Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Quyến Rũ Đến Điên Dại

Thể loại: showbiz lẫn hắc đạo, nam nữ chính sạch, sủng ngược đan xen, truyện không phải thể loại ngọt ngào nhưng dù vậy vẫn mời mọi người nhảy hố, HE. Văn án: Bốn năm, giữa cả hai là sự giao lưu thân thể, chỉ là không ngờ, sự giao lưu này sớm đã sinh nghiện. Người đàn ông từ phía trên nhìn xuống, tròng mắt lạnh lẽo đến tột độ, lực bàn tay đặt ở cổ cô dần gia tăng. “Lợi dụng tôi, cái mạng của cô có lẽ không cần nữa rồi.” Cổ bị bóp chặt, sắc mặt cô dần nhăn lại nhưng vẫn không khuất phục, nở nụ cười châm biếm một cách đứt đoạn. “Ôn thiếu à, sao ngài lại có thể nói là tôi lợi dụng ngài được? Ngài sử dụng thân thể tôi, tôi lại mượn tay ngài, như thế là cả hai đều có lợi.” Rời đi hai năm, lần gặp lại nữa lại ở hiện trường quy tắc của giới giải trí. Ôn Thiệu Phong một tay đem cô về phòng, đôi con ngươi đen như mực sớm đã lạnh. “Chẳng phải cô muốn thực hiện quy tắc ngầm sao? Bán thân thể của cô mà phục vụ tôi, những thứ cô muốn sẽ có.” Không thể phản kháng, chỉ có thể thuận nước đẩy thuyền. Có một thứ đã ăn thì sẽ nghiện, mà đã nghiện thì càng không thể dứt… “Tốt nhất đừng rời khỏi tôi, nếu không tôi không ngại chặt đứt cánh của em đâu.” “Còn phải xem ngài có chặt được không!”. … Lưu ý: Các tình tiết, nhân vật lẫn địa điểm trong truyện đều là HƯ CẤU. Không có ý đả kích hay bôi nhọ, bất cứ ngành nghề, chính trị, quốc gia, tôn giáo…nào. *** Tóm tắt truyện Quyến Rũ Đến Điên Dại Truyện kể về mối quan hệ giữa Ôn Thiệu Phong, một tổng giám đốc quyền lực và Bạch Tuyết, một cô gái trẻ xinh đẹp. Hai người gặp nhau trong một lần tình cờ và bắt đầu mối quan hệ dựa trên sự giao lưu thân thể. Sau bốn năm, Ôn Thiệu Phong yêu Bạch Tuyết nhưng không dám thổ lộ. Bạch Tuyết cũng dần có tình cảm với Ôn Thiệu Phong nhưng cô không muốn thừa nhận. Hai người chia tay nhau hai năm, nhưng khi gặp lại, họ vẫn không thể cưỡng lại được sức hút của đối phương. Họ tiếp tục mối quan hệ nhưng vẫn không thể vượt qua được rào cản về địa vị và gia thế. Review truyện Quyến Rũ Đến Điên Dại Truyện có cốt truyện khá hấp dẫn với những tình tiết kịch tính, bất ngờ. Nhân vật được xây dựng khá tốt, đặc biệt là nhân vật Ôn Thiệu Phong. Anh là một người đàn ông mạnh mẽ, quyền lực nhưng cũng rất si tình. Tuy nhiên, truyện cũng có một số điểm hạn chế như: Một số tình tiết trong truyện khá phi lý, không hợp logic. Nhân vật Bạch Tuyết có phần hơi yếu đuối, thiếu quyết đoán. Đánh giá truyện Quyến Rũ Đến Điên Dại Nhìn chung, Quyến Rũ Đến Điên Dại là một truyện ngôn tình khá hay, đáng để đọc. Truyện có thể thu hút được nhiều đối tượng độc giả, đặc biệt là những người yêu thích thể loại ngôn tình ngược tâm. Điểm đánh giá truyện Quyến Rũ Đến Điên Dại Nội dung: 7/10 Nhân vật: 7/10 Tình tiết: 7/10 Cốt truyện: 7/10 Kết thúc: 7/10 Tổng điểm: 7/10 *** Giao dịch với quỷ dữ là như thế nào? Chết? Hay là sống không bằng chết. Chỉ sợ là ngay cả hai điều đó, có mong muốn cũng không được. Với một ánh mắt cũng có thể khiến bạn tê liệt, như lời đường mật dụ dỗ, không cẩn thận sa bẫy lại chết ngay lập tức. ... Trong căn phòng hạng sang, mọi thứ nơi đây đều rất mới, toát lên mùi tiền. Khương Nhã chậm rãi mở mắt, đôi mắt như sao sáng lấp lánh cả bầu trời đêm nhưng lạnh buốt đến thấu xương. Cô đối diện với nam nhân trước mặt mình, chỉ thấy trong ánh mắt của hắn chứa toàn những tia chết chóc, chỉ hận là không thể gi3t chết cô ngay lập tức. Bàn tay to lớn nhanh chóng áp lấy chiếc cổ cao trắng ngần, chỉ vỏn vẹn một bàn tay đã hoàn toàn nắm trọn được chiếc cổ nhỏ nhắn của cô. Lực càng lúc càng mạnh, trong đôi con ngươi đen mù mịt u ám của hắn ánh lên những cái nhìn cao ngạo, và hơn thế nữa là khinh bỉ. Hắn cất giọng nói tựa thanh âm đ ến từ địa ngục, lạnh lẽo tột độ. “Lợi dụng tôi? Cái mạng của cô có lẽ không cần nữa rồi.” Cổ bị bóp chặt, sắc mặt cô dần nhăn lại, muốn nói nhưng lại không thể, cuối cùng nở nụ cười châm biếm, cười một cách đứt đoạn mà khó khăn. Nam nhân trước mặt nhìn gương mặt của cô dần tím tái, một điều gì đó khiến hắn buông tay. Khương Nhã vừa được buông, phổi nhanh chóng tiếp nhận từng đợt khí, cô há miệng ra mà thở. Nương theo chút ánh trăng mờ mịt bên ngoài khung cửa, sắc mặt cô dần hồng hào trở lại, cô nhếch môi kiều diễm, nét đẹp diễm lệ quyến rũ đến mê người. “Ôn thiếu à, sao ngài lại nói là tôi lợi dụng ngài được? Ngài sử dụng thân thể tôi, tôi lại mượn tay ngài, như thế là cả hai đều có lợi.” Làm sao nam nhân này lại có thể nói là cô lợi dụng hắn được. Chẳng qua chỉ là mượn tay hắn thôi. Cô nở nụ cười, đôi môi đỏ mọng không ngừng khích bác nam nhân trước mặt. Chết, cô đã từng nghĩ đến. Nếu hắn có giết cô, đừng nói đến đi tù, đám cảnh sát ngay cả việc đụng cũng phải nể hắn đến mấy phần. Ngay khi tiếp xúc với hắn, con đường của cô đã do một tay hắn nắm rồi. Giữa cả hai chẳng qua chỉ là sự tiếp xúc về thân thể. Hắn càng hài lòng về cô bao nhiêu, cô càng được đà mà lấn tới bấy nhiêu. Khi sự việc đã chín mùi, mọi thứ sẽ kết thúc! Bốn năm rồi, cô đợi ngày này rất lâu. Nam nhân trước mặt cô, kẻ cầm quyền tài phiệt của Ôn thị, tính khí tàn bạo, cao ngạo và quyết đoán. Không ai là biết được gia tài của hắn là bao nhiêu, chỉ biết rằng, nếu phải quy lên một con số nhất định thì chắc hẳn phải dùng tới đơn vị thiên văn. Bên cạnh đó còn nhúng tay vào giới hắc đạo buôn bán vũ khí, mối quan hệ với long đầu lão đại Chử Dịch, người đứng đầu giới hắc đạo rất được. Đối với hắn, phụ nữ chẳng qua chỉ là món đồ chơi, xài xong thì vứt. Thế nhưng cô cũng thật có phúc, được hắn để ý, lại còn làm đồ chơi lăn giường cùng hẳn bốn năm. Từng khớp ngón tay mỏng manh của cô đưa về phía gương mặt hắn, bàn tay nhanh chóng bị hắn nắm lấy, cả hai đều không có lấy một hơi ấm, lạnh lẽo. Hắn bóp chặt lấy tay cô. “Nếu đã là giao dịch, vậy thì làm tốt bổn phận của cô đêm nay. Sau đó, cút khỏi tầm mắt của tôi.” Có nghe lầm không? Hắn ta vậy mà lại tha cho cô đấy. Một tay hắn gẩy quai áo của cô, lộ ra khớp xương quai xanh trắng sứ đẹp đến tinh xảo. Đôi môi cúi xuống mà gặm lấy, là cắn xé, ngấu nghiến, trong miệng hắn tràn đầy hương vị ngọt ngào của cô. Bàn tay thô ráp len vào làn váy mỏng manh, ngay khi chạm vào làn da ấm áp mà mịn màng, tròng mắt nam nhân dần trở nên mù mịt hẳn. Không thể không thừa nhận, cơ thể của cô luôn không ngừng quyến rũ hắn đến điên dại. Động tác lần này không hề nhẹ nhàng, thô bạo xâm chiếm, đoạt lấy từng hơi thở trên người cô, như muốn trừng phạt, như muốn đem cô khắc sâu vào trong tủy. Đối với một kẻ như hắn, trước giờ chưa từng có bất kì ai lợi dụng hay là nói đến việc mở miệng thực hiện giao dịch với hắn. Vậy mà bản thân lại bị nữ nhân này dắt mũi. Sâu trong thâm tâm, nam nhân hơi cười khẩy bản thân một tiếng, hắn thật sự quá mất đề phòng. Nhìn gương mặt nữ nhân dưới thân mình đẹp kiều diễm đến lạ, vừa muốn gi3t chết cô, vừa muốn dạy dỗ để cho cô biết được bài học thích đáng. Chỉ trong một khắc khi tiến vào, ấm áp đan xen, cả hai như hòa làm một, cùng rơi vào trầm luân, rơi vào cái bẫy mà cả hai đều không ngờ tới. Ngoài trời, từng đợt tuyết một dày đặc. Hôm nay là đêm cuối cùng của mùa đông. Chỉ ngày mai thôi, sự sống mới sẽ bắt đầu, một năm mới lại bắt đầu. Một bông tuyết bám lên khung cửa sổ. Tinh khiết, đẹp đến lạ, xuyên qua ánh trăng vàng nhạt, phảng phất lên tấm kính hai thân thể đẹp như tranh vẽ nhưng lại có chút mờ ảo..   Mời các bạn mượn đọc sách Quyến Rũ Đến Điên Dại của tác giả BTNLing.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Dịu Dàng Dành Riêng Em
Cuộc đời của mỗi người, chẳng thể nào biết được mình sẽ gặp bao nhiêu ngã rẽ, cũng chẳng thể nào biết được, ở một ngã rẽ nào đó có thể gặp được người mà mình vẫn luôn nhớ mãi không quên.   Những năm tháng sau khi gặp anh, Hạ Dĩ Hàm yên ổn làm một cô con gái ngoan ngoãn, bỏ qua diện mạo xuất sắc của mình, đi vào con đường học thuật theo mong muốn của mẹ cô. Cho dù anh đã từng thân thiết, đã từng là một phần trong cuộc sống của cô, nhưng lúc ấy cô còn quá nhỏ, Hạ Dĩ Hàm chỉ có thể chôn chặt và mang theo phần tình cảm đó cho đến lúc trưởng thành.   Bởi vì bây giờ Hoắc Thiếu Hàng đã không còn là một diễn viên mới vào nghề đến học hỏi ba cô nữa, mà đã là một diễn viên ngôi sao với hàng loạt giải thưởng lớn và có lẽ… anh đã quên cô rồi.   Thế nhưng, duyên phận là một chuyện rất kỳ diệu, Hạ Dĩ Hàm không đi theo con đường nghệ thuật thứ 7 của ba cô, nhưng cũng chẳng thể hoàn toàn vứt bỏ. Bởi vì cô còn có một người chị sinh đôi giống mình như đúc, và bà chị này lại cực kỳ thích nổi tiếng. Thế cho nên, trong lúc tức giận vì bị cướp mất vai diễn, bà chị hay làm loạn này đã quyết định đi sửa sắc đẹp, mặc dù hai chị em cô đã đẹp lắm rồi.   May sao, chưa kịp làm gì thì phải ngưng lại, bởi vì chị cô bị dị ứng thuốc. Trong lúc quẫn bách, chị cô đã gọi cô đến, dùng gương mặt sưng vù của mình thuyết phục Hạ Dĩ Hàm làm việc thay cô ấy. Làm việc thay ở đây chính là, thay cô ấy đảm nhiệm vai trò của một diễn viên hạng ba, với nghệ danh Nghê Hạ.   Không thể nói rõ tại sao Hạ Dĩ Hàm lại đồng ý giúp cô chị Hạ Dĩ San của mình, có lẽ là bởi vì không chịu nổi chiêu bài làm nũng ăn vạ của chị ấy, hoặc có lẽ là giấc mơ chôn giấu từ nhỏ khiến cô động lòng, cũng có thể là vì, nơi đó có Hoắc Thiếu Hàng.   Có điều, Hạ Dĩ Hàm chẳng thể nào ngờ được, vừa trở về đã phải đối diện với mớ bòng bong mà bà chị chuyên gây rối của cô gây ra. Thật ra cũng rất dễ hiểu, sau khi ba mẹ cô ly hôn, cô theo mẹ qua Mỹ học cho tới tận bây giờ, còn chị cô ở lại học làm diễn viên.   Nhưng ngoại trừ khuôn mặt giống như đúc ra, thì tính cách của hai người hoàn toàn trái ngược. Nếu như Hạ Dĩ San đẹp theo kiểu hoạt bát và lanh lợi, thì Hạ Dĩ Hàm lại là vẻ đẹp của thanh cao đầy khí chất. Thế nên, Nghê Hạ mà mọi người nhìn thấy gần đây, thật sự là thay đổi quá nhiều.   Vừa nhận lời thế thân cho chị, Hạ Dĩ Hàm đã phải vào ngay một đoàn phim, mà ở đây vừa khéo gặp được Hoắc Thiếu Hàng. Chị cô là diễn viên hạng ba, diễn xuất chả ra sao chỉ được có cái mặt ăn ảnh, được nhận vai nữ hai phim này quả đúng là kỳ tích. Một bộ phim chất lượng như vậy, nam chính là Hoắc Thiếu Hàng thì cũng chẳng có gì là lạ. Tiếc là, anh không nhận ra cô. Cũng đúng, lâu quá rồi còn gì.   Hạ Dĩ Hàm chỉ có thể cười khổ trong lòng, dốc sức làm tròn vai. Chỉ có điều không ai ngờ tới là, cô quá xuất sắc. Làm gì còn một Nghê Hạ không chút tiếng tăm, cũng chẳng tài năng trong lời đồn, trên phim trường chỉ còn một Nghê Hạ điềm đạm, lặng lẽ, hết mình vì công việc. Nhưng cũng chính vì sự “chỉ cần yên lặng cũng khiến người khác phải chú ý” này, Hoặc Thiếu Hàng mới cảm thấy hứng thú với cô.   Trước đây, Hoắc Thiếu Hàng hợp tác với rất nhiều diễn viên, cũng có nhiều tin đồn tình cảm, nhưng thực sự động lòng với ai đó thì chưa. Anh đẹp trai, trầm ổn, ôn hòa với tất cả, cho nên rất nhiều người có tình ý với anh mà không dám chủ động, bởi vì họ sợ ngay cả tư cách làm bạn diễn của anh cũng khó mà bảo toàn. Ấy thế mà, một Hoắc Thiếu Hàng vẫn luôn lạnh lùng giữ vững tôn nghiêm lại có thể vì những vô tình hữu ý mà đến gần cô gái nhỏ bé Nghê Hạ này.     Mà càng đến gần cô, anh lại càng phát hiện, cô gái này thật sự rất cuốn hút. Không chỉ là một tài năng diễn xuất, cô còn có một trình độ mà khó có diễn viên nào có được, học thức cao, giỏi ngoại ngữ, và chỉ số IQ không tầm thường. Nhưng còn có một điều mà Hoắc Thiếu Hàng cảm thấy cô khác biệt, đó chính là cảm giác nhẹ nhàng quen thuộc nào đó rất khó diễn tả.   Một người thầm mến đã lâu, một người rung động trong lòng, chỉ cần một đốm lửa thì sẽ lập tức nổ thành pháo hoa.   Hoắc Thiếu Hàng không ngần ngại thể hiện sự thưởng thức đối với cô, Hạ Dĩ Hàm lúc đầu vẫn còn có chút không tin vào sự may mắn này, nhưng sau khi anh thể hiện rõ ràng tâm ý của mình, cô chẳng có lý do nào để khước từ cả. Bởi vì, cũng giống như cô, anh chưa từng quên cô gái nhỏ thích quấn lấy mình ngày xưa, Hạ Dĩ Hàm.   Tình yêu nảy nở cùng với thử thách của thời gian, Hoắc Thiếu Hàng thật sự đã làm được chuyện mà mình luôn tâm niệm.   “Mười mấy năm trước, em là cô bé bên cạnh anh, anh cưng chiều em, bảo vệ em, bởi vì em là cô em gái mà anh yêu quý. Bây giờ, anh vẫn muốn cưng chiều em, muốn bảo vệ em, là vì, em là người con gái mà anh thích.”   …   Câu chuyện viết về thế giới showbiz, đương nhiên sẽ không thiếu những kịch tính do nam phụ nữ phụ mang lại, tuy nhiên tất cả những điều này không hề ảnh hưởng đến sự ngọt ngào tình cảm của những cặp đôi yêu thương chân thành.    Có thủ đoạn, cũng có bạo lực mạng, có những sự thật chẳng bao giờ thắng nổi lời đồn đại, nhưng họ sống trong thế giới đầy ánh hào quang đó, chỉ có thể cố gắng giữ lại cho mình một chút tình cảm cốt lõi.   Có chút hồi hộp đầy rung động khi vừa mới nhận ra nhau của Hoắc Thiếu Hàng và Hạ Dĩ Hàm, có chút bất ngờ đầy đáng yêu của cặp đôi tin đồn lâu năm Quý Thư Bạch và Giang Thần, lại có chút bất đắc dĩ với cặp đôi lệch sóng Hạ Dĩ San và Nam Dịch, nhưng kết quả cuối cùng mỗi người đều hạnh phúc trên con đường mà họ đã lựa chọn.   Hạ Dĩ Hàm dành cả thanh xuân để thầm mến một người, cứ như vậy lặng lẽ yêu anh.   Hoắc Thiếu Hàng không hề hay biết mình đã chờ đợi một người từ lúc nhỏ cho đến trưởng thành, để có thể dành hết tất cả dịu dàng trong cuộc đời này, cho cô.   “Nơi nào có em, nơi đó có hạnh phúc của anh" ____   " ": Trích từ truyện   Review by #Lâm Thái Y - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Từ California Mĩ đến Hàn Quốc, máy bay hạ cánh. Hạ Dĩ Hàm đeo kính râm lên, lao ra khỏi sân bay. Cô không mang bất cứ kiện hành lý nào, mà lần này đến Hàn Quốc chỉ vì một cuộc điện thoại của chị gái. Hạ Dĩ Hàm lên xe taxi, dùng chút tiếng Hàn ngắc ngứ báo địa chỉ một bệnh viện, sau đó dựa lưng vào ghế, thoáng nhíu mày. Đêm qua đột nhiên cô nhận được điện thoại của Hạ Dĩ San, cô ấy nói cuộc phẫu thuật thẩm mĩ của cô ấy gặp chút vấn đề, bây giờ gương mặt thảm hại đến nỗi không dám nhìn nữa, cô ấy muốn trước khi cách ly với người đời được gặp em gái một lần. Tuy nhiên, có một điều kiện là, chuyện này phải tuyệt đối giữ bí mật, kể cả bố mẹ cũng không được biết. Hạ Dĩ Hàm bất giác nhìn vào kính chiếu hậu, thấy gương mặt mình đang đeo chiếc kính râm to bự. Mắt kính gần như che khuất hết cả gương mặt cô, nhưng để lộ ra đường cong vừa vặn ở cằm, trắng nõn nà, hiếm có thế này cơ mà. Cần thiết phải phẫu thuật thẩm mĩ sao? Hạ Dĩ Hàm sờ mặt mình, gương mặt này đâu có khó coi... Thôi, Hạ Dĩ San thích làm, giờ lại thành ra hủy dung, xem chị ta còn kiêu hãnh kiểu gì. Hạ Dĩ San là chị gái song sinh của cô, ngoài ánh mắt ra thì vẻ ngoài của hai người gần như là giống nhau như đúc. Mặt khác, Hạ Dĩ San còn có một thân phận khác, đó là một nghệ sĩ hạng ba mới gia nhập giới giải trí không lâu, Nghê Hạ. Bốn mươi phút sau, Hạ Dĩ Hàm xuống xe tại cửa một bệnh viện. Cô lấy di động ra gọi vào số của Hạ Dĩ San, giọng điệu không mấy vui vẻ, "Ở đâu?" Hạ Dĩ San thều thào ở đầu bên kia điện thoại, "Chị bảo quản lý chờ em ở cửa rồi đấy, mặc áo khoác đen, với cả..." "Được rồi, em thấy rồi.", không chờ Hạ Dĩ San nói xong, Hạ Dĩ Hàm đã thấy một người phụ nữ đứng cách đó không xa đang đi về phía mình. Cảnh Tố dừng lại ở khoảng cách năm bước chân với Hạ Dĩ Hàm, chị ngơ ngác nhìn cô một lúc, cho đến khi Hạ Dĩ Hàm mất kiên nhẫn tháo kính ra, Cảnh Tố mới định hồn lại được. Chị vội vàng bảo Hạ Dĩ Hàm đeo kính lên, "Đeo vào, đeo vào! Nếu mà bị người ta thấy Nghê Hạ xuất hiện ở bệnh viện thẩm mĩ thì thảm lắm! Trời ơi... Đúng là giống nhau như đúc." Sau khi đeo kính vào, Hạ Dĩ Hàm thản nhiên nói: "Dựa vào mức độ nổi tiếng của chị ấy bây giờ thì tỷ lệ bị nhận ra ở nước ngoài gần như bằng không." Cảnh Tố nghẹn họng, "Ờ... Nói cũng phải. Mình...lên tầng đi." Hạ Dĩ Hàm hơi gật đầu, "Đi thôi." Hai người từ cửa bệnh viện đi về phía phòng bệnh VIP. Dọc đường đi, Cảnh Tố nói qua về nguyên nhân Hạ Dĩ San phẫu thuật. Thật ra cũng không phải là phẫu thuật gì lớn, chỉ là Hạ Dĩ San bị đối thủ một mất một còn trong giới giải trí kích thích, cướp đi vai diễn nữ hai trong một bộ phim truyền hình, thế nên Hạ Dĩ San quyết tâm sửa gương mặt quá thanh thuần của mình cho có chút vẻ yêu mị, nhân thể mở rộng con đường diễn xuất. "Haiz, tệ thật, ai biết là Nghê Hạ bị dị ứng thuốc đâu, mới phẫu thuật được một nửa... Giờ mặt sưng phù như cái gì ấy. Bác sĩ bảo ít nhất phải một năm mới phục hồi được nguyên trạng.", Cảnh Tố than ngắn thở dài. Hạ Dĩ Hàm nhìn chị ấy, "Chị là quản lý của chị ấy, sao chị không ngăn chị ấy lại?" Cảnh Tố bị giọng cảnh cáo đó của Hạ Dĩ Hàm hù dọa, thoáng ngượng ngùng trả lời: "Chuyện này, nghệ sĩ sửa mặt một chút thật ra cũng bình thường mà." Hạ Dĩ Hàm hừ lạnh một tiếng, "Kĩ thuật diễn không theo kịp lại còn đổ tại mặt quá ngây thơ." Cảnh Tố lại một lần nữa nghẹn họng. Cô em gái này của Nghê Hạ sao nói chuyện thẳng thắn, không chút kiêng nể gì thế... Rốt cuộc cũng đến phòng bệnh. Hạ Dĩ Hàm vừa vào cửa đã nhìn thấy Hạ Dĩ San đang ngồi trên giường bệnh, đầu quấn đầy băng gạc. Nhìn thấy bộ dạng này của chị gái, cơn tức giận trong lòng cô cũng thoáng đổi thành sự đau lòng. Hồi trước bố mẹ ly hôn, hai chị em cô, một người theo bố về Trung Quốc, một người cùng mẹ ở lại xứ người. Có điều, chuyện này không hề ảnh hưởng đến tình cảm cốt nhục giữa hai người. Tuy có rất nhiều lúc Hạ Dĩ Hàm cạn lời với kiểu hành động không dùng não của Hạ Dĩ San, nhưng từ nhỏ đến lớn, sự chăm sóc và giúp đỡ mà Hạ Dĩ San dành cho cô thì không phải bàn nhiều. "Dĩ Hàm...", Hạ Dĩ San mếu máo giơ tay ra như đòi một cái ôm. Hạ Dĩ Hàm cau mày bước lại gần, "Nghiêm trọng thật à?" "Thật mà, Dĩ Hàm, chị hối hận chết mất, chị bị hủy dung rồi... Hu hu, Dĩ Hàm, em phải cứu chị..." Mời các bạn đón đọc Dịu Dàng Dành Riêng Em của tác giả Lục Manh Tinh.
Tình Yêu Lặng Lẽ
Vừa mới xem xong bộ này, chỉ có một cảm giác duy nhất: không ai không thể viết cẩu huyết, chỉ có không muốn viết cẩu huyết mà thôi  Nói vậy chứ thật ra truyện này cũng không cẩu huyết gì cho cam, đại khái là về một cô nàng giỏi giang có ám ảnh về tình yêu vì quá khứ đau buồn được một soái cơ mặt dày cứu vớt. Thú thiệt thì thấy nữ chính nào của Hồ Điệp cũng sẽ bị một cơn sốc tinh thần nặng nề, hay đúng hơn là bị trầm cảm, không buồn làm gì, chỉ ngơ ngác và ngủ, nhưng mà nó tạo hiệu ứng kịch liệt cũng rất là thú dị :v Ở đây có một chút huyền huyễn nho nhỏ, là chất xúc tác để hai người quen nhau, và hãy cảm ơn chi tiết huyền huyễn này đi, vì nếu không có nó, bạn sẽ có một cái kết BE :v Nói chung lại á, truyện cũng ngắn, không có gì để băn khoăn khi nhảy hố, vì edit cũng hoàn rồi, và dù có chút cẩu huyết vụ hai ba má của nam chính đặt mưu muốn thứ năm nữ chính và sau đó suýt giết chết anh nam thì ngoài ra chẳng có gì để nói cả. Anh nam chính ngoài ra còn có hai ông anh trai, cả hai đều trốn qua Mỹ, trốn đi kết hôn với người mình yêu, và sau đó nam nữ chính của chúng ta cũng bị dụ dỗ trốn theo luôn :v Vẫn là motif cũ của Hồ Điệp, hai người yêu nhau sâu sắc, một người yêu người kia hơn cả mạng sống, nguyện bảo vệ người kia dù mình có chết, một người không thể sống thiếu người kia, dù người kia bảo rằng sau khi ảnh chết không được tự tử thì vẫn muốn đi theo. Nghe thảm hôn? Nhưng mà cuối cùng vẫn HE thôi, chưa từng thấy một truyện nào của Hồ Điệp mà SE BE cả, nên đừng sợ, muốn đọc thì cứ triển thôi ;) *** Lời của editor: Câu chuyện về hai con người rảnh rỗi, mục tiêu duy nhất trong cuộc đời là sống hết đời và công việc. Nữ chính giống như các nhân vật điển hình của Hồ Điệp Seba, từng chịu tổn thương nhiều lần trong quá khứ. Rồi có một anh trai đẹp mặt dày kéo cô ra khỏi lớp vỏ của mình. Nữ chính gây ấn tượng đặc biệt cho mình, là một người yếu đuối nhưng cố mang lốt nữ cường, làm một người con tốt, nhân viên tốt, người yêu tốt. Vì 'quá tốt' nên mọi người không để tâm đến sự tổn thương của cô, từ đó một tâm hồn yếu đuối càng bị tổn thương hơn. Văn án: Công việc, phấn đấu, qua một đời! Đây là nguyên tắc chỉ đạo cao nhất của con người cô. Cô là người có 24 tiếng làm việc như 24 ngày, có hai cánh tay làm bằng tám cánh tay. Càng ra sức suy nghĩ đến sức cùng lực kiệt, xem tất cả những cặp mắt xung quanh như mù lòa, phung phí thể lực đến trống rỗng! Ôi! Đời người thật đẹp đẽ tươi sáng! Tuy nhiên cô đang vui vẻ làm việc, ông chủ lại suốt ngày hối thúc cô nghỉ ngơi. Anh họ bác sĩ còn gửi tối hậu thư mong cô buông bỏ công việc, nếu không sẽ lập tức chầu trời. Cô thấy bản thân rảnh rỗi, nên đăng báo tìm bạn chơi, một người nghỉ, hai người cùng chơi. Nhưng người ứng tuyển này không biết chơi điện tử, không biết chơi bida, điều kiện kém, kém, kém... Có điều người này vô cùng có lòng, tinh thần quả cảm tốt, bề ngoài và vóc dáng càng đẹp, đẹp, đẹp... Khiến cô không nhịn được gật đầu khen tốt, tốt, tốt... Nhưng mà, vốn chỉ là quan hệ bà chủ và bạn chơi, cô lại không ngừng phát hiện điểm tốt của người đó. Phát hiện anh không chỉ có thể làm bạn chơi, còn có thể trở thành bạn bè, bạn giường, bạn già cùng nhau ăn chay mồng một mười lăm... Mình nghỉ trong truyện này nam chính bị ăn chửi nhiều quá nên yêu chỉ luôn ( thật ra thì không nhiều lắm :vvvv). Cảm thấy chị nữ chính có lẽ đã yêu anh nam 9 lúc nào không hay và cũng không biết rằng mình đã yêu anh ấy. Một câu chuyện thú vị, nhẹ nhàng, ngắn nhưng cũng không quá nhanh. Có 1 chút yếu tố huyền huyễn và cũng nhờ yếu tố này nên 2 anh chị mới đến được với nhau, chính nó cũng giú cho đôi trẻ không bị chia lìa. Không có ngược nhá mọi người, những ai thích đọc truyện sủng thì khỏi lo hihi Mời các bạn đón đọc Tình Yêu Lặng Lẽ của tác giả Hồ Điệp Seba.
Tâm Đầu Ý Hợp
Văn án: "Bác sĩ Vương, hình như tôi bị bệnh rồi..." "Có chỗ nào không thoải mái sao?" "Tim đập nhanh quá, không ổn định." "Cô bị như vậy từ khi nào?" "Khi nhìn thấy bác sĩ Vương." "Vậy cô đừng nhìn nữa." "Nhưng nếu thế thì tôi sẽ thấy khó thở." "..."  ***                  Review: Truyện rất ngắn, chỉ có 8 chương thôi, nhưng lại đáng yêu cực kỳ, lại còn là nữ truy nam, đọc quắn quéo cực kì luôn các chị em ạ. Nữ chính là con nhà có tiếng tăm, nhưng lại mở tiệm cà phê, đáng yêu, ngây thơ cực kì, vừa gặp đã yêu nam chính, cảm giác rất trong trẻo. Nam chính thì đích thị là một tảng băng, nhưng cũng là một tảng băng đáng yêu, hai bạn này đứng với nhau vừa hợp tạo nên một cặp đôi lạ lạ, dễ thương kinh dị! Tình tiết tối giản, không hiểu lầm cãi vả, diễn biến cũng nhanh, sủng ngọt lịm, thích hợp đọc một mình rồi cười khúc khích như con điên :)) Đọc giải trí rất vui đó chị em, đọc đi rồi mới cảm nhận được lận :D Rate: 8.5/10 Nhìn chung thì cũng không có gì đáng trừ cả, nhưng thật ra cũng không quá đặc sắc nên đến thế thôi hehe. *** Vương Tử Hân vừa mới thực hiện một ca phẫu thuật, phẫu thuật rất thành công. Để bày tỏ sự biết ơn, người nhà bệnh nhân nhất quyết mời Vương Tử Hân ăn một bữa cơm! Nếu bệnh nhân này giống những người trước thì Vương Tử Hân nhất định sẽ từ chối. Nhưng lần này, bệnh nhân có thân phận hiển hách, không từ chối được, Vương Tử Hân đành phải nhận lời. Bệnh nhân này chính là ông lớn nhà họ Từ. Nói đến nhà họ Từ thì không ai không biết, không ai không hiểu. Ông cụ Từ năm nay 70 tuổi, ngày xưa là hồng quân, năm đó lập được công lớn liền được giữ chức quan lớn, sau đó về hưu thì ở nhà dưỡng bệnh cho đến bây giờ, mà đám con cháu nhà họ Từ đều là tai to mặt lớn. Con trai cả Từ Vĩ Hoa là bí thư, có con trai là đại tá, con gái là thẩm phán nổi tiếng. Mà đời cháu chắt cũng bộc lộ tài năng, đều là nhân tài kiệt xuất trong từng lĩnh vực. Lần này phẫu thuật cho ông cụ Từ là vì trước kia ông tham gia chiến tranh, cơ thể có nhiều khiếm khuyết nên lần này dễ dàng sinh bệnh tuổi già. Lần này bệnh tim tái phát đã dọa cho cả nhà họ Từ một trận thê thảm rồi. Mời các bạn đón đọc Tâm Đầu Ý Hợp của tác giả Quy Xác Bất Quai.
Tìm Về Dấu Yêu (Yêu Vẫn Nơi Đây)
"Yêu vẫn nơi đây" là câu chuyện kể về hành trình tình yêu đầy sóng gió của Vân Trạm và Dung Nhược. Dù đã ở bên nhau ba năm nhưng Vân Trạm vẫn biết là Dung Nhược vẫn luôn cảm thấy bất an về tình yêu của họ, cũng như có rất nhiều khúc mắc liên quan đến mối quan hệ giữa anh cùng Vân Hân - cô em gái nuôi và cũng chính là vị hôn thê cũ của anh. Tránh để Dung Nhược nghĩ ngợi quá nhiều, Vân Trạm quyết định tiến xa thêm một bước, dùng hành động thực tế để xóa tan mọi lo lắng, nghi ngờ trong lòng cô thì cũng là lúc một biến cố ập đến. Cô cùng Vân Hân bị bắt cóc. Lúc chứng kiến sự điên cuồng của tên bắt cóc, nhìn những vòng dây trói chặt quanh tay chân cô, đôi mắt anh lạnh dần nhưng khi được cơ hội lựa chọn người để cứu, anh lại không chút do dự chọn Vân Hân. Lúc bắt gặp đôi mắt hờ hững của Dung Nhược, lòng anh quặn lại và khi nghe những lời nói đầy ẩn ý của tên bắt cóc, anh đã không thể giữ nổi bình tĩnh. Nhưng còn chưa kịp quay người lại, tiếng súng nổ bỗng vang lên bên tai, đến cùng nó là nỗi đau thấu tâm can rồi cả người anh bị một lực vô hình đẩy về phía trước. Phía sau là tiếng cười điên cuồng, tiếng bước chân nhưng bóng hình cô thì không còn nữa, chỉ còn lại những người cảnh sát mặc thường phục bên mép đá. Mọi thứ chìm vào bóng tối và dường như anh nghe ai đó gọi tên cô... Hai năm lặng lẽ trôi qua, sau vụ bắt cóc ấy, anh trở thành người tàn tật nhưng chưa một lần anh ngừng đi tìm cô. Bao nhiêu năm kiếm tìm cũng là chừng ấy năm mòn mỏi, thế mà trớ trêu thay khi gặp được rồi, Dung Nhược lại bị mất trí nhớ. Liệu Vân Trạm còn có thể khiến cô trở về bên anh một lần nữa và tìm về bến đỗ cho tình yêu của họ?   Tôi sẽ không đi quá sâu vào từng chi tiết bởi truyện khá ngắn, nếu kể hết ra sẽ không còn gì thú vị nữa. Vân Trạm là một trong những nam chính tôi khá ấn tượng. Tác giả đã xây dựng thành công một nhân vật si tình tuyệt đối nhưng đối với tôi, trong sự si tình ấy vẫn tồn tại lí trí. Là con nuôi của Vân gia, anh đồng ý làm theo di nguyện của cha đính hôn với thiên kim duy nhất nhà họ Vân, nhưng khi Vân Hân tìm được tình yêu thực sự là Cao Lỗ thì họ đã hủy hôn. Anh không thể bỏ rơi Vân Hân, vì cô là con gái của người đã mang ơn dưỡng dục anh, là người mà từ nhỏ đến lớn anh luôn xem như em gái và quan trọng nhất còn là vì cô đang mang thai. Vì vậy Vân Trạm dành cho Vân Hân một cơ hội sống trước và sẽ dùng chính bản thân mình để cứu Dung Nhược. Thế nhưng, có lẽ chính anh cũng không thể ngờ tới sự điên cuồng của tên bắt cóc khi hắn đã liều mình kéo cô cùng chết. Suốt hai năm qua, chưa một ngày anh quên đi, không một ngày nào anh ngừng mong chờ được gặp lại bóng dáng mảnh mai ấy. Đến khi quay về, dù biết Dung Nhược giả vờ mất trí nhớ để trả thù, anh vẫn không vạch trần, cũng không giải thích với cô về sự lựa chọn của anh năm ấy. Nhưng có lẽ Vân Trạm không hiểu, có những tổn thương không nói ra sẽ không được thứ tha, vì vậy họ cứ thế tự giày vò lẫn nhau. Còn nữ chính Dung Nhược, cô là một cô gái hiền lành, trang nhã. Cô yêu Vân Trạm rất sâu đậm, vì yêu nên mới có đủ dũng khí ở bên anh dù vẫn mang theo nỗi bất an về tình yêu giữa họ. Đoạn tình cảm ba năm bên nhau vẫn không đủ khiến anh chọn lựa cô. Có lẽ ngày ấy bên vách đá, Dung Nhược đã biết trước kết quả nhưng khi chính anh nói ra cô mới hiểu, cô cũng biết ghen tị. Tâm lí của nhân vật Dung Nhược được miêu tả hết sức tự nhiên, không quá phóng đại và rất thực tế. Trong hoàn cảnh ấy, khi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết, làm sao có thể còn bao dung, tha thứ khi người mà mình yêu nhất lại dứt khoát lựa chọn cứu vị hôn thê cũ mà không hề đắn đo suy nghĩ? Nếu như, chỉ nếu như thôi, trong giây phút ấy, Vân Trạm chần chừ một chút chắc có lẽ cô cũng chẳng hận anh đến thế. Bởi vậy khi Dung Nhược chọn ích kỉ trả thù anh, quyết định ấy khiến người ta hoàn toàn có thể thông cảm được. Tôi tưởng tượng trong con người Dung Nhược có hai tính cách cùng tồn tại, một quay cuồng hận thù, một lại yếu đuối không đành lòng. Giận Vân Trạm đến thế nhưng khi thấy anh trở nên tàn tật, cô lại không thể cầm được cái nhìn xót xa. Có lẽ khi quay về, mục đích duy nhất của cô cũng chỉ là muốn hỏi anh một câu: “Ba năm bên nhau, đã có khi nào anh thực sự yêu cô chưa?” Còn cô, bởi vì yêu nên mới hận đến thế nhưng phải chăng hận thù lại càng chỉ khiến cô muốn gần gũi anh hơn. Cho đến lúc không thể dối lòng thêm nữa. Dung Nhược đã lần nữa chọn trở về bên anh, trở về bên tình yêu duy nhất của cô. Truyện rất ngắn vì vậy không tránh khỏi nhịp truyện có chút nhanh. Mặc dù vậy tôi vẫn cảm thấy tâm lí nhân vật được tác giả miêu tả rất tròn trịa và hợp lí. Hai nhân vật chính tựa như được sinh ra là để dành cho nhau. Chỉ có Dung Nhược mới có thể khiến Vân Trạm trở nên tự ti. Ngày đó bên tiệc rượu, thấy cô đang xinh đẹp khiêu vũ bên thiếu gia nhà họ Diệp, anh đã cố gắng đứng dậy trên đôi chân của mình, trong mùa đông lạnh giá và cảm thấy bất lực khi đôi chân ấy không còn chút cảm giác gì. Anh không thể khiêu vũ cùng cô, không thể khiến cô vui vẻ được như thế. Ngược lại, cũng chỉ có Vân Trạm, chỉ có thể là anh mới có thể khiến Dung Nhược rung động, mới khiến cô không đành lòng mà buông bỏ hận thù. Chân thành mà nói “Yêu vẫn nơi đây” không phải là một bộ truyện đặc sắc, nội dung không có gì mới mẻ, lối hành văn vẫn còn khá nhiều thiếu sót nhưng thực sự vẫn đủ lôi cuốn để khiến một người khá kén truyện như tôi vui vẻ nhảy hố. Văn phong mạch lạc, trình tự diễn biến khá logic, hợp lí, tạo được sự đồng cảm cho người đọc. Vì vậy nếu có thời gian, các bạn hãy đừng e ngại mà hãy thử đón đọc một lần và trải nghiệm cùng những yêu hận của cặp đôi Vân Trạm - Dung Nhược để tin rằng rốt cuộc sau tất cả, tình yêu vẫn nơi đây chờ đợi người quay về. Review by #Ninh Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Trạm, thật nhớ anh”. Dung Nhược lẳng lặng đứng bên cạnh sô pha, nhìn Vân Hân vừa bước vào cửa đã vội vã nhập đầu vào ngực Vân Trạm. “Anh cũng nhớ em”. Đôi tay vuốt ve tấm lưng cô gái trong ngực, Vân Trạm mang theo nét cười trên gương mặt, “Một năm qua vẫn khỏe chứ?” “Ừm! Em phát hiện, em đã yêu Anh quốc”. Ngẩng đầu lên, Vân Hân cười nói. “Dung Nhược, đã lâu không gặp!” “Đã lâu không gặp”. Chào hỏi xong, Dung Nhược bất giác đem tầm mắt dừng lại trên hai thân hình đang ôm nhau kia. Cứ mỗi lần, ba người bọn họ ở cùng một chỗ, cô lại có một loại ảo giác ——- có lẽ, Vân Trạm cùng Vân Hân, mới là một đôi trời sinh. Ba năm trước đây, người con nuôi cùng thiên kim duy nhất của Vân gia đã giải trừ hôn ước vốn được lập từ lâu năm. Sau đó, Vân Hân bay sang Anh quốc, còn cô, thì đã gặp gỡ và quen biết Vân Trạm – tổng giám đốc đương nhiệm của Vân thị – trong một buổi tiệc rượu. Nhưng vài năm trôi qua, cô sớm biết, thái độ của Vân Trạm đối với cô cùng Vân Hân không hề giống nhau. Anh tôn trọng cô, nuông chiều cô, đối tốt với cô, nhưng là, người luôn lạnh đạm như anh, rất ít khi lộ ra nụ cười thân mật, tự nhiên, yêu chiều như khi đối mặt với Vân Hân. Cho nên, song song với đau lòng, cô không chỉ một lần nghi hoặc, nếu Vân Hân đặc biệt đối với anh như vậy, trước kia, vì sao anh lại đòi giải trừ hôn ước? “Dung Nhược?” “……..Ừ?” Thanh âm của Vân Hân kéo suy nghĩ của cô về. “Đang suy nghĩ gì đấy? Buổi tối, chúng ta đi ra ngoài ăn cơm đi. Trạm mời, ok?” Câu cuối cùng, cô quay đầu cười hỏi Vân Trạm. “Đương nhiên không thành vấn đề. Ngồi trên máy bay mười mấy tiếng, vào phòng nghỉ ngơi chút đi, phòng anh đã kêu quản gia sửa soạn giúp em rồi”. Nói xong, Vân Trạm cầm áo khoác vắt ở bên sô pha mặc vào, xoay người nhìn Dung Nhược,”Công ty còn có chút việc, buổi tối em ở lại đây cùng Vân Hân, sau đó đi ăn luôn”. “Ừm”. Gật gật đầu, Dung Nhược đi theo sau tiễn Vân Trạm ra khỏi cửa. ————————— Đã xong ba giờ hội nghị, Vân Trạm một mình trở lại văn phòng. Vừa ngồi xuống, tiếng chuông điện thoại đã đúng lúc vang lên. “Trạm, tiểu Hân về nhà chưa?” “Về từ giữa trưa”. Tựa lưng vào ghế ngồi, Vân Trạm đáp lời bạn tốt. “Giữa trưa? Cô ấy thậm chí ngay cả điện thoại cũng không thèm gọi cho mình!” “Cao Lỗi, mình còn tưởng rằng cậu sớm đã hình thành thói quen. Tiểu Hân vẫn luôn như vậy, không phải sao?” Khóe môi lộ ra một tia cười nhạt, Vân Trạm cơ hồ có thể tưởng tượng được, giờ phút này ở Anh quốc, bạn tốt đang mang vẻ mặt buồn bực và bất đắc dĩ cỡ nào. “…..Đúng vậy, giống như cho tới bây giờ cô ấy cũng chưa hề để ý đến lo lắng của mình…..nhưng mà, không có biện pháp, mình chính là bị cô ấy thắt đến sít sao”. Mời các bạn đón đọc Tìm Về Dấu Yêu (Yêu Vẫn Nơi Đây) của tác giả Tình Không Lam Hề.