Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phù Hiểu, Em Là Của Anh

Phù Hiểu là một cô nàng mồ côi sống khá lạnh nhạt, nhân sinh quan của cô đối với cuộc đời và tình yêu khá khác người. Với cô một người đàn ông đã có bạn gái thì hiển nhiên anh ta sẽ không thể có quan hệ với người khác, chính vì vậy mới bị con sói gian xảo Đường Học Chính từ từ ăn mất.  Đường Học Chính là một tay công tử ăn chơi chính hiệu. Thay người yêu như thay áo, với anh nam nữ hợp thì tới, không thì tan. Mặc dù vậy anh lại là một bộ đội đặc chủng luôn hết lòng vì nhiệm vụ, không phải vì gia đình, càng không phải vì anh, mà đơn giản như lời xin lỗi cho thời niên thiếu bốc đồng của mình.  Đường Học Chính gặp Phù Hiểu qua một lần Phù Hiểu lên Bắc Kinh chơi với vợ chồng cô bạn thân Dương Mật. Tính tình vừa phóng khoáng, nhưng lại có chút gì đó tĩnh mịch của Phù Hiểu đã thành công gây được sự chú ý cho đồng chí Đường Học Chính. Ban đầu đơn giản chỉ muốn đi chơi cùng cô, nhưng càng về sau anh càng mặt dày theo đuổi, đến nỗi Phù Hiểu bỏ trốn mất luôn.  ***   Sự theo đuổi của Đường Học Chính không vồ vập mặc dù anh rất “đói khát” cô, ngược lại đồng chí Đường là người biết nhịn một để tiến ba. Anh bầu bạn cùng cô trong đêm giao thừa, làm cái việc mà trước giờ anh chưa bao giờ làm và cho là ngớ ngẩn:”gửi tin nhắn chúc tết”, vì cái tin nhắn mà anh gửi cho cô trong đêm giao thừa cũng chính là mục tiêu anh hướng đến.  “CHÚC EM NĂM NAY: THÀNH VỢ CỦA ANH” Nhưng nhịn nhịn như thế nào thì cô gái nhỏ Phù Hiểu vẫn cứ mãi chậm chạp chưa chịu nhận ra. Anh vì cô mà vốn từ một lãng tử thay người yêu như thay áo ấy vậy mà thủ tiết gần nửa năm, vì cô mà không ngừng chạy xuôi chạy ngược giữa hai thành phố… có lẽ sự chân thành của anh, mặt dày của anh đã làm lay chuyển tâm hồn vốn tĩnh lặng của cô.  Quãng thời gian hai người bên nhau vô cùng, vô cùng ngọt ngào. Anh yêu cô, sủng cô, còn muốn mang cô về ra mắt gia đình và anh quả nhiên làm như vậy. Nhưng không hiểu sao khi Phù Hiểu gặp mẹ anh, cô vậy mà lại trốn chạy, mẹ anh cũng phản đối gay gắt. Đường Học Chính không hiểu. Phù Hiểu càng không thể hiểu, tại sao ông trời lại trêu chọc cô như vậy. Người mới rồi còn đầu ấp tay gối với cô lại chính là người thanh niên năm đó đụng chết cha mẹ cô. Cô đã một lần bao dung cho anh, liệu có thể tha thứ để tiếp tục ở bên anh. Những dằn vặt đớn đau trong lòng làm Phù Hiểu không thể bình lặng được. Cứ thế người nhút nhát trốn chạy, kẻ mặt dày đuổi theo.  Cuối cùng thì tình yêu cũng chiến thắng khi nhìn những sự cố gắng mà anh đã vì cô mà thay đổi. Cô chấp nhận nỗi đau này chỉ một mình cô chịu, để anh mãi mãi không biết về sự thật mà anh đã gây ra cho ba mẹ cô. Tuy nhiên cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra. Khi tiểu tam đắc chí muốn dùng sự thật này để chia rẽ Đường Học Chính và Phù Hiểu, nhưng các bạn đừng lo sẽ xảy ra tình tiết máu chó nào cả vì đồng chí Đường của chúng ta suy nghĩ rất ...khác người mà, cuối cùng kết quả mà tiểu tam nhìn thấy chính là Đường Học Chính càng điên cuồng  yêu Phù Hiểu hơn.  Xuyên suốt câu chuyện làm người đọc đắm chìm vào sự ngọt ngào của tình yêu, cũng làm người ta xuýt xoa trước tấm lòng của một người con gái như Phù Hiểu. Vị tha, bao dung, trong cứng rắn vẫn có chút yếu lòng hay gặp của phụ nữ. Trái ngược với sự nghiêm túc của Phù Hiểu, Đường Học Chính lại là người bên ngoài nhìn có vẻ tùy hứng, lưu manh nhưng lại là một người đàn ông si tình. Yêu Phù Hiểu, anh từ một người không sợ trời không sợ đất lại trở nên sợ chết. Vì anh sợ nếu anh chết đi thì Phù Hiểu sẽ cô đơn. Anh là một người yêu ghét rõ ràng, nhưng khi biết mình là hung thủ hại chết cha mẹ cô, anh vậy mà không có can đảm để buông tay, chỉ có thể dằn vặt chính mình.  Truyện siêu sủng, siêu dễ thương hài hước, thịt thà cũng nhấm nháp được chút, đủ kích thích. Tình cảm của nam phụ Mạc Phi Hoa mặc dù không được miêu tả kỹ, nhưng vẫn đủ làm cho chúng ta thấy được chút gì đó tiếc nuối, đau buồn.  Truyện hay, rất đáng để đọc. --------------- Review by Pisà - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đường Học Chính không thuộc tuýp người đắm chìm trong nỗi đau của quá khứ, anh là người từng trải, đi nhiều, gặp nhiều, biết nhiều và chính điều đó giúp anh tự cân bằng lại. Cũng vì chuyện của Phù Hiểu quá khủng khiếp với anh nên anh mới khó lấy lại bình tĩnh như dạo rồi. Nhưng, cuối cùng anh cũng nghe được những lời từ tận đáy lòng Phù Hiểu, với anh, những lời đó như những viên thuốc an thần để cuối cùng anh cũng có thể thanh thản hơn đôi chút. Anh biến sự cắn rứt và áy náy với cô thành tình yêu sâu nặng. Càng ngày, anh càng thấy vợ mình tốt nết, người đâu mà vừa tốt bụng, vừa tâm lý, vừa xinh đẹp lại vừa nết na. Thế là càng ngày anh càng yêu Phù Hiểu hơn, anh yêu cô vô cùng, nếu cô muốn anh hái sao cho cô thì không chừng anh sẽ nghĩ cách hái thật. Hơn thế nữa, vụ cãi vã vừa rồi đã cho anh một bài học nhớ đời, anh bắt đầu chủ động chia sẻ với cô. Hằng ngày, anh đã làm những gì, gặp chuyện gì – trừ vài chuyện không nhất thiết phải cho cô biết – anh đều gom lại để nói với cô; Rồi thì chuyện của họ hàng nhà anh, anh cũng coi như chuyện vui, chuyện thú vị kể cho cô nghe – đương nhiên là mấy chuyện phải lo nghĩ anh sẽ không lôi ra để mà cô lo lắng. Dần dà, Phù Hiểu cảm nhận được tình cảm vợ chồng chia ngọt sẻ bùi mà ba mẹ cô từng có với nhau, cô thấy hạnh phúc lắm, cũng càng thêm yêu Đường Học Chính. Ít lâu sau đó, sau một thời gian dài nghỉ ngơi và làm vật lý trị liệu, cuối cùng Mạc đại thiếu gia cũng tái xuất giang hồ, làm đám người biết được chuyện đó cứ gọi là sôi lên sùng sục, bảo cái gì mà: không tổ chức party chúc mừng là không được. Phù Hiểu không sao từ chối được, là người bạn duy nhất của Mạc Vu Phi mang giới tính nữ mà không có quan hệ gì về mặt thể xác với anh chàng đồng thời là cô vợ quý báu mà Đường đại thiếu gia cất kỹ cô càng lúc càng nổi tiếng, rất nhiều người ầm ĩ, kêu là nếu cô không tham gia thì họ cũng không đến luôn. Lần này thì Đường Học Chính không từ chối quá kiên quyết, tuy anh không muốn để Phù Hiểu tiếp xúc nhiều với đám người đấy nhưng anh thấy vẫn nên để tất cả những người đó biết rõ: cô là người đàn bà của ai. Thế là bữa tiệc được tổ chức linh đình ở quán bar Ngoạn Gia, nhiều người thấy Mạc Vu Phi lẻ loi một mình thì ngạc nhiên thốt lên, “Chẳng lẽ sau một lần cận kề cái chết, nó đã ngộ đạo, hiểu rõ ‘đời là bể khổ’?” Ban đầu, Mạc Vu Phi không để vào tai, nhưng đám người kia cứ đai đi đai lại câu đó làm khóe miệng anh bất giác giật giật. Một người bá vai Vương Tiểu Xuyên, giễu ngầm, “Chỗ mày lắm ngôi sao xinh đẹp lắm mà, mày hãy gọi mấy cô đến cho chúng tao làm quen đi, có thêm bạn cũng là chuyện tốt… Tiện thể, giúp Mạc đại thiếu gia của chúng ta ôn lại niềm vui thú của thiên đường chốn trần gian.” Đường Học Chính đang dạy vợ chơi quay đĩa, nghe được câu trên nhưng cứ để kệ. Phù Hiểu không phải trẻ con, chuyện này không cần giấu cô ấy. Huống gì bên cô còn có anh. Lý Giản Tình vẫn điềm nhiên uống rượu. Mạc Vu Phi như đang thấy phiền lắm, “Gọi đi, nhớ gọi cho Gia mấy em nóng bỏng, xinh tươi.” Đờ nó chứ, anh là tú bà đấy hả? Vương Tiểu Xuyên vứt thuốc đi, mặt xị ra nhưng vẫn gọi điện thoại. Các nữ nghệ sĩ là thích ‘kết bạn’ với những cậu ấm tuổi ít tiền nhiều này lắm, chỉ một lát sau, những cô hay xuất hiện trên ti vi rồi những cô ít xuất hiện trên ti vi đều đến cả, những người khách mới đến rất nhanh hòa nhập với không khí bữa tiệc. Khi này, Phù Hiểu và Lý Giản Tình đang ở khu hát Karaoke với một đám người cả trai lẫn gái, Đường Học Chính vẫn kè kè bên cô, sau lại bị Mạc Vu Phi kéo đi chơi mạt chược. Đường Học Chính vừa đi khỏi, vô số ánh mắt tò mò, hâm mộ, ghen ghét bủa vây lấy Phù Hiểu, rồi mấy cô nàng đó cứ mồm năm miệng mười hỏi kinh nghiệm thành công trở thành dâu nhà họ Đường của cô, nếu không có Lý Giản Tình ở cạnh hỗ trợ thì cô đã không biết phải đáp lời thế nào. Đám ngôi sao nữ vừa đến bữa tiệc đa số là không muốn ở khu hát karaoke, họ chạy đến mấy bàn cánh đàn ông đang ngồi với nhau, mắt đi mày lại với đám con nhà giàu tuổi ít tiền nhiều nọ, sự mờ ám và gian tình như chực chờ bùng nổ trong căn phòng. Mời các bạn đón đọc Phù Hiểu, Em Là Của Anh của tác giả Độc Độc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Thể Buông Tay - Úy Không
Thời thiếu nữ, Vệ Lam từng bị Đoàn Chi Dực dâm loạn gần một năm. Nhiều năm sau, khi cô tưởng rằng ác mộng đã trở thành quá khứ thì cơn ác mộng đúng nghĩa mới thực sự bắt đầu… Đề cử của Greenhouse: Đây là câu chuyện thầm mến ngốc xít của một tên ngốc BT, mặt ngoài kiêu căng lạnh lùng nhưng bên trong lại ngây ngô ngờ nghệch. Bởi không biết cách bày tỏ nên chỉ có thể dùng cách thức cực đoan nhất để có được người mình yêu. *** Mình cảm thấy truyện khá hợp lý, tình tiết diễn biến không nặng mùi "kịch bản", không trời ơi đất hỡi dù nó là thể loại "cường thủ hào đoạt". Truyện viết không lan man, bản dịch khá tốt, văn phong khá ổn. Nói chung đọc khá hay, nhập tâm quá là dễ khóc nha! Nam chính thâm tình, tính cách dễ thương, đúng là loại ngoài lạnh trong nóng điển hình... ôi nói chung một bộ truyện như vậy là khá rồi... giải trí được, dạo này không có gì hay để đọc cả!!! Vệ Lam có một người bạn trai vui tính và đáng mến, có một công việc ổn định, một cuộc sống có thể xem như bình yên hạnh phúc ở tuổi thanh xuân tươi trẻ. Cô dự tính sẽ kết hôn, sinh con, sống hết đời như bao phụ nữ khác. Thế nhưng, thâm tâm Vệ Lam có một nổi ám ảnh, một sự áy náy hay mong lung nào đó... nhiều năm qua rồi nhưng nó vẫn là vết thương dày sẹo, mãi mãi không xóa được... Đoạn Chi Dực - cái tên mà 8 năm nay cô cố gắng không nhớ tới. Anh lại lần nữa xuất hiện. Không thể buông tay... Không thể buông tay... 8 năm rồi, thật ra vẫn không thể buông tay... Khi ấy anh 20, cô vừa tròn 17. Cái thuở trẻ dại và ngốc nghếch. Tòa nhà màu trắng hoang vu giữa ngọn đồi. Trong cổ tích, nó gọi là lâu đài. Trong trí nhớ Vệ Lam, nó tên là Địa Ngục. Cứ tưởng một năm ấy Vệ Lam đã hoàn toàn thấu hiểu con người kì quái và biến thái của Đoàn Chi Dực, hóa ra cô chưa thực sự bước qua cánh cổng anh mở sẵn... Đoàn Chi Dực của thuở ấy và bây giờ rất khác biệt, có chăng là anh học được cách cân bằng tình cảm và lý trí của mình. Bạt tay của mẹ Vệ Lam năm ấy khiến anh hiểu ra nhiều việc. Anh chẳng là gì cả, chẳng qua may mắn mang họ Đoàn, cộ ấm cô chiêu sống như dây leo trên thân đại thụ. Anh chiếm đoạt một cô gái, không có nghĩa là lấy được trái tim cô ấy. Anh vấp ngã rồi lại đứng lên, đôi chân khập khiễng đau đớn bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn khao khát chứng minh bản thân: Tôi thật lòng yêu con gái của mẹ, tôi có thể bảo vệ và chăm sóc cô ấy! Không thể buông tay... Không thể buông tay... Lại sai lầm lần nữa, lại dùng cách cũ để đem Vệ Lam về bên mình. Lại làm những chuyện điên rồ mà lẽ ra một người trưởng thành không như vậy. Ông trời không thương anh tí nào, hạnh phúc như ngọn nến lung lay trc gió, chợt tắt, chợt bùng lên... Đứa con đến vội vã, đi vội vã, để lại phía sau là tổn thương vĩnh hằng trong lòng cha mẹ. Ai cũng cần nổi đau để trưởng thành, rồi cần tiếng an ủi để sống tiếp... "Chúng ta không thể nào nữa rồi... bao nhiêu năm rồi... không thể nữa đâu!" Sự thật phía sau một Đoàn Chi Dực điên rồ và ngang ngược là gì? Mềm lòng, lương thiện, quy tắc, hy sinh... sao có thể không yêu một người như vậy? Tám năm trc và tám năm sau, mẹ Vệ Lam vẫn oán hận gã nhà giàu bị tật một chân, vô pháp vô thiên, lừa gạt cưỡng ép con gái bà. Nhưng bà không biết rằng, nếu không có cái gã đáng ghét đó, cuộc sống của Vệ Lam đã kết thúc năm cô 15 tuổi, nhẹ nhất là cô bị tàn tật như anh. Không thể buông tay... Không thể buông tay... Thật ra là cô nợ anh, là nhà họ nợ anh, đòi phần đời còn lại của Vệ Lam có khi quá rẻ? không đúng, anh không đòi hỏi gì cả, không cần báo đáp gì cả, chỉ đơn thuần yêu và muốn được yêu. Mười năm nay, cánh cửa vẫn luôn mở, bây giờ em tình nguyện bước vào chưa? Mời các bạn đón đọc Không Thể Buông Tay của tác giả Úy Không.
Độc Sủng Thánh Tâm - Thịnh Thế Thanh Ca
Người nam nhân năm xưa bị Tần gia cô nương đội nón xanh hiện giờ đăng cơ vì Đế. Toàn bộ Đại Diệp triều đều chờ xem Tần gia gặp xui xẻo. Sau đó, Tần gia đền bù cho Hoàng thượng một cô nương khác.   Nghe đồn cô nương này lớn lên lả lướt xinh đẹp, ngoan ngoan đáng yêu, một lần đạt được thánh tâm.   Rồi sau đó, các nương nương khác trong hậu cung không còn 'đất dụng võ'.   Rồi lại sau đó nữa, Hoàng Thượng cảm thấy bản thân mình làm một vụ mua bán lỗ vốn - mất hết cả vốn gốc.   *** Lúc Tiêu Nháo Nháo ba tuổi thì Tiêu Nghiêu tìm tiên sinh dạy vỡ lòng cho thằng bé, Thái tử bắt đầu học vỡ lòng là chuyện vô cùng quan trọng, cần phải tìm tiên sinh từ sớm. Lúc Tần Phiên Phiên rãnh rỗi cũng sẽ dạy nó đọc sách, 《 Tam Tự Kinh 》, 《 Bách Gia Tính 》 nàng đều dạy qua. "Nhân chi sơ, tính bản thiện; tính tương cận, tập tương viễn..." Giọng đọc non nớt của trẻ con vang lên từng câu. Tần Phiên Phiên ngồi đối diện với thằng bé, nhìn nó mở đôi mắt to tròn đen nháy nghiêm túc đọc sách thì mặt nàng lại nóng lên. Bởi vì chuyện xấu nàng đã làm trước đó, sai Hình ma ma viết mấy bài thơ Đường hay Tống từ rồi cả 《 Tam Tự Kinh 》, 《 Bách Gia Tính 》 ở sau lưng. Lấy lý do muốn giám sát Hoàng thượng đọc sách kết quả lại trở thành tình thú của nàng và Hoàng thượng. Bây giờ nàng bắt đầu dạy Tiêu Nháo Nháo đọc sách nên những tình thú trước đây bị quên mất thì bây giờ Hoàng thượng lại lôi ra. Buổi tối hôm trước trên lưng nàng viết cái gì thì sáng hôm sau nàng phải dạy Tiêu Nháo Nháo cái đó. Kết quả là ban ngày ban mặt nàng nghe nhóc con đọc 《 Tam Tự Kinh 》 đến buổi lại nghe ngôi cửu ngũ háo sắc đọc 《 Tam Tự Kinh 》 bên tai nàng. Nên bây giờ chỉ cần nghe mấy thứ này thì tai nàng đỏ bừng, cả người không được thoải mái. ... Mời các bạn đón đọc Độc Sủng Thánh Tâm của tác giả Thịnh Thế Thanh Ca.
Cô Gái, Gặp Lại Em Rồi - Vương Vũ Nhiên
Chỉ vì cô sắp phải đi du học mà bạn bè cô đã mở một buổi tiệc chia tay cô. Lại không ngờ cô lại uống say để rồi xảy ra quan hệ với anh vốn là một Hoắc thiếu gia lạnh lùng. Buổi sáng khi anh tỉnh dậy lại chỉ thấy một lá thư cô để lại. Nữ nhân chết chết, dám nói hắn là trai bao? Đợi hắn bắt được cô xem, hắn sẽ đem cô đặt dưới thân mà nhận tội. *** "Tôi là Lâm Tiểu Nguyệt, tôi sống ở cô nhi viện từ nhỏ, năm 10 tuổi được Hoắc gia nhận về nuôi. Ở đây tôi bắt đầu sống với danh hiệu tiểu thư Hoắc gia. Lúc đầu tôi cảm thấy rất tốt, tôi có ông có bà còn có một người anh trai rất yêu thương tôi, nhưng dần về sau tôi tự hỏi liệu mình có muốn cuộc sống như vậy không? Tôi bị ràng buộc với những quy tắc, học tất cả những thứ được cho là giúp ích cho gia tộc sau này, anh trai lại luôn bảo bọc tôi quá mức. Đi học thì xe đưa đi đón về đúng bữa, vì gia thế nên xung quanh tôi chẳng có lấy một người bạn, họ chỉ đứng nhìn tôi từ xa ngưỡng mộ, những lúc gặp tình huống như thế tôi chỉ cười trừ và cố bước đi thật nhanh để không ai nhìn thấy vẻ mặt buồn bực của tôi. Tôi sống trong chiếc vỏ bọc mình tự tạo dựng nên, một cô công chúa ngây thơ và gần như tách biệt với thế giới bên ngoài. Tôi cảm thấy mình như một con búp bê sống, họ nói tôi nên làm tôi sẽ làm, họ nói không được làm tôi sẽ không. Tôi không thể phản kháng và không có quyền phản kháng, bởi vì, tôi chỉ là một đứa con nuôi mà thôi. Ngay cả việc lựa chọn người yêu và kết hôn đều nằm trong tay họ. ... Mời các bạn đón đọc Cô Gái, Gặp Lại Em Rồi của tác giả Vương Vũ Nhiên.
Quân Nhân Trong Khói Lửa - Phi Sách
Lời tác giả : 1. HE, sủng sủng sủng, sảng sảng sảng. 2. Không ngược không thảm, quá trình ngọt vô cùng.  Vốn đề tài quân nhân đã không còn quá mới lạ đối với các "mọt ngôn tình" rồi. Nhưng tất nhiên đây cũng là một đề tài có sức hút nhất định khiến người người nhà nhà thích thú khi đọc. "Quân Nhân Trong Khói Lửa" cũng vậy, điều đặc biệt là bối cảnh truyện ở Myanmar lại càng khiến một đứa thích bối cảnh ở nước ngoài như mình tò mò và quyết định nhảy hố khi nhìn thấy văn án !!! Nữ chính Du Tại Tư vốn là phóng viên chiến trường, trong lần đi theo đoàn bác sĩ tình nguyện đến Myanmar làm việc thì tình cờ chứng kiến được cảnh nổ thôn trại nên đã bị bắt cóc. May mắn nhờ chiếc áo blouse mang quốc kỳ Trung Quốc của bạn chung đoàn nên cô không gặp phải nguy hiểm. Cô được Chu Giác Sơn cứu, mang về nhà mình trong quân trại.  Nam chính Chu Giác Sơn là một quân nhân người Myanmar. Lúc đầu mình còn tưởng anh là người Trung Quốc cơ vì ngũ quan của anh trông không giống người Myanmar, với lại anh nói được tiếng Trung chuẩn phổ thông. Anh tinh thông 6 loại ngôn ngữ, thủ đoạn tàn nhẫn, hành sự quyết đoán. Nói chung là anh rất xịn :3 Xịn vậy thôi chứ anh có máu thê nô ngầm, sau này quen nữ chính rồi thì dỗ chị rất ngọt luôn =)))) "Tại Tư, đừng tức giận." Chu Giác Sơn đuổi theo. "Em không giận." "Vậy em đi giày vào trước đi." "Em không đi giày của anh." "Vậy em đi cái này vào." Chu Giác Sơn chỉ đôi ủng dưới chân mình. Tại Tư dừng lại, bàn tay siết chặt thành quả đấm nhỏ, không cho là đúng, "Đó cũng là giày của anh." Lúc đầu thì Du Tại Tư tìm quá trời cách để bỏ trốn, nhưng mà đều bị Chu Giác Sơn chính xác xách trở về lại bên mình. Ai kêu ông trời đã sắp đặt sẵn chị phải là người của anh làm chi =)))). Đọc về sau thì mình mới biết thì ra Chu Giác Sơn và Du Tại Tư quen biết nhau từ nhỏ rồi. Vì ba Tại Tư - Triệu Tuấn là cảnh sát chống ma túy khu vực biên giới Trung Quốc - Myanmar, trong một lần đi công tác thì cứu Chu Giác Sơn về. Nam chính lúc này 12 tuổi, còn nữ chính 6 tuổi. Chu Giác Sơn bị thương nên đã dưỡng thương khoảng nửa năm ở nhà nữ chính. Nữ chính là người dạy tiếng Trung cho anh, nhưng cũng chỉ dạy nửa vời thôi vì cô lúc đó cũng chưa rành chữ, dạy thì loạn xì ngầu cả lên. “Một.” Tại Tư kiên nhẫn dịch chuyển qua chỗ anh. Chu Giác Sơn không còn cách nào khác, giọng điệu không kiên nhẫn nói, “Một.” “Hai.” Cô cười cười chỉ vào hai gạch ngang ở trong sách. “Đói [].”* [] Ở trong tiếng Trung số hai (二) phát âm là [èr], đói (饿) phát âm là [è]. Khi phát âm khá giống nhau nên dễ nhầm lẫn.* “Không đúng, là… hai.” Tại Tư lại mở miệng to hơn một chút. “Hai?” “Đúng đúng đúng, ba.” Cô giáo nhỏ dạy rất nhanh. Chu Giác Sơn qua loa trả lời, “Ba.” “Bốn.” “Bốn.” … Sau này khi Tại Tư biết Chu Giác Sơn là người anh mà cô luôn thương nhớ thì cô không chạy trốn nữa, ở lại bên anh. Khi anh đi làm một nhiệm vụ không cho cô theo, cô còn gắn máy nghe lén trên người anh để theo dõi tình hình của anh nữa cơ :v  Một nhân vật khác cũng quan trọng không kém trong truyện đó là ba của Du Tại Tư - Triệu Tuấn. Ông là cảnh sát chống ma túy, vốn đã chết trong một lần làm nhiệm vụ ở Myanmar. Nhưng Chu Giác Sơn đã phát hiện ra ông, hóa ra ông vẫn còn sống, và ông chuyển thành làm cảnh sát ngầm ở Myanmar. Đọc tới đây thì mình khá thắc mắc thân phận nam chính liệu có phải là cảnh sát nằm vùng không? Đáp án là CÓ nhaaa. Thực ra cũng không quá khó đoán về thân phận của nam chính mấy. Nhưng ở gần cuối truyện có một cú plot twist làm mình hoảng hồn luôn, không thể nghĩ tới nổi, đọc xong tới tận bây giờ rồi mà mình vẫn còn cảm thấy hoang mang [nổi da gà - ing] Nhân vật chính ngọt ngào là vậy. Nhưng số phận của các nhân vật phụ lại không được tốt đẹp như thế, như Khang tẩu - người giúp việc của nam chính, sau này chăm sóc nữ chính như con gái mình, hay Bạch Tĩnh, Triệu Tuấn. Họ đã định sẵn là có một cái kết buồn... Tuy nhiên thì cái kết cũng khá ổn rồi vì nam nữ chính hạnh phúc với nhau, trở về Trung Quốc để có một cuộc sống yên bình, không lo chiến tranh, hiểm nguy nữa. "… Nếu như trên đời này thật sự có thiên đường vĩnh cửu, vậy thì những người từng trải qua gian khổ trong cuộc sống, có phải sẽ không cảm giác tuyệt vọng sâu sắc như vậy không? … Lại nếu như trên đời này thật sự có âm tào địa phủ, vậy những người vì muốn sống sót mà giẫm đạp lên sinh mệnh của người khác, tội ác của bọn họ, vào mấy chục năm sau, đến cuối cùng liệu có thể có được xét xử công chính vô tư hay không?"  Truyện nói nhiều về vấn đề nội chiến của Myanmar, tranh chấp lãnh thổ giữa quân đội chính phủ và quân đội dân tộc thiểu sổ. Khi đọc, mình khá bất ngờ vì Myanmar còn lạc hậu, phụ nữ còn chưa được đối xử công bằng, người dân không quá coi trọng luật pháp. Mình thấy may mắn vì Việt Nam là một đất nước hòa bình, có luật pháp. Thực ra mình cảm thấy nữ chính có đôi lúc còn hơi bộp chộp, không suy tính kỹ càng, nhiều khi hơi tin người quá (vụ tin người này là chung với plot twist cuối truyện nè). Vì mình thấy phóng viên chiến trường thì họ thường sẽ trầm tĩnh, suy nghĩ thấu đáo hơn. Nhưng chung quy những lần đó là do nữ chính Tại Tư quá lo lắng cho anh nam chính thôi. Điểm này cũng không quá vấn đề gì cả, nó dường như tạo thành một điểm đặc biệt trong truyện vậy. Tính cách nam nữ chính dung hòa cho nhau. Anh trầm tĩnh, bản lĩnh, suy nghĩ thấu đáo nhưng không quá giỏi ở khoản giao tiếp; khi đó chị sẽ là người giúp đỡ cho anh.  Với mình thì đây không phải là câu chuyện về quân nhân xuất sắc nhất, nhưng rất đáng để đọc, vì có rất nhiều điều ý nghĩa mình có thể nghiệm ra sau khi đọc truyện. *** Mưa rơi càng lúc càng lớn, sấm chớp ầm ầm, từng cơn gió đến nối tiếp, giữa màn trời mưa như trút nước đổ xuống. Toàn bộ người của thôn trại đều đang gióng trống khua chiêng [1] bận rộn, xử lý bốn xe bồn cỡ lớn, Hồ Nhất Đức trước đó dặn dò bọn họ, súng ống phải tháo rời linh kiện giấu ở gầm xe và trong khe hở của bánh xe, ma túy đá nhất định phải chú ý chống ẩm, 100 kg ma túy đá chia ra làm một nghìn phần, mỗi một phần lại thêm một bước bỏ vào trong túi nylon nhỏ trong suốt rồi đóng gói vào thùng hàng độc lập. [1] Gióng trống khua chiêng (紧锣密鼓): miêu tả công việc tiến hành gấp gáp. Tiếng gió thổi, tiếng mưa rơi, một mảnh huyên náo. Tại Tư ở giữa một mảnh mơ hồ tỉnh lại, lúc cô mở mắt, đầu óc nặng nề, thần trí cũng chưa thanh tỉnh rõ ràng, trong lúc cô mơ hồ, hình như có thể nghe được tiếng Chu Giác Sơn nói chuyện. Chu Giác Sơn đứng ở trong sân, đã ngụy trang thành hình dáng tài xế xe tải. Anh mặc một bộ quần áo lao động cũ bẩn màu xanh da trời, trên tai có đeo khẩu trang, đang cúi đầu đi một đôi găng tay vải thô màu trắng, "Buổi chiều tôi sẽ đi, năm rưỡi qua biên giới, lúc nào thì ông thả người." "Không vội, cậu yên tâm, chúng ta là đồng bạn hợp tác. Đợi đến khi hàng hóa an toàn đến được Quảng Châu, lại phân chia đến tay người buôn bán ma túy ở nơi đó, nhận được khoản thanh toán đầu tiên, tôi nhất định lập tức thả người." Chu Giác Sơn không đồng ý, lạnh lùng nhìn lướt qua phía sau, "Là hàng của ông quan trọng hay là người của tôi quan trọng?" "Đương nhiên là người của cậu quan trọng." Hồ Nhất Đức nhướng mày mỉm cười, hàng mất có thể làm tiếp, nhưng nếu như không có người, đó cũng là một mạng người. Chu Giác Sơn cười nhạo một tiếng, kéo vành mũ lưỡi trai màu đen trên đầu xuống thật thấp, che khuất sống mũi anh tuấn và đôi mắt thâm sâu. Anh biết rõ Hồ Nhất Đức đây là tự cho rằng tìm ra được điểm yếu của anh, không sao, dù cho nhóm hàng này bị mất đi cũng còn có nhóm hàng sau, điều kiện tiên quyết để cảnh sát phá án là phải bảo đảm an toàn cá nhân của con tin trong mọi hoàn cảnh, chỉ cần có thể bảo đảm Tại Tư an toàn, anh có thể chấp nhận ở Nam Shan tiếp tục ẩn náu thêm một đoạn thời gian. ... Mời các bạn đón đọc Quân Nhân Trong Khói Lửa của tác giả Phi Sách.