Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Ký Theo Đuổi Lâm Cô Nương - Kim Bính

(Warning: bản edit chưa mượt và còn hơi hướng cv) Theo đuổi một cô gái thôi mà, tại sao lại cần phải viết nhật ký? Bởi vì đối với Trầm Trọng Tuân, quá trình theo đuổi Lâm Sơ có thể viết được hẳn một cuốn tiểu thuyết luôn chứ đừng nói là nhật ký. Cô gái này, vô cùng thú vị. Ngày đó gặp nhau cũng không có ấn tượng gì nhiều, chẳng qua trai tài gái sắc thì có chút đặc biệt hơn người thường mà thôi. Khi đó, Trầm Trọng Tuân đã là một nhân vật tuổi trẻ tài cao, giữ trọng trách khá lớn trong chính phủ nơi thành phố Lâm Sơ đang làm việc, còn cô mặc dù xinh đẹp đáng yêu nhưng cũng chỉ là một nhân viên nhà nước nhỏ nhoi. Chính vì điều này, mặc dù không thể phủ nhận sức hút của anh, Lâm Sơ cũng không nghĩ nhiều.  Ngược lại, người nghĩ nhiều là Trầm Trọng Tuân. Thật ra ấn tượng của anh về cô gái nhỏ Lâm Sơ không đến từ lần đầu gặp mặt, mà là sau đó. Trong một sự cố nguy hiểm, anh đã phần nào nhận ra vài điểm đặc biệt của Lâm Sơ. Vẻ ngoài xinh đẹp, dịu dàng điềm đạm, nhưng sâu thẳm lại là cô gái nhỏ có suy nghĩ riêng, rất cá tính. Mà những tính cách này của Lâm Sơ không phải ai cũng nhìn thấy được. Cô khôn khéo như vậy, lại xa cách như vậy, một phần là do môi trường làm việc. Bởi vì làm trong cơ quan nhà nước, quan hệ tầng tầng lớp lớp nhiều vô kể, mà cô lại là nhân viên đi đường thẳng. Nếu không biết cách ăn ở, chưa biết chừng ngày nào đó bị người chướng mắt tìm cách đuổi việc cũng không có cách nào phản kháng. Đối với người khác, kiểu tính cách này có thể được coi là hiểu chuyện, còn có chút tâm cơ. Nhưng đối với một người sớm lăn lộn ngoài xã hội như Trầm Trọng Tuân, chỉ là những trò vặt vãnh. Anh cảm thấy, một cô gái nhỏ từ quê lên tỉnh muốn tồn tại thật sự quá khó khăn, biết cách tự bảo vệ mình như Lâm Sơ ngược lại khiến anh cảm thấy, dường như rất thú vị. Quãng đường trước năm 30 tuổi anh đã đi xong theo kế hoạch, cũng đã trải bằng phẳng, chỉ cần có người đồng ý cùng anh đi hết quãng đường còn lại, anh có thể bảo đảm cuộc sống sau này của người đó sẽ không có gì phải lo lắng. Người ta mượn rượu tỏ tình, còn Trầm Trọng Tuân là mượn gia thế tỏ tình. Chẳng phải người trưởng thành đều nên làm như vậy sao? Yêu đương là chuyện của tuổi trẻ, nhưng nếu như muốn tiến tới dài lâu, cả hai cần phải có trách nhiệm với đối phương thì mới được. Cũng chính vì hiểu rõ Lâm Sơ cần cảm giác an toàn, Trầm Trọng Tuân mới chọn cách tấn công trực tiếp như vậy. Tuy nhiên, dù sao cũng là cô gái nhỏ, một chút sắc hồng của cuộc sống không thể thiếu. Cho nên ngay vào lúc Lâm Sơ cảm thấy có chút thất vọng vì lời tỏ tình quá khô cứng này thì người đàn ông đẹp trai tinh tế kia đã thêm một đòn sát thủ. “Thế là ngay vào lúc em xuất hiện, anh chợt nhận ra mình cần một người phụ nữ." Làm sao Lâm Sơ có thể kháng cự lại sự chân thành của một người đàn ông ưu tú như vậy? Nhưng mà, đồng ý thì đồng ý, Lâm Sơ vẫn chưa thể nào cởi bỏ hoàn toàn phòng bị của bản thân mình đối với anh. Hai người giống như những cặp tình nhân khác, cũng có hẹn hò, cũng có thân mật, nhưng Trầm Trọng Tuân cảm thấy cô gái nhỏ nhà anh lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng rời đi. Chỉ là anh không hiểu vì sao, cho đến tận lúc người đàn ông kia xuất hiện. Thật ra, rất nhiều người hiểu lầm mối quan hệ giữa Lâm Sơ và Hướng Dương. Anh lớn hơn cô nhiều tuổi, cũng chính là người cùng Lâm Sơ trải qua một quãng thời gian khó khăn trong quá khứ, nhưng đó không phải là tình cảm nam nữ. Mặc dù trái tim tuổi mới lớn của Lâm Sơ từng rung động với anh, nhưng anh chỉ đóng vai trò là một người anh trai hàng xóm đúng nghĩa. Và không chỉ có quá khứ, ngay cả thời điểm hiện tại, Hướng Dương lại một lần nữa hoàn thành nhiệm vụ cao cả này. Thậm chí anh còn không phải là nam phụ, tại sao lại được đề cập đến nhiều như vậy? Rất đơn giản, bởi vì anh chính là người đứng giữa, khơi thông sự bế tắc trong mối quan hệ của Trầm Trọng Tuân và Lâm Sơ. Anh nhìn thấy được, cô em gái ngày nào của anh đã thực sự rung động rồi, nhưng mãi vẫn chưa bước ra khỏi bóng ma của quá khứ. Cô ấy đã tự xây cho mình một bức tường quá dày, đến nỗi bây giờ dù rất yêu thương người đàn ông đang đứng bên ngoài kia, vẫn không có cách nào bước đến bên anh. Trầm Trọng Tuân biết rõ Lâm Sơ đã yêu mình, nhưng điều gì lại khiến cho cô lo sợ đến bất an như vậy? Cuối cùng, mặc dù vô cùng ganh tỵ về quãng thời gian xưa cũ kia của Hướng Dương và Lâm Sơ, nhưng Trầm Trọng Tuân cũng không thể phủ nhận mình thật lòng biết ơn người đàn ông này đã giúp anh hiểu rõ con người thật sự của cô gái mà anh yêu. Không phải cô lạnh lùng ích kỷ, không phải cô không xem trọng mối quan hệ của hai người, mà chính là cô đang lạc lối. Trầm Trọng Tuân cảm thấy không ngại, nếu cô không thể bước ra ngoài với anh, thì anh tình nguyện bước vào trong bóng tối và mang cô đi. Giống như các tác phẩm trước đây của mình, tính hiện thực trong câu chuyện này của Kim Bính rất chân thật. Cuộc sống với những khó khăn về thân phận địa vị, những con người miệt mài cố gắng bám trụ chỉ với mong muốn nhỏ nhoi là được an ổn. Tình cảm và tâm tư của bậc làm cha mẹ, những lo lắng và quan tâm về tương lai,... mọi thứ đều tự nhiên và gần gũi đến vậy.  Tình cảm của Trầm Trọng Tuân và Lâm Sơ cũng rất giản dị, là hành trình theo đuổi tình yêu của một người đàn ông trưởng thành và quá trình dần dần tiếp nhận của một cô gái thông minh lý trí, có ngọt ngào, có chua xót, cũng có đắng cay, nhưng họ đều lựa chọn tự mình nếm trải tất cả. Chính vì như vậy, họ mới nhận ra, tình yêu lại có nhiều cung bậc và màu sắc như vậy. Yêu, có thể bắt đầu từ sự rung động nhất thời của con tim, nhưng nhất định phải được nuôi dưỡng bằng lý trí. Dùng trái tim để yêu thương và dùng bản lĩnh để bảo vệ tình yêu ấy mới là cách yêu của người trưởng thành. _____________ " ": Trích từ truyện. Review by #Lâm Phi *** Lâm Sơ lái xe đón con sau giờ tan học, bé con đứng ở cửa trường học khóc sướt mướt, cô giáo lo lắng nói: "Tôi cũng không biết sao bé lại khóc thành ra như vậy nữa, mới vừa rồi lúc tan học còn rất vui vẻ đây này, tôi cho các bé xếp thành đội ngũ, vừa quay đầu lại thì phát hiện bé đang khóc, hỏi cái gì cũng không nói!" Cô giáo là người vừa tốt nghiệp khóa này, cũng không có quá nhiều kinh nghiệm, gặp phải tình huống như thế khó tránh khỏi sợ hãi, đứa bé này mới học năm nhất, từ vườn trẻ nhi đồng lột xác thành học sinh tiểu học, thật ra thì đây là quá trình gian nan nhất, hơi không cẩn thận là có thể xảy ra sai sót ngay. Lâm Sơ an ủi nói: "Không có việc gì, không (di.da.l.qy.do) có việc gì, thằng bé không xảy ra chuyện gì lớn đâu!" Cô vỗ vỗ ót con trai, cười nói: "Bé con, đừng khóc ở cổng trường chứ, ngày mai toàn trường đều biết hết đấy, con có xấu hổ không hả!" Bé con chậm rì rì ngẩng đầu lên, nước mũi dính trên môi, bé dùng lực hít hít, nhưng vẫn không cẩn thận nuốt vào một chút. Lâm Sơ giả bộ ghét bỏ, rút khăn giấy ra ném cho bé. Bé con lau sạch nước mũi, đỏ mắt nức nở nói: "Không khóc nữa ạ!" Lâm Sơ vui mừng: "Đúng đúng, nam tử hán đại trượng phu, tại sao có thể khóc chứ, nói cho mẹ nghe một chút xem đã xảy ra chuyện gì nào?" Bé con nhớ tới chuyện đau lòng, lại nhếch miệng, muốn khóc nữa, Lâm Sơ học người đàn ông nhà mình quát chói tai: "Không cho khóc!" Bé con "Oa" một tiếng, nấc cục, rũ khóe miệng xuống u oán nói: "Không khóc!" Chỉ biết lặp lại "Không khóc" mà thôi, Lâm Sơ vỗ trán, dắt tay nhỏ bé của bé đi tới xe, vừa dùng lời nói nhỏ nhẹ hỏi lại một lần. Bé con nhăn nhăn nhó nhó nói: "Con bị phi lễ rồi......" Lâm Sơ dừng bước, không dám tin: "À?" Bé con ngượng ngập nói: "Một chị gái, mới vừa rồi hôn con......" Bé ấp úng do dự: "Giống như không phải trường học của bọn con, chị ấy hôn miệng con......" Lâm Sơ trợn mắt há mồm, đột nhiên thấy bé con khiếp sợ chỉ vào đường cái đối diện, nước mũi dính vào khóe miệng, bé cũng không để ý tới: "Chính là chị ấy!" Lâm Sơ từ xa nhìn lại, chỉ thấy một bé gái chui vào trong xe, bên cạnh còn đứng một người phụ nữ, thay cô bé đóng cửa xe lại, lại có một người đàn ông khôi ngô đứng ở bên cạnh người phụ nữ đó, mở cửa ghế lái phụ che chở cho cô ấy ngồi vào, cuối cùng mới vòng sang ghế lái, lên xe lái đi. Lâm Sơ cảm thấy giống như đã từng quen biết hai người kia, đang cố gắng nhớ lại, lại nghe bé con khóc lớn: "Oa...... Chị gái đi rồi!" Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Theo Đuổi Lâm Cô Nương (Lâm Cô Nương Thành Tù Ký) của tác giả Kim Bính.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Yêu Nữ Hoành Hành - Chu Khinh
Truyện Yêu Nữ Hoành Hành là một truyện mới được tác giả Chu Khinh gửi tới bạn đọc trên trang đọc truyện online, đọc truyện bạn đọc sẽ thấy được một câu chuyện tình yêu đầy những bất ngờ thú vị, chuyện cũng là một lời thủ thỉ về câu chuyện tình mà người ta dễ nhận ra đây là chân lý muôn thuở của yêu thương. Khi tình yêu đến, dù là nước trà vô vị cũng khiến say lòng người. Khi tình yêu đi, ngọt ngào cũng bắt đầu phiêu tán. Truyện tình cảm muôn đời vẫn thế, cần có sự tác động cả về hai phía, là sự bồi đắp theo ngày tháng. Thẩm Luật, không cần danh hiệu luật sư lớn nổi tiếng, chỉ thích cùng người ta mở văn phòng thám tử. Khi làm luật sư, đề tài lớn nhất là sự tuấn mỹ của anh; khi là ông chủ của văn phòng thám tử, mị lực của anh khiến phụ nữ ra tay hết sức nặng. Thẩm Luật sớm đã bị đàn bà làm hư, lần đầu tiên gặp được Hạ Thấm Đồng, phản ứng trước hết chính là nội tâm tru lên như sói vài tiếng liền. Mỹ nhân anh đã gặp nhiều nhưng chưa từng gặp qua người nào “đông lạnh” như vậy. Vì lòng tự trọng của đàn ông đã bị tàn phá, lần đầu tiên bị người ta không thèm để vào mắt, Thẩm Luật quyết định theo đuổi tòa núi băng này! Đáng tiếc, Thẩm Luật không làm được, vất vả vô cùng không hạ gục được mỹ nhân! Rõ ràng đã cùng nhau lăn trên giường một đêm, cô đau đớn khóc lóc liên tiếp cầu xin tha thứ, vì sao vừa tỉnh lại, Hạ mỹ nhân liền trở mặt, nói rằng lên giường chỉ là chuyện ngoài ý muốn chứ! Hạ Thấm Đồng, nhà cửa sa sút, vì trả nợ mà lựa chọn vào làm việc trong nhà tang lễ với mức lương cao. Mỗi ngày cùng người chết làm bạn, cô đối với nhiệt tình như lửa của Thẩm Luật hoàn toàn thờ ơ. Cô coi thường, anh coi như thẹn thùng; cô cự tuyệt, anh cho đó là rụt rè. Nhưng đến lúc cô nói rằng “tôi không thương anh”, nhìn thấy vẻ mặt anh biến sắc bỏ đi, khi ấy cô mới hiểu được, thì ra không phải cô không yêu anh như mình vẫn từng nghĩ. Chẳng qua đến lúc cô nói yêu anh, Thẩm Luật lại lạnh lùng đáp lại, tình yêu của cô cùng anh có quan hệ gì đâu? Là bọn họ cố tình chơi trò mèo vờn chuột hay thực sự tình yêu này chỉ có thế, đâu mới là cái kết đẹp cuối cùng cho truyện ??? Mời các bạn đón đọc Yêu Nữ Hoành Hành của tác giả Chu Khinh.
Ngự Phồn Hoa - Vô Xứ Khả Đào
Lần đầu gặp nhau trong rừng hoa hạnh, nàng vẫn còn là tiểu Quận chúa không rành thế sự, mà hắn là hoàng tử được tiên đế sủng ái nhất, càn quét quân xâm lược ở quan ngoại, lập nhiều công trạng lấn át cả vua, nhưng lại bị tân đế cố kỵ, cách chức đày đi phương xa. Lúc đó hắn vẫn không có ý định tranh giành thiên hạ, nàng lại vì hận nước thù nhà, lấy dịu dàng làm cạm bẫy, dùng lưu luyến làm lưỡi dao sắc nhọn, kiên quyết đẩy hắn vào con đường phản quốc. Ba năm sau gặp lại, hắn đã là bá chủ oai hùng chiếm giữ một phương, nắm chặt trường kiếm trên tay khát khao giành được thiên hạ. Mà nàng chỉ là nhạc công nghèo túng với hai bàn tay trắng. Bá nghiệp vương quyền, Vĩnh Gia hỗn loạn… Giáo ánh vàng, ngựa giáp sắt, mạng người như cỏ rác, yêu hận chỉ là mây trôi. Tình yêu ly biệt, cầu không được, sinh tử ngăn đôi, nàng phụ lòng hắn hết thảy, cuối cùng dùng cách đoạn tuyệt nhất trả lại cho hắn. Mãi cho đến khi hắn quân lâm thiên hạ, lại gần nàng trong gang tấc mà biển trời cách mặt. Sau tất cả những trăn trở yên hận đời này, nàng chỉ lưu lại một lời nhắn – “Nhận thâm ý của chàng mà không thể đáp lại, cuộc đời này nguyện nhìn chàng sống vui vẻ hạnh phúc” (*) (*) Nguyên văn: “Thừa quân thâm ý vô dĩ báo, vọng quân thử sinh ngự phồn hoa.”, ba chữ “ngự phồn hoa” này cũng chính là nhan đề của bộ truyện. Mời các bạn đón đọc Ngự Phồn Hoa của tác giả Vô Xứ Khả Đào.
Ỷ Thiên Chi Nhất Tần Nhất Tiếu - Phạn Ca
Ỷ Thiên Chi Nhất Tần Nhất Tiếu của tác giả Phạn Ca là câu chuyện về cuộc sống mới của một cô gái sau khi xuyên vào thế giới Ỷ Thiên lúc giang hồ còn có nhiều chuyển biến... Những tình tiết gay cấn giữa các thiếu lâm cao thủ, những câu chuyện tình yêu xoay quanh cuộc sống của nàng và hắn cũng như những rắc rối xung quanh nó.... Mời các bạn đón đọc ​Ỷ Thiên Chi Nhất Tần Nhất Tiếu của tác giả Phạn Ca .
Ngưng Hoan - Đương Mộc Đương Trạch
Cuộc đời là phù du, sao có thể vui mừng? Năm ấy năm tuổi, nàng ngàn dặm xa xôi từ An Dương bị bán vào Vĩnh Thành Vương phủ, cốt nhục chia lìa; Năm ấy mười hai tuổi, nàng mơ giấc mộng đẹp được gả cho phu quân nâng khay ngang mày, một khúc “Nguyệt thực” lay động hồn người, nén chịu đau thương chỉ vì nụ cười của người ấy; Năm ấy mười bảy tuổi, nàng bị người ấy xem là lễ vật dâng lên Đông Lâm Vương, tỉnh ngộ khỏi giấc mộng khờ dại mà nực cười. Trăm phương ngàn kế trốn đi, nhưng lại gặp gỡ Đông Lâm Vương Sở Hạo ngang ngạnh… Nàng phải đi, nhưng hắn không cho phép! Chỉ tiếc, một âm mưu kinh thiên động địa đã sớm tiềm ẩn, hoàng quyền tranh đoạt thiên hạ, cuốn cô đào kép nhỏ bé như nàng vào trong đó, đi hay ở lại, dây dưa trằn trọc một đoạn nghiệt duyên. Đối mặt với vị Vương gia tuấn mỹ phong lưu, viên thị vệ nghĩa hiệp chính trực trọng tình, vị ân nhân cũng là mối tình đầu với dã tâm khó nén, nàng trước bị thương tâm, nếu không thật lòng thật dạ… Hắn nhìn ánh mắt của nàng, hỏi từng câu từng chữ: “Nữ nhân trong thiên hạ không được mấy loại người, Diệp Ngưng Hoan, nàng rốt cuộc là loại nào?” Con ong cái kiến nho nhỏ như nàng, điệu múa khuynh đảo thế gian, tìm đâu hạnh phúc những tháng ngày còn lại? Mời các bạn đón đọc Ngưng Hoan của tác giả Đương Mộc Đương Trạch.