Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Công Chúa Đại Liêu

VĂN ÁN Một lần xuyên qua, Lưu Sở trở thành công chúa Thái Bình của Liêu quốc. Sử sách ghi lại, công chúa Ngọc Đức công dung ngôn hạnh, trầm tĩnh dịu dàng, dung mạo như lan nở, chạm nhẹ thành hoa. Và có ba lý do tại sao nàng được hậu thế chú ý: cuộc sống của nàng, ngôi mộ của nàng, phu quân của nàng. Văn án khác: Công chúa xinh đẹp là có thật, được nuông chiều cũng là thật. Khi vui thì gọi ta là phu quân, còn khi tức giận thì gọi ta là cữu cữu. Ta đã thề trước Phật rằng Tiêu Thiệu Củ ta nửa đời tầm thường, chỉ có thể dùng mạng để bảo vệ tiểu công chúa của ta. Chú ý:  Truyện được viết ở ngôi thứ nhất. Là bộ đầu tay mà tác giả đã viết hồi còn trẻ lúc chưa biết viết truyện, nếu trong lúc đọc mà thấy giông giống truyện “Hoa Thiên Cốt”, xin vui lòng kiên nhẫn đọc lời giải thích của tác giả sau khi mở truyện. Tags nội dung: đặc biệt thích, ông trời tác hợp, xuyên không  Tìm kiếm từ khóa: nhân vật chính: Gia Luật Hoàn Cai, Tiêu Thiệu Củ ┃ vai phụ: ┃ Khác: Tóm tắt một câu: Chào mừng bạn đến với đại Khiết Đan, tiểu công chúa được cưng chiều. Ý định: Tự lực cánh sinh *** Ký ức cuối cùng của Lưu Sở dừng lại trong ánh lửa hừng hực ấy. Cô có một giấc mơ. Trong giấc mơ, trong phòng khói dày đặc, ngọn lửa càng lúc càng lớn, bên ngoài mơ hồ nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa, hơi thở của cô càng ngày càng dồn dập, cuối cùng mất đi ý thức… Lưu Sở cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng, chợt mở mắt ra, một bức màn có in hoa văn hiện ra trước mắt. Nàng sững người một lúc rồi mò mẫm vớ lấy tấm đệm bên cạnh, đứng dậy nhìn xung quanh. Phòng này trông giống lều nỉ[1], những bức tường bao quanh bằng nỉ và ván gỗ, bên cạnh có một cái bếp lò, bên trong ngọn lửa than đang cháy. Trong đầu Lưu Sở nhất thời trống rỗng, ngọn lửa lớn như vậy, nàng coi như đã chết rồi. Thế thì đây là đâu? Nàng vươn tay, dùng sức véo vào mặt. Lập tức cảm thấy cơn đau bỏng rát, và cơn đau rõ ràng cho nàng biết rằng nàng vẫn còn sống. Lưu Sở run lên một chút, từ trên giường nhảy lên, xông tới cửa, hít sâu một hơi, chậm rãi kéo rèm ra. Trước mắt là thảo nguyên mênh mông vô tận. Hai tay nàng nắm chặt hai tay thành nắm đấm, các đốt ngón tay trắng bệch, trong đầu thoáng hiện lên một ý nghĩ đáng sợ và hoang đường: nàng đã xuyên qua. Lưu Sở học chuyên ngành sân khấu, không liên quan gì đến lịch sử, căn bản không dính dáng gì đến lịch sử, giờ phút này nàng thật sự hâm mộ những nữ chính xuyên không trong tiểu thuyết, biết trước năm trăm năm, biết năm trăm năm sau sẽ như thế nào, thuận buồm xuôi gió ở cổ đại. “Công chúa tỉnh rồi!” Lúc này, cách đó không xa truyền đến một tiếng kinh hô. Lưu Sở rất chắc chắn rằng người này không nói tiếng Hán, điều kỳ lạ là nàng có thể hiểu những gì nàng ấy nói. Nàng theo âm thanh nhìn lại, bất giác mở to mắt. Người nọ rất đẹp, mũi cao mắt sâu, tướng mạo ngoại quốc điển hình, nhưng lại mặc áo khoác và váy giống nữ tử Hán. Lưu Sở vẫn cho rằng cha mẹ thời cổ đại rất chú trọng đến hình thể, tóc tai, da thịt, nhưng nữ nhân này lại để tóc ngắn ngang tai, tóc ngắn ngang tai được cắt ngang để lộ lông mày, ở thời hiện đại có thể dẫn đầu xu hướng thời trang mới. “Công chúa đã ngủ hai ngày rồi, có muốn uống chút sữa vào bụng không?” Nữ tử ấy nói xong, đưa chiếc hũ bạc trong tay cho Lưu Sở. “Cám ơn.” Lưu Sở thốt lên, nhưng tiếng nàng nói không phải là tiếng Trung, nhưng lại thành thạo như tiếng mẹ đẻ. “Kỳ quái…” Nàng nhỏ giọng nói thầm, cầm bình cho vào miệng hớp một ngụm. Vừa mới nghe người nọ gọi nàng là công chúa, thân phận của mình hẳn là đã được xác nhận rồi, chỉ là mình bây giờ vẫn còn biết rất ít, Lưu Sở thưởng thức hương sữa êm dịu, suy nghĩ nên nói như thế nào. “Ngủ hai ngày, ta cảm thấy có chút hồ đồ, từng chút một quên rất nhiều thứ.” Lưu Sở làm bộ lơ đãng nói, “Có thể cần ngươi giúp ta giải quyết một vài chuyện. ” “Công chúa không nhớ ra chuyện gì sao?” Người nọ ngơ ngác một lát, sau đó lẩm bẩm oán giận, “Mãn Ca đã sớm nói hồ nước kia sẽ hại người, không được tới gần, nhưng chả ai cản công chúa lại hết, lần này thì hay rồi, rơi xuống nước bị bệnh không nói, mà còn không nhớ gì cả.” Nàng ấy còn đang lẩm bẩm, bên này Lưu Sở lại mẫn cảm bắt được một cái tên “Mãn Ca?” “Dạ, công chúa ngài gọi nô tỳ?” Người nọ đột nhiên ngẩng đầu nói. Lưu Sở hiểu ra, nói, “Mãn ca, ngươi chỉ cần nói cho ta biết tên của ta là gì, đây là triều đại gì là được.” Trong lòng Mãn Ca nhảy dựng lên, bệnh tình của công chúa… hơi bị nghiêm trọng rồi nha. Nghĩ vậy, nàng ấy vẫn thành thành thật thật đáp, “Tên ngài là Gia Luật Hoàn Cai, la2 đích nữ của quốc vương Tần Tấn, phong hào Thái Bình.” “Gia Luật Hoàn Cai…” Trong đầu Lưu Sở nhanh chóng lướt qua một lần “Khiết Đan?” “Công chúa ngài nhớ lại rồi!” Mãn Ca vui mừng kêu lên. Lưu Sở mím môi, triều đại duy nhất có họ Gia Luật thì chỉ có Liêu, vì vậy không quá khó để nàng biết. Chỉ là không ngờ rằng mình tránh được rồi xuyên qua đỉnh cao của Thanh triều, lại trực tiếp đi tới một ngàn năm trước. “Gia Luật Hoàn Cai…” Lưu Sở lặp đi lặp lại mấy lần, cái tên này tuy không dễ nghe, nhưng lại muốn đi theo nàng vượt qua những năm tháng ở đây. Mãn Ca thấy công chúa nhà mình lại thất thần, ân cần hỏi: “Công chúa còn muốn trở về nghỉ ngơi không?” Lưu Sở, Gia Luật Hoàn Cai lắc đầu, “Không được, ta ra ngoài đi dạo một mình.” Sau khi Mãn Ca phản ứng lại thì bóng dáng của Gia Luật Hoàn Cai đã sắp đi xa rồi. Mãn Ca biết mình luôn không chống lại được nàng, chỉ có thể ở phía sau phất tay gọi, “Công chúa tuyệt đối không được đến hồ kia nữa!” Gia Luật Hoàn Cai quả thật không đi đến hồ đó nữa, mà là đi tới một ngọn đồi. Lúc này trời đã về chiều, đồng cỏ mùa thu lộng gió khá mát mẻ, cỏ chưa úa vàng, khẽ đung đưa. Dường như có một người chăn cừu ở đằng xa, đang hát những bài hát dân ca Khiết Đan. Lưu Sở chưa bao giờ trải qua một môi trường nhàn nhã như vậy trước đây. “Kỳ thật nơi này cũng không tệ.” Nàng nhẹ giọng nói. Tuy rằng vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình, tuy nhiên nàng rất ít khi không lo lắng cho ngày mai, tuy nói đến nay nàng vẫn chưa tin chuyện mình đã xuyên qua, nhưng đó là món quà mà ông trời đã cứu sống nàng khỏi đám cháy, chỉ cần có thể cảm nhận tia nắng cuối cùng, cho dù ngày mai trời lại tối thì còn quan trọng gì nữa đâu? Gia Luật Hoàn Cai ngồi xuống, nhìn quang cảnh xung quanh. Cơ thể nguyên chủ bệnh nặng mới khỏi nên vẫn còn rất yếu, nhưng đi được vài bước lại bắt đầu mất đi sức lực, một lúc sau thì cơn buồn ngủ ập đến, Gia Luật Hoàn Cai dần dần tiến vào mộng đẹp. Mời các bạn mượn đọc sách Công Chúa Đại Liêu của tác giả Như Mộng Lan Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đoạt Hôn 101 Lần - Diệp Phi Dạ
Câu chuyện Đoạt Hôn 101 Lần của tác giả Diệp Phi Dạ là tác phẩm ngôn tình hay kể rằng "Ông xã, là anh nói chỉ cần em thích thì có thể mang về nhà, cho dù đó là túi xách, quần áo, mỹ phẩm, hay…. Ừm, còn có một anh chàng đẹp trai nữa!"  Thịnh Thế lật bàn, là ai nói, truyện cưới cô thì cô sẽ là món đồ chơi độc nhất vô nhị, không ai dám đụng vào của anh.  Sự thật chứng minh gia khẩu vị quá nặng, không để anh ở trong mắt không chỉ có một mình Cố Lan San: "Thưa anh, đây là hoa hồng chuyển phát nhanh cho cô Cố, xin hãy ký nhận." "Thiếu gia, một người đàn ông đứng ở dưới lầu hát tình ca một đêm cho thiếu phu nhân." "Ông chủ, bà chủ bị một người phụ nữ cưỡng hôn trên đường. . ." *** Chắc cô mệt muốn chết rồi, mệt mỏi ngủ say, cũng chẳng thèm động đậy, dáng vẻ cực kỳ lười biếng. Nhìn Cố Lan San như vậy, tim Thịnh Thế cũng mềm nhũn, nhìn chằm chú dáng vẻ của cô. Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở của hai người. Cố Lan San khá xinh đẹp, tóc đen bóng dài ngang vai, da trắng, môi hồng. Tại vừa rồi quá cuồng nhiệt nên cả người cô càng thêm quyến rũ, gợi cảm. Thịnh Thế nhìn một lúc, không nhịn được mà cúi người. Nhưng ngay khi bốn cánh môi dán vào nhau, mi mắt Cố Lan San hơi run rẩy, chậm rãi mở to mắt. Thịnh Thế buộc phải dừng hành động của mình lại nhanh chong xoay người ngồi dậy, chậm rãi mặc quần áo. Cố Lan San hơi căng người, suy nghĩ một lúc rồi mới cẩn thận nói: "Cùng anh đi ăn tối 5000 Tệ, tắm chung 5000 tệ, làm hai lần, mỗi lần một vạn tệ. Tổng cộng là. . . . . . " Động tác mặc quần áo của Thịnh Thế hơi ngừng lại sau đó lặng lẽ tiếp tục. Anh đưa lưng về phía Cố Lan San khiến cô không thể nhìn ra dáng vẻ của anh nhưng cô cảm thấy áp bức do anh mang lại. Cố Lan San biết, đây là dấu hiệu anh không vui. Cố Lan San dừng năm giây rồi tiếp tục mở miệng, "Ba vạn tệ!" ... Mời các bạn đón đọc Đoạt Hôn 101 Lần của tác giả Diệp Phi Dạ.
Nhắm Mắt 2: Bóng Tối - Đinh Mặc
Tựa truyện hay mang tên Nhắm Mắt 2: Bóng Tối là một trong những truyện ngôn tình sắc của tác giả Đinh Mặc, tựa truyện lấy bối cảnh có một người kì quái ở trên núi. Anh không nói chuyện với anh, ra ngoài luôn đeo kính râm, quàng khăn, đeo khẩu trang, còn rất kiêu ngạo, nhưng nghe nói anh là một thần thám. Tôi biết chứ. Tại sao ư? Bởi vì tôi từng gặp anh. Nhưng hiện tại anh… Đừng nói nữa. Tôi biết, cái gì tôi cũng biết hết. Xin chào, tôi là cảnh sát trinh thám Giản Dao, vợ của giáo sư Bạc Cận Ngôn. Suýt chút nữa anh đã bắt được tôi rồi. Nhưng tôi sẽ không để cho truyện này xảy ra thêm một lần nào nữa. *** Mặt trời chói chang chiếu vào khiến da người nóng lên từng đợt. Thành cổ buổi chiều, người ít vô cùng. Đông Sinh lấy tay che ánh mặt trời, hơi cáu kỉnh khi đứng ở giao lộ. Hự… cô lạc đường mất rồi. Thân là một kẻ mù đường, còn đánh mất bản đồ và ví tiền, đúng là xui xẻo tám kiếp. Cô tính xem có người qua đường nào vẻ mặt hòa nhã sẽ mượn di động dùng, gọi bạn mang tiền đến cấp cứu. Cô không hề để ý tới có một chiếc xe con màu đen, đã đỗ ở ven đường cách đó không xa từ lâu. Sau đó, người trên đường càng thưa thớt dần, ngay cả chú chó cũng cuộn mình trong góc ngủ. Khi chiếc xe kia dừng lại trước mặt, cô vô cùng kinh ngạc, nhưng nhìn thấy người lái xe, sau khi ngẩn ra một lúc, cô nở nụ cười: “Là anh à.” Một người bèo nước gặp nhau trong thành phố này. Người nọ cũng cười, hỏi: “Sao vậy em yêu? Thấy em đứng mãi ở chỗ này, chờ người à?” Đông Sinh le lưỡi: “Em đánh mất ví tiền, lại còn lạc đường nữa.” Người nọ mở cửa ghế sau cho cô: “Lên xe đi. Muốn đi đâu, anh đưa em đi.” Đông Sinh hơi bất ngờ: “Sao em có thể không biết ngại như thế chứ.” Cuối cùng vẫn lên xe, trên đường đi trò chuyện vui vẻ. Gió khẽ khàng lay động ngọn cây, bóng cây loang lổ ánh vào trong xe, trong cửa kính xe hiện lên nét mặt tươi cười. Điều hòa nhiệt độ mở mát lạnh, cả người Đông Sinh vô cùng thoải mái. Người nọ lấy chai nước từ trong tủ lạnh đưa cho cô, Đông Sinh vui vẻ nhận lấy, mở nắp uống. ... Mời các bạn đón đọc Nhắm Mắt 2: Bóng Tối của tác giả Đinh Mặc.
Cho Tôi Một Bát Cháo - Điệp Chi Linh
Cho Tôi Một Bát Cháo được tác giả Điệp Chi Linh viết với thể loại tiểu thuyết hiện đại, nhất công nhất thụ, võng du (chỉ có một chút về võng du, phần lớn đều viết về cuộc sống hiện thực)...Truyện xoay quanh về câu truyện mở đầu ở một trò chơi có tên là “Trong mộng giang hồ”.... Màn đầu: Tiểu mễ chúc — Long Hành Thiên Hạ Nam nhân ôn nhu như ngọc, đây là ấn tượng đầu tiên: Cậu là đại biểu cho người đàn ông tốt thời đại mới, công tác ở một công ty luật, cái gọi là một sai lầm để hận đến ngàn đời, danh từ thời xa xưa cho tới nay vẫn là vô cùng thực dụng. Màn thứ hai: Túy Thanh Phong + Hào Hoa Phong Nhã Tác phong hoàn toàn tương phản với cái tên, mỗi lời nói đều là những câu mắng chửi thô tục, đây là Văn Bân. . . Cậu ta vừa mở miệng chính là một tràng bão táp, thực khiến người ta khiếp sợ. Vẻ ngoài tuấn tú, miệng thì thô tục, nội tâm lại thực yếu ớt. Màn thứ ba: Hạ Phong + Thần Hỏa Mới bắt đầu thực sự không hiểu được hai người bắt đầu yêu nhau từ đâu, chậm rãi mới biết được, tình cảm của cả hai thực mâu thuẫn Kết quả của 3 cặp này sẽ đi đâu về đâu mời mọi người cùng đọc truyện nhé.  *** Lúc từ phiên toà đi ra, đã là buổi chiều rồi, mặt trời gay gắt trên đỉnh đầu tản ra hơi nóng bức bối, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.   Chu Châu đè huyệt thái dương, mặt đất như chao đảo, cảm giác có chút choáng váng.   Phiên toà thảm bại, nghĩa là nửa tháng chuẩn bị mất ăn mất ngủ của anh đã biến thành bọt nước, đã không thu được khoảng thu nhập kếch xù như dự tính, còn phải nhận lại sự xem thường hung tợn của đương sự, ngoài ra một đám đồng nghiệp cũng đang chờ trông thấy anh mà chê cười, châm chọc.   Được rồi, thua chính là thua   Nếu tên khốn đó không phải bằng hữu chủ nhiệm.   Anh cũng từng nghĩ tới chuyện đổi nơi công tác sang Thời Đại, nhưng luật sư bên đó đều danh tiếng nức trời, trong giới có tiếng ở sống không dễ, đặc biệt là Tiêu Phàm, Kì Quyên trong giới luật sư nổi tiếng bá vương và bà hoàng, ngẫm lại mỗi ngày phải theo chân bọn họ làm việc đã cảm thấy da đầu run lên.   Chỉ là ở sở sự vụ luật sư Duy Hoà mấy năm nay, cuộc sống cũng chẳng mấy dễ chịu, đồng sự ở mặt ngoài thì chung sống hòa bình, ngầm đấu đá nhau, đặc biệt chẳng hạn như trường hợp Chu Châu dẫn đầu chiến thắng phiên toà liên tục, lại thành đối tượng bị mọi người xa lánh. Bình thường là vẻ mặt tươi cười, “Chu luật sư anh thật lợi hại”, “quả nhiên là Chu luật sư mạnh mẽ của chúng ta” ba nịnh hót linh tinh, mà trong lòng lại thầm bảo “Thằng đó là tiểu nhân đắc chí”, “Nhìn thằng kia đắc ý tao thấy mắc ói” đủ loại chửi rủa.   Lần này cùng lắm cũng chỉ là thua một vụ kiện, mấy người đó cứ như núi lửa chết vỡ miệng, bùng nổ mãnh liệt   Thật sự không muốn ở lại cái nơi ngu ngốc này.   Sau khi kết thúc vụ án, Chu Châu một bên thu thập hành lý, một bên thuận tiện quăng đơn từ chức lên bàn chủ nhiệm văn phòng.   Sau khi tốt nghiệp lăn lộn ba năm ở đây, xử lý vô số vụ kiện, mỗi ngày mệt mỏi như trâu già cày ruộng, cuối cùng rơi vào kết cục thế này.   Cũng là vấn đề của chính anh, không nịnh hót vỗ mông ngựa, lại không làm trò giả dối, còn không thèm trưng khuôn mặt tươi cười, cũng có chút cậy tài khinh người, cho nên mới làm người khác có cảm giác ngạo mạn.   Ảo tượng tốt đẹp thời đại học, trong hiện thực lần lượt lần lượt tan biến. ... Mời các bạn đón đọc Cho Tôi Một Bát Cháo của tác giả Điệp Chi Linh.
Chúc Mừng Sinh Nhật - Điệp Chi Linh
Tầm Mộng giải tán làm các fan hâm mộ vô cùng đau lòng. Nhiều năm trôi qua, tại tuần diễn cả nước của Lưu Tầm, Dương Trần ngồi xem hắn biểu diễn. Tề Việt bị đuổi học, trong lúc quay phim Dư Phi lại ngoài ý muốn bị thương Rốt cuộc năm đó giải tán là vì nguyên nhân gì? Mà bốn người tình như thủ túc, tình yêu thâm sâu ngày xưa lại trở thành như vậy… *** Mùa hè năm 2008, buổi nhạc hội của hắn rốt cuộc cũng diễn ra tại thành phố của tôi.   Thành phố không lớn, chỉ có một quảng trường, lại dán đầy áp-phích buổi biểu diễn.   Tôi đứng dưới tấm áp-phích, nhìn khuôn mặt tươi cười rạng rỡ được phóng to của hắn, không biết có phải vì ánh mặt trời chói mắt quá hay chăng, đột nhiên thấy mắt mình nhoi nhói.   Về nhà rồi, tôi lại lấy cuốn danh bạ điện thoại trong ngăn bàn, bấm số gọi cho Dư Phi.   “Anh Dương Trần, anh tìm em có chuyện gì vậy?” Vừa nghe giọng nói của tôi, cậu ta liền nói một câu như vậy.   Lời nói khách khí làm tôi thấy khó chịu, cũng không tiện mở miệng, vì thế ôn tồn nói, “Không có gì, nhớ cậu, nên hỏi thăm cậu vậy mà.” Cậu ấy nói, “Vậy à.” Sau đó, yên lặng thật lâu.   Tôi đột nhiên cảm thấy mình thực dối trá.   Trước kia lúc còn bên cạnh cậu ấy, mặt đối mặt, gọi điện, nhắn tin, chuyện nhàm chán gì cũng làm, còn bây giờ chỉ khi có việc mới liên lạc.   Người vừa đi khỏi trà nguội lạnh, vốn chẳng sai.   Tôi ho một tiếng, sau đó bèn mượn cớ.   “Bạn của tôi muốn đi xem buổi biểu diễn của Lưu Tầm, có thể giúp tôi xoay một vé được không?”   Cậu ta yên lặng một chút. ... Mời các bạn đón đọc Chúc Mừng Sinh Nhật của tác giả Điệp Chi Linh.