Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Oan Gia Hàng Xóm

Tối hôm sau, giữ đúng lời hẹn, Nguyệt Như và Vỹ Phàm đúng giờ xuất hiện tại nhà hàng Shall. Khi vào trong thì họ đã thấy vợ chồng Hàn Phong đang ngồi chờ. Lần đầu nhìn thấy Hàn Phong và Lăng Tư Giai, Nguyệt Như ngạc nhiên đến há mồm. Cái gọi là trai tài gái sắc chính là họ đúng không? Người đàn ông kia có phải quá tuấn tú không? So với Phan An thời xưa thật không biết ai hơn ai kém nữa. Còn cô gái bên cạnh anh ta… Chúa ơi, phải nói là tiên nữ hạ phàm. Đàn ông nhìn thấy cô ấy chắc chắn chảy nước miếng thèm muốn, còn phụ nữ sẽ ganh tỵ chết mất thôi. “Tới rồi.” Hàn Phong lễ độ đưa tay ra mời. “Tư Giai, lâu rồi mới gặp. Em khỏe chứ.” Kéo ghế cho Nguyệt Như xong, Vỹ Phàm cũng ngồi xuống sau đó lịch sự hỏi thăm Tư Giai. “Em tốt lắm. Nghe nói anh bị thương, bây giờ khá hơn rồi chứ?” Kết thúc kỳ nghỉ, Tư Giai phải lập tức quay lại xử lí công việc ở thành phố P nên không có thời gian thăm hỏi. “Nhờ phúc của chồng em, anh đỡ nhiều rồi.” Vỹ Phàm cười như không cười, hướng ánh mắt về phía Hàn Phong. Hàn Phong bất mãn nhìn Vỹ Phàm một cái còn Tư Giai lại cười “Mấy tháng nay thật làm phiền anh. Bây giờ anh cứ đẩy hết công việc cho anh ấy, còn anh hãy nghỉ ngơi cho tốt.” “Anh cũng đang có ý như vậy.” Vỹ Phàm cực kì đồng tình. “Bà xã, sao em lại nối giáo cho giặc như vậy. Anh làm việc vất vả em không đau lòng sao.” Hàn Phong không vui kháng nghị. “Anh thôi làm trò đi.” Tư Giai liếc anh một cái nhưng trong mắt toàn là nhu tình. Hàn Phong làm ra vẻ uất ức, cúi đầu ăn ngấu nghiến miếng bánh ngọt. Tư Giai cũng mặc kệ anh, cô dời sự chú ý sang Nguyệt Như. “Anh Vỹ Phàm, không giới thiệu một chút sao.” “À… cô ấy là Nguyệt Như, bạn gái của anh. Nguyệt Như, đây là tổng tài của bọn anh Hàn Phong, vợ anh ấy Lăng Tư Giai.” Vỹ Phàm giới thiệu. “Xin chào…” Tư Giai nhoẻn miệng cười. Nụ cười của tuyệt sắc giai nhân thật làm rung động lòng người khiến Nguyệt Như mê mẩn. Trong lúc thất thần cô thốt lên một câu làm tất cả mọi người sững sờ. “Chị có phải minh tinh điện ảnh không. Thật xinh đẹp quá đi.” “Phốc…” Hàn Phong là người đầu tiên khôi phục lại tinh thần đầu tiên, không khách khí cười to. “Cảm ơn…” Tư Giai ngại ngùng đón nhận lời khen. Vỹ Phàm cưng chiều nhìn Nguyệt Như, cô lúc nào cũng đáng yêu như vậy khiến anh yêu càng sâu đậm. Có thể cô không biết nhưng sắc đẹp của cô chẳng hề kém cạnh Tư Giai. “Bái tiểu thư, vợ tôi không phải minh tinh gì đâu. Cô ấy cũng giống tôi và Vỹ Phàm, đang điều hành một công ty.” Cô gái này thật thú vị, khiến Hàn Phong muốn tiếp xúc với cô nhiều hơn một chút. “Oa, chị thật giỏi. Trẻ như vậy mà có thể điều hành cả công ty.” Nhìn vẻ mặt như muốn đem Tư Giai biến thành thần tượng, Vỹ Phàm dở khóc dở cười. “Chỉ là tiếp quản sự nghiệp của gia đình. Cũng không có gì đáng nói. Ngược lại nghe nói Bái tiểu thư có nhiều sở trường, đối với công việc vô cùng nghiêm túc. Thái độ làm việc tốt như vậy mới làm tôi khâm phục.” Tư Giai hào phóng ca ngợi. “Chị đừng gọi em là tiểu thư, em nghe không có quen. Nếu chị không chê có thể gọi em là Nguyệt Như.” “Vậy em cũng gọi chị là Tư Giai đi. Đừng khách sáo.” “Dạ được.” Nguyệt Như cười tít mắt. Hàn Phong và Vỹ Phàm đưa mắt nhìn nhau không khỏi cười khổ. Hai cô gái này đem họ trở thành người vô hình sao, hoàn toàn ngó lơ họ rồi. Nhưng thấy vợ và bạn gái mình vui vẻ như vậy, họ cũng không đành lòng xen vào. Chỉ cùng nhau uống rượu, thỉnh thoảng nói chuyện công việc một chút. Cứ như thế bữa ăn tối kéo dài gần hai tiếng diễn ra khá vui vẻ. Ngay cả khi ra về, Nguyệt Như và Tư Giai cũng còn cảm thấy luyến tiếc. Kết thúc buổi hẹn, Vỹ Phàm cùng Nguyệt Như tay trong tay đi dạo bên bờ sông. Tối hôm nay trăng đặc biệt sáng, ngoài trời còn lất phất mấy hạt mưa. Bầu không khí có hơi lạnh nhưng bàn tay ấm áp của Vỹ Phàm lại có thể xua đi cái lạnh không đáng kể này. Cả hai dừng chân trên cây cầu ánh sáng, nơi mà các đôi tình nhân luôn chọn để hẹn hò. “Vợ chồng chị Tư Giai thật xứng đôi, em nhìn mà ghen tị chết đi được.” Nguyệt Như đứng trên cầu, ra vẻ ngưỡng mộ. “Có gì đáng ngưỡng mộ. Anh và em còn xứng đôi hơn.” Đương nhiên anh không đồng ý với nhận định của Nguyệt Như. “Anh đúng là mèo khen mèo dài đuôi.” Nguyệt Như bĩu môi. Vỹ Phàm khẽ cười sau đó tiến đến ôm cô từ phía sau “Hai người đó không dễ dàng gì mới đến được với nhau. Bây giờ có thể sống hạnh phúc như vậy cũng thật đáng mừng.” “Anh nói chúng ta có thể sống hạnh phúc như thế không? Nói thật, em không tự tin với chuyện hôn nhân tí nào.” Cuộc sống của anh và cô quá khác nhau, cô lo sợ bản thân không làm tốt sẽ khiến anh mất mặt. Ý nghĩ đó khiến cô không thoải mái. Nhất là sau khi nhìn thấy Lăng Tư Giai, nghe thấy anh Hàn Phong tự hào về vợ như thế nào lại càng làm cô tự ti. “Cô gái ngốc, hạnh phúc hay không là do chúng ta. Sao em lại không tự tin chứ? Em hãy nhớ còn có anh ở đây, em chắc chắn hạnh phúc. Thậm chí hạnh phúc hơn cả hai người họ.” Vùi đầu trên vai cô, Vỹ Phàm chân thành hứa hẹn. Nguyệt Như cười vui vẻ, cô xoay lại ôm lấy thắt lưng Vỹ Phàm rồi nhỏ giọng thì thầm “Anh biết em thích nhất câu nói nào của anh không? Không phải anh yêu em hay anh nhớ em mà là có anh ở đây. Chỉ cần có anh ở bên cạnh, em không sợ gì cả.” “Anh cũng vậy, chỉ cần có em bên cạnh… anh không sợ gì cả.” Nhẹ nhàng ôm lấy đối phương, cả Vỹ Phàm và Nguyệt Như đều cảm nhận được tình yêu sâu đậm mà đối phương dành cho mình. Thì ra sống trên đời không phải đơn giản chỉ vì sinh tồn. Mà còn vì chờ một nửa của mình xuất hiện. Khi anh hay cô xuất hiện thì hạnh phúc đã bay đến bên cạnh mình rồi. Còn có bắt được nó hay không phải xem thái độ đối với tình yêu của họ có bao nhiêu chân thành. Mời các bạn đón đọc Oan Gia Hàng Xóm của tác giả Lạc Băng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Rơi Vào Tay Em
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Rơi Vào Tay Em của tác giả Nghê Đa Hỉ. Giới thiệu vắn tắt: 1. Buổi chiều hôm đó, Khương Từ vì lạc đường nên vô tình đi vào sân nhà của Thẩm Thính Nam, nghe thấy anh đang nói chuyện với bạn, giọng điệu khinh thường, “Tôi có thể có ý kiến gì chứ, một người mồi chài lớn và một người mồi chài nhỏ*, nhìn đã thấy phiền.” (*Bản gốc là 捞女 lao nữ: thường chỉ những người phụ nữ từ bỏ phẩm giá của mình, đánh đổi thể xác và linh hồn để lấy tiền.) “Ba tôi mấy năm nay càng già càng hồ đồ, trước khi dẫn người vào cửa cũng không biết điều tra lý lịch của người kia.” Năm đó Khương Từ vừa tròn mười tám tuổi, là thời điểm tâm tư nhạy cảm nhất, từ đó về sau, mỗi khi Thẩm Thính Nam ở nhà, cô đều ở trong phòng ngủ không ra ngoài, sợ chọc anh chán ghét. 2. Lúc đầu Thẩm Thính Nam thực sự rất khó chịu với cô em gái hời Khương Từ này, nhưng sau một thời gian ở chung sớm chiều, anh phát hiện cô gái nhỏ không hề đáng ghét như anh tưởng, ngược lại còn rất đáng yêu. Nhưng anh không hiểu tại sao Khương Từ cứ trốn tránh anh, mỗi lần nói chuyện với anh chưa được ba câu đã cố gắng muốn đi. Bạn tốt cười giỡn nói: “Bình thường có phải cậu bắt nạt cô gái nhỏ người ta không?” Thẩm Thính Nam nói: “Tôi cũng không có bệnh, một người đàn ông giận dỗi với cô gái nhỏ làm gì.” 3. Năm Khương Từ học đại học năm tư, mối quan hệ giữa mẹ cô và chú Thẩm kết thúc, hai người chia tay trong hòa bình. Khương Từ không còn lý do tiếp tục ở lại nhà họ Thẩm nữa, cô rất nhanh đã chuyển ra ngoài. Tình cờ năm tư cô phải tìm việc làm, cô muốn về quê chăm sóc bà nội tuổi đã cao, thế là cô nộp hồ sơ xin việc ở Dung Thành quê cô. Gặp lại Thẩm Thính Nam đã là ba tháng sau. Đêm đó cô làm thêm giờ, lúc rời công ty luật đã là tám giờ tối. Nhìn thấy Thẩm Thính Nam đang dựa vào xe hút thuốc ở đối diện, cô nghi ngờ mình hoa mắt nhìn lầm. Cho đến khi Thẩm Thính Nam nhìn cô, ánh mắt hai người chạm nhau, nhịp tim cô bất giác chậm một nhịp. Sau khi sửng sốt mấy giây, cô đi đến trước mặt Thẩm Thính Nam, vẫn là Thẩm Thính Nam mở miệng trước, khóe môi nở nụ cười nói: “Chuyển đi cũng không chào tạm biệt tôi, ghét tôi như vậy à?” * Khinh thường nhất thời thoải mái, theo đuổi vợ thừa sống thiếu chết. HE, chênh lệch 7 tuổi. Chú thích: Trong lúc ba mẹ nam nữ chính yêu nhau, nam nữ chính không có tuyến tình cảm. Nhân vật chính: Khương Từ, Thẩm Thính Nam Một câu giới thiệu vắn tắt: Bằng lòng rơi vào tay em. *** Ngồi trên máy bay nhìn mây ngoài cửa sổ, Khương Từ nhớ lại mười tám năm ngắn ngủi trước đó của mình. Cô đã không còn ký ức gì về những chuyện trước năm ba tuổi, những ký ức thật sự được bắt đầu sau ba tuổi. Trong ký ức của cô, cô sống với bố mẹ trong một căn hầm rất nhỏ, quanh năm không có ánh sáng mặt trời, tối tăm và ẩm thấp, nên khi còn nhỏ cô thường bị bệnh mẩn ngứa khắp người. Từ khi còn rất nhỏ, cô đã biết tự chăm sóc mình, ba mẹ đi làm, cô ở nhà một mình đọc sách làm bài tập, đói bụng thì trèo lên ghế tự nấu ăn. Cô năm tuổi đã biết dùng bình gas, món đầu tiên học được chính là mì nước lọc. Cô không nhớ mình đã ăn bao nhiêu bát mì nước lọc, cô chỉ nhớ từ khi cô bắt đầu có ký ức, ba mẹ đã không ngừng cãi nhau. Mỗi lần hai người họ cãi nhau cô đều sợ hãi trốn vào một góc, nhìn ba mẹ đập phá nhà cửa thành một đống hỗn độn. Chờ đến khi hai người họ ngừng cãi nhau, cô lại hiểu chuyện đi nhặt lên từng thứ một. Mùa hè năm năm tuổi đó, lúc ăn tối, mẹ cô bỗng nhiên làm ầm ĩ chỉ vì một chuyện nhỏ. Ba cô nhấc bàn, bất ngờ nổi điên túm tóc mẹ, tàn nhẫn tát bà hai cái. Cô bị dọa đến bật khóc, chạy tới bảo vệ mẹ. Ba cô đẩy cô ra rồi bắt đầu đánh mẹ cô đến chết. Cô che trên người mẹ, ba cô liền đánh cả cô. Trong ký ức cô, lần đó mẹ không hề kêu lên một tiếng đau đớn nào, bà ấy chỉ xoay người ôm chặt cô vào lòng. Không biết qua bao lâu, ba cô cuối cùng cũng đánh đủ, ông ấy lấy tiền và chìa khóa rồi đóng sầm cửa ra ngoài, cả đêm không quay lại. Đêm hôm đó, cô bị mẹ đuổi về phòng nhỏ của mình ngủ. Nhưng cô không ngủ được, nằm trên chiếc giường nhỏ, qua cánh cửa khép hờ, cô thấy mẹ ngồi trên chiếc ghế âm thầm khóc nức nở. Mãi cho đến sau nửa đêm, cuối cùng mẹ cũng không rơi nước mắt nữa, bà ấy đứng dậy, lấy vali bắt đầu thu dọn đồ đạc. Vào thời khắc ấy, dù còn nhỏ nhưng cô lại nhạy cảm ý thức được mình sắp mất đi thứ gì. Cô vội vàng đứng dậy khỏi giường, mang dép lê bước ra cửa. Cô luống cuống đứng ở cửa, nhìn mẹ thu dọn đồ đạc, nhịn không được nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, mẹ muốn đi sao?” Cô nhìn mẹ, nước mắt không kìm được chảy xuống, cô khóc hỏi: “Mẹ, con có thể đi với mẹ không?” Cô không biết lúc đó mẹ có do dự không, cô chỉ nhớ lúc đó mẹ dùng ánh mắt đau khổ nhìn cô rất lâu. Nhưng cuối cùng bà không nói gì, như đã hạ quyết tâm bỏ cô lại, bà xách hành lý lên, đi nhanh ra ngoài không quay đầu lại. Mời các bạn mượn đọc sách Rơi Vào Tay Em của tác giả Nghê Đa Hỉ.
Miêu Cương Khách
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Miêu Cương Khách của tác giả Tiện Phàm. Thể loại: đam mỹ, cổ đại, cường cường, gương vỡ rồi lành, chữa lành cho nhau, ngọt ngược, HE. Giới thiệu: "Thân mang trung cổ của ác nhân, cũng có thể bảo vệ người chu toàn." Thiếu chủ Miêu Cương công × thích khách hàng đầu thụ Mỹ nhân rắn rết × Thích khách thâm tình Sáo xám vút qua vùng trời giữa rừng, trong rừng sâu rộng lớn chợt hiện mê sương, góc áo viền đỏ sượt lùm cây, chất giọng yêu dị mang theo ý chế giễu. "Ô, quả là lâu ngày không gặp." "Sao lại làm bản thân thảm đến nhường này, ta sẽ đau lòng đấy." Cừu Nhạn Quy che vết thương, khoé môi rướm máu, cằm bị nâng lên, hắn khuất nhục quay mặt đi, khàn giọng nói, "Đừng chạm vào ta." - - Sau này. Cừu Nhạn Quy: "..... Y đâu." Hạ nhân thấp thỏm, "Ờm, thiếu chủ ngài ấy tới Liễu các rồi." Thích khách đem kiếm của hắn đi bắt thông dâm, thiếu chủ đang nhàn nhã nghe tiểu khúc thì cửa đột nhiên bị đạp, nhướng mày khua tay ra hiệu các cô nương bị doạ xanh mặt lui xuống. Ngước mắt nhìn về phía thích khách khôi ngô đang đỏ mắt, cong môi mỉm cười, "Nghe một khúc nhạc thôi mà, huynh ghen gì chứ." Thích khách không lên tiếng, trong lòng cứ chua mãi, cho đến khi bị ấn lên bàn, thân võ nghệ của hắn như thể đình công, nhưng vẫn vô thức giãy một cái. Thiếu chủ ngừng động tác, "Sao vậy, không cho chạm?" "....Cho." Thích khách nhỏ giọng đáp, "Huynh cứ chạm tùy thích." Tự mình chui vào lưới, chim bay mỏi về rừng. Mời các bạn mượn đọc sách Miêu Cương Khách của tác giả Tiện Phàm.
Động Lòng Xuân (Động Xuân Tâm)
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Động Lòng Xuân (Động Xuân Tâm) của tác giả Cố Liễu Chi. Văn án bản nữ chính : Thời buổi hỗn loạn, quận chúa Vĩnh Doanh gặp phải sơn phỉ, xui xẻo bị đụng trúng đầu, ký ức trong đầu thành một mảnh mơ hồ, lại lầm tưởng bản thân trở thành nhân vật nữ chính trong một quyển thoại bản. Chuyện này vẫn chưa phải quan trọng, quan trọng chính là, nàng còn xem cái tên "Đối thủ một mất một còn" như nước với lửa của mình thành tình lang mà "nữ chính" nàng thường hay hẹn hò. Mắt thấy tình lang đánh giặc xong, sau khi hồi kinh vẫn chậm chạp không tới tìm mình, phảng phất như đã hoàn toàn quên mất mình, quận chúa vốn trước nay mắt cao hơn đỉnh đầu liền thở phì phì, bỏ hết tôn nghiêm, dọn một cái thang đến, trèo tường vào phủ tướng quân. Văn án bản nam chính: Sau khi ca ca sinh đôi uổng mạng ở biên quan, Nguyên Sách phong tỏa tin huynh trưởng đã chết, giả trang thành huynh trưởng "Đại nạn không chết", hồi triều rồi bắt đầu tính nợ. Không nghĩ tới sau khi tranh thủ được tín nhiệm của thiên tử, qua mắt được kẻ địch, lại tránh không khỏi có vị cô nương đêm hôm khuya khoắt trèo tường vào phủ hắn, đầy mặt ủy khuất mà gõ cửa sổ phòng hắn-- "A Sách ca ca, sao chàng lâu như vậy còn chưa đến tìm ta, đã xảy ra chuyện gì vậy......" "......"  Ai nói cho hắn xem, quan hệ của bọn họ là đối thủ một mất một còn mà ??? *** Tóm tắt Vĩnh Doanh là một quận chúa kiêu ngạo, luôn coi Nguyên Sách là kẻ thù. Nguyên Sách là một tướng quân tài giỏi, nhưng lại có mối quan hệ phức tạp với Vĩnh Doanh. Một ngày nọ, Vĩnh Doanh gặp phải tai nạn và mất đi ký ức. Cô lầm tưởng mình là nhân vật nữ chính trong một quyển thoại bản, và Nguyên Sách là tình lang của cô. Vĩnh Doanh bắt đầu theo đuổi Nguyên Sách, khiến anh vô cùng khó xử. Anh không muốn thừa nhận tình cảm của mình, nhưng cũng không thể từ chối sự quan tâm của Vĩnh Doanh. Dần dần, Nguyên Sách bắt đầu rung động trước Vĩnh Doanh. Anh nhận ra rằng cô không chỉ là một cô gái kiêu ngạo, mà còn là một người đáng yêu và tốt bụng. Review "Động Lòng Xuân" là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và đáng yêu. Tác giả Cố Liễu Chi đã xây dựng thành công hai nhân vật chính Vĩnh Doanh và Nguyên Sách. Vĩnh Doanh là một cô gái đáng yêu, với tính cách mạnh mẽ và độc lập. Nguyên Sách là một chàng trai tài giỏi, với trái tim ấm áp. Câu chuyện bắt đầu với sự hiểu lầm, nhưng dần dần phát triển thành tình yêu chân thành. Tình yêu của họ vượt qua mọi rào cản, để đến được với nhau. Đánh giá "Động Lòng Xuân" là một câu chuyện đáng đọc. Tác phẩm có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng chân thực và tình tiết được đan xen hợp lý. Đây là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, đáng yêu nhưng cũng không kém phần sâu sắc. Ưu điểm Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu Tình tiết được đan xen hợp lý Truyện có nhiều điểm hài hước Nhược điểm Có một số chi tiết không hợp lý Kết thúc hơi vội vàng Kết luận "Động Lòng Xuân" là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và đáng yêu. Tác phẩm sẽ mang đến cho bạn những giây phút thư giãn và cảm động. Một số điểm đáng chú ý Tình huống hài hước: Tác giả đã khéo léo lồng ghép những tình huống hài hước trong câu chuyện, giúp câu chuyện trở nên thú vị và dễ chịu hơn. Sự phát triển của tình cảm nhân vật: Tình cảm của Vĩnh Doanh và Nguyên Sách phát triển một cách tự nhiên và chân thực. Thông điệp ý nghĩa: Câu chuyện mang đến thông điệp ý nghĩa về tình yêu, sự tha thứ và sự nỗ lực thay đổi bản thân. Lời khuyên Nếu bạn là một fan của thể loại ngôn tình, thì "Động Lòng Xuân" là một câu chuyện đáng để bạn đọc. Mời các bạn mượn đọc sách Động Lòng Xuân (Động Xuân Tâm) của tác giả Cố Liễu Chi.
Chó Hoang Và Xương
GIỚI THIỆU Trần Dị như con chó hoang vong ơn bội nghĩa.  Còn Miêu Tĩnh là cục xương ương ngạnh.  — CHÚ Ý TRƯỚC KHI ĐỌC: NAM NỮ CHÍNH TỪNG CÓ NGƯỜI KHÁC TRONG KHOẢNG THỜI GIAN XA NHAU VÀ ĐƯƠNG NHIÊN CŨNG TỪNG XẢY RA QUAN HỆ VỚI NGƯỜI KIA, CÓ BẠO LÔI, TÁC GIẢ VIẾT BỪA, NHẢY HỐ CẨN THẬN! *** Tóm tắt Trần Dị và Miêu Tĩnh là hai con người hoàn toàn trái ngược nhau. Trần Dị là một cậu bé mồ côi, lớn lên trong cảnh bạo lực gia đình, trở nên ương bướng, bất cần. Miêu Tĩnh là một cô bé ngoan ngoãn, hiền lành, luôn cố gắng vươn lên trong cuộc sống. Hai người gặp nhau khi mẹ của Miêu Tĩnh tái hôn với bố của Trần Dị. Họ trở thành anh em cùng một nhà, nhưng mối quan hệ giữa họ lại vô cùng phức tạp. Trần Dị luôn tỏ ra ghét bỏ Miêu Tĩnh, coi cô như một kẻ cản đường. Miêu Tĩnh cũng không ưa Trần Dị, cho rằng anh ta là một kẻ vô ơn, bội bạc. Sau khi Miêu Tĩnh rời khỏi Đằng Thành, Trần Dị bắt đầu thay đổi. Anh nhận ra rằng Miêu Tĩnh là người duy nhất luôn ở bên cạnh mình, yêu thương và chăm sóc anh. Anh quyết tâm tìm lại Miêu Tĩnh và thay đổi bản thân để xứng đáng với cô. Review "Chó hoang và Xương" là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhưng cũng không kém phần sâu sắc. Tác giả Hưu Đồ Thành đã khắc họa thành công hai nhân vật chính Trần Dị và Miêu Tĩnh. Trần Dị là một nhân vật có chiều sâu, với những tổn thương và khiếm khuyết trong quá khứ. Miêu Tĩnh là một nhân vật đáng yêu, với tình yêu thương và sự kiên nhẫn vô bờ bến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tình yêu, mà còn là một bài học về cuộc sống. Tác giả muốn gửi gắm đến người đọc thông điệp về giá trị của tình yêu thương, sự tha thứ và sự nỗ lực thay đổi bản thân. Đánh giá "Chó hoang và Xương" là một câu chuyện đáng đọc. Tác phẩm có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng chân thực và tình tiết được đan xen hợp lý. Đây là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, đáng yêu nhưng cũng không kém phần sâu sắc. Ưu điểm Cốt truyện hấp dẫn, lôi cuốn Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu Tình tiết được đan xen hợp lý Truyện có nhiều điểm hài hước Nhược điểm Có một số chi tiết không hợp lý Kết thúc hơi vội vàng Kết luận "Chó hoang và Xương" là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và đáng yêu. Tác phẩm sẽ mang đến cho bạn những giây phút thư giãn và cảm động. Mời các bạn mượn đọc sách Chó Hoang Và Xương của tác giả Hưu Đồ Thành.