Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bất Đẳng Thức Ngược Chiều

Phong Tĩnh hỏi: "Đội trưởng Tần, anh chạy theo tôi từ Trung Quốc đến Triều Tiên, rốt cuộc là muốn làm gì?" Tần Tranh mặt không đổi sắc: "Anh nói rồi, muốn tìm em chữa bệnh." Phong Tĩnh bị làm cho tức cười: "Có bệnh gì, cứ phải để em chữa mới được?" Tần Tranh: "Bệnh tương tư." * Gặp lại sau nhiều năm. Anh bước trong màn đêm, ung dung lạnh nhạt. Ánh sáng và bóng tối đan vào nhau, màu đêm tối nhuộm đầy mi mắt, lộ ra vài phần không thể kềm chế. "Bác sĩ Phong, lại gặp mặt." Vẫn giống như trong trí nhớ, biếng nhác tản mạn. * Đội trưởng Tần Tranh của đội gỡ bom nhìn qua lúc nào cũng có vẻ tiêu sái không kềm chế được, thờ ơ, nhưng lại kèm theo cảm giác xa cách lạnh nhạt. Trong các cuộc gỡ bom, anh luôn luôn thong dong bình tĩnh, thế như chẻ tre, đánh đâu thắng đó. Mãi cho đến khi có người nhắc tới tên của Phong Tĩnh ở trước mặt anh. Hôm đó là lần đầu tiên anh không kiểm soát được cảm xúc trước mặt người khác. Có người hỏi: "Vì sao cứ phải cố chấp với quá khứ?" Tần Tranh cười: "Không phải cố chấp với quá khứ, mà là muốn bảo vệ thành phố có cô ấy." Em là phong cảnh đẹp nhất trên con đường ngược chiều* của anh. Chuyên gia gỡ bom đẹp trai lưu manh lạnh lùng kiêu ngạo x bác sĩ đông y dịu dàng xinh đẹp. *Đường ngược chiều/ người đi ngược hướng: Ý chỉ một người làm việc tốt nhưng việc đó lại là việc hay hành động mà ít người dám làm (ví dụ như công việc của nam chính). *** "Người bệnh tự báo phần ngực khó thở đau nhức... Chẩn bệnh: Tắc nghẽn ngực, đờm ẩm tắc nghẽn... Đơn thuốc: Pháp bán hạ 10g, rễ sô đỏ 15g, chỉ xác 6g..."   Laptop nhảy ra lời nhắc "pin yếu", che khuất hồ sơ ca bệnh vừa viết xong.   Phong Tĩnh tắt nhắc nhở đi, khép laptop lại, nhìn về phía ngoài cửa sổ thành máy bay.   Chuyến bay quốc tế cất cánh từ Khắc Lặc đã tiến vào không phận Trung Quốc.   Dưới cánh máy bay, biển mây cuồn cuộn chìm trong trong bóng đêm dày đặc. Phía trước có thể thấy được hình dáng mơ hồ của thành phố, đường sao xen lẫn với ánh đèn hợp thành những đường nối của thành thị, tựa như dòng chảy ngân hà, lộng lẫy sáng chói.   Nhiệm vụ gìn giữ hoà bình trong vòng một năm đã kết thúc. Phong Tĩnh ngồi máy bay về nước.   Nhưng từ A Y Tư nơi chấp hành nhiệm vụ không có chuyến bay bay thẳng tới Bắc Kinh, chỉ có thể đến Khắc Lặc, lại chuyển chuyến bay về Bắc Kinh.   Trằn trọc mấy chục tiếng đồng hồ, Phong Tĩnh cảm thấy mệt rã rời, nhưng cũng thả lỏng.   Giờ phút yên bình hiếm có này lại khiến cô mất ngủ.   "Anything to drink?" (Có muốn uống gì không ạ?)   Cô tiếp viên hàng không tóc vàng đẩy toa ăn đi qua, kiên nhẫn hỏi thăm mỗi một vị hành khách có cần đồ uống không.   Khoảng cách chuyến bay tới đích đến còn hơn ba tiếng đồng hồ.   Tiến vào đêm khuya, phần lớn hành khách đều đã chìm vào giấc ngủ, thi thoảng lại có vài tiếng thì thầm vang lên.   Bang!   Bỗng nhiên, lối đi nhỏ phía trước truyền đến một loạt âm thanh rối loạn.   Hành khách bị đánh thức nhao nhao tìm kiếm nơi phát ra âm thanh, cabin vốn đang yên tĩnh bắt đầu ồn ào.   " ́y! Tiếp viên hàng không, chỗ này có người ngất xỉu!"   "Này, anh ơi! Anh vẫn ổn chứ?"   Ngôn ngữ của những quốc gia khác nhau trộn thành một một mảnh bàn tán.   Tiếp viên hàng không vội vàng chạy tới kiểm tra tình huống.   Phong Tĩnh nghe thấy ngôn ngữ quen thuộc trong những tiếng bàn tán, nghe và phân tích ra tình huống đại khái.   Hàng phía trước có hành khách đột phát bệnh cấp tính, té xỉu xuống đất.   Cô vội vàng kéo dây an toàn ra, chen lên trước.   "Xin hãy quay về chỗ ngồi của mình, đừng xúm lại đây!" Tiếp viên hàng không cố gắng duy trì trật tự: "Này, vị khách nữ này..."   "Tôi là bác sĩ." Phong Tĩnh dùng tiếng Anh tỏ rõ thân phận.   Tiếp viên hàng không sửng sốt một lát, sau đó mau chóng nhường vị trí.   Một người đàn ông nằm trên mặt đất, hô hấp dồn dập, hàm răng cắn chặt, vẻ mặt đau đớn, đã bất tỉnh không biết gì.   Không gian trên lối đi nhỏ chật hẹp, Phong Tĩnh miễn cưỡng ngồi xổm xuống, tiến hành kiểm tra thân thể đơn giản cho người đàn ông.   Tình huống cũng không lạc quan.   "Có thể giúp tôi lấy túi của tôi không? Ở ngay giá hành lý trên chỗ ngồi." Cô tiếp tục chú ý tình hình mạch đập của người đàn ông, ngẩng đầu bình tĩnh nói: "Còn nữa, tôi cần hộp sơ cứu y tế."   Tiếp viên hàng không gật đầu, lập tức đi về phía chỗ ngồi của Phong Tĩnh, mang túi của cô tới.   Nhận lấy túi, Phong Tĩnh kéo khoá ra, tìm kiếm bên trong.   Trong lúc vội vàng, có một tấm thẻ rơi từ trong túi ra...   CHINA MEDICAL TEAM   FENG JING   Đoàn Y Tế Trung Quốc - Phong Tĩnh.   Tấm thẻ rơi xuống bên chân.   Nhưng Phong Tĩnh không rảnh bận tâm, mò mấy lần tìm ra bao dụng cụ châm cứu bên trong.   Cùng lúc đó, một nhân viên tiếp viên hàng không khác cũng cầm hộp sơ cứu y tế tới, giao tới tay cô.   Phong Tĩnh giơ tay vén áo khoác trên người người đàn ông ra, lại ở trong chớp nhoáng này...   Tích.   Cô nghe thấy âm thanh khả nghi.   Tích.   Tích.   Tích...   Nhỏ xíu, một tiếng tiếp một tiếng, vô cùng có quy luật.   Là truyền tới từ vị trí bên hông người đàn ông.   Vừa rồi lúc kiểm tra tình trạng sức khoẻ Phong Tĩnh đã nhận ra.   Gương mặt của người đàn ông này nhìn rất gầy yếu, dáng người lại có vẻ cồng kềnh. Trên người ông ta mặc đồ mùa đông dày nặng, toàn thân bọc đến kín mít.   Điều hoà trên máy bay mở cũng mạnh, ăn mặc dày nặng cũng bình thường, nhưng...   Phong Tĩnh hơi chần chờ, một phát xốc lên tầng che đậy kia.   Lộ ra hình dáng của món đồ bên dưới.   Trên người ông ta quấn đầy dây diện, trên vị trí bên hông buộc một cái hộp sắt đen xì, bên cạnh có một cái máy bấm giờ bỏ túi, màn hình màu đen, chữ số màu đỏ, đang đếm ngược...   03: 04: 10   Con ngươi Phong Tĩnh co lại, nhịp tim lập tức hẫng một nhịp.   Là bom.   Thời điểm máy tính giờ kết thúc đếm ngược, chính là thời điểm chuyến bay này hạ cánh ở Bắc Kinh.   *   Máy bay khẩn cấp hạ cánh xuống sân bay thành phố Dương Giang.   Mười một giờ mười tám phút tối, cảnh sát thành phố Dương Giang tiếp nhận cuộc gọi, nói phát hiện bom trên một chiếc máy bay có chuyến bay quốc tế bay từ Khắc Lặc tới Bắc Kinh, sẽ lâm thời hạ cánh xuống sân bay thành phố Dương Giang.   Sân bay nhanh chóng khởi động biện pháp ứng phó khẩn cấp.   Tiếng còi xe cảnh sát cắt qua màn đêm yên tĩnh, đường cảnh giới kéo vòng xung quanh sân bay. Hiện trường đã có rất nhiều bộ xe cảnh sát, xe cứu hỏa và xe cứu thương đang chờ lệnh.   Sau khi máy bay hạ cánh, hành khách trên máy bay được sơ tán khẩn cấp.   Bãi hạ cánh ở sân bay trống trải, gió đêm thổi phần phật.   Đèn cảnh sát màu đỏ đen biến đổi liên tục, đèn xe giống một lưỡi dao sắc, phá vỡ bóng đêm dày đặc.   Một chiếc xe cảnh sát lao vút tới, dừng lại bên cạnh đường băng của sân bay.   Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc đồng phục đi xuống. Anh bước trong màn đêm, chân dài thẳng tắp, dáng người cao, thong dong lạnh nhạt.   Ánh sáng và bóng tối đan vào nhau, điêu khắc ra hình dáng thâm thúy, bóng đêm nhuộm đầy mi mắt, lộ ra vài phần lạnh nhạt.   "Đội trưởng Tần." Giang Nhất Trình thành viên đội gỡ bom lập tức đi lên đón.   Tần Tranh nhìn về phía cậu ta: "Tình huống thế nào?"   "Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng."   "Danh tính của kẻ tình nghi đã được xác nhận, Eka - Ninick, người Hàn Quốc, đàn ông, bốn mươi bảy tuổi, cất cánh từ Khắc Lặc, mục đích là Bắc Kinh." Giang Nhất Trình lật nhìn tư liệu lấy từ phía sân bay: "Nhân viên phi hành đoàn nói, trong quá trình bay, người tên Ninick này đột phát bệnh cấp tính, vừa lúc có một vị bác sĩ ở trên cùng chuyến bay, trong lúc đang tiến hành cấp cứu thì phát hiện đồ vật nghi ngờ là bom trên người ông ta."   "Bác sĩ cùng chuyến bay?" Tần Tranh nhíu mày: "Bác sĩ ở đâu?"   "Nói là… bác sĩ ở Bắc Kinh."   Giang Nhất Trình dừng một lát, lại nói: "Tình trạng trước mắt của kẻ tình nghi không được lạc quan, bởi vậy cần vừa cấp cứu vừa tiến hành gỡ gom."   Khuôn mặt Tần Tranh bình tĩnh: "Hiểu rồi."   Khi đang nói chuyện, anh đã đổi sang trang phục phòng chống nổ dày nặng.   "À này, đội trưởng Tần."   Giang Nhất Trình vội vàng gọi anh lại, nói: "Hôm nay anh đã làm nhiệm vụ cả ngày rồi, không thì để em làm cho."   "Không có việc gì, để tôi."   "Nhưng..."   "Đi đây." Tần Tranh đội mũ bảo hộ lên, khoát tay, cũng không quay đầu lại trèo lên cầu thang bên sườn máy bay.   *   Hành khách trên chuyến bay đã được sơ tán, cabin rất yên tĩnh, mỗi phút mỗi giây đều bị nỗi sợ hãi lấp kín.   Chuyện này xảy ra bất ngờ, cũng triệt để khiến tiết tấu của Phong Tĩnh bị rối loạn.   02: 22: 07   Máy tính giờ còn đang đếm ngược, cách thời gian phát hiện thứ đáng ngờ này đã qua nửa tiếng.   Cô nắm vuốt châm bạc, nhưng mãi vẫn chưa xuống tay được.   02: 22: 06   Phong Tĩnh cố gắng ép bàn tay ngừng run, ngừng thở... Đột nhiên, bàn tay toàn mồ hôi lạnh bỗng được một bàn tay nắm chặt lấy.   Cô sửng sốt.   Ngẩng đầu một cái, bỗng đối diện với một đôi mắt sáng ngời đen nhánh.   "Đừng căng thẳng." Giọng nói trầm thấp của người đàn ông truyền tới, hoàn toàn nhiễu loạn suy nghĩ của cô.   Cho dù cách mũ bảo hộ, nhưng khuôn mặt anh lại rõ ràng trùng hợp với một người trong trí nhớ của cô.   Tên của người đàn ông đó, xém chút nữa bật thốt ra...   "Tần..."   Tần Tranh...   *   Ý thức của Phong Tĩnh lập tức rút ra khỏi trạng thái hỗn độn.   Bầu trời mây đen nặng nề, khiến cả thành phố trở nên áp suất thấp, tựa như đang nổi lên một cơn bão. Mùa hè tỉnh Quảng Đông luôn luôn như thế, khi mưa to sắp tới đã giống như có một cái lồng hấp trùm lên cả thành thị, hơi nước sôi trào, không tiến vào nổi một tia gió, khiến cho người ta bức bối khó chịu.   Phong Tĩnh đóng cửa sổ, xoa giữa hai đầu lông mày.   Về nước gần một tháng, cô vẫn chưa thể đảo ngược lại đồng hồ sinh hoạt.   Bóng đêm ngoài cửa sổ dày đặc, bầu trời đen kịt bị ánh đèn chân không tách ra, chiếu vào lớp pha lê trong phòng trực ban sáng như gương, kim đồng hồ của chiếc đồng hồ treo trên tường sắp sửa chỉ về phía số "9".   Phong Tĩnh tới chỗ máy đun nước đổ một cốc nước nóng, còn chưa kịp uống thì điện thoại trong túi bỗng vang lên.   Cô lấy điện thoại di động ra nhìn, nghe điện thoại.   "Tĩnh Tĩnh, ăn cơm tối chưa? Đang bận gì thế, sao không trả lời tin nhắn?" Mẹ Phong hỏi.   "Mẹ, hôm nay con trực ban, vừa rồi..."   Bên ngoài phòng trực ban bỗng truyền tới một tràng tiếng gõ cửa dồn dập.   Y tá trực ban đi vào văn phòng, vẻ mặt lo lắng: "Bác sĩ Phong! Có một cuộc phẫu thuật xảy ra chút vấn đề, chủ nhiệm Dương kêu cô qua đó một chuyến."   "Được, tôi tới ngay đây."   Phong Tĩnh đáp một tiếng, lại thấp giọng: "Mẹ, đồng nghiệp gọi con rồi, đợi lát nữa con gọi lại nhé."   Cúp điện thoại, cô nhét điện thoại di động vào trong túi áo blouse trắng, trực tiếp chạy về phía phòng phẫu thuật.   Trong phòng phẫu thuật, hai bị bác sĩ đang bàn bạc về ca mổ, nhìn thấy Phong Tĩnh đi đến thì đều ngừng lại, nhìn về phía cô.   "Bác sĩ Phong."   “Bác sĩ Phong tới rồi."   Phong Tĩnh đi qua, đi thẳng vào vấn đề: "Chủ nhiệm Dương, tình trạng của bệnh nhân thế nào?"   Hoá ra là một ca mổ ruột thừa xảy ra sự cố.   Bệnh nhân là làm thủ tục chuyển tuyến từ bệnh viện ở thị trấn tới, lúc ấy phần ruột thừa của người bệnh đã xuất hiện tình trạng mưng mủ thủng dạ dày, tình huống khẩn cấp, cũng chưa kịp kiểm tra kỹ càng đã trực tiếp đưa bệnh nhân vào phòng mổ. Thẳng tới trước khi phẫu thuật, bệnh án đưa tới tay, bác sĩ mổ chính mới biết được bệnh nhân là người mắc chứng tăng thân nhiệt ác tính.   Tăng thân nhiệt ác tính, là một loại bệnh di truyền.   Cho tới hiện tại, đây là bệnh di truyền duy nhất được biết đến có thể dẫn tới tử vong trong quá trình phẫu thuật do dùng thuốc gây mê thông thường.   Không thể sử dụng thuốc mê, cuộc phẫu thuật này căn bản không có cách nào tiếp tục tiến hành, nhưng tình trạng của người bệnh đã lửa sém lông mày, chủ nhiệm Dương lập tức nghĩ ngay đến Phong Tĩnh đang trực ban, mới vội vã bảo y tá đến tìm cô.   Châm tê là một phương thức gây mê lâm sàng do khoa đông y bệnh viện Nhân Dân hợp tác mở rộng cùng nhiều khoa khác, tiến hành châm cứu với một số huyệt vị chỉ định, đạt tới hiệu quả như thuốc mê.   Phong Tĩnh cũng là một trong những người dẫn đầu khai triển kỹ thuật này.   A Y Tư nơi cô từng chấp hành nhiệm vụ là vùng có hoàn cảnh ác liệt, điều kiện chữa bệnh có hạn, cũng khá thiếu thốn tài nguyên y tế, bình thường gây mê trong những cuộc giải phẫu cũng khó mà triển khai, nhất thiết phải ứng dụng đến kỹ thuật châm tê. Châm tê là kỹ thuật Phong Tĩnh được một bác sĩ đông y già truyền dạy cho cô trong lúc ở trong đoàn y tế gìn giữ hoà bình. Kỹ thuật châm tê vững chắc của cô cũng cung cấp rất nhiều kinh nghiệm tham khảo cho việc mở rộng châm tê lâm sàng.   Phong Tĩnh trợ giúp chủ nhiệm Dương, thuận lợi hoàn thành ca phẫu thuật.   Đi ra phòng mổ, thay đổi mũ áo, Phong Tĩnh lấy điện thoại di động ra xem thời gian.   Cách thời gian giao ban còn hơn mười phút.   Thời điểm đang chờ thang máy, sâu trong lòng Phong Tĩnh lại không biết vì sao lại có dự cảm xấu.   Thời điểm gần giao ban luôn là lúc thường xảy ra sự kiện đột xuất nhất, đây là tình huống bác gĩ trực ban nào cũng phải gặp.   Ting...   Trong lúc suy tư, cửa thang máy đã mở ra.   Mới ra khỏi thang máy, cô đã nghe được từng trận tiếng khóc tiếng la truyền tới từ sảnh cấp cứu.   Từng chiếc xe đẩy cứu hộ nhanh chóng chạy qua.   "Nhanh nhanh nhanh!"   "Người bị thương mất máu quá nhiều, mau thông báo cho kho máu chuẩn bị máu!"   "Không ổn! Người bị thương này lên cơn sốc rồi, nhanh đưa vào phòng mổ!"   ...   Tiếng la kiệt sức lạc giọng và tiếng gào khóc quậy vào nhau.   Từng chiếc xe đẩy chở người bị thương bị kéo qua, người nhà của người bị thương vây chật nịch sảnh bệnh viện.   Người nhà kêu la: "Bác sĩ! Bác sĩ. Nhất định phải cứu lấy con gái của tôi!"   "Bác sĩ! Bác sĩ! Bố tôi ông ấy không sao chứ?"   Có người bên ngoài đang bàn tán...   "Ài, cũng xui xẻo quá mà, sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ?"   "Nghe nói kẻ đó là nhân viên bị nhà máy hóa chất khai trừ, mang theo một cái túi chứa bom uy hiếp một chiếc xe buýt, ban đầu chỉ muốn hù doạ mọi người, không nghĩ tới lại nổ thật."   - ---------------------   *Tất cả bối cảnh, địa khu, nhân vật, sự kiện trong truyện đều chỉ là hư cấu.   Mời các bạn mượn đọc sách Bất Đẳng Thức Ngược Chiều của tác giả Phong Hiểu Anh Hàn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Anh Không Yêu Tôi
Sau khi Dương Dương thành thạo quấn băng chân cho tôi xong, cậu ngước cặp mắt đen sâu thẳm liếc nhìn tôi một cái. Cậu vốn là một người đàn ông cực kỳ khôi ngô, ngũ quan sắc nét, dáng người hoàn mỹ, nhất là cặp mắt xếch kia, ánh nhìn ngạo nghễ, phong tình vô hạn. Nhưng lúc này đây, ánh mắt Dương Dương lại có phần bất đắc dĩ, dường như còn hàm ẩn một tia đau lòng. Cậu thở dài một tiếng, cuối cùng không nhịn nổi nói: “A Thảo, lần này cậu định lấy cớ gì? Lần trước là đỡ bà lão qua đường, không cẩn thận đụng vào cây, trước nữa là bị một con chó dữ đuổi nên ngã trặc chân, trước trước nữa…” “Dương Dương.” Đối mặt với người đàn ông anh tuấn dài dòng này, tôi chỉ nhẹ nhàng ngắt lời: “Lần này… lần này thật sự là mình bất cẩn trượt chân.” Tôi không nói dối, quả thực tôi trượt chân nên mới ngã từ cầu thang tầng hai xuống, không liên quan gì đến Vân Tường cả. *** “Anh nghe rõ chưa?” Người đàn ông tên Dương Dương trừng mắt nhìn tôi, ném cho tôi một tập giấy chuyển nhượng. Không cần nhìn, tôi cũng biết đó là giấy chuyển nhượng tài sản của Lâm gia. Có điều, Dương Dương không rõ, chuyện này với tôi mà nói, đã chẳng còn tác dụng gì. Không có Lâm gia, Nhược Ức sẽ không cưới tôi. Kỳ lạ, khi biết chuyện này, tôi không không cảm thấy khó chịu lắm, chỉ có chút cảm thán, sự theo đuổi của tôi, cuối cùng sẽ thành hoa trong gương, trăng trong nước, công dã tràng. Người phụ nữ tôi cho rằng mình yêu, thật ra không yêu tôi như thế. Còn người phụ nữ tôi cho rằng mình không yêu, lại tàn nhẫn đâm một nhát vào tim tôi.   Mời các bạn đón đọc Anh Không Yêu Tôi của tác giả Phó Du.
Bao Dưỡng
Review Omachi:   Bộ này thật ra lúc đọc mình lại không nghĩ đây là văn của Tĩnh Thủy Biên lắm, vì nó khá ngọt, hài, tưng tửng. Nội dung kể về em thụ vì kiếm tiền chữa trị chạy thận cho mẹ mà tự bán mình làm ‘tình nhân’ cho anh công tổng tài. Ngờ đâu anh công này lại là kẻ #kỳ_thị_gay, thế nên mối quan hệ bao dưỡng đã kéo dài mấy năm mà anh vẫn chưa hề ‘ăn’ em thụ. Mối quan hệ này khá lạ lùng, khá hài, khá ‘ảo’, nhưng nhìn chung thì dễ thương, vì anh công chưa từng khinh thường em thụ, em thụ cũng chẳng hề có tí ti mặc cảm, yếu đuối nào trước anh công. Cả cậu và anh đều xem đây như là một công việc tiền trao tráo múc, tôi cần cậu xuất hiện cùng tôi ở những bữa tiệc xã giao, đổi lại tôi trả cậu tiền, thế thôi! Từ Niên trả lời lại: “Ông chủ có nói thích ăn vị gì không?” Trần Đệ: “Cái này thì không nói…” Từ Niên lắc não, gõ chữ trả lời: “Vậy lần sau em mua mỗi vị một cái.” Trần Đệ thấy hơi khó xử: “Như thế có lãng phí quá không?” Từ Niên thành thật trả lời: “Không sao, đều là tiền của ông chủ mà.” Giang Trạch cảm thấy chuyện này rất buồn cười: “Cậu bị bao dưỡng mà còn nói tốt?” “Thì tốt thật mà.” Từ Niên vô tư kể: “Em thiếu tiền ngài ấy sẽ cho em tiền, tiền chữa bệnh, tiền thuê nhà, tiền mua xe, tiền tiêu vặt, có chỗ nào mà không tốt đâu?” “…” Giang Trạch há hốc mồm, cả buổi mới hạ được một câu: “Vậy cậu cam lòng làm món đồ chơi cho họ?” “Sao lại là đồ chơi nhỉ? Anh có đưa tiền cho đồ chơi không?” Từ Niên lấy làm khó hiểu, hỏi anh ta, “Em phục vụ ông chủ, ông chủ cho em tiền, có qua có lại thì sao có thể gọi là đồ chơi?” Giang Trạch: “…” Từ Niên cười lộ hai cái răng khểnh: “Em rất cố gắng làm việc anh ạ, tốt nhất là làm luôn cả đời, thăng chức tăng lương, có trợ cấp bảo hiểm, đợi sau này già rồi ông chủ sẽ trả lương hưu, cả đời bình an, nhàn hạ hạnh phúc, ôi còn gì tốt bằng nữa đâu anh.” Anh công trong này moe như một thiếu nữ mới lớn, có tật là hễ gặp chuyện gì vui thì anh rung chân liên hồi như cái máy may, đến nỗi có lần rung sập luôn cái bức bình phong vừa dày vừa nặng ở quán ăn chỉ vì nghe được em thụ bảo thích mình (về cái tật rung chân này thì nó gây ra nhiều chuyện hài hước xuyên suốt truyện dữ lắm). Thế là từ đó anh lên mặt chảnh cún, nằng nặc bắt em phải theo đuổi mình, tặng quà cho mình, dắt mình đi ăn ở chỗ đắt tiền… Túm lại là, ảnh toàn làm mấy hành động mà không ít lần khiến em thụ đáng thương phải đau xót thốt lên “Rốt cuộc là ai đang bao dưỡng ai vậy chời?” Nói chung là truyện ngăn ngắn, đọc vèo cái hết, tính cách nhân vật hơi tưng tửng, thần kinh một tẹo. Đọc giải trí rất thích hợp! Cuối tuần này mà bạn chưa kiếm ra bộ nào vui vui thì nhảy thử luôn hố em này coi sao nhé ;) *** Kim chủ Trình Sâm là gay kín mà kiên quyết không nhận, thấy bạn bè bao dưỡng thiếu niên thì sĩ diện tìm giai cho đỡ thua sút. Sinh viên Từ Niên vì mẹ bệnh, thân học trường nổi tiếng phải ủy thân làm tình nhân của người ta. Cái cốt truyện nghe qua thì có vẻ ngược nhưng hoàn-toàn-không nhé. Từ Niên tỉnh như ruồi, kim chủ cho bao nhiêu tiền cũng nghĩ ra chỗ để xài, dịu dàng ngoan ngoãn hết mình chỉ mong tối về tài khoản tăng lên vài con số. Trình Sâm thủ thân như ngọc, tiểu tình nhi dụ dỗ từ đầu truyện tới cuối truyện, ròng rã suốt ba năm trời mới chịu để người ta ăn, à nhầm, ăn người ta. Truyện cute, xem không thể không cười trước độ moe của công (má ơi, moe không chịu nổi luôn) và độ tỉnh của thụ. Tuy ngắn nhưng đáng đọc. Mời các bạn đón đọc Bao Dưỡng của tác giả Tĩnh Thủy Biên.
Án Mạng Đêm Động Phòng
Review bởi: Mều Ngu fb//hoinhieuchu ---  Bạn nào từng đọc Công chúa quý tính chắc không còn lạ gì tác giả này. Theo đánh giá cá nhân thì tuy phong độ tác giả có hơi thất thường nhưng truyện này đọc giải trí ổn, dễ thương, nhẹ nhàng hài hước, không sóng gió gì mấy.  Truyện mở đầu bằng cảnh nữ chính Lâm Tiểu Chúc bị tên lưu manh Tiêu Ngân Đông trói lại nhét lên kiệu ép gả. Tiêu Ngân Đông cậy bố làm to nên hở ra là cưỡng bức gái nhà lành, trêu chọc phụ nữ, đi thanh lâu như cơm bữa. Nữ chính vì chống cự nên đêm động phòng lỡ tay đập 1 phát, Tiêu Ngân Đông chết queo... Chị sợ hết hồn mà vẫn phải ở lại với cái xác đã lạnh ngắt đến sáng để tìm đường trốn. Nào ngờ, trời sáng, "cái xác" tỉnh dậy... Cơ mà, con gấu chó ngốc nghếch 1 tiếng cô nương 2 tiếng cô nương, động 1 tí đỏ mặt này là ai... Tính cách nam nữ chính khá ổn, nữ chính thông minh tốt tính biết co dãn, nam chính thần kinh thô dễ thương, bà mẹ chồng yêu thương con mù quáng, lúc đầu phản đối quyết liệt cơ mà về sau cũng không gây khó dễ gì,... Nam chính là điểm sáng của truyện này, sống trong rừng từ bé, 10 tuổi mới học tiếng người (mà nữ chính nghi ngờ đến giờ vẫn chưa học xong, lại là tướng quân suốt ngày đánh đánh đấm đấm nên chuyện tình cảm như tờ giấy trắng, ngố hết chỗ nói, lắm lúc làm người ta chỉ biết câm lặng.  Trích đoạn: Tiêu Ngân Đông nghi ngờ: “Tiểu Chúc, sao nàng lại nói ta là con gấu?” Tiểu Chúc trợn mắt nghĩ thầm, vì huynh ngốc như gấu ấy… Nhưng bên ngoài nàng vẫn cười cười: “Bởi vì chàng giống như con gấu, nhìn rất đáng tin cậy.” Tiêu Ngân Đông vô cùng cảm động: “Thật ư… Tiểu Chúc à, nàng cũng rất giống con thỏ.” Tiểu Chúc dở khóc dở cười: “Vì sao?” Tiêu Ngân Đông thật thà nói: “Khi ta còn ở ngoài biên ải, thứ nhìn thấy vừa mắt nhất chính là thỏ trắng, có một binh sĩ được người thân tới thăm đã đem theo con thỏ đó đến, mỗi khi nhìn thấy nó, ta lại cảm thấy… nó đáng yêu hơn cáo trắng.” Tiêu Ngân Đông: “Hơn nữa, con gấu cũng có thể bảo vệ con thỏ!” Câu nói ấy, giống như một lời thề son sắt vậy… Gò má Tiểu Chúc ửng đỏ, nàng vội nói: “Sau đó con thỏ ấy thế nào?” Tiêu Ngân Đông lộ vẻ tiếc nuối: “Bị lột da rồi nướng ăn.”  Bên cạnh gấu chó theo đuổi thỏ trắng thì cũng có chút âm mưu giành ngai vàng, cơ mà nhìn chung không ảnh hưởng đôi chính cho lắm. Nam chính bị hạ dược suýt làm thịt nữ chính nên sống chết đòi chịu trách nhiệm, theo đuổi dây dưa một hồi mới bắt đầu có tình cảm. Nữ chính biết thân phận của nam chính từ đầu nên không có khúc mắc hiểu lầm gì, giúp đỡ qua lại một thời gian thì nước chảy thành sông mà đến với nhau thôi. Truyện có 1 nam phụ, nữ chính trước đây từng có tình cảm với anh này, cơ mà sau nhận ra ảnh cũng không tốt như chị nghĩ, vẫn là gấu chó đáng yêu hơn nên không dây dưa lằng nhằng.  Ngoài ra còn có vài nhân vật phụ nữa cơ mà nhìn chung khá là nhạt nhòa, không để lại ấn tượng gì mấy. Truyện khá ngắn, nội dung đơn giản, đọc  *** Trên con phố ven sông, tiếng trống chiêng ồn ào náo nhiệt cả một góc phố, đi đầu là một chiếc kiệu hoa bình thường cùng đám người khua chiêng gõ trống kia đi thẳng về phía nhà họ Tiêu. Dân chúng đứng hai bên đường xem náo nhiệt thành hai hàng thẳng tắp, một người phụ nữ trung niên kéo kéo người bên cạnh nhỏ giọng khẽ hỏi: "Bà này, có phả iNhị công tử nhà họ Tiêu lấy vợ không thế?" "Làm gì có chuyện đó, tuy rằng cũng có phô trương đấy, nhưng nếu nhà họ Tiêu thật sự đón dâu, sao có thể bình thường thế này." Người kia lắc đầu. "Nghe nói mấy ngày trước Tiêu nhị công tử vừa mắt một cô gái nhỏ làm trong tú phường[1] phía đông thành, có lẽ chính là người đó đấy." "Gì cơ? Người làm trong tú phường ư? Có thể bước chân vào cửa nhà họ Tiêu cũng coi như cô ta tốt số." "Cũng chả phải tốt số gì đâu, tiếng xấu của tiểu ác bá nhà họ Tiêu kia không phải bà không biết. Cưới vào cửa chắc chắn không thể làm chính thê, miễn cưỡng lắm cũng chỉ làm một thị thiếp nhỏ bé... Nghe nói cô gái kia liều chết không theo, vì muốn danh chính ngôn thuận nên Tiêu nhị công tử mới dùng cách này... Trước đây chẳng phải gã toàn trực tiếp cưỡng bức rồi trả cho một ít bạc cho xong chuyện rồi sao? Haizz, đúng là gây nghiệp chướng mà!!!" "Thế có là gì, chỉ e cô gái kia cố ý làm thế. Có thể vào cửa nhà họ Tiêu, dù làm thị thiếp vẫn còn sướng hơn ngày đêm quần quật làm ở tú phường. Nếu không thì vì sao trước kia liều chết không theo, nay lại thành thân, chẳng phải cô ta đãđồng ý rồi đấy ư?" "Bà nói cũng có lý..." Hai người thảo luận vô cùng ồn ào, mà bên trong kiệu hoa, người được mệnh danh là "cô người làm đầy tâm cơ" Lâm Tiểu Chúc đang nước mắt lưng tròng, ra sức vặn vẹo tay chân, cố gắng làm dây thừng xiết chặt cơ thể nàng giãn bớt ra. Hôm nay nàng vẫn giống như thường ngày đến tú phường làm việc, mấy ngày qua không thấy gã ác bá Tiêu Ngân Đông lảng vảng quanh đây, Lâm Tiểu Chúc đã âm thầm thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng rằng mình cứ không chú ý tới hắn, hắn sẽ tự thấy mất mặt mà tự động rút lui, không trêu chọc mình nữa. Ai ngờ nàng vừa mới ngồi xuống thì có mấy người vạm vỡ xông vào, ngang nhiên vác nàng ra bên ngoài. Lâm Tiểu Chúc thét chói tai, những người làm xung quanh và bà chủ nhìn thấy đều trợn mắt há mồm, đang định ngăn cản thì một gã bặm trợn quay đầu lại nói: "Chúng ta là người của Tiêu nhị công tử, nếu các người dám cản trở, hậu quả các ngươi tự đi mà gánh lấy!" Vì thế nàng ngang nhiên bị chúng bắt đi.... Lâm Tiểu Chúc nhớ lại cảnh đó, đôi mắt lại rưng rưng rơi lê. Sau đó nàng bị trói cả chân lẫn tay, còn bị nhét khăn vào miệng khiến nàng không thể phát ra âm thanh kêu cứu. Sau đó lại bị ném vào tay mấy người đàn bà, họ tắm rửa cho nàng, rửa mặt chải đầu, thay y phục. Mấy lần nàng muốn chạy trốn đều bị đám người đó lạnh lùng chặn lại, cuối cùng bị trùm khăn voan lên đầu, ném vào trong kiệu hoa. Nghe thấy tiếng chiêng trống ồn ào bên ngoài, dù Lâm Tiểu Chúc không hiểu thì cũng vẫn đoán được mình đang bị dẫn tới nhà họ Tiêu, gả cho Tiêu Ngân Đông! Nàng sợ chết khiếp! Nàng cứ tưởng rằng Tiêu Ngân Đông chỉ giở trò trêu ghẹo nàng mà thôi, ai ngờ trêu ghẹo không được, hắn lại cố chấp muốn lấy nàng!!!! Đoạn đường này không quá dài, nhưng Lâm Tiểu Chúc lại cảm giác như mình sắp chết đến nơi... Nàng không cam lòng gả cho gã ác bá Tiêu Ngân Đông kia...  Mời các bạn đón đọc Án Mạng Đêm Động Phòng của tác giả Tựu Mộ,
Tôi Yêu Nhân Dân Tệ
Một nữ sinh điềm tĩnh ít nói, bề ngoài dịu dàng nhưng bản chất cầm thú; nguyên hình là một kẻ bại hoại lưu manh giả danh tri thức; xấu xa tới tận xương tuỷ nhưng có chết cũng không thừa nhận;... Những câu nói trên quả là hoàn toàn phù hợp để miêu tả không một ai khác ngoài Nhậm Minh Bích.  Trước những cơn giông bão thường là sự tĩnh lặng. Có lẽ cuộc sống mười bảy năm không sóng gió của Nhậm Minh Bích chỉ là giai đoạn bình yên trước khi bước vào hành trình nổi sóng của nửa sau cuộc đời. Mà khi Nhậm Minh Bích đánh nhau với Ngôn Tô Kính, gặp phải Ngôn Siêu Kế - chú nhỏ của Ngôn Tô Kính, chính là bước ngoặt báo hiệu, những tháng ngày yên ổn bình lặng của cô đã-kết-thúc-rồi. Như đã nói ở trên, Nhậm Minh Bích là một thiếu nữ trong ngoài không đồng nhất. Đứng trước gương mặt yêu nghiệt của Ngôn Siêu Kế, bản chất cầm thú bị lộ ra triệt để khiến cô phải thốt lên: "Em lôi chú của Ngôn Tô Kính ra #@%$..... Anh ấy là người của em!"... trước ánh mắt kinh hoảng của rất nhiều người... hơn nữa tất cả bọn họ đều là giáo viên...   Chỉ vì câu nói trong vô thức mà mọi tội lỗi bị truyền tới tai Thái Hậu nhà cô, bà bắt cô phải tới ngay nhà Ngôn Tô Kính một tháng để bồi thường cho người ta. Nhưng Ngôn Siêu Kế là chú nhỏ của Ngôn Tô Kính, tới nhà chú của cậu ta... nhìn từ mặt nào đó cũng là đến nhà cậu ta phải không. Nhậm Minh Bích giữ nguyên ý nghĩ ngây thơ đó trong đầu, đến nhà Ngôn Siêu Kế, vừa bắt đầu cuộc sống làm nữ giúp việc, cũng vừa phát triển vui thú gian tình... ---- Các bạn biết đến kiểu hình nam chính phúc hắc, độc đoán chuyên quyền, chỉ cần một ánh nhìn đã khiến bạn knock out nhưng vẫn làm bạn yêu muốn chết chưa? Nếu chưa thì cứ nhìn ông chủ Ngôn đây thì bạn sẽ hiểu thôi.  Biến thái và phúc hắc, phải nói họ là một đôi trời sinh, khi đọc những dòng văn tả về tình huống khi hai người ở bên nhau… tôi khuyên bạn không nên uống nước để tránh sặc :v  Vào ngày sinh nhật của ông chủ Ngôn cao quý, bạn nhỏ Nhậm đã giành tặng anh một món quà vô cùng đặc biệt: “Đây là trò quỷ gì?” “Quần lót siêu nhân điện quang đó! Loại nào cũng có, siêu nhân Leo, siêu nhân Ace, siêu nhân Deyja,..v.v…” Ông chủ Ngôn lên giọng, không dám tin hỏi: “Đây là món đồ em tặng tôi?” “Đúng rồi! Thích không?” “.........Tôi còn nhớ rõ quần lót quái thú của em. Em muốn tôi đánh em sao?” Ông chủ Ngôn không giải thích, chỉ cười đặc biệt thâm hiểm. O__O “......” (Về phần đánh như thế nào, đánh ra sao, tôi xin phép không tiếp tục bật mí :v) Ngôn Siêu Kế là một nhân vật nam chính được xây dựng với motif điển hình: có tiền, có quyền, có vóc dáng tốt, có khuôn mặt đẹp,... và hơn hết là có một bản tính vô cùng lưu manh. Anh không phải là một người sẽ nói lời đường mật, nhưng anh lại thuộc trường phái hành động, một khi đã yêu là phải thể hiện một cách mãnh liệt, bộc lộ tất cả tình cảm của anh với Nhậm Minh Bích, cho dù đôi khi những hành động ấy sẽ khiến bạn phải sa-mạc-lời… :v Đọc đến đây có lẽ bạn sẽ nghĩ ông chủ Ngôn là một vưu vật vừa tuyệt trần thanh cao vừa hoàn hảo phải không? Ô no no, nhầm to rồi, hóa ra ai cũng có khuyết điểm, và khuyết điểm của anh… tôi khuyên bạn không nên ăn uống để tránh nghẹn :v … Ha ha! Ngôn Siêu Kế nhất định chưa từng học qua tiếng Anh! Lại thêm một phát hiện có ích có thể chế nhạo anh ta. Tôi không thể đợi được muốn thử: “You are pig.” Xe bất chợt dừng lại. Anh ta xoay đầu, lạnh lùng nhìn tôi: “Cô có ý gì?” “Tôi đang khen anh rất đẹp trai mà. You are dog.” Mặt anh ta hoàn toàn đen xuống. “Tôi đang khen anh xinh đẹp! Không phải cười nhạo anh không hiểu tiếng Anh….” ------- Đây không phải lần đầu tiên tôi đọc bộ truyện này, thế nhưng giọng văn hài hước của tác giả vẫn làm tôi cảm nhận được cảm giác vui vẻ, không nhàm chán. Tuy nhiên những tình huống không mới mẻ cho lắm, và đôi khi lại hơi cố tình để những tình huống truyện tiếp theo có thể xảy ra; thêm một điều tôi không thích lắm trong truyện là khi Trùng Tiền Hữu Điểu có vẻ như đã cưỡng ép, cưỡng ép làm cho Ngôn Tô Kính có tình cảm với “mợ nhỏ tương lai” của mình, phần nào đó tôi đã nghĩ diễn biến này là hoàn toàn không cần thiết. Nhưng trên tất cả, “Tôi yêu nhân dân tệ” vẫn sẽ mang đến cho bạn những tràng cười sảng khoái, tiểu thuyết này sẽ là một lựa chọn đáng được ưu tiên để giải trí giết thời gian, giúp bạn quên đi những áp lực. -------- Review by Tuệ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mười tám năm nay, trong mắt người lớn tôi là đứa trẻ thông minh hiểu chuyện, trong mắt thầy cô giáo là một học sinh lễ phép dịu dàng ít nói, trong mắt bạn học là một nữ sinh trầm lặng điềm tĩnh, nhưng ở trong mắt một người, tôi lại bị xé mất cái áo văn minh, lộ ra bản chất cầm thú. Người này chính là đồng đảng của tôi, Liễu Lam Lam. Liễu Lam Lam nói, cho dù là ai chỉ cần ở dưới ‘hỏa nhãn kim tinh’ sáng rực như tia X quang của cô ấy cũng sẽ lộ nguyên hình. Mà nguyên hình của tôi chính là một kẻ bại hoại, lưu manh giả danh trí thức trong ngoài không đồng nhất, xấu xa đến tận xương tủy nhưng có chết vẫn không chịu thừa nhận, mà làm việc thì kích động không nghĩ đến hậu quà, chỉ số IQ bẩm sinh thì chưa phát triển, càng ngày càng lười nhác khờ khạo…..những lời ở trên tôi kiên quyết không thừa nhận, Phật nói không thể đề cao chí khí của người khác mà hạ uy phong của bản thân. So (vì thế), sự cố bắt đầu. Lần đầu tiên tôi gặp Ngôn Siêu Kế là ở phòng giáo vụ của trường học. Vì sao tôi ở đó ư? Bởi vì tôi đánh nhau. Sự kiện này khiến cho nhiều thầy cô giáo hoảng hốt đến rơi vỡ mắt kính, bởi vì bình thường tôi coi như cũng là một nữ sinh lễ phép dịu dàng ít nói, gần ba năm qua ở trường trung học này căn bản không có làm chuyện gì khiến thầy cô giáo bận tâm. Ai ngờ lúc sắp đến kỳ thi tốt nghiệp trung học lại lòi ra một sự cố như vậy? Cho nên các thầy cô giáo khăng khăng cho rằng đây là vấn đề của một đương sự khác. “Ngôn Tô Kính! Mỗi ngày em gây chuyện còn chưa đủ? Bây giờ còn bắt nạt cả nữ sinh! Em, em có muốn hoàn toàn xéo khỏi cái trường này không!” Giáo viên chủ nhiệm giận dữ trừng mắt nhìn một cậu thiếu niên nhuộm tóc năm màu sáu sắc. “Con mẹ nó, ông đây đã nói không có bắt nạt cô ta! Ông đây xem thường việc bắt nạn con gái!” Cậu thiếu niên căm giận mắng. gương mặt trắng ngần có vài vết bần bầm tím, hơn nữa lại nằm ngay gần viền mắt. “Là đàn ông thì phải dám làm dám chịu, Ngôn Tô Kính rốt cuộc em có phải đàn ông không!” Giáo sư Giáp căm giận bất bình. "Ông đây là đàn ông" “Tốt, cậu ta đã thừa nhận cậu ta bắt nạt bạn học.” Giáo sư Ất quyết đoán khẳng định.!   Mời các bạn đón đọc Tôi Yêu Nhân Dân Tệ của tác giả Trùng Tiền Hữu Điểu.