc với các đồng nghiệp nam thích gây rắc rối. Dù xã hội có tiến bộ bao nhiêu, phụ nữ có học cao bao nhiêu thì đa số vẫn chưa thoát được cái vòng lẩn quẩn do chính mình và do người khác tạo ra. “Bướm đuôi nhạn” có cốt truyện khá sáng tạo nhưng Biển cảm thấy nó còn thiếu nhiều điều để có thể đạt tới mức hoàn hảo. Ưu điểm của quyển này là bìa sách thiết kế đẹp, trình bày tốt, chữ in to rõ, đặc biệt hình tượng con bướm trên bìa rất hợp với nội dung truyện. Đây là quyển sách Biển được tặng nhân cuộc thi Ảnh đẹp – Trích hay của Hội Thích Đọc Sách Tại Thái Bình, xin cảm ơn admin và nhà tài trợ đã đem đến cho Biển món quà xinh xắn này. (Sea, 19-12-2018) *** Hạt mưa rơi tạo thành những vòng tròn liên tục lan rộng trên mặt đất. Hiện tại vẫn chưa có kết quả. Đó là diễn biến mới nhất được cập nhật. Ageha có mặt ở địa điểm như mọi khi và bước vào cửa tiệm quen thuộc. Kiri ở đó. “Lâu rồi không gặp!" Kiri nói trong khi đang ngồi vắt chân đung đưa trên một chiếc ghế cao. Màu son môi đỏ hơn hẳn mọi khi. Ageha gật đầu chào, tiến lại quầy bar có vân gỗ nổi bật và ngồi xuống bên cạnh Kiri. "Đây!" Kiri nói và đưa cho Ageha một món đồ. "Có lẽ đây là thứ mà cô nhắc đến…” Ageha mở cái gói mới nhận được ra để xem thứ bên trong. Đó là một vật hình cầu nhỏ có màu xanh ánh thép được gắn với sợi dây bạc đang đung đưa. Nó là ngọc trai giả, tuy hơi méo mó nhưng quả thực người thợ đã làm rất khéo. Ageha ngắm nghía sợi dây chuyền trong khi đung đưa nó. Sau đó, hai tay túm chặt váy, cô quay về phía Kiri, bỗng nhiên cúi chào một cách lễ độ. Kiri mỉm cười. * Kuroha lao như bay lên cầu thang. Không biết từ lúc nào, nhóm cảnh sát điều tra đã vây kín trước cửa phòng 302. Kuroha vừa nhìn quanh vừa cố lấy lại hơi, đảo mắt tìm kiếm giám đốc. Ngay cạnh căn phòng đó, ở hành lang trước thang máy, giám đốc đang nói chuyện với một người thuộc tổ giám định. Thở đều nào, Kuroha tự ra lệnh cho bản thân. Thứ mùi của xác chết bắt đầu thối rữa đã lan tỏa đến tận chỗ cô. Kuroha cảm nhận được lớp son trên môi khi dùng tay bịt chặt miệng. Cô cảm thấy đôi môi bỗng trở nên nứt nẻ, có lẽ do hồi hộp. "Giám đốc!" Kuroha vừa gọi vừa đi như chạy trên nền nhà bê tông đầy vết bẩn. "Tôi đã tìm ra người thuê căn phòng." Giám đốc không quay lại khi nghe Kuroha gọi, chỉ giơ một tay lên, ra hiệu cho cô chờ. Ông hướng sự tập trung vào nhân viên giám định, sau khi ra hiệu cho Kuroha thì vừa đưa ngón tay kéo dãn nếp nhăn trên trán, vừa nghe nhân viên giám định báo cáo tình hình. "Có lẽ phải rắc thêm một ít bột nhôm nữa mới biết được kết quả thưa sếp." Nhân viên giám định nói. "Vừa rồi em vẫn chưa xác định được bất kỳ dấu vân tay nào để lại trong căn phòng đó." “Rõ ràng đã có sự chuẩn bị trước. Khả năng đây là một vụ ám sát." Vị giám đốc vừa nói vừa chỉnh lại cổ áo vest. Ông thấy Kuroha tiến lại. "Chắc chắn là vậy... Sao, có chuyện gì?" "Tôi đã tiến hành điều tra bên phía công ty quản lý." Kuroha lập tức đi thẳng vào vấn đề. "Người thuê phòng 302 chính là nạn nhân." "Quả nhiên là như vậy." "Vâng." Kuroha chìa tấm thẻ học sinh đang cầm trên tay ra. "Đây là giấy tờ tùy thân được tìm thấy trong cặp của nạn nhân, chứng tỏ nạn nhân còn đang đi học. Tôi đã trình ra giấy phép được cấp bởi tổ giám định. Sau khi công ty quản lý đồng ý hợp tác thì có được thông tin này." "Công ty đó có thể nhớ mặt từng đôi tượng ký hợp đống thuê phòng ư?" Ánh mắt giám đốc đầy vẻ nghiêm nghị, tóc ông đã có nhiều sợi bạc, cả người luôn mang phong thái của một thanh tra kỳ cựu đã trải qua nhiều vụ án. "Nạn nhân mới thuê phòng 302 cách đây bồn ngày." Kuroha từ tốn đáp lại. Giám đốc ngoảnh mặt sang phía khác. Sự thật Kuroha mới thông báo chỉ khiến tình hình hiện tại thêm lộn xộn. Cả hành lang như chìm vào một bầu không khí nặng nề. Sau vài giây im lặng, giám đốc nói: "... Cứ như cậu ta thuê phòng với mục đích để bị ám sát vậy." Ông nói như thể đang độc thoại. Kuroha gật nhẹ. Cũng không loại trừ khả năng đó. Mời các bạn mượn đọc sách Bướm Đuôi Nhạn của tác giả Mitsutaka Yuuki & Yên Châu (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bí Ẩn Quân Hậu Đen - Arturo Pérez-Reverte
Một bức tranh cổ với dòng chữ kỳ lạ ẩn sâu bên dưới lớp màu vẽ. Một ván cờ trải dài 5 thế kỷ cùng những âm mưu và lời tố cáo mã hoá trong những nước cờ.   Quis necavit equitem? - Ai đã giết hiệp sĩ?   Câu hỏi ám ảnh về số phận của người hiệp sĩ xa xưa nay đã sống dậy, không chỉ hé lộ một chuyện tình buồn của hơn 500 năm trước mà còn kéo theo những vụ ám sát tàn nhẫn đến lạnh sống lưng. Kẻ nào đang núp bóng quân hậu đen đưa ra những nước đi chết chóc nối tiếp ván cờ cổ năm nào - những nước đi đại diện cho những toan tính chết người ngoài đời thật?   “Một câu đố hóc búa đầy hấp dẫn - một ván cờ nằm trong một ván cờ ẩn trong một ván cờ khác - được dẫn dắt tới lời giải theo một con đường trúc trắc nhưng cuốn hút vô vàn.” - The Philadelphia Inquirer   “Đầy rẫy những nghịch lý và thách đố. Một bí ẩn mượt mà, công phu và tài tình đến điên rồ về cờ vua, cuộc sống và nghệ thuật.” - The New York Time Book Review *** Arturo Pérez-Reverte Gutiérrez là một nhà báo và nhà báo Tây Ban Nha. Ông làm việc như một phóng viên chiến tranh cho RTVE và là một phóng viên chiến tranh trong 21 năm. Mời các bạn đón đọc Bí Ẩn Quân Hậu Đen của tác giả Arturo Pérez-Reverte.
Tình Thế Hiểm Nghèo - Jonathan Kellerman
Lần nữa, chiều sâu tâm lý tội phạm và mặt trái đen tối của một thành phố hoa lệ đã góp phần tạo nên một tác phẩm xuất sắc của tác giả hàng đầu các sách bán chạy nhất của tờ New York Times - Jonathan Kellerman. Không ai có thể hiểu rõ về lĩnh vực rùng rợn này hơn là một văn sĩ, người "đã đưa các tiểu thuyết về bí ẩn tâm lý thành một hình thức nghệ thuật" (Theo Los Angeles Times Book Review). Và cũng không ai có thể chỉ đạo được một cuộc săn người nào đau đớn và hồi hộp hơn tiến sĩ Alex Delaware - Sherlock Holmes của tâm lý hiện đại. Một người phụ nữ trẻ tuổi ngà ngà hơi men đang tìm kiếm sự giúp đỡ trên con đường cao tốc vắng vẻ đã biến mất trong màn đêm tối đen như mực. Một giáo viên về hưu bị đâm đến chết giữa thanh thiên bạch nhật. Hai người phụ nữ bị giết chết sau giờ làm việc tại cửa hiệu làm đẹp trong một thị trấn nhỏ. Những hành động tàn nhẫn, biến thái và kỳ quặc này cùng vài điều khác nữa được liên kết lại với nhau chỉ duy nhất bằng cách thức kẻ sát nhân sử dụng các phương tiện di chuyển xa xỉ và sự thật đáng ngờ là hắn không hề có động cơ gây án. Như những câu chuyện trinh thám cực điểm, những tội ác này cần đến sự chú ý của thám tử Milo Turgis của Sở cảnh sát Los Angeles và cộng sự của ông trong những cuộc săn đuổi tội phạm - nhà tâm lý học Alex Delaware. Những chuyện bắt đầu từ vệt máu duy nhất trong một chiếc xe kín mui bị đánh cắp đã nhanh chóng bật mí theo hàng loạt các hướng kì lạ và bất ngờ, dẫn dắt Delaware và Turgis đi từ trung tâm của xã hội Los Angeles đến những góc cạnh điêu tàn của nó. Băng qua những con đường đầy những kẻ buôn bán đồ cũ và những đấu sĩ trong bộ quần áo phụ nữ, đến thành phố New York xa xôi, nơi cuộc điều tra đă làm tan chảy một vụ án vốn đóng băng đã lâu và vạch trần được một vụ án giết người kỳ lạ. Tên tội phạm tự thể hiện là một kẻ có thể nhanh chóng thay hình đổi dạng, thách thức mọi sự nhận dạng và để lại sau lưng những nhân chứng bàng hoàng cùng sự chết chóc. Còn Alex và Milo thì hào hứng đối đầu với bộ mặt thật của chứng cuồng sát. Những âm vang đầy mê hoặc, đầy quyến rũ và không chút nao núng mà chỉ có trong tiểu thuyết của Jonanthan Kellerman,Tình thế hiểm nghèođã thu hút sự chú tâm trọn vẹn ngay từ những tội ác hung hãn ban đầu cho đến kết thúc nghẹt thở của nó. *** Nhận định: "Một tác phẩm như chứa đầy chất kích thích." -People "Các tiểu thuyết của Jonathan Kellerman là một nỗi ám ảnh, một khi đã bắt đầu thì khó có thể dứt ra được." -Orlando Sentinel *** Tiểu thuyết gia Jonathan Kellerman sinh ngày 9-8-1949 tại Thành phố New York City, bang New York- Hoa Kỳ. Jonathan Kellerman xếp hạng nổi tiếng thứ 75314 trên thế giới và thứ 989 trong danh sách Tiểu thuyết gia nổi tiếng.  Jonathan Kellerman là một nhà tâm lý học người Mỹ, và tác giả đoạt giải Edgar và Anthony của nhiều tiểu thuyết hồi hộp bán chạy nhất. Tác phẩm của ông về tâm lý học bao gồm Savage Spawn: Những phản ánh về trẻ em bạo lực. Mời các bạn đón đọc Tình Thế Hiểm Nghèo của tác giả Jonathan Kellerman.
Tâm Nguyện Cuối Cùng - Lôi Mễ
Bản dịch mạng còn có tựa "Kẻ Tuẫn Tội", edit ThuTran. Theo dõi Tâm nguyện cuối cùng, người đọc vẫn nhận thấy một Lôi Mễ tỉ mỉ trong việc xây dựng cốt truyện với cấu trúc mê cung, truyện lồng truyện, bi kịch này nối liền lên bi kịch khác. Cô gái mất mẹ từ nhỏ cũng vào vụ án hai ba năm trước. Người cảnh sát già thời gian sống chỉ còn tính bằng ngày không có tâm nguyện nào hơn ngoài việc phá được vụ án hai ba năm trước bỏ ngỏ. Những sức ép cùng sự biến chất đến từ một bộ phận cảnh sát. Người đàn ông cô độc sống trong nhà tình thương bám víu vào nỗi đau quá khứ để tiếp tục sống những ngày cuối đời.... Vì vậy, dẫu sớm biết hung thủ là ai nhưng độc giả vẫn khó rời mắt khỏi trang sách bởi vẫn tầng tầng bí ẩn sau từng tình tiết. Và bởi tính đặc thù nghề nghiệp mà tác phẩm của Lôi Mễ không chỉ tỉ mỉ trong tình tiết mà còn tỉ mỉ trong tâm lý, cá tính nhân vật. Điều đó lần nữa được khẳng định ở Tâm nguyện cuối cùng với những lời thoại cùng sự phân tích nội tâm đi sâu vào ẩn khuất của nghề cảnh sát, tâm lý không những tội phạm còn của cảnh sát hay nạn nhân: “Điều khiến người ta ngạc nhiên là, Kỷ Càn Khôn không hề phản bác lại hắn. Sau khi suy nghĩ mấy giây, ông lại gật đầu ‘Mày nói đúng. Mày và tao, đều đáng chết’”. Nội dung, tình tiết của tác phẩm lớp lang, mạch lạc song lại không có nhiều đổi mới, thậm chí có phần dài dòng và có thể coi đây như một sự đuối sức của chính tác giả Lôi Mễ. Chất trinh thám tâm lý không “đậm đặc”, logic như Đề thi đẫm máu; chất hình sự bi thương lại chẳng thể với đến tầm Sông ngầm. Vẫn hình thức giết người liên hoàn quen thuộc nhưng vụ án không trọn vẹn của Lâm Quốc Đống vào hai mươi ba năm trước trong cuốn sách có quá nhiều “lỗ hổng”. Khác hoàn toàn với sự hoàn hảo không một kẽ hở từ thủ pháp gây án tới xóa dấu vết hiện trường trong năm đề thi được đánh dấu bằng máu tươi đỏ thẫm của Đề thi đẫm máu. Vẫn sự tha hóa, biến chất của một bộ phận cảnh sát song Tâm nguyện cuối cùng không đẩy sự tha hóa đó đến tận cùng như Sông ngầm. Và cái kết có phần quá viên mãn tựa cổ tích của cuốn tiểu thuyết: cái thiện chiến thắng hoàn toàn cái ác, không có hy sinh, đổ máu trong quá trình phá án chẳng đủ tạo nên sự ám ảnh như hy sinh đầy thầm lặng của bao bóng lưng người cảnh sát ở Sông ngầm. Ngoài ra, cách xây dựng nhân vật cũng mang quá nhiều “đặc trưng” đến từ dàn nhân vật nổi tiếng của Lôi Mễ trước đấy. Người đọc dễ dàng nhận ra bóng hình một Phương Mộc nhạy bén với vụ án nhưng cũng đầy đa cảm qua hình ảnh Ngụy Quýnh; một Hình Chí Sâm chí công vô tư qua Đỗ Thành hay kiểu nhân vật tội phạm có tâm lý vặn vẹo như Lâm Quốc Đống trong hình ảnh Giang Á, Tôn Phổ... Cuốn tiểu thuyết dài hơn 700 trang, nội dung phát triển với lối tự sự không mới, tình tiết nhiều phân đoạn dài dòng, cách xây dựng nhân vật đi vào lối mòn... Bởi thế, dẫu Tâm nguyện cuối cùng vẫn mang những nét hết sức đặc trưng vốn là điểm mạnh của Lôi Mễ như sự tỉ mỉ ở phát triển tình tiết, miêu tả tâm lý nhân vật – nhất là tội phạm và cảnh sát song cũng không thể phủ nhận, sự hụt hơi của ông ở tác phẩm này. *** Lôi Mễ là giảng viên một trường Đại học Cảnh sát của Trung Quốc. Do đặc thù nghề nghiệp, tác phẩm của anh rất chuyên nghiệp, cẩn mật, rất đáng để tìm đọc. Seri Tâm lý tội phạm khiến anh nổi danh như cồn, được độc giả đón nhận nồng nhiệt, các fan đều gọi anh là “thầy”. Hầu hết các nhà văn nổi tiếng thế giới thành danh ở thể loại trinh thám hình sự đều không xuất thân từ ngành công an. Lôi Mễ là một hiện tượng đặc biệt. Ở tuổi ngoài 30, anh là sĩ quan cảnh sát cấp phòng (sở), giảng dạy bộ môn Hình pháp học tại một trường cảnh sát trực thuộc Bộ Công an Trung Quốc. Lôi Mễ vào làng văn trinh thám hình sự hơi muộn so với nguyện vọng của mình. Ngay từ thuở nhỏ, anh đã tập tành viết sách nhưng phải đến năm 2006, anh mới xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên Độc giả thứ 7 và ngay sau đó là liên tiếp 3 tác phẩm: Đề thi đẫm máu, Cuồng vọng phi nhân tính và Sông ngầm. Dù số lượng chưa nhiều, chỉ với những tác phẩm trên, Lôi Mễ đã được xếp hạng trong số những nhà văn trinh thám hình sự nổi tiếng của Trung Quốc. Các tác phẩm trong Series Tâm lý tội phạm của Lôi Mễ: - Độc Giả Thứ 7 - Đề thi đẫm máu - Cuồng vọng phi nhân tính - Sông ngầm - Ánh sáng thành phố - Tâm Nguyện Cuối Cùng Mời các bạn đón đọc Tâm Nguyện Cuối Cùng của tác giả Lôi Mễ.
Sự thật về vụ án Harry Quebert hay Chuyện nàng Nola - Joël Dicker
Tiểu thuyết từng vượt mặt 'Hỏa ngục' ra mắt ở Việt Nam. Cuốn "Sự thật về vụ án Harry Quebert hay Chuyện nàng Nola" của nhà văn sinh năm 1985 được cho là đã thổi làn gió mới vào dòng tiểu thuyết trinh thám đương đại. Chỉ vài tuần sau khi ra mắt vào năm 2012, tiểu thuyết "Sự thật về vụ án Harry Quebert hay Chuyện nàng Nola" đã liên tục giành được những giải thưởng lớn: Giải Goncourt do học sinh trung học bình chọn và Giải thưởng dành cho tiểu thuyết của Viện Hàn lâm Pháp. Cuốn tiểu thuyết cũng đã bán được hai triệu bản trong năm đầu phát hành, dịch ra 32 ngôn ngữ. Vào mùa hè năm 2013, nó có cú lật nhào ngoạn mục đối với Hỏa ngục của Dan Brown để chiếm vị trí đầu trong các bảng xếp hạng best-seller trên toàn châu Âu.  Với cách viết "tiểu thuyết trong tiểu thuyết" và văn phong kịch tính rùng rợn kiểu Mỹ, "Sự thật về vụ án Harry Quebert hay Chuyện nàng Nola" là tác phẩm hấp dẫn về nội dung, kết cấu. Tác phẩm là những trải nghiệm, suy nghĩ, trăn trở của tác giả về tình hình nước Mỹ, về những điều ngang trái trong xã hội hiện đại, về văn chương, về công lý và các phương tiện truyền thông. Không chỉ là một tác phẩm trinh thám nghẹt thở, tiểu thuyết của Joel Dicker còn là một câu chuyện tình yêu lãng mạn diễn ra trong bối cảnh vùng quê bình lặng, tù túng và đạo đức giả của Mỹ những năm 1970. Thiếu nữ Nola là một nhân vật đa nhân cách, một Lolita trinh trắng, một nàng thơ khêu gợi cảm hứng sáng tác và một nữ thần trong tổ ấm của Harry Quebert, người hơn nàng những 17 tuổi đời. *** Tác giả Joel Dicker sinh ngày 16/6/1985, tại thành phố Geneva, Thụy Sĩ. Cuốn "Sự thật về vụ án Harry Quebert hay Chuyện nàng Nola" là một thành công vang dội cho nhà văn trẻ thuộc cộng đồng Pháp ngữ.  Joel Dicker là nhà văn Thụy Sĩ, nhưng tác phẩm của anh viết với bối cảnh ở Mỹ. Nhân vật chính trong truyện là Marcus Goldman - một nhà văn trẻ, vừa có thành công vang dội với cuốn tiểu thuyết đầu tay. Nhưng sự nổi tiếng và giàu có mà tác phẩm đầu mang lại không khiến Marcus dễ dàng hơn khi viết ra tiểu thuyết thứ hai của mình. Anh vật lộn để sáng tác bằng được tác phẩm mới cho nhà xuất bản trong vài tháng tới.  Tác phẩm giành được nhiều lời khen ngợi từ giới chuyện môn, báo chí cũng như độc giả. Lisa Gardner, tác giả cuốn sách bán chạy Fear Nothing của Mỹ nhận định: "Đã lâu lắm rồi tôi mới đọc một cuốn tiểu thuyết ly kỳ làm mình bất ngờ đến nhường ấy. Joel Dicker là một ngôi sao mới tỏa sáng ở thể loại trinh thám, anh đã chứng tỏ những lát cắt nghiêm túc của mình trong tác phẩm không ngừng gây sốc, thắt nút nghẹt thở và cực kỳ hồi hộp này". Tờ Metro của Anh đánh giá: "Một tiểu thuyết phải giở trang liên tục với cốt truyện ấn tượng, thông minh, không ngừng gây bất ngờ cho đến tận trang cuối cùng... Một bước ngoặt liên tục, thôi thúc, khiến ta mê mẩn câu chuyện, làm thỏa mãn bất kỳ người đọc nào...". Nhật báo Corriere della Sera của Italy viết: "Sau Sự thật về vụ án Harry Quebert hay Chuyện nàng Nola, dòng tiểu thuyết đương đại sẽ không còn như trước, không một ai còn có thể giả vờ không nhận ra nó". Mời các bạn đón đọc Sự thật về vụ án Harry Quebert hay Chuyện nàng Nola của tác giả Joël Dicker.