Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mộng Thấy Sư Tử

Văn án:   “Dư Phi: “Bạch thầy, con nằm mơ thấy một con sư tử xanh, ý là làm sao?”   Thứ Cơ: “Nữ thí chủ, vài ngày nữa thí chủ sẽ gặp được một tấm chồng cao lớn vạm vỡ, cường tráng cứng cỏi.”   Bạch Phỉ Lệ cách đó ngàn dặm hắt hơi liền ba cái: “???”   Nghe nói nếu đang yên đang lành bị hoa gạo rơi trúng người, nghĩa là vận đào hoa của bạn đang tới.   Thế nhưng Dư Phi không bị bông hoa gạo nào rơi trúng người, hơn nữa còn bị đánh một trận thừa sống thiếu chết, sau đó bị đuổi khỏi Thiện Đăng Đĩnh - nơi đã nuôi nấng và dạy dỗ cô, đưa cô tới với con đường hát kinh kịch. Lý do là bởi có tư tình với Nghê Lân - một trong những người có sức ảnh hưởng lớn nhất Thiện Đăng Đĩnh.   Cô gọi Nghê Lân là “sư thúc”, mối quan hệ của hai người trước khi có tình cảm nam nữ nảy nở, thì chính là tình thầy - trò nghiêm khuôn kín phép. Thiện Đăng Đĩnh vốn là một phường hát vô cùng quy củ, mục đích luôn là giữ lại những nét văn hóa nghệ thuật từ xưa, cho nên việc này hiển nhiên không thể chấp nhận được. Huống chi, Nghê Lân còn là người đã có gia đình.   Mà Dư Phi cũng rất khẳng khái nói ra, chủ động xin rời khỏi Thiện Đăng Đĩnh, sau đó tuyên thệ, trong vòng ba năm sẽ không trở lại sân khấu kinh kịch.   (Vẫn là) nghe nói nếu đang yên đang lành bị hoa gạo rơi trúng người, nghĩa là vận đào hoa của bạn đang tới.   Thế nhưng Dư Phi không bị bông hoa gạo nào rơi trúng người, hơn nữa còn bị đuổi khỏi Thiện Đăng Đĩnh; ấy vậy mà vận đào hoa vẫn cứ vậy kéo tới. Cô rời khỏi nơi mình đã gắn bó cho tới lúc trưởng thành, cuối cùng vào một ngày nọ, không những lạc vào quán bar dành cho les, hôn môi với Quan Cửu - một trong những đại thần của giới cosplay 2D, mà còn lên giường với Bạch Phỉ Lệ - con trai của ông chủ tập đoàn Thượng Thiện. Từ đây kết ra một mối nhân duyên bền chặt không sao dứt được.   Vậy đấy, có người cần hoa gạo để biết mình sắp có vận đào hoa; cũng có người chẳng cần bông hoa nào cả, hoa đào vẫn bay tới tới tấp. Dư Phi lúc ấy chính là người thuộc vế thứ hai.   Mà Bạch Phỉ Lệ khi gặp gỡ Dư Phi, lần đầu tiên trong cuộc đời hơn hai mươi năm của anh, một bông hoa gạo đáp xuống người anh, để lại một vết đỏ nhàn nhạt.   Dư Phi nằm mơ thấy một con sư tử. Khi đi tìm sư thầy Thứ Cơ giải mộng, Thứ Cơ bèn phán rằng, con sư tử đó chính là chân mệnh thiên tử của cô.   Sau này khi kể lại buổi tối 419 ngày hôm đó, Bạch Phỉ Lệ cười: “Em nói em không thể đi theo tôi tiếp nữa, bởi vì tôi chỉ có ngoại hình là đẹp thôi chứ không phải là sư tử của em.” “Tôi bèn hỏi, sư tử của em là ai? Em không ngừng lắc đầu. Tôi lại hỏi, sư tử của em là kiểu nào? Em suy nghĩ hồi lâu rồi nói, sư tử của tôi à, một tay che trời, chỉ cần một tay là có thể nhấc được tôi lên.” [...] Cô cố nén lại cảm giác mất mặt, hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?” “Thì tôi một tay bế em vào chứ sao.”   Bởi vì, Bạch Phỉ Lệ muốn trở thành con sư tử trong giấc mộng của Dư Phi.   Hiên ngang, dũng mãnh, vì cô mà một tay che trời.   __   Dư Phi là một người rất mạnh mẽ. Cô bị đuổi khỏi Thiện Đăng Đĩnh, tuy có ảo não, nhưng không vì thế mà tuyệt vọng. Đoạn tình cảm với Nghê Lân, tuy có nuối tiếc, nhưng chưa từng mù quáng và chấp nhất. Đây là điều mình rất thích ở Dư Phi. Cô yêu được, cũng buông được. Đối với những điều không thể nắm lấy hay sở hữu, không bao giờ mang tâm lí cố chấp cưỡng cầu. Xuất thân của cô không được tốt, vì thế Dư Phi rất nhạy cảm. Hơn nữa vì ở phường kịch đã lâu, cô dưỡng ra được một phong thái và tư duy rất thông tuệ, vô cùng thanh cao, vô cùng có hơi thở của nghệ thuật. Bởi thế, điều Dư Phi không chịu được nhất, là những gì hèn mọn.   Vì thế, tự tôn của cô rất cao.   Ngay chính Bạch Phỉ Lệ cũng đã nói, “Em không phải trời sinh thấp hèn, mà trời sinh kiêu ngạo.”   Dư Phi chính xác là kiểu nhân vật khiến mình vừa yêu vừa ghét. Yêu là bởi sự cứng cỏi và độc lập của cô, khí chất hào sảng và hơi thở nghệ thuật của cô; ghét là bởi cô có lúc suy nghĩ quá ích kỉ. Dư Phi quá mạnh mẽ, cũng quá kiêu ngạo, kiểu người như vậy rất khó chịu khuất phục hay cúi đầu trước người khác.   Bạch Phỉ Lệ có thể vì Dư Phi mà bỏ qua quá khứ của cô, bỏ qua thân phận của cô; thế nhưng Dư Phi lại có thể vì một câu hỏi xác nhận của Bạch Phỉ Lệ mà buông lời tổn thương anh. Cô giống như một con nhím đầy cảnh giác, chỉ cần cảm nhận được chút nguy cơ, cũng sẽ dốc sức phóng những mũi tên nhọn hoắt ra để bảo vệ mình, mà hiếm khi để ý xem, người thương yêu mình liệu có bị tổn thương hay không.   Cô nghĩ rằng Bạch Phỉ Lệ sinh ra là con nhà giàu, mọi thứ đối với anh đều rất thuận lợi, không thể so được với những khó khăn và cố gắng của cô mà lại không hiểu được rằng, mỗi người đều có nỗi khổ và khó khăn riêng. Mà tất cả những việc thuộc về cá nhân ấy, tuyệt đối không thể đặt lên bàn cân mà so bì.   Bạch Phỉ Lệ mắc chứng sợ máu. Khi còn nhỏ, anh tận mắt chứng kiến mẹ cắt tay tự sát trong phòng tắm, nên bị chấn động tâm lý nặng, phải đi điều trị rất lâu bệnh mới thuyên giảm. Chính vì những rối loạn tâm lý như vậy, trong Bạch Phỉ Lệ có hai nhân cách; nhưng dù là nhân cách nào, thì cũng là Bạch Phỉ Lệ yêu Dư Phi hết mực. Anh từng nói với cô, trong chuyện tình cảm, anh luôn cầu may.   May mắn, nên gặp được cô.   Vì cô, anh gạt bỏ chứng sợ máu của mình, chạy tới giúp cô cản lại nắm đấm của tên côn đồ. Vì cô, anh không ngại ôm Dư Phi một thân đầy máu chạy thẳng tới bệnh viện, chỉ sợ cô không ổn rồi.   Người mắc chứng sợ máu, thực ra không nhẹ nhàng như người ta vẫn tưởng. Chỉ cần nhìn thấy một chút máu thôi, cơ thể họ cũng sẽ có phản ứng, run rẩy, sợ hãi, đứng không vững, thậm chí là ngất xỉu.   Thế nhưng vì Dư Phi, Bạch Phỉ Lệ không do dự thách thức giới hạn của bản thân.   Cũng là vì cô, nên anh chấp nhận cô kiêu ngạo, chấp nhận cô ích kỉ. Anh từng chút từng chút kiên nhẫn đợi cô nhận ra, thậm chí đồng ý xa nhau một thời gian để hai người giải quyết việc của mình và thấu suốt mọi chuyện. Yêu là cùng làm cho nhau trở nên tốt hơn. Quan hệ của Bạch Phỉ Lệ và Dư Phi chính là như vậy. Có lúc hai bọn họ căng thẳng tới mức dường như không thể hòa giải được; thế nhưng vận mệnh là vận mệnh, sợi tơ hồng giữa hai người có thể co có thể giãn, thế nhưng tuyệt đối sẽ không thể đứt.   Dư Phi nói, cô thích Bạch Phỉ Lệ, thích theo cách mà, “Không hỏi quá khứ, không nói tương lai, chỉ tính hiện tại.” "Em yêu anh, rất yêu rất yêu. A Phỉ, Bạch Phỉ Lệ, bất kể là con người nào của anh, bất kể là dáng vẻ nào của anh, em cũng yêu vô cùng."   Còn Bạch Phỉ Lệ, anh yêu Dư Phi không tính toán, cũng không mục đích, chỉ biết yêu là yêu vậy thôi. Có lẽ bởi được bảo bọc và nuông chiều từ bé, nên Bạch Phỉ Lệ có lúc cho mình cảm giác anh như một đứa trẻ vậy, đáng yêu ngây thơ lắm. :v Lúc làm chuyện đó, còn bị Dư Phi chọc cho đỏ hồng cả mặt. Bạch Phỉ Lệ còn hồn nhiên tới mức để Dư Phi… cầu hôn trước. =]] __   “Dư Phi hơi ngượng ngùng, nói thế nào cũng cảm thấy có chút không tự nhiên. Cô cất lời:   "Ừm, thế này... cầu hôn... được chưa?"   Tay trái hoa hồng, tay phải nhẫn.   Ánh mắt Bạch Phỉ Lệ sáng rực nhìn cô chằm chằm: "Vậy em cầu đi."   Dư Phi: "..."   Không nghĩ tới anh lại không biết xấu hổ như vậy... Dư phi nghĩ bụng, theo kế hoạch mà cô dự trì, đến đoạn này Bạch Phỉ Lệ hẳn là nên hết sức cảm động, sau đó thuận lợi kết thúc mới phải.   Dư Phi bụng bảo dạ, thôi được, đã đến bước này rồi, còn ngại gì mất mặt nữa.   Vậy là cô ngay ngay ngắn ngắn quỳ gối xuống, cầm hoa hồng và nhẫn, trịnh trọng nói: "Bạch Phỉ Lệ, anh đồng ý kết hôn với em chứ? Cả đời chỉ có thể yêu một mình em thôi."   Bạch Phỉ Lệ nhìn cô đăm đăm: "Vậy còn em?"   Dư Phi nói: "Em cũng chỉ yêu mình anh."   Bạch Phỉ Lệ cúi đầu qua hôn nhẹ lên gò má cô, thấp giọng thì thầm bên tai cô:   "Anh đồng ý." __   “Mộng thấy sư tử” không chỉ tập trung vào tuyến tình cảm của các nhân vật, mà còn đưa người đọc tới với kiến thức của hí kịch, kinh kịch và giới cosplay 2D. Đã lâu rồi mình mới đọc một bộ truyện có kiến thức âm nhạc nhiều tới mức này. Nghệ thuật có mặt ở mọi nơi trong “Mộng thấy sư tử”. Có lẽ vì thế mà câu chuyện này có không khí gì đó rất cổ xưa, rất thanh tao (nói vậy chứ Dư Phi hài lắm luôn ấy, có mấy đoạn mình phải bật cười :)) ). Giọng văn tác giả rất mềm mại, nhẹ nhàng, editor edit cũng mượt nữa.   Có điểm trừ có đôi lúc mình hơi bực Dư Phi bởi cô cố chấp cũng cứng đầu quá, nhưng sau lại cảm thấy cảm phục cô hơn; bởi một cô gái như Dư Phi, có thể mạnh mẽ tự mình gây dựng và làm chủ cuộc đời từ hai bàn tay trắng. Một cô gái như vậy, một cô gái vô cùng tài giỏi, cũng rất đáng ngưỡng mộ. Mình cũng rất thích Bạch Phỉ Lệ, người vừa ôn nhu vừa hi sinh như anh… anh là một người đàn ông rất tốt.   Ngoài hai nhân vật chính ra thì các nhân vật phụ cũng rất ổn nhé. Nhưng tiếc là tình cảm đa số đều không vẹn toàn. Phiên ngoại sẽ bật mí thêm về chuyện của Nghê Lân - lí do mà năm đó Dư Phi bị đuổi khỏi Thiện Đăng Đĩnh; cũng sẽ nói thêm về cô gái hôn môi với Dư Phi ở quán bar tối hôm gặp Bạch Phỉ Lệ. Tựu chung, “Mộng thấy sư tử” khá hay, mình nhiệt tình đề cử nhé. ^^ ______________   " ": Trích từ truyện   Review by #Ám Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Phật Hải cho tới nay chưa từng gặp qua cơn bão nào lớn như thế. Vị hòa thượng trực ở Văn Thù Viện gian nan đánh chuông. Tăng bào của y bị gió lớn thổi căng phồng, hệt như một cánh buồm no gió. Y hậm hực xoa xoa cái đầu trọc lốc: "May mà không có tóc, nếu không đã bị gió thổi rối tung rồi." lại trừng mắt nhìn cậu sư đệ đang đứng một bên chơi điện thoại: "Thứ Cơ! Không giúp một tay thì thôi đi, còn đứng đấy mà chơi được nữa à!" Ngón tay Thứ Cơ lướt xoàn xoạt trên màn hình: "Đừng quấy rầy em giúp sư phụ quản lý Weibo. Tuần trước vừa ra mắt "Văn Thù giải mộng", lượng fan tăng lên một đống luôn." Tràng hạt của hắn bị gió thổi bay tung. "...Tôi... Tổ sư cha nó chứ... Cậu toàn dùng nick có dấu chính chủ đăng mấy cái thứ mê tín vụng trộm đó, để sư phụ biết xem thầy có đánh què chân cậu không!" Thứ Cơ dựng ngón tay về phía sư huynh: "Người xuất gia không nên ác khẩu! Không nên nổi nóng!" "..." Y giơ tay lên muốn táng cho tên sư đệ một phát, Thứ Cơ mau lẹ né ra. Đột Nhiên, Thứ Cơ nhìn chòng chọc vào điện thoại, ré lên như gà bị chọc tiết: "Bỏ mẹ? Wifi đứt rồi?" "..." Thứ Cơ ngẩng đầu lên nhìn xung quanh một vòng: "Nguy rồi sư huynh, cái dây điện cũ mèm kia bị gió thổi đứt rồi." Mời các bạn đón đọc Mộng Thấy Sư Tử của tác giả Tiểu Hồ Nhu Vĩ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lược Thê
Convert: meoconlunar (tangthuvien.vn) Edit và Beta: Độc Tiếu Khuynh Thành Số chương: 20 Trên đời này, có ai trọng yếu đến mức không thể nào thay thế được? Cổ chi cấm kỵ, bầu trời không thể có hai mặt trời, nhà có cặp song sinh, tất chính là đại họa… Ai, gia tộc có cặp huynh đệ song sinh không khác gì mang lời nguyền, nói vậy cũng không sai. Huynh trưởng nhận hết mọi sủng ái cùng kính trọng, mà hắn, lại trở thành ma quỷ, không phải người tốt Hơn nữa khi mà hắn gặp được nữ nhân khiến hắn phải hao tổn tâm tư muốn có được…. Nàng vốn xinh đẹp. dung mạo như tuyết, nhưng lại lạnh lùng, trầm mặc ít nói Cùng với việc, trong mắt nàng chỉ ái mộ duy nhất huynh trưởng Mộ Dung Thao, không hề có hắn. Để có thể được nàng ngoái đầu nhìn mình, nhìn chính mình một lần thật rõ ràng Hắn đánh cược cả tính mạng, phản bội cả tình thân, chấp nhận tẩu hỏa nhập ma… Chỉ mong có được nàng, tâm của nàng, khiến giấc mơ hạnh phúc kia có thể trở thành sự thật. Hắn hiểu được, hạnh phúc mà hắn đoạt lấy, sớm hay muộn cũng sẽ phải trả lại… Hắn không sợ chết, chỉ sợ trong ánh mắt lạnh băng của nàng chỉ có sự vô tình… Sợ chính mình dùng hết tâm cơ, cũng không thay thế được hình bóng của một nam nhân khác… *** Tên tác phẩm: Lược thê Tác giả: Lâu Vũ Tình Thể loại: Ngôn tình, ngược, cổ đại, gương vỡ lại lành, He Gồm 22 chương (2 quyển). Truyện nằm trong hệ liệt Vi thành khúc. Ngoài lề: Hệ liệt "Vi thành khúc" gồm ba tác phẩm Chồng khờ, Mua phu và Lược thê. Với mình, đây là ba tác phẩm đều hay, ý nghĩa, cảm động và đáng đọc. Nghe tên tác giả những bạn hay đọc truyện ngược chắc sẽ thấy quen quen. Đúng thế, đây cũng chính là tác giả của tác phẩm siêu ngược nổi danh "Thất tịch không mưa". Mình nghĩ đây là một sự bảo chứng cho các tác phẩm khác của tác giả, nên các bạn cứ yên tâm đọc nhé. Các bạn nghĩ sao về việc kì thì chuyện sinh đôi và lựa chọn vứt bỏ một đứa trẻ sơ sinh vì tin rằng nó sẽ đem lại điều xấu cho gia tộc? Mình nghĩ rằng có lẽ tất cả chúng ta đều thấy đây là việc làm sai trái và vô nhân đạo. Nhưng nam chính trong tác phẩm từ khi lọt lòng đã phải gánh cái danh sao chổi và bị cả gia tộc từ bỏ. Rõ rành sinh ra mang thân phận là thiếu gia của một gia tộc to lớn nhưng rốt cuộc lại phải lớn lên trong rách nát đói nghèo, thử hỏi khi biết sự thật có hận không? Không hận có lẽ chính là câu trả lời dối trá nhất. Vì hận thù mà nam chính đã có những bước đi lầm đường lạc lối, khi mà chàng tưởng chừng đã có tất cả cũng là lúc chàng mất tất cả. Trước đó, chàng nghèo nhưng chàng có người thương người xót, giờ chàng đứng trên núi bạc nhưng lại chỉ là một kẻ cô độc. Đây là một trong những nam chính mình thấy ấn tượng và thích thú. Chàng làm mọi thứ để dành lại thứ chàng cho rằng đó là của mình chỉ do hận thù, suy nghĩ sai lầm chứ không hề vì tham lam, lóa mắt về sự giàu có. Và khi nhận ra sai lầm của mình chàng cũng dễ dàng từ bỏ sự giàu có lẫn cả tính mạng để đền lỗi. Phải day dứt đau khổ thế nào người ta mới có thể tự hạ độc bản thân để tìm tới cái chết. Tuy là ngôn tình nhưng cả tác phẩm không hề chăm chăm vào mỗi chuyện tình yêu mà tác giả cũng đã lồng ghép rất khéo những chi tiết về tình cảm gia đình. Một người đại ca tốt, một đại tẩu độc miệng nhưng mềm lòng có lẽ chính là những bù đắp lớn cho vết thương tình thân mà nam chính phải chịu. Chỉ với 20 chương truyện, nam chính đã phải kinh qua đủ mọi nỗi đau, sự ngược của tác giả mềm mại uyển chuyển dưới những con chữ nhưng lại là những cây kim châm thấu tâm can. *** Đau! Đau vô biên vô hạn, như sóng thủy triều đánh úp lại, từng đợt từng đợt, chiếm lĩnh toàn bộ tri giác của hắn. Mơ mơ màng màng tỉnh lại, không thể phân biệt được người với người, lại thủy chung biết rõ, có người luôn ở bên cạnh hắn, bón thuốc cho hắn, ân cần cùng cẩn thận quan tâm. Đại phu đến rồi lại đi, đi rồi lại đến, không thể phán đoán được rốt cuộc đã trôi qua bao nhiêu ngày bao nhiêu đêm, khi ý thức được hồi phục rõ ràng, chỉ nhìn thấy ánh đèn... Nàng... đâu? Nữ tử một tấc cũng không rời, luôn dốc lòng chiếu cố hắn, đã đi đâu rồi? Tâm, hoảng, đang muốn đứng dậy tìm kiếm, không cẩn thận động phải vết thương, đau đớn không hề lưu tình ập đến, toàn thân đau thấu xương, đau đến mồ hôi lạnh ứa ra, cơ thể hư nhuyễn ngã xuống giường. Đồng thời, cửa phòng bị mở ra, mùi thuốc cùng mùi thơm y phục quen thuộc của nữ tử theo gió bay đến. Là nàng! Hắn an tâm, không tiếp tục giãy dụa. “Gia chủ, người bị thương rất nặng, xin đừng cử động.” Nữ tử đem bát dược đặt ở bên cạnh giường. Động tác vừa rồi, khiến vết thương rỉ máu, nàng lưu loát thay đi lớp băng dính máu, bôi thuốc cầm máu một lần nữa, nhiều ngày lặp đi lặp lại cũng đã trở nên thành thục. Hắn, mắt cũng không chớp một cái nhìn nàng, nhiều ngày qua, trong mơ cũng thủy chung theo đuổi giọng nói lãnh đạm, hiện tại mới có thể chân chính mở mắt, nhìn khuôn mặt của nàng. Nữ tử cực mĩ, phù nhan như tuyết, dung nhan mặc dù không thể làm cho người ta vừa gặp đã yêu, nhưng cũng là một giai nhân tuyệt lệ, gặp rồi khó quên, chỉ tiếc lạnh lùng, làm hỏng cả một khuôn mặt đẹp. Tựa như đầu xuân mang theo hơi lạnh, lạnh lẽo không mang theo gợn sóng, không một chút cảm xúc. Ngoại trừ nhức nhối từ vết thương trên ngực, nàng chưa từng khiến hắn đau đớn vì vô tình chạm phải vết thương. Dụng tâm như vậy, thâm ý như vậy, giấu đằng sau đôi mắt lạnh lùng, lại có mấy người có thể nhìn ra. Nữ tử như vậy... Hắn thở dài. Nếu không phải hiểu nàng, thủy chung luôn đem mắt đặt ở trên người nàng, sợ là sẽ để lỡ mất, sẽ cô phụ. Xử lý vết thương tốt, tiếp đó bưng bát nước thuốc, bón từng muỗng cho hắn. Vì tránh khiến cho hắn chịu nhiều đau đớn, nàng không có dìu hắn đứng dậy, khiến cho việc bón thuốc phải mất thêm nhiều công sức, nhưng nàng vẫn cẩn thận bón từng muỗng, thuốc tràn ra khóe môi liền nhẹ nhàng lau đi, không có một chút thiếu kiên nhẫn. Bón xong một chén thuốc, cũng đã qua thời gian một chén trà. Nàng thu thập mọi thứ thỏa đáng, lại thêm dầu cho chiếc đèn trong phòng, chuẩn bị mọi thứ xong, liền cúi người hành lễ. “Gia chủ tạm nghỉ, ta đi phân phó đầu bếp chuẩn bị thiện.” “Chờ...” Hắn mở miệng, giọng nói khàn đục, suy yếu. “Gia chủ có gì phân phó?” “Ngươi... gọi ta là gì?” Nữ nhân giật mình, ngạc nhiên ngẩng đầu. Chỉ là một khắc, hắn nhìn thấy trong ánh mắt lạnh lùng của nàng có phút phập phồng. Nhưng, cũng thực ngắn ngủi. Nàng lại nhanh chóng trở về vẻ hờ hững cùng bình tĩnh vốn có. “Gia chủ, người là chủ tử của ta.” “Như vậy... ta là ai?” Bốn phía yên lặng. Sự im lặng nặng nề kéo dài thật lâu, chỉ nghe thấy tiếng tí tách của ngọn đèn đang cháy, ngẫu nhiên truyền đến tiếng lá cây đung đưa theo gió. Thật lâu sau, tiếng nói nhẹ nhàng mà kiên định, chậm chạp cất lên: “Mộ Dung Thao, người là Mộ Dung Thao.” Mời các bạn đón đọc Lược Thê của tác giả Lâu Vũ Tình.
Giả Dung
Thể loại: Hiện đại – Huyền huyễn Converter: Meoconlunar (Tàng Thư Viện) Edit: Bé Lan   “Nếu có kiếp sau,  xin  anh vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt tôi” Đời này đó là yêu cầu duy nhất của cô đối với anh, anh tâm lạnh thành toàn. Từ nay đời đời kiếp kiếp, anh tuyệt đối không xuất hiện trước mặt cô, tuyệt đối không lưu lại chút gì trong trí nhớ của cô. Cô không muốn gặp anh, anh biết bởi vì anh từng làm cho cô thương tâm, không thể trách cô đoạn tuyệt. Nhưng cô là ý nghĩa sống của cuộc đời anh, vì để cô tìm được hạnh phúc của mình anh liền không hối tiếc. Vì thế anh khiến cho kiếp này của cô trở thành một người con gái vô cùng xinh đẹp. Nếu vô số đàn ông vì cô mà khuynh đảo, làm sao cô lại không tìm được tình yêu của mình? Thế nhưng sau vài lần như vậy, anh hoài niệm sự ấm áp cô từng dành cho anh. Không thể  kìm chế khát vọng, giả dung thành người khác để tới gần cô, đổi lấy  một nụ cười của cô. Nhưng giả dung cũng không cách nào biến thành người khác được, vui vẻ chỉ trong nháy mắt. Anh vĩnh viễn không thể giống người người ta khiến cho cô thật sự vui vẻ. Bởi vì anh là người cô tình nguyện cả đời không muốn gặp. *** Phố Khởi Tình là nơi tụ họp của toàn quái nhân. Việc này những người xung quanh đây không ai là không biết người sống trong Ngõ 44 tính cách cổ quái, tạo nên nét đặc trưng nơi đây, ngày thường rất ít người qua lại chỗ này, không để ý đến thái độ của người ngoài nhưng cư dân nơi đây vẫn trở thành chủ đề bàn luận của mọi người. Quả thật Diệu Dung Hoa không phủ nhận người sống ở phố Khởi Tình ai cũng rất thần bí, ví dụ như bà chủ Tôn Y Nỉ, cô nhớ khi cô học cấp 3 chuyển đến đây thì cô chủ cho thuê nhà lúc đó chỉ khoảng hơn 20, mười năm trôi qua cô ấy vẫn như vậy là một cô gái xinh đẹp, thoạt nhìn không có thay đổi tí nào. Thuật giữ nhan là có thật ví dụ như có một nữ diễn viên từ nhỏ đến lớn vĩnh viễn vẫn là khuôn mặt búp bê xinh đẹp, chẳng có gì là lạ, nhưng không thể nói rõ Tôn Y Nỉ khác ở chỗ nào, có lẽ là đôi mắt như là nhìn thấu trò đời, trải qua ngàn năm rèn luyện mà tạo thành. Có thể cô không bằng những người khác, người sống ở ngõ 44 chỉ là kính nhi viễn chi* nhưng mọi người không bài xích cô, đầu đường cuối ngõ gặp gỡ vẫn thân thiết tán gẫu một hai câu. ” Cô…. Rất bình thường, nhưng nơi đây không bình thường….” Cô đã quên rằng ai đã từng nói với cô những lời này, một câu không thể lý giải hết ý tứ của người nói. Rất lâu sau đó cô có chút hiểu ra Cô khác với bọn họ nhưng khi ở chung với bọn họ cảm giác rất thân thiết. Cô nghĩ đây có lẽ là duyên phận Chỉ trừ một người kia. Người đó sống ở cuối ngõ là láng giềng của Tôn Y Nỉ, chắc là chuyển đến cùng Tôn Y Nỉ, từ khi có kí ức anh ta đã ở đó. Lần đầu nhìn thấy anh ta, hôm đó gặp cơn mưa đầu mùa xuân cô quên mang ô, cũng quên không mang chìa khóa, vừa mới chuyển đến một môi trường xa lạ, con người ai cũng có tính hiếu kì cho nên mới đi đến đây. Không biết vì nguyên nhân gì khiến cô ngẩng đầu nhìn thấy một đôi mắt đen u buồn. T bộ đồ màu đen, đứng ở cửa sổ sát đất, đón nhận ánh mắt của cô, hắn không chút do dự giơ tay lên. Xoạt! Nhanh chóng treo lên cửa sổ tấm biển ” Xin miễn tham quan” Người này quanh thân tản ra khí lạnh phảng phất siêu thoát thế tục không muốn người khác tới gần. Nếu nói mọi người sinh sống trong ngõ 44 rât quái dị, thì người kia chắc chắn là người quái dị nhất, đem vẻ khác người phát huy đến tận cùng. Hắn không giao tiếp với bât kì ai suốt ngày ru rú trong nhà, lạnh nhạt ít nói. Cô không nghĩ là người phố Khởi Tình khó gần gũi, chỉ có hắn, cũng không cho người khác tới gần, nụ cười cũng rất keo kiệt, thậm chí gặp nhau trên đường hắn cũng vờ như không thấy, hờ hững đi qua. Qua 10 năm, từ khi xuất hiên. Có thể không nói một câu nào với mọi người xung quanh thì có thể coi là dị nhân chứ?. Ấn tượng duy nhất của cô về hắn đó là luôn đứng một mình tại cửa sổ sát đất dáng vẻ rất cô đơn. Có vài lần cô cũng tò mò nhìn theo hướng hắn đang nhìn, muốn xem xem hắn nhìn cái gì mà chăm chú khó có thể rời mắt, nhưng ngoại trừ những tòa nhà thì cái gì cũng không thấy. Mời các bạn đón đọc Giả Dung của tác giả Lâu Vũ Tình.
Trừ Em Ra Còn Có Ai
Truyện Trừ Em Ra Còn Có Ai có nội dung nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần lãng mạn. Có những hiểu lầm, những trắc trở, những chia cách... Nhưng cũng chỉ là những điểm nhấn, tô điểm thêm cho tình yêu của hai nhân vật chính. Điềm Hinh một cô gái với tính cách kiên cường nhưng đôi khi cũng ngây thơ.Tình cảm cũng rất lý trí, có những chuyện không phải nghĩ quá nhiều. Quan Tử Ngôn thái độ với hôn nhân rất truyền thống, cũng rất cẩn trọng, vì anh chưa xác định được tâm ý của cô anh chưa dám lên tiếng....chần chừ rất lâu!!! Để rồi kết quả sẽ như thế nào đây, liệu kết thúc sẽ có hậu??? *** Tay trái xách theo giỏ mua hàng, tay phải thò vào túi tìm chìa khóa, con số tầng lầu dần nhảy lên, khi dừng ở số bốn, cửa thang máy liền trượt ra hai bên, anh muốn bước ra nhưng bị mấy thùng giấy ngăn trở đường đi. "A, xin lỗi, xin lỗi, tôi lập tức dời đi." Một giọng nữ thanh thúy truyền đến, tiếp, thùng giấy to bên chân bị đẩy ra, chuyển ra lối đi. Anh vòng qua vật lẫn lộn đầy đất, đi tới trước một căn phòng, cắm chìa khóa vào ổ khóa sắt, lưu loát chuyển một cái, chân trái bước vào bên trong cửa, khóe mắt liếc qua liếc lại thấy cô nhẹ đỡ bên eo, mi tâm hơi chau lại. Một cô gái muốn mang hết những thứ đồ này, thì hơi nặng chút. Anh dừng lại ba giây, chợt —— chân phải bước ra tiếp, cửa sắt sau lưng anh đóng lại. Cô gái ngẩn ngơ. Gì chứ, còn tưởng rằng anh ta sẽ thể hiện phong độ lịch sự giúp cô khiêng đồ chứ! Nếu như đây chính là hàng xóm mới của cô —— ai, cô mặc niệm vì tương lai của mình, người này thật thiếu hụt nhân tình, dáng vẻ không dễ sống chung lắm, về sau nên giao thiệp ít hơn thì tốt hơn. Vuốt vuốt eo, than thở, đànhchấp nhận vén tay áo lên, khom người nâng thùng giấy —— ưmh, thật nặng! Đè tới cô đứng thẳng lên không được —— Bỗng chốc, hai tay chợt nhẹ, phía dưới thùng giấy có thêm đôi bàn tay rộng rãi nâng lên, cô sững sờ ngửa đầu. "Để chỗ nào?" Cất xong túi mua hàng, người đàn ông đi rồi lại quay lại, hỏi đơn giản. Ú ớ cái gì? Phục hồi tinh thần lại, cô vội vã nói cám ơn, chỉ thị anh chất đống vào một góc trong nhà. Thì ra là, anh chỉ không biết cách biểu đạt, là người trong nóng ngoài lạnh, lúc nãy thiếu chút nữa hiểu lầm người ta. Mười mấy thùng giấy không bao lâu liền được anh giải quyết. Những thứ này nếu chỉ do một mình cô khiêng, sợ rằng sẽ mệt đến chết! Bây giờ cô vô cùng cảm kích, quên mấy phút đồng hồ trước mới làm ra quyết định ít lui tới, thân thiện duỗi tay về phía anh. "Tôi họ Uông, mới dọn tới, về sau kính xin giúp đỡ nhiều hơn." Anh liếc nhìn tay ngọc duỗi đến, rồi anh chỉ gật đầu một cái, không nói gì nhiều, xoay người trở về cánh cửa đối diện kia, bỏ lại gương mặt cứng đờ phía sau, tay phải lúng túng dừng ở giữa không trung. Trịnh trọng thu hồi lời mở đầu, anh vẫn là người hàng xóm khó có thể chung sống, ít lui tới thì tốt hơn! Đi ra tiệm bánh mì, mưa bụi liên tục đã chuyển thành cơn mưa xối xả, Quan Tử Ngôn mở cái ô ra, đang muốn đi ra mái vòm, thì lơ đãng liếc thấy bóng dáng mảnh khảnh ở phía sau bên trái. Khá quen. Mời các bạn đón đọc Trừ Em Ra Còn Có Ai của tác giả Lâu Vũ Tình.
Dịu Dàng Im Lặng
Thể loại: Hiện đại Độ dài: 10 Chương Converter/Editor: Thư Kỳ Doãn Tâm Ngữ thông minh trong sáng, yếu ớt như búp bê sứ. Dịu dàng thanh lịch của cô, hấp dẫn Tống Kình thật sâu. Tống Kình yêu cô đã lâu, cũng mong muốn kiếp này cùng cô bất ly bất khí. ; nhưng khoảng cách giữa hai người lớn như vậy, xa xôi như vậy, anh nên làm như thế nào chứng minh anh thật lòng yêu cô? Đúng, anh thật sự yêu cô người khác không có khả năng hiểu rõ, thế nhưng Tâm Ngữ lại sâu sắc sáng tỏ tâm ý của anh. ; cô muốn hạnh phúc rất đơn giản, chính là muốn cùng anh luôn bên nhau, cả cuộc đời, nhưng vì sao trong lúc đó anh lại trở nên tàn nhẫn lạnh lùng như  vậy? Anh thủy chung che chở cô, cô không tin hắn sẽ như vậy, anh rõ ràng yêu cô vì sao anh lại một mình gánh vác bí mật nói không nên lời? Vì sao không nói với cô? Cô nguyện ý chia sẻ nỗi buồn, nỗi khó khăn cùng anh. . . *** Không nhớ ra được là từ khi nào thì bắt đầu chú ý cô. Mỗi sáng đợi chuyến xe bus sớm nhất, cũng đồng thời là đợi cô, cơ hồ đã thành thói quen. Trong vô thức, Tống Kình lại liếc mắt đến phương hướng đặc biệt. Không có ngoài ý muốn, một gương mặt vô cùng thanh nhãn ánh vào mắt hắn, da thịt trắng nõn non mềm, là loại tất cả con trai đều yêu thích, có khi anh sẽ cảm thấy cô gái này tựa như búp bê chạm ngọc, hoàn mỹ làm cho người ta cảm giác không chân thật. Cô có một mái tóc vừa đen lại thẳng, so với tơ lụa thượng hạng càng sáng mềm bóng loáng, có khi kết bím, có khi dùng dây cột tóc tùy ý buộc lên, mà suy nghĩ của anh luôn theo mái tóc dài đón gió kia phập phồng tung bay, hoảng hốt thất thần. Cô có một khí chất trầm tĩnh linh nhã, mỗi lần giơ tay nhấc chân, đều dịu dàng mềm mại như vậy, nhìn ra được là sinh trưởng trong gia đình giàu có mà lại có giáo dưỡng. Cô gái như vậy, quả thực là người yêu trong mộng của tất cả thiếu niên ở độ tuổi như anh, anh biết rõ có bao nhiêu người đem ánh mắt dừng ở trên người cô, vụng trộm thầm mến cô, cũng không dám mở miệng, chỉ vì cô quá hoàn mỹ, hoàn mỹ đến ——ngay cả cùng cô nói một câu, đều sợ làm ô uế sự tao nhã của cô. Có lẽ là cảm nhận được ánh mắt vô cùng thắm thiết của anh! Cô thuận tay vén tóc mai lên vành tai, trực giác nhìn về phía anh, tựa như sớm biết rõ sự hiện hữu của anh và cái nhìn chăm chú, không có kinh hoàng, cũng không có không vui, chỉ là đáp trả lại anh một cái mỉm cười dịu dàng, ấm áp. Đúng vậy, cô gần đây đối với anh như thế. Bọn họ chưa từng nói chuyện với nhau, nhưng chính là tồn tại một loại tâm linh tương thông ăn ý lẫn nhau. Cô sẽ không giả vờ cái gì cũng không biết, từ sau lần đầu tầm mắt của bọn họ giao hợp, cô sẽ trong vô số ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía cô tìm được anh, sau đó sẽ cười dịu dàng với anh. Anh biết cô có một cái tên rất hay, rất phù hợp với khí chất của cô, đó là Doãn Tâm Ngữ; cũng biết trường cô học, là cùng trường của hắn nằm trên một con đường Thánh Hoa Nữ, cũng biết cô có mấy người bạn, mà ở trong một đám bạn tuổi trẻ không lo vui đùa ầm ĩ, cô luôn im lặng lắng nghe, nhìn xem, không phát biểu bất cứ ý kiến gì, ngẫu nhiên câu dẫn ra nụ cười yếu ớt đáp lại. Anh thậm chí chưa từng nghe cô mở miệng nói qua một câu! Có khi, anh sẽ không nhịn được tưởng tượng, một cô gái nhỏ bé xinh đẹp xuất trần như vậy, giọng nói sẽ trong veo, rung động lòng người đến cỡ nào? Xe bus đến, một đám người lục tục ngo ngoe lách vào. “Tống Kình!” Mấy đồng học hướng anh vẫy tay, anh đi tới, chuyển đến vị trí ngồi xuống, sau đó lưu ý đến vị trí cô ngồi phía trước cách anh không xa, bên cạnh vẫn là cô bạn thân như hình với bóng. Mời các bạn đón đọc Dịu Dàng Im Lặng của tác giả Lâu Vũ Tình.