Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngừng Nhớ Về Em - Y Nhân Khuê Khuê

Sau khi Nhiếp Thanh Anh bị bạn trai cũ phản bội, cô uống say rồi kết hôn chớp nhoáng với “người qua đường”. Sau đó mới phát hiện ra “người qua đường” đó thầm mến cô đã nhiều năm. Trải qua 10 năm thầm mến, anh Chu cuối cùng đã cưới được nữ thần trong mộng của mình – Nhiếp Thanh Anh. Cô Nhiếp không có tiền, anh Chu tiền xài không hết. Cô Nhiếp lạnh lùng, lại mắc chứng mù mặt, là cô gái “bảo bối”*. Anh Chu bướng bỉnh, bỉ bựa lại thích làm trò con bò. Hai người bọn họ vốn không có bất kì điểm chung nào. Nhưng sau 10 năm, khi anh Chu nhìn thấy cô Nhiếp và bạn trai thì cảm khái: Bao năm rồi, gặp bao cô em chân dài, mặt đẹp, nhưng tôi vẫn thấy cô ấy vẫn xinh đẹp nhất. *Chỉ những cô gái khi bạn càng tiếp xúc lâu, càng hiểu bọn họ thì sẽ phát hiện ra nhiều điểm hay ho ở họ. ***  Kết thúc mười năm tình yêu, người thiếu niên từng thầm mến tôi giờ đã quay trở lại…. Linh cảm viết lên câu chuyện tình yêu đầy hài hước này của Y Nhân Khuê Khuê được nảy sinh khi cô đọc được câu trên, cốt truyện cũng được hình thành một cách đơn giản và quen thuộc như vậy. Nhưng cái đặc biệt hơn trong câu chuyện này là câu văn hài hước dí dỏm và cách xây dưng tính cách nhân vật của Khuê Khuê.  Nhiếp Thanh Anh (nữ chính) là một cô nàng xinh đẹp, từ nhỏ đã xinh xắn đáng yêu lại học múa nên chẳng những mặt đẹp mà dáng cũng đẹp, thướt tha yêu kiều, thân hình uyển chuyển. Nhưng cũng từ nhỏ cô đã mắc chứng mù mặt nghiêm trọng, số người mà cô nhận ra được chẳng đến mười người. Vì chứng bệnh ấy nên cô cũng chẳng phải người nhạy cảm hay dễ dàng nắm bắt được cảm xúc - tâm ý của người khác, lúc nào cũng ngơ ngơ ngẩn ngẩn, chậm tiêu, xã giao kém, tự bản thân cũng không hòa đồng vào tập thể. Điều này hoàn toàn dễ hiểu, nào có ai muốn giao tiếp với một người 8h vừa chào hỏi thân mật, 8h30 gặp lại, đã ‘vờ’ như không quen biết chứ. Tất cả tâm tình của cô đều được dồn vào những động tác vũ đạo. Ngày còn học cấp hai cấp ba, do chứng bệnh không ai biết kia và tính cách cũng như vẻ ngoài của cô mà số người theo đuổi cô nhiều vô số. Cô là nữ thần người người yêu thích, muốn dịu dàng có dịu dàng, muốn lạnh lùng có lạnh lùng, muốn tâm sự cô sẵn sàng nghe,…. luôn luôn có người lấy lòng, có người viết thư, có người tặng quà cô,….  Chu Minh (nam chính) là một trong những người theo đuổi cô từ thời cấp hai như thế. Chu Minh không phải là học sinh giỏi giang ngoan ngoãn, có thể đạt được 60 điểm, tuyệt không cố gắng để đạt 100 điểm. Thế nhưng cậu lại dành tất cả tình cảm và nhiệt huyết của tuổi trẻ dồn vào thứ gọi là ‘theo đuổi Thanh Anh’. Vì ‘bạn gái tương lai’, cậu nằm lì trong phòng viết thư tình, viết nhật ký, nghiên cứu thơ ca tình ca văn hóa, sợ cô không vừa ý, sợ cô chê chữ mình xấu,…. Một chàng trai huênh hoang như Chu Minh trước cô gái Thanh Anh cũng lo lắng sợ sệt. Cậu vốn là học sinh trường khác, vì theo đuổi Thanh Anh không ít lần bị nam sinh trường cô tẩn cho sưng hết mặt mũi, thế nhưng cậu vẫn cười khoái trá và rất tự hào. Chu Minh luôn xuất hiện trong thời học sinh của cô, giúp đỡ cô việc này việc nọ, những khi buồn cậu cũng mon men lại gần tâm sự với cô, thế nhưng, đáng thương cho chàng trai ấy, Thanh Anh mắc chứng mù mặt nên lần nào cũng cẩn thận đáp lời, đáp lời vì sợ gặp phải người quen mà không nhận ra sẽ khiến người ta tổn thương. Chu Minh vẫn luôn là người qua đường như thế. Và Chu Minh chính thức knockout khỏi thế giới mờ mịt của Thanh Anh là khi gia đình cậu gặp biến cố, ông bố tra nam của cậu bồ bịch lừa dối mẹ cậu khiến gia đình tan nát. Một thiếu gia vốn sống trong nhung lụa, sống trong hạnh phúc, cú sốc gia đình làm thế giới tâm hồn của cậu bị đảo lộn. Cậu ra nước ngoài học tập và có lẽ cũng là trốn tránh. Để Thanh Anh ở lại, cùng một mối tình đầu với người bạn trai đầu tiên của cô. Những đêm trắng ở nước ngoài, nỗi nhớ cô da diết khắc khoải thế nào chắc chỉ mình cậu biết. Thời gian dài đằng đẵng, ký ức đan xen, dù thế nào cũng là mối tình đầu ngọt ngào đầy cay đắng của cậu. Biển người mờ mịt, cách xa mười năm, giờ cậu lại gặp lại Thanh Anh. Với cậu, cô vẫn luôn là người xinh đẹp nhất thế giới, dù cô đã là bạn gái của người ta nhưng nếu ‘duyên phận đã định” thì Thanh Anh nhất định phải là ‘vợ của Chu Minh’. ----- Chu Minh của năm hai mươi lăm tuổi đã ‘tu’ đến mức mặt dày vô sỉ thế này: Chu Minh: “Cô nói xem, tôi cho Từ Bạch Dương bao nhiêu tiền thì hắn ta mới chịu chia tay với vợ tôi?” Thư ký Trần: “Sếp, sếp nghĩ nhiều quá rồi” Hoặc Chu Minh: Vẫn là cô quyết đoán, lúc này rồi mà còn cổ vũ tôi thông đồng với phụ nữ đã có chồng, chính là cô – Thư ký Trần, cô quá ưu tú. Chu Minh: Công phu không phụ lòng người, chỉ cần tiểu tam cố gắng, không thể không đào được góc tường. Hay khi thành công phá đám buổi cầu hôn lãng mạn của người ta: Từ Bạch Dương mặt lạnh lùng: "Chu Minh, cậu có ý gì? Cậu đào góc tường của tôi?" Chu tam thiếu tâm tình như tắm gió xuân: “Đào thì đã đào rồi, muốn bồi thường thì tìm thư ký của tôi để được đền bù nhé”. Từ Bạch Dương giận dữ: "Cậu đào góc tường của tôi? Câu có ý gì? Muốn trả thù tôi năm đó sau khi cậu theo đuổi Thanh Anh thì tôi cũng theo đuổi?..” Chu Minh ra vẻ đáng tiếc: "Ây gu, bạn học cũ ơi, lời cậu nói thật sự khách sáo quá. Nào có ai trả thù cậu đâu, chỉ do duyên phận trời định, muốn tránh không được, tôi nào còn cách nào nữa.” -----  Từ Bạch Dương (nam phụ) vốn chẳng phải tra nam gì, chỉ là trong lúc bối rối, anh sa chân lỡ bước vi vu với một cô nàng, anh có hối hận, có hối cải, thái độ thành khẩn, cũng dứt khoát không dây dưa lằng nhằng, nhưng trời đã 'thấu' lòng dạ của Chu Minh nên bằng chính khối óc bỉ vỏ của mình, Chu Minh vờ như vô tình hữu ý, nước chảy hoa rơi, thuận nước đẩy thuyền cho đôi chim cu càng thêm cánh lìa cánh, chia đôi cơn mơ từ đây.  Hai người là kết hôn chớp nhoáng, vốn Thanh Anh không có tình cảm với Chu Minh nên Chu Minh luôn lo sợ được mất. Những tình cảm chân thành ngây ngô thời niên thiếu nếu nói ra với Thanh Anh có thể khiến cô cảm động mà yêu thương cậu, nhưng Chu Minh từ chối muốn cho cô biết, vì sợ cô áy náy, buồn rầu. Yêu là yêu, Chu Minh của 25 tuổi cũng không còn là Chu Minh của 15 tuổi như xưa nữa, cô cứ yêu cậu của bây giờ là được. Chu Minh rất hoàn hảo, chỉ có điều là diễn quá nhiều – Bố mẹ vợ cậu đã nhận xét như vậy. Thanh Anh rất hoàn hảo, cố gắng học làm vợ, học làm con dâu và cố gắng đánh dấu chồng để không bị nhầm lẫn,….  Một câu chuyện tình yêu đơn giản, truyện thuần giải trí, hài hước ngọt ngào. Nam thâm tình vô sỉ mặt dày, yêu vợ, cuồng khoe vợ,… Nữ hiền lành dịu dàng hơi ngơ ngơ. Có rất nhiều bí mật dần dần được hé lộ, hay những tính huống, câu thoại thể hiện sự mặt dày vô sỉ của Chu Minh đang chờ đợi bạn đóooo. Nếu bạn mong đợi nhiều ở hướng hiện thực, thương chiến,… thì không có đâu, vì đây là một chuyện tình cảm đơn giản thôi.  Truyện cực hài hước ở 20 chương đầu cũng là chương Chu Minh cướp vợ, các chương về sau thì chậm lại, về hôn nhân gia đình, về gia đình Chu Minh, về học cách làm vợ của Thanh Anh,…. Nếu bạn cần tìm một truyện hài hước, ngọt ngào, và tính cách nam chính bỉ bựa… thì còn chần chừ gì nữa, nhảy luôn và ngay thôi. ----  Trích đoạn khoe vợ nơi nơi: “Vợ tôi rất lợi hại, sức đạp người vừa mạnh vừa ác khiến tôi không cần lo vợ đẹp gái bị mấy thằng côn đồ bắt nạt…” “Mấy kẻ độc thân các cậu làm sao hiểu được tình thú của kẻ đã kết hôn. Tình cảm vợ chồng tôi vô cùng tốt, vợ nhìn thấy tôi là cười, tối qua vợ còn chủ động mở cửa phòng cho tôi vào mấy cậu có hiểu không. Vợ tôi còn hẹn tôi đi đăng ký kết hôn! Quá đáng yêu…” “Vợ tôi vừa thấy tôi là vui vẻ tung tăng chạy đến, không gì ngăn cản được…”  Tình huống thực thế khi đi đón vợ: “Vợ, chạy sai đường, chạy sai đường rồi! Em chạy sai hướng rồi! Anh mới là chồng em nè, người kia không phải đâu! Chồng em ở chỗ này, ở chỗ này!” =)) ---- "Anh Anh, đánh là thương mắng là yêu, chẳng quản em mắng anh ra sao, anh cũng không giận đâu". *** Trước khi mở cửa, có lẽ chưa bao giờ bà gặp người nào như Chu thiếu. Bà bình thường chỉ biết tập trung vào múa, vô cùng đơn giản. Có thể nói rằng, Tôn Dĩnh Hồng đạt được thành tựu như ngày hôm nay, trong giới vũ đạo không một ai có thể địch lại bà, nhưng nếu dựa vào kinh nghiệm xã hội thì bà lại không bằng Chu Minh. Chu tam thiếu dẫn vợ mình đến thăm cô Tôn. Anh giống như phụ huynh dẫn cô con gái ngây thơ đến nhà cô giáo thăm hỏi. Anh nắm tay chỉ cô châm trà cho cô Tôn, bình tĩnh lấy lòng bà. Nhiếp Thanh Anh và Tôn Dĩnh Hồng cùng một loại người, học sinh và giáo viên thì ngơ ngác ngồi một bên nhìn Chu Minh chậm rãi nói chuyện. Rõ ràng là anh đến tặng quà, nhưng anh lại có cách khiến việc tặng quà ấy là một chuyện đương nhiên. Chu Minh tha thiết hy vọng Tôn Dĩnh Hồng có thể tự mình chỉ đạo Nhiếp Thanh Anh, anh luôn mồm nói, "Anh Anh nhà em nhất định sẽ là niềm kiêu hãnh của đời của cô." Anh nói đến độ Tôn Dĩnh Hồng và Nhiếp Thanh Anh đỏ mặt -- người này thật biết nói chuyện. Cô Tôn ho khan một tiếng, bà bị Chu Minh nói làm mình phải tự kiểm điểm lại bản thân, có phải bà đã quá nghiêm khắc, yêu cầu quá cao với cô rồi không. Cô Tôn lên tiếng, "Thật ra trình độ của Tiểu Nhiếp rất cao. Hôm trước tôi có hơi nói quá, bảo em ấy không có hồn là tôi sai, quả thật năng lực em ấy rất cao. Tôi chỉ muốn em ấy có thể tiến thêm một bước. Tiểu Nhiếp rất có thiên phú, nhưng chỉ múa thôi thì rất lãng phí tài năng. Tôi hy vọng Tiểu Nhiếp có thể đừng chạy theo những động tác có độ khó cao nữa, học cách tìm linh cảm từ cuộc sống, từ tự nhiên, hoặc trong sách vở. Tôi hy vọng có thể nhìn thấy một vở múa tự nhiên, có suy nghĩ của mình chứ không phải rập khuôn với những lời dạy của những người đi trước." "Bây giờ em không cần phải luyện tập mỗi ngày nữa, cái em cần làm chính là suy nghĩ." "Suy nghĩ, tự mình biên đạo. Đây chính là hy vọng của tôi về Tiểu Nhiếp. Kỹ năng của con bé không cần phải tiến bộ, trình độ của em ấy đã theo hướng bậc thầy. Đừng lãng phí tuổi nghề của mình, phải nắm chắc tốc độ. Giữa vũ công và biên đạo, tuy chỉ có hai từ khác nhau, nhưng khoảng cách giữa chúng không phải muốn vượt qua là được." *舞蹈家 (biên đạo) và 舞蹈演员 (vũ công): khác nhau bởi hai chữ 家 và 演员. Quả thực, Tôn Dĩnh Hồng ký thác kỳ vọng của mình lên Nhiếp Thanh Anh, Chu Minh chỉ cần tạo cơ hội, bà liền bắt đầu chỉ dạy tận tình cho cô. Lúc nãy Nhiếp Thanh Anh châm trà còn không quan tâm nhiều lắm, nhưng đến lúc này, cô ngồi thẳng lưng, chăm chú nghe bà chỉ điểm. Mà ông xã nhà cô càng diễn càng nhập tâm, anh dạy Nhiếp Thanh Anh, "Anh Anh, sao còn không chịu lấy giấy bút ra ghi lại?" Tôn Dĩnh Hồng xấu hổ, "Không cần, không cần đâu." Chu Minh, "Cần mà, cần mà." Tôn Dĩnh Hồng, "..." Bà yên lặng nhìn Chu Minh như đang ảo thuật lấy giấy bút từ trong túi ra, nhét vào tay Nhiếp Thanh Anh. Có lẽ Nhiếp Thanh Anh đã quen với việc ông xã bày trò, sau khi cô trấn định lại thì bắt đầu chăm chỉ ghi chép... Tôn Dĩnh Hồng chỉ biết cạn lời. Sau khi tạm biệt cô Tôn, bạn học Nhiếp thu được lợi ích không hề nhỏ, Chu Minh cũng nhận được hời không kém. Anh cảm thấy cô vợ nhà mình quá ngốc, nhân dịp mình còn ở đây bèn giúp vợ xử lý chuyện này một cách ổn thỏa. Thế là Chu Minh nhanh chóng quyết định, chuẩn bị quà cáp, dẫn Nhiếp Thanh Anh đi thăm từng giáo viên, tiền bối ở viện múa thủ đô cô học lúc trước. Đa số mấy nhà biên đạo múa, vũ công nổi tiếng cả nước đều ở thủ đô. Ngày hôm sau, cuốn sổ ghi chép của Nhiếp Thanh Anh đã dày thêm một nửa. Mấy ngày sau, công việc của Chu Minh đã kết thúc, anh hối vợ cùng mình đến trường học để ôn lại thời học sinh. Không đến một tuần, thầy cô và bạn bè đều biết ông xã của hoa khôi Nhiếp là ai. Vì thế, Nhiếp Thanh Anh và Lộ Khê đã âm thầm nói với nhau, có lẽ khiến toàn trường đều biết chồng cô là ai mới chính là mục đích thật sự của Chu Minh. Chu Minh nói lời giữ lời, sau khi kết thúc công việc của mình, ký hợp đồng xong, anh không quay về thành phố A mà tiếp tục ở lại thủ đô cùng vợ học tập, luyện múa. Điều khiến Chu Minh vui vẻ chính là, sau cái lần cô Tôn chỉ đạo cho vợ anh, số lần Nhiếp Thanh Anh bị thương đã giảm đi rất nhiều. Bây giờ thời gian luyện múa mỗi ngày của cô đã được rút ngắn, thay vào đó, cô sẽ ra ngoài dạo chơi cùng anh. Theo như cô Tôn nói, trải nghiệm cuộc sống mỗi ngày cũng là một bước để tìm linh cảm. Đến tháng 12, Nhiếp Thanh Anh và Chu Minh vẫn ở lại thủ đô. Hôm nay, Chu Minh dạy vợ mình trượt ván. Bọn họ đứng dưới tán cây giữa sân trường, Chu Minh đỡ Nhiếp Thanh Anh, kiên nhẫn dạy cô từng bước một. Cô là sinh viên giỏi của khoa múa, khả năng giữ thăng bằng rất cao, nên nhanh chóng nắm rõ cách trượt ván. Chuyện này khiến Chu Minh vui mừng không thôi, liên tục khen ngợi vợ yêu. Nhiếp Thanh Anh đã quen với phong cách làm quá của anh, nên không thèm để ý. Nhưng mấy sinh viên đi ngang qua không nhịn được nhìn sang đây -- Người đàn ông này đúng là thiếu kiến thức, có cái ván trượt thôi mà, có cần phải luôn mồm khen "Em là thiên tài" hay không? Chu Minh không quan tâm ánh mắt của người khác, sau khi nhìn vợ mình đã thuần thục, anh buông tay để cô tự mình trượt. Sau khi nói chuyện điện thoại xong, anh lại nhìn cô, thuận miệng hỏi trưa nay đi đâu. Đôi mắt đen láy cứ nhìn cô chăm chú. Trên đầu cô đội nón bảo hiểm, mái tóc dài buông xõa trên vai, vài sợ phớt qua mặt cô. Mặt cô rất nhỏ, lại mềm mại, vẻ mặt luôn xa cách, người sống chớ lại gần, ít có sự việc nào có thể khiến cô cười tít mắt. Ánh nắng chiều khẽ nhảy nhót trong đôi mắt cô, trông cô cứ như một cô nhóc mười mấy tuổi đầu. Chu Minh ngồi xổm một bên, nhìn đến rung động con tim. Bóng cô và bóng anh chồng lên nhau, Nhiếp Thanh Anh cúi đầu nhìn đường, thấy anh nhìn mình thì thẹn thùng. Cô bỗng nói, "Ông xã, em phát hiện anh rất quen thuộc với đường đi ở đây, còn quen thuộc hơn cả em. Anh là người giỏi phân biệt phương hướng trời sinh hả? Chu Minh bỗng im lặng. Thời gian anh im lặng khá lâu. Nhiếp Thanh Anh ngẩng đầu nhìn anh, Chu Minh nhìn cô cười cười, "Bởi vì trong mơ anh đã từng đến đây." Nhiếp Thanh Anh buồn cười, "Anh lại thế rồi." Chu Minh nói, "Lần này thì anh không có lừa em. Lúc anh đến London du học, anh từng nghĩ quay về thủ đô để tìm em. Nhưng anh lại sợ gặp cảnh em và bạn trai như hình với bóng... Anh chỉ có thể nhìn bản đồ để thỏa nỗi nhớ mong. Vợ à, không giấu gì em, mỗi một con đường ở thủ đô anh đều thuộc nằm lòng, vì anh đã nằm mơ thấy nó không biết bao lần." Nhiếp Thanh Anh kinh ngạc nhìn anh. Cô nhẹ giọng hỏi, "Vậy sao anh lại không tìm em? Về nước cũng không đến tìm em?" Chu Minh cười, "Chắn chắn anh sẽ đến tìm em." "Khi ấy, hy vọng lớn nhất của anh chính là muốn em mau chóng chia tay bạn trai. Anh đứng trước bức tưởng thổ lộ ở Macao, anh hỏi tương lai của anh và em sẽ ra sao? Anh luôn kiên trì, muốn nói rõ với em. Anh thầm mến em bao lâu nay, không thể kết thúc một cách vô cớ như thế này được. Sau khi về nước, anh vẫn luôn muốn tìm em để nói rõ, nhưng lại không tìm được cơ hội thích hợp." Khóe mắt cô ươn ướt, nước mắt như chực trào rơi bất cứ lúc nào. Cô đứng trên ván trượt, dáng đứng trầm tĩnh, cô vươn tay, xúc động gọi tên anh, "Chu Minh..." Cô vươn tay đòi ôm, anh đứng dậy đi về phía cô. Lúc anh định ôm lấy cô, điện thoại Nhiếp Thanh Anh lại vang lên. Cô nhìn điện thoại, ánh mắt dừng trên màn hình hơn hai giây, Chu Minh liền nhận ra có chuyện, "Sao thế?" Nhiếp Thanh Anh ngẩng đầu, "Mười ngày nữa là đám cưới của Lương Hiểu Bạch và Từ Bạch Dương. Em không nhận được thiệp mời." Chu Minh, "..." Anh hờ hững đáp, "Ồ khéo thật, anh cũng không nhận được thiếp mời. Hóa ra hai vợ chồng chúng ta không được hoan nghênh." Nhiếp Thanh Anh bật cười thành tiếng, bỏ điện thoại vào trong túi. Thời gian cô thất thần rất ngắn, Chu Minh im lặng quan sát cô, chờ cảm xúc của cô ổn định, không có gì bất ổn anh mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhẹ nhõm được một phần nhưng lòng anh vẫn không thoải mái -- Dựa vào cái gì mà Nhiếp Thanh Anh lại vì anh ta mà thất thần hai giây? Từng giây từng phút của nữ thần đều phải thuộc về anh, anh không cho phép cô buồn vu vơ vì một người đã là quá khứ. Để đôi vợ chồng sắp cưới kia hành hạ lẫn nhau. Lúc này, Chu Minh lại quyết định một chuyện. ... Mời các bạn đón đọc Ngừng Nhớ Về Em của tác giả Y Nhân Khuê Khuê.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mua Em Một Trăm Đêm
Truyện Mua Em Một Trăm Đêm có nội dung xoay quanh một anh chàng tuy rất bá đạo nhưng lại thú vị. Có bao giờ bạn muốn cưới một cô gái về làm vợ chỉ với lần đầu gặp mặt chưa? Kể từ lần đầu tình cờ anh gặp cô, anh đã cố gắng bằng mọi cách phải chiếm giữ được cô. Khoảng thời gian ba năm, chính là quãng đường anh dùng để chinh phục cô. Rồi cuối cùng anh đã chinh phục được, cô đã không thể từ chối hôn ước của anh...Mọi cố gắng của anh phải chăng đã được đền đáp? Cô sẽ không thể chạy thoát khỏi anh?? *** “Nhất định con rất thắc mắc là tại sao giấy tờ nhà trọ của mẹ con lại ở trên tay ta?” Ngồi trên sofa trong phòng khách, mẹ Trác nhàn nhạt nói: “Trước khi ba con mất, đem nhà trọ giao cho ta, nói sau khi con tốt nghiệp đại học, muốn ta chuyển giao cho con.” “Nhưng con cũng biết, từ sau khi ba con qua đời, Trác thị kinh doanh cực kỳ không thuận lợi, trong vòng vài năm nay số nợ không ngừng tăng lên, con thân là người nhà họ Trác, ít nhiều cũng nên bỏ ra một chút, không phải sao?” “Vậy….Là muốn đem nhà trọ bán sao?” Trong nhà trọ, có rất nhiều hồi ức của cô và mẹ, nếu có thể, Trác Viện nghĩ muốn giữ nó lại. “Gian nhà trọ này đáng bao nhiêu tiền? Bán nó cũng không trợ giúp được gì nhiều đối với nợ nần của Trác thị.” Trác Viện ôm một tia hi vọng nói: “Nhà trọ này muốn giữ lại cho con sao?” Đã là vật thuộc về cô, mẹ Trác cũng không có dự định bán đi, ý tứ là muốn đem nhà trọ giao lại cho cô sao? “Ừ.” “Cảm ơn bác gái…….” Trác Viện với tay muốn lấy giấy tờ nhà trọ trên bàn, ai ngờ, mẹ Trác lại nhanh chóng đem giấy tờ rút lại, làm cho hi vọng của cô tan vỡ, cô nhíu mày, buồn bực mà nâng mắt lên nhìn mẹ Trác: “Bác gái……không phải bác nói nhà trọ giao cho con sao?” “Nhà trọ vốn là của con nhưng con phải đáp ứng ta một điều kiện, ta muốn con là tình nhân lâu dài của tổng giám đốc Giang Gia Văn.” Làm tình nhân của Giang Gia Văn? Bác gái làm sao có thể nói như vậy? Đó là bạn của ba cô, mà ông ấy còn có vợ, làm sao có thể chứ? “Bác gái, con không thể làm tình nhân của bác Giang, ông ấy là bạn của ba con, lại nhiều tuổi hơn so với con…..” Trác Viện sợ hãi, tay khẩn trương mà vén tóc vào sau tai, lắc đầu không chịu đồng ý. “Chỉ cần con đồng ý làm tình nhân của bác Giang, cái nhà trọ này sẽ là của con.” Mẹ Trác nói điều kiện với cô.   Mời các bạn đón đọc Mua Em Một Trăm Đêm của tác giả Nghê Tịnh.
Một Thời Cuồng Say (Nhất Túy Kinh Niên)
"Đã có người ví von rằng tình đơn phương là một loại rượu mạnh mặc dầu biết sau khi uống hết rất dễ dẫn  tới choáng váng, thất thố, thống khổ, cũng làm cho người ta như thiêu thân lao đầu vào lửa, vui vẻ chịu đựng." "Ngươi chạm đến được mới thôi, ta một khi say mới dừng." "Nhưng phàm là say rượu, luôn có một ngày tỉnh lại." *** Review Ám Dạ Cung: Dạo này thiếu truyện đọc, thấy chị Thủy pr bộ này bên weibo dữ quá nên liều mình nhảy hố thử xem. Truyện mới 25 chương, chưa hoàn, tác giả đang update khá đều đặn. Thể loại: tra công tiện thụ, giới giải trí, 1x1, HE. Và giờ tới phần cảm nhận sơ lược mang tính cá nhân, ai không thích thì đi đường vòng đừng cố đọc chi rồi gạch đá vì tui không có khen bộ này đâu =)) Công (Tống Cư Hàn) và thụ (Hà Cố) có quan hệ bạn giường suốt 6 năm qua, thật ra thì hai người quen nhau đã 10 năm, từ hồi cấp 3, thụ hơn công 2 tuổi. Công là ca sĩ nổi tiếng, là con của chủ tịch tập đoàn này nọ lọ chai, trong người chảy dòng máu lai Đức nên anh này đẹp trai chim sa cá lặn, nói chung hoàn hảo đến từng kẽ tóc. Thụ là nhà thiết kế (QT ghi là công trình sư, tui chưa tra kỹ lắm nhưng đại khái chắc là nhà thiết kế), nhan sắc bình thường, không có tài năng gì nổi trội ngoài một tấm chân tình với công... Mọi người còn nhớ bộ Nương Nương Khang tui từng spoil không, nhớ anh Thiệu Quần tra công không, ờ thì bây giờ chắc anh Thiệu nên trao lại chức “vô địch tra công” cho anh Tống Cư Hàn, nhờ Tống Cư Hàn mà giờ tui thấy Thiệu Quần cũng... chưa đến nỗi. Tui thật sự là không tài nào ưa nổi thằng công này, 26 tuổi đầu rồi mà tính tình như nít ranh, bản thân mình thì ra ngoài ăn chơi thác loạn lên giường với đủ thứ người, về nhà thì bắt thụ phải “sạch sẽ” vì “tôi không thích đeo bao”. Theo lời một trong số bồ nhí của thằng công kể thì thằng này tinh lực quá dồi dào 1 người không thỏa mãn nổi nên có lần tìm người chơi 1x2 luôn cho sướng 0_0 Nói thật do Tấn Giang đang thời hài hòa cấm viết H chứ không tui nghi tác giả viết luôn mấy cảnh ngoại tình của thằng công quá, như trong NNK vậy. Ngoài ra thì tính tình thằng công này hết sức tồi, hồi cấp 3 thì vì khúc mắc với thằng bạn Phùng Tranh nên cố tình cưa đổ thụ để chọc tức Phùng Tranh vì biết Phùng Tranh có ý với thụ, nhưng tui nghĩ có lẽ thằng công thích Phùng Tranh vì tác giả cứ lấp lửng ra vẻ ẩn ý về quan hệ giữa hai người này. Công ra ngoài thác loạn là thế, nhưng mà hễ thụ có chút xíu tiếp xúc với nam giới là công lồng lộn lên như thằng dở, công nhận ghen cũng giúp gia tăng tình cảm mà thằng công đụng chút xíu là ghen khùng ghen điên tui thấy mệt người quá. Thụ gặp sếp cũng ghen, thụ gặp Phùng Tranh thì ghen dữ nữa. Hôm sinh nhật thụ, công về ăn mừng với thụ, tui tưởng được coi một màn ngọt ngào, ai ngờ Phùng Tranh vừa gọi điện thoại qua chúc mừng sinh nhật thụ là thằng công nổi cơn tam bành mắng thụ xong xách mông bỏ đi, thụ níu kéo nó thì nó lại bảo: “Tiền lên sân khấu của tôi 1 phút 80 ngàn, ở cùng anh 2 tiếng nãy giờ cả đời này anh không trả nổi đâu, nếu anh thật sự thấy trống rỗng thì tìm cây gậy đi.” Trời đất ơi, nó có biết là bữa đó sinh nhật thụ và thụ mong chờ được ở bên nó thế nào không mà nó đành đoạn thốt ra cái câu đó cho được. Tui thấy khó đỡ quá. Một tình tiết khó đỡ khác là thằng bồ nhí của công tự dưng hứng thú với thụ, cố tìm đến thụ muốn thụ ‘làm’ nó mới ghê chứ, thằng này chắc cũng thiếu thuốc. Giờ tới phiên thụ, thụ này đúng là tiện thật, mặc dù không yếu đuối hay khóc như thụ trong NNK nhưng mà công nhận là thụ khá tiện. Ban đầu đang trong giai đoạn mập mờ với Phùng Tranh, xong bị công cưa cẩm mấy hồi là đổ, dâng cúc cho công luôn, ôm mộng tưởng hão huyền là công và mình thật sự yêu nhau. Đến khi Phùng Tranh cho thụ thấy bộ mặt thật của công, bị công bảo là “ngủ với nhau một lần thôi mà nghĩ nhiều quá”, thế là thụ chấp nhận làm bạn giường của công suốt 6 năm, mặc kệ trong 6 năm đó công vẫn ra ngoài quan hệ bừa bãi như thường, bởi vì với thụ thì được ở bên cạnh công là quá hạnh phúc rồi, còn công muốn đi đâu làm gì thì nhắm mắt coi như không thấy. Đúng là đứa cầm roi quất đứa chịu đau. Mấy lần thằng công lên cơn điên cũng toàn thụ nhún nhường nhận lỗi, cái hôm sinh nhật bị thằng công phũ vậy mà cuối cùng vẫn là thụ nhịn hết nổi gọi điện thoại tìm công chứ thằng công có thèm ngó ngàng gì. Thụ thì suốt ngày cứ ôm cái tư tưởng ‘anh ở trên cao quá em không với tới chỉ mong được làm hạt cát trong sa mạc của anh’, sống vậy không thấy mệt hay sao ấy, nhưng mà người đọc (như tui) thấy rất mệt, suốt 25 chương hầu như chẳng được mấy cảnh ngọt ngào cứ toàn thằng công giận hờn xàm xí còn thụ thì nhún nhường nhận lỗi vì “quá yêu”. Dù mới 25 chương nhưng tui cũng đoán được khúc sau thế nào rồi, mấy bộ gần đây của chị Thủy hình như có đúng 1 motif: tra công tiện thụ, hoặc tra công và tuýp thụ gì gì đó nhưng nói chung là công phải tra, đoạn đầu ngược thụ đoạn sau ngược công, công hối lỗi nhận ra mình thật sự yêu thụ và bắt đầu quá trình truy thê đẫm nước mắt bao gồm ăn vạ và đánh ghen um sùm với công phụ, hết truyện. Sắp tới sau bộ này nghe nói chị sẽ viết về CP Triệu Cẩm Tân và Lê Sóc, mà trùng hợp thay Triệu Cẩm Tân cũng định sẵn sẽ là tra công =)) Ngồi chờ chị viết thêm trung khuyển công như Thẩm Trường Trạch nhưng đợi hoài đợi mãi chưa thấy... Nói chung hơi thất vọng bộ này, thêm cái đang thời hài hòa không có H nữa mà tình tiết quá cẩu huyết đọc thấy nản, nói chung chị Thủy cứ viết tra công như vầy khó nuốt quá, thật ra tra công cũng được nhưng mà mấy thằng tra công gần đây của chị trẻ trâu vô duyên quá đỡ không nổi, đỡ nổi mỗi Nguyên Dương với Ngô Du, Yến Minh Tu thôi cũng tạm cho vô danh sách đỡ nổi luôn vậy vì thấy so với Tống Cư Hàn thì Tu cũng còn hiền chán... Mời các bạn đón đọc  Một Thời Cuồng Say (Nhất Túy Kinh Niên) của tác giả Thủy Thiên Thừa.
Mị Cốt Chi Tư (Cuộc Chiến Hôn Nhân)
Lâm Mị có một khuyết điểm chí mạng, xương cốt quá mềm, ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng. Càng chết hơn, nàng phát hiện khứu giác của mình cực kỳ nhạy cảm, không chú ý ngửi được khí tức của đàn ông trẻ tuổi thì xương cốt toàn nhân mềm nhũn, đứng cũng không xong. Chuyện xấu hổ như vậy, đương nhiên không thể để người khác biết được. Lâm Mị vì muốn tạo hình ảnh đoan trang, chỉ có thể nỗ lực không ngừng. Tình tiết nhịp nhàng ăn khớp, sự kiện này nối tiếp sự kiện kia, cao trào liên tục, đặc sắc không ngừng. Theo bạn Nhi chủ nhà thì đây là Truyện hay mà hài hước, không ngược, các nhân vật đều thông minh, gian xảo, các loại công tử bề ngoài thì nho nhã đứng đắn mà trong lòng toàn suy tính khốn nạn. "Giờ chúng ta sẽ nói đến lai lịch ý tưởng, là chuyện rất nhiều năm trước. Lúc đó nhà tôi có chuột, mẹ tôi mới đến nhà người khác xin mèo con về nuôi, bà mang về một con mèo con lông vàng và một con mèo con lông trắng. ... ...... ..... chân trước của mèo con lông trắng chỉ có hai móng vuốt, móng không sắc mà còn rất cùn. Rõ ràng là một chú mèo tàn phế.Càng buồn cười hơn, là mỗi khi có người ôm mèo con lông trắng, nó liền toàn thân mềm nhũn, như thể không có xương.... .........Lúc đấy TV đang chiếu《 Hồng Lâu Mộng 》, trùng hợp là trong 《 Hồng Lâu Mộng 》 có một nhân vật gọi là “cô Đa” (Đa cô nương), truyện tả là cô ta trời sinh có một đặc tính kỳ lạ, một khi gần gũi đàn ông, liền thấy toàn thân gân cốt xụi lơ, đàn ông cảm giác như nằm trên đệm bông. Vì lẽ đó, nhà tôi đặt cho con mèo lông trắng đó một biệt danh, gọi là “Đa cô nương” . Đa cô nương “thân tàn chí cứng”, ngày ngày kiên trì nhảy qua bậc cửa, hơn nữa cũng không ăn hại vô dụng, thỉnh thoảng vẫn bắt được chuột, dốc hết sức hoàn thành bổn phận của một con mèo. Đúng vậy, hình tượng nữ chính Lâm Mị của “Cuộc Chiến Hôn Nhân (Mị Cốt Chi Tư)”, lúc đầu chính là đến từ mèo con lông trắng, tạm thời đồng dạng “thân tàn chí cứng”, không muốn trở thành đồ chơi.... .... .......Lâm Mị bị hãm hại lại liên quan đến một người nữa là Liễu Vĩnh, vốn là một thanh niên có ý định bám rồng dựa phượng, sau khi gặp nữ chính, được cô nương “thân mềm chí cứng” hấp dẫn, dần dần hồi tưởng ước nguyện ban đầu, quên đi tâm tư bám rồng dựa phượng, một lòng gắn bó cùng nữ chính, cùng nhau phấn đấu. Kết cục cuối cùng, tất nhiên là mỹ mãn. Khi kết thúc truyện này, khiến tôi lưu luyến không rời, không phải nữ chính, lạ kỳ thay lại là nam chính. Hoặc có thể nói, khiến tôi không nỡ xa, kỳ thật là nam chính sinh động, cuối cùng đã bỏ được ý tưởng dựa dẫm." Trích từ lời cuối truyện của tác giả Cống Trà"  * Truyện này nói đúng ra là không có H nhưng mà có 1/2 H giống như là 2 anh chị hun nhau trong phòng ... ...*nến tắt*... .....HẾT ... ...... *** Review bởi: Huyên Nguyễn - fb/hoinhieuchu Đọc review của chị Lan Thanh về truyện Giảo phụ cùng tác giả, tự dưng nhớ đến truyện này. --- Văn án --- Lâm Mị có một khuyết điểm chí mạng, xương cốt quá mềm, ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng. Càng chết hơn, nàng phát hiện khứu giác của mình cực kỳ nhạy cảm, không chú ý ngửi được khí tức của đàn ông trẻ tuổi thì xương cốt toàn nhân mềm nhũn, đứng cũng không xong. Chuyện xấu hổ như vậy, đương nhiên không thể để người khác biết được. Lâm Mị vì muốn tạo hình ảnh đoan trang, chỉ có thể nỗ lực không ngừng. --- Motip nhân vật đặc biệt. Mỗi nhân vật cả chính cả phụ đều có tính cách, số phận đặc sắc. Một Lâm Mị bị lui hôn thì dứt khoát mạnh mẽ tìm một vị hôn phu khác xuất sắc hơn. Một Liễu Vĩnh thân là trạng nguyên lang, tài mạo song toàn nhưng thân phận và tuổi thơ nghèo khó khiến chàng chọn lựa chính thất cân nhắc sao cho chàng được lợi từ nhà vợ nhất. Một Nhậm Hiểu Ngọc - con gái yêu của tể tướng ngạo mạn khinh thường người khác. Một La Minh Tú tâm cơ thâm trầm, dốc sức gả cho biểu ca nhưng cũng không trọn vẹn vui vẻ. Một Tả Lê là gái lỡ thì, thân thể mập mạp che dấu đi tài mạo tuyệt luân, chỉ có Hạ Như Phong - hoàng tử Hạ quốc nhìn ra được vẻ đẹp chân thực của nàng. Ngoài nam chính ra thì kinh thành còn hai đại mỹ nam khác. Tô Trọng Tinh bỏ lỡ Lâm Mị, cưới La Minh Tú nhưng không hạnh phúc, tiếc nuối người xưa. Chu Minh Dương mãi theo đuổi hình bóng đại công chúa nhưng cuối cùng phải kết duyên với nhị công chúa. Nhiều nhân vật đan xen, tình huống hài hước, logic chứ không lãng nhách. Truyện có ý nghĩa về việc chọn vợ gả chồng thời xưa lẫn thời nay. Truyện có thịt vụn và tảng. Quá trình nam nữ chính oan gia rất vui  *** Review bởi: Duơng Thảo -----  Truyện mở đầu bằng việc nữ chính Lâm Mị khăn gói lên kinh thành tìm vị hôn phu được hứa hôn từ nhỏ, nào có ngờ vị hôn phu nay đã có cô em họ tình đầu ý hợp đâu còn nhớ nhung chi ba cái chuyện hứa hôn của lớp cha ông từ hồi xưa xửa xừa xưa. Từ đây bắt đầu đủ thứ chuyện dở khóc dở cười, éo le hột me giữa nữ chính và một dàn trai xinh gái đẹp trong truyện.  Nói về dàn nữ trước. Nữ chính Lâm Mị của chúng ta là một cô gái hiền lành, tử tế, xinh đẹp, dịu dàng, nữ công gia chánh đều giỏi, nói chung là gần đạt đủ tiêu chí con dâu của mọi nhà. Chỉ duy có hai điều: Thứ nhất là gia thế không đủ, gia đình cô trước kia dù không đến mức danh gia vọng tộc nhưng cũng thuộc tầng lớp quan lại có của ăn của để, nhưng từ khi cha cô ăn chơi sa đọa thì mọi thứ cũng lụn bại dần đều, đến khi cô trưởng thành, cha qua đời, gia sản cũng chẳng còn là bao, không còn cách nào khác cô đành quyết chí lên kinh tìm nương nhờ nhà hôn phu thuở nhỏ; Thứ hai là Lâm Mị mắc một bệnh khó nói, đó là cứ hễ ngửi thấy hơi thở của các anh zai trẻ tuổi là cô lại mềm nhũn cả người, đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi. Chính vì căn bệnh này mà nữ chính rơi vào đủ hoàn cảnh trớ trêu, muốn đoan trang mà không thể đoan trang nổi. Mình rất thích tính cách nữ chính. Dù gặp khó khăn phải đi nương cậy người nhưng vẫn giữ được tự tôn của mình, dù hiền lành tốt tính nhưng không phải quả hồng mềm dễ bị ăn hiếp. Có lẽ chính vì sống tốt nên nữ chính được nhiều người thương, cứ mỗi khi gặp nạn là lại được ông Trời mở cho một đường ra. Thế nên nhìn tổng quát cả truyện sẽ thấy nữ chính rất có số hưởng, được nam chính yêu, được mẹ nuôi thương, được bạn bè quan tâm chăm sóc, hoàn toàn là một cô gái được sủng đến tận cùng. Dàn nữ phụ cũng toàn hạng top, mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười. Cô thì gia thế khủng, cô thì sắc nước hương trời, cô lại có tài văn chương. Các cô này tốt có xấu có, đảm bảo đủ sắc đủ vị. Truyện theo mô típ gieo nhân nào gặt quả nấy, nên cô nào xấu bụng làm chuyện ác sẽ phải trả giá cho việc làm của mình, cô nào ngoan hiền tốt bụng sẽ sống đời ấm no hạnh phúc.  Về dàn nam, ban đầu vì nhiều anh xuất hiện quá nên mình hơi hoang mang không biết nam chính là ai. Trước hết là vị hôn phu họ Tô, khi nữ chính tới bàn chuyện hôn nhân thì anh này đã có người thương nên tìm đủ mọi cách để từ hôn, thêm vào đó bà nội anh đã chấm cô cháu họ làm con dâu rồi nên cứ hay tìm chuyện ép uổng nữ chính. Thật ra nếu nhìn ở một khía cạnh khác thì việc anh không đồng ý cuộc hôn nhân sắp đặt này là vì anh chung tình với cô em họ, đó là một điều tốt. Chỉ là cách anh nói và làm hơi có vấn đề nên mình tuy không ghét nhưng trong dàn nam thì mình không ưa anh này nhất. Thứ hai là vị Liễu trạng nguyên tài hoa xuất chúng nhưng nhà nghèo, không có chống lưng nên không được trọng dụng, vẫn luôn ôm lý tưởng tìm một cô vợ cao sang quyền quý để dựa nhà vợ mà đi lên. Cơ bản thì mình thấy cái lý tưởng của anh dù thực dụng nhưng lại đúng với thực tế, không ủng hộ nhưng không đến nỗi đáng chê trách. Hai nhân vật khác đáng quan tâm là hai ông anh nuôi của nữ chính. Mang tiếng là anh nuôi nhưng hai ông này cứ nhăm nhe có ý đồ đen tối với nữ chính suốt, kiểu cứ phải tìm cách phá hôn sự của cô, để cô sống ở nhà hai ông càng lâu càng tốt .Nếu chưa đọc truyện thì liệu bạn có đoán được nam chính là ai hông hihi .  Tuy dàn nhân vật khá đồ sộ nhưng về mặt nội dung thì truyện lại khá đơn giản, quanh đi quẩn lại chỉ là chuyện dựng vợ gả chồng cho các anh các chị, không có đấu đá thương trường cũng chẳng có tranh giành ngôi báu. Cái cốt chính thì đơn giản, nhưng tình tiết mà tác giả vẽ ra lại tương đối phức tạp. Không bao giờ có chuyện một người bày mưu mà êm xuôi trót lọt từ đầu tới cuối, toàn giữa đường bị người này chen vào làm lệch hướng một tí, kẻ kia vô tình đi ngang xọt chân một cái làm lệch thêm tí nữa, người nọ ngứa mắt phụ thêm một tay thế là cái kế hoạch ban đầu nó trớt quớt, lại đẻ thêm một đống hầm bà lằng vớ vẩn khác. Nên mấy cái đoạn tính kế đó mình phải đọc chậm một tẹo mới nắm được hết tình tiết, nói cách khác là những đoạn này sẽ khá là dài dòng, có khả năng khiến người đọc cảm thấy hơi chán. Truyện có một điểm bonus đó là mấy đoạn nam nữ chính ở cạnh nhau hết sức là tình thú, đọc mà cứ mặt đỏ tim đập nhanh theo hai anh chị. Chị cứ gần anh là mềm nhũn cả người, anh thì cứ thích xáp lại gần chị giở trò dê xồm. Mỗi lần đọc đến đoạn anh nói chuyện yêu đương ngọt ngào với chị là lại ê hết cả răng, thấy cưng chịu không nổi luôn huhu. Thêm một điểm bonus nữa là bản edit cực kỳ mượt, chú thích kỹ càng, không có lỗi type, đọc rất thích nhé . Chúc các bạn đọc truyện vui . *** Review truyện: MỊ CỐT CHI TƯ ~ Cống Trà ~ Thật sự mình rất thích những truyện nữ chính có cá tính, nét đẹp và hình ảnh làm nên thương hiệu của riêng mình. Nên mình vô cùng ấn tượng và bị thu hút ngay bởi truyện này sau khi đọc văn án. Thực ra truyện có tên khác là "Cuộc chiến hôn nhân" nhưng mình vẫn thích cái tên "Mị cốt chi tư" hơn. Bởi chỉ với bốn từ đã diễn tả được phần nào căn bệnh của nữ chính - nguyên nhân chính dẫn đến các tình huống dở khóc dở cười trong truyện. Đúng như cái tên truyện, nữ chính Lâm Mị tuy là người con gái đẹp, hiền dịu, đảm đang, tháo vát nữ công gia chánh nhưng lại bị mắc căn bệnh mềm xương - căn bệnh mà cứ ngửi thấy khí tức đàn ông trẻ là lại mềm nhũn tứ chi, trở nên quyến rũ lạ thường, thân thể mềm mại như bông gòn. Chính vì căn bệnh "quái ác" này mà nàng luôn nơm nớp lo sợ, tự hổ thẹn về chính bản thân mình. Ngoài ra thân thể Lâm Mị còn luôn tỏa hương thơm mê người như công chúa Hàm Hương trong "Hoàn Châu Cách Cách" vậy! Thật sự rất thích hình ảnh mà tác giả đã xây dựng cho nữ chính. Chính những đặc điểm rất riêng ấy đã thu hút con sói gian xảo là nam chính - Liễu Vinh Truyện diễn biến khá hay và chặt chẽ. Có sóng gió nhưng dễ dàng hóa giải. Nam phụ tuy lúc đầu có hôn ước với nữ chính nhưng không trân trọng. Đến lúc mất rồi mới âm thầm tiếc nuối. Nam chính tuy thi đỗ trạng nguyên nhưng do nhà nghèo khó, cha mẹ mất sớm. Nên định đi con đường tắt để tiến tới danh lợi là cưới tiểu thư quyền quý. Cuối cùng kén cá chọn canh lại thầm thương nữ chính nên một lòng muốn cưới Lâm Mị dù cho con đường làm quan có thể trắc trở. Nào ngờ cưới được cô nàng có số vượng phu, thăng tiến như diều gặp gió. Tay ôm vợ đẹp con ngoan lại có công danh quyền thế, hạnh phúc viên mãn đến cuối đời. Kết lại là truyện rất hấp dẫn, sáng tạo. Mạch truyện không quá kịch tính nhưng lại thu hút lạ thường. Truyện sủng, sắc, HE, ngọt ngào!   Mời các bạn đón đọc Mị Cốt Chi Tư của tác giả Cống Trà.
Ly Hôn Rồi Yêu
Ly Hôn Rồi Yêu là một câu chuyện khá dằn vặt giữa hai nhân vật chính. Yêu là thẳng thắn với người đó là mình đã lên giường với người khác, yêu là khi người đó gặp khó khăn những không giúp đỡ vì nghĩ rằng người đó không hề xứng với tình yêu của mình. Và cũng chính như thế mà câu chuyện trên nhận không ít tranh cãi từ phía mọi người, một bên thì bênh vực nam chính, bên còn lại bênh vực nữ chính... Vậy nguyên nhân là do đâu, là nam chính hay nữ chính sai? Hay lỗi là do định mệnh đưa đẩy? Cùng đón đọc truyện để hiểu rõ nội dung như thế nào nhé!!! *** Vũ Minh: Tôi chưa bao giờ nghĩ, tôi và cậu còn có cơ hội gặp lại, mà lại trong tình huống như thế này. Lần cuối cùng nghe được tin tức của hai người, là vào hai năm trước, cậu tỉnh lại sau bốn năm hôn mê, tôi đã nghĩ: rốt cuộc cô ấy đã đạt được ước mơ bấy lâu của mình rồi, vậy thì tôi tình nguyện buông tay, thật không ngờ, kết cục là thế này. Tần Bân, tôi đã từng rất hận cậu, luận về tướng mạo, gia thế, tài hoa, cậu không bằng một góc của tôi, nhưng cô ấy lại chọn cậu, cho dù cậu trở thành người thực vật, cô ấy vẫn cuồng dại với cậu như cũ không thay đổi. Tôi đã từng nghĩ, nếu như tôi khiến bệnh viện từ bỏ việc trị liệu cho cậu, để cậu chết đi, vậy có thể chấm dứt sự rối rắm giữa ba người chúng ta hay không. Nhưng hôm nay, nghe tin cậu đã chết, đứng trước mộ cậu, tôi lại chẳng hề vui sướng tí nào. Ân oán giữa chúng ta nên kết thúc ở đây, cũng đã đến lúc trả lại cho cô ấy một cuộc sống bình yên… Mời các bạn đón đọc Ly Hôn Rồi Yêu của tác giả Dạ Ngưng Tử.