Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Công Chúa Đến Rồi, Quần Thần Cẩn Thận

An Bình điện hạ chỉ có một khuyết điểm duy nhất là hơi phong lưu. Hoàng đế muốn chọn một lương tế, liền để cho Thượng thư lễ bộ nhận mệnh, mang theo lệ rơi đầy mặt: a...a...a bệ hạ muốn kén phò mã cho An Bình điện hạ rồi. Ngày hôm sau thanh niên trai tráng trong triều không đi du học thì chính là đi thăm người thân, cuối cùng còn xót lại hai người. "Môt là con trai Thái Phó tên Lưu Tự, một là con trai Đại học sĩ tên là Tề Tốn Chi. Chỉ có điều" "Chỉ có điều làm sao?" "Lưu Tự đi được nửa đường thì bị cha đuổi theo bắt về" "..." "Còn Tề Tốn Chi" An Bình điện hạ nhíu mày: "Hắn làm sao?" Điện hạ quên rằng hắn có tật ở chân sao? .... PS: Không phải nữ tôn, 1V1 Tên sách ban đầu là "Bát tự không hợp, vượt qua rồi nói!" Đây là tiền truyện của "Thất tiết là chuyện nhỏ, chết đói mới là chuyện lớn!" *** Sự nghiệp khai chi tán diệp* vĩ đại của Hoàng tộc Lương Quốc hiển hách đến thời Sùng Đức bệ hạ dường như đã bị đặt một dấu chấm hết tròn trĩnh. (*Khai chi tán diệp: sinh con đẻ cái) Sùng Đức bệ hạ rất phiền muộn, nhớ ngài trước kia khai sáng một thời hoàng kim, anh danh lan xa, còn cưới nữ vương một nước làm thê... Một thân huy hoàng đến vậy, tại sao phút cuối lại không sinh nổi nhi tử cơ chứ? Cho nên, ngài đã ngẫm ra được vài điều, trong đó, điều quan trọng nhất chính là, thú thê* nhất định không thể thú người có thân phận quá cao. Bởi vì ngươi xem, cho dù nàng không sinh được nhi tử, ngươi cũng không thể nạp phi. (thú thê: cưới vợ) Tuy nhiên, trời cao chung quy vẫn còn quan tâm đến hai vị bệ hạ, tốt xấu gì cũng cho bọn họ một đứa con gái, không tới nỗi rơi vào thảm cảnh tuyệt hậu. Đông Đức Hoàng hậu thống trị Thanh Hải Quốc, lấy nữ tử làm đầu. Cho nên sau khi sinh hạ nữ nhi, tâm tình vui sướng chẳng khác nào Sùng Đức bệ hạ được ôm con trai. Ngay khi thần trí thanh tỉnh, thoát khỏi đau đớn từ quá trình sinh đẻ, bà đã quyết tâm bồi dưỡng đứa nhỏ thành một trang anh hào. ... Tiền Nhiếp chính vương là người từng góp sức giúp đỡ Sùng Đức bệ hạ khai sáng thịnh thế sớm đã thoái ẩn nhiều năm, nay nghe tin này thì không khỏi sinh lòng vui mừng, bút lớn vung lên một cái, tặng cho tiểu công chúa một chữ Duệ. Lại nói, Vương phi của ngài vốn là một nhân vật truyền kỳ, là nữ quan đệ nhất của Đại Lương, đồng thời cũng là lão sư mà Hoàng đế bệ hạ rất mực tôn kính. Khi nghe được tin tiểu công chúa chào đời, bà cũng vô cùng vui vẻ, tặng cho nàng một nhũ danh, gọi là An Bình. Sùng Đức bệ hạ đã không có con trai, lại còn bị người khác làm thay việc của mình, không khỏi u uất ngồi bên giường Hoàng hậu. Mãi tới khi nữ nhi ê a cười với ngài, tâm tình Hoàng đế mới vui vẻ trở lại. Phụ thân kỳ vọng vào nàng chẳng khác nào ngóng trông nhi tử, mẫu thân lại vốn xem trọng nữ nhân. Sống trong hoàn cảnh ấy, An Bình điện hạ thành công thoát khỏi hình tượng õng ẹo yểu điệu của công chúa hoàng thất, trở thành một nữ tử tự lập kiên cường. Người đời có câu, nhân vô thập toàn. Cũng chính vì thế, An Bình điện hạ cho rằng, với nhiều ưu điểm như thế, bản thân có chút phong lưu, không chịu gò bó cũng chẳng phải vấn đề gì lớn. ...Ít nhất...nàng còn chưa tới mức nuôi dưỡng nam sủng, đúng chứ? Không phải chỉ là thỉnh thoàng đùa giỡn mấy tên thị vệ trẻ tuổi, mỹ mạo thôi sao? Sùng Đức bệ hạ chăm lo việc nước, vất vả quá độ, mới vừa bốn mươi mà sức khỏe đã sa sút. Đặc biệt là mấy năm gần đây, tình trạng của ngài ngày càng nghiêm trọng, khiến cho Đông Đức Hoàng hậu cực kỳ lo lắng, bèn khuyên ngài dứt khoát lui vị, theo bà sang Thanh Hải Quốc, sống một cuộc sống an vui nhàn tản. Bệ hạ rất rầu rĩ, không phải luyến tiếc ngôi vị hoàng đế, mà bởi ngài thực sự không biết nên thu tay thế nào. Tuy rằng trong lúc cầm quyền, ngài đã cho phép nữ tử vào triều làm quan, nhưng chỉ là một vài quan hàm không mấy quan trọng. Nếu giờ muốn giao cả quốc gia vào tay một nữ tử, e rằng hết sức gian nan. Vì thế, bệ hạ nhiều lần triệu tập trọng thần thương nghị, nỗ lực vượt qua khó khăn này. Thế nhưng thương nghị hết lần này tới lần khác, chỉ có Chu thủ phụ của Nội các, Lưu Thái phó, tâm phúc của Hoàng đế tỏ ý tạm thời gác chuyện đó sang một bên, còn phần lớn thần tử đều ít nhiều ra vẻ không hài lòng, mấy vị Thân vương và Quận vương lại càng không cần phải nói. Không nói tới chuyện An Bình điện hạ có thể đảm đương trọng trách hay không, cứ thử nhìn một chút xem, coi coi quốc gia này đã bị nữ nhân nhào nặn thành cái dạng gì rồi? Hoàng đế thú nữ vương một nước nữ tôn làm Hoàng hậu, tiền Nhiếp chính vương thì để nữ tử vào triều, Vương phi của ngài trước đó còn từng ngồi vào vị trí đại quan nhất phẩm, thậm chí sau này triều đình vẫn tiếp tục cho phép nữ tử làm quan! Tốt lắm! Bệ hạ, bây giờ rốt cuộc là ngài đang có ý gì? Nữ nhân cũng có thể xưng đế? Vậy thì tôn nghiêm của nam nhân chúng ta có còn cần nữa hay không? Thế là, bệ hạ lại bắt đầu u buồn, trước sau không dám nói chuyện này cho nữ nhi biết, chỉ sợ lòng tự trọng của nàng bị tổn thương. Hơn nữa, sau khi Đông Đức Hoàng hậu biết được nữ nhi bị đối đãi như thế thì cực kỳ không vui, đổ hết lửa giận lên người Hoàng đế, khiến cho bệ hạ ngày càng sầu não. Sau một hồi đắn đo do dự, cuối cùng Sùng Đức bệ hạ cũng nghĩ ra một cách - Ngài nhất định phải an bài hôn sự cho nữ nhi! Bây giờ không còn cách nào khác, chỉ mong An Bình sớm ngày sinh được một đứa cháu ngoại, tới kế thừa ngôi vị Hoàng đế của ngài mà thôi. Thế nhưng, suy tính tốt đẹp, hiện thực lại tàn khốc. “Danh tiếng tốt đẹp” của An Bình điện hạ ai ai cũng biết, tin tức này vừa ban ra, cả triều đã lâm vào khủng hoảng. Các đại thần trong nhà có trai tráng vừa tuổi bắt đầu bận bịu tiễn con xuất môn, không du học thì cũng là đi thăm người thân, trước khi đi chỉ dặn một câu: An Bình điện hạ chưa tuyển xong phò mã thì chưa được trở về! Sùng Đức bệ hạ vô cùng thương tâm. Đường đường là thánh quân khai sáng, ngài thực sự không tiện ép buộc người khác, chỉ có thể trách người náo đó dạy dỗ nữ nhi không nghiêm, cuối cùng dẫn tới bi kịch ngày hôm nay mà thôi. May mà đúng lúc này, tiền Nhiếp chính vương đưa ra một sáng kiến: Bệ hạ đi theo Hoàng hậu dưỡng bệnh cũng không sao, quốc gia đâu phải chỉ có Hoàng đế mới được quản. Ngài cứ để khuê nữ của mình làm giám quốc là được, đợi khi thân thể ngài khỏe lại thì hẵng trở về tiếp tục trị quốc. Bệ hạ cảm thấy lời này rất có lý, cho nên rất vui vẻ triệu tập các đại thần thêm một lần nữa. Tuy rằng trong lúc bàn bạc vẫn gặp phải chút khó khăn, nhưng cuối cùng ý kiến cũng được thông qua. Mấy ngày hôm sau, Hoàng đế hạ chỉ, sắc phong An Bình điện hạ làm Giám quốc, thế là các đại thần đều cho rằng trận phong ba bão táp mang tên kén rể đã qua, ai nấy đều nhao nhao gọi con về nhà.   Mời các bạn đón đọc Công Chúa Đến Rồi, Quần Thần Cẩn Thận của tác giả Thiên Như Ngọc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mộng Xưa Thành Cũ - Mặc Mặc An Nhiên
Mười sáu tuổi, trái tim u uất của thiếu nữ nhạy cảm Trần Mộng được ủ ấm, và cô đã trao trọn tình cảm cho cậu bạn cùng lớp Khúc Thành. Tình yêu của họ cũng trong sáng, đẹp đẽ và bình dị như bao tình yêu khác, nhưng đúng vào thời khắc niềm hạnh phúc tưởng chừng đã lên tới đỉnh điểm, biến cố xảy ra, Trần Mộng gián tiếp hại chết Khúc Thành. Giữa đêm khuya, cô gái trẻ một mình thả bước trên đường vắng, muốn tới thế giới bên kia để bầu bạn với người yêu, nhưng lại được thiếu niên lang thang Thiệu Khải cứu khỏi tay bọn du côn. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, cô theo Thiệu Khải lên chuyến tàu hỏa tới một thành phố mới. Ba năm ở bên nhau khiến hai người đều nảy sinh tình cảm sâu sắc, nhưng Trần Mộng vẫn không thể quên được Khúc Thành. Một mặt, cô không nỡ rời khỏi Thiệu Khải, một mặt, cô lại không ngừng tự trách bản thân, muốn quay về đối diện với quá khứ. Giữa hai dòng ý thức giằng xé, liệu cuối cùng cô gái trẻ ấy có thể đưa ra quyết định chính xác cho cuộc đời mình? *** Thể loại: Hiện đại, Lâu ngày sinh tình, Nam chính sủng nữ chính, Nhẹ nhàng, Có ngược. OE. Độ dài: 18 Chương Tình trạng: Đã Xuất bản Đơn vị phát hành: Amunbooks Đinh Tị ___________________ Mỗi khi có người gọi tên cô thì Trần Mộng bất chợt nhớ đến rất nhiều chuyện đã dần nhạt theo năm tháng, ví dụ như cô là đứa bé được cứu trong tay tử thần, nói theo một cách khác chính là mạng sống của cô được đổi bằng tính mạng của mẹ mình. Năm mười sáu tuổi cô gặp được Khúc Thành, anh cho cô ước mơ, lôi cô ra khỏi “bóng đen” trong lòng, cũng là người làm trái tim cô rung động nhưng chỉ vì sự ngang bướng của mình, cô gián tiếp hại chết anh. Vì sợ hãi và ám ảnh Trần Mộng chẳng dám đối mặt với gia đình Khúc Thành nói lời xin lỗi, thậm chí cô đã nghĩ đến cái chết cho đến khi được Thiệu Khải cứu thoát khỏi tay bọn cướp. Cô theo anh “chạy trốn” khỏi An Thành đến Ly Thành và sống một cuộc sống như vợ chồng, tuy nhiên lại chẳng thể nào quên đi ký ức năm xưa. Thiệu Khải chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho cõi lòng cô, tính về tuổi tác thì anh chỉ lớn hơn cô hai tuổi nhưng mang lại cho cô cảm giác an toàn, đôi khi anh cũng giống một đứa trẻ to xác. Mọi người đều dùng ánh mắt phán xét anh là “thanh niên hư hỏng”, nhưng liệu có ai biết rằng, đằng sau vẻ mặt thờ ơ ấy luôn mang nỗi đau đớn về gia đình tan vỡ. Anh nói: “... Về sau, Thiệu Khải này còn sống ngày nào thì nhất quyết sẽ không bao giờ để em phải chịu ấm ức dù chỉ một chút”, cô biết anh nói thật lòng và luôn cố gắng thực hiện lời hứa đó mà không chút hối hận. Cô xem anh là sợ dây cứu sinh, dựa dẫm vào anh để đi qua những năm tháng tối tăm mà cô không muốn nhớ lại. Không yêu nhưng lại lưu luyến cảm giác ở cạnh anh, muốn anh khẳng định rằng “anh yêu em” nhưng có lúc cũng mong anh đừng trao cho mình bất cứ thứ tình cảm sâu đậm nào. Cô biết như thế là không công bằng với Thiệu Khải cho nên học cách tiếp nhận anh, học cách yêu anh nhưng những điều đó giống như chiếc xương cá mắc trong cổ họng mà không khạc ra được nuốt cũng chẳng trôi. Tiểu Triết - anh em tốt của Thiệu Khải từng không kiềm lòng được đã nói: “.... Với những người tay trắng giống như bọn em, thứ dễ dàng cho đi nhất mà không hề so đo nghĩ ngợi chính là tình cảm”, “không hiểu tại sao em luôn cảm thấy chị đang giấu giếm điều gì đó, giấu bọn em đã đành, em sợ ngay cả Thiệu Khải chị cũng giấu. Nếu không phải chị mê muội theo anh ấy thì tốt nhất nên sớm nói ra, chị cũng biết đấy, anh ấy không chịu đựng được”. Đúng như lời Tiểu Triết nói, vì sự do dự cứ mãi nhìn về quá khứ của mình mà làm cho một người thật lòng yêu cô đau đớn, khiến cho tình cảm của cô và anh giống như đi trên tảng băng trôi mỏng manh, bất cứ khi nào cũng có thể đổ sụp. “Thiệu Khải, nếu như có một ngày em phải rời xa anh một thời gian, anh cũng đừng trách em. Em đảm bảo sau khi quay về sẽ không bao giờ rời xa anh nữa, đây là lần cuối cùng.” Lúc đấy anh chỉ nhẹ nhàng “ừ” một tiếng. Thiệu Khải lớn lên trong gia đình không hạnh phúc, trong mắt mọi người anh là thanh niên hư hỏng. Lúc anh mong muốn có một gia đình, một nơi ấm áp để trở về thì anh gặp cô - Trần Mộng, cô nói nửa đùa nửa thật với anh rằng: “Em đón anh về nhà”. Anh biết tính tình cô ngang bướng nên nhiều lần anh bị cô làm cho suýt tức gần chết, cô dựa dẫm vào anh những lúc yếu đuối, anh cũng biết cô có bí mật nhưng lại không muốn nói cho anh. Chỉ vì “anh yêu em, em biết không?”, vì yêu nên không muốn cô phải lựa chọn giữa được và mất. “Thiệu Khải, anh cho em thêm thời gian được không, em sẽ kể cho anh biết.” “Thời gian anh cho em còn chưa đủ nhiều hay sao? Người thanh niên có vẻ ngoài thanh tú đó rất quan trọng với em đúng không?” Phải chăng tình yêu của anh không đủ trao cho cô ấm áp, nên cho dù ở bên nhau thật gần anh vẫn cảm thấy trái tim lạnh giá và trống rỗng đến vậy. Anh chưa từng nghĩ rằng yêu cô là gánh nặng, nhưng lúc này anh lại cảm thấy bất lực và mệt mỏi. Anh cần cô cho anh một lý do để anh yên tâm bên cạnh, nhưng cô chỉ nói được một câu: “Xin lỗi anh, em xin lỗi!” Không có lý do, chỉ là câu xin lỗi phải chăng đây mới là đáp trong lòng cô, nếu thật như thế thì anh không nên bắt cô chọn lựa nữa. “Nha đầu ngốc, nếu ai đó có thể khiến em không khóc không sợ hãi, em có thể đi theo người đó bất cứ lúc nào.” Liệu rằng tình yêu của Trần Mộng và Thiệu Khải sẽ đi đến đâu?  Trần Mộng có chấp nhận buông tay quá khứ để mở lòng yêu Thiệu Khải hết lòng? ----------------- Nữ chính Trần Mộng là một cô gái từ nhỏ đã thiếu thốn tình cảm của cha, bị ám ảnh cái chết của mẹ nên cô nhạy cảm một cách bướng bỉnh mà theo Thiệu Khải nói rằng “Tám con ngựa kéo em vẫn chưa đủ, cuối cùng phải thêm anh đi kéo”, nhưng sâu trong lòng cô là một trái tim yếu đuối, lúc nào cũng muốn trốn chạy khỏi quá khứ đau buồn. Thiệu Khải lớn lên trong một gia đình đổ vỡ, anh có thói quen giấu giếm cảm xúc trong lòng, cho dù vết thương có lớn bao nhiêu, có đau thế nào thì anh chỉ âm thầm chịu đựng. Anh giống như một chú nhím chỉ lộ ra phần mềm mại với những người thân thiết, còn với người ngoài anh lúc nào cũng tỏ ra vô cùng ngang ngạnh, ngông cuồng và tự cao. Hai người hai tính cách khác biệt và hai trái tim không còn nguyên vẹn, sống nương tựa vào nhau, trao nhau hơi ấm đồng thời xem đối phương là nơi để lấp đầy khoảng trống trong tim. Lựa chọn này là đúng hay sai đây? ---------- Khi quyết định mua cuốn truyện này, tôi thật sự rất lưỡng lự, vì Mặc Mặc An Nhiên đối với tôi mà nói là một tác giả xa lạ và nội dung truyện dường như có yếu tố “ngược luyến tàn tâm” không thích hợp cho đứa thích sủng văn như tôi, nhưng khi gấp cuốn truyện lại tôi phát hiện mình đã sai lầm, câu chuyện này khiến tôi thật sự rung động vì tình yêu của Thiệu Khải dành cho Trần Mộng, một Trần Mộng luôn nhìn về quá khứ đã tìm thấy tình yêu của đời mình, quên đi quá khứ dằn vặt cô suốt nhiều năm qua. Amunbooks Đinh Tị là một trong những đơn vị xuất bản mà tôi tin tưởng, vì chất lượng sách khi in, cũng như biên tập in ấn đều không phạm những lỗi cơ bản nhất để đem một cuốn sách hoàn hảo cho độc giả. Tôi mong Amunbooks Đinh Tị sẽ giữ vững tinh thần này để không làm những người yêu sách như tôi thất vọng. ____________________ Review by Tâm dung hoa - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Bìa: Retouch by #Cỏ chiêu nghi Mời các bạn đón đọc Mộng Xưa Thành Cũ của tác giả Mặc Mặc An Nhiên.
Không Gian Song Song - Ngô Trầm Thủy
Không Gian Song Song là cuốn tiểu thuyết ngôn tình của tác giả nổi tiếng Trung Quốc, đây là câu chuyện về một người đàn ông đơn độc đang tìm kiếm lại hạnh phúc của bản thân. Gần đây, anh thường xuyên nằm mơ. Trong giấc mơ, anh thấy mình đến một không gian khác, một không gian mà ở đó anh vẫn là anh, nhưng lại không phải là anh; một không gian mà ở đó anh có em, có gia đình, có một cuộc sống bình dị và hạnh phúc chứ không phải là một người đứng trên đỉnh cao của danh vọng nhưng đơn độc. Khi hiện thực và ảo mộng đan cài, khi hai con người khác nhau, hai cuộc sống khác nhau cùng tồn tại giữa những đấu tranh tư tưởng gay gắt, anh bắt buộc phải lựa chọn giữa tham vọng và tình yêu. “Anh cứ phải đi một vòng lớn mới hiểu những đạo lý mà em đã hiểu từ lâu. Xin lỗi, để em đợi lâu quá, em có thể tha thứ cho anh không? Tuy em đợi lâu như thế nhưng anh vẫn đến rồi, anh đến muộn, nhưng may là anh không thất hứa…” *** Ngô Trầm Thủy  tác giả nổi tiếng trên trang văn học mạng Tấn Giang, Trung Quốc. Đã sáng tác hàng chục tác phẩm và được bạn đọc đón nhận nồng nhiệt. Ngô Trầm Thủy bắt đầu viết vào năm 2008, vào năm 2009 với tác phẩm "Trọng sinh chi tảo mộ" đã khiến cộng đồng mạng dấy lên phong trào "Trọng sinh văn". Cùng năm ấy cô được chọn là một trong những gương mặt cho Bộ tem tác giả đầu tiên của văn học mạng Trung Quốc. Các thể loại viết của cô đa dạng gồm đam mỹ, ngôn tình, kinh dị và viễn tưởng; ngoài ra cô còn là tổng biên tập của chuyên mục tiểu thuyết cho một trong số những tạp chí bán chạy ở Trung Quốc. Một số tác phẩm của tác giả Ngô Trầm Thủy được dịch, xuất bản tại Việt Nam: Không Gian Song Song Tảo Mộ Phồn Chi ... *** Cuối tuần này hiếm hoi lắm mới rảnh rỗi, Mục Dục Vũ lái xe đưa vợ con và cả cậu ngốc kia cùng đến khu nghỉ dưỡng nước suối nóng ở ngoại ô chơi. Vì quyết định khá gấp gáp nên Nghê Xuân Yến không kịp chuẩn bị, vội vàng lấy đủ hai túi đựng quần áo và đồ dùng cá nhân, lúc sắp đi lại quay lại vì quên mang theo thuốc chống hen suyễn cho cậu nhóc Mục Phi Nhiên và thạch hoa quả cho Nghê Siêu. Hai vợ chồng họ về sau quả nhiên đã sinh được một bé trai, nhưng không khỏe mạnh hoạt bát được như Phi Phi của thế giới trong mơ. Nghê Xuân Yến lúc sinh đứa bé này đã khá lớn tuổi, lại thêm lao động vất vả lâu ngày, thể chất không còn khỏe như xưa nên thai nhi cũng bị ảnh hưởng, vừa chào đời Mục Phi Nhiên đã bị hen suyễn nhẹ, không thể thiếu thuốc, vì duyên cớ này mà trông thằng bé cũng không mập mạp, so với đám trẻ đồng trang lứa thì nó còm hơn hẳn. Vì thế Nghê Xuân Yến cứ luôn tự trách, có một quãng thời gian cô nghi ngờ có phải do gen nhà cô có khiếm khuyết hay không, làm liên lụy đến Mục Dục Vũ, nếu không thì sao em trai cô lại là một đứa trẻ thiểu năng, và sinh con trai ra lại mắc bệnh hen suyễn? ... Mời các bạn đón đọc Không Gian Song Song của tác giả Ngô Trầm Thủy.
Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi - Nam Đường
Thêm một câu chuyện tình yêu xuất phát từ việc nhầm lẫn lại đem đến kết thúc viên mãn. Cô thật sự không biết làm như thế nào mà lại không cẩn thận lên nhầm giường,lại vô tình ngủ nhầm người. Ấy vậy mà một nghịch lý đã xảy ra khi đường đường là một người kế thừa của tập đoàn hoàng đế, vung tay là có thể hô phong hoán vũ lại đuổi theo cô đòi chịu trách nhiệm. Kỳ kết 1 hợp đồng hôn nhân nửa năm, đến kỳ hạn rồi lại áp tường, áp giường, áp cả thang máy. Kẻ nào đó ban ngày đã bại hoại, ban đêm bại hoại còn khồng bằng. Cuối cùng cô không nhịn được nữa nữa liền nói ra "tổng tài đại nhân, ly hôn đi". Hắn hất mày nói: "Xem ra anh chưa nói rõ, kỳ hạn của hợp đồng hôn nhân này là - một đời người". Mời các bạn đón đọc Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi của tác giả Nam Đường.
Họa Đến Rồi, Mời Thanh Toán - Ngô Đồng Tư Ngữ
Tình yêu của thiên tài IQ 180 với cô phát thanh viên truyền hình EQ âm 20 sẽ từ từ nở hoa giữa cuộc hành trình phá án đầy hấp dẫn qua những bản nhạc thần bí...   *** Nhà vật lý học miệng độc – Cận Hoài Lý – vì cố chấp đã quyết tâm mua một cái nồi áp suất qua kênh mua sắm trên ti vi, kết quả lại được tặng kèm thêm một cô vợ hay lệch nhịp. Nguyễn Lập Đông kêu gào khẩu hiệu của họ: Đưa họa tới nhà, thanh toán tại chỗ, chất lượng đảm bảo, diệt trừ tận gốc. Khi Cận Hoài Lý tháo rời phần điốt bán dẫn ra, bèn liếc xéo Nguyễn Lập Đông: “Anh giống sát thủ lắm hả”. Nguyễn Lập Đông lắc đầu: “Anh là kẻ đầu sỏ”. Mời các bạn đón đọc Họa Đến Rồi, Mời Thanh Toán của tác giả Ngô Đồng Tư Ngữ.