Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ly Hồn Ký

Văn án: Mới đầu, chỉ là cô phát hiện trong nhà có một vị ốc đồng tiên sinh. (1) Sau đó thì cô bắt đầu có một bạn trai mà người khác không nhìn thấy được. Đúng lúc cô đang tưởng mình sẽ có một người chồng ‘quỷ’, cảm ơn trời đất, linh hồn anh cuối cùng cũng trở về xác. Danh sách thuộc tính của nam chính: Debuff: nhược điểm: Ly hồn, khi đối mặt với nữ chính chỉ số thông minh là âm. Buff: ưu điểm: đẹp trai √ cao to √ nấu nướng √ chiều vợ √ trung khuyển √ kiếm tiền √ làm việc nhà √…. Nam chính: (# ̄▽ ̄#) muốn cưới được vợ, điểm mấu chốt là phải lên được phòng khách, xuống được phòng bếp và vào được phòng ngủ của cô ấy! Nữ chính: Trong biển người mênh mông rộng lớn em chỉ có một linh hồn để bầu bạn…. Thôi quên đi, em sắp bị sự ngu ngốc của anh làm cho khóc rồi đấy, anh có biết không? (1) Ốc đồng tiên sinh: người đàn ông lý tưởng trong lòng các cô gái P/s 1: Trong trạng thái ly hồn, linh hồn và thể xác bị chia lìa, nhưng trạng thái của linh hồn không giống như quỷ hồn, cụ thể là ‘ly hồn ký’ có thêm vài yếu tố kì ảo, nội dung cụ thể có thể ấn vào Chương 1: Giới Thiệu. P/s 2: Chỉ có ngọt sủng không ngược, hoan nghênh mọi người nhảy hố. ---- Đầu tiên mình muốn hỏi là mọi người đọc văn án có cảm thấy thích thú không ạ? ^^ “Ly Hồn Ký” có nội dung khá lạ, nam chính Bạch Tuyên bị tai nạn nhưng thay vì được trọng sinh hay tỉnh lại hoặc xuyên không thì thân thể anh ấy vẫn nằm trong bệnh viện và linh hồn thì lang thang vất vưởng bên ngoài, không mục đích, không ai nhìn thấy, cho đến khi anh gặp được Kim Thu. Nữ chính Kim Thu chắc chắn là một sự tồn tại đặc biệt đối với Bạch Tuyên, chỉ có Kim Thu mới nhìn thấy, nghe thấy và chạm được Bạch Tuyên. Còn Bạch Tuyên thì chỉ chạm được những gì mà Kim Thu đã chạm qua, một sự tồn tại "lệ thuộc". Kim Thu cũng chỉ là một cô gái bình thường - ý mình là cô ấy không có thiên nhãn hay là pháp sư gì gì đó các kiểu nên khi nhìn thấy một người đàn ông xa lạ – mà thật ra chẳng khác gì hồn ma xuất hiện trong nhà mình, cô đã cực kì hoảng sợ. Người đàn ông đó còn trơ trơ ngây thơ vô tội không biết mình tự ý vào nhà người khác là sai trái nữa cơ ???????? Linh hồn Bạch Tuyên đi theo Kim Thu như một bản năng, anh quấn quít lấy Kim Thu mặc cho bị xua đuổi. Vì đơn giản, anh cảm nhận được mình rất hạnh phúc khi đến gần bên cô. Nhưng, có ai thắc mắc vì sao giữa hàng vạn con người Bạch Tuyên lại chỉ tìm đến Kim Thu không ạ? Rõ ràng là nơi anh bị tai nạn và nơi Kim Thu ở là hai thành phố cách xa nhau. Kim Thu cũng chắc chắn mình chưa từng gặp Bạch Tuyên và Bạch Tuyên cũng chưa một lần rời khỏi thành phố nơi anh sinh sống. Nhưng tại sao anh lại thấy Kim Thu vô cùng quen thuộc? Tại sao giữa hai người lại có những kí ức hệt như nhau? Tất cả sẽ được vén màn từ từ và thật sự rất bất ngờ đó nha. Bạch Tuyên đã mất đi kí ức mà chỉ còn nhớ được mỗi tên mình. Nhưng với các thuộc tính như ngây ngô một cách vô sỉ, mặt dày theo đuổi, thê nô, thích bị ngược đãi, cộng với vẻ ngoài siêu soái, Bạch Tuyên nhanh chóng đốn gục trái tim Kim Thu. Dù anh hoàn toàn không phải một con người bình thường bằng xương thịt, nhưng Kim Thu vẫn chấp nhận yêu anh. Vì anh là người đã bên cô lúc cô cần, sưởi ấm trái tim cô và yêu thương tôn trọng cô vô điều kiện. Hai người ở bên nhau bình bình yên yên và trải qua nhiều chuyện cực dở khóc dở cười. Nếu đem ra tưởng tượng thì trong mắt người ngoài Kim Thu luôn trong trạng thái nói chuyện một mình ????????. Vốn Kim Thu đã nghĩ nửa đời còn lại cô sẽ ở bên một người yêu vô hình như vậy. Lúc đó, cô vẫn đi làm còn Bạch Tuyên thì ở nhà làm “chàng ốc” ngoan hiền. Nhưng Bạch Tuyên bất ngờ quay về lại thân thể và tác giả đã mở ra cho chúng ta một câu chuyện hoàng tử lọ lem vô cùng ngọt ngào. Bạch Tuyên vốn là một cậu ấm thủ đô, một cậu ấm tự kỉ sống ngơ ngác hơn 26 năm cuộc đời, một "bông hoa" được hai nhà nội ngoại chở che trong lồng kính. Vốn dĩ Bạch Tuyên không muốn quay về thân thể vì anh sợ bóng sợ gió, sợ Kim Thu ghét bỏ trước kia mình ngốc nghếch. Ban đầu, mình nghĩ linh hồn Bạch Tuyên đơn thuần nhưng chắc khi về lại cơ thể sẽ "mạnh mẽ cường đại" lên đúng chuẩn đại boss. Nhưng không hề nhé. Khi linh hồn quay về thể xác, Bạch Tuyên dù có thông minh lên chút nhưng vẫn rất đơn thuần, vẫn ngốc ngốc đáng yêu như vậy. Và mục tiêu làm việc của anh cũng chỉ vì để kiếm tiền nuôi vợ, không muốn vợ phải đi làm việc vất vả - kể cả việc nhà, cơm nước, áo quần :v Thú vui của Bạch Tuyên trước sau như một, vẫn là "cầu vuốt lông, cầu ôm ấp, cầu yêu thương" :v. Nói đúng ra thì Bạch Tuyên là một thê nô có đẳng cấp, đúng chuẩn đội vợ lên đầu là trường sinh bất lão, để vợ làm việc là tội ác tày trời. “Trong suy nghĩ của Bạch Tuyên, vợ là để thương yêu, là bảo bối dùng để ôm vào lòng. Để vợ làm việc là tội ác tày trời.” * Đọc “Ly Hồn Ký” bạn sẽ không bị tức ngực hay khó thở bởi vì tình tiết truyện không có nhiều cao trào đâu ạ. “Ly Hồn Ký” như một câu chuyện cổ tích của hoàng tử và lọ lem, không có sự hiện diện của phù thủy xấu xa, không có sự ngăn cách về gia thế sang hèn. Vì đơn giản thê nô Bạch Tuyên rất yêu thương và sủng ái vợ, đối mặt với vợ chỉ số thông minh luôn auto về 0 và các yếu tố bên ngoài căn bản cũng không tác động đến não Bạch Tuyên được :v Trong câu chuyện tình yêu này mình thích cách Kim Thu kiên định với tình yêu của cô ấy, không có tâm lí thoái chí hay nản lòng trước vấn đề ở bên một con rùa vàng như Bạch Tuyên. Mình cũng thích cách Bạch Tuyên yêu thương Kim Thu. Anh không màng sĩ diện, không để các nhân tố khác làm tình yêu của họ nảy sinh bất cứ nguy cơ nào từ trong suy nghĩ. Và điều cuối cùng mình muốn nói chính là: "đây đúng là một câu chuyện cổ tích" thật ngọt ngào đáng yêu đến mức khiến người khác ghen tỵ . Vì bây giờ để tìm thấy một người đàn ông hoàn hảo thương vợ thê nô như Bạch Tuyên hẳn là gần tuyệt chủng rồi ạ ???????? --- Trích đoạn: Kim Thu chăm chú nhìn anh một lúc, ung dung thong thả nói: “Nhưng là em mơ thấy mình cầm roi quất anh.” Cô liếc, “Hoàn toàn khác với chuyện anh muốn.” “Hả, cái gì vậy.” Anh thất vọng bò xuống, chạy ra khỏi phòng, Kim Thu chưa kịp thở phào nhẹ nhõm liền thấy anh cầm một chiếc thắt lưng của cô đi vào, bò trở lại giường, cung kính nói: “Đến đây đi chủ nhân.” “…” Đây là logic gì vậy? Kim Thu hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người. Anh mang theo vài phần ngại ngùng: “Thì ra vợ thích chơi trò này, tuy rằng anh chưa từng thử qua, nhưng anh sẽ rất nghe lời, đến đây đi, đừng khách sáo.” --- Kim Thu véo một cái trên mông anh, Bạch Tuyên gào khóc một tiếng: “Vợ, em đừng luôn sờ mông anh như vậy, thật giống như đang sờ con nít.” “Không được à, em rất thích đó.” Kim Thu lại hung ác véo một cái, cười tủm tỉm hỏi lại, “Không thể sao?” Bạch Tuyên cởi quần ra, ngoan ngoãn nằm sấp: “Không có, vợ à em sờ đi.” Cuộc sống thật tươi đẹp, đời người chuyện hạnh phúc nhất chẳng lẽ không phải là phơi nắng để vợ chải lông cho sao? ----- * Trích từ truyện Review by #Hạ Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Review by Lạc Dung   Bỗng một ngày nọ, bạn bỗng dưng có cảm giác có ai đi đó nhìn mình, đi theo mình, thậm chí những thứ bạn quên chưa làm bỗng tự dưng đã được làm hết rồi, ví dụ như tối quên vứt rác, hôm sau đã thấy túi rác đó ở bãi rác, hay quên tài liệu làm việc ở nhà, hôm sau đã thấy nó ngay ngắn trên bàn làm việc, hoặc là hôm sau tỉnh dậy thấy có người lấy kem đánh răng hộ cho, còn chuẩn bị cả nước ấm cho mình uống, trong khi bạn lại ở một mình việc thì chắc chắn ai cũng sẽ sợ muốn chết. Nhất là khi bạn còn sợ ma, có lẽ đã bị dọa đến muốn ngất xỉu rồi, làm gì còn bình tĩnh được chứ. Nhưng không, đây là ngôn tình, và dù có là ma, thì cũng là một con ma siêu đẹp trai, lại còn thê nô, lên được phòng khách xuống được phòng bếp. Ly Hồn Ký là câu chuyện kể về nữ chính Kim Thu và con ma (Nói chính xác chỉ là một linh hồn bị thoát xác, chứ chưa chết, nhưng gọi con ma cho nhanh) Bạch Tuyên đẹp trai, thê nô đến nỗi không thể thê nô hơn được nữa, lại cực kỳ trung khuyển, luôn luôn bám dính lấy Kim Thu. Lần đầu tiên hai người gặp nhau là lúc Kim Thu đang tắm, bị trượt chân thì Bạch Tuyên vội hiện hình đỡ Kim Thu, tất nhiên đỡ là việc bình thường thôi, nhưng chàng trai này lại đặt tay đúng vào phần ngực của Kim Thu, và lúc đó đang tắm, thì đương nhiên phải khỏa thân rồi. Vậy đấy, tình huống không mấy đẹp mặt cho lắm. Độc giả có thể hiểu mà. Và lần gặp mặt chính thức của hai người (Trên kia chỉ là lần gặp mặt chưa chính thức và rất ngại ngùng) là lúc Kim Thu dán bùa lên cánh cửa, đang dán thì nam chính Bạch Tuyên xuất hiện hỏi: “Nhà không có quỷ, em dán bùa làm gì thế?” Và tất nhiên Kim Thu sợ gần chết. Sợ thì sợ nhưng thấy con ma này đẹp trai quá nên Kim Thu cũng đơ ra mất 1 lá. Ai mà chẳng yêu cái đẹp, nhất là trai đẹp nữa chứ hí hí hí ♥ Và cũng vì vừa đẹp trai lại tốt bụng nên Bạch Tuyên đã được ở lại nhà Kim Thu. Nói đi cũng phải nói lại, Kim Thu ngoài miệng thì sắc bén nhưng lại dễ mềm lòng. Tuy cũng có điều kiện này nọ, nào là cách xa 10m, hay không được đụng chạm vào người, nhưng lửa gần rơm thì lâu ngày cũng bén, sớm muộn gì mấy điều kiện cũng bị xóa bỏ thôi. Thế là bắt đầu cuộc sống một người một ma đầy màu sắc, từ từ thích ứng rồi bắt đầu yêu nhau. Có lẽ vì Bạch Tuyên là linh hồn nên cũng rất hay liên quan đến các con ma khác, trong truyện nhiều lần nhắc đến vài con ma hay xuất hiện, nào là con ma ở nhà đối diện (Nhà đối diện có một cô gái chết oan nên biến thành ma), rồi lại còn có ma nữ nhập vào đồng nghiệp của Kim Thu, kể cả đến lúc Bạch Tuyên quay trở lại thể xác rồi nhưng vẫn gặp ma. Người ta gọi là có duyên đấy. Mấy đoạn này đọc không ghê lắm, chỉ là hơi sờ sợ thôi. Kim Thu mặc dù cũng sợ nhưng dần cũng quen luôn rồi. Ở đầu truyện, Bạch Tuyên mang đến cho người đọc một cảm giác đây là chàng trai hào hoa, phong nhã, đã tuấn tú nhanh nhẹn lại còn dịu dàng, rất biết quan tâm Kim Thu nhưng về sau, rõ ràng là một con chó lớn bám người, bám chặt, lại còn thê nô đến nỗi mất hết cả hình tượng. Nhiều lúc cực giống một đứa trẻ con trong thân xác người lớn, cũng biến thái nữa, thật sự rất biến thái, quá biến thái và… cũng đáng yêu. À còn hơi ngốc, ừ nhiều lúc ngốc thật. Nhưng cái này có lý do cả. Vì sao lại nói là biến thái? Lần đầu tiên hiện hình Bạch Tuyên đã vô tình đặt tay lên ngực Kim Thu và nhìn thấy toàn bộ cơ thể cô, Kim Thu đã mặc định cho rằng đây là một con ma háo sắc, sau đó Bạch Tuyên nhiều lần nói thích Kim Thu, muốn ôm hôn, muốn được ở bên cạnh Kim Thu, và nhiều lần đã sinh ra phản ứng sinh lý với Kim Thu, ngay trước mặt cô nàng luôn, Bạch Tuyên cũng nhiều lần thẩm du nữa mà toàn bị Kim Thu phát hiện và bắt gặp… Cái này, đúng là biến thái rồi, nhưng đàn ông con trai ai chẳng vậy, chúng ta nhìn vào thấy cũng bình thường thôi :))) Bạch Tuyên vốn bị tai nạn giao thông mà hồn lìa khỏi xác, lúc linh hồn rời khỏi cơ thể thì tự động tìm đến Kim Thu và cứ đi theo thôi. Nói là linh hồn nhưng cũng chỉ có một mình Kim Thu chạm vào được Bạch Tuyên thôi (Phải chạm vào được chứ, không chạm thì hôn làm sao được, xxoo làm sao được). Còn nói đến lý do vì sao hồn lìa khỏi xác thì tự động đi theo Kim Thu thì là do hai người đã có duyên từ kiếp trước. Ở kiếp trước, nữ chính Kim Thu đã vẽ Bạch Tuyên, sau đó nhờ khát vọng mãnh liệt của Kim Thu mà Bạch Tuyên ngưng tụ lại, bước ra khỏi tranh và quan tâm chăm sóc đến Kim Thu, theo truyện thì gọi là họa linh đấy, sau Kim Thu chết, Bạch Tuyên cũng luôn ở bên. Đến kiếp sau, Bạch Tuyên ra đời, lúc ra đời thì vẫn bình thường, nhưng sau một đêm lại trở thành một đứa trẻ ngây ngốc, chỉ số thông minh thấp kém. Cũng chỉ là vì Bạch Tuyên cảm nhận được cô sắp ra đời, nên tách một phách khỏi thân thể, bay về phía xa. Một nửa linh hồn thì ở trong cơ thể suốt 20 năm, nửa còn lại thì vẫn luôn ở bên cạnh làm bạn với cô, thỉnh thoảng có xuất hiện, sau đó lại bị quên đi, nhưng vẫn chưa bao giờ rời xa Kim Thu. Cho đến lúc xảy ra tai nạn giao thông,  nửa linh hồn kia của Bạch Tuyên cũng ra ngoài, sau đó hai linh hồn hợp lại làm một. À kiếp này nam chính là con nhà giàu, là một rùa vàng chính hiệu đó. Nữ chính ngôn tình đều thế, vơ đại một đám cũng toàn kim cương vương lão ngũ hoặc cao phú soái :))) Về phần nữ chính Kim Thu thì từng có người yêu cũ thời đi học, cô nàng này mạnh mẽ, không bánh bèo hay thánh mẫu, cũng chẳng bạch liên hoa, nói chung là dạng nữ chính bình thường nhưng đều làm vừa lòng người đọc. Lúc đầu mới đọc mình chỉ nghĩ là một câu chuyện sủng ngọt hết sức bình thường, không ngờ giữa hai người lại có duyên phận này, cảm thấy rất bất ngờ cũng rất xúc động. Truyện cũng không có tiểu tam tiểu tứ gì, HE và edit cực mượt. Nhiệt liệt đề cử ♥   Review Hoa Tuyết: Cô nhân viên công sở Kim Thu có ngoại hình bình thường, tính cách bình thường, gia cảnh bình thường,… một ngày nọ lại gặp chuyện bất thường. Cô linh cảm rằng trong nhà mình đang có “ai đó” đang và cứ luôn theo dõi mình -_- Và linh cảm đó ngày một rõ ràng hơn khi “ai đó” trong nhà cô bắt đồng hành động ngày càng lộ liễu hơn như giặt quần áo cho cô, làm cơm cho cô, dọn dẹp nhà cho cô…. điều đó làm Kim Thu rất hoang mang (nếu là mình thì mình bỏ nhà đi ngay và luôn rồi chứ) Rồi đến một ngày những lo sợ mơ hồ đó cũng biến mất, thay vào đó là nỗi sợ tột cùng vì “ai đó” đã hiện hình lên để cứu Kim Thu khi cô bị ngã. Lúc đấy, Kim Thu mới biết thì ra ma còn có thể đẹp trai như vậy, đẹp trai đến nỗi cô muốn sợ cũng không sợ được, muốn đuổi “nó” đi cũng đuổi không đành. Một phần vì “anh ma” Bạch Tuyên cực kỳ đẹp trai, lại cực kỳ biến thái, à không, là cực kỳ thích Kim Thu. Luôn chăm lo quấn quýt cho Kim Thu nên cô tạm thời cho anh ở lại nhà mình với điều kiện không được lại gần cô, và đương nhiên là điều kiện ấy không có hiệu lực, vì mỗi lần ở cạnh Kim Thu, Bạch Tuyên luôn vồ lấy cô ôm hôn làm nũng, đúng vậy, là làm nũng, vì Bạch Tuyên là một con ma đẹp trai có tính cách dễ thương đáng yêu. Và rồi người gần ma lâu ngày cũng hết sợ, và chuyển sang yêu. Kim Thu cứ tưởng sẽ ở bên cạnh một linh hồn như thế đến suốt đời, cho đến khi tất cả các bí ẩn được giải thích, thân thế của Bạch Tuyên, lý do anh đến bên cô và lý do chỉ có mình cô có thể thấy được linh hồn của anh. Tất nhiên cuối cùng Bạch Tuyên được trở về thân thể của mình và sống như một người bình thường ở bên cạnh Kim Thu như một cặp vợ chồng bình thường rồi. Ưu điểm của truyện này là nội dung khá mới mẻ, 100% sủng ngọt đáng yêu. Khuyết điểm là (đối với mình) truyện nhiều tình tiết vô lý, nữ chính (đối với mình) là gan dạ đến không tưởng tượng được luôn, đọc hơi chán, mình lướt hơi bị nhiều luôn đó, chỉ đọc giải trí thôi. ^^   Mời các bạn đón đọc Ly Hồn Ký của tác giả Thanh Thanh Lục La Quần.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phàm Tâm Đại Động
Số chương: 30 chương chính văn Tags: Cổ trang, huyền huyễn, thổ tào công (tưng tửng lắm mồm) x thâm tàng bất lộ thụ. Couple chính: Cứ đoán xem.Các truyện có liên quan (Yêu ngôn hoặc chúng hệ liệt) P/s: Thật ra tôi không quá chắc chắn về list truyện trong hệ liệt này lắm, tôi mới đọc gần hết thôi chứ chưa hết:> ~ Châu ngọc tại trác ~ ~ Siếp nhãn phong lưu ~ ~ Bàng môn tả đạo ~  ~ Khẩu thị tâm phi ~ Văn án: Không tồn tại =))))) *** “Ba trăm năm trước trên núi Lạc Hà, lần đầu tiên Trương Triệu Huyền gặp gỡ chàng thanh niên áo trắng đi hái thuốc nọ, người ấy tướng mạo thanh tú, nụ cười như làn gió xuân. Ba trăm năm sau, người đó trở thành yêu ma vì y, nào đâu ngờ được khi trùng phùng, đôi bên đã hoá người xa lạ. Trong ba trăm năm, cảnh còn người mất, nhưng người ấy vẫn luôn chờ đợi y.” *** Ba trăm năm trước, Diệp Thanh lên núi hái thuốc gặp được Trương Triệu Huyền, hai người trò chuyện kết bạn, rồi vô tình nối liền tơ duyên. Năm ấy Diệp Thanh chỉ là một chàng thanh niên bình thường, có một cuộc sống bình thường, lại bởi vì gặp được Trương Triệu Huyền mà cuộc sống bình thường ấy của hắn phút chốc bừng sáng, thế rồi tình yêu bén rễ nảy mầm lúc nào chẳng hay. Có điều Trương Triệu Huyền là thần tiên, mà đã là thần tiên thì không được vướng vào thất tình lục dục. Diệp Thanh chỉ là người phàm, nào dám mơ tưởng xa vời sẽ được Trường Triệu Huyền đáp lại. Những ngày tháng ấy, chỉ cần được gặp Trương Triệu Huyền, đối với Diệp Thanh màn nói, đã là một chuyện vô cùng tốt. Ấy vậy mà một ngày nọ, khi hắn lên núi tìm Trương Triệu Huyền theo thói quen, mới hay y đã không từ mà biệt, chẳng biết lại đã ngao du nơi đâu. Diệp Thanh vừa hối hận, vừa oán hận. Hắn hận thần tiên vô tình, cũng hận bản thân quá yếu ớt, nhỏ bé. Trương Triệu Huyền đi rồi, thế nhưng gian nhà mà y ở năm xưa vẫn luôn sạch sẽ, bởi Diệp Thanh vẫn ngày ngày tới đó quét dọn. Hắn cứ ở mãi ngọn núi ấy, ôm ấp tình cảm sâu đậm mà cũng quá đỗi nặng nề của mình, hi vọng rằng Trương Triệu Huyền sẽ trở về, hắn sẽ lại gặp được người có nụ cười như ánh mặt trời ấy. Thế nhưng Diệp Thanh đợi mãi, đợi mãi… Trương Triệu Huyền vẫn không trở về. Người phàm không thể thoát khỏi sinh lão bệnh tử, Diệp Thanh biết nếu cứ như thế, hắn sẽ già yếu xấu xí, rồi chết đi trước cả khi gặp được người ấy. Vì thế, hắn nhập ma. Hắn muốn có dung mạo trẻ mãi không già, công lực hùng hậu, hắn quyết chí rời khỏi ngọn núi kia để đi tìm người trong lòng. Ròng rã ba trăm năm, cuối cùng hai người lại một lần nữa tương ngộ, nhưng Trương Triệu Huyền của ba trăm năm sau đã chẳng còn nhớ Diệp Thanh là ai. Có điều với Diệp Thanh, vậy cũng hề gì. Nỗi đau bị lãng quên này cũng chẳng kém gì nỗi đau của ba trăm năm đằng đẵng đợi chờ kia. Nguyện vọng duy nhất của Diệp Thanh lúc này, chỉ là nói ra lời của ba năm trăm trước chưa có cơ hội thổ lộ, cho Trương Triệu Huyền biết được tình cảm mà mình vẫn luôn chôn sâu trong lòng. __ “Ta muốn gặp lại người một lần, chính miệng nói cho người biết mình từng thích người biết bao.” “Nếu thế gian này không có người, dẫu ta thành ma thì có ích gì?” “Ta tình nguyện chết hơn ngàn vạn lần, cũng chẳng nỡ thấy một nét mày nhăn của người.” __ Trương Triệu Huyền là thần tiên, hơn nữa còn là boss là nữ phụ một vị thần tiên vô cùng vô tư tùy hứng. Năm xưa cơ duyên xảo hợp, y nhặt được một cuốn sách cũ rồi nhờ nó mà phi thăng. Từ đó về sau, Trương Triệu Huyền luôn mang theo cuốn sách ấy bên người. Cuốn sách ấy quả thực đã giúp ích cho y nhiều lắm. Y không giống những thần tiên khác, phất tay một cái là có thể triệu hoán pháp thuật thần thông quảng đại, thậm chí ngay một câu thần chú đơn giản Trương Triệu Huyền cũng cứ nhớ nhớ quên quên, luôn phải lật giở cuốn sách ấy ra xem thần chú đọc thế nào. Người ta tu tiên càng ngày càng tiến bộ, mỗi y là càng tu càng thụt lùi, may chăng có cuốn sách nọ, y mới giống thần tiên hơn một chút. Là một thần tiên không thuộc câu chú, lúc nào cũng kè kè cuốn sách cũ bên cạnh, ham ăn đồ ngọt, vừa xuống núi là bay nhảy khắp nơi, khiến đủ việc rắc rối xảy ra. Nếu tính theo tuổi con người, Trương Triệu Huyền đã già lắm rồi, thế nhưng vì là thần tiên nên vẻ ngoài của y vẫn cứ mãi trẻ trung tươi sáng như thế, rực rỡ chẳng khác nào ánh mặt trời. Mà ánh mặt trời là y, ba trăm năm trước đã in dấu trong lòng một người phàm tên là Diệp Thanh. Băm trăm năm sau gặp lại Diệp Thanh, hắn đã chẳng còn là thanh niên lên núi hái thuốc nọ. Vẫn vẻ ngoài tuấn tú, ôn nhã như ngọc, song bàn tay đã nhuốm đầy máu tươi. Thế nhưng bàn tay ấy đối với Trương Triệu Huyền lại vô cùng dịu dàng, tỉ mẩn chỉ sợ làm tổn thương y. Trương Triệu Huyền cũng không hiểu vì sao người tên Diệp Thanh này lại đối xử tốt với y như vậy, dù chính mắt y đã thấy nhắn tàn nhẫn ăn tim của một yêu quái khác. Nhưng cũng chính con người trông có vẻ tàn nhẫn ấy lại là người hết sức nhẫn nại, chiều chuộng y. Hắn đưa y đi thăm thú cảnh đẹp khắp thành, mua cho y bánh hoa quế y thích ăn nhất, khoảnh khắc cận kề hiểm nguy cũng không nề hà mà giúp y che chắn. Một người như thế, khiến Trương Triệu Huyền không biết yêu là gì, phút ấy cũng phải rung động. Những yêu đương thầm kín khi xưa và nguyên do của chuyện lỡ làng hơn ba trăm năm trước lần lượt được vén màn. Khi ấy là ai yêu ai, ai nợ ai, ai chờ ai, người trong cuộc đã quên những gì, đã bỏ lỡ những gì… Ba trăm năm trước, Diệp Thanh vì Trương Triệu Huyền mà đọa ma. Vậy ba trăm năm sau, y cũng sẽ vì Diệp Thanh mà tự vứt bỏ tư cách làm thần của mình. __ “Duyên phận đều đã được định sẵn trong số mệnh. Nếu vô duyên ắt sẽ lướt qua vai nhau, đôi bên chẳng hề hay biết.” “Mệnh ta là do ta chứ chẳng phải do trời định đoạt, thứ như duyên phận thì có sá gì? Nếu ta thật lòng muốn có một ai thì mặc người đó vô duyên hay có duyên, cuối cùng một ngày cũng sẽ thuộc về ta.” *** “Phàm tâm đại động” kể về một người phàm vì yêu mà nhập ma, lang thang khắp chốn để tìm người trong lòng, một vị thần tiên vì bị tư cách làm thần trói buộc mà vô tình bỏ lỡ tình yêu, tuy nhiên sau bao cố gắng và sóng gió, chung quy những người có tình thì vẫn sẽ về bên nhau. Diệp Thanh và Trương Triệu Huyền chính là minh chứng cho câu nói này. Trương Triệu Huyền là một người rất vô tư. Y thích đồ ngọt, thích đi chơi, có vẻ như là một người không tim không phổi, thế nhưng một khi đã yêu, y cũng sẽ hi sinh tất cả cho nửa kia của mình. Tuy nhiên, đôi khi mình thấy thiết lập của Trương Triệu Huyền có hơi ngốc nghếch và EQ thấp quá đà, đây cũng là bạn thụ có thiết lập ngốc manh đầu tiên mà mình đọc của Khốn Ỷ Nguy Lâu, vì giai đoạn sau tác giả hầu hết đều xây dựng nhân vật thụ là người tâm cơ, kiên cường. Diệp Thanh thì đúng chuẩn si tình công, không quản gian khó khổ cực, hai tay đầy máu để tìm được Trương Triệu Huyền, năm ấy khi y không từ mà biệt, hắn cô đơn ở lại ngọn núi kia cũng chưa hề nghĩ đến việc hận Trương Triệu Huyền. Hắn có trách y, nhưng không hề hận, đơn giản vì Diệp Thanh không nỡ. Truyện có nút thắt và một chút plot twist, dù mình đánh giá plot twist của truyện yếu và không bất ngờ, một số tình tiết cũng chưa xử lý ổn thỏa lắm, tuy nhiên với dung lượng chỉ mười chương thì cũng có thể thông cảm được. Nói chung, “Phàm tâm đại động” là một câu chuyện tuy giản đơn, nhưng có lẽ cũng sẽ gieo vào lòng bạn những cảm xúc nhất định, bởi những câu chuyện tình yêu mà bị chia cắt rồi bỏ lỡ, trải qua bao khó khăn gian nan mới được trùng phùng thì thường luôn là câu chuyện khiến người ta phải suy nghĩ mà. ^^ *** Cổ trang, huyền huyễn, thổ tào công x thâm tàng bất lộ thụ. Công là một thần tiên nhàn tản, xuống trần để giúp đồ đệ bắt yêu trừ ma. Nào ngờ vừa vào thành đã gặp ngay một con yêu quái thứ thiệt mà không hề nhận ra mà còn tin răm rắp đi theo nữa. Công tính cách vui vẻ lại tham ăn, pháp thuật cao cường nhưng lúc linh lúc không, trí óc còn thua cả đồ đệ. Yêu tinh lại là người điềm tĩnh ôn nhu, tiếu lý tàng đao. Nói thần tiên đi bắt yêu tinh thì sai bét, phải là yêu tinh bắt cóc thần tiên mới đúng. Bởi vì là một thần tiên cà lơ phất phơ nên công không để tâm tới luật lệ thiên đình gì cả. Phát hiện thụ là yêu, công không để tâm, tới lúc yêu thì thừa nhận lập tức chứ chẳng suy tính kiểu tiên yêu khác biệt một giây một phút nào. Thế nhưng, mọi chuyện nào chỉ đơn giản như thế. Thụ là ai, còn công, trước khi thành tiên thì lại là ai? Ân oán yêu hận ngày xưa đâu dễ cho qua? Đây là truyện mở đầu cho một series thần tiên huyền huyễn liên quan tới nhau của Khốn Ỷ theo thứ tự là Phàm tâm đại động, Bàng môn tả đạo, Khẩu thị tâm phi, Châu ngọc tại trác và Siếp nhãn phong lưu. Tính ra thì đôi này là ít bị ngược nhất trong các đôi của hệ liệt, đánh nhau kiểu gì cũng chỉ tới mức lê lết chứ chưa tới mức gần chết, đa phần bởi vì tính cách công quân rất tươi sáng và đáng yêu, ngược chút xíu cũng là do bạn khờ khờ tí thôi chứ từ đâu đến cuối vẫn cực kỳ thê nô. Thụ bề ngoài là kẻ bắt nạt công nhưng thực ra toàn bị đau đầu vì cái kẻ trẻ con ham vui kia thôi. Đề cử. Hợp để relax Edit: Hè hè, QT rất dễ đọc ạ *** Mưa bụi lất phất. Mưa phùn liên tiếp rơi vài ngày, khắp thành Lâm An mờ mịt sương mù. Trong quán trà ven đường chỉ vỏn vẹn có hai, ba người. Nam tử ngồi gần cửa sổ mặc đồ xám, y phục cùng hành trang đều khá mới, trong tay cầm thêm một bọc vải nhỏ, khuôn mặt phổ thôngbình thường, không có chỗ nào đặc biệt. Nhưng dưới cằm hắn lại để ba chòm râu dài, râu đen nhánh, không hề có màu khác pha tạp, nhìn lạ, nhưng cũng rất được. Mà bản thân hắn hình như cũng vô cùng thích râu của mình, khi thì nhắm mắt trầm ngâm, khi thì vuốt râu mỉm cười, nếu không phải đôi mắt có phần dâm tà bẩm sinh, thật sự có vài phần tiên phong đạo cốt.* *Phong thái của người tiên, cốt cách người đạo đức Tiểu nhị thấy hắn ngồi đã lâu, nhịn không được mà lên tiếng, “Khách quan, mưa này xem ra không ngừng được trong chốc lát, ngài có muốn gọi thêm mấy đĩa bánh ngọt không?” Trương Triệu Huyền vừa nghe hai chữ “bánh ngọt”, hai tròng mắt ngay lập tức sáng lên, vội vàng gật đầu nói, “Muốn muốn muốn! Được rồi, ta cũng thuận tiện hỏi muốn hỏi chuyện một gia đình. Nhà kia cũng không biết là họ Lý hay họ Triệu, gần dây bị một con hồ yêu nào đó dây dưa… Di? Chờ một chút, hình như là họ Vương…” Hắn vừa nhíu mày vừa gõ lên trán, lầm bầm than thở, “Ai nha nha, quả nhiên, niên kỷ cũng đã lớn, trí nhớ kém hơn rồi.” Tiểu nhị thấy hắn ăn nói hàm hồ, cũng không để ý nữa, đi chuẩn bị bánh ngọt. Trương Triệu Huyền hắc hắc cười gượng hai tiếng, uống cạn trà trong chén, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Càng mưa càng lớn. Trong làn mưa bụi, có thể mơ hồ thấy được một bóng người chậm rãi đi từ góc đường. Người nọ một thân bạch y, trong tay cầm chiếc ô thanh sắc, đến gần hơn, mới thấy rõ dung mạo y – mi mắt thanh tú, môi mỏng khẽ cười, nhìn có vẻ văn nhã, dáng dấp vô cùng tuấn tú. Trương Triệu Huyền nhàn rỗi đến buồn chán, liền ngồi dựa lên cửa sổ, mắt thấy người nọ từng bước đi tới, đưa mắt nhìn giữa cơn mưa trắng xóa. Ánh mắt gặp nhau trong giây lát, tròng mắt màu mực tựa như phản chiếu hình ảnh mưa phùn, thủy quang trong trẻo. Trương Triệu Huyền ngẩn ngơ, chẳng biết tai sao, trong lòng lại thấy rạo rực, hô hấp hỗn loạn. Nam tử bạch y kia tiếp tục đi về phía trước, bước hai bước rồi bỗng dưng dừng lại, ngẩng đầu nhìn sắc trời, lại nhìn y phục ẩm ướt của mình, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, xoay người bước vào quán trà. “Một bình trà nóng.” Giọng y nhẹ nhàng mềm mại, mang theo thanh âm riêng của người Giang Nam, thật êm tai. Vừa đóng ô lại, vừa chọn chỗ ngồi xuống, những giọt nước lay động, rơi xuống. Trương Triệu Huyền nhìn y chằm chằm, tay phải lung tung bấm đốt ngón tay mấy lần, lẩm bẩm trong miệng. Một lát sau, khẽ nhướng mày, lộ ra một nụ cười. “Vị công tử này, có ngại ghép bàn cùng ta không?” Dù miệng hỏi, nhưng người đã đi trước, không chút khách khí mà ngồi xuống bên cạnh thanh niên kia. Người nọ ngẩng đầu, nhìn quanh tiệm trà vắng vẻ, thái độ tao nhã, khẽ cười nói, ”Xin cứ tự nhiên.” Mời các bạn đón đọc Phàm Tâm Đại Động của tác giả Khốn Ỷ Nguy Lâu.
Nhiễu Chỉ Nhu
Thể loại: cổ trang, huyền huyễn, mặt than lạnh lùng vô tâm thần tiên công x si tình yêu nghiệt hồ vương dụ thụ, 1×1, hài, ngược tâm, HE. Editor: Canmilia Hồ Vương Chương Hoa đã nhiều lần tự lặp lời thề, lúc nào cũng văng vẳng bên tai: " “Hồ vương Chương Hoa xin thề, kể từ hôm nay, sẽ không bước vào Thúy Phong Sơn một bước, sẽ không gặp mặt Tử Dương Chân Nhân dù chỉ một lần. Nếu làm trái lời thề, nguyện để thiên lôi đánh chết, hồn phi phách tán, vĩnh viễn không thể siêu sinh.” Có thể hắn đã lập nhiều lời thề độc nhưng lại không chịu được nỗi khổ tương tư, vẫn tiếp tục chạy đi gặp người vô tình lạnh lùng kia. Kết quả, lời thề ứng nghiệm, thiên lôi đánh xuống, Ha, chính là tự mình tìm khổ! Tố Tu thật sự nghĩ mãi cũng không hiểu, tại sao Hồ vương phong lưu tiêu sái này lại cuồng dại đến thế. Vì y mà nam phẫn nữ trang, vì y mà quấn quít không rời, cuối cùng thiếu chút nữa còn bị hồn phi phách tán! Báo hại y vốn là thần tiên thanh tâm quả dục cũng bị dính vào tình cảm trần tục, ngay cả là ý chí sắt đá cũng vì hắn mà hóa thành nhu tình. *** Hồ vương Chương Hoa phong lưu tiêu sái, hoa tâm bất kham, một lần vô tình gặp gỡ vị tiên quân siêu trần thoát tục Tố Tu liền nhất kiến chung tình. Năm trăm năm ôm trong lòng mối si tâm, không ngại khó khăn gian khổ vẫn một mực theo đuổi bóng hình người kia. Bị đánh, bị đá, bị lạnh nhạt, bị thờ ơ… Hồ vương chung quy vẫn không hề nản lòng thoái chí. Vì cứu đệ đệ trọng thương trong cơn nguy kịch, hồ vương nuốt lệ vào lòng hứa hẹn cùng tiên quân. Quỳ trước đất trời, ngẩng đầu khấn với thần linh… “Hồ vương Chương Hoa từ lúc này xin thề, kể từ hôm nay, một bước cũng không bước vào Thúy Phong sơn, một lần cũng không gặp mặt Tử Dương Chân Nhân. Nếu làm trái lời thề này, nguyện cho ngũ lôi oanh đỉnh, hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh” Đau lòng là thế, khổ sở là thế, nhưng hồ vương thủy chung vẫn không thể buông tay. Mặc kệ lời thề, cho dù có hôi phi yên diệt cũng không kềm được nỗi khổ tương tư. Nào ngờ. Một mối tình si, đổi lại tiên quân thà tự mình hủy dung cũng muốn cùng hắn đoạn tuyệt. Hồ vương triệt để tuyệt vọng. Hắn có thể tàn nhẫn với bản thân, nhưng tuyệt không thể ngoan độc nhìn tiên quân chịu tổn thương. Thiên kiếp đến, trời giáng sấm sét, hồ vương đoạn khí… Chỉ là khi ấy, … Tiên quân đã quay đầu. Ôm trong lòng con hồ ly ngu ngốc si tình, dùng một viên hoàn hồn đan muốn đổi lấy nụ cười của người kia. Nhưng thiên ý trêu ngươi, từ giây phút hồ ly tỉnh lại, đôi mắt sáng trong ấy đã không còn hình bóng tiên quân… Đến tột cùng, là ai nợ ai, là ai phụ ai? Nợ duyên ngày trước, kiếp này trả lại… được không? *** Cảm nhận: truyện đọc khá. Vẫn theo mô típ quen thuộc của Khốn ỷ Nguy Lâu, trước ngược thụ sau ngược công, cuối cùng hốt cú chót ngược luôn hai đứa. Thụ khổ tình truy đuổi công, vì công không tiếc bất cứ điều gì, tự tôn, mặt mũi, địa vị, thậm chí đến cả tính mạng nhưng vẫn bị công lạnh lùng xua đuổi, cho đến khi tuyệt vọng, cho đến khi thân hãm trong nguy khốn không thể vãn hồi thì công bỗng chốc quay đầu… Chương Hoa là hồ ly nhưng lại si tình hơn bất kỳ ai khác. 500 mải miết đuổi theo một bóng hình vô vọng, không ngại mất mặt hóa thành nguyên hình đào nhân sâm ngàn năm, không sợ khó khăn thức trắng ba đêm để hái về bằng được đóa Thiên Sơn Tuyết Liên tươi mới cho người kia làm thuốc, mặc kệ những việc đó đối với người kia chỉ đơn giản như một cái phất tay. Tất cả chỉ vì muốn người trong lòng được vui. Tố Tu, vị thần tiên phiêu dật tuấn mỹ nhưng lãnh mặt lãnh tâm, quá khứ từng bị người yêu nhất thương tổn mà trở nên sợ hãi, mất lòng tin vào tình yêu. Dù cho tận mắt thấy Hồ vương si mê quấn quýt mình, vì mình lâm vào khổ ải, tiên quân vẫn như cũ ngoảnh mặt làm ngơ. Dù cho trái tim đã lần nữa trỗi lên những cung điệu lạ lùng, thần nhân ấy vẫn cố chấp mà dùng băng giá từng tầng rồi từng tầng phủ kín. Mãi cho đến khi Hồ vương thực sự buông tay, tiên quân mới hoảng hốt nhìn lại. Thì ra, hình bóng con hồ ly ngốc ấy, đã khắc sâu trong lòng. Cứu người, không tiếc đan dược quý giá, rốt cuộc đổi lại… là lần nữa đánh mất tim mình. Chương Hoa mất trí nhớ, lại trở về là một Hồ vương tiêu sái phong lưu, đi giữa bụi hoa cũng không hề lay dính dù chỉ một mảnh lá. Tiên quân không cam lòng, bắt giữ Hồ vương, bướng bỉnh đòi Hồ vương trả cho mình mảnh tâm đã bị hắn trộm mất. Nhưng Hồ vương nào còn nhớ gì nữa, không những không dùng ánh mắt si mê mà nhìn tiên quân, lại còn vô tình tổn thương tiên quân. Thương ở trên vai, mà sao đau lại trong tim. Một hồi si mê một hồi thương tổn. Một mối chân tình một mảnh ký ức vỡ tan. Thì ra duyên định đã từ hơn năm trăm năm trước, vì ai mà tiên quân trở nên vô tình, lại vì ai mà Hồ vương đau khổ thương tâm. Tất cả, vòng đi hơn mười tám vạn ngày đêm, đến khi ngoảnh đầu lại… … hóa ra là một mối nghiệt duyên kéo dài…. Vẫn như cũ, văn phong lúc nhẹ nhàng hài hước, khi lãng mạn ấm áp, lúc lại đau triệt nội tâm. Trách tiên quân lạnh lùng lại không thể giận tiên quân vô tình, thương Hồ vương si tình lại không thể thứ tha ngày xưa hắn yếu nhược làm người yêu đau khổ. Truyện ngược tâm một cách dịu dàng, ngược không phải tê tâm liệt phế nhưng vẫn nhè nhẹ thấm vào trong lòng. Như đã nói, vẫn phong cách cũ của Khốn Khốn, tuy dằn vặt lẫn nhau nhưng đến cuối cùng, “người có tình sẽ trở thành quyến thuộc”, Hồ vương si tình ngốc nghếch sau chót vẫn thành công bắt được cả thân lẫn tâm của mỹ nhân, mà tiên quân tưởng như lạnh lùng vô cảm lại có thể mỉm cười ôn nhu mà hôn lên bờ môi mềm mại của ái nhân chỉ để nỉ non một câu: “Đồ ngốc, ta thích ngươi.” *** Chút ngoài lề của người viết review (nếu muốn đọc truyện hay cân nhắc edit thì không nên đọc cái này nha! ^^”): Thú thật là truyện của Khốn Khốn đọc tuy ngược mà rất sảng khoái, không có cảm giác tức muốn lật bàn hay xách dao chém chết cha thằng tra công hay tên quỷ súc thụ các loại, nhưng bản thân Gek lại không thích bộ này bằng “Phược long” hay “Siếp nhãn phong lưu”, trừ khúc đầu bạn thụ theo đuôi anh công rất dễ thương và hài hước hay phiên ngoại dụ dỗ anh công lên giường thì khúc ngược nó cứ… sực sực, cảm giác không được tự nhiên không được trôi chảy, và phản ứng của anh công khi bị thụ tổn thương vẫn có gì đó dường như quá dễ dàng buông tay. Ngoại trừ chút “sạn” này ra, còn lại toàn truyện vẫn ổn, thụ của Khốn Khốn vẫn cứ đáng yêu và đáng thương như thế, còn công thì dù trước đó có lạnh như nước đá hay đơ như cây cơ thì vì mấy em thụ cũng hóa thành vũng nước ngọt chết người! =))))))))))))) *** Huyền huyễn, hài xen ngược, lạnh lùng tiên quân công x phẫn nương hồ vương thụ, thụ truy công Thanh niên áo trắng vì người yêu phản bội mà lạnh lòng phàm, đi theo con đường tu đạo, trở thành Tử Dương chân nhân Tố Tu. Một ngày kia, thế giới bình yên của y bị một con hồ yêu nhảy vào quấy phá. Đánh không được, đuổi không xong, dù gì người ta cũng là hồ vương pháp lực hơn người. Chương Hoa đối người kia nhất kiến chung tình, không tiếc nam phẫn nữ trang, biến thành một tên bán nam bán nữ. Thế nhưng, có đúng là hắn vừa gặp đã yêu y? Hàng của Khốn Ỷ Nguy Lâu thì kiểu gì mình cũng xem dù ngược công hay ngược thụ. Hiếm có ai viết văn độ dài tầm trung mà chắc tay, không đầu voi đuôi chuột được như chị. Truyện này liên quan tí với Phược Long (cũng đã edit hoàn). Edit: Canmilia ***   Thụ là Hồ Vương, công là Tử Dương Chân Nhân. Công lên núi Tuyết Sơn hái thuốc thì gặp thụ do độ kiếp mà bị thương. Thụ gặp công thì nhất kiến chung tình, ngày ngày quấn lấy công. Vì công nói không thích nam nhân mà giả nữ mặc váy cài trâm , mặt thụ vốn tuấn tú mà tô son trát phấn thành dạng bất nam bất nữ. Thụ yêu công 500 năm, có tình địch là Tam công chúa Long tộc. Hai người ngày ngày gặp nhau là đánh nhau mắng chửi nhau các kiểu, tuy là tình địch nhưng hai người không giống như các tình địch khác giết nhau tính kế nhau. Thụ yêu công tới mức mạng cũng không cần, theo đuổi 500 năm lần nào cũng bị đánh . Leo vào nhà công thì bị công đá ra ngoài , nguyện hiện về nguyên hình để bắt nhan sâm ngàn năm cho công vì đó là thứ công thích . Nguyện đợi ba ngày trên núi tuyết để lấy Tuyết Liên Sơn cho công luyện đan. Có lần công tới yêu giới hái thuốc, thụ đòi đi theo, lúc thấy công bị yêu quái cấp thấp tấn công, thụ chưa kịp nghĩ gì chay tới cản cho công rồi bị thương. Công tức chửi thụ, chửi thì chửi nhưng vẫn rất dịu dàng chăm sóc cho thụ. Để thụ ngủ trên giường của mình. Công bị thụ ngày ngày nói lời thâm tình với hi sinh, mặt dày quấn lâu nên công dần quen thụ ở bên cạnh rồi động tâm. Kiếp trước công bị phụ lòng nên không muốn yêu thêm ai nữa. Vì vậy công đuổi thụ đi, uống thuốc để quên đi thụ. Nhưng bệnh tương tư là tâm bệnh chứ có phải thân bệnh đâu mà chữa. Đúng lúc ấy em của thụ bị đạo ãi lừa lấy nội đan, không có thuốc cải tử hoàn sinh của công thì cứu không được. Thụ đành phải tới xin công thuốc , công đồng ý nhưng với điều kiện là thụ không được xuất hiện trước mặt công nữa, còn để thu thề trước mặt công. Thụ nghe điều kiện công thì lòng đau như cắt, công cũng chả khá khẩm hơn, cuối cùng thụ nhận thuốc rồi quay về không quay đầu lại. Đưa thuốc cho em trai uống xong thụ bắt đầu tính toán đi Tuyết Sơn để chịu thiên kiếp. Công thì nhớ thụ không chịu nổi bèn đến yêu giới tìm thụ nhưng thụ đã sớm tới Tuyết Sơn. Lúc công tới gần thì thiên kiếp của thụ vừa đánh xuống, công thấy thụ ngã xuống không còn sinh mệnh, nhưng công đút đan dược cho thụ để thụ sống lại. Công đưa thụ về nhà mình chăm sóc thụ, cuối cùng tỉnh lại thụ không nhoa gì mình. Công giữ thụ lại chăm sóc,từng nhiều lần hỏi thụ muốn khôi phục trí nhớ hay không ,thụ chỉ cười cho rằng 500 năm chả có gì quan trọng nên không muốn nhớ lại , tới khi hai cung nữ tới rước thụ đi thì về. Công từ hôm đó ngày nào cũng lén đi rình thụ để ngắm thụ, trốn trên trần nhà để nhìn thụ, mất hết cả tiết tháo. Công nghe thụ tới một bữa tiệc nên đi để gặp thụ, lại bị bạn thụ cà khịa có không giữ mất thì tìm. Bạn thụ sắp xếp cho thụ với em gái mình đám cưới , tức tình địch của thụ. Công nghe vậy hỏi thụ nhưng thụ vẫn đồng ý cưới, công tức bỏ về. Tới hôm cưới thì thụ bị tình địch chửi, bạn thụ vào cản thì hai anh em đánh nhau, lúc đó thì công xông lên cướp rể. Công dẫn thụ về rồi nhốt thụ trong phòng, bạn thụ tới cứu, bạn thụ với công đánh nhau ngang tay, nên bạn thụ điều khiển thụ cầm kiếm đâm công. Công không tránh để thụ đâm, rồi đuổi cả hai người đi. Thụ cảm thấy đau lòng nhưng không nhớ được gì đi gặp tình địch nghe tình địch chửi mới biết hoá ra mình từng theo đuổi công cuồng nhiệt cỡ nào. Đi hỏi hai cung nữ thiếp thân thì càng rõ ràng hơn lúc mình yêu công mất tiết tháo cỡ nào. Thụ nhớ lại thì tới nhà công, kiên trì phá kết giới để gặp công. Công ra gặp nhưng lạnh lùng với thụ, đuổi thụ đi. Thụ đành phải tự rạch mặt mình uy hiếp công, đúng như dự đoán công lập tức ngăn cản giữ thụ lại ở nhà. Mấy ngày ủ trong phòng luyện đan để chế đan hồi phục da lại thụ. Lúc tình địch thụ tới gặp công thì công nói là công yêu thụ muốn cùng thụ bên nhau. Thật ra công bài xích với tình yêu vì kiếp trước công yêu thụ tha thiết, nhưng vì lý do gì đó hai người không bên nhau được. Nên kiếp này thụ mới bất chấp theo đuổi công. P/s : Nghe Chín Vạn Tự để có cảm xúc hơn khi đọc :> Mời các bạn đón đọc Nhiễu Chỉ Nhu của tác giả Khốn Ỷ Nguy Lâu.
Nhập Cốt Tương Tư
CÓ BIẾT CHĂNG TƯƠNG TƯ NHẬP CỐT?  Tên gốc: Nhập cốt tương tư tri bất tri (入骨相思知不知) Tác giả: Khốn Ỷ Nguy Lâu (困倚危楼) Thể loại: Cổ trang, giang hồ, nhất thụ nhất công, HE Edit: Liêu Dương Ca, Lam  Giới thiệu Vì báo thù, Hà Ứng Hoan trăm phương nghìn kế tiếp cận Giang Miễn. Tính toán từng đường đi nước bước mong hắn sập bẫy, ngờ đâu chính y lại động tình. Thích người ấy dung mạo như tranh, thích người ấy dịu dàng như nước. Nhưng thù kia không thể không trả… Khi chân tướng đã rõ ràng, y còn có thể bù đắp cho tấm lòng Giang Miễn? Tính tình ôn nhuận như ngọc, Giang Miễn xứng là người quân tử phong thái hiên ngang. Vậy mà cũng có lúc hắn bị một Hà Ứng Hoan bướng bỉnh, cố chấp, đam mê cơ bạc hấp dẫn, rơi vào lưới tình người kia dệt. Vì y sinh lòng yêu mến, vì y chẳng ngại liều thân, vì y… trả giá chân tình. Kết quả lại chỉ là một hồi âm mưu. Mà thôi, mà thôi, nếu đã nản lòng thoái chí, vậy thì dứt khoát buông xuôi. *** Tên truyện: Nhập cốt tương tư tri bất tri Tác giả: Khốn Ỷ Nguy Lâu Cổ trang, giang hồ tranh đấu, ngược công, ôn nhu công x giảo hoạt thụ Cả nhà Hà Ứng Hoan bị giết, hiểu lầm Giang Miễn vì tư lợi mà không cứu nên khi lớn lên tìm mọi cách để trả thù. Thiếu niên như ngọc cùng đại hiệp trầm ổn vờn qua vờn lại. Đại hiệp ban đầu uy nghi thủ lễ nhưng trước tình cảm hừng hực như lửa của người ta thì dần dần bị cưa đổ. Còn Hà Ứng Hoan ban đầu là diễn, ai ngờ càng diễn lại càng nhập vai lúc nào không hay. Thế nhưng, quá khứ vẫn không thể quên, thù vẫn phải báo. Đại hiệp bị bức cho thân bại danh liệt, thổ huyết ba thước nằm liệt giường. Thiếu niên đang hưng phấn trả được thù thì phát hiện ra trước giờ mình hiểu lầm người ta, lật đật chạy tới nhà người ta xin lỗi. Cơ mà, người kia giờ chỉ một mực tránh xa vì sợ tổn thương lần nữa. Truyện của Khốn Ỷ tỷ tỷ, mình không cần phải nói gì nhiều hén Edit: Liêu Lam ***   Má Khốn (Khốn Ỷ Nguy Lâu) là tác giả đam mỹ mà ta thích nhất. Tất cả các tác phẩm của bả ấy, cả hiện đại đến cổ trang rồi huyền huyễn ta đều thích hết. Bà ấy là người đã kéo ta đến với cổ trang. :) Truyện của má ấy nhẹ nhàng mà thấm. Nhẹ nhàng mà đau.  Nhẹ nhàng mà yêu. Nhưng tình yêu nào cũng mãnh liệt đến huy hoàng. Người nào cũng rất rất rất hy sinh vì tình yêu của mình. Trong hy sinh có ích kỷ. Trong ích kỷ có đau thương. Tóm lại là rất thích a. Cổ trang của bà ấy có 8 bộ. Mỗi bộ đều ngắn thôi. 20-30 chương gì đó. Nhưng vậy là đủ ngọt đủ ngược rồi. 8 bộ này là 8 câu chuyện tình bi thảm. Mỗi nhân vật trong truyện đều có liên quan chút chút đến nhau. Có anh em, có huynh đệ, có kẻ thù. Nhưng tất cả khi đã bước vào tình yêu đều là kẻ cuồng si đến điên dại. Trước tiên chúng ta sẽ điểm qua tên ha. 1. Chiết Chi 2. Đối Diện Tương Tư 3. Liễm Mi 4. Nhãn Ba Hoành 5. Nhập Cốt Tương Tư 6. Như Lâm Đại Địch 7. Động Tình 8. Vi Quân Cuồng 1 gợi ý nho nhỏ cho các bạn ha. Nếu ai đọc 8 fic này, hãy đọc vào ban đêm, trong không gian tĩnh lặng bật bản nhạc sáo "lục dã tiên tung" lên rồi đọc. Xong 8 bộ các bạn sẽ thấm tháp vô cùng. :v Review thì ta sẽ đi lần lượt từng bộ sau. :) *** Có spoil. x Khốn Ỷ Nguy Lâu là một tác giả đam mỹ hiếm hoi viết máu chó mà thấm đến từng câu chữ, dù rằng nội dung còn đôi chỗ bất cập. Nhưng có lẽ cái bất cập ở nội dung đó là vì Khốn Khốn luôn muốn mang đến một cái kết HE hợp tình hợp lí nhất cho nhân vật, sau quãng thời gian dài chịu đau khổ của họ. Đối Diện Tương Tư cũng là một bộ truyện như vậy. Dù rằng tag “thụ phản công” sẽ dễ khiến nhiều người chùn bước khi muốn đọc truyện này, nhưng yên tâm rằng đặc tính công – thụ của cả hai bên đều đã được phân định rõ ràng ngay từ những con chữ đầu tiên rồi. Đối Diện Tương Tư nói về hai con người, tính cách trái ngược nhau hoàn toàn, hoàn cảnh lại càng vô cùng cách xa. Lâm Trầm, đại công tử của Võ Lâm Minh Chủ, có một đôi tay vô cùng đẹp, một đôi tay vô cùng thích hợp để gảy đàn, và đánh đàn cũng là niềm say mê duy nhất của y. Thế nhưng đáng tiếc, do số phận của y lại sinh ra là con trai của người học võ, nên đôi tay ấy bị buộc phải cầm kiếm. Cảm giác hai lần nhìn thứ đồ yêu thích của bản thân bị chìm trong lửa đỏ đến cháy rụi mà chính y lại chỉ có thể đứng trơ mắt ra nhìn là như thế nào? Có lẽ là tuyệt vọng, là bất lực, là mệt mỏi đến mức không còn muốn để tâm đến bất kì điều gì nữa. Một con người đa sầu đa cảm đến vậy, thế mà lại gặp phải một kẻ vừa trăng hoa lại tùy hứng, để rồi yêu chính cái con người vô tâm ấy. Lý Phượng Lai ban đầu đúng là một kiểu điển hình của hoa hoa công tử. Hắn kiêu ngạo, hắn thích thứ nào thì nhất định phải có được thứ ấy, hắn làm mọi cách để người ta thích hắn, mà đến khi thấy người ta say mê hắn rồi, hắn liền cảm thấy nhàm chán mà phủi sạch quay đi. Lý Phượng Lai, Lý Bảo Chủ chính là cái loại đức hạnh này. Lần đầu Lâm Trầm gặp Lý Phượng Lai, là khi y đang chán nản, mà Lý Phượng Lai khi ấy lại chạy đến ôm y từ phía sau, dùng ngữ khí vô cùng sủng nịnh mà nói chuyện với y. Để rồi khi y quay mặt lại, hắn liền thất vọng mà xin lỗi vì đã nhận sai người. Nhưng thà rằng hai người bọn họ chỉ cần gặp nhau một lần nhận sai đó là đủ rồi, thì có lẽ tương lai mới không xảy ra những chuyện khiến con người ta phải đau khổ như thế. Cái sai của Lý Phượng Lai, chính là đã mang Lâm Trầm làm thế thân của Lục Cảnh. Cái sai của Lý Phượng Lai, là đùa giỡn tình cảm của Lâm Trầm. Cái sai của Lý Phượng Lai, là mang những điều không thể làm được với Lục Cảnh đến để làm với Lâm Trầm, để rồi khiến Lâm Trầm ôm mối tương tư không cách nào cứu vãn được. Dù rằng Lý Phượng Lai sai nhiều, nhưng Lâm Trầm cũng đủ ngoan độc. Nếu không có được tâm, thì lấy thân thay thế. Lâm Trầm mặc kệ chuyện gì xảy ra, vẫn quyết định lên kế hoạch giam cầm Lý Phượng Lai lại, cắt đứt gân tay gân chân, để hắn ở rừng trúc suốt ba năm trời. “Nếu so ngoan độc, Lý Phượng Lai làm sao có thể bì được với y.” Đúng, Lý Phượng Lai chưa từng ngoan độc hơn Lâm Trầm. Nhưng Lâm Trầm lại cũng hiểu rằng, ngoan độc của y cũng là đánh đổi đau khổ mà có. Đối diện tương tư. Đối diện với người thương trước mặt nhưng vẫn ôm nỗi tương tư. Ôm người thương vào lòng, tâm khảm vẫn tự hiểu y vẫn chỉ một mình tương tư. Vậy nên Lâm Trầm không bao giờ tin Lý Phượng Lai yêu mình. Chỉ là chẳng biết là không thể tin, hay là không dám tin nữa. Nhưng Lý Phượng Lai sau này, thật sự đã rất yêu Lâm Trầm, yêu một người mà nếu là hắn của trước đây sẽ không bao giờ thèm để ý đến. [“Ta với ngươi cùng nhau lớn lên, chẳng lẽ còn không rõ tính ngươi sao? Người ta càng không để ngươi trong mắt, ngươi càng đeo đuổi không buông, trái lại kẻ một lòng yêu ngươi, ngươi nhất định không buồn liếc mắt.” Gã dừng lại hừ lạnh một tiếng mới nói tiếp, “Người trong phòng bị ngươi mê hoặc thần hồn điên đảo, chắc chắn là không lọt nổi vào mắt ngươi.” “Nói bậy gì đó? Ta mới không phải vậy……” ” ‘Không’ sao? Vừa thấy mỹ nhân vừa ý sẽ muốn trêu ghẹo, chờ đối phương thật sự thích ngươi, ngươi lại đột nhiên mất hứng thú, quay lưng đi tìm người mới ── Lý Phượng Lai phong lưu tiêu sái, chẳng phải chính là cái loại đức-hạnh này sao?”] Nếu không yêu y, hắn cũng không cần chỉ vì một ánh mắt vô hồn của y mà trong lòng rối rắm rồi mất đi cảnh giác. Nếu không yêu y, hắn sẽ không vì y tự làm bị thương bản thân mà tức giận. Cho nên, cả Lâm Trầm và Lý Phượng Lai đều là những tên ngốc. Cũng may, hai tên ngốc này cuối cũng đã trở về với nhau. x Đối Diện Tương Tư là bộ thứ hai trong hệ liệt ba bộ Tình Động – Đối Diện Tương Tư – Liễm Mi. Bản thân mình đã đọc Đối Diện Tương Tư và Liễm Mi, nhưng vẫn không cách nào có thể đọc được Tình Động. Đối Diện Tương Tư là bộ truyện đưa mình đến với Khốn Khốn, cũng là bộ truyện khiến mình yêu thích Khốn Khốn. Sự day dứt trong từng câu chữ của Đối Diện Tương Tư, mình nghĩ bạn sẽ thích nó. Mời các bạn đón đọc Nhập Cốt Tương Tư của tác giả Khốn Ỷ Nguy Lâu.
Bạn Trai Cũ
Edit : Sagittarius Thể loại: Tra thụ quay đầu, gương vỡ lại lành. Ôn hòa dịu dàng tinh anh công x phong lưu giảo hoạt mỹ nhân thụ, gương vỡ lại lành, cẩu huyết, OE. (Theo tui thì là BE) Chỉ là một câu chuyện kể về chuyện tình yêu giữa công và thụ sau khi chia tay vẫn quay đầu lại trùng phùng với nhau. *** Review Bạn trai cũ Đừng nhìn cái tên truyện có vẻ bình thường rồi sụt hố như ta ~~~ Khốn Ỷ lần này lại khiến ta phải rửa mắt mà trông rồi! Truyện cỡ đâu đó 10 chương, đọc một lát là xong mà plot twist cực gắt. Nửa đêm mà các thái cực của ta đi từ phẫn nộ, căm tức đến giật mình thon thót rồi cuối cùng là khóc tu tu, mood lên xuống như cái biểu đồ hình sin… Như tag đã gắn, Bạn trai cũ là câu chuyện về một tra thụ quay đầu, gương vỡ lại lành. Cẩu huyết, theo phong cách thường thấy. Thụ và công là bạn học cao trung, sau đó trở thành người yêu. Nhưng thụ là thiếu gia phong lưu thành tính, từ trước khi quen công đã thay bồ như thay áo, không có khái niệm về tình yêu + trách nhiệm và chung thủy cần có của tình yêu. Nên khi thụ ngoại tình, bị công bắt gặp cũng chẳng biết hối cải, chia tay xong lại lập tức quen người mới. Nhưng cái motif cũ rích này vào tay Khốn Ỷ Nguy Lâu lại làm cho ta choáng váng. Phải nói lúc đầu ta ghét thụ bao nhiêu, thậm chí còn cầu đổi thụ bao nhiêu, thế mà khúc cuối khóc ngon lành, chả cần tẩy trắng gì. Haizz, có lẽ, Sở Dật là minh chứng rõ ràng nhất cho chuyện sống bừa bãi thì cuối cùng người hối hận là chính mình thôi. Từ lúc hắn đứng bên cửa sổ mà than rằng, hắn thấy chính mình không xứng, không xứng có được tất cả những thứ này, không xứng một lần nữa trở về bên Sở Việt, thì có lẽ hắn đã hiểu cái giá phải trả rồi. Anh công ôn nhu dịu dàng và si tình quá. Chỉ trách, không thể đúng lúc gặp gỡ người… Nếu như nói ngay từ đầu ta đã bị lay động bởi sự dịu dàng của ảnh, thì đối với Sở Dật phải đến phút cuối cùng chân tâm của hắn mới được bóc tách rõ ràng. Thế mới nói, muốn hỏi si tình công/thụ, xin mời đọc văn Khốn Ỷ. Tâm cơ cuồn cuộn + sự cứng cỏi đến rùng mình cũng tỉ lệ thuận với độ si tình. Thụ của bả có thể chịu đựng một nhánh cây đâm xuyên cành tay (Bình Hoa), chỉnh dung, thoát thai hoán cốt (Chẩm biên nhân), mười năm tra tấn (Chiết chi – Giai hạ tù), thậm chí đối với ngu đần công như Lý Phượng Lai thì giam hắn lại đã rồi tính tiếp (Đối diện tương tư), level chỉ có càng ngày càng thăng cấp >.< Mà bạn Sở Dật trong Bạn trai cũ này cũng không phải là ngoại lệ, thủ đoạn và sự quyết liệt của bản cũng không đùa được đâu. Nói chung đó giờ vẫn ưng cái kiểu ngược như kim châm nhói nhói trong văn Khốn Ỷ, nên bộ này không có làm ta thất vọng. Hơi lấn cấn chút vì quá khứ em thụ đúng là khốn nạn thật, miễn tẩy trắng, nhưng cũng xót cho ẻm quá nhiều. Đáng buồn thay, chúng ta lại chẳng có quyền lựa chọn để gặp được người tốt nhất, ở thời khắc tốt nhất của cuộc đời. Hoặc là nói, đáng buồn thay, chỉ có sau khi mất đi, con người ta mới có thể trưởng thành? Truyện có dính dáng một xíu (xác thực là một xíu) đến Lâm Gia Duệ và Cựu mộng. Đủ để biết hai câu chuyện diễn ra trong cùng một thế giới thôi, chứ chả hé mở thêm được tí nào cái kết đang lưng chưng của Cựu mộng cả. Kết OE, và theo ta đó là cái kết hợp lý nhất rồi. Ngắn, nhưng cảm xúc đủ đầy, không bị hụt và cũng không lan man quá. Plot chắc còn sạn nhưng mới đọc xong ta vẫn còn đang bận đờ người loading mấy chương cuối, nên tạm thời chưa thấy chỗ phi logic nào. Chủ yếu là rối rắm mâu thuẫn vừa thương vừa giận đối với nhân vật thôi, còn nội dung thì hay, edit cũng mượt lắm, đề cử nên đọc nhé! *** Từ Việt nhận được một tấm bưu thiếp từ Nigeria gửi tới. Mặt trước là một bức ảnh, chụp một đàn linh dương đang chạy như bay trên đồng cỏ. Ảnh chụp vô cùng đúng lúc, phô bày được hết dáng vẻ sinh động của linh dương, trong bụi cỏ gần đó có một giọt sương sắp rơi, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Mặt sau không ghi tên người nhận cũng không có ký tên, chỉ qua loa viết một câu: "Hết thảy bình an, đừng lo lắng." Cứ như người viết sắp sửa theo đuổi một cuộc hẹn hò tuyệt diệu, nên qua loa vội vàng mà viết ra. Từ Việt hôm nay cũng có một cuộc hẹn. Mấy năm trước anh đã nói thật với gia đình, nhưng cũng không thể ngăn cản cha mẹ nhiệt tình mai mối, chẳng qua đối tượng từ nữ chuyển thành nam mà thôi. Đối tượng lần này là giáo viên trung học, tính tình tốt, nghề nghiệp cũng tốt, nghe nói tướng mạo cũng ít ai bằng. Từ Việt kỳ thật không mấy hứng thú, nhưng lại không muốn thất lễ, buổi chiều vẫn cứ tan sở về sớm, dự định thay quần áo rồi đi đến chỗ hẹn. Anh cầm cái bưu thiếp nọ đi vào thang máy, ấn số "11". Anh ở nhà số 1102, căn hộ hai phòng ngủ, để trả hết tiền vay vẫn cần hai mươi năm nữa. Cửa phòng dùng mật mã để khóa, Từ Việt thuần thục bấm một dãy số, cửa mở, anh cúi đầu nhìn thấy trước cửa có một đôi giày nam xa lạ. Màu nâu nhạt, mũi nhọn, so với giày anh nhỏ hơn khoảng nửa số. Từ Việt lặng người một chốc, cầm lấy đôi giày nọ đặt lên kệ giày, sau đó đi vào phòng khách. Trên sô pha trong phòng khách có một người đàn ông đang ngồi. Người đàn ông đó vô cùng trẻ tuổi vô cùng anh tuấn. Hắn hai chân vắt chéo, ánh mắt như ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ, càn rỡ dừng ở trên người Từ Việt. "A Việt," hắn nói, "Đã lâu không gặp." Từ Việt nhìn hắn, cũng không cảm thấy giống như tiểu thuyết miêu tả nào là thiên địa biến sắc, nhật nguyệt vô quang, anh chỉ bình tĩnh nói: "Ừm, chào cậu, Sở Dật." Như vô số lần trong giấc mộng, Sở Dật cười với anh. Từ Việt liền hỏi: "Về lúc nào vậy?" Sở Dật không chút khách khí, tự rót nước cho mình, bằng cái ly sứ màu trắng của anh, nói: "Hai ngày trước trở về, về nhà cũ một chuyến, sau đó liền tới tìm anh." "Cậu vào bằng cách nào?" Sở Dật cười hì hì: "Mật mã là sinh nhật em, chẳng lẽ em lại không vào được?" Đôi mắt đen của hắn nhìn Từ Việt, khuôn mặt lộ ra vẻ ngây thơ như trẻ nhỏ, nói: "A Việt, em rất nhớ anh." Đó là thủ đoạn quen thuộc hắn thường dùng để tán tỉnh, Từ Việt đương nhiên sẽ không coi là thật. Anh nhìn nhìn bưu thiếp trong tay, hỏi: "Cậu không phải đang theo đuổi một nhiếp ảnh gia tự do tới tận Phi Châu sao? Người đó đâu rồi?" "Nhiếp ảnh gia tự do? Ai?" Sở Dật suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra, "À, anh nói Ellen? Bọn em chia tay đã bao nhiêu năm, em đến mặt anh ta cũng không còn nhớ rõ nữa." Từ Việt đem tấm bưu thiếp kia đưa cho hắn. "Cái này hẳn là tác phẩm của vị kia bạn trai cũ của cậu nhỉ? Một tháng trước mới từ Lagos gửi tới." Sở Dật nhìn nhìn con dấu bưu điện, mặt không đổi sắc nói, "Là chuyện một tháng trước." Giọng điệu cứ như là đã qua một trăm năm. Từ Việt đành phải nói: "Cũng phải, thời gian này cũng đủ cho cậu thay lòng đổi dạ một trăm lần." Sở Dật cười ha hả. Hắn cười xong mới từ sô pha đứng dậy, xỏ dép lê đi đến trước mặt Từ Việt. Hắn chỉ hơi thấp hơn Từ Việt một chút, hai người đối diện, Từ Việt vừa vặn có thể nhìn thấy đôi lông mày đen nhánh của hắn. Trước đây, lúc bọn họ thân mật, Từ Việt rất thích hôn lên đôi lông mày ấy, khiến chỗ ấy ửng đỏ lên. Sở Dật hai tay choàng qua vai Từ Việt, hơi thở ấm áp phả qua hai má anh, hỏi: "A Việt, anh có nhớ em không?" Từ Việt đẩy tay hắn ra, nói: "Tôi phải ra ngoài, tối nay còn có hẹn." "Hẹn ai? Nam hay là nữ?" "Nam, hẹn hò." "Anh thật sự muốn đi?" Từ Việt hỏi lại: "Vì cái gì mà không đi?" Anh vào phòng ngủ thay quần áo. Lúc đeo cravat vào, Sở Dật dựa vào cạnh cửa nhìn anh, khuôn mặt ẩn hiện dưới ánh sáng lờ mờ, nói: "Không mặc cũng đủ đẹp rồi." Từ Việt không phản ứng.   Mời các bạn đón đọc Bạn Trai Cũ của tác giả Khốn Ỷ Nguy Lâu.