Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiên Ngạo - Vụ Ngoại Giang Sơn

Tên Ebook: Tiên Ngạo (full prc, pdf, epub)   Tác Giả: Vụ Ngoại Giang Sơn Thể loại:  Tiên hiệp, Văn học phương Đông   Nhóm dịch: Hạo Thiên   Nguồn : vipvandan.vn   Ebook : Đào Tiểu Vũ eBook -  www.dtv-ebook.com   Ebook Tiên Ngạo full prc, epub Giới thiệu:   Tiên Ngạo là tác phẩm tiên hiệp được các độc giả Trung Quốc đánh giá hay như Phàm Nhân Tu Tiên nhưng ngắn gọn hơn, không kéo dài lê thê, tác phẩm đã viết và dịch xong với độ dài gần 1200 chương.   Tiên Ngạo, vào thời kỳ cận đại, Tu Tiên giới gặp nạn La Hầu. Đó là vào một vạn ba ngàn năm trước, có một vị cường giả nghịch thiên tên là Kiếm Lão Nhân thực lực siêu quần, đánh chết dư nghiệt quần tà thời thượng cổ. khiêu chiến Tiên Nhân và Tu La từ Tiên giới giáng lâm. có thể nói thiên hạ vô địch. Cuối cùng phi thăng Tiên giới, lưu lại sáu đại kiếm phái, sáu đại kiếm phái này hiện tại xưng bá sáu vực trong thiên hạ. đều là cường giả trong một trăm lẻ tám đại phái. Trong đó Đại đệ tử tập được Kiếm Khí thuật cương mãnh vô cùng, thành lập Liệt Thiên kiếm phái thuộc về chính phái, là một trong bảy đại môn phái chính đạo liên mình, lưu lại kiếm khí “ tu kiếm chí cực, Liệt Thiên thành tiên ” vạn năm truyền thừa, lấy cương mãnh cứng rắn mà xưng bá thiên hạ. Nhị đệ tử tập được Kiếm Linh thuật biến hóa từ Ngũ Hành mười hai hệ nguyên lực, lưu lại Hồn Nguyên kiếm phái thuộc về chính phái, chính là một trong những môn phái cầm quyển Thiên Đạo. Ngự sử Kiếm Linh, hấp thu lực nguyên tố. Dung nhập Ngũ Hành âm Dương mười hai nguyên lực vào kiếm. Một kiếm chém ra, phạm vi trăm dặm nguyên tố tụ tập. hoặc là hàn băng, hoặc là lửa. hoặc là tử điện. Cảnh giới cao nhất được xưng "Nhất kiếm sơn hà động, thiên địa chuyển thất biến", lấy pháp lực vô cùng mà nổi tiếng thiên hạ.   Tiên Ngạo -  Vụ Ngoại Giang Sơn     Tam đệ tử tập được Thiên Nhân Hợp Nhất Ngự Kiếm thuật, lập nên Vạn Kiếm Ma tông, thuộc về Ma tông, một trong những môn phái cầm quyển liên mình Ma Đạo. hóa thiên địa vạn vật thành kiếm của mình. Rừng núi sông ngòi, lá cây khô cây cỏ. mưa gió lôi điện, tất cả làm kiếm cho ta. Cảnh giới tối cao được xưng "Thiên nhân hợp nhất, vạn vật là kiếm." Lấy quỷ dị vô cùng mà tung hoành thiên hạ.   Bội kiếm trong tay Kiếm Lão Nhân biến hóa thành yêu. tập được Luyện Kiếm thuật do Kiếm Lão Nhân sáng chế, truyền xuống Ma Kiếm Yêu tông, thuộc loại Ma tông, một trong những môn phái cầm quyển liên mình Yêu Ma Quỷ Quái. Đặc điểm là lấy bảo kiếm luyện hóa vào trong thân thể của mình, lấy kiếm hóa thân, từ người biến thành kiếm yêu. lại từ kiếm yêu hóa trở lại thân người, được xưng "Người tức là kiếm, kiếm cũng là người", lấy yêu ma dung hợp mà phá diệt thiên hạ. Sủng vật Đoạt Hồn Hủ cốt Cưu của Kiếm Lão Nhân, vốn là sủng vật của Hiên Viên Hoàng đế từ thời kỳ thượng cổ. sau này trong nạn La Hầu, nó phá mộ trong lăng Hoàng đế mà ra. khiến cho thiên hạ đại loạn. Kiếm Lão Nhân chính là một trong những Mình chủ của Tu Tiên liên mình, tiêu diệt vô số yêu tà. thu Đoạt Hồn Hủ cốt Cưu trông coi cổ mộ làm sủng vật của mình. Con yêu cưu này hóa thân đã lớn. tập được Cưu Kiếm thuật do Kiếm Lão Nhân sáng chế, lưu lại Hiên Viên kiếm phái, nguyên là tà đạo. Bảy ngàn năm trước. Trang Hưng tổ sư đại nho Vương Âm Dương nhập phái, dần dần biến thành chính phái, cũng là một trong liên mình chính phái. Người trong phái này thích lấy yếu đánh mạnh, lấy ít đánh nhiều, lấy chiến đấu làm quang vinh. Bọn họ có thể tạo thành Kiếm Cưu trận, hoặc là lấy kiếm hóa cưu. được xưng "Đấu hồn cưu. kiếm phong tử", lấy hung mãnh hiếu chiến mà xưng hùng thiên hạ. Mà Tâm Kiếm Thiền tông lại là Tâm Ma Tàn Ảnh mà Kiếm Lão Nhân lúc phi thăng tiêu diệt tâm ma vượt qua thiên kiếp lưu lại. Sau lại bị trưởng lão Tâm Ma tông phát hiện, tập được Tâm Kiếm thuật, ruồng bỏ Ma môn, sáng chế ra Tâm Kiếm Thiền tông, bị năm phái khác coi là nỗi nhục lớn nhất. Tuy rằng năm đại kiếm phái kia chia ra chính tà. chiến đấu tranh chấp với nhau không ngừng, nhưng chỉ cần đệ tử Tâm Kiếm Thiền tông vừa xuất hiện trên thế gian, lập tức năm phái hợp nhất, chính tà liên thủ toàn bộ tập trung tiêu diệt đệ tử Tâm Kiếm Thiền tông, không chết không thôi. Tâm Kiếm Thiền tông từ xưa đến nay đều lưu truyền theo hình thức một thầy một trò. bình thường không thấy tung tích của họ. nhưng chỉ cần bọn họ xuất hiện, ắt phái là nhân vật nổi tiếng cao cường, vang danh thiên hạ. Bởi vì trong tay bọn họ có Tâm Ma Tàn ảnh của Kiếm Lão Nhân. Vật ấy ghi lại kiếm thuật một đời của Kiếm Lão Nhân, chỉ cần được một môn kiếm thuật trong đó là có thể khai tông lập phái, hưng thịnh vạn năm. được cho là một trong mười đại thần công tiên quyết mật điển của Tu Tiên giới. Mỗi lần Tâm Kiếm Thiền tông xuất hiện đều dẫn phát một trường gió tanh mưa máu, ngoại trừ năm đại kiếm phái, còn có vô số cường giả cũng chen chúc tới. cướp đoạt Tâm Ma Tàn Ảnh. Sau khi Kiếm Lão Nhân phi thăng. Đoạt Hồn Hủ cốt Cưu tự do tự tại, sống ở Miêu Sương địa vực. lấy con người làm thức ăn. mỗi ngày phái ăn mười người. Tuy nhiên nể tình Kiếm Lão Nhân, trong số mười người, nó sẽ tùy cơ lưu lại một người, chừa lại làm thức ăn ngày mai. Nhưng đặc biệt có một người, trong suốt một năm mỗi lần dựa theo phương pháp lựa chọn của Đoạt Hồn Hủ cốt Cưu vẫn không chết. Đoạt Hồn Hũ cốt Cưu hết sức hiếu kỳ, phát hiện ra người này một thân thiên phú thông mình, đã nhìn thấu phương pháp chọn lựa của Đoạt Hồn Hủ cốt Cưu. vì thế thu người này làm đệ tử, truyền thụ Cưu Kiếm thuật. Sau Đoạt Hồn Hủ cốt Cưu phi thăng, người này tự xưng Cưu Thần Tử. sáng tạo Huyền Nguyên phái, chính là tổ sư đời thứ hai của Hiên Viên kiếm phái, thuộc về tà phái Ma tông. Sau khi truyền thừa vài ngàn năm. môn phái dần dần suy sụp. Trang Hưng tổ sư đại nho Vương Âm Dương nhân duyên xảo hợp nhập phái, trở thành nhất đại tông sư, dần dần thay đổi pháp quyết của môn phái ngày càng trung hưng, mượn tiếng khai phái tổ sư Đoạt Hồn Hủ Cốt Cưu là sủng vật của Hiên Viên Hoàng đế sủng vật mà đổi tên lập phái. Sau đại chiến ngàn năm. tiêu diệt vô số. lấy Hiên Viên làm tên môn phái. Cuối cùng thiên hạ chỉ có một Hiên Viên kiếm phái. Dưới ảnh hướng của Vương Âm Dương, sau này dần dần Hiên Viên kiếm phái được người xem như môn phái chính đạo. trở thành nòng cốt của liên mình chính phái, từ đó hưng thịnh mãi tới bây giờ. Hiên Viên kiếm phái lấy Lục Kiếm. Tứ Khí. Tam Quyết. Nhị Thuật nổi tiếng thiên hạ. Bí mật lớn nhất kỳ thật là vô thượng thần khí Hiên Viên kiếm do Hiên Viên Hoàng đế lưu lại giấu trong sơn môn. Đây là sát chiêu cuối cùng, chỉ có vào lúc môn phái nguy cấp mới có thể sử dụng...   Thiếu niên Dư Tắc Thành nhờ vào nỗ lực và may mắn. chen chân vào được thế giới tu tiên, từ đó mở ra câu chuyện mà các bạn sắp sửa xem. Phân chia đẳng cấp trong truyện:   Phàm nhân tu tiên phái trải qua năm thời kỳ. mười lăm cảnh giới. Năm thời kỳ này chính là: Luyện Khí kỳ. Trúc Cơ kỳ. Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ. Hoàn Hư kỳ. - Mỗi một kỳ lại chia làm ba cảnh giới: Luyện Khí kỳ chia làm Dẫn Khí. Thai Tức. Tiên Thiên. Trúc Cơ kỳ chia làm Tố Thể, Dung Hợp. Linh Tịch. Kim Đan kỳ chia làm Kết Đan. Tâm Động. Long Hổ. Nguyên anh kỳ chia làm Thành Anh. Xuất Khiếu. Phân Thần. Hoàn Hư kỳ chia làm Nhập Hư. Độ Kiếp. Đại Thừa. - Mười lăm Cảnh giới tu tiên này. mỗi cảnh giới lại chia làm ba tầng: sơ cấp. trung cấp. cao cấp. lại thêm trạng thái đỉnh phong cuối mỗi thời kỳ trước khi đột phá. Cho nên mỗi thời kỳ chia làm mười tầng. Mời các bạn đón đọc  Tiên Ngạo của tác giả Vụ Ngoại Giang Sơn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cửu Thiên
Thế nhân đều muốn thành tiên Thanh tâm quả dục thật phiền lắm thay Trần gian sương gió lắt lay Cơm gà cá thịt mỗi ngày đều no Thành tiên trăm việc chẳng lo Kiều thê mỹ thiếp bao giờ mới quên? Vạn năm một kiếp tu tiên Chẳng bằng phàm tục triền miên một đời Thần tiên trần thế xa rời Phàm nhân khoái hoạt rong chơi bốn mùa (Cua Đá phổ thơ) Sách mới của nhóm dịch Cửu Mệnh... mong các đạo hữu ủng hộ trong thời gian sắp tới! Đa tạ đa tạ! *** "Thế phong nhật hạ, nhân tâm bất cổ..." Hoàng hôn buông xuống, xa xa truyền đến tiếng thở dài từ phía con đường mòn nhỏ hẹp lượn quanh dưới chân núi Hắc Phong cách Ngưu Đầu thôn hơn ba mươi dặm về hướng Tây. Theo hướng con đường nhỏ đi tới là một thiếu niên độ chừng mười một, mười hai tuổi. Da mặt hắn trắng nõn, quần áo trên người mặc dù rách rưới nhưng lại sạch sẽ. Đôi mắt tiểu tử đó to tròn kèm theo vẻ mặt uể oải tạo cho người mới nhìn có cảm giác thật thà, nhút nhát, nhưng lại không kém phần ngây thơ, chất phác. Chẳng qua là, hình ảnh một thằng nhóc nhỏ tuổi mà giờ này còn đang lang thang giữa rừng núi hoang vu không một bóng người, khá là quỷ dị. Buổi chiều tối tại nơi đây thường có mãnh thú qua lại, mà một đứa bé như này lại không nên xuất hiện mới đúng. Càng làm cho người khác kinh ngạc hơn là mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng hắn lại vừa đi vừa thở dài, vẻ mặt mang theo chút đau lòng. "Phương Quý ta đây, đường đường là dòng dõi của Tiên Nhân, ba tuổi biết leo cây, năm tuổi bắt cá, bảy tuổi đại chiến với toàn bộ trẻ nhỏ ở thôn không địch thủ, tám tuổi có thể cãi nhau cả ngày với góa phụ nhà họ Hoa. Bổn thiếu gia thiên tư kinh diễm, sinh ra đã bất phàm, tựa như anh hùng tịch mịch..." "Không phải chỉ là trộm của Vương lão thái một con gà thôi sao, đám kia làm sao dám xách đao đến tìm ta bắt đền..." ".....Thế thì làm sao?" ".....Chắc do thủ đoạn trộm gà của ta còn chưa đủ giỏi, thế mà lại bị tóm!...." .... Thằng nhóc họ Phương vừa đi vừa lắc đầu, nghiêm túc tự kiểm điểm bản thân. Tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà đang dần vụt tắt, cả đất trời được che phủ bởi màn đêm u tối. Tại nơi hoang sơn dã lĩnh này, gió thu thổi qua khiến cho từng khóm cỏ hoang lay động hợp tấu cùng âm thanh xào xạc của khu rừng xung quanh tạo ra cảm giác rờn rợn ghê người. Phương Quý thầm sợ hãi, nói: "Truyền thuyết nói là ban đêm trên núi hay xuất hiện yêu ma quỷ quái ăn thịt người, không lẽ ta thật sự gặp phải thứ đó chứ?" "Không được, không thể tự hù dọa mình vậy được." Càng nghĩ càng sợ, hắn liền lắc lắc cái đầu nhỏ, thầm nghĩ: "Nhưng mà ta là dòng dõi tiên nhân, trời sinh đã giỏi, nếu như tiểu yêu tiểu quỷ có thật, chẳng lẽ lại dám đến trêu chọc ta? Mà thôi, bây giờ nên tìm chỗ ẩn núp trước đã! Dù sao ta cũng không đi sâu vào trong núi , tạm trú ở nơi này qua một đêm, sáng sớm ngày mai quay về nói với Tiên Nhân lão tổ tông cho ta thêm mười năm nữa, bọn họ còn ai dám bất kính với ta..." Vừa nghĩ vậy, lòng liền thấy thoải mái, hắn bèn quan sát trái phải đánh giá tình hình. Hiện tại, đang ở nơi rừng sâu núi thẳm, gió thu làm cho con người ta cảm thấy khó chịu vô cùng, điều Phương Quý nên làm bây giờ là tìm một nơi tránh gió. Vừa đi được vài bước, hắn liền thấy có một tòa mộ hoang đã bị phá hủy hơn một nửa nằm ở phía bên trái sườn núi. Trước ngôi mộ, có một tấm bia được dựng thẳng đứng, hai bên trái phải là các ụ đất nhấp nhô, vừa vặn có thể chắn được gió. Thấy vậy, hắn liền vui vẻ, ba chân bốn cẳng vọt lẹ tới một hõm đất kế bên ngôi mộ, đút hai tay vào trong áo, ngoan ngoãn nằm xuống. Phương Quý thoải mái nằm bắt chéo hai chân, nhìn bia đá kế bên, hình như là của một ông lão họ Lục, tên Hối, bèn nói: "Lục lão huynh, hôm nay gia môn ta có nạn, mượn chỗ của ông tá túc một đêm. Chờ ngày nào đó lão tổ tông Tiên Nhân tới đón ta trở về, lúc đó ta phát đạt, nhất định quay trở lại lập cho ông một cái bia mới thật đẹp. Buổi tối xin ông giúp ta quan sát kỹ bốn phía, tránh cho bọn dã thú đui mù bén mãng tới tha giày ta đi mất..." Vừa nói nhảm, tay hắn vừa sờ soạng vào đồng tiền nhỏ đang đeo trên ngực, lòng yên tâm được một chút. ........ Tên nhóc này thật gan dạ, thực sự dám nằm ngủ kế bên ngôi mộ, chưa được bao lâu thì đã mơ mơ màng màng tiến vào mộng đẹp. Trong giấc mộng, hắn thấy Tiên Nhân lão gia đang từ trên trời bay xuống, bọn phú hào ở Ngưu Đầu thôn tranh nhau nịnh bợ hắn, dâng lên nào là thịt heo, đầu gà, màn thầu; tay trái hắn ôm ấp Hồng Bảo Nhi, tay phải ôm lấy góa phụ họ Hoa, miệng nhét đầy thức ăn dầu mỡ, cười lớn ha ha!... Gió xào xạc, thổi qua triền núi, làm lá cây phát ra âm thanh rào rào vang dội. Xa xa dường như truyền tới tiếng yêu ma đang gào thét, đất đai mơ hồ rung chuyển nhẹ. Chẳng biết từ lúc nào, từng âm thanh kỳ quái mơ hồ vang lên tựa như từng cơn gió thổi luồng qua khe đá, lại tựa như tiếng chồn hoang khóc lóc thảm thiết nơi mộ phần. Phương Quý đột nhiên tỉnh lại, lau nước miếng đang chảy dài trên mép, cảm giác bụng đói cồn cào. Sáng ngày hôm qua, hắn đã chén sạch sẽ con gà mà mình vừa trộm được. Đến sáng hôm nay ra cửa, vì giữ lại chút sĩ diện cuối cùng, hắn không thèm qua nhà tên đồ tể họ Lý ăn chực điểm tâm. Cho nên từ sáng đến giờ, trong bụng không có một hạt cơm, mà lại lang thang hơn ba mươi dặm đường núi, hắn sớm đã da bụng dính da lưng rồi. Trong lòng nảy lên suy nghĩ, Phương Quý quyết định đi ra ngoài tìm đồ ăn. Nhớ lại con đường đi qua ban nãy, hắn thấy có một con suối nhỏ ở hướng Nam, nói không chừng còn có thể bắt được mấy con cá mập ú để nướng ăn. Nghĩ là làm, hắn liền bò dậy, nương theo ánh trăng, bước thấp bước cao mò mẫm vào rừng sâu. Mời các bạn đón đọc Cửu Thiên của tác giả Hắc Sơn Lão Quỷ.
U Minh Tiên Đồ
Chính cùng tà, từ xưa đến nay, phân biệt rõ ràng, Lý Tuần lại bởi vì vận mệnh gút mắc, cuốn vào chính tà chi tranh. Vô tận mệt mỏi thêm ác mộng, để nhất cái tám tuổi Thiên Hoàng quý tộc sinh mệnh, che kín nhất khắc nghiệt khảo nghiệm. Tại khắp nơi nguy cơ hiểm ác hoàn cảnh bên trong, Lý Tuần ở sâu trong nội tâm đối với mình do khát vọng đã gần đến ư điên dại, vì thoát khỏi người khác đối với mình vận mệnh khống chế, Lý Tuần cơ hồ không từ thủ đoạn. Nhưng khó được chính là, cho dù nhập ma đã sâu, Lý Tuần trong lòng vẫn bảo lưu lấy kia một tuyến đối quang minh khát vọng đồng thời hiển lộ ra hiếm có trọng tình trọng nghĩa một mặt, điểm này từ Lý Tuần mấy lần bốc lên bại lộ phong hiểm trở về Minh Tâm Kiếm Tông, độc xông tinh hà đại trận cứu Minh Cơ, thà rằng cùng Yêu Phượng Cổ Âm đối kháng chính diện cũng phải giúp Minh Hỏa diễm la, mấy lần độ kiếp lại vẫn ép ở lại thế gian ba ngàn năm chỉ vì chờ đợi Thủy Điệp Lan chuyển sinh phục sinh các loại sự tình bên trên cũng có thể thấy được tới. Tại mâu thuẫn cùng trói buộc liều mạng giãy dụa, nhìn Lý Tuần như thế nào tại chính tà ở giữa quần nhau, đi ra vận mệnh cách cũ, đạp vào tại chính đạo tiên lộ phía sau không muốn người biết U Minh tiên đồ! ... *** Đã là rét đậm thời tiết, trong núi thanh lãnh, bách mộc tàn lụi, vì Liên Hà sơn bôi lên thượng một tầng xanh xám vỏ ngoài, so sánh với còn lại ba mùa khô ánh sáng, không khỏi thua kém quá nhiều.     Còn tốt, quần phong sườn núi cốc tầm đó, thỉnh thoảng chớp động sáng rực kiếm quang, vì này đơn điệu bối cảnh, bằng thêm một chút nhan sắc.     Sắc trời dần tối, trên núi chư tu sĩ lần lượt bắt đầu muộn khóa, thỉnh thoảng vài cái tuần sơn tu sĩ bay qua, tại trong quần sơn chi chít, cũng bất quá là phù quang lược ảnh, đồng thời không có cái gì ý nghĩa thực tế, tông môn thanh thế như mặt trời ban trưa, có cái gì tà ma ngoại đạo, dám đến nơi này vuốt râu hùm?     Tà dương dần dần xuống núi về sau, sơn phong âm ảnh bắn ra, che lại thông hướng Chỉ Quan phong đỉnh đường núi, đầu này do đá xanh lát thành chỉnh tề bậc thang ngày thường cũng không có mấy người đi lại, lúc này càng là quạnh quẽ, chỉ có một cái người khoác thanh sam bóng người, một bậc một bậc đi đi lên, không nhanh không chậm, tựa hồ tịnh không để ý càng ngày càng nồng đậm hắc ám.   Mời các bạn đón đọc U Minh Tiên Đồ của tác giả Giảm Phì Chuyên Gia.
Trích Tiên Kiếp - Lạc Thủy Khuynh Thành
Nàng là đệ nhất dân gian nữ tróc yêu sư , Lung Nguyệt. Nhưng mà tác phong không phải rất chính phái. Lẻn vào kỹ viện trừ yêu bà, nhốt lma yêu làm độc chiếm, lẫn vào trạch viện đấu tiểu tam... Mối tình đầu, càng là trước câu dẫn Ma giới Thiếu chủ phong lưu thành tính ; mập mờ với nam tử nửa người nửa yêu thần bí ; cuối cùng ngay cả sư tôn đều không buông tha... Mỗ nam rất hận: Đừng nghĩ giằng co, vi sư thu ngươi là tốt rồi. Lại nói: Ngươi có thể nhớ rõ lúc lễ bái sư , câu nói đầu tiên từng cùng vi sư nói . Lung Nguyệt: Hình như là... Sư tôn ở trên... Sư tôn: Như ngươi mong muốn. *** "Sao vậy? Huyền Vi Trưởng lão lại đang cùng hắn đồ đệ bế quan đây?" "Ta có thể nói cho ngươi biết, thứ không nên thấy, cũng không nên nhìn loạn!" "Huyền Vi Trưởng lão đức cao vọng trọng, như thế nào chúng ta có thể lén lút nghị luận đấy, nếu như biết không có thể đứng ở chỗ này lấy, còn không mau nhanh chóng ly khai nơi đây." Lúc này, một vị bạch y nữ tử lẳng lặng tiêu sái đến vài tên đệ tử phía trước, nhàn nhạt liếc mắt, mấy người lập tức đình chỉ xì xào bàn tán, cung kính hô lên: "Đại sư tỷ." Đối mặt mọi người chột dạ sắc mặt, nàng nhìn như không thấy từ đám người đi tới, lập tức mọi người giải tán lập tức. Chỉ thấy vị này bạch y nữ tử cung kính quỳ xuống bế quan cấm địa cửa ra vào, cúi đầu đạo: "Khởi bẩm sư tôn, Chưởng môn tại Linh hải các xin ngài qua đi một chuyến." Huyền Vi nghe vậy chậm rãi mở ra tròng mắt lạnh như băng, thản nhiên nói: "Đã biết." Dao Châu gặp cửa động kết giới được triệt tiêu, đi vào lúc, Huyền Vi đã đứng dậy, "Ôm nàng quay về đi nghỉ ngơi." "Vâng!." Nói xong Dao Châu ngồi xổm người xuống đi, lưu loát {vì:là} trên mặt đất quần áo không chỉnh tề nữ đồng mặc xong quần áo, ôm nàng đi ra bế quan cấm địa. Huyền Vi đến Linh hải các lúc, một vị tóc muối tiêu nữ tử đã tại bậc này đợi đã lâu, "Sư tỷ." Nàng tuy là Huyền Vi sư tỷ, tuổi càng tại Huyền Vi phía trên, nhưng mà người tu tiên khuôn mặt không già, dung nhan như cũ cùng tuổi trẻ thiếu nữ độc nhất vô nhị, đi ra phía trước ân cần hỏi han: "Như thế nào?" "Ta đã vì nàng bỏ niêm phong ma ấn." Nghe nói chuyện đó, Phù Diêu không khỏi mặt lộ vẻ khuôn mặt u sầu, "Nàng chỉ có tám tuổi thân hình, làm sao có thể chống lại ma chướng quấn thân nỗi khổ?" ... Mời các bạn đón đọc Trích Tiên Kiếp của tác giả Lạc Thủy Khuynh Thành.
Yêu Hồ Loạn Thế - Khát Trí
Người thì như thế nào? Yêu thì như thế nào? Trời đất đã sinh ra yêu quái nhất tộc, tại sao một đám tiên nhân và con người lại không bằng lòng, chẳng lẽ yêu thì không có quyền lợi sinh tồn sao? Nếu trời đã mù, ta đây nghịch thiên! Nếu nhân tiên vô đạo, ta đây thí thần! Tru tiên! Như thế thì thế nào? Ta đây là yêu! Ta muốn tất cả sinh linh trên tam giới lục đạo phải mở to mắt ra nhìn, yêu cũng có tôn nghiêm của yêu, yêu tuyệt đối không chịu khi nhục! Ta sẽ mang tinh phong huyết vũ đến cho tam giới lục đạo, ta muốn cái thế giới này huyết lãng đào thiên! Ta sẽ để cho toàn thiên hạ đời đời nhớ kỹ tên ta! *** Tuyết rơi lả tả, chỉ sau một đêm đã khoác lên mặt đất cả một tầng tuyết dầy. Nó đến thật nhanh, thật bất ngờ, như muốn dùng sự trong trắng của mình đến tẩy rửa đại địa mờ mịt, như muốn đem tội ác của nhân gian rửa sạch sẽ không lưu lại một chút dơ bẩn nào nữa. Nhưng nhân gian vốn vô tình! Trăm ngàn năm qua, chỉ cần nơi nào có con người xuất hiện, là nơi đó tội ác phủ xuống. Bản tính con người vốn ích kỷ, ngay cả trời cũng bị bỏ quên. Ai là người có thể ngăn cản một màn thảm kịch chốn nhân gian, cho dù là trời cũng vô lực ngăn trở. Tuyết lớn vẫn rơi như cũ, nó vẫn lẳng lặng rơi suốt trăm ngàn năm qua. Nhưng trải qua trăm ngàn năm tuế nguyệt, nó cũng trở nên thờ ơ, tâm trở nên lạnh giá rồi. Vốn dĩ tuyết lạnh, nhưng tâm của nó còn lạnh hơn. Tự như trái tim của một đứa trẻ nọ…. “Tiểu Đinh đừng chạy, hãy xem vô địch đại tuyết cầu của ta đây!” Theo sau tiếng hô to duyên dáng của một giọng trẻ con, một bàn tay một quả cầu tuyết to nhỏ ném về phía tiểu hài tử đang chạy. Tiểu Đinh nhanh nhẹn tránh thoát quả cầu tuyết bay tới, quay về phía tiểu cô nương vừa ném cầu tuyết giả trang mặt quỷ hô lên:” Ngươi ném không trúng, ngươi ném không trúng, ha ha. Ai nha…” Tiểu Đinh chỉ lo trêu chọc mà không lưu ý đến tảng đá lớn dưới chân, ngã té nhào. Tiểu Đinh lật người muốn đứng dậy thì phát hiện trước mặt nó xuất hiện đôi bàn chân. Nó chậm rãi ngẩng đầu nhìn người vừa mới tới. “Mẹ ơi!” Tiểu Đinh bị dọa tức thì kêu lớn, luống cuống đứng dậy chạy về phía đám trẻ con đang chơi đùa, vừa chạy vừa hét lớn:” Quái vật đi ra rồi, quái vật xuất hiện rồi…” Cả đoạn đường cái nhất thời tĩnh lặng, tất cả mọi ánh mắt đều tập trung về phía kẻ mới tới nọ, không biết đứa nào hét lên đầu tiên, bọn con nít lập tức giống như đám thú vừa mới thoát khỏi nhà giam bỏ chạy tứ tán. Đối tượng mà đám con nít tránh né cũng chỉ là một tiểu hài tử, tên nó là Phương Tử Vũ. Đám trẻ con tại sao lại gọi nó là quái vật? Nguyên lai Phương Tử Vũ trời sinh một khuôn mặt âm dương, cả khuôn mặt một bên màu sắc bình thường còn một bên là màu đen, ở nửa bên khuôn mặt nám đen còn mọc ra đám lông mao trắng quả thật là làm cho người ta khi nhìn vào cảm thấy ghê sợ. Nếu như chỉ nhìn nửa khuôn mặt bình thường mà nói, Phương Tử Vũ cũng rất thanh tú khả ái, nhưng thêm một nửa khuôn mặt nám đen kia lại trở thành đối tượng xỉ báng của mọi người, thành quái vật trong mắt đám hài đồng. Đưa mắt lạnh lùng nhìn đám con nít trốn phía xa xa, Phương Tử Vũ như cũ một vẻ lạnh lùng, cất bước đi tiếp. Đám trẻ con ở cách sau lưng hắn không xa lại tụ tập trở lại, cùng mở miệng hô lên:” Quái vật, quái vật ngươi mau mau đi, ngày ngày trốn trong nhà, cha không đoái hoài mẹ không thương, đi ra đường cái mông xoay lại…” Bài đồng dao không vần này không biết là do ai sáng tác, mặc dù không vần, nhưng đám trẻ con đọc ra thật thuận miệng. Giống như là bài đồng dao này đã được bọn chúng nó đọc đi đọc lại cả trăm ngàn lần rồi, cho nên mới được chỉnh tề, thuận miệng như vậy. Phương Tử Vũ dường như đã nghe cả trăm ngàn lần rồi, không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ bước nhanh hơn về phía trước. “Rầm!” Một tiếng va chạm mạnh, Phương Tử Vũ dùng lực rất mạnh đóng sầm cánh cửa lại, lầm lũi đi về phía phòng của mình. “Tiểu thiếu gia về rồi à!” Một trung niên phụ nhân mặc một cái váy rộng thùng thình, hông quấn cái tạp dề cũ kỹ từ trong bếp chạy ra, nhìn Phương Tử Vũ cười nói:” Tiểu thiếu gia, hôm nay là sinh nhật ngài tròn tám tuổi, vú đặc biệt làm một cái oản trường thọ, còn một quả trứng gà nữa. Người biết không, quả trứng này là Phúc thúc ngài…” “Rầm!” Không đợi bà vú nói xong, Phương Tử Vũ dùng sức đóng chặt cánh cửa phòng mình lại. Bà vú chuyển hướng về phía trung niên nam tử nhìn lại, hai người cười khổ lắc đầu. “Ài, A Phúc, tính tình của tiểu thiếu gia càng ngày càng cổ quái, nếu cứ tiếp tục như vậy thì phải làm thế nào.” Phúc thúc bàn tay nắm chặt lạnh lùng nói:” Còn không phải là đám tiện nhân trong thôn này làm hại sao, chọc giận lão tử để xem lão tử có lột da sống bọn chúng không.” Trong lúc nói chuyện, ánh mắt của Phúc thúc chợt lóe tinh quang rồi biến mất, ngay lập tức khôi phục lại bộ dạng hai mắt vô thần. ... Mời các bạn đón đọc Yêu Hồ Loạn Thế của tác giả Khát Trí.