Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Yêu Anh, Không Được Phép Cự Tuyệt

Thể loại: Hiện đại, 1x1, cường thủ hào đoạt, ngược Converter: ER_25132424 Editor: gororo Độ dài: 10 chương Ngoài thỏa hiệp thì cô chưa từng có lựa chọn nào khác. Đối với người đàn ông ngông cuồng, tự cao tự đại giống như anh chỉ có một cách duy nhất, chính là khiến anh tự mình buông tay. *** Cuối cùng thì tôi cũng biết, tại sao ba và cô bé kia lại nhìn tôi bằng ánh mắt trách móc đau lòng như vậy, bởi vì đó là con tôi, mà tôi thì vừa đánh mất nó. Tôi không có dũng khí sinh hạ nó, vậy nên nó chủ động bỏ đi để trừng phạt người mẹ yếu đuối này. Có khoảnh khắc, tôi cảm giác mình đã bắt được tay ba, nhưng một sức mạnh vô hình nào đó lại kéo hồn phách tôi trở về với cơ thể. Từ khi tỉnh lại, tâm trí tôi luôn rơi vào trạng thái mơ màng, mẹ đón tôi về nhà, tất cả mọi người đều chăm sóc tôi cẩn thận đến mức dè dặt, nhưng tôi, thậm chí ngay cả tiếng cảm ơn cũng không nói với họ. Trái tim tôi trống rỗng, tâm hồn tôi trống rỗng, chỉ còn một cái xác ở lại kéo dài hơi tàn, cho đến khi Hồ Văn Cử xuất hiện. ”Hello người đẹp!” Anh ta lại cười giỡn như mọi lần, “Tuy tôi rất muốn gặp cô, nhưng thật sự không muốn gặp cô với tư cách là bác sĩ tâm lý.” Nhìn anh ta, tôi thế nhưng có thể cười nhẹ một cái, thật thần kỳ. ”Ôi chao! “ Anh ta cường điệu hô nhỏ, “Vinh hạnh quá đi thôi. Mẹ cô bảo ngoài ngẩn người ra thì bây giờ cô không còn cảm xúc gì nữa, xem ra tôi vẫn có sức ảnh hưởng nhất định với cô đấy nhỉ?” Tôi chậm rãi mở miệng, cảm thấy ngôn từ có chút xa lạ, “Tôi chỉ không biết nên thể hiện cảm xúc thế nào thôi.” Anh ta mỉm cười, tới ngồi lên đầu giường của tôi, nghiêm túc nói: “Biết không? Thói quen là một điều rất đáng sợ, một khi cô đã quen với việc để người khác điều khiển cuộc sống và cảm xúc của mình, cô sẽ dần quên mất cách xử lý thời gian trống. Vậy nên, khi sự điều khiển ấy mất đi, cô lập tức biến thành một linh hồn lang bạt.” ”Anh đang ám chỉ điều gì?” ”Haiz!” Anh ta thở dài, “Tôi thật sự nghi ngờ cô có phải bệnh nhân không nữa, sao lúc nào cũng dễ dàng nhìn thấu ý đồ của bác sĩ như vậy?” Tôi không đáp, chỉ nhìn anh ta. Anh ta chìa tay, nhún nhún vai: “Tôi ám chỉ điều gì tự lòng cô hiểu rõ, có người muốn tôi chuyển giúp một câu.” Tôi quay mặt đi: “Tôi không muốn nghe.” Anh ta xoay cằm tôi lại, “Đối mặt sự thật, không hề trốn tránh là bước đầu tiên của tâm lý trị liệu. Người đó muốn tôi nói với cô: Anh ta thật sự rất yêu cô, vậy nên thả cho cô tự do.” Cả người tôi run lên, sắc mặt càng tái nhợt. Hồ Văn Cử tiếp tục nói: “Vốn cô đã đặt một chân vào cửa âm phủ, là anh ta đã kéo cô về. Anh ta nói: "Chỉ cần em tỉnh lại, anh sẽ cho em tự do; còn nếu em đi, anh sẽ đuổi theo em đến âm tào địa phủ." Anh ta khóc, vào giây phút ấy, tôi thật sự nhìn thấy nỗi đau mà một người đàn ông buộc phải từ bỏ cô gái mình yêu. Chúng tôi vốn không ưa gì nhau, nhưng hiện tại, tôi kính nể anh ta. Lúc chưa hiểu tình yêu là gì, quả thật anh ta rất đáng giận, nhưng sau khi hiểu, anh ta đã làm được "Yêu em sẽ để em tự do ". Nói thật, tôi không có sự quyết đoán ấy.” Tôi lại quay mặt đi, sâu kín nói: “Tôi vất vả lắm mới thoát được tay hắn, xin anh đừng đẩy tôi xuống vực sâu lần nữa.” ”Haiz!” Anh ta cảm thán, “Tôi cảm thấy trong hai chúng ta, cô mới là người giống bác sĩ, bởi vì tôi cảm xúc của tôi luôn bị cô tác động. Thiên Lại...” Anh ta nâng cằm tôi lên, thâm tình nhìn tôi, “Tôi hôn cô được không?” Tôi bản năng gạt tay anh ta ra, tức giận quát: “Hồ Văn Cử, anh là bác sĩ, sao có thể hỏi tôi như vậy?” Anh ta ai oán nói: “Tôi là bác sĩ của cô, nhưng cũng là một người đàn ông yêu mến cô, tôi nói rồi, nếu có một ngày cô hoàn toàn kết thúc với Khúc Lăng Phong, xin hãy cho tôi cơ hội.” ”Không.” Tôi lắc đầu, “Tôi không bao giờ muốn dây dưa vào chuyện tình cảm nữa.” ”Tại sao? Một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng? Hay là từng ngắm biển xanh nên thấy không còn gì đáng gọi là nước?” ”Hồ Văn Cử, anh không xứng là bác sĩ tâm lý.” Anh ta lắc đầu cười, “Tôi xứng nhất rồi đấy, ít nhất hiện tại trong nước công nhận tôi là giỏi nhất. Thiên Lại, đừng trốn tránh nữa, ngẫm lại những ngày trước khi cô gặp anh ta đi, không có mục tiêu, không có sức sống, không có động lực, không có hy vọng, chính cô cũng từng nói mình có thể ngẩn người đến chết rồi còn gì? Sau khi gặp anh ta thì sao? Hận cũng được, yêu cũng được, phẫn nộ cũng được, đau lòng cũng được, nhưng cô đã có cảm xúc, cô thật sự là một con người. Nếu không muốn quay đầu, vậy hãy hoàn toàn quên đi, bắt đầu một lần nữa. Không phải tôi khuyên cô trở lại với anh ta, cũng không phải tôi khuyên cô nhận lời tôi, mà tôi chỉ muốn cô tích cực đối diện với cuộc sống sau này.” Nhìn đôi mắt sáng ngời của anh ta, tôi yên lặng lắc đầu, mệt mỏi nói: “Đừng ép tôi, cho dù là vết thương ngoài da cũng cần thời gian để liền lại, không đúng ư?” Anh ta gật đầu: “Vậy được rồi, tôi cho cô thời gian, nhưng cô phải hứa là sẽ hiệu quả, nếu không danh tiếng của tôi sẽ nát hết trên tay cô mất.” Tôi nở nụ cười, “Nát càng tốt, để anh bớt huênh hoang đi.” ”Ôi chao, ác quá đi, quả nhiên ác nhất là lòng dạ đàn bà!” Chúng tôi cùng bật cười. Từ đó về sau, ngày nào anh ta cũng đến nhà tôi, nói văn vẻ là trị liệu tâm lý, nói thực tế là tán gẫu với tôi, nhưng không thể phủ nhận, kiểu tán gẫu thoải mái này dần kéo tôi ra khỏi tình trạng ngẩn người. Như anh ta đã nói, anh ta có lực ảnh hưởng nhất định với tôi. Anh ta nhã nhặn mà hài hước, dịu dàng và rất biết quan tâm, ở cùng với anh ta không có áp lực, không có sợ hãi, không quá vui cũng không quá buồn, chỉ có thoải mái ấm áp, sự bình yên đơn giản mà tinh khiết. Tôi từng nói, làm bạn gái của anh ta nhất định sẽ rất hạnh phúc. Mà tôi, vì sao lại bỏ qua cơ hội hạnh phúc như vậy? Thế nên, lần thứ hai khi anh ta xin tôi một cơ hội, tôi đồng ý. Tuy biết rõ bản thân không yêu anh ta, nhưng có yêu chưa chắc đã hạnh phúc, mà tôi tin, anh ta sẽ là một người yêu tốt, một người chồng tốt. Mời các bạn đón đọc Yêu Anh, Không Được Phép Cự Tuyệt của tác giả Mèo Máy.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tình Cạn Người Không Biết - Sư Tiểu Trát
Tình yêu là là thứ chỉ khi ở trong đó bạn mới hiểu được đó là hạnh phúc hay đau khổ. Trích lời của giáo sư Ninh: "Tôi không hiểu tình yêu của phụ nữ. Nhưng tôi tin có thể làm được rất tốt."  ". . . . . ." *** Mưa cuối thu đã tạnh. Trên mặt đất vương vất vài chiếc lá vàng nhẹ nhàng lay động trong vũng nước mưa. Xe dừng ở phía đội diện Hội Quán. Ninh Vi Cẩn mặc một đồ vest nhẹ nhàng bước xuống xe. Thư ký Khâu yên lặng đứng trước cửa hộ quán, chứng tỏ đã đứng chờ một lúc lâu. Dưới sự hướng dẫn của thư ký Khâu, Ninh Vi Cẩn đến gian nhà truyền thống. Đi lên tầng hai, đến căn phòng cuối cùng. ... Mời các bạn đón đọc Tình Cạn Người Không Biết của tác giả Sư Tiểu Trát.
Ly Hôn - Thần Vụ Quang
Những chuyện đã cũ coi như hãy để nó qua đi, giống như một mảng ký ức đẹp, không cần khiến bản thân khó xử, chúng ta về sau nếu như có duyên sẽ còn gặp lại. Lâm An Nhàn cô là một người yếu đuối chỉ biết chịu đựng, cô vẫn sống cuộc sống bình dị của chính mình cho đến khi gặp lại Qúy Văn Nghiêu, người mà sáu năm qua cô không muốn nhớ đến. Đối mặt với Quý Văn Nghêu công thành danh toại, nắm trong tay nhiều quyền thế, cuộc sống của Lâm An Nhàn không còn có thể “an nhàn” được nữa mà bắt đầu trở nên hỗn loạn. *** Lâm An Nhàn là một cô gái hiền lành và khá nhu nhược, từ nhỏ đến lớn mọi chuyện cô đều nghe lời cha mẹ sắp đặt: từ học tập, hẹn hò cho đến kết hôn. Mà cha mẹ Lâm cũng chẳng phải cha mẹ tốt gì, chọn con rể hoàn toàn dựa vào nhà cửa, tiền tài của đối phương. Chính vì vậy chọn tới chọn lui mới quyết định gả cho nam phụ Phó Minh Hạo mà bỏ qua nam chính Qúy Văn Nghêu.  Một phần vì bản tính, một phần vì muốn yên ổn sống qua ngày nên sau khi gả về Phó gia, Lâm An Nhàn vẫn tiếp tục nhẫn nhịn gia đình chồng “cực phẩm” này. Nhưng cuộc sống ẩn nhẫn và yên ổn của cô đã bị khuấy đảo bởi một người đàn ông, phải đó chính là Qúy Văn Nghêu. Lâm An Nhàn không nhớ nhưng Qúy Văn Nghêu lại chưa từng quên, người con gái đã ở trong tim anh suốt 6 năm qua. Thời niên thiếu vì bị Lâm An Nhàn hay chính xác hơn là Lâm gia từ chối vì gia cảnh nghèo, Qúy Văn Nghêu đã quyết tâm phấn đấu từ một thanh niên không có gì trở thành một người đàn ông vàng mà nhiều cô gái mong ước. Tình cờ gặp lại Lâm An Nhàn, Qúy Văn Nghêu lúc đầu chỉ muốn trả thù người con gái đã bỏ mình năm xưa, nhưng dần dân anh đã nhận ra rằng, thì ra từ đó đến giờ, tình cảm anh dành cho cô vẫn chưa hề thay đổi.  Chính vì vậy Qúy Văn Nghêu đã quyết tâm lên kế hoạch đem người con gái mình yêu trở về trong vòng tay mình. Thế là gian tình giữa hai người này bắt đầu rồi đấy :v Phải nói anh Qúy này mặt không những dày mà tính còn lầy không chịu nổi. Không chỉ cưỡng ép con gái nhà lành mà còn uy hiếp con nhà người ta nữa chứ. Qúy Văn Nghêu một bên thì ra sức vừa ép vừa dụ dỗ, một bên vẫn không quên tính kế gia đình chồng cũng như người chồng hiện tại của Lâm An Nhàn. Cuối cùng, sau một sự việc ngoài ý muốn, anh Qúy yêu “vợ” như mạng đã nổi danh thanh niên đốt tiền nhanh nhất trong các quý ông ngôn tình cũng đã chinh phục được người đẹp - Ý mình ở đây là đốt tiền theo nghĩa đen đấy :v  Cuối truyện có xuất hiện một hiểu lầm nho nhỏ, nhưng nhờ vậy chúng ta mới biết được thêm một tính xấu của nam chính nhà Thần Vụ Quang: ''giận cá chém thớt''! Chẳng là anh lỡ dại chọc chị nhà nổi giận, không thể đánh, không thể mắng, thế là anh quyết định trút tất cả lên những người mà anh cho là gián tiếp làm cô giận anh :v Chồng cũ cặn bã bị anh chỉnh “cúc hoa” te tua, nam phụ khác cũng bị anh chỉnh về kinh tế, em gái, cha mẹ thì được một phen hốt hoảng đến nổi phải tức tốc đi qua nhà Lâm An Nhàn “để đem vợ về cho con trai”.  Truyện này có phần nào giống với ''Hơn Cả Hôn Nhân'' về một số tình tiết như nữ chính đã có gia đình, nam chính xuất hiện và phá tan gia đình đó, gia đình chồng là cực phẩm hay những ức chế từ các nhân vật phụ gây ra cho nữ chính. Nhưng mình cảm thấy bộ này không hay như ''Hơn Cả Hôn Nhân'' và mình đặc biệt không thích tính cách nữ chính trong truyện này. Lúc đầu thì nhu nhược, về sau nữa thì không rõ ràng, cứ dây dưa giữa hai bên làm mình rất khó chịu - cực kỳ khó chịu. Về cuối tác giả cũng cho mọi người nhận ra là nữ chính thật ra biết tất cả, chẳng qua muốn nhẫn nhịn để đáp trả từ từ… nhưng nói chung là vẫn không đủ thỏa mãn bù đắp cho những ức chế lúc trước gây ra cho độc giả :v.  Nam chính của Thần Vụ Quang thì khỏi bàn :v cứ gọi là sủng nữ chính vô hạn, sắc bỉ vô đối :v, để có được nữ chính thì bất chấp luôn.  “Không ai có thể ngăn cản mình và An Nhàn bên nhau, kể cả An Nhàn cũng không được” Anh nam chính này là áp dụng triệt để tuyệt chiêu “Ăn vạ” - “một khóc, hai nháo, ba thắt cổ” đấy.  Có thể nói mình khá thích cách viết truyện sắc của Thần Vụ Quang, nhưng bộ này mình thật sự không đánh giá cao lắm. Xây dựng nam nữ chính trong truyện thì không có đột phá mấy, nhưng được cái tra nam thật làm mình bỡ ngỡ, vì lúc đầu đọc quả thật tác giả đã thành công làm mình “trách lầm” nữ chính:v Về sau vỡ lẽ mới biết tra nam lần này quá là khéo ngụy trang. Ngoài ra còn phải nói đến phần edit lúc đầu lại không mượt, làm tụt cảm xúc người đọc như mình rất nhiều. Hiện CQH đang beta lại, đọc hay hơn nhiều lắm. Nếu bạn là sắc nữ, hay muốn kiếm truyện thuộc gu giống "Hơn Cả Hôn Nhân" thể có thể đọc tạm bộ này xem sao. ________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Hôn_Quân Bìa: #Họa Gian Phi Mời các bạn đón đọc Ly Hôn của tác giả Thần Vụ Quang.
Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca
Nàng là huyết mạch duy nhất Thần Sáng Thế lưu lại, bị tộc nhân phản bội, linh mạch bị đoạt, moi tim mà chết, ngã xuống Vị Diện cấp bậc thấp nhất. Luân hồi chuyển thế, tái thế sống lại, mai kia trí nhớ sống lại, linh mạch thức tỉnh, một tay y thuật cứu sống người chết, hồi sinh bạch cốt, thần thú ngũ hệ gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, thiếu của nàng, đều phải trả lại tất cả cho nàng. Vị hôn phu vong ân bội nghĩa, đá rớt. Đại sư tỷ lòng dạ độc ác, phế bỏ. Trưởng lão học viện âm hiểm ngoan độc, tiêu diệt. Triệu Hoán Thú của ngươi hung tàn, bá đạo, chưng cách thủy. Nhặt được một mỹ nam núi băng. . . . .Ách, cái này phải xử lý như thế nào?    Mắt phượng của mỹ nam nheo lại: "Không bằng đóng gói đem đi, dù sao nàng cũng đã mua mạng của ta rồi."    "Hả? Ta dùng cái gì mà có thể mua được cái mạng cực kỳ tốt của ngươi?"    "Lòng của nàng."    "Nói vớ vẩn! Ta giao tâm của ta cho ngươi khi nào, làm sao ta lại không biết?" Bạch Vũ trừng mắt.    Mỹ nam bình tĩnh ôm lấy nàng: "Kiếp trước." *** Sau khi ba người cất bước, Ám Hồ đi ra từ sau sảnh đường, nhìn Ám Lân: "Ngươi có nắm chắc không cần Thánh Quân ra mặt cũng có thể giải quyết chuyện lời đồn?" Nói là lời đồn, nhưng trong lòng bọn họ đều rõ ràng thật ra là sự thật. Chính vì là sự thật, mới không dễ giải quyết. "Thánh Quân không thể ra mặt, ngươi cũng không thể thay Thánh Quân ra mặt. Cho dù ai trong các ngươi ra ngoài cũng có thể bị nhìn thấu, chỉ có thể dùng biện pháp khác." Ám Lân u lãnh nheo mắt lại, khóe miệng gợi lên một chút thâm ý: "Thật ra chuyện lời đồn nhảm gì gì đó, chỉ cần ba vị Vương không tin, vẫn giải quyết rất đơn giản." Ám Hồ nháy mắt mấy cái: "Ngươi nghĩ phải làm sao bây giờ?" "Nếu lời đồn đã bay đầy trời, dứt khoát truyền càng kỳ lạ hơn một chút." Ám Lân đã dự tính trong lòng trước nói. "Ám Lân đại nhân, Ám Ưng đại nhân trở lại." Lúc này, một ám vệ đến nhỏ giọng bẩm báo. Ám Lân biến sắc, lập tức cùng Ám Hồ đến mật thất. ... Mời các bạn đón đọc Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê của tác giả Nguyệt Hạ Khuynh Ca.
Dây Thường Xuân Vẫn Xanh Biếc - Chu Mẫn
Thực ra trong tim mỗi người luôn có một cái dằm. Có người chấp nhận sống với cái dằm đó, đau đớn âm ỉ từ ngày này sang ngày khác. Có người lại bằng mọi cách lôi cái dằm ấy ra, để chỉ đau đớn một lần, rồi sống tiếp với cái cảm xúc trơ trọi. Hoặc có người cố tìm kiếm miếng gạc để xoá đi nỗi đau do cái dằm gây ra. . . Bằng cách này hay cách khác, chúng ta luôn muốn quên đi cái dằm đó, để không phải nhức nhối mỗi khi nhớ lại bản thân đã từng ngu dại như thế nào. . . *** Trời mưa như muốn bão. Từng hạt mưa nặng trĩu xối xả lao xuống mặt đất, trắng xoá che mờ tầm nhìn. Trên tầng cao nhất của toà nhà C.est, người đàn ông sở hữu mọi chuẩn mực đẹp đẽ, từ ngoại hình đến sản nghiệp. Anh ngồi lặng lẽ uống rượu, loại rượu được ủ từ những năm 1962. Khi đã chếnh choáng say, anh lại thấm thía nỗi đau của người thất tình. ... Mời các bạn đón đọc Dây Thường Xuân Vẫn Xanh Biếc của tác giả Chu Mẫn.