Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thời Đại Gái Ế Hưng Thịnh

Số chương: 26 chương +2 ngoại truyện Convert: ngocquynh520 Editor: lily58 Một lần nữa chân thành cảm ơn, đã giúp tôi được lên trang bìa. Hai người phụ nữ 28 tuổi, trong lúc nổi nóng, họ đánh cuộc với nhau xem rốt cuộc người nào trong vòng nửa năm có thể gả trước. Sử dụng mọi thủ đoạn, mọi mối quan hệ.            Rốt cuộc ai sẽ là người chiến thắng, ai sẽ là người thất bại thảm hại? Đều là vì mục đích theo đuổi tình yêu, chẳng lẽ thật sự không thể nào cùng đươm hoa kết trái được sao? *** #REVIEW: THỜI ĐẠI GÁI Ế HƯNG THỊNH Tác giả: Tô Lưu Thể loại: Hiện đại Tình trạng: Hoàn Review bởi: Dung Nguyễn Thùy - fb/hoinhieuchu Dạo này không hiểu sao toàn vớ được truyện hiện đại đọc thôi , mà chắc cuối năm rồi gặp được quyển đúng tâm trạng FA luôn . Truyện cũng không dài, nội dung bắt đầu bằng một cuộc cá cược trước lễ cưới của Đường Tiểu Mạn. Hai cô bạn thân của cô là Vệ Lan và Từ Tịch nếu không muốn tiếp tục kiếp chỉ làm phù dâu thì trong vòng nửa năm phải kiếm được người yêu và gả đi trước. Vậy nên truyện chia làm 3 couples và quá trình kiếm chồng của 2 cô nàng gái ế rất dở khóc dở cười. Thực ra khi đọc truyện, những FA có thể dễ dàng bắt gặp mình nơi 2 gái ế này. Trước tiên, nói về Về Lan, gái ế này đích thị là 1 trạch nữ kiêm hủ nữ chính hiệu, bà chị đêm đêm chỉ lo ôm cái máy tính YY đủ mọi kiểu về đam mỹ. Có thể nói chị này là đại diện tiêu biểu nhất của FA ngày nay (trong đó có t ). Vì cày truyện ngày đêm nên Vệ Lan trông xơ xác như 1 vampire, tính cách thì nhu nhược nên cũng dễ hiểu sao gần 30 vẫn chưa có mảnh tình vắt vai. Thêm kiểu tư tưởng chỉ có công – thụ mới là chân ái nên bà chị thành gái ế cũng không có gì lạ. Công cuộc kiếm chồng của bà chị gái ế 1 đó là bắt đầu bằng cách đơn giản nhất – xem mắt. Nói đến đây thì chúng ta sẽ nghĩ đi xem mắt có nhiều tình huống bi hài, nhưng không, bà chị rất hên, ngay lần đầu đã vớ được 1 anh tuấn tú, lịch sự, nghề nghiệp là nhân viên công ty cũng ổn định, thêm nữa anh này cư xử với chị cũng rất ôn nhu, chu đáo, không thể chê vào đâu được. Nhưng không, vậy thì truyện sẽ kết thúc cái rụp khi được 4, 5 chương, bà chị gái ế 1 này giành phần thắng rồi, ngược lại, lúc này đây, mama đại nhân biết được anh này chỉ là nhân viên quèn thì bắt chị phải chia tay. Mối nhân duyên tốt đẹp chưa kịp nảy mầm đã bị sét đánh chết khô queo. Sau vụ này mới mở ra quãng thời gian khổ cực cho bà chị gái ế 1, gặp toàn cực phẩm nam nhân, sau đó nữa, trong một lần dùng máy tính công ty làm chân lý cao cả của hủ nữ mà quen được một anh chàng thanh niên tài tuấn. Nhưng mà lại không, anh này rất rất cực phẩm, quý vị muốn biết thêm chi tiết xin đọc truyện, nhưng yên tâm là kết cho gái ế 1 HE nhé. Sau đây chúng ta đến với gái ế thứ 2 – Từ Tịch. Bà chị gái ế này muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn nghề nghiệp có nghề nghiệp, muốn nữ cường có nữ cường, muốn dịu dàng thục nữ cũng có luôn. Vậy tại sao lại ế mốc mồm??? Vì bà chị rất kén chọn, đã vậy còn thay bồ như thay áo đến độ quên luôn đã có bao nhiêu bồ, quên cả tên của bồ cũ luôn. Để tham gia vụ cá cược này, bà chị gái ế 2 tận dụng nguồn tài nguyên sẵn có từ nhiều chỗ, từ quyển sổ list bồ cũ, đến các bà chị đã lập gia đình trong công ty hay đi lo chuyện bao đồng, cuối cùng là bắt anh bạn thanh mai trúc mã bác sĩ giới thiệu đối tượng. Phải nói bà chị này tiêu chuẩn hơn hẳn gái ế 1 – Vệ Lan nhưng như vậy tỉ lệ gặp cực phẩm trong cực phẩm cũng tỉ lệ thuân mà cao hơn và ở 1 trình độ thốn hơn, cao cấp hơn. Đọc những đoạn về bà chị gái ế 2 này chỉ muốn la lên, trời quơi, có sẵn đàn ông chất lượng cao, thanh mai trúc mã, nhân phẩm tốt, đặc biệt là si tình đến nỗi yêu từ cấp 2, không cưới vợ chỉ chờ đợi, sẵn sàng đau khổ giảm cân vì người mình yêu thì tại sao không nắm lấy, Tại Sao, TẠI SAO??? Chị không cần thì cho em đi, cho em nè . Nhưng mà thôi, cuối cùng thì trời không phụ thanh niên si tình của thời đại, sau bao đau khổ, nằm gai nếm mật, từ lốp dự phòng vụt sáng lên thành lốp chính rồi, khóc mừng thương thay cho thanh niên, đọc mà rung động lắm luôn, mong ước gặp được một người bằng 1/3 anh cũng được, huhu, mà vẫn đang ế mốc mỏ . Cuối cùng là người đáng lẽ hạnh phúc nhất trong 3 người – cô dâu Đường Tiểu Mạn. Chị này có đủ các tiêu chuẩn hạnh phúc, thiên kim tiểu thư nhà giàu, có anh người yêu tiêu chuẩn, chiều chuộng nhưng đến cuối cùng mới vỡ lẽ ra KHÔNG PHẢI NHƯ VẬY. Tại sao thì đọc đến cuối truyện bà con sẽ biết thôi. Nói về quyết định của chị này thì cũng không hẳn là đã ngu ngốc, mỗi người mỗi quan điểm, chị rất hiểu bản thân và biết bản thân cần gì, lựa chọn của chị ấy chính là đúng đắn với chính bản thân, là kết cục HE với chính chị ấy, có thể kết cục này đối với một số người là BE nhưng cứ sống tốt thì không có chân lý nào áp đặt được lên tất cả mọi người. Đọc xong truyện với 3 tình huống của 3 cô gái trẻ, người đọc có thể tìm thấy bản thân và nghiệm ra nhiều chân lý đối với tình cảm và hôn nhân rất thiết thực. Ngoài ra tình tiết truyện đọc cũng hài, thư giãn, nhưng vì truyện hơi ngắn nên kết hơi bị cụt. *** Quy tắc của gái ế. Mới chỉ nghe qua người ta nói cơm thừa, chưa từng nghe nói qua phụ nữ cũng có thể thừa. Câu nói này chính là lời tự an ủi động viên nhau của Vệ Lan và Từ Tịch Tịch. Hai người lúc nói câu này rõ ràng là rất chột lạ nhưng lại cố làm ra vẻ hiển nhiên, thật đáng khen cho dáng vẻ này. Hai cô gái vừa bước sang tuổi 28, chính thức bước chân vào hàng ngũ gái ế, ngoài mặt thì nói như vậy, nhưng quay lưng lại nhìn phiếu cơm dài hạn của mình, hai người đành thở dài rầu rĩ. Đường Tiểu Mạn nói đây gọi là "Miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo", lúc nói còn cố ý cao giọng lên, chỉ sợ gái ế các cô đứng ở cửa không nghe thấy. Vệ Lan cảm thấy mình ban đầu nhất định là bị mù hoặc tâm trí mê muội, mới có thể kết bạn cùng người này, lại còn ở chung một phòng. Từ Tịch Tịch lại nhếch miệng khinh thường, bác bỏ lời cô, chỉ coi như cô đang ghen ghét đố kỵ. So với cô, Từ Tịch Tich có khuôn mặt thanh tú, dáng người bốc lửa, ai ai cũng phải ngưỡng mộ. Nhưng nghĩ kỹ, lại cảm thấy tức, đúng là trước đây mình sống quá có lỗi với lương tâm. Đường Tiểu Mạn từ trước đến nay đều cho rằng, mục đích cô sống trên cõi đời này chính là để đứng trước mặt hai người bạn học ế này nói mấy lời đả kích, kích động đến chút ý chí chiến đầu cuối cùng của họ, khiến họ có thể chạy ra đường túm lấy một người đàn ông lôi về nhà cùng nhau lên giường, ngày hôm sau liền tới cục dân chính đăng ký kết hôn, chín tháng sau thì vào phòng sinh, cũng muốn so xem cuộc sống của ai tốt hơn.~d,d,lqd~ Đường Tiểu Mạn thuận tay cầm quyển sách bên cạnh lên, vung tay đánh lên đầu Vệ Lan, nhưng không ngờ lấy trúng quyển sách bìa da cứng, làm cho Vệ Lan ngồi trước máy tính nhảy dựng lên như mèo giẫm phải đuôi, vẻ mặt đáng sợ hiếm thấy. Đường Tiểu Mạn không thèm để ý đến sự tức giận của cô, chỉ tay vào mũi cô mắng: "Cậu xem lại cậu đi, trời sinh đã có khuôn mặt nhỏ như vậy, suốt ngày chỉ mặc đồ công sở, đi giày cao gót, chẳng được ích lợi gì, cứ thấy đàn ông tiến tới chưa cần biết mặt mũi người ta tròn méo như thế nào, liền cúi gầm mặt như tội phạm, nửa lời cũng chả dám hé. Cậu mà không ế, ông trời cũng không đồng ý." Từ Tịch Tịch cảm thấy Đường Tiểu Mạn nói rất hay, còn vỗ phụ hoạ: "Tiểu Mạn nói rất đúng. . . . . ." "Cậu tốt hơn cậu ấy sao, còn đứng đấy mà cười người khác." Đường Tiểu Mạn đổi mục tiêu, quyển sách trong tay cô cũng đổi hướng theo, tới nửa đường chợt nhớ ra đây là quyển sách bìa da cứng, đành dừng lại. Nhưng miệng ngược lại không nhàn rỗi, tiếp tục nói, "Trời sinh đã có khuôn mặt mê hoặc lòng người, lại chuyên đi làm chuyện mất mặt. Nhìn cậu xem, chẳng khác nào Phạm Băng Băng, vậy mà người ta cho dù có bị bao nhiêu người mắng, nhưng mở TV lên coi kênh nào cũng có mặt cô ta. Với dáng vẻ này của cậu, suốt ngày chỉ biết kể lể chuyện xưa, nào là Trương Tam hôn cậu, Lý Tứ nắm tay cậu, Vương Nhị Ma Tử đẩy cậu nằm xuống lại bị cậu đánh cho một trận. Mình đây chư từng thấy cậu đem người đàn ông nào về nhà. Cậu mà không ế, Vệ Lan sẽ không bằng lòng!" "Chuyện này liên quan gì tới mình!" "Chuyện vớ vẩn gì vậy!" "Quả nhiên giọng điệu gái ế y hệt nhau." Đường Tiểu Mạn ngáp một cái, xoay người trở về phòng. "Cậu cũng có hơn đâu!" Lần này cả hai cùng đồng thanh. "Cuối năm nay mình kết hôn, tới lúc đó, hai cậu làm phù dâu cho mình đi." "Không được." Từ Tịch Tịch dứt khoát cự tuyệt, "Nghe nói nếu làm phù dâu ba lần sẽ không lấy được chồng. Mình đã làm hai lần rồi, không nên làm lần thứ ba, cậu tìm người khác đi." "Mình cũng vậy, mình cũng làm hai lần rồi." Vệ Lan vội vàng tiếp lời, chỉ sợ chậm một bước, lập tức sẽ bị người ta trói lại đem tới lễ đường, đặt xuống bên cạnh cô dâu. "Dù sao hai người các cậu cũng không ai thèm lấy, so đo nhiều như vậy làm gì." Đường Tiểu Mạn buông tay ra, làm ra vẻ "Hai người nhìn ta đây". Từ Tịch Tịch thầm nghĩ, để thua như thế này không được, muốn thua cũng không thua trong tay Đường Tiểu Mạn, cắn răng nói: "Bây giờ còn cách cuối năm tận sáu tháng, làm sau cậu biết mình không ai thèm lấy. Hiện tại chỉ cần mình ra ngoài vung tay lên. . . . . ." "Được rồi, mình biết rồi, chỉ cần bây giờ cậu đi ra ngoài vung tay lên, lập tức có một hàng dài đàn ông chạy tới cầu xin cậu gả cho họ có phải không." Đường Tiểu Mạn chỉ tay lên trần nhà nói, "Đừng chém gió nữa, đồ đạc ở đây đều bay trên trời hết rồi, cậu còn thổi nữa, nóc nhà chúng ta sẽ bay mất bây giờ." Mặc dù Từ Tịch Tịch tức giận cô nói chuyện quá đáng, không chịu nể mặt ai, nhưng cũng không mở miệng bác bỏ lời cô được. Người bình thường đuối lý tốt nhất nên im lặng, càng mở miệng lại càng chết thảm hơn. Mời các bạn đón đọc Thời Đại Gái Ế Hưng Thịnh của tác giả Tô Lưu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Làm Dâu Nhà Phú Ông
Thể loại: Gia đình Độ tuổi thích hợp: Trên 16 tuổi. Con trai của phú ông đã đến tuổi cập kê, ông bèn kén vợ cho con. Mọi người cân nhắc kỹ trước khi nhảy hố. Truyện có yếu tố hư cấu hơi cao, không thích hợp với những người nghiêm túc, thích phong cách chân thật. P/S: Lan Ruass story ~ Porcupine & Duck Family ***   Review bởi: Thùy Cheng - fb/hoinhieuchu ----- Câu chuyện xuất phát ở làng quê Kim Giang, xã Đại Cường có một lão phú ông tên Phạm Kim vô phúc sinh được thằng con trai cả vừa mập mạp lại vừa béo tròn và ăn hại, mười ba tuổi vẫn tè dầm, thằng hai là con bà hai dáng người xấu hoắc vừa cao lại vừa có bộ da ngăm màu đồng, chẳng đẹp như thẳng cả mà lại có mấy cái múi ở bụng thật sợ sợ. Bà cả là Đinh Phi Yến tiểu thư, đỏng đảnh thôi vì được ông Phạm Kim thương quá trời nhưng xét so với bà hai thì bà này vẫn còn là một người con gái hiền lành chán. Cũng nghiễm nhiên mới cái độ chưa quá xuân xanh ba chục mấy tuổi đầu nên bà Đinh Phi Yến với ông Kim vẫn còn rôm rả hò hẹn lắm. Xét qua cả câu chuyện thì chốt cho bà main phụ này qua ải :’( Cậu hai – mợ Trâm là nhân vật chính rõ ràng sống động. Cậu hai đúng chuẩn chất con người kiệm lời ít nói nhưng bắn câu nào lọt tai câu ấy, lời của cậu kể cả khi bình thường lẫn khi hay ghen đều khiến người đọc mê mệt vì quắn quéo. Độ tuổi cậu này tầm mười ba, mười bốn, từ nhỏ nhỏ đã biết tán gái rồi cầm phong lan, kim chi cua đồ con nhà bán bún là mợ Trâm. Mợ Trâm mười lăm tuổi, đẹp nhất cái thôn ấy, má lúm đồng tiền, má hồng hào xinh đẹp, lại còn có dáng người ngon lành, tuy nhiên sau chương 50 mợ ấy đã thú nhận là mình độn. Dường như chị Lan Rùa biết cách để bỏ bùa mê thuốc thử vào những câu chuyện của chị, nên chi tiết nào cũng sống động và chân thực đến lạ. Bước vào những chương đầu tiên, cuộc sống nông thôn khó khăn chật vật, cách Trâm gả cho cậu hai, và vô vàn diễn biến khác đều làm người khác quắn quéo về sự dễ thương. Tuy nhiên ai cũng đều có những ác cảm kì lạ với bà hai (Phúc). Nhưng sau này, những chi tiết cho thấy bà hai là mẹ ruột cậu cả, cách bà hai đối xử với cậu cả và ngược lại đều khiến người đọc vừa thấy hả hê, vừa thấy đau tê tái. Những chương kế tiếp là cuộc sống giàu sang, phú quý của cậu hai khi đỗ đạt và mợ Trâm. Hầu như chương nào cũng được chị Lan thể hiện tình yêu đôi lứa mới và đẹp, chân thực lạ trong văn phong tuy giản dị mà thấm lòng. Những diễn biến này tiếp tục lên cao trào qua những màn đối thoại của mợ Trâm, qua màn ghen tuông của cậu hai luôn kiệm lời. Nhưng mợ Trâm dù cưới trước cũng chỉ là vợ hai, còn mợ của là Minh Thùy và mợ ba là Thục Quyên, hai nhân vật đang trong quá trình khai thác nhưng từ những chương sát sút thì mợ Thục Quyên đã lộ rõ bản chất thâm độc nham hiểm. Câu chuyện này không quá dài, nhưng nó phản ảnh bộ mặt ghê ghớm của những người phụ nữ thâm độc, thể hiện cả suy nghĩ về xã hội thời bấy giờ. Truyện được đáh giá cao bởi những lời nói của cậu hai – lời nói ít nhưng khiến người ta gục như điếu đổ và tình yêu ngây ngô, trẻ con của cậu hai với mợ Trâm, cậu cả với mợ Chi đanh đá. Tuy nhiên, đều khiến mình khá là không thích chị Lan bởi nhân vật của chị thường quá trẻ tuổi, dường như cách suy nghĩ của nhân vật đều làm mị phải tự lừa bản thân rằng đây là một chàng trai mười bảy, mười tám hai hai chục chứ không phải là mười ba mười bốn. *** Nhà Phan Kim có hai vị phu nhân. Bà cả là Đinh Phi Yến, tiểu thư cành vàng lá ngọc, được phú ông hết sức cưng yêu chiều chuộng. Bà có một người con trai là Phan Hưng, tám tuổi, trắng trẻo, đẹp xinh, tròn ủm, mê cô Trâm con gái nhà bán bún riêu. Bà hai là Phúc, vốn là kẻ hầu của Phi Yến năm xưa, sau lấy phú ông sinh được cậu Phan Lâm. Cha bà vốn là tội phạm nên bà không được ăn sung mặc sướng, phải sống dưới túp lều tranh rách nát, con trai cũng phải hàng ngày làm việc kiếm tiền nuôi mẹ. Phan Lâm lầm lì, ít nói, ít cười, chỉ cặm cụi mua bán mà thôi, nhưng lại là người mà cô Trâm bé nhỏ để ý. Câu chuyện này xoay quanh cuộc sống và những vướng mắc giữa hai cậu và cả hai bà vợ của phú ông, cùng mối duyên rắc rối của Trâm với hai người con trai nhà giàu kia. Trâm thích cậu Lâm nhưng cậu Lâm luôn lầm lì, có ý tứ không nói, có lòng tốt cũng không thể hiện rõ ra, hại Trâm suốt ngày buồn rồi giận nhưng vẫn yêu cậu tha thiết. Còn cậu Hưng suốt ngày căm ghét Lâm, hại cậu bao bận mà cậu vẫn không oán than nửa lời. Cả mẹ Lâm và mẹ Hưng nữa, bao cuộc phong ba, vẫn không ngừng ghen ghét đấu đá. Đây là truyện của một tác giả người Việt, thực làm tôi vừa thấy cảm động vừa thấy mới mẻ khi đọc. Cũng là một motif tình cảm đó, nhưng cách tác giả thể hiện khá thú vị, hài hước và cũng dễ nắm bắt tâm lý người đọc. Nhân vật được tác giả tạo ra cũng cực kì thú vị. Có thể kể đến Trâm, nhân vật nữ chính của truyện, là một người xinh đẹp, nở nang và có phần thô lỗ, mạnh bạo nhưng cô là kiểu nhân vật mà tôi cực kì yêu thích. Cô gái ngây thơ, hơi ngu ngốc, dễ bị lừa nhưng cực kì tốt bụng, thật thà và đặc biệt là tấm lòng ngay thẳng, theo trai là theo tới cùng, mặt dày mà theo luôn không ngại ngần gì cả. Có lẽ vì thế nên Trâm mới cưa đổ được cả hai con trai của nhà Phan Kim. Cậu cả mê cô như điếu đổ vì cô đẹp và đáng yêu. Còn cậu hai, cậu Lâm, nhân vật nam chính của chúng ta dù cực kì khó gần nhưng cũng không thể nào thoát khỏi sự “đeo bám” chính hiệu của Trâm. Nhân vật nam này khiến tôi khá ưng bởi tính cách ngoài lạnh trong nóng của cậu, không có gì lạ hết nhưng cậu lại khá tsundere, quan tâm nhưng không bao giờ thể hiện ra ngoài mặt cả, rất thú vị, hơi có tí đàn ông lại buồn cười. Nhìn chung đây là một câu chuyện dễ thương và đáng yêu, đáng để đọc để cảm thấy tâm hồn được xoa dịu bởi tình yêu cực kì cute của hai bạn trẻ Lâm-Trâm. Mời các bạn đón đọc Làm Dâu Nhà Phú Ông của tác giả Lan Rùa.
Trùng Sinh Chi Cưu Triền
Thể loại: hiện đại, trọng sinh, chủ công, ấm áp, 1X1, HE. NVC: Hàn Hiểu x Hứa Kiệt Tôi đã từng chết một lần, tại cuộc đời ấy tôi là một kẻ trắng tay. Sau khi chết, tôi không hóa thành lệ quỷ, cũng không lên thiên đàng hay xuống địa ngục Tôi đứng ở nơi đó, nhìn cuộc sống đau thương của cha tôi sau khi tôi mất. Thẳng đến lần thứ hai mở mắt ra, trở lại mười tám tuổi Tôi phát thệ bản thân sẽ báo đáp Hứa Kiệt, vì cậu đã chiếu cố cha tôi. Chỉ cần cậu nói muốn, mà tôi lại có thể, tôi sẽ cho cậu toàn bộ. *** Giới thiệu về truyện: Đây là một quyển trọng sinh, chủ công, lãnh tĩnh, stun công x dịu dàng, ấm áp, tinh tế thụ. Nói thế thì mọi người đã biết họ là trời sinh một đôi rồi. . Hàn Hiểu: Anh kiếp trước là một hoa công tử, hào phóng, thân thiện, dịu dàng. Nhưng thật chất, vẻ dịu dàng trong đôi mắt ấy chỉ là một phần – “ba phần là sắc bén, sáu phần lạnh lùng.” – Hứa Kiệt . Anh kiếp trước được nhiều người mến mộ lại chung tình với một cô gái, Hứa Khả, để rồi bị cô ấy hại chết. Vất vưỡng trên nhân gian, không lên thiên đàng cũng không xuống địa ngục được. . Rất may, anh chấp niệm nặng nhưng không trở thành lệ quỷ mà du du đãng đãng bồi bên người cha cho đến khi ông chết. . Cũng vì vậy, anh được trọng sinh. . Hứa Kiệt: HỨA KIỆT là một con người dịu dàng, ôn nhu, tinh tế từ bên ngoài đến bên trong. . Kiếp trước, đối với HÀN HIỂU anh chỉ là một người đồng hương của Hứa Khả. . Hai người lần đầu tiên gặp nhau là khi HỨA KIỆT lên thành phố đăng ký học. Anh tay xách đùm lớn bịch, sau lưng bị mọi người chỉ trỏ cười nói đồ nhà quê. Chỉ có Hàn Hiểu cười dịu dàng với anh, hướng dẫn anh đường đi trong trường. . Giây phút đó anh biết mình tiêu rồi bởi anh đã yêu phải con người ôn nhu trước mắt này rồi. . Anh dịu dàng nhưng cũng kiên cường. Khi người con trai ấy chết rồi, anh vẫn giữ lại tình yêu đến rất rất nhiều năm sau. . Kiếp trước, nếu không có HÀN HIỂU, có lẽ anh sẽ không phát hiện ra mình là đồng tính rồi bị người nhà phát hiện, đánh đến gần chết, rồi không được Âu Phong Minh cứu, lại sẽ không chấp nhận làm ca sĩ theo Âu Phong Minh, tránh được các quy tắc ngầm. Và cậu cũng sẽ không trở thành một người nổi tiếng, giàu có. . Đổi lại, anh chăm sóc cha của Hàn Hiểu sau khi anh ấy chết. . Kiếp thứ nhất, nợ nần hai người đều trả xong. . Kiếp này HÀN HIỂU trọng sinh. . Anh phô bày cái tôi lãnh ngạo, càng thêm bất cần đời, dung túng bản thân làm việc mình thích, coi thường cái nhìn của người đời. . Anh không còn là con người hay mỉm cười dịu dàng như trước nữa. . Kiếp này anh dứt khoát với Hứa Khả, tìm mọi cách báo ân Hứa Kiệt. . Cao ngạo và tự tin của anh không để cho một người con gái nhàm chán hủy hoại cả cuộc đời anh như kiếp trước nữa. . Anh không bao giờ muốn nếm lại cảm giác làm một cô hôn dã quỷ nữa. Muốn khóc nhưng khóc không ra, muốn cười lại không thể cười,  muốn chết lại càng khó hơn… . Mọi thứ bắt đầu từ đây. . Khi tin Hứa Kiệt là đồng tính bị đồn ra, anh ấy không nhà không tiền, anh giúp đỡ anh ấy, đưa anh ấy đền nhà anh. . Hai người từ đó gắn bó với nhau, và tình yêu nảy sinh lúc nào không ai hay. . Hàn Hiểu vì tránh nhiệm mà ở cạnh Hứa Kiệt. . Điều này đúng. . Ban đầu, tình cảm của anh dành cho HỨA KIỆT là một thứ hợp chất giữa mong muốn báo ân, cảm kích, tôn kính và nhiều thứ khác. Tôi nói cho câu biết mật mã, nói tin tưởng là giả, chỉ là nghĩ rằng đời này ai cũng có thể phản bội tôi, chỉ có cha cùng cậu sẽ không. . Không hề có tình yêu. . Có chăng, chỉ là một chút yêu mến nảy sinh khi anh nhìn con người ôn nhu này chăm sóc người cha già cả điên khùng cua anh suốt bao nhiêu mà không có chút phiền hà. . Anh sống lại, muốn giúp đỡ lại cậu, muốn cho cậu tất cả những thứ cậu muốn, dù cho trong đó có cả anh. “Chúng ta hẹn hò đi.” Nếu như đây là cậu muốn, tôi sẽ cho. . Từ giây phút đó, cái tên điên cuồng có tên HÀN HIỂU đã đặt người con trai tên HỨA KIỆT vào trái tim, cho anh ấy ngồi vào chiếc ghế thứ hai còn lại trong tim mình, ngồi bên cạnh ba anh. . Và cái tên điên cuồng đó cũng quyết định, nửa đời sau sẽ luôn bên cạnh chăm sóc, nâng niu, trân trọng con người này. Bởi cậu trai HỨA KIỆT này tốt như vậy, ngốc như vậy, yêu thương anh nhiều năm như vậy, nếu anh không biết trân trọng anh ấy, thì anh là đồ ngốc rồi. May thay, anh HÀN HIỂU vẫn thông minh lắm. Vì đã từng bị phản bội rồi chết nên tôi hiểu được lòng người mới là điều quan trọng nhất, giới tình chỉ là thứ yếu. . Nhưng, Nếu như cũng có một ngày cậu chọn con đường như Hứa Khả, tôi đây tình nguyện tự tay tiễn cậu xuống địa ngục, hủy đi chút ấm áp trong lòng này. . Tình cảm này chưa thể gọi là tình yêu đôi lứa nhưng không hề thiếu những điều cần có của tình yêu. . Và tình cảm này chỉ cần thêm chút kỉ niệm ấm áp làm chất dinh dưỡng, chút thời gian làm hoocmon kích thích hạt giống này nảy mầm. . Đến cuối cùng, ta sẽ có một cây tình yêu ra trái ngọt, khiến ai cũng thèm thuồng muốn có. . Tinh yêu của họ là tình yêu thứ tình yêu đơn giản nhưng khó kiếm mà bạn truy tìm cả đời. . Nếu bạn chưa cảm thấy bài cảm nhận này khó hiểu, chưa chứng mình rõ được tình cảm của hai nhân vật chính có phải là yêu hay không vậy còn chần chờ gì nữa mà không đi đọc truyện. . Sau đó, mong bạn cho tôi đôi ba dòng cảm nhận về tình yêu của họ. . Những nhân vật phụ và tình cảm của họ cũng rất đẹp, rất ấm áp. Nhưng mà không nên spoil nên dừng bút thôi. *** Hiện đại, chủ công, trọng sinh, lãnh đạm cường công x ôn nhu cường thụ, nhiều couple Công kiếp trước bất hạnh yêu nhầm con vợ bề ngoài bạch liên hoa nội tâm rắn rết, bị gian phu đập cho một phát đi đời, chết đi nhưng hồn còn phiêu dạt dương thế. Cha công vì bức gian phu phú nhị đại phải đền tội mà tán gia bại sản. Trong những ngày cuối đời của ông, chỉ có người bạn học công tiện tay giúp đỡ ngày xưa ở bên cạnh chăm sóc. Công thấy cha mình chết đi, chứng kiến người bạn kia nghẹn ngào khóc bên mộ bia của mình. Thế rồi, anh trọng sinh. Lần nữa làm người, công ngay lập tức xác định rõ sẽ bảo vệ hai người duy nhất yêu thương anh, quyết tâm rời xa con vợ (lúc này chỉ đang theo đuổi) lẳng lơ. Không chỉ giúp đỡ thoáng qua như ngày xưa, nay công mà quan tâm, ở cạnh và bảo vệ người bạn Hứa Kiệt trước áp lực của gia đình và xã hội. Hứa Kiệt biết công chưa thật sự yêu mình nhưng vẫn kiên trì ở bên, dùng tình cảm của mình lấp đầy nội tâm trống rỗng của anh. Truyện này tạm ổn. Tình cảm từ từ nhưng sự nghiệp được miêu tả có phần vội vã nên dễ có cảm giác công bàn tay vàng. Nhân vật ổn, tạo ra em vợ hụt pháo hôi quá xuất sắc trong vai trò khiến người ta ghét cay ghét đắng. Các couple còn lại của truyện cũng đáng yêu, tiếc rằng đất diễn hơi ít. Công ban đầu đến với thụ vì nghĩa nhưng cuối cùng là tình thật sự, cũng rất xứng đáng với sự kiên trì của thụ. Điểm mình thích nhất ở truyện là công rất dứt khoát, đọc truyện thấy rất rõ sự khác nhau giữa (đa số) trọng sinh chủ công vs chủ thụ. Trong khi thụ dây dưa kéo dài thì công cứ gọi là “dao sắc cắt đay rối”. Truyện cũng không dài nên must read cho team chủ công.   Mời các bạn đón đọc Trùng Sinh Chi Cưu Triền của tác giả Thì Bất Đãi Ngã.
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Bạn đang đọc truyện Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc của tác giả Niêm Hoa Phất Liễu nói về Cố Hề Hề vì một kế hoạch mà lần đầu tiên của cô đã bị cướp đi. Mối tình ngọt ngào ân ái nay đã bị chôn vùi trong giá rét. Doãn Tư Thần cao ngạo nhìn cô nói: "Nếu như em có thai vậy thì hãy kết hôn thôi, tôi không thích em mà em cũng không thích tôi" Nói rồi anh đặt hợp đồng hôn sủng hôn nhân giá ngàn vàng xuống trước mặt cô. Cố Hề Hề vừa định thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ngờ tới người đàn ông ngôn tình ngược này lại dùng tờ hợp đồng để xem thường sự chống cự của cô, lại thông báo với khắp thế giới cô là vật riêng của anh. Doãn Tư Thần, rốt cuộc là anh muốn làm truyện hay gì đây? Nếu bạn yêu thích tác giả Niêm Hoa Phất Liễu thì có thể đọc thêm truyện: Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc *** #REVIEW #HOÀN_CHÍNH_VĂN #Cô_Vợ_Hợp_Đồng_Bỏ_Trốn_Của_Tổng_Giám_Đốc_goctruyen Truyện: Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc - Tác giả: Niêm Hoa Phất Liễu Thể loại: Ngôn tình hiện đại, hào môn thế gia, cưới trước yêu sau, sủng, ngược... Nguồn:Nhóm dịch: Thất Liên Hoa Review: Đã lâu lắm rồi mới tìm về cho mình một tác phẩm hiện đại về mô tuýp Tổng giám đốc hay như vậy. Ngược chỉ là chút gia vị nhẹ cho tình thêm nồng, ngọt đủ để người ta say mê nhấn chìm trong đó. Đó chính là truyện Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc của tác giả Niêm Hoa Phất Liễu. Khi dàn soái ca đủ sức đủ tài đủ chung tình đều hội tụ về đây, hoàn hảo đến choáng váng. Doãn Tử Thần_ con cưng của trời không yêu thì thôi, một khi đã yêu sẽ dâng cả bầu trời cho người mình yêu. Mặc Tử Hân_ kẻ tám lạng, người nửa cân với Doãn Tư Thần, cũng là tình địch cân não nhất của anh ta, tình yêu của anh nó trong sáng, thuần khiết, có tranh thủ và phấn đấu vì tình yêu, có hy sinh và bảo vệ cho tình yêu nhưng vẫn luôn cao thượng mà không toan tính, dùng thủ đoạn đê để giành lấy người mình yêu. Cố Hề Hề: Cô gái tưởng chừng bất hạnh khi bị bỏ rơi từ bé nhưng khi gặp anh, cô biết yêu và được yêu, có đau, có hờn nhưng rất hạnh phúc hưởng thụ tình yêu của anh. Mối tình tay ba hiện đại tưởng chừng chỉ có thế nhưng không ai biết đó là tình kiếp ngàn năm trước vẫn còn dang dở của họ và đến hiện đại mới tiếp diễn. Ngoài ra dàn nhân vật phụ cũng đủ để chúng ta cười ngất, đủ để ta hâm mộ, tiếc hận và thổn thức. Một Tưởng Dật Hải si tình, tình yêu trong anh là tình yêu chỉ có sự thuần khiết và trân trọng, nâng niu. Vân Nặc- một cô gái tưởng chừng con cưng của trời lại không may mắn vĩnh biệt sớm với thế gian, nhưng với tình yêu của người chị dành cho đứa em chưa bao giờ gặp mặt đã thúc đẩy cô làm nên điều vĩ đại, dành hết năng lực cố gắng của bản thân để trao lại cho em gái, hóa kiếp mình để trùng sinh chỉ một tiềm thức bảo vệ em gái của mình, một cô gái hoàn hảo, một người chị gái đáng kính, đáng nể. Đây là cặp phụ mình yêu thích nhất trong bộ truyện này, ngoài ra còn rất nhiều cặp khác, giống như nồi lẩu nhiều màu, đủ sắc đủ vị và đặc biệt không một ai xuất hiện mà dư thừa, mà không dành cái kết riêng cho họ cả. *** Bộ ngôn tình này đã được chuyển thể thành truyện tranh, đủ để hiểu là nó có sức hấp dẫn thế nào phải không? Theo đánh giá của tôi, CVHĐBTCTGĐ (tên dài quá) là một trong những bộ truyện ngôn tình hiện đại sủng có nội dung hay nhất. Truyện xoay quanh cuộc tình tay ba giữa ba nhân vật. Doãn Tử Thần, con cưng của trời không yêu thì thôi, một khi đã yêu sẽ dâng cả bầu trời cho người mình yêu. Mặc Tử Hân, kẻ tám lạng, người nửa cân với Doãn Tư Thần, cũng là tình địch cân não nhất của anh ta, tình yêu của anh nó trong sáng, thuần khiết, có tranh thủ và phấn đấu vì tình yêu, có hy sinh và bảo vệ cho tình yêu nhưng vẫn luôn cao thượng mà không toan tính, dùng thủ đoạn đê để giành lấy người mình yêu. Cố Hề Hề, cô gái tưởng chừng bất hạnh khi bị bỏ rơi từ bé nhưng khi gặp anh, cô biết yêu và được yêu, có đau, có hờn nhưng rất hạnh phúc hưởng thụ tình yêu của anh. Motif tổng giám đốc quen thuộc nhưng qua bàn tay tác giả đã được biến tấu trở nên cực kì khác biệt. Mối tình tay ba của họ không chỉ là đoạn gặp gỡ ở cuộc sống đô thị phồn hoa mà còn tiếp nối duyên kiếp đã mất hàng ngàn năm về trước, mang đến một cảm giác thần thoại nên thơ cho câu chuyện. Dàn nhân vật phụ cũng rất đặc sắc và đáng chú ý. Tưởng Dật Hải si tình, yêu đương trong sáng và thuần hậu. Vân Nặc, người chị gái tốt bụng biết hi sinh cho em của mình. Và vài cặp phụ khác cũng đáng chú ý không kém. Điểm trừ của truyện chắc là… hơi khiến tôi thiếu bất ngờ. Nói chung, Doãn Tử Thần cũng cùng một kiểu như bao nam chính khác từ ngôn tình mà ra, nên khi đọc đã biết anh ta sẽ là đối tượng được HE bên cạnh Hề Hề rồi nên có cảm giác khá tội nghiệp Tử Hân. Ngoài ra, truyện này yếu tố ngược thực chất chỉ là phụ, đa phần vẫn là sủng và ngọt ngào nồng ấm nên chị em nào thích sủng thì vẫn có thể yên tâm nhảy hố. Mời các bạn đón đọc Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc của tác giả Niêm Hoa Phất Liễu.
U Linh Cảnh
Thể loại: Đam mỹ, cường cường, thanh mai trúc mã, tương ái tương sát, phương Tây, HE Biên tập: Âu Dương Tình Văn án Y có một khát khao... Chỉ là không ngờ lại thực hiện được. Y kích động nắm chặt đất thần, ngón tay lại nhẹ nhàng sờ sợi tóc vàng óng lẫn trong nắm đất đó. Y hoảng hốt Không ngờ lại thành công… Dùng loại đất Thần từng tạo ra Adam còn thừa lại, cùng với sợi tóc của Raphael… Để tạo ra một Raphael. Một Raphael của riêng y. *** Có thể nói, chị Bơ đã xây dựng một mạch truyện cực kì thành công, cộng thêm bối cảnh hiện đại đan xen kì huyễn gợi sự thần bí và hấp dẫn và cả hoành tráng cho câu chuyện. Giọng văn vẫn kiểu hài hài tưng tửng tạo thêm không khi vui tươi và hài hước cho câu chuyện, còn giúp nhân vật mang theo vài phần trẻ con đáng yêu, nhất là a công, ngạo kiều moe moe ứ chịu nổi ???? Đề cử đọc thử! *** 【 Cửu Giới Hệ Liệt 】gồm có: 01 – U Linh Tửu Điếm | Hiệp Sĩ Hạt Đào Ba Quả Táo → Yingie (Hoàn) 02 – U Linh Boss | Zhu Yu Feng (Hoàn) 03 – U Linh Giới | Lạc Hữu Cung (Hoàn) 04 – Thất Lạc Phong Ấn | Fang Cao Yuan (Hoàn) 05 – U Linh Cảnh | Fang Cao Yuan ... *** Mãng xà ló mặt, không cậu còn ai.  Thời gian còn sớm, Asmodeus ngồi thang máy xuống thẳng cửa Bắc dọc hành lang cầu vồng trong đặc khu Đông ở tầng thứ bảy.  Mé phải hàng rào sắt, dưới cây bách xòe ra như chiếc dù có treo một tấm biển thoắt ẩn thoắt hiện. Nhìn kỹ sẽ phát hiện bên trên có khắc chữ “Có mãng xà ra vào” để cảnh cáo, nhưng chẳng qua lá cây bách quá xum xuê, cộng thêm một nhánh cây dài rũ xuống tình cờ che khuất tầm nhìn từ bên ngoài.  Asmondeus cũng không chú ý lắm mà cứ nhìn thẳng về phía trước và đi.  Con đường bằng ngọc chạm trổ hoa văn dẫn thẳng vào quảng trường giấu mình trong làn sương mù mịt, nơi từng một thời là sàn nhảy được cư đân địa ngục yêu thích nhất, địa thế bằng phẳng, diện tích rộng lớn, đèn đóm lộng lẫy, phong cảnh tươi đẹp, vào mỗi kỳ nghỉ là nườm nượp người ra kẻ vào. Sự đông vui tấp nập kéo dài đến mãi một trăm năm trước, sau khi trung tâm nghiên cứu khoa học Laboli cho ra đời thảm khiêu vũ trên không, quảng trường này mới dần bị bỏ hoang. Nhưng ít người lai vãng lại là tốt hơn cho thiên nhiên, cây cối rậm rạp, không khí tươi mát, vô cùng thích hợp để làm nơi hẹn hò vụng trộm hoặc giết người giấu xác, quả là một công đôi việc.  Đèn đường hai bên dần dần chuyển từ màu hổ phách sáng sủa sang màu cam đậm mập mờ, cũng có nghĩa bây giờ là mười lăm giờ rồi. Địa ngục không có mặt trăng mặt trời nên không thể nhìn màu trời để đoán thời gian, vậy nên lúc xây dựng đã quy ước dùng màu sắc của đèn đóm đánh dấu các mốc thời gian.  Asmodeus bước nhanh hơn, nhẹ nhàng lướt qua hành lang dài hai cây số để đến trung tâm quãng trường. Tuy khách xưa đã tìm kiếm niềm vui mới nhưng bề mặt quảng trường vẫn giữ nguyên nhiều loại địa hình đặc thù của đủ các kiểu khiêu vũ.  Người đưa ra lời mời – Beelzebub – đang đứng giữa những cây cột hình trụ dành cho điệu nhảy Hiphop.  Điệu Hiphop này là loại khiêu vũ giao lưu hữu nghị trên các loại cột cao thấp khác nhau, có yêu cầu rất cao về kỹ năng khiêu vũ cùng năng lực phản ứng, cũng là điệu nhảy phái nam ở địa ngục ưa chuộng khi tìm người yêu.  Đáng tiếc thời kỳ thịnh vượng “quần ma loạn vũ” đã qua, nơi này, vào lúc này đây chỉ còn lại một Beelzebub đứng lẻ loi giữa hai cây cột sặc sỡ. Thân hình cao to của gã đứng ngay hướng ngược sáng che khuất cả một cây đèn đường, ánh đèn màu vỏ quýt men theo đường nét trên cơ thể gã mà lan ra, từ xa trông như bóng đen được dùng bút màu viền lại.  Người đọc truyện tranh đều biết, khi hình ảnh này xuất hiện, tám chín phần mười là vẽ hung thủ đang gây án. Asmodeus tuy chưa từng đọc truyện tranh nhưng giác quan thứ sáu của y khiến y đề cao cảnh giác. Đặc biệt là nơi ánh sáng không chiếu tới được, những cột đá giờ đây chẳng khác nào hóa thân của bóng tối, để lại trên đất từng mảng u ám.  Y ngừng bước, trong đầu đột nhiên nảy ra ý định rời khỏi nơi này…  Nhưng đến còn nhanh hơn suy nghĩ của y là cái ôm nhiệt tình lại không thiếu phần mạnh mẽ của Beelzebub.  “As, cậu cuối cùng cũng đến, tôi chờ cậu lâu quá chừng.”  Giọng điệu oán trách khó giấu niềm hân hoan lại quá đỗi thân thiết nhắm chuẩn vào sự mềm lòng và hay thẹn thùng của Asmodeus khiến y lập tức quẳng cảnh giác ra khỏi đầu. Asmodeus cuống quýt nói: “Xin lỗi, tôi đến muộn.”  Thật ra cũng không hẳn là muộn, đèn đường vào lúc này vừa chuyển sang màu đỏ cam của quýt chín chứng tỏ hiện tại là mười lăm giờ đúng.  Beelzebub không chữa lại mà nương theo nói tiếp: “Nếu chúng ta bàn luận thuận lợi thì chẳng hề phí công tôi chờ chút nào.”  Dù mới vào chiều nhưng một người đứng giữa nơi hoang vắng thế này đúng là quá đìu hiu. Asmodeus cảm thấy hơi áy náy, nhưng nơi này là do Beelzebub lựa chọn, “Là chuyện gấp lắm ư? Sao không bàn trong phòng làm việc của anh?”  Phòng làm việc của Beelzebub là nơi cất giữ nhiều món ngon vật lạ tươi sống nhất, hấp dẫn nhất ở địa ngục nên rất được khách dự họp của các giới ưa thích.  “Bàn chuyện ở đây hiệu suất cao hơn.” Beelzebub nói đầy ẩn ý: “Đây là một nhiệm vụ bí mật, số người biết chuyện không vượt quá năm. Cậu là một trong số đó, khoan hỏi, nghe tôi nói hết đã.”  Gã mở một bao mứt quả khô bắt đầu nhai nhóp nhép, thoạt nhìn có vẻ ung dung nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm túc, thậm chí cả tiếng nhai nuốt cũng lên xuống theo giai điệu trầm bổng.  “Trước đây từ rất lâu rồi, khi chúng ta còn trên thiên đường, Michael lén đọc trộm ‘Nhật ký tiên tri’ rồi kể lại với ngài Lucifer. Trong nhật ký viết rằng: Khi trái đất đi đến điểm tận cùng, nhân loại sẽ xuất hiện kẻ hủy diệt, chín giới vì vậy mà biến mất, không có cách nào cứu vãn, ngay cả vị Thần toàn năng của chúng ta cũng không thể ngăn cản việc này. Từ lúc ấy trở đi, ngài Lucifer bất kể đang ở nơi nào cũng không quên chú ý đến tin tức của kẻ hủy diệt. Đến mấy hôm trước, thám tử gài ở nhân giới báo tin về rằng kẻ hủy diệt đã xuất hiện.”  Beelzebub nhìn chằm chằm vào Asmodeus đang tỏ vẻ lo lắng, “Là những kẻ mạnh nhất trong chín giới, chúng ta cần phải ngăn cản lời tiên tri này không để nó biến thành hiện thực. Ngài Lucifer cùng tôi đều cho rằng cậu là nhân tuyển thích hợp nhất.”  Asmodeus nghe rất chăm chú, rất kinh hoàng, nhưng vẻ mặt lại là từ chối thẳng thừng: “Thần làm không được, tôi càng làm không được.” Sợ Beelzebub nghe không rõ, trên trán y thậm chí còn hiện lên một chữ “không” ánh vàng lập lòe.  Beelzebub nheo mắt vờ như không thấy, “Phần sau của nhật ký Thần để lại một lời chú thích, ‘Có lẽ thiên sứ cùng kẻ đọa lạc có thể mang lại cơ hội cuối cùng’.”  Asmodeus lắc đầu, “Không thể nào là tôi được. Lúc còn ở thiên đường, môn ‘Giải mã lời dạy của Thần’ tôi chưa bao giờ đủ điểm, chuyện quan trọng như vậy nên nhờ người nào thích hợp hơn tôi.”  “Thích hợp hơn cậu… Ví dụ như?”  “Mammon. Với số tài sản khổng lồ cùng trí thông minh hơn người, anh ấy có thể giải quyết vấn đề một cách hoàn mỹ.”  Beelzebub vì đã nhận phần hối lộ kếch sù của Mammon để thả cho hắn một kỳ nghỉ, nghe đến đây đương nhiên phải phủ quyết không chút do dự: “Bản chất dơ bẩn của đồng tiền chỉ khiến vấn đề càng thêm tha hóa, về phần trí tuệ của hắn ta… Ngoài nạp vào thẻ tình yêu cùng xài cho việc tính toán các khoản nợ tăng thêm từng ngày thì chẳng còn lại bao nhiêu.”  Asmodeus do dự rồi đề xuất nhân tuyển thứ hai: “Beria đi, sự thân thiện của cậu ấy sẽ giúp cho mọi việc thuận lợi.”  Beelzebub cười lạnh: “À ừ, một kẻ mắc bệnh tham ngủ mỗi ngày tỉnh táo chưa quá hai giây?”  Asmodeus: “…”  Đếm đi đếm lại chỉ còn người bạn thân duy nhất của y ở địa ngục: Abaddon.  Y hơi do dự nhưng nghĩ đến Abaddon bị vây giữa đủ các món nợ trong bao nhiêu năm nay, biết đâu đây là cơ hội để trả hết số nợ đó thì sao, vì vậy y bèn nhiệt liệt đề cử: “Abaddon có sức mạnh vô địch, đánh đâu thắng đó, nhất định có thể chấn chỉnh nhân giới.”  Beelzebub khinh bỉ không tiếc lời: “Ừ, đặc biệt cộng thêm trí tuệ thấp, khả năng khống chế bản thân kém, bất cứ lúc nào cũng có thể tay trong tay với kẻ hủy diệt, đẩy nhanh tốc độ hủy diệt chín giới.”  Mặc cho nhân tuyển mình tiến cử bị bác bỏ từng người một, Asmodeus vẫn quyết không bỏ cuộc. Đôi mắt đen mơ màng của y len lén nhìn lên, sau khoảnh khắc chần chừ thì dần trở nên kiên định.  Beelzebub vừa nhướng mày lên thì nghe y nói: “Thật ra anh mới là sự lựa chọn thích hợp nhất.” Giọng Asmodeus vừa chân thành lại dào dạt tình cảm: “Anh là tể tướng sáng suốt nhất của địa ngục ta, là vị cố vấn ngài Lucifer tin tưởng và tín nhiệm nhất, là nhân vật được cả ngàn vạn con dân địa ngục tôn sùng. Giải quyết công việc bằng cái đầu lạnh, điềm tĩnh, không tự cao, nhìn xa trông rộng, rộng lượng, dứt khoát… Bao nhiêu ưu điểm đều tập trung vào một người, đúng là nhân tuyển phù hợp nhất để cứu vớt chúng sinh trong cơn nguy khốn.”  Những lời khen tốt đẹp nhất không mất tiền cứ thế tuôn ra như thác.  Đây là lần đầu tiên Beelzebub cảm nhận được lời nói suông của Asmondeus lại có thể tạo cho y vỏ bọc cứng rắn khó nhằn đến mức này. Vậy nên gã đành phải dùng đến “cái đầu lạnh” để “điềm tĩnh” và “không tự cao” mà gật đầu, rồi sau đó mở miệng với phong thái “nhìn xa trông rộng” nhưng cũng không thiếu phần “rộng lượng” lại rất “dứt khoát”: “Chẳng phải là không được. Nhưng có điều trong thời gian ngài Lucifer bế quan, địa ngục cần phải chuẩn bị chu đáo nhỡ khi nhiệm vụ thất bại. Vậy nên cậu có bằng lòng chung vai gánh vác trách nhiệm dẫn dắt địa ngục chống lại nguy cơ tận thế hay không?”  …Đây là một lựa chọn khiến người khác vô cùng tuyệt vọng.  Hoặc phải gánh vác trách nhiệm với chín giới, hoặc phải chịu sức ép của địa ngục – Điều này hoàn toàn đi ngược lại với hình tượng ma vương ăn không ngồi rồi, mơ màng chờ chết của y.  “Giả sử chín giới biến mất, tôi tình nguyện đón nhận cái chết.”  Nói xong, y mới dám thở phào một hơi.  Nguy cơ Beelzebub đề cập đến, với y mà nói có lẽ không phải là vấn đề, mà là đáp án. Y thầm nghĩ: Vạn vật tan thành mây khói chưa hẳn là việc xấu. Ít nhất y còn có cơ hội cùng với… Hòa lẫn vào nhau quyện thành một nắm cát bụi?  Suy nghĩ ích kỷ hèn mọn vừa nhoáng lên, đầu y lại bất thình lình đau buốt.  Asmodeus đang đau đến loạng choạng lùi lại mấy bước, lưng bỗng nhiên va phải thứ gì đó cứng ngắc lạnh băng – Chẳng biết từ khi nào, cột đá đã chắn hết đường đi của y, giờ y mới chú ý thấy, những cột đá vốn nằm rải rác giờ đây đã lẳng lặng co cụm lại thành vòng vây kín kẽ bao lấy y như một nhà giam.  Có thể trong thời gian ngắn bố trí việc này mà không ai hay biết chẳng phải người nào khác ngoài vị ma vương còn lại ở đây, vị vua trong lĩnh vực thao túng khống chế những vật thể bù nhìn không có sinh mạng: Beelzebub.  Đối diện với ánh mắt chất vấn của đối phương, Beelzebub hoàn toàn không có ý định phủ nhận, gã còn mỉm cười nói: “Trong lúc chờ cậu đến, tôi đã chuẩn bị một món quà nhỏ, hy vọng cậu sẽ thích.”  Chữ “không” vàng kim trên trán Asmodeus biến to gấp đôi, thể hiện rõ ràng và triệt để lời từ chối của chủ nó.  Nhưng biết làm sao được, Beelzebub lựa chọn làm người mù tạm thời không cách nào chữa khỏi. Gã chỉ lên bầu trời, tươi cười bảo: “Giấy gói quà đã khiến tôi phải tốn biết bao nhiêu công sức.”  Nội tâm không muốn xem nhưng cổ Asmodeus lại thật thà ngẩng lên.  Bầu trời vốn tối đen như mực vì có ánh đèn mà bị nhuộm vàng một vùng. Những cột đá cao vút hệt như những thanh đao sắc bén cắt nát bầu trời thành nhiều mảnh vụn lộn xộn. Dưới ánh nhìn chăm chú của Asmodeus, mũi đao từ từ thò ra xúc tu dài ngoằng đung đưa nhè nhẹ.  Vào lúc này, Asmodeus chỉ hận sao thị lực của mình quá tốt.  Cách xa tận mười mấy mét, y vẫn có thể thấy rõ hoa văn trên vảy cùng với đầu lưỡi chẻ làm hai của lũ “xúc tu”.  “Tuy được gọi là mãng xà khổng lồ nhưng chúng cùng tộc người khổng lồ không có quan hệ gì cả. Chúng là một trong những đặc sản của địa ngục. Nghe nói chấm muối ớt ăn cũng ngon phết, tôi tìm lâu lắm mới gom đủ được mười ba con, hy vọng cậu sẽ thích món quà này.”  Beelzebub khá tự mãn với kiệt tác của mình. Ý tưởng khoét rỗng cột đá rồi nhét rắn vào sáng tạo nhường nào cơ chứ, nào phải ai cũng tùy tiện nghĩ ra được.  Mãng xà khổng lồ bị nhốt trong cột đá cả buổi trời, khó khăn lắm mới được thả ra. Vừa quen với môi trường một chút, chúng đã chầm chậm trườn dọc xuống cột đá.  Asmodeus nhìn chằm chằm vào động tĩnh của chúng, vị trí xương hồ điệp sau lưng bỗng nhiên nhô lên và xuất hiện một đôi cánh đen to lớn giang rộng.  Mãng xà cảm giác được uy thế của ma vương bèn cuống quýt ngừng lại, có mấy con thậm chí sợ quá còn rụt vào trong cột đá.  Beelzebub ngây ra.  Tại sao không giống những gì gã tưởng tượng cơ chứ? Theo tài liệu sưu tầm được, Asmodeus có chứng sợ rắn ăn sâu vào máu, đừng nói phản kháng, dù muốn chạy chân cũng nhũn ra… Lẽ nào kho tin tức của địa ngục cũng có chuyện tiền nào của nấy?!  Chính vào lúc gã đang cân nhắc vấn đề quản lý mạng lưới thông tin của địa ngục, đôi cánh của Asmodeus bỗng nhiên cong lên hướng về phía trước rồi khép lại, che kín cả người y đến cả đầu cũng không để lộ, trông chẳng khác nào một con đà điểu mặc đồ tây.  Beelzebub: “…”  Đến lúc phải thưởng cho nhân viên quản lý hệ thống tin tức một túi snack tôm rồi. Mời các bạn đón đọc U Linh Cảnh của tác giả Tô Du Bính.